Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 28 Tháng Mười Một, 2014, 09:51:11 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những khám phá về hoàng đế Quang Trung  (Đọc 53172 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #20 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 11:57:55 AM »

Nhưng ông cũng đã can thiệp vào quá sâu và quá lệch hai chữ “tổ quốc” của Ngọc Hân để dẫn đến cái chết của Quang Trung, ông cho là tổ quốc của Ngọc Hân công chúa không phải chỉ riêng ở Phú Xuân - kinh đô của Quang Trung mà tổ quốc của Ngọc Hân là cơ nghiệp nhà Lê, là nước Việt Nam, vậy ông viết “trải qua bao triều đại kế tiếp nhà Lê, nếu không có vua Quang Trung thì biết đâu cơ nghiệp nhà Lê vẫn còn tồn tại chứ đâu đến nỗi nào phải tan tác lưu vong” ... và “đứng trước việc đã rồi, công chúa Ngọc Hân đành vì tình chồng con mà xoá nhoà hận thù dòng dõi, nhưng nàng luôn đặt tình đất nước Việt Nam lên trên hết” . . .

Nhưng khi nghe tin vua Quang Trung cầu hôn với công chúa con vua Càn Long, thì công chúa Ngọc Hân vùng lên một ý nghĩ táo bạo... Tôi muốn đặt tính ghen của Ngọc Hân ra ngoài, mà chỉ dùng hai chữ “tổ quốc” để nói lên cái việc làm của Ngọc Hân. “Tôi từ lâu không muốn viết ra vấn đề công chúa giết vua Quang Trung vì tình yêu tổ quốc”.  Nhưng bây giờ có người bàn, vạn bất đắc dĩ tôi phải phân tích việc công chúa Ngọc Hân giết vua Quang Trung bởi ghen hờn nhưng cũng không ngoài ý nghĩa yêu nước”. .

Thực vậy, Ngọc Hân công chúa thấy viễn cảnh đe dọa đến tổ quốc, qua hành động của vua Quang Trung cầu hôn con gái vua Càn Long và được chấp thuận, thì công chúa có cái ý nghĩa sâu xa hay nông cạn tuỳ theo sự phê phán của lịch sử.  Ở đây tôi chỉ nói, Ngọc Hân thấy nếu công chúa con vua Càn Long làm Hoàng hậu nước Việt Nam chắc sẽ phải sinh con.

“Nếu sinh con trai, chắc hoàng tử ấy phải là người kế nghiệp vua Quang Trung sau này, mà khi được kế nghiệp, biết đâu kẻ đó lại dâng tổ quốc cho quê mẹ? Hãy xin nhìn lại cái gương lịch sử của Triệu Ai Vương và mẹ Cù Thị thì rõ
”.

Và nếu công chúa Ngọc Hân bỏ độc dược vào ly rượu cho Quang Trung uống biết đâu Ngọc Hân đã không đặt tình yêu tổ quốc lên trên hết?” Lại mỉa mai thay cho ông khi ông viết tiếp “Tôi trình bày cái chết của vua Quang Trung và quy tội cho Ngọc Hân công chúa là người ở trong dòng họ chúng tôi gây nên.

Sự thật tôi không nỡ đem tiền nhân của dòng dõi Lê - Duy của chúng tôi ra làm một cái bung xung cho hậu thế mỉa mai, nhưng vì lương tâm của một người đứng hẳn về phía nhân dân chép sử, tôi cảm thấy có bổn phận nêu ra một bí ẩn mà tôi được tiền nhân cho biết. Vì vậy mà tôi có tội với tiền nhân họ Lê của chúng tôi, tôi cũng đành cam chịu vậy”.

Trong tạp chí Phổ thông số 62, ông Khánh viết: “Vua Càn Long còn tính một mặt cứ cho đem công chúa lên đường sang Việt Nam và một mặt vua Quang Trung phải thân ra biên ải để đón vợ, và lễ động phòng hoa trúc sẽ lập ra ở chỗ mà hai bên gặp nhau, sửa sang quán dịch để tiếp đón công chúa con vua Càn Long và Hoàng đế Quang Trung, lễ giao bôi hiệp cẩn sẽ cử hành tại ải Nam Quan”. 

Không những thế, ông Khánh còn bôi nhọ Quang Trung khi đưa ra những hành động phi thường của những nhân vật cổ kim Á, Âu như tích xưa:

Ngô Khởi sát thê cầu tướng, đó là một người hùng của thời chiến quốc. Họ đâu có thiếu tình cảm mà họ nỡ giết để tìm cái ấn phong hầu - Một người hùng thời đại cổ Á Đông. Nã Phá Luân, con người đã thu gọn châu Âu dưới bàn tay độc tài của mình và tình cảm đối với Joséphine như thế nào, thế mà sau đó không lâu, ông đã li dị với bà để kết hôn với công chúa nước Áo. Đây là người hùng của châu âu thời cận đại”. 

Ông Khánh lại còn phản phúc với chính cả Ngọc Hân, người không riêng gì của họ Lê mà cả nhân dân quý mến khi ông cho rằng cuộc hôn phối giữa Nguyễn Huệ và Ngọc Hân không phải là cuộc hôn phối tốt đẹp, lẽ tự nhiên có một sự oán hờn bên trong và “nếu không vì chữ hiếu thì Ngọc Hân đã có thể chết đi được khi nàng biết tin phải làm vợ của tướng Tây Sơn” .
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #21 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 11:59:34 AM »

Táo bạo hơn, ông còn đưa ra giả thuyết: “Bài văn tế Quang Trung và Ai tư vãn cho là của Ngọc Hân công chúa, nhưng sự thật, chưa hẳn là đúng, xin còn chờ sự tra cứu kỹ càng của các nhà văn học sử”. 

Bài công bố vua Quang Trung chết và một liều độc dược của Ngọc Hân công chúa do Nguyễn Thượng Khánh tung ra đã gây xôn xao dơ luận trong giới trí thức và gặp phải sự phản ánh mạnh mẽ của các học giả và con cháu dòng dõi Lê Duy Mật ở rải rác khắp miền Nam.

Trong các tạp chí ở Sài Gòn hồi đó như: Phổ thông, Bách khoa, Lành mạnh , Văn đàn . . . đã mở rộng để đón nhận thư bài gởi về thảo luận chung quanh nghi án lịch sử về cái chết của vua Quang trung vì liều thuốc độc của công chúa Ngọc Hân.

Tạp chí Phổ thông số 62 ra ngày 1 tháng 8 năm 1961 cho đăng bài của Nguyễn Thượng Khánh, thì vào ngày 4 tháng 8 năm 1961, ông Nguyễn Văn Minh đã hoàn thành một bài viết ngắn với những lời phản bác mạnh mẽ, có căn cứ.

Tạp chí Phổ thông đã kịp thời cho in vào số 64 ngày 1 tháng 9 năm 1961, ông Nguyễn Văn Minh không tin vì ghen tuông mà Ngọc Hân có thể có hành động táo bạo nói trên, ông cho rằng, những lời lẽ của ông Nguyễn Thượng Khánh trong bài viết của mình mang tính chất luận biện, hàm hồ, không có căn cứ. Vì bản gia phả đã bị mất, bản viết mà ông sử dụng lại do nội tổ chúng tôi kể nhưng khi viết đến chi tiết Ngọc Hân bỏ thuốc độc vào rượu để giết Quang Trung lại không có dẫn chứng do gia phả, truyền thuyết hay tự ông suy nghiệm ra?. 

Tạp chí Phổ thông số 67 (ngày 15 tháng 10 năm 1961), ông Thiện Sinh đã có bài viết mang tính nghiêm túc của một người nghiên cứu, ông đã đưa ra 4 cái sai nghiêm trọng của Nguyễn Thượng Khánh là:

- Hoàng tử Lê Duy Mật, không phải là anh ruột của Ngọc Hân công chúa và con vua Lê Hiển Tông mà Lê Duy Mật là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa nông dân (1738 - 1770) và là chú ruột của vua Lê Thiền Tông (1740 - 1786).

- Con của Lê Hoàng Phi (con của Chiêu Thống) không chết khi ở Cao Bắc Lạng mà chết vì bệnh đậu mùa ở Yên Kinh, Trung Quốc.

- Việc vua Quang Trung cầu hôn với công chúa nhà Thanh chỉ mới có trong dự kiến, chưa thành, chứ không phải đã có kế hoạch động phòng hoa chúc, giao bôi hiệp cẩn cho hai người ngay tại cửa ải của hai nước như ông Khánh nói.

- Cuộc hôn phối của Quang Trung và Ngọc Hân chỉ là oán hờn của nhà Lê và Ngọc Hân, mà vua Lê đã mừng thầm và quan lại nhà Lê đều khen là vua kén được rể tốt. Và Ngọc Hân cũng cho mình “tốt số’ mới lấy được Quang Trung.

Các ông Nguyễn Lê Thọ ở Quế Sơn, Quảng Nam và Võ Thành Sơn ở Đà Nẵng lại đưa tộc phổ, phổ ý của các họ nội, ngoại của mình ra để làm chứng và chỉ ra những sai lầm mà ông Nguyễn Thượng Khánh đã công bố.

Bản gia phả họ Nguyễn ở Phong Phú do ông Nguyễn Lê Thọ trích sao công bố, cho rằng: “Chính ông Nguyễn Thượng Khánh mà bản gia phả ở Sài Gòn đã ghi chép, đem đối chiếu với bản ở Quế Sơn thì ông Khánh là con ông Nguyễn Văn Độ, cháu nội ông Nguyễn Văn Dương. Dòng họ này được truyền từ ông Nguyễn Văn Cốt, chứ không phải là ông Nguyễn Lê Dương như ông Khánh công bố trên Tạp chí Phổ thông số 62 ". Và cho rằng ông Dương đổi họ là do nhà Tây Sơn truy nã dù rằng lúc đó ông mới 1 tuổi về trú ở đất Lam Sơn. 
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #22 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:01:24 PM »

Ông Võ Thành Sơn ở Đà Nẵng là con rể của dòng dõi nhà Lê gốc Lam Sơn. Viễn tổ là Lê Duy Mật. Tại nhà thờ họ còn giữ được tộc phả và có nhiều bằng sắc được các triều đại trước ban cấp.  Ông Võ Thành Sơn cho biết: Nếu tính từ 18 tuổi trở lên (1961), con cháu họ Lê ở Quảng Nam cũng có trên một ngàn người sống rải rác ở Đại Lộc, Duy Xuyên, Điện Bàn, Thăng Bình, Quế Sơn. . .  nguyên nhân là có hơn sáu mươi vị lão bối họ Lê từ Thanh Hoá vào Quảng Nam từ đời Thiệu Trị. 

Trong gia phả có nói về chính sách của nhà Nguyễn với con cháu nhà Lê như sau: cho miễn sưu thuế đời đời con cháu, cho hưởng đất công điền làm ăn. Song không cho thi cử dù học hành giỏi, không được đi lính, hay dự thi võ trường, chỉ được làm thầy, đi buôn, làm nông. Nói chung là văn võ bất dùng. Con trai không được khai theo họ cha, nếu khai sẽ bị tru di gia tộc. Phải khai theo họ mẹ. 

Bởi vậy, mới có sự thay đổi họ, thay tên từ Lê đến Nguyễn. Nhưng gần đây đã đổi lại họ Lê. Ví dụ khai ngoài là Nguyễn - Lê - Trung nhưng trong gia phả chỉ ghi Lê Trung còn chữ Nguyễn coi như không có. Vào thời Tự Đức, dòng họ Lê ở Thanh Hoá và Quảng Nam thường có quan hệ với nhau bằng thư từ và thăm viếng.

Sau khi nhận được thư của ông Võ Thành Sơn đề ngày 22 tháng 9 năm 1961 gửi cho ông Nguyễn Thượng Khánh; trước áp lực của công luận, ngày 1 tháng 11 năm 1961, ông Khánh từ Sài Gòn bay ra Đà Nẵng và cũng để tìm đến thân tộc của mình mà từ lâu do biến động lịch sử đã bị gián cách, làm cho hồ sơ của dòng họ bị “tam sao thất bổn”, “truyền khẩu nhiều hơn quyền thư”.

Đây cũng là dịp để ông xác minh lại những điều ông đã công bố về cái chết của vua Quang Trung với sự chính xác của các bản gia phả đều được đưa để xem xét cẩn thận dưới sự giám sát của một Hội đồng có quyền lực được thành lập ở Quảng Nam - Đà Nẵng.

Bút chiến giữa các nhà văn, các học giả, do những người trong Hoàng tộc họ Lê ác hệt như vậy và kết thúc đã thuộc về người có lý, khi họ đã có đủ chứng cứ khoa học nhưng vẫn không đánh tan được mối hoài nghi về Ngọc Hân - thủ phạm trong cái chết Quang Trung.

Đến năm 1968, Nguyễn Phương - nhà viết sử có tiếng ở miền Nam vẫn còn nghi ngờ, ông cho rằng, “Quang Trung đã bị đầu độc và người bị tình nghi đã chủ trương việc sát nhân đó chính là Bắc cung Hoàng hậu. Sự thật thế nào, khó mà phán quyết” (1).

Đến đây chúng ta thấy hậu quả tai hại của một tư liệu công bố thiếu giám định khoa học, mà phần lớn là do trí tưởng tượng tạo nên, cho dù ai đó có mạo danh là nhà viết sử. Nói như nhà văn Pháp - Bossuet đã từng mỉa mai loại học giả này:

Depuis qu’il y a deshistoriens il y a plus d’histoire.  Nghĩa là: “Từ khi có những nhà viết sử thì không còn sử nửa”.

- Ngọc Hân đã lấy Vua Gia Long?

Dưới thời Tây Sơn, có hai phụ nữ nổi danh làm rạng rỡ cho truyền thống phụ nữ Việt Nam là nữ tướng Bùi Thị Xuân và nữ sĩ tài hoa Lê Ngọc Hân.  Nhưng cuối cùng cả hai bà và gia đình họ đều phải chịu cảnh đắng cay thê thảm hiếm có trong lịch sử khi triều Nguyễn với tư cách là người chiến thắng đã ập đến Phú Xuân từ năm 1801.

Một năng lực phi thường nào tự nó sẽ để lại những dấu ấn khó quên cho người đời sau. Bởi thế, dưới thời các vua triều Nguyễn, ở Huế có truyền tụng nhiều câu ca và truyền thuyết về công chúa Ngọc Hân.

Có thuyết cho rằng: Vào năm Tân Dậu (1801), Nguyễn Ánh sau khi chiếm được Phú Xuân, vua Cảnh Thịnh và một số quan thần, hoàng tộc thoát chạy ra Bắc, còn Ngọc Hân công chúa và hai con phải cải trang, thay tên đổi dạng vào lánh nạn ở Quảng Nam. Được ít lâu thì bị phát giác, quan quân nhà Nguyễn bắt giải về Phú Xuân và xử theo trọng hình, theo lối “tam ban triều điển”.


_________________________
(1) Việt Nam thời bành trướng Tây Sơn, Khai Trí, Sài Gòn, 19687, tr.314
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #23 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:02:44 PM »

Thuyết này về sau được sách vở hoá trong tập sách Nhân vật Tây Sơn xuất bản dưới thời Pháp thuộc .

Ngô Tất Tố trong bài Lược sử công chúa Ngọc Hân (1952) thì cho là Lê Ngọc Hân đã tự tử, còn hai con phải thắt cổ mà chết. Nhất Thanh (1971) thì cho là Gia Long đã giết hai con của bà một cách kín đáo còn Ngọc Hân thì thả cho về quê mẹ.  Lê Tư Lành (1978) thì cho rằng hai con của bà chạy vào ẩn náu ở Quảng Ngãi, bị Gia Long bắt chém, còn Ngọc Hân bị bắt ở Phú Xuân ...

Thuyết thứ hai là một trang tình sử bi hùng giữa Ngọc Hân và Gia Long được thi vị hoá và hiện thực hoá nên được nhiều người kể, nhiều người ưa nghe và có nhiều sách vở biên chép.

Thuyết này cho là: Năm Nhâm Tuất (1802), triều Tây Sơn bị diệt, Gia Long bắt được Ngọc Hân công chúa, thấy nàng có nhan sắc kiều diễm, có sức quyến rũ các bậc tu mi, đã không kìm được xúc động trong buổi sơ ngộ tại Phú Xuân. Gia Long đưa truyền nộp công chúa vào cung. Tả quân Lê Văn Duyệt can “không nên lấy vợ thừa của giặc” nhưng nhà vua không chịu nghe, lại đáp:

- Tất cả giang sơn này, cái gì không lấy từ trong tay giặc, cứ gì một người đàn bà?

Vào cung, Ngọc Hân sinh cho Gia Long hai con là Hoàng tử Thường Tín và Quảng Oai.

Người đời lại bêu dễu:

Số đâu có số lạ đời
Con vua mà lại hai đời chồng vua.


Thấy thú vị, người Pháp có mặt ở Huế cũng ngâm nga nội dung hai câu trên:
Quen rare destin que celuis de cette femme.  Fille de Rois, elle épeuse soucessivement deux Rois.

Mặc dù đã có người giải thích nhân vật ám chỉ trong câu ca dao trên là Ngọc Bình, em ruột của Ngọc Hân chứ không phải là bà. Nhưng tội nghiệp, vẫn không giải thoát được cái án tình cho Ngọc Hân trong dư luận của người dân xứ Huế. 

Trang tình sử này lần đầu tiên được giải thích trên tạp chí Nam Phong số 103, năm 1926 bằng chữ Hán, nhưng không ghi tên tác giả với tiêu đề Ngọc Hân công chúa dật sử. Người viết thuật lại rằng:

Vua Thế tổ bốn triều nhà Nguyễn để yên công chúa trong một cái dịch đình (ngôi đền bên cạnh) cho người hầu hạ cung phụng. Có người trong đám đầy tớ của vua Gia Long cho rằng: Công chúa Ngọc Hân là vật dư thừa của Tây Sơn và can gián vua, nhưng nhà vua bảo:

- Đất và dân ngày nay, không có một món gì là không phải vật thừa dư của quân Tây Sơn thì mới làm sao?

Về sau vua Gia Long cho Công chúa Ngọc Hân về Bắc theo quê quán của mẹ ở Bắc Ninh cho đến lúc chết.

Cho đến năm 1941, trong tập san B.A.V.H . (Đô thành hiếu cổ) xuất bản ở Huế có bài viết của Phẩm Việt Thường nhan đề: Les caprices du génie des Mariages ou extraordinaire destinée de la princesse Ngọc Hân (Sự trớ trêu của ông tơ, bà Nguyệt hay duyên số kỳ lạ của Công chúa Ngọc Hân).
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #24 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:04:05 PM »

Bằng một bút pháp tiểu thuyết có sức lay động lòng người dữ dội, Phạm Viết Thường đã viết:

Một đêm dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn trong một căn phòng âm u, Ngọc Hân thấy một người đàn ông tráng kiện và uy nghi chậm chạp tiến về phía mình rồi cúi chào.

Ngọc Hân run lên và đánh liều hỏi:

- Này võ tướng Nguyễn Quân, người muốn gì ở ta? Người kia cười và đáp:

- Không can chi mô. Bà đừng sợ, võ tướng Nguyễn Quân cũng là một người mà có lẽ còn nhân từ hơn cả một võ tướng Tây Sơn.

Thấy Ngọc Hân im lặng, người bí mật nói tiếp:

- Thưa Hoàng hậu, dù việc xảy ra như thế nào, thì cung điện này vẫn là của bà!

- Nhưng thưa tướng quân! Đối với tôi, cung điện này chỉ còn là một nhà tù!

Ngọc Hân đáp rồi oà lên khóc. Trong đau khổ, Ngọc Hân càng làm cho vị tướng thêm xao xuyên và càng yêu quý nhan sắc tuyệt vời của bà hơn. Để tỏ lòng tôn kính Ngọc Hân, vị võ tướng nói mấy lời an ủi rồi rút lui.

Sau một đêm thao thức không ngủ được, Ngọc Hân ngồi dậy uể oải cả người giữa những tiếng chim kêu êm vui và hình như còn nghe những tiếng gào thét của quân lính đang tấn công vào kinh thành. Nàng buồn phiền không muốn trang điểm gì cả! Bỗng nàng thấy một người mang trang phục đế vương tiến dần về phía mình. Nàng nhận ra người ấy là kẻ lạ mặt đêm hôm qua. Đó chính là đích thân Nguyễn Ánh. Ngọc Hân đứng dậy xin lỗi về sụ nhầm lẫn đáng tiếc của mình.

Nguyễn ánh trong sự rạng rỡ của mình, mỉm cười và nói:

- Hôm nay bà dậy sớm quá!

- Tâu Hoàng đế, chúng tôi suốt cả ngày đêm không ngủ.

- Bà là một Hoàng hậu anh minh. Bà nên biết rằng mặc dù có những cuộc thay đổi, nhưng nước Nam này vẫn giữ nguyên như cũ. Bà hãy khuây khoả, dẹp mọi ưu phiền. Cung điện Lâu đài này vẫn luôn luôn là của bà.

- Tâu, chúng tôi xin cảm tạ lời vàng ngọc của ngài nhưng. . . Ngọc Hân nghẹn ngào trong những tiếng nấc và nước mắt, đành bỏ dở câu không nói tiếp được nữa. . .

Một hôm, trong buồi thiết triều, viên đại thần hoạn quan Lê Văn Duyệt đã tâu với Nguyễn ánh:

- Chúng ta đã thắng, nhưng kẻ thù đã không chịu nhận là đã thua hẳn, chúng tôi không thể nào để bệ hạ bị một người đàn bà mê hoặc đến mức phải bỏ dở một sự nghiệp đã theo đuổi hằng bao năm nay! Xin bệ hạ tha lỗi cho chúng tôi. Mặc dù người ấy nhan sắc tuyệt vời nhưng vẫn là vợ của kẻ thù nghịch! Gái đẹp không thiếu gì. Bệ hạ không nên để cho thanh danh của mình bị hoen ố bởi sự quyến rũ của một người đàn bà, chúng tôi xin bệ hạ nghĩ lại. .

Nguyễn Ánh mỉm cười và điềm tĩnh đáp:

- Khanh nói đúng. Đàn bà đẹp có nhiều thật, nhưng nếu không có một người nào vừa ý Trẫm thì sao? Ngọc Hân là vợ của kẻ phản nghịch! Đó chỉ là một tiếng gọi tàn nhẫn! Ngọc Hân là một người đàn bà đáng yêu, đáng kính và Trẫm tin chắc rằng trên thế giới, người ta không sao tìm được một người đàn bà thứ hai như thế. Sau khi biết có Ngọc Hân, Trẫm không muôn yêu một người nào khác nữa, trong 24 năm chiên đấu vào sinh ra tử, Trẫm không một giây phút nào sao lãng trách nhiệm cao cả của Trẫm. Khanh hãy tin chắc rằng, ngày nay không thể nào vì một người đàn bà mà Trẫm lại từ bỏ sứ mệnh của mình, ái tình là ái tình, nó không liên quan gì đến mục đích lớn lao mà Trẫm theo đuổi nó cũng không liên quan gì đến ý chí sắt đá của Trẫm để đạt cho kỳ được mục đích ấy . Hậu thế sẽ không chê trách gì đến ông vua đã biết yêu, chắc khanh và cả đình thần cũng vậy!
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #25 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:06:17 PM »

Trước ý chí kiên quyết của Nguyễn Ánh, triều đình đành chịu bó tay và Ngọc Hân vui vầy bên duyên mới, quên lãng chuyện xưa. . .

“Lúc sinh thời, vua Lê Hiên Tông có đặt mua tại Trung Quốc một loại gỗ thành khí đã chạm trổ sẵn để xây dựng một ngôi điện. Khi gỗ sang đến nơi thì Hiển Tông đã chết, người thầu bèn gửi thẳng vào Huê. Gia Long muốn làm vui lòng Ngọc Hân đã nhận gỗ ấy và dựng lên trong Đại Nội một ngôi điện nguy nga mà người ta gọi là Điện Cần Chánh ngày nay, Đến đây, ngòi bút của Phạm Việt Thường lại kết thúc bằng một lời hoài cổ, da diết:

“Ngày nay, những khách qua đường hiếm hoi dừng lại trước đền thờ Quảng Oai quận công và Thường Tín quận công, hai cái chòi trơ trụi còn lại của công chúa Ngọc Hân với Gia Long mà không thể thốt lên một tiếng thở dài não ruột khi thấy cái đền thờ trong cảnh đổ nát và sắp tiêu vong với thời gian”.

 
Trên đây là những truyền thuyết và tiểu thuyết hoá về chuyện tình của công chúa Ngọc Hân vào cuối đời một thiếu phụ goá chồng ở tuổi 22, năm ngoài 30 thì gặp Nguyễn Ánh, chuyện tình diễn ra trong cung cấm của triều Nguyễn được mô tả hết sức ly kỳ và dễ gây ấn tượng “có thật” trong lòng người đọc.

Và cho đến ngày nay, vẫn không ít người cho đó là một thiên tình sử có thật, đặc sắc của xứ Huế. Đến nỗi Nguyễn Thiệu Lâu (1961) mệnh danh là nhà sử học vẫn cho rằng Ngọc Hân công chúa đã lấy Gia Long là chuyện có thật (1). 

Sự thật thì Cuộc đời Của Công chúa Ngọc Hân không phải như thế. Ngọc Hân sinh ngày 27 tháng 4 năm Canh Dần (tức 25 - 5 - 1770), là công chúa có tài sắc hơn cả trong số các cô con gái của vua Lê Hiển Tông (Cảnh Hưng).

Năm 1786, sau cuộc hôn phối tổ chức trọng thể ở kinh đô Thăng Long, Ngọc Hân về Phú Xuân sống với vua Quang Trung, gắn bó đời mình với sự nghiệp người hùng “áo vải cờ đào” bằng một sức đồng cảm đặc biệt. Bà đã có với Quang Trung hai người con, một trai và một gái, hoàng tử tên là Nguyễn Văn Đức và công chúa Nguyễn Thị Ngọc sau đổi thành họ Trần: Trần Văn Đức và Trần Thị Ngọc Bảo. Hai người con của bà Ngọc Hân sống ở Huế cho đến 1801. 

Barizy, một sĩ quan người Pháp theo chân Nguyễn Ánh vào Huế ngay từ những ngày đầu của cuộc thắng thế ở Phú Xuân đã ghi lại trong bức thư viết vào ngày 16 tháng 7 năm 1801 như sau:

Nhà vua (Nguyễn Ánh) bảo tôi đi xem mặt các cô công chúa của kẻ tiếm vị (tức Quang Trung). Tôi đến đó, họ ở trong một căn phòng hơi tối, không phải là một phòng sang trọng, có tất cả 5 công chúa. Một cô 16 tuổi, theo tôi là một cô gái đẹp, một cô 12 tuổi là con gái của bà công chúa Bắc Kỳ (tức Ngọc Hân), em này cũng coi được, còn 3 cô nữa từ 16 tuổi đến 18 tuổi thì nước da hơi nâu, diện mạo cũng dễ thương. Ngoài ra còn có 3 con trai, có một em độ 16 tuổi cũng da nâu nhưng nét mặt thì tầm thường, còn em trai kia độ 12 tuổi là con của bà công chúa Bắc Kỳ thì diện mạo rất đáng yêu và có những cử chỉ rất dễ thương.

Trong những hoàng tử, công chúa, quan lại và vợ của các quan lại cao cấp bị Nguyễn ánh bắt được ở Phú Xuân có rất nhiều phụ nữ Barizy đã đến tận nơi để kiểm nhận nhưng không thấy có Hoàng hậu Ngọc Hân, như cách ghi của ông ta là công chúa Bắc Kỳ. Điều đó làm cho chúng ta nghĩ rằng, vào năm Nguyễn Ánh chiếm Phú Xuân (1801), Ngọc Hân công chúa không còn ở Huế nữa.  Cũng chính vì lý do đó, mà các con của bà phải chịu bơ vơ trong cung cấm để cuối cùng đành chịu cho Nguyễn Ánh bắt.


___________________________
(1) Xem Bách khoa số 99, Sài Gòn, 1961
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #26 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:10:13 PM »

Điều đó nhằm xác minh về sự chính xác ngày chết của Ngọc Hân, được ghi trong bản phả ký họ Nguyễn Ngọc ở làng Phù Ninh, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh là Tốt vu Kỷ Mùi niên, thập nhật nguyệt sơ bát nhật, tức là chết vào ngày mồng 8 tháng 11 năm Kỷ Mùi, dương lịch nhằm vào ngày 4 tháng 12 năm 1799.

Phan Huy Ích đã soạn 5 bài văn tế chữ Nôm, có ghi chú rõ là Văn tế hoàng hậu (tức Ngọc Hân) soạn vào năm Kỷ Mùi, tức năm 1799, trong Dụ am văn tập (1). 

Sau đây là bài soạn cho vua Cảnh Thịnh làm chủ tế với đề là Kỷ Mùi đông nghĩ ngự điện Vũ Hoàng hậu với những lời lẽ hợp hoàn cảnh của bà Ngọc Hân như sau:

Than ôi! Nguyệt in phách quế, mái trường thu vừa rạng vẻ làu làu, sương ủ hồn hoa, niềm thương uyên chợt rơi mùi thoang thoáng. Nẻo chân du quạnh cõi biết tìm đâu, niềm vinh mộ bâng khuâng hằng chạnh tưởng.

Giọt ngân phái câu nên vẻ quý, duyên hảo cầu thêm giúp mối tu tề, khúc thơ châu dội sánh tiếng hoà, khuôn nội tắc đã gây nền nhân nhượng (2)

Lanh lanh bút đỏ đua thơm, chói chói sách vàng rực sáng. Hồ đỉnh ngậm ngùi cung nỏ, sắp rắp chìm châu nát ngọc đã từng nguyền, cung khôn bịn rịn gối nao, ấp vì vun quế quén lan nên phải ngượng.  Tự sung linh hay gìn giữ hiếu tơ. Vâng tứ đức cùng thoả vui vinh dưỡng.

Noi tiên chí vậy đốc bề trí kính, dấu sân huyên đôi chốn sum vầy, cảm mẫu nghi mà thay buổi thừa hoan, vẻ áo vải xưa kia mường tượng (3). Mong thể thiên tùng chập thân cao, kiềm máy máy so le khôn lượng.
 
Sương nắng hấy rầy ngăn trường thuý, băn khoăn cơn lửa ngọc lò đan, gió mây xây phút ruổi xe loan. Khơi diễn nẻo non bồng vườn lãng. Lễ theo tình trọn cuộc mới cam, đức so thọ mực câu chưa đáng. Dù ngự đóai di thể sữa măng vài chút, lòng quyến linh đành có vẻ đức vang thêm, dù ngự cảm cố khư hương khói đôi phen, lệ ấp tuất vốn còn nhuần gọi xuồng, ấy tấc vuông hằng chăm một tín thành ắt mảy chút cũng thấu trên linh sảng. 

Ôi! Bóng quạnh nước mây thoi đưa ngày tháng. Chồi tiên lan nhường rã rợi bên thềm, dấu cũ vũ bỗng lạnh lùng dưới trướng. Nguyền cũ hẳn nay đã trọn vẹn, bên Đăng lăng quanh quất mạch liên châu. Khí thiêng dõi để dặc dài. Trong thanh miếu ngọt ngào mùi quán sưởng. Rày nhân gác bánh liễu du, bày hàng thử trượng. Nhìn hâm vệ hàng ngưng mọi vẻ, đường u hiển xa lìa, dâng điện diên gọi vái mấy lời, mối luân thường tỏ sáng. 

Hỡi ơi! Cảm thay!



_________________________________
(1) 1 bài soạn cho vua Cảnh Thịnh đứng tế. 
1 bài soạn cho các công chúa của vua Quang Trung.
1 bài soạn cho bà thân sinh Hoàng hậu là Phù Ninh từ cung.
1 bài soạn cho các Tôn thất nhà Lê.
1 bài soạn cho bà con bên ngoại của Hoàng hậu ở Phù Ninh.
 
(2) Chỉ dòng cao sang, tương ứng với từ dùng Hoàng Phái. 
(3) Chỉ thân mẫu là bà Từ Cung, vợ vua Hiển Tông và Quang Trung, người anh hùng áo vải.
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #27 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 12:14:27 PM »

Căn cứ theo gia phả họ Nguyễn Ngọc ở Phù Ninh và văn cảnh trong bài văn tế Ngọc Hân mà Phan Huy Ích đã soạn thì nàng Ngọc Hân chết, tang lễ được tổ chức trọng thể ở kinh đô và được an táng tại Huế, trước khi Nguyễn Ánh đánh chiếm Phú Xuân 16 tháng. Chứ Ngọc Hân không hề bị Gia Long “gây tình” như những người giàu óc tưởng tượng hư cấu thành thiên tình sử Ngọc Hân - Gia Long hấp dẫn, hiếm có nên đã gây một ấn tượng mạnh mẽ cho người dân xứ Huế bao đời nay. 

Còn hai người con của Hoàng hậu Ngọc Hân, theo tài liệu của gia đình bên ngoại “Lê tộc phả ký” cho biết thì Nguyễn Văn Đức hơn công chúa Nguyễn Thị Ngọc 2 tuổi. Ngày Phú Xuân thất thủ thì hai con của bà đã trên 10 tuổi, đã bị quân Nguyễn bắt giam, chắc chắn đều bị hành hình.

Theo Đại Nam chính biên liệt truyện (1), vào năm Minh Mạng thứ 12 (1831), quan quân nhà Nguyễn vẫn tiếp tục truy tầm hậu duệ của Tây Sơn, bắt được Nguyễn Văn Đức, Nguyễn Văn Lương, Nguyễn Văn Đâu, Đâu là con của Đức, tất cả đều bị xử chém ngang lưng”.

Liệt truyện ghi là 3 người trên đều là con và cháu của Nguyễn Nhạc cả.  Phải chăng Liệt truyện đã chép nhầm Nguyễn Văn Đức là con của Nguyễn Nhạc, và cũng không có lý khi niên hiệu của cha là Thái Đức lại đặt tên cho con là Đức, thì Nguyễn Văn Đức bị bắt vào năm 1831 chính là Hoàng tử của Quang Trung Hoàng đế, con của Hoàng hậu Ngọc Hân, năm bị bắt đã gần 15 tuổi.

Mặc dù Liệt truyện đã chép dòng dõi Tây Sơn không còn sót một ai (2) là nhằm trấn an nhân dân nhưng đã bộc lộ một vô lý. Ở độ tuổi 40 mà Nguyễn Văn Đức và Nguyễn Văn Lương chỉ có một người con? Nhất là Đức càng hiểu sâu sắc rằng, cần phải nhanh chóng triển khai mạnh mẽ sức di truyền của nòi giống, càng nhanh, càng nhiều càng tốt sau khi bị nhà Nguyễn tiêu diệt.

Nhưng điều đáng tin là cả hai người con của bà Ngọc Hân đều đã bị bắt và đã bị giết, bị “chém ngang lưng” hay bị xử theo lối “tam ban triều điển” hoặc bị giết một cách kín đáo thì cũng đã chết rồi. 

Đại Nam thực lục chính biên thì cho rằng, cả hai người con của bà Ngọc Hân đều bị chết non cả, khoảng đầu triều Gia Long, có một đô đốc cũ của Tây Sơn tên là Hài đã bí mật mang hài cốt của ba mẹ con Ngọc Hân từ Phú Xuân về táng trộm ở làng Phù Ninh quê ngoại. Bà Chiêu Nghi Nguyễn Thị Huyền đã cho xây mộ dựng đền, lập bia, dù đã cải trang nhưng bị phát giác. Vua Thiệu Trị ra lệnh phá huỷ đền thờ, đào hài cốt đổ bỏ xuống sông (3)


_______________________________
(1) Q 80, t. 55b
(2) Q. 30, t. 55b.
(3) Đệ tam kỷ (thời Thiệu Trị), bản dịch tập XXIII, tr. 183, 184.
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #28 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 09:52:51 PM »

8. CÔNG CHÚA NGỌC HÂN CÓ YÊU VUA QUANG TRUNG KHÔNG?

Theo như cách mô tả của tác giả trong sách Hoàng Lê nhất thống chí, làm cho ta có cảm giác khôi hài là Nguyễn Huệ chẳng qua chỉ là một thứ “Thằng Bờm” trong truyền thuyết dân gian xưa - vua Lê cho đất Nghệ, Huệ cũng ừ, thưởng tước công thì có vẻ không chịu, nhưng khi hứa gả công chúa Ngọc Hân thì Huệ hớn hở trong lòng!  Một học giả có tiếng về đất Thăng Long (T. Q. V) đã từng hỏi tôi:

- Lần đầu khi thắng trận ở Thăng Long, Nguyễn Huệ đi tìm cái gì trước tiên?

  …

Tìm gái, Huệ sai một tên lính đi tìm, người lính dưới cờ đó chính là Nguyễn Hữu Chỉnh. 

Lời nói đầy vẻ hiện thực ấy có khi đi quá xa sự thật nhưng vẫn chứa đựng một cốt lõi lịch sử của nó. 

Rồi không ít người cho rằng Ngọc Hân lấy Quang Trung là cuộc hôn phối chính trị ở lúc thế nước chẳng đặng đừng. Vì hiếu vợi cha nên Ngọc Hân phải cúi đầu nhận mệnh, đành phải “nước non ngàn dặm cũng phải ra đi” . Một cuộc ra đi lặp lại của thuở Huyền Trân vào đất Chàm 480 năm trước đó .

Sau đây là những trang tình sử về công chúa Ngọc Hân và Quang Trung từ lúc họ mới gặp nhau cho đến lúc cả hai người đều nhắm mắt, mà chúng tôi xin dựng lại trên cơ sở từ trong sử liệu.

Sau cuộc mai nối chớp nhoáng 3 ngày của Nguyễn Hữu Chỉnh, lễ cưới Ngọc Hân công chúa và Nguyễn Huệ được tổ chức hết sức trọng thể ở Thăng Long. Dân kinh đô bảo nhau rằng vua Hiển Tông đã chọn được rể tốt.

Từ đó, Ngọc Hân rời cung cấm nhà Lê về sống với Nguyễn Huệ ở trong phủ của mình phủ nằm bên bờ sông Nhị.

Lúc đầu Ngọc Hân có vẻ thẹn thùng, bẽn lẽn vì chưa quen, mặc dù đó vẫn là đất Thăng Long muôn thuở của nàng. Nhưng hôm nay, người gần gũi sớm hôm bên nàng không phải là những giai nhân quen thuộc, mà là một người đàn ông xa lạ.  Mới mấy hôm trước đó, người dân Thăng Long đã chạy toé cờ vì tiếng đồn có một vị tướng từ phương Nam “mặt sắt đen sì” thần tốc đưa quân ra hành tội vua chúa ở kinh đô.

Đó là tâm lý, ‘ngờ ngợ” của người dân Thăng Long thuở đó trước biến động lịch sử dồn dập đến chóng mặt mà mỗi việc xảy ra đều sẽ là bất ngờ.  và cũng là tâm lý của muôn triệu phụ nữ trong buổi đầu “làm vợ người ta” .

Quyết định lấy công chúa Ngọc Hân làm vợ là chiến lược thu dụng nhân tài, trí thức Bắc Hà về với Phú Xuân của Nguyễn Huệ chứ không phải là chuyện trai gái thường tình như sách Hoàng Lê nhất thông chí miêu tả.

Biết được tâm lý của Ngọc Hân. Không sỗ sàng như những kẻ chiến thắng thường tình, Nguyễn Huệ muốn tạo một sự thân quen, một tình yêu xuất phát từ sự thông cảm và hiểu biết ngay từ đầu.

Sau lễ kết hôn, Nguyễn Huệ và Ngọc Hân đều lên kiệu đến bái yết tôn miếu nhà Lê, lễ xong hai người cùng về.

Như thấu hiểu được tâm trạng của Ngọc Hân, Nguyễn Huệ mở lời bông đùa, dí dỏm.

- Con trai con gái nhà vua, đã có mấy người được vẻ vang như nàng?
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
UyenNhi05
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 2589


Vì nước quên thân, Vì dân phục vụ.


« Trả lời #29 vào lúc: 02 Tháng Tư, 2009, 09:53:47 PM »

Công chúa đáp:

- Nhà vua ít lộc, các con trai con gái ai cũng thanh bạch nghèo khó, chỉ riêng thiếp có duyên, lấy được Lệnh công, ví như hạt mưa, bụi ngọc bay ở giữa trời được sa vào chốn lầu đài như thế này, là sự may mắn của thiếp mà thôi.

Nghe Ngọc Hân thủ thỉ lên nỗi niềm đó, Nguyễn Huệ lấy làm thích thú, tâm đắc.

Đó là lời trao duyên đầu tiên giữa Nguyễn Huệ và Ngọc Hân được sử sách ghi lại.

Như thế, xem ra chuyện gia thất đã hết oán thù, việc tuổi tác đã hết cách biệt. Vì lúc Ngọc Hân ở tuổi 16, lần đầu tiên lấy chồng thì Nguyễn Huệ tuổi đã 33 và cũng có nhiều đời vợ.

Từ đó, việc nước, việc nhà, hai người đều eo bàn bạc, chiều chuộng, tôn trọng và thống nhất với nhau.  Sau ngày hợp hôn, Ngọc Hân về sống với Nguyễn Huệ. Nguyễn Huệ hỏi Ngọc Hân về đức tính của các hoàng tử, hoàng thân, đặc điểm từng người. Công chúa đã thật tình kể hết mọi điều eho Nguyễn Huệ nghe.

Chỉ có một điều vì tình thân sơ giữa anh là Sùng Nhượng Công và cháu là Lê Duy Kỳ (Chiêu Thống) là Ngọc Hân đã không thành thật cho lắm, để sau này, vì vợ mà Nguyễn Huệ có định kiến không tốt với Chiêu Thống.

Khi Nguyễn Huệ hỏi về nhân phẩm của Hoàng Tự Tôn (Duy Kỳ), vì sợ Hoàng Tự Tôn giành mất ngôi của Sùng Nhượng Công nên Ngọc Hân đáp:

- Nhân phẩm của Hoàng Tự Tôn cũng tầm thường thôi!

Nhưng về sau, những phẩm chất của Lê Chiêu Thống đã phơi bày thì lời nhận xét ban đầu đó của Ngọc Hân cũng hoàn toàn chính xác.

Bởi thế, lúc Lê Hiển Tông trong cơn hấp hối, đình thần nhà Lê bàn lập Tự Tôn (Duy Kỳ) sai người sang hỏi ý kiến Nguyễn Huệ, Nguyễn Huệ không tán thành. Khi biết ý kiến không chịu lập Duy Kỳ lên ngôi làm triều thần hoang mang, không biết phải giải quyết ra sao, thì có một người trong Hoàng tộc đầy quyền lực đó là Hoàng thân Vượng quận công, đã lớn tiếng nói:

- Tự Tôn không được làm vua, thiên hạ ắt loạn. Họ Lê sẽ mất, ấy là tại lỗi công chúa Ngọc Hân.  Công chúa thực đã làm hại đến việc lớn của xã tắc, hãy xoá tên trong sổ Hoàng tộc đi, để cho công chúa về nước Tây Sơn mà yên hưởng giàu sang, họ ta chẳng thiết gì một con người ấy.

Trong buổi đình nghị đó có cả Ngọc Hân, nghe những lời lẽ áp đảo cả điện đình của Hoàng thân Vượng quận công làm công chúa vô cùng sợ hãi, Ngọc Hân liền chạy về phủ xin với Nguyễn Huệ, bây giờ cũng do nghe vợ nên Nguyễn Huệ mới chịu bằng lòng.

Dù Hoàng tộc chưa xoá sổ Ngọc Hân trong tộc phả nhà Lê nhưng từ đó, tâm lý ly khai đã nổi dậy mạnh mẽ trong lòng các tôn thất nhà Lê, Ngọc Hân cũng tự cảm nhận được điều đó, giữa Lê và Nguyễn Huệ, có lẽ Ngọc Hân đã đứng hẳn về phía Tây Sơn, đó không chỉ là tâm lý của một phụ nữ tuổi 16 bồng bột biết yêu lần đầu, là lúc “cả trái ấu cũng tròn” huống hồ bị những lời lẽ xua đuổi, tàn nhẫn của Hoàng thân Vượng quận công và tôn thần nhà Lê, Nguyễn Huệ mạnh mẽ mà bao dung, Ngọc Hân tìm đến ông là một sự chính xác của cuộc đời. Chỉ có Nguyễn Huệ mới rửa được mối nhục, là người duy nhất tháo gỡ được nhưng nỗi niềm tâm sự “tơ vò” của nàng lúc đó.

Sau khi vua Hiển Tông chết, vừa sợ hãi vừa thành kiến với vợ chồng Ngọc Hân, nhưng để khỏi bị Nguyễn Huệ làm trở ngại trong lễ lên ngôi của vua mới nên sau khi đã khâm liệm xong xuôi, Chiêu Thống mới cho người qua trình báo với Nguyễn Huệ, đã làm cho Nguyễn Huệ tự ái. 
Logged

"Đời chiến sỹ máu hòa lệ, mực _ Còn yêu thương là chiến đấu không thôi..."
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM