Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 26 Tháng Mười, 2014, 08:50:15 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nắng đồng bằng - Chu Lai  (Đọc 39402 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #50 vào lúc: 15 Tháng Một, 2009, 07:25:45 PM »

Thời kỳ đầu mới vào chiến trường đã va phải bọn chiến đoàn "52", Lang không dám rời công sự lên đón bắn một chiếc M.48 to lừng lững như cái nhà, đang nghiến cây tiến đến. Linh nóng gáy bợp nhẹ cho cu cậu một cái rồi giật lấy súng nhảy lên. Bị bợp bất ngờ, Lang ngơ ngác mất một lúc mới hiểu, mặt câu ta xị xuống, nước mắt lưng tròng, Linh tưởng Lang sẽ giận anh suốt đời. Nhưng đến khi Linh bị một trái pháo khoan sụp hầm, đất cát, gỗ rầm lấp kín lấy ngực, tưởng chết; chính Lang đã vừa mếu máo vừa cào cấu nát bấy mấy đầu ngón tay, moi Linh ra. “Anh Linh ơi! Anh Linh! Anh chết chưa?". Có lẽ không bao giờ Linh quên được tiếng gọi vừa tháng thốt vừa ngộ nghĩnh đó.

Nước dừng lại rồi lớn dần dần. Linh và Phận nhảy lên ghe chèo gấp. Mái giầm quạt thật nông, vẫn đụng bùn ê cả tay. Một tiếng rên như đứt hơi. Linh ngôi thụp xuống trước mặt Thúy. Lang đau lắm, mặt dúm lại, toàn thân cứ muốn lật sang bên.
Khi chiếc ghe lướt êm rồi, cái giọng Quảng Nam của Phận mới cất lên, nặng trịch:

- Thím Hai báo chiều lính có xuống phía đường bò. Cả con Tư Hạnh cũng lảng vảng gần đó. Con học trò này độ rầy hư đốn lắm. Liên tục đi lại với bọn lính trong đồn, hay la cà tới "cứ" tới bưng để thăm dò tình hình, phát hiện dấu dép, học sinh lấy tiền đâu mà xài sang quá trời vậy? Đáng lẽ cắt vòng gò mả Đông thì lọt, nhưng ông Kiêu không nghe, sợ phía ấy không có địa thế, nên cứ đâm đầu đi thẳng. Thế là bị! Mẹ nó! - Không biết Phận chửi ai - Không có thằng Lang thì còn bị nữa! Nó dính miếng lủng ruột rồi vẫn còn quất được hai trái B.40, bọn lính bỏ chạy chứ không còn là khiêng nhau. Xem chừng chúng cũng lật kha khá, thấy "đù mẹ, đù cha" ầm lên. Phận nuốt nước miếng giọng càng nặng hơn.

- Kể ra các anh chỉ huy cứ cho anh em trụ lại thì thằng Nhã đâu có mất xác? Mất luôn cả cây B.41 nữa! Mẹ nó! Ngày mai chúng lại tha hồ huênh hoang. Nói thiệt, mình mất một người, nó mất một trăm cũng không xứng! Lại mất tay đảng viên sắp qua dự bị... - Tiếng anh tổ trưởng Đảng ngày một to lên như đang bốp chát với ai.

- Thôi! Chèo nhanh tay lên, Phận!

Linh sốt ruột gắt và lo lắng nhìn cái bụng quấn đầy băng của Lang đang nhướng lên, đầu Lang cứ ngất ra mạn ghe như muốn truội xuống nước. Linh vừa đưa tay giữ chặt lấy, Lang hét váng lên.

Thúy nhẹ nhàng đỡ đầu Lang đặt lại ngay ngắn, nói như năn nỉ:

- Đừng la nữa Út ơi! Em có thương chị, thương mấy anh thì ráng chịu một chút. La nhiều mất sức... Kia kìa! Sắp tới rồi! Mấy anh sẽ chữa cho em khỏi ngay. Em sẽ lại mập, lại khỏe, lại đi hái măng với chị... Út có nghe chị Năm nói không?...
Lang hơi hé mắt nhìn lên, miệng mím chặt, không kêu nữa.

Nhìn Lang đang nằm ngoan ngoãn, Linh thoáng nghĩ: "Giá khi mình bị thương cũng được Thúy...". Anh vô tình ngước mắt nhìn lên. Dưới ánh hỏa châu, đôi mắt ấy cũng vừa ngước nhìn anh và vội vã cụp xuống. Linh hấp tấp ra đầu ghe phụ chèo với Phận. Anh cố gượng nhẹ cho chiếc ghe khỏi tròng trành. Gió về đêm lành lạnh nhưng Linh thấy người anh đang nóng ran lên vì một cảm xúc khó tả. Ngay sau lưng anh là đôi mắt ấy, mái tốc ấy và một bàn tay dịu dàng, mềm mại của...
Bỗng chiếc ghe chao dữ dội. Tiếng Thúy hốt hoảng:

- Mấy anh ơi! Lang nó làm sao đây nè!

Linh bật đèn pin nhào tới. Lang nằm mềm nhũn, mặt tái xanh. Anh để tay vào mũi Lang: hầu như không thấy gì nữa. Thúy vụt đứng dậy ra thay chỗ Linh, quạt giầm ràn rát. Chiếc ghe chồm lên.

Gần sáng, chiếc ghe mới tới được phẫu. Đồng chí y sĩ còn trẻ măng xem kỹ vết thương rồi nói nhỏ với Linh:

- Nặng đấy anh ạ! Chúng tôi sẽ mổ cho đồng chí ấy ngay! Các đồng chí lấy giấy tờ cần thiết cho cậu ấy đi. Tỷ lệ tử vong hơi cao.

Một suy nghĩ bỗng lóe lên như muốn đốt cháy đầu óc Linh. Anh gọi khẽ:

- Phận! Lại gần đây! Ngồi xuống đây! - Im lặng một chút, giọng anh nhỏ hẳn lại như thì thầm - Đơn của Lang đã thông qua tổ rồi phải không? Tốt quá! Kìa, ngồi sát lại dây. Chi bộ chỉ còn tôi với Phận. Chúng ta sẽ kết nạp Đảng cho Lang. Hai người thôi cũng được. Lang sẽ hiểu cho chúng mình.

Linh đưa tay vuốt lại mái tóc. Phận lầm lì không nói. Vừa lúc đó Thúy lặng lẽ đi đến và ngồi xuống.

- Cả tôi nữa! Đồng chí bí thư chi bộ ạ! Ba! Đủ đảng số rồi!

Linh hơi ắng người đi. Anh cúi xuống sát mặt Lang:

- Lang ơi, Lang! Tỉnh lại một chút thôi. Tỉnh lại đi, em!

Lang hơi máy mắt rồi từ từ mở hé ra, trông mắt chỉ thấy có lòng trắng. Thúy dịu dàng vuốt lại mái tóc rối bù của Lang đang xòa xuống trán.

Thế rồi trong đêm vùng ven, thoang thoảng mùi cây trái từ ngoài bưng thổi về, ba người, mặt mũi, quần áo lấm lem bùn đất ngồi sát vào nhau, chụm đầu nghiêm trang trên dáng nằm của người chiến sĩ. Người cởi trần cất tiếng nói chậm và rõ ràng:
- Thay mặt cấp ủy và chi bộ, tôi tuyên bố từ giờ phút này đồng chí Ma Hồ Lang được công nhận là đảng viên chính thức của Đảng Lao động Việt Nam, thuộc chi bộ 1, đảng ủy... không qua thời gian dự bị...

Giọng nói của anh bỗng nghẹn tắc lại. Người chiến sĩ đang nằm thiêm thiếp, băng quấn đầy ngực, không hiểu có nghe rõ không, nhưng từ đôi mắt khép một nửa của anh, một dòng lệ ứa ra. Cô gái ngồi bên cạnh bật lên khóc thút thít.

Không chịu nổi tiếng khóc bị dồn nén lại đó, Linh run run đặt tay lên ngực Lang rồi đứng dậy. Anh nói khẽ nhưng rắn rỏi như một lời hứa với mình:

- Em cứ yên tâm nằm viện. Đơn vị sẽ đánh thay phần cho em!

Chiếc ghe quay ngược trở về "cứ".

Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #51 vào lúc: 16 Tháng Một, 2009, 09:07:51 PM »

Chương 9

Sớm mai. Dòng sông phẳng lặng và trắng như sữa. Từ trên võng mắc sà sà mặt nước, Linh định cứ thế nhoài xuống bơi vài vòng. Anh có cảm giác chỉ cần nhúng xuống một chút là toàn thân sẽ bị nhuộm trắng phau và lưỡi sẽ nếm được mùi vị ngòn ngọt của nước. Anh trườn ra mép võng, buông chân... Tuy vậy anh vẫn nằm im. Ba hôm nay ăn toàn cháo nấu với rau móp lõng bõng, chậy tay muốn rủn cả ra rồi. Anh nhìn đăm đăm ra khúc sông lượn vòng. Chỗ ấy nước vẫn lặng lờ và trắng đến nỗi không soi nổi một bóng cây nào trên bờ. Cả một đêm trong giấc ngủ chập chờn, anh đón nghe một tiếng giầm khua nước. Thuý đã đi ngót một tuần nay chưa thấy về.

Có tiếng sột soạt trên đường mòn. Linh nhỏm dậy. Phận và một du kích có mái tóc ướt bết sương, lùi lùi đi vào. Cả hai đều chỉ mặc quần đùi, toàn người trát lọ nham nhở. Trên lưng Phận tênh tênh nửa bồng gạo. Nhìn hàm răng trắng khác thường trên bộ mặt đen đũa của Phận, Linh quay mặt ra sông cuốn thuốc hút. Có tiếng bước chân của cậu du kích giẫm khẽ kháng trên lá khô, đi về hầm của mình.
Phận đứng ngập ngừng sau lưng Linh hồi lâu mới nói:

- Chỉ được non chục lít thôi anh ạ!

Không thấy Linh trả lời, Phận trở nên rụt rè:

- Hai đứa tui bò cả đêm mà cũng chỉ tiếp cận được ngôi nhà rìa ấp. Nhà họ cũng cạn gạo rồi.

Thấy khói thuốc trên miệng Linh vẫn lặng lẽ nhả ra, Phận luống cuống ngồi xuống:

- Tui định báo cáo nhưng sợ anh không cho đi...

Linh quay phắt lại:

- Ai bảo đồng chí đi như vậy, hử?

- Tại... Tại nằm ngủ không được. Lòng dạ nào mà nhìn mọi người húp cháo hoài. Nhân tiện thử dò đường xem.

Linh gắt lên:

- Đâu phải chỉ có chuyện kiếm một bữa ăn? Đây này...- Linh rút tờ công văn đánh máy lên trước mặt Phận - Tỉnh chỉ thị bằng mọi cách phải chuẩn bị được ba tháng gạo và tập trung hỗ trợ cho xã thu thuế, thu đảm phụ tối đa đưa về trên. Tình hình vậy mà các cậu lại định thí thân đổi lấy một vài lon gạo. Lại còn rủ rê du kích đi theo nữa?

- Nhưng... Tôi ngủ hổng được. Tôi định....

Phận bỗng im bặt trước ánh mắt nghiêm khắc của Linh. Anh lấy móng tay gậy gậy những vết pin đen đã đóng vẩy trên ngực. Cái nhìn của Linh dừng lại ở cặp mắt hõm sâu sau một đêm thức trắng của Phận và bỗng dưng thấy lòng mình se lại. Anh không ngờ con người vốn dĩ thận trọng như Phận mà cũng mạo hiểm như vậy. Nửa đêm dám lẻn một mình vào vùng địch chỉ để kiếm ít gạo... Anh thợ đào đất xứ Quảng làm nhiều hơn nói này trước đây nguyên là quản lý tiểu đoàn. Một viên quản lý căn cơ, chặt chẽ, không hút thuốc, uống trà và ghét rượu thậm tệ. Dạo hành quân xuống vùng sâu, thấy Phận tuổi tác cũng đã lớn, công việc làm hậu cần đã quen thạo, ban cán bộ định giữ lại làm tài vụ trung đoàn, Phận không chịu "nửa đường đứt gánh với cái đơn vị đã gắn bó từ dạo đầu nhập ngũ. Nặng nợ rồi!" - Phận nói với anh Cầu như vậy. Xuống sâu không còn chế độ cấp phát, tất cả nguồn lương thực đều nằm trong ấp chiến lược, anh tự giác từ bỏ những cột hàng "chi, thu”, xuống giữ một cây cối tép đã mất bàn đế. Bây giờ tiếng là trung đội trưởng nhưng với quân số bốn, năm người, thực ra Phận còn vất vả hơn cả tổ trưởng một tổ ba người. Tuổi mới khoảng ba mươi lăm nhưng anh lại là người duy nhất trong tiểu đoàn có tóc bạc. Lúc vui vẻ Linh thường đùa Phận có gương mặt hao hao giống vua Quang Trung, nhất là khi hàm râu đen sì cả tháng không kịp cạo. Lang còn đùa thêm: có một lần chính Phận đã tự nhận là cháu ba đời của Nguyễn Huệ, nhưng chắc chắn một điều rằng cụ Nguyễn ngày xưa không khắc khổ tằn tiện như "Nguyễn Phận" bây giờ. Nghe vậy, Phận chỉ ứ hự trong cổ. Song, quả thật đôi lần người ta bắt gặp anh soi mặt xuống sông vào lúc mặt nước phẳng lặng như gương. Thêm vào đó, hàm râu rậm anh càng không có ý cạo đi.

- Anh Tám cho tôi cuốn một điếu thuốc! - Phận lóng ngóng xé một miếng giấy quyến.

Nhìn cái bụng lép kẹp của con người cả đời không hút một hơi thuốc, Linh không còn lòng dạ nào mà khiển trách nữa. Cậu ấy rét. Anh thoáng nhớ lại chính anh cũng đã có một lần liều mạng như vậy... Một đêm hết thuốc rê, cả đơn vị ngáp ngắn ngáp dài, anh Sáu Hoá hết ngồi lên lại nằm xuống có vẻ phiền não lắm. Sốt ruột, Linh lẳng lặng lẻn dậy xách súng vào trong ấp. Gần sáng anh tha về một cục thuốc, to bằng đầu gối. Sáu Hoá tròn xoe mắt, hỏi. Anh nói để quên ở đáy bồng...

Linh càu nhàu:

- Thuốc men gì? Biết hút đâu mà hút! Thôi, đi ngủ đi. Người với ngợm trông hay chưa kìa? Liều!

Phận "Rõ !" một tiếng rất gọn nhưng vẫn ngồi im.

- Cái gì nữa?

- Báo cáo anh... Tôi không hiểu làm thế này là sai hay đúng, nhưng hồi đêm đi qua ổ kích, tôi tiện tay có... có tóm được một chú nghĩa quân. Nó đang ngồi ở cửa rừng.

- Tiện tay? - Linh tròn xoe mắt - Ai bảo anh tóm? Lấy gì mà nuôi nó?

- Tôi... Tôi tưởng...- Phận luống cuống làm rách mảnh giấy quấn thuốc - Vậy cho tôi thủ tiêu luôn nó bây giờ?

- Đi ngủ đi! Lắm chuyện...

- Rõ!

Phận đứng dậy như người bị phạm lỗi, cầm cục xà-bông thơm đi xuống bến, cái đầu to tướng có một nhúm tóc bạc ở sau ót cứ lúc lắc.
“Nếu rủi tới đây, một viên đạn chó chết nào đó bỗng dưng vô cớ tìm tơi mình thì người nắm cái đơn vị này nhất định sẽ là Phận. Phải, chính cậu ấy, không thể ai khác?". Linh nghĩ thầm.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #52 vào lúc: 16 Tháng Một, 2009, 09:09:05 PM »

Tiếng con gái nói nho nhỏ ở phía hầm của xã kéo Linh quay lại. Anh ngớ ra: Năm Thuý đã theo đường gò về từ lúc nào, đang trao đổi cái gì có vẻ sôi nổi lắm với xã đội trưởng Mười Đảnh. Qua những vòm lá rậm rịt, anh thấy rõ khuôn mặt võ vàng của Thúy với gò má nhô cao khác thường. Trông chị già hẳn đi như người vừa ở tù ra. Thúy đang lấy thuốc đỏ quệt vào những chỗ sây sát trên bắp chân, trên cánh tay. Đáng lẽ phải chạy ngay tới đó nhưng Linh lại ngần ngại ngồi im. Rốt cuộc là Thúy đã trở về. Những ngày vừa qua Linh ít có dịp tiếp xúc với Thúy. Công việc điều nghiên, trinh sát của bộ phận Linh tạm thời bị đình lại vì đang giữa tuần trăng. Anh em trong đơn vị quay qua chuyện lo kiếm gạo, cải thiện sinh hoạt. Trong lúc đó thì Thuý chúi đầu vào bao công việc bề bộn, xô bồ trong xã. Từ ngày Thúy nắm bí thư xã thay chú Tư, tình hình có ngon lành hơn. Các tổ tự vệ mật, tổ thông tin, tổ phụ nữ trong ấp bắt đầu hoạt động. Bọn tề điệp có vẻ co lại. Đi đứng, bám dân bám ấp cũng dễ dàng hơn trước. Nhưng hơn nửa tháng nay bọn địch liên tiếp mở những cuộc hành quân càn quét, đánh tróc "cứ", kết hợp với những đợt thanh lọc, bình định trong dân, mạng lưới cơ sở toàn xã tạm thời phải nằm im. Đảm phụ, thuế má và cả nguồn lương thực cung cấp cho đội du kích bị cắt dứt. Công văn, chỉ thị của quận tới tấp đưa xuống xã. Thúy gầy rạc người đi. Ban ngày chị ra bưng làm việc với cơ sở, đến tối mịt mới về. Nhiều bữa bỏ cả ăn. Có lần bị lính rượt, chị ém mình xuống sình, nửa đêm mới mò về được tới "cứ", toàn thân rét run. Cả đội du kích cũng bị cuốn vào những công việc thầm lặng, không tên, không tuổi đó. Anh chỉ mong chóng hết tuần trăng để lao vào nghiên cứu mục tiêu. Nhất là từ khi Thúy vào ém hẳn trong ấp để rà lại toàn bộ mạng lưới cơ sở, Linh càng nôn nóng, sốt ruột...

Không ngừng được, Linh quả quyết đứng dậy, đi lại phía Thuý. Kiêu đã ngồi đó từ lúc nào. Anh ta đang ân cần giúp Thúy bôi thuốc đỏ vào chỗ khuỷu tay, Thúy vẫn chưa nhìn thấy Linh. Chị nói nhỏ nhẻ:

- Tôi đề nghị các anh đêm nay cho một tổ đột ấp. Tôi đã hiệp đồng tỉ mỉ với bà con. Mình sẽ vào thẳng khu chợ là khu lâu nay bà con
chưa thấy bóng dáng cách mạng. Tôi sẽ làm việc với tay chủ lò heo một chút rồi gom bà con lại nói chuyện. Bà con đã chuẩn bị, gạo, mắm cho ta rất chu tất. Chỉ cần ra, vô phải thiệt êm...

Linh ngồi xuống, nhẹ hẳn người đi. Không ngờ mấy ngày ở trong lòng địch, Thúy lại gỡ được nhiều cái rối rắm như vậy.
Kiêu hỏi, mắt sáng lên:

- Thằng cha chủ lò heo nào thế?

- Thằng Ba Mập...- Thúy chợt quay lại nhìn thấy Linh, giọng chị thoáng một chút vui - Nửa năm nay hắn không chịu đóng cho ta một đồng thuế. Tay này giầu sụ và rất thân với bọn tề. Thấy ta lâu nay không vào được, hắn đánh bài bây. Bọn em út hắn ở các xưởng cưa, xưởng cá, chủ tiệm cũng theo hắn làm tàng luôn. Thấy tôi vào thẳng lò mổ, hắn đứng chết trân, mồm há hốc không nói được lời nào. Khi đã hoàn hồn, hắn lập cập xỉa ra một bọc tiền cỡ cái bánh tét, toàn giấy một ngàn... Ai thèm lấy cái thứ đó. Tôi buộc hắn ngay tối nay sẽ đứng ra gom hết số thuế của bọn đàn em trao cho cách mạng, không được thiếu một đồng. Lúc tôi trở ra, hắn eòn khúm núm đưa một cái đầu heo mới vớt trong thùng...

- Đâu rồi chị Năm? - Mười Đảnh sốt sắng hỏi.

- Tôi không lấy.

- Chà! Hụt bữa nhậu rồi. Nghe thèm muốn nhậu nước miếng... - Đảnh hít hà tiếc rẻ.

- Lỡ nó cho mình lọt bẫy thì sao? - Kiêu nghi ngờ hỏi.

- Lọt sao được? Nó có muốn làm ăn kiếm chác lâu dài chớ! - Phận vừa lên đến nơi, trên đầu còn đầy bọt xà-bông, tham gia ngay vào câu
chuyện - Ở xứ tôi cũng vậy. Bọn đó sợ cách mạng hơn. Ở giữa, nó phải đóng cả thuế cho ta lẫn địch. Lơ mơ là sạt nghiệp như không.

- Chị có gặp mấy gia đình có con đi lính không? - Đảnh hỏi.

- Nữa! Chút nữa bỏ mấy em nhịn đói. - Thúy vui vẻ chỉ ra cửa hầm. Đến lúc ấy Linh mới trông thấy chừng mười người, cả trai lẫn gái, tất cả còn trẻ măng, đang ngồi lúm xúm bên cạnh những gói đồ con con.

- Ai đó, chị Năm? - Phận tò mò hỏi.

- Tân binh lấy trong ấp ra đó! Mười Đảnh kêu người nấu cơm cho mấy em ăn đi. Đi cả đêm đói rồi. Có gạo đó! - Chị quay qua trả lời câu hỏi ban nãy của Đảnh - Gặp sao cho xiết. Già nửa hộ trong ấp không có con đi lính địa phương thì có con đi lính chủ lực. Tôi chi gặp mấy gia đình nhân cốt. Họ hứa sẽ kéo được con cháu về. Không theo được cách mạng thì ra các cứ “Bù Chao”. Chính họ góp gạo, mắm nhiều nhất. Mấy em đây là của bà con tình nguyện gửi gắm cho cách mạng...

Linh nhìn đám con trai con gái ăn mặc đủ màu đang ngồi yên lặng mở to những đôi mắt ngỡ ngàng. Mấy cô, mấy cậu này chắc lần đầu tiên thấy cuộc sống ở rừng. Cũng bàn ghế, trà lá, họp hành đàng hoàng. Chỉ cần dăm ba bữa, họ sẽ trở thành những người chủ thực sự, những tay súng du kích khôn ngoan và láu lỉnh... Giá có anh Út "Cò ngẳng" ở đây, Linh sẽ nói một câu thật văn hoa: "Đây chính là những Mười Đảnh, Năm Thúy trong tương lai của chúng ta".

Tiếng Thúy vẫn vang bên tai anh:

- Cái chính là phải làm cho bà con thấy Cách mạng luôn luôn ở bên cạnh họ. Mọi việc sẽ xuôi chèo mát mái hết...
Linh đứng lên:

- Đêm nay toàn đội trinh sát sẽ đi với các đồng chí. Cần cho bà con thấy tận mắt uy thế của Cách mạng... - Linh bỗng ngừng bặt. Chút nữa anh đã lặp lại i sì câu của Năm Thúy.

Anh đi ra cửa rừng. Đằng sau anh, Phận đang vung tay nói sôi nôi :

- Chừ hề! Cả bộ đội lẫn xã có bốn chục người. Mỗi người mang ba chục lít. Vị chi một ngàn hai trăm lít. Trừ mấy người phải mang thêm vũ khí, còn lại ngót nghét cũng được ngàn lít. Đủ xài ba tháng đánh đá rồi!
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #53 vào lúc: 16 Tháng Một, 2009, 09:10:51 PM »

Giữa đêm khuya, có một tia đèn pin sáng xanh, lia loang loáng trên những cánh võng mắc chồng chéo. Chấm sáng tròn xoe đang lướt dần tới võng Linh. Anh nằm im hồi hộp. Nửa đêm mà có đèn từ dưới bến lên thế này là không bình thường rồi. Không mệnh lệnh chiến đấu khẩn trương thì cũng tin địch càn lớn. Nhiều khi sợ ánh đèn pin của giao liên, của truyền đạt viên hơn cả chính nội dung mệnh lệnh. Khi chấm sáng có vẻ ngờ ngợ đừng lại ở võng anh, Linh liền ló đầu ra, xoè tay che bớt độ sáng. Nhận ra khuôn mặt xinh xắn của Rổn, anh nhổm dậy kéo tuột chú bé giao liên đùi vế còn ướt nước vào lòng:

- Có gì mà gấp gáp dữ vậy, em?

- Sao người anh nóng quá trời vậy? - Rổn giãy ra.

- Vừa hạ cơn sốt rét.

- Nè! Có thư hoả tốc! - Rổn móc túi mìn mo đeo trễ hông, lấy ra cái phong thư nhỏ xíu.
Linh hấp tấp xé mép bì thư. Anh đọc vội:

Kính gửi anh Linh và Kiêu!

Ngay đêm nay, mời hai anh về hố Đầu Lâu họp gấp.

Ký tên

HAI RÒNG
Tham mưu trưởng tỉnh đội

Linh ngẩng lên hỏi, vẻ háo hức:

- Tình hình có gì mới không?

- Em hổng rõ. Nhưng có vẻ dữ dội lắm. Mấy đứa giao liên bọn em đang ngủ cũng bị gọi dậy, tung đi hết. Chỉ có anh là ở xa nhất đó! Em thấy người nào cũng vội vội vàng vàng. Có cả Chú tỉnh đội trưởng và chú bí thư nữa - Rổn nháy mắt, dứ dứ ngón tay trước mặt - Nghe nói sắp mần ăn lớn rồi!

- Vậy hả?

Linh nhảy phắt xuống đất. Cơn sốt nóng lạnh như biến đâu mất. Có chuyện thật rồi! Phải thế chứ! Xìu xìu ểu ểu mãi đâu có được. Đã đến lúc phải lằm ăn cho ra trò. Thảo nào mấy hôm nay đài BBC cứ la ầm lên sốt cả ruột, máy bay chúng nó cũng quần nhiều hơn, ngoài lộ suốt đêm ngày ầm ì tiếng GMC chở nặng, dân ra làm đồng cứ thấy dáo dác, và mình, mình cũng cảm thấy có một cái gì mơ hồ đang hình thành. Hay! Nếu đúng thế thì tuyệt! Anh định chạy tới gọi Kiêu nhưng anh ta đã đứng lù lù ngay trước mặt Linh tự lúc nào.
Linh sắng giằng:

- Đi! Đi họp! Lẹ lên, ông Chín! Chắc có chuyện động trời rồi!

Kiêu đứng dạng chân ngáp dài:

- Ông đi đi! Tôi ở nhà trông coi đơn vị. Đã chắc gì có chuyện quan trọng. Mấy ông trên ưa làm chuyện giật gân!

- Nhưng điện gọi cả hai. Vắng mặt đâu có được?

Kiêu ngáp tiếp cái nữa:

- Ừ, đi thì đi!

Rổn ngó nghiêng hỏi:

- Chị Năm nằm đâu, anh Tám? Chị có thư của quận.

Linh bấm đèn vào cái võng ni lông sa tanh màu đen mắc cách đó không xa, chỉ cho Rổn. Nhưng khi thấy khuôn mặt Thúy đã hiện ra nhờ nhờ bên mép võng, anh vội tắt đèn đi. Rổn chạy ra đó.

Linh gọi Phận dậy trao đổi mấy việc cần làm ở nhà, rồi nhắc khẽ:

- Tiếp tục nắm thêm má Sáu, chị Hai, tình hình con Tư Hạnh. Mình lên họp xin ý kiến xử lý. Có gì ở nhà xin thêm ý kiến chị Năm.

Trong khi bước vội theo Rổn xuống bếp, anh còn kịp thấy Kiêu nán lại bên võng Thúy, nói điều gì. Không có tiếng Thúy đáp lại, chỉ nghe mép võng chùm xoàn xoạt. Linh bỗng thấy nhoi nhói trong người. Họ đang tiễn biệt nhau... Từ hôm đó đến nay, đã đánh thêm mấy trận nữa rồi mà Thúy vẫn có khác gì đâu. Ngoài những khi bàn bạc công tác khô khan, Thúy thường né tránh nói chuyện với anh. Thái độ của Thúy càng làm anh tự ái. Anh không muốn phải tự giãi bày lòng mình. Không đời nào! Người ta cố chấp, người ta đã thay lòng đổi dạ, người ta thích những chăm chút dịu ngọt, người ta... chặc! Thôi, coi như xong! Ấy vậy, sao mỗi lần giáp mặt Thúy, anh cứ thấy... nôn nao. Càng nén xuống lại càng nôn nao. Cuối cùng cả hai người, dù sống trong một cụm rừng nhỏ nhoi, ngày ngày chung lo bao công việc bộn bề, mà vẫn lạnh lùng như hai kẻ xa lạ...

Khi Linh và Kiêu tới nơi, thiên hạ đã ngồi chật cả hố, trời cũng vừa đáng rõ. Lập tức hai người bị ngợp trong những cái bắt tay, đấm lưng, huých sườn của bạn bè lâu lâu gặp lại. Linh ngỡ ngàng nhận ra nhiều khuôn mặt rất đỗi thân quen của gần hai mươi cán bộ chủ trì các đơn vị võ trang, các địa danh trong tỉnh. Trên vóc dáng, trên nét mặt người nào cũng còn in dấu vết những trận đánh táo bạo, những ngày tháng cực kỳ gian nan vừa qua. Song cả hai chục cặp mắt ấy, khuôn mặt ấy đều đang rạng rỡ. Kia là anh Sáu Dô ngồi gác đùi lên anh Ba quận trưởng, trông giống như anh đánh xe bò ngồi bên ông chủ lò heo. Đây là thằng Hải, người nhái. Gớm chưa? Hắn ngồi xếp bằng tròn mà bộ ngực cá trắm cứ vênh lên. Nghe nói hôm kia, đội thủy của nó đã quất chìm chiếc tàu ba ngàn tấn. Ấy, đứa nào huých vào vai mình đau thế? Linh quay lại, cái miệng cười xởi lởi của Bảy Hoàng đã ở ngay trước mặt. Anh ta đã lên tới tiểu đoàn trưởng rồi đó. Khiếp thật! Chả mấy chốc mà lên ông quận, ông tỉnh, mình lại gật sái cố. Ai kia nhỉ? Chui cha! Anh Cầu! Anh Cầu đang ngồi với mấy cán bộ đặc công của tiểu đoàn cũ. Mấy tay này đều là cán bộ trung đội trước đây. Còn mấy tay cán bộ đại đội nữa đâu? Chắc hy sinh cả rồi... Linh lặng người đi. Anh lúng túng chào đáp lễ chú Tư tỉnh đội trưởng đang trao đổi khe khẽ với một người bên cạnh, chắc là đồng chí bí thư tỉnh ủy. Kìa! Thằng Lợi, đại đội trưởng trinh sát, thằng Mạnh công binh, thằng Sánh 12 ly 8! Chào! Xin chào tất cả! Chào hết thảy những người anh em năm thì mười họa mới có dịp kéo nhau về đây. Linh cứ xoay người như chong chóng. Trước mặt anh, Kiêu đang lễ độ bóc thuốc mời hai người đứng đầu tỉnh và hào phóng quăng cả gói vào giữa vòng người.

Bảy Hoàng kéo mạnh Linh ngồi xuống bên mình, nhét vào tay anh một ly trà pha đặc quẹo và miếng đường táng đã bẻ làm hai. Anh ta có vẻ đang dở kho tiếu lâm nên sau phút ồn ào chào hỏi, anh hắng, giọng thật to, tiếp tục câu chuyện:

- …Khi con nhỏ văn thư có bầu. Mà dứt khoát là phải có bầu, trông mập mạp như thế... Thằng cha quận phó bèn quyết định rủ con nhỏ "nhảy". Con gái ở rừng các cậu còn lạ gì? “Nhảy" bất tử. Thích thì "nhảy" chơi. Gian khổ, chết chóc chưa hẳn đã là lý do. Nhiều khi vì ở rừng lâu quá, lo ế chồng. Nhìn mấy bà cấp quận, cấp tỉnh tuổi đã "băm” mà còn ở vậy, mấy cổ ngán. Nhưng cũng có khi thằng cha già "tạc đạn” nào đó dỗ ngọt cho ăn kẹo, thế là mang bầu. Rồi sợ kỷ luật, sợ mắc cỡ với bạn bè, nhảy ra chiêu hồi chơi. Ở không xiết thì ra làm dân, lo trồng tỉa, lấy chồng, đẻ con. Mấy cổ nghĩ ngon lành vậy đó! Nhưng thằng cha quận phó lại có chủ đích đàng hoàng. Nó chắc hết nhìn thấy thắng lợi rồi. Cứ ra khai báo bậy bạ vài điều không có hại gì lắm, đặng được yên thân mà kiếm một chân công chức hay một việc quỷ quái nào đó, lo làm giầu, lo nhậu nhẹt chơi bời cho bõ những khổ cực vừa qua...
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #54 vào lúc: 16 Tháng Một, 2009, 09:12:16 PM »

Nhân lúc mọi người đều đang dán mắt vào Bảy Hoàng, Linh bỏ đến nhóm anh Cầu. Bảy Hoàng vẫn thao thao:

- … Hai "anh chị" trốn ra khỏi rừng vào lúc gần sáng. Chỉ có thể là gần sáng. Sớm hơn, muộn hơn đều hỏng khá. Các vị mới bò ra lộ 13, cứ vậy thả dài dài về chợ. Nhưng, sự đời dễ mấy ai hay. Ủa, Tám Linh đâu rồi?... Á, à! Dữ dằn chưa? Dân tinh nhuệ ngồi cụm với nhau có vẻ thân ái lắm!

- Cái gì mà rề rà dữ vậy, cha? Kể nốt đi còn họp. - Anh Ba quận trưởng giục - Thoát chứ?

- Chắc thoát thôi. Thời buổi này chiêu hồi thiếu gì! - Kiêu nói bâng quo, ngoảnh mặt ra suối có vẻ dửng dưng với câu chuyện.

- Sáng ra, hai đứa dắt tay nhau vào tiểu khu. Nếu vào được thì suôn sẻ quá? Nhưng nửa đường gặp bọn sư 5 vừa bại trận ở Lộc Ninh kéo về. Nếu gặp bọn chỉ huy thì còn nói làm gì. Đằng này chạm ngay bọn trinh sát đi đầu. Mà dù ta hay Tây, dân trinh sát vẫn là dân cực nhất, ngang tàng nhất. Thảy hai "anh chị" còm róm bên lề đường, đang bơ phờ mệt mỏi, chúng ngứa mắt túm ngực hỏi liền. Thằng chả giá khịa ra là đi chợ sớm, đi ăn giỗ về, hay đi đâu đó là xong ngay. Chúng chỉ ngứa mắt hỏi chơi thôi. Ai dè thằng chả vội móp xuống kể lể sạch trơn mọi điều trong bụng, thì khấp khởi cho rằng, nghe xong chắc sẽ được mời lên xe "Dép" đi gặp ngài tỉnh trưởng hay sư trưởng, dở nhất cũng là quận trưởng. Một quận phó của "Việt Cộng" ra đầu thú với quốc gia đâu có léng phéng được. Nhưng .... Nhưng ?... Nhưng... - Anh ném mỗi chữ "nhưng" nặng như tạ - chưa kịp nghe trọn câu, thằng trinh sát gân guốc, bụi bặm đi đau đã khạc một miếng lớn xuống đất rồi thở phì phì:

- "Việt Cộng" hả? Quận phó hả? Chiêu hồi hả? Ngon đó? Vậy thì tới số rồi, các con tội nghiệp của ba ạ!...". - Khoan đã, nóng thấy mồ! Đi tắm chút coi - Bảy Hoàng giả bộ đứng dậy, mặt tỉnh bơ.

Sáu Dô đưa chân khoèo anh ngã ngồi xuống:

- Ba láp vừa chứ mày, Bảy? Ngồi đó! Nói xong rồi tắm!

Hình như chỉ chờ có vậy, Bảy Hoàng cười khịt khịt trong cuống mũi rồi đan chéo chân vào nhau, rung đùi ầm ầm:

- Thằng trinh sát nói: "Tới số rồi các con tội nghiệp của ba ạ! Cộng sản sắp thắng tới nơi mà chúng mày còn đâm đầu đi hàng à? Đồ ngu! Nè !...". Nó đưa cây súng trên tay xỉa thẳng vào ngực thằng phản bội, đẩy hết một băng. Thằng chả chết bể ngực mà mắt vẫn trố ra không hiểu gì cả. Còn con vợ, chúng vẫy lại và... tha cho - Bảy Hoàng đột ngột dừng lại, cảm cụi cuốn một điếu thuốc.
Xung quang xôn xao cả lên:

 - Chắc chúng nó thấy có bầu không nỡ. Dù sao bọn khỉ đột ấy cũng từng làm chồng...

- Hay nó biết con vợ chỉ là văn thư quèn, không bõ giết?

- Cậu nói dở bỏ mẹ! Đanh trong tâm trạng u uất, chung nó cóc cần biết đứa nào làm lớn hơn đứa nào. Bắn cho hả thôi.

- Cũng có thể đo nước mắt đàn bà. Kẻ hung hăng nhất cũng là kẻ hay mủi lòng nhất! - Chính trí viên Cầu rụt rè triết lý.

Đến lúc ấy Bảy Hoàng mới nói chậm rãi theo từng nhịp gật gù:

- Các bác nói vừa đúng lại vừa sai. Nó tha mà thành không tha... Cả bọn chó đẻ đó bâu vào lôi con nhỏ tới một cái nhà đố cạnh đường. Một trung đội ba chục thằng, thử hồi con nhỏ làm sao sống?...

Không khí hơi trầm xuống vì cái kết cục bị thảm và bất ngờ đó.

Kiêu bật lên, nói đầu tiên:

- Thằng ngu, chết là phải! - Thấy mọi người nhìn mình, Kiểu tiếp luôn - Tình hình mở ra thuận lợi như thế này mà không ráng thêm chút nữa. Hèn thiệt!

Chú Tư gấp lại tờ giấy, đi đến gần Bảy Hoàng, nheo mắt:

- Lúc ấy chú mày đang nhậu ở đó sao mà biết tường tận quá vậy?

- Có chớ! - Mặt hoàng vẫn như không.

- Nữa!

- Dạ! Tôi đang nhậu la-ve với khô mực trong tiệm "Hảo à". Rẻ lắm! Có một trăm một ly bự!

- Ngồi một mình?

- Dạ! Ngồi với đào chớ! Đào minh tinh màn bạc đàng hoàng. Tôi còn nghe rõ cả tiếng chú bài thuốc rê trong rừng nữa!

Mọi người cười à lên, trong khi Bảy Hoàng tỏ ra đăm chiêu như đang nhớ lại một kỷ mềm chân thực nhất.

Chú Tư vừa cười vừa lắc đầu với ông bí thư rồi nhìn đồng hồ. Người tỉnh đội trưởng vẫn mặc bộ bà ba đen rộng thùng thình như xưa, da mặt có xanh hơn và cặp mắt thâm quầng. Giọng nói của chú vẫn thủ thỉ hiền hậu. Chú nói:

- Ta làm việc nghe! Tình hình khẩn trương hết sức rồi, các đồng chí ạ! Bọn mình chỉ còn hai tiếng ngồi với nhau ở đây thôi. Bây giờ anh Mười sẽ nói với chúng ta những điều chủ chốt nhất. Sau dó ta sẽ đi vào bàn bạc cụ thể.

Đồng chí bí thư tỉnh uỷ đứng dậy. Ông nặc bộ đồ xám may theo kiểu quân phục Giải phóng, có cầu vai. Tuổi ông chừng trên năm mươi, thân hình cân đối, trắng trẻo, khuôn mặt khá đẹp với cái mũi thẳng, cằm tròn, đặc biệt là đôi mắt rát sáng và sâu. Khi nói, từ trong mắt như có hòn than lấp láy. Giọng ông vang, chắc nịch. Linh chăm chú ngắm nhìn người cán bộ Đảng cấp cao nhất trong tỉnh và so sánh: giá đổi chỗ cho ông làm thủ lĩnh quân sự và chú Tư làm bí thư Đảng thì có lý hơn.

Xung quanh đồng chí bí thư, hai chục Đảng viên, hai chục cán bộ đang im lặng chờ đợi. Đến lúc này mới rõ cái không khí ồn ào ban đâu thật là giả tạo. Ai cũng cố gắng ra vẻ bình thản khi trong lòng trống thấp thỏm đón một điều hết sức hệ trọng. Ngay cả Bảy Hoàng cũng vậy. Mấy chỗ làm duyên của anh lần này cứ sường sượng. Giống như anh học trò trước một môn thi hóc búa, cứ đi lại huýt sáo vẩn vơ để che giấu tâm trạng hồi hộp phấp phỏng bên trong.

- Tình hình rất thuận lợi. Cả ở chiến trường và trên bàn hội nghị - ông Mười bập ngay vào đề - Mỹ đang lúng túng cực độ. Thằng ngụy dao động hoang mang. Lực lượng ta hầu hết đã trở lại và đang gài sâu xuống các địa bàn. Trên nhận định đây là thời cơ vô cùng thuận lợi. Do đó, Trung ương Cục chấp hành chỉ thị của Bộ Chính trị, quyết định mở một cuộc tiến công quy mô trong toàn Miền để bắt chúng phải cúi đầu, ký nhận hiệp định Pa-ri. Chúng ta sẽ dốc hết sức giành thắng lợi từng phần, đánh đổ địch từng bộ phận, đưa tới thắng lợi hoàn toàn. Các đồng chí sẽ là những quả đấm quyết định. Vận mệnh đất nước, thời cơ ngàn năm có một đã thấy rõ, đề nghị các đồng chí ngồi đây nhận thức được vấn đề. Quán triệt sâu xuống từng chi bộ, đảng viên, quần chúng, kiên quyết đạp bằng khó khăn xốc tới, nắm chắc bạo lực cách mạng ngay cả những lúc chúng nó chống trả lại quyết liệt…

Ông nói nhiều nữa, nhưng Linh không còn nghe thấy gì cả. Đầu óc anh đang bị kích thích cao độ. Bao năm ăn bụi ở lùm, bao nhiêu đau thương chết chóc, bao điều nhẫn nại dằn lòng cũng để có ngày hôm nay, ngày quật khởi. Đã trả giá quá đắt với chúng nó rồi, đây là dịp cần phải thanh toán. Chao ôi! Mong chờ hy vọng mãi, bây giờ mới được toại nguyện. Sung sướng lắm sao khi mình còn đống đến ngày hôm nay để được đánh trận cuối cùng. Có ai thấm thía trên đời bằng người lính vế một trận đánh cuối cùng không? Đồng chí bí thư vẫn nói. Đồng chi ấy đang truyền đạt mệnh lệnh của Đảng, truyền đạt nguyện vọng tha thiết của nhân dân. của con người. Linh nghe như nuốt từng lời của đồng chí bí thư. Xung quanh anh, mọi người cũng đang im lặng. Những vầng trán căng ra, những cái miệng mím chặt, những con mắt cháy lên nhìn nhau. Linh xúc động nắm chặt bàn tay Kiêu ở bên cạnh. Bàn tay ấy nằm lạnh ngắt, cứng đơ trong tay anh, rồi từ từ rút ra.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #55 vào lúc: 16 Tháng Một, 2009, 09:14:15 PM »

Chú Tư cầm que chỉ lên một chiếc bản đồ căng trước mắt mọi người:

- Tập trung vào đây, các đồng chí! Chiến trường toàn tỉnh sẽ lấy quận Chấu Thành làm điểm. Quận sẽ lấy "xê" của đồng chí Linh làm đột phá. Đúng giờ "G" ngày "N", "xê" đặc công của đồng chí Linh phải san bằng được chi khu Tân Bình Hòa. Đây cung là cái chi khu trọng điểm của địch, bao gồm những tên cầm đầu ác ôn nhiều nợ máu nhất. Đây là trận đánh châm ngòi, mở màn cho chiến dịch toàn tỉnh. Nếu các đồng chí dứt được cái chốt này, sẽ tạo điểu kiện cho các đơn vị khác hoàn thành nhiệm vụ, kể cả lực lượng tập trung của các quận. Đồng thời sẽ tạo thuận lợi cho mũi chính trị làm ăn được, qua đó hình thành ba mũi giáp công mở vùng, mở mảng, chiếm đất, giữ  dân, đưa bà con về xóm cũ, phối hợp nhịp nhàng với chiến dịch toàn Miền trong đêm “N" hếch sử. Tóm lại là như vậy...

Mọi con mắt đều đổ dồn vào Linh và Kiêu. Linh như người ngồi dưới nắng trưa nóng rát. Anh lừ lừ nhìn vào một điểm vô hình trước mặt, nghĩ xoáy vào mục tiêu của mình.

Chú Tư hỏi:

- Từng đơn vì sẽ sang làm việc cụ thể với tham mưu, các bí thư quận gặp anh Mười. Xin hỏi các đồng chí có thấy trở ngại gì không? Cứ mạnh dạn, ta cùng gỡ rối.

Không ai giơ tay. Mọi khuôn mặt đang sắt lại trước nhiệm vụ nặng nề.

- Thế nào, ban chỉ huy "xê" đột phá? Dứt điểm chớ? - Chú hỏi tiếp.

Linh thúc nhẹ vào sườn Kiêu lúc ấy đang chăm chú lắng nghe từng câu của tỉnh đội trưởng:

- Ông nói đi!

Kiêu hơi giật mình. Khi thấy ánh mắt hiền hậu của chú Tư và ông Mười đang nhìn mình có ý khuyến khích, trông đợi, Kiêu vội đứng thẳng người, nói đĩnh đạc như đã chuẩn bị sẵn:

- Thưa các đồng chí lãnh đạo, chỉ huy tỉnh! Thưa tất cả các đồng chí! "Xê” đột phá chúng tôi xin chấp hành mệnh lệnh vô điều kiện. Sẽ ráng hoàn thành nhiệm vụ cao nhất. Đây là thời cơ lớn. Dạ! Đây là sứ mạng thiêng liêng. Dạ! Chúng tôi xin xả thân...
Tỉnh đội trưởng gật gật đầu. Đồng chí bí thư tỉnh nhìn Linh bằng cặp mắt ấm áp:

- Còn đồng chí Linh thấy thế nào?

Linh ngập ngừng một chút rồi nói:

- Báo cáo các đồng chí, tôi chỉ có một suy nghĩ: Tình hình có nhiều khó khăn thật. Bọn địch có vẻ phỏng đoán ra ý dỗ của ta, mấy bữa nay ráo riết lo án ngữ, lo phòng thủ. Quân số đơn vị tôi hao hụt nhiều. Chỉ còn gần khoảng một trung đội, chưa kể số anh em đau yếu. Nhưng chả lẽ vì thế mà chỉ lo cầm cự, đánh đấm cầm chừng để rồi cứ kéo dài mãi tình trạng này? Cuối cùng ta cũng teo dần đi, lùi dần từng thước đất... Trước tình hình thế này mà mở cuộc tiến công, tôi thú thật có hơi bất ngờ. Nhưng tôi tin trên không bao giờ sai. Chúng tôi sẽ làm, hết sức mình và tin rằng kết quả không đến nỗi tồi lắm. Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của tỉnh đội và tỉnh ủy, của cả các đồng chí đã ngã xuống...

- Đồng chí có cần tăng cường thêm ban chỉ huy không?

Linh đưa mắt nhìn Kiêu. Anh ta đang cúi gằm đầu như đang bận rộn suy tính điều gì.

- Dạ! Có hai cũng đủ rồi. Chúng tôi sẽ dựa vào nhau thật chặt chẽ để làm ăn. Tôi muốn nói thêm: cái chi khu ấy, đồng đội của tôi, anh Sáu Hóa đã ngã xuống... Tôi mong mỏi được đập phá nó từ lâu. Còn bản thân tôi, tôi không suy nghĩ gì cả. Tôi vẫn khát khao đứng được trên sở chỉ huy chúng nó một lần, ngay giữa ban ngày...

- Hay! Tôi cũng xin sẵn sàng cống hiến bảy mươi kí thịt cho trận đánh cuối cùng. Thí thân dậu mẹo một phen! - Bảy Hoàng cũng nhổm lên.

Lời nói xúc động của Linh như nói giùm tâm tư cho mọi người. Họ ào lên:

- Đánh thôi! Chết bỏ cũng đánh! Đánh dập dạp mãi chán quá xá rồi! - Hải tung nắm đấm khổng lồ lên đầu.

- Xin hỏi lần này chủ lực có xuống không ạ?

- Sẽ xuống! Nhưng xuống nhanh hay chậm là do công sức dọn đường của các đồng chí.

- Dọn thôi! Dọn ra trò để rước mấy ông xuống đánh cho chúng nó lác mắt luôn.

- Nói đùa chứ, nếu có mấy anh xe tăng xuống, tôi xin ăn cháo hoài hoài, để nhường gạo cho lính chiến xa.

- Đừng hão huyền mấy cha! Tăng túng gì? Tăng pháo mà xuống được đến đây thì coi như chiến tranh sắp kết thúc!

- Bọn tiểu khu nói với bà con trong ấp: "Đánh lai rai với mấy ông Cách mạng địa phương hoài cũng vậy. Huề hết! Mấy ông có muốn thắng
cứ đưa tăng xuống. Chỉ cần nghe tiếng gầm là bọn này chạy ré liền!".

- Quanh năm ở rừng, đánh đấm ọp ẹp, mò mẫm, tôi chỉ ước có được một lần chạy theo xe tăng, quét địch thẳng cánh giữa ban ngày, quét tới rồi chết cũng cam...

- Phiên họp sau xin gặp nhau ở giữa chợ. Có đủ cả hủ tiếu bò, la-ve hãng BGI, cà phê đá, thuốc thơm... Tôi xin bao hết lượt. Còn phương tiện đi lại thì đó, hon-đa, xe dép... ai muốn gì có đó!...

- Xuỵt! Trật tự! Để nghe anh Tư nói.

- Khoái quá trời!

- Bốc vừa chứ, mấy cha! Khéo lại xìu như bánh tráng nhúng nước bây giờ!

- Im! Im lặng!

Mọi người vẫn cười nói ồn ào. Những khuôn mặt khắc khổ nhất cũng phởn phơ trở lại. Chú Tư và chú Mười ngồi nhìn hết lượt các khuôn mặt cán bộ bằng đôi mắt dịu dàng bao dung. Không khí nhộn nhạo, sảng khoái xung quanh làm những nếp nhăn trên vầng trán chú Tư giãn ra, nom chú như trẻ lại vài tuổi.

Bảy Hoàng bỗng đột ngột đứng lên:

- Thưa các quý vị! Theo tin phương Tây mới nhận được, các đồng chí tỉnh đội trưởng bản tính vốn tốt bụng của chúng ta hôm nay xuống họp có mang theo mấy con gà do chính tay đồng chí nuôi nấng chăm sóc. Đề nghị chúng ta bày tỏ lòng biết ơn một cách thiết thực nhất là nhai cái xương cuối cùng trong nồi cháo gà. Nếu... Thưa các bạn, nếu thủ trưởng chiêu đãi...

Chú Tư ngớ người:

- Ai bảo chú thế?

- Dạ, khi đêm tôi nằm mơ...

- Mày! Mồm miệng thía lia vậy mà cứ năn nỉ tao làm mối cho con nhỏ đánh máy bên tỉnh ủy? Ế vợ suốt đời thôi, cháu ạ!

- Dạ, ế sao được, chú Tư? Mai mốt thắng lợi, ra phố thổi còi tập hợp hết mấy cô lại. Dòm cô nào mỡ màng, non tơ nhất là vác về. Lo gì, chú Tư?

- Thôi được rồi? - Chú Tư cười xoà - Sáu Dô cho mần gà đi! Ăn xong, ai ở đâu về đó, bắt tay vào chuẩn bị ngay.

- Hoan hô thủ trưởng! Tôi xung phong cắt tiết gà - Bảy Hoàng xăng xái xắn quần áo, lỉnh xuống suối.

Mọi người cụm lại thành từng nhóm, sôi nổi bàn tán. Khói thuốc lá các loại phả ra mù mịt, tưởng như thung lũng sương.
Linh nhìn quanh không thấy Kiêu đâu. Anh định leo lên bìa trảng tìm thì đụng phải Sáu Dô. Sáu Dô gí cái trán gồ sát mặt Linh:

- Ông Mười nhất trí cho bắt con Tư Hạnh rồi. Ông giúp đỡ xã một tay, nghen!

Linh không trả lời. Anh đưa tay ôm ghì lấy tấm lưng còm nhom của bí thư huyện ủy. Họ còn đứng với nhau một lúc nữa trong khi đồng chí bí thư tỉnh ủy móc gói thuốc thơm vừa ân cần chia cho từng người vừa dặn dò:

- Phải dự kiến hết mọi khả năng, các đồng chí ạ! Có thể chúng sẽ lật lọng, sẽ phản ứng điên cuồng vào giờ phút chót. Đừng hoang mang, nghen! Xương máu của chúng ta sẽ không bỏ phí đâu. Đợt này ban chỉ huy tỉnh đội và thường vụ tỉnh uỷ cũng xuống đứng điểm với các đồng chí. Đâu rồi? Đồng chí gì ở "xê" đột phá ấy nhỉ?... Linh! Đồng chí Tám Linh ơi!...
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #56 vào lúc: 17 Tháng Một, 2009, 10:03:39 PM »

Chương 10

Xã đội trưởng Mười Đảnh đã đón sẵn sàng Linh và Kiêu tại gốc cây vú sữa trên đồng Chèng Keng.
Anh báo tin "cứ" đã dời lui vào rạch Thới Hoà. "Cứ" cũ đã bị đánh điểm tan nát. Đơn vị Linh bị thương nặng một người. Một du kích đã hy sinh.

Mới nghe tới đó, Kiêu đã buông người xuống bờ cỏ:

- Thế có khổ không? Chả chỗ nào ở yên được vài tuần. Lại hy sinh, mất người mất của... Thế... Năm Thúy đâu? Cô ấy có sao không?

Đảnh lắc đầu. Anh nói với Linh:

- Nó lại xuống thêm hai chiến đoàn nữa, nằm đầy nhóc lộ 13. Bọn thám báo giả dạng bung ra cùng gò.

- Biết ngay mà! Đâu có dễ mà mấy ông đã lo húp hủ tiếu ngoài chợ? Húp bom, húp đạn, húp cháo thì có! - Kiêu lầm bầm.

Linh hơi khó chịu. anh kéo Đảnh ra một chỗ:

- Ông dám chắc vụ này có liên quan đến con Tư Hạnh không?

- Khỏi nói rồi! Nó... à, chờ chị Năm xem có tin gì mới không đã.

Từ phía bưng, Thúy mặc chiếc áo bà ba trắng, đội nón lá đi tới. Thấy Linh, chị khẽ gật đầu chào. Linh luống cuống không kịp chào lại. Suốt ngày lặn lội ngoài bưng, Thúy có vẻ gầy thêm, hai bàn tay sạm đen, gò má hốc hác.

Kiêu vuốt nhanh mái tóc, bước lại phía Thuý:

- Nghe nói ở nhà vất vả lắm phải không, Thúy?

- Cũng thường thôi anh Chín ạ! Chuyện ấy xảy ra hoài mà! - Thúy vừa nhặt mấy bông cỏ may trên vạt áo
vừa hỏi, không nhằm vào ai - Mấy anh đi họp vế, chắc có nhiều cái mới lắm?

Kiêu lấp lửng sau cái cười khó hiểu:

- Ôi dào! Mới thì nhiều. Nhưng cũ vẫn cũ.

Linh dứt mạnh một trái vú sữa. Dòng nhựa trắng đục của nó bắn cả vào áo anh. Cái thằng, ăn nói gì kỳ cục vậy. Chẳng lẽ mình lại nổi nóng với nó trong lúc này?

Mười Đảnh nói:

- Có thêm tin gì không, chị Năm?

- Thím Hai trông rõ con Tư Hạnh ngồi trên chiếc xe "Dép" của thằng đồn trưởng. Nó tính dẫn bọn lính sục vô "cứ".

- Vậy không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng nó rồi. Ta báo lên quận xin diệt gấp!

Linh quay lại:

- Tôi đã gặp ánh Sáu. Tiện có chị..., có đủ ban chỉ huy xã đội ở đây, tôi xin truyền đạt lại ý kiến của huyện ủy: bằng mọi cách phải bắt ngay con tình báo nhân dân đó. Chậm sẽ ảnh hưởng đến công việc sắp tới - Thúy gật đầu - Đêm nay được không, ông Chín?

- Lúc nào cũng được. Tùy! - Kiêu khủng khỉnh.

Linh xẵng giọng:

- Đồng chí ở nhà. Tôi đi cùng với xã.

- Tùy! - Kiêu đánh lưỡi tóp tóp, vẻ bất cần.

- Tôi đồng ý đêm nay! - Mười Đảnh nói nặng nề rồi lừng lững bước xuống ghe - Về thôi, anh Tám!

Kiêu loay hoay đỡ Thúy ngồi xuống cạnh mình và từ đó anh ta không nói một lời nào nữa.

Khi máy phát điện trong đồn bắt đầu nổ thì họ cũng tiếp cận được bờ đê ấp chiến lược.

Nằm nghe ngóng một lúc không thấy gì lạ, từng người nhoài xuống. Đảnh đi đầu rà trái dẫn đường. Họ ngồi thấp xuống, dò lần từng bước qua những sân trống, những lối đi ngang dọc. Nhà trong ấp, mới chập tối đã đóng cửa im ỉm. Thỉnh thoảng có một tốp thiếu niên rảo bước về phía chợ. Đèn đuốc sáng trưng, thuốc lá hút phì phèo. Còn có người ra đường buổi tối thế này tức là tình hình không căng lắm - Linh mừng thầm. Họ đi tránh xa những mái đầu hồi, những bụi cây. Chúng ưa đặt ổ phục kích ở đó. Sơ sẩy, qua loa một chút là những viên bi clây-mo tiện ngang người bất cứ lúc nào. Những mái nhà, những lùm cây đen ngòm ấy cứ gợi lên một cảm giác rờn rờn, chết chóc. Một tia sáng loé lên. Linh lăn nhanh xuống đất. Không phải! Chớp trời. Đi trong đêm vùng ven, sao ngại ánh chớp trời đến thế! Cứ ngỡ mìn nổ. Hồi anh Sáu còn sống, dù đi đâu, cứ thấy có một cái gì khác thường phía trước là lăn ra đã, mọi việc tính sau. Chính vì vậy mà bao lần lọt ổ kích, anh không hề bị dính miểng và còn nhanh chóng đánh trả lại. Người trinh sát phải tạo được những nút điện thật nhạy trong người. Không hiểu ai đã nói câu đó, nhưng Linh thích lấy hành động của anh Sáu làm kiểu mẫu cho mình.

Hôm qua trên tỉnh, Bảy Hoàng cứ xoay tròn quanh anh, tấm tắc: "Ông bây giờ khác thằng Linh hồi xưa quá!". Nắng gió đồng bằng hầu như đã đem lại cho anh cái sức vóc của những năm tháng đi trên Trường Sơn. Nước da Linh chuyển thành màu đồng hun từ lúc nào. Linh có một thói quen, dù mưa hay nắng, có địch hay không có địch, cũng phải bơi bốn vòng sông trong một ngày. Những bắp thịt bị sốt rét nhẽo nhợt đã trở nên săn dẻo, rắn chắc trở lại. Không phải Linh cố tạo cho mình một dáng vóc bề ngoài. Dù rằng trong cuộc chiến đấu này, sức khoẻ nhiều lúc quan trọng ngang bằng, thậm chí còn hơn cả tư tưởng. Một thân hình ốm yếu, luôn luôn phải đối phó với bệnh tật thì dù tư tưởng có vững mười mươi, có lúc cũng lỏng tay súng.

Anh cũng đã bắt đầu ngại mặc quản dài. Lúc nào cũng chỉ vận một chiếc quần cụt bằng ni lông, phía trên bận chiếc áo lính rằn ri chật căng, cúc mở phanh để lộ tảng ngực nâu bóng, vuông vức. Cái dáng ngang tàng, vô tư của những tay súng cự phách vùng ven. Mọi suy nghĩ của anh đều trở nên gọn gàng, đơn giản và cụ thể. Chiến sĩ tin ở anh. Mỗi khi ra trận, nhìn thấy vóc dáng hiên ngang của người chỉ huy, khẩu "Côn" bạc trắng để trần, giắt lệch bên hông, hai băng đạn M.79 vàng chói khoác chéo qua ngực, kềnh kệnh một dây lưng tạc đạn, họ cũng đủ yên bụng rồi. Không riêng gì Linh, cái tác phong của một chiến sĩ biệt động vùng ven cũng đã ngấm dần đến từng chiến sĩ trong đơn vị. Linh rất tự hào về cái đội đặc công bán biệt động ít ỏi của mình. Bất cứ ai đến sống trên mảnh đất này, chỉ cần qua một vài trận đánh đấm sầy vẩy là đã trở nên khôn ngoan, láu lỉnh. Linh chợt nhớ đến lần đầu tiên theo ông cán bộ xã thọt giò bám ấp và quay lại phía sau: các chiến sĩ của anh đang lặng lẽ nhích dần lên, động tác thành thục và nhẹ nhõm như những người thợ săn giàu kinh nghiệm. Phía trước, Mười Đảnh đang cúi lom khom, dù đã cố thu người lại, nhưng cái lưng anh ta vẫn dài ngoằng, kềnh càng. Đêm nay, Linh dẫn một bộ phận nhỏ theo Mười Đảnh đi bắt đứa con gái ác ôn. Họ còn phải vượt qua nhiều đường đất nữa mới tới khu chợ nằm giữa ấp chiến lược.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #57 vào lúc: 17 Tháng Một, 2009, 10:06:25 PM »

Đến một cái nhà rách nát, thấp lè tè, Đảnh dừng lại chờ Linh:

- Nhà ông Ba loà đây nè! Ta vào thăm một chút, nhân tiện nắm tình hình.

- Đảm bảo không?

Đảnh gật đầu chắc nịch. Anh vòng ra cánh cửa liếp đằng sau, gõ nhè nhẹ.

- Ai đó?

- Từ trong nhà tối om, một giọng hỏi sợ hãi vang ra.

- Mười Đảnh đây, chú!

Cánh liếp hé ra. Khi Đảnh và Linh ủi vào, ông già vội sập cửa lại. Ông sờ soạng tìm cây đèn dầu châm lửa. Ánh sáng leo lét toả ra trong gian nhà ẩm thấp. Linh thấy một bà gì gầy yếu ngồi bên cửa hầm nổi dưới giường. Trên giường là một chú bé chừng tám, chín tuổi đang nằm trong chăn. Hai con mắt nhấp nháy nhìn lên.

Ông già giương đôi mắt kéo màng đục lên hỏi thì thào:

- Có ai nhìn thấy chú vào đây không?

Đảnh cười:

- Chú cứ yên trí! Bữa nay cháu đưa người chỉ huy hôm nọ tới gãp chú đây?

- Ủa! Vậy hả? - Ông lập cập đứng lên - Đâu? Ảnh đâu? Sao không nói ngay từ đầu. Tội nghiệp hông?

- Dạ, cháu đây! - Linh tiến lên.

Ông già run run sờ lên mặt, lên vai Linh:

- Còn trẻ phải không? Tiếng nói còn mạnh lắm!

Bà già nói, giọng cấm cảu:

- Ông muốn bà cháu tôi phải ra chợ xin ăn hay sao mà nói to dữ vậy?

Chú Ba lòa lặng đi một chút như chợt nhớ lại điều gì, rồi cũng xuống giọng:

- Chú không biết tên, biết thứ anh là gì, nhưng chú muốn gặp anh.

- Dạ, không sao. Cháu thứ tám, tên Linh. Chú cứ coi cháu như con cháu trong nhà.

Ông già nhìn chằm chằm vào mặt Linh mà như nhìn vào khoảng không mờ mịt:

- Anh chỉ huy có tin cái lão già mù lòa này không?

- Dạ tin! - Linh đỡ ông già xuống ghế.

- Chú biết! Có tin anh mới xưng tên.

Bà già lại càu nhàu:

- Nói gì thì ông nói ngay đi để mấy chú còn đi.

- Ừ! Ừ! Tôi nói đây. Chú Tám à! Tôi có lỗi với các chú, với Cách mạng. Tôi đã không giữ được thằng con
tôi. Nó đi lính, nó cầm súng bắn lại các chú. Nó không phải thằng xấu đâu. Chỉ tại con vợ nó hư hỏng chạy theo ông đồn trưởng mà nó đăng lính tìm cánh trả thù. Chú với thím sanh được một nó. Không biết bây giờ nó đóng ở đâu. Thằng cháu nằm kia là con nó đó! Vợ nó định bắt ra chợ nhưng bà nó không nghe. Có phải vậy không, bà?

- Thì ông cứ nói đi! - Bà già lo lắng nhìn qua kẽ vách.

"Rõ là một người chồng nể vợ" - Linh nghĩ vậy và đã thấy sốt ruột. Anh nhìn Đảnh: anh chàng vẫn thản nhiên bập thuốc.

Chú Ba nói tiết giọng càng có vẻ khổ sở:

- Giữa trận tiền chẳng may mấy chú có bắn chết nó đi, tôi cũng không đau bằng chính nó lại bắn chết người mình! Mấy chú tha lỗi cho chú thím. Người già chẳng có lòng dạ nào muốn con như vậy đâu. Chú thím hồi nào cũng tưởng về Cách mạng, mong mỏi Cách mạng tới mờ cả mắt. Chỉ hiềm họ làm dữ quá! Lão già này cũng muốn lấy thân chuộc lỗi cho con nhưng tàn tật mất rồi. Chỉ còn biết câu con tôm, con cá nuôi thằng cháu nội tội nghiệp... - Giọng ông già đã bắt đầu rưng rưng.

Linh vội an ủi:

- Hoàn cảnh cả thôi chú ạ! Bọn cháu hiểu mà, chú đừng buồn. Cháu sẽ cố gắng...

- Không! Cháu đừng nói vậy. Chú thím có lỗi, nhưng tấm lòng chú thím không đen bạc đâu. Đây, đây! - Chú kéo Linh đến chân cái bàn thờ ọp ẹp, chỉ cái nắp hầm bằng gỗ được ngụy trang chu đáo - Cái hầm này chú đã đào lâu rồi, từ hồi mắt còn tỏ kia. Bao nhiêu lần chú định nói ở "ngoài ấy" có cần cứ vào đây chú chứa, chú nuôi. Nhưng rồi ngày ngày nhìn thấy họ hung hăng, độc ác quá, chú lại không dám... Mấy bữa nay nghe xe họ xuống nhiều, làng xóm cứ xôn xao, chú biết sắp có động lớn. Chú mời cháu vào hỏi xem chú thím có giúp được gì không? Cháu đừng chê chú mù lòa...

Linh cầm tay ông già:

- Cháu xin thay mặt anh em xin cảm ơn chú thím. Nếu có việc gì chúng cháu sẵn sàng nhờ chú thím giúp đỡ.

- Ừa! - Mặt ông lão sáng hẳn lên - Nói được ra là chú thấy yên ổn trong lòng rồi! Mấy cháu nhân ái lắm!
Thế mấy cháu đi đâu đây? Chú thường ra cù lao Mía dăng tôm. Có cần gì mấy cháu cứ ra đó gặp chú.
Đảnh ghé sát tai chú Ba:

- Đường đến nhà con Tư Hạnh có gì không, chú? 

Ông già hấp háy mắt, vầng trán nhăn lại rồi gật gù:

- Chú hiểu! Chú hiểu! Mấy cháu phải làm rứa mới được chứ không rồi bà con lối xóm cứ nơm nớp lo sợ, nghi kỵ nhau. Được! Mấy cháu cứ ngồi đây, để chú thử đi một vòng coi. Mắt chú lòa nhưng tai chú còn tỏ lắm -

Ông quay lại - Bà ở nhà dọn cái gì cho mấy chú ăn đỡ. Tôi đi chút về!

Lúc ấy bà má mới đứng lên, đưa cho chồng cây gậy, dặn dò:

- Ông đi cẩn thận nghe ông!

Trong khi chú Ba cầm cây đèn dầu vừa hắng giọng vừa bước ra sân thì bà lôi trong thúng ra một tiệp bánh tráng và nửa can đầu heo củ kiệu muối.

Linh cười, vẫy chú bé xuống ăn. Chú vẫn nằm im, tò mò hết nhìn Đảnh lại nhìn Linh. Đến khi Linh bỏ cái mũ rộng vành ra ngồi vào giường thì chú bé bỗng ngồi dậy chôm hổm, hỏi chõ xuống:

- Chú ơi! Hai chú, chú nào là "Diệc Cộng", chú nào là... là... “Cộng sảng”?

Linh bật cười đi đến ôm chú bé vào lòng.

Đã vượt qua được lò cao su đầy muỗi... Con đường bò mát gan bàn chân... Khu vườn chuối tối thui. Nhà tên tội phạm kia rồi. Nhà cửa cao ráo gớm, lại có hàng rào mắt cáo bao quanh đàng hoàng nữa. Không hiểu nó đang ở nhà hay đi cặp với mấy thằng sĩ quan chưa về? Thúy nói nhà nó chỉ còn lại có hai mẹ con. Mẹ bán la-ve ở chợ. Bố là tề xã bị ta diệt năm sáu tám. Thảo nào! Mối thù truyền kiếp với "Việt Cộng" đây!

- Cái cục gì lù lù bên trái kia, Đảnh?

- Máy cày.

- Sang ghê!

- Nắm kỹ rồi hẵng vào nhé! Làm thật gọn.

- Tôi sẽ bò vào trước.

- Nó đã qua khoá tình báo nhân dân, chắc biết võ và có cả súng nữa, đững coi trường.

- Nhằm nhè gì mấy con mất nết này, ông! Chỉ ngán nó đi vắng.

- Thấp cái đầu xuống!

- Nó là con một à?

- Còn hai thằng anh đi lính. Thằng đầu chết rồi. Còn một thằng ở Đà Lạt.

- Tư Hạnh... Cái tên nghe hiền nhỉ? Chắc nó to lớn, cầm đại liên bắn một tay hả?

- Đâu có! Nó đã từng thi hoa hậu hoa hoẹt gì đó!

- Ái chà!... Bây giờ nó làm gì?

- Sắp thi tú tài toàn phần... toàn thiếu gì đó... Mà hỏi làm gì dữ vậy?

- Ái chà!... - Linh gật gù,

- Vô nghen!

- Vô đi!... Sao bò đường đó?

- Đái một cái!

- Khéo đái vào tôn, chó sủa bây giờ.

- …

- Sao!

- Trong nhà tối om, không trông thấy gì cả.

- Có tiếng nói chuyện...

- Thấy tiếng đàn ông không?

- Không.

- Thế thì ngon rồi!

- Mấy giờ?

- Chờ máy điện tắt hẵng vào. Dễ nghe được tiếng động.

Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #58 vào lúc: 17 Tháng Một, 2009, 10:08:20 PM »

… Tiếng máy nổ ngừng. Cả khu ấp chìm nghỉm trong ắng lặng. Sự ắng lặng đột ngột tới ù cả tai. Từng người một tháo rào chui vào.

Sau khí đã dẫn từng người vào vị trí cảnh giới, Linh và Đảnh rón chân tới trước cửa ngôi nhà mái bằng. Linh ấn Đảnh nép sát một bên cửa, anh quan sát lại một vòng trước sau rồi giơ tay lên. Phải chính anh gọi mới được. Giọng Đảnh họ quen quá rồi. Hơn nữa, mọi gia đình cơ sở sẽ không bao giờ mở cửa nếu người gọi nói giọng nam. Họ sợ bọn thám báo giả dạng. Phải gọi giọng bắc mới đúng là bộ đội. Với một gia đình theo địch như gia dình này, gọi giọng nam cũng dễ sinh nghi. Phải kêu bằng giọng bắc lơ lớ nam như bọn ác ôn Bùi Chu thì chắc ăn hơn.

Linh gõ mạnh vào cánh cửa gồ ghề, giọng nóng nảy:

- Mở cửa soát nhà coi!

Im lìm...

- Mở!...

Im lìm...

- Có ai trong nhà mở cửa ngay! Cảnh sát dã chiến soát nhà mà không mở hả?

Vẫn im lìm...

- Bay đâu! - Linh cất giọng hách dịch - Không chịu mở cửa là dứt khoát có người trốn lính. M.72 bắn cháy
mẹ nó cho tao! - Anh ghé tai vào khe cửa. Có tiếng dép đi ngập ngừng - Chuẩn bị chưa? Dang ra!... -
Tiếng dép bước vội vàng ra cửa.

Anh đứng nép sang một bên, cố giấu cặp giò để trần.

Một giọng đàn bà run run hỏi ra:

- Mấy ông là... Ở dâu đó? Trong nhà không có ai đâu.

- Không có cũng mở! Cảnh sát kêu cửa không mở, hay chờ Việt Cộng gọi mới mở? Đ.mẹ!

- Dạ! Mấy chú chờ một chút.

Then cửa kêu lạch xạch rồi cánh cửa trái từ từ hé ra. Không chờ mở hết, Linh và Đảnh ập luôn vào. Mỗi người nhanh chóng núp vào một góc giường. Người đàn bà đứng sững ở giữa nhà trố mắt nhìn. Khi đã nhận rõ được mặt mũi, cách ăn mặc của những vị khách bà ta rụng rời ngồi xuống, run như dẽ.
Tay đèn, tay súng, Đảnh đi xăm soi một vòng quanh nhà. Linh đứng im, lắng nghe từng tiếng động nhỏ, sẵn sàng yểm trợ cho bạn.

Khi không còn chỗ nào để soi nữa, Đảnh ngửa mặt chưng hửng:

- Không có gì cả!

Và anh đứng im như cánh cửa thứ ba dựng đứng ở giữa nhà.

Linh tiến lại gần người đàn bà, hỏi ôn tồn:

- Con gái bà đâu?

- Dạ!... Cháu nó đi chơi bên ngoại chưa về.

- Đi hồi nào?

- Ba bữa nay rồi ạ!

“Bậy rồi" - Anh nghĩ nhanh. Cách đây hai ngày nó còn ngồi trên xe "Dép", chỉ tay vào rừng cơ mà?

- Bà nói dối. Tối tối còn gặp cô ấy ngoài chợ kia mà? Cô ấy về nhà lúc sáu giờ rưỡi. Bà thương con thì đừng giấu. Chúng tôi chỉ hỏi cô ấy vài điều rồi đi ngay. Bà không phải ngại gì cả.

Người đàn bà tóc rũ ra, đập đầu vào tường, tru tréo:

- Trời đất quỷ thần ơi. Tôi từng này tuổi mà còn nói dối sao? Các ông không tin, các ông cứ bắn chết cái thân già này đi!

- Bà nói khẽ chứ. Bà định kêu lính tới bắt tụi tôi hả?

Người đàn bà im bặt, mất lén nhìn theo vệt đèn của Đảnh. Bắt gặp ánh mắt kinh hãi đó, Linh quay ra cửa: "Chỉ ánh mắt kia cũng đủ tố giác rồi!".

Đảnh bỗng kêu lên:

- Nắp hầm đây nè!

Linh đi lại. Dưới chân bàn thờ, cái miệng hầm bằng chiếc cặp học trò đang há ra đen ngòm. Anh ngẩng lên:
Mắt bà ta chưa thấy vẻ kinh hoàng. Có thể nó không có dưới này. Nhưng cứ thử xem...

Anh gắt:

- Bà già không biết điều chút nào cả. Thế đây là cái gì? Gọi con gái bà lên đi!

Nét mặt bà ta lạnh lại:

- Nó không có ở dưới đó đâu. Tôi đã nói với mấy ông nó sang bên ngoại ăn giỗ rồi. Mấy ông không tin.

- Thiệt không?

- Thiệt!

Chà! Trả lời gọn đấvl Linh rút phắt trái tạc đạn, để lọt xuống cửa hầm:

- Vậy tôi thảy tạc đạn xuống, con bà chết, bà chịu nhé!

- Dạ chịu - Giọng bà ta quả quyết, còn thoáng một vẻ thách thức.

“Không ăn rồi". Linh bảo Đảnh đậy nắp hầm lại. Quái! Nó đi đâu nhỉ? Anh thất vọng buông người ngồi xuống chiếc giường nhỏ ở ngay cửa ra vào, có tấm ri đô màu tím che khuất. Mười Đảnh đứng chống nẹ trừng trừng nhìn như muốn xuyên thủng trần nhà. Người đàn bà lén nhìn Linh rồi rụt rè cất tiếng mời:

- Mời mấy ông ra bàn uống nước! - Bà ta loay hoay mở tủ lấy mấy chai chanh, chai cam.

- Khỏi - Đảnh càu cạu.

Bà già đứng im phắc với chai nước ngọt trong tây. Im lặng.

Linh bỗng thấy nổi gai trong người. Cái rèm cửa màu tím vừa cọ vào cổ anh buồn buồn. Cái rèrn che khuất chiếc giường ở ngay sau lưng anh. Nãy giờ chưa ai sờ đến chỗ này. Anh thong thả quay về phía bà già đang trừng trừng nhìn anh, cánh tay cầm chai nước ngọt run run.

- Thôi thế là mất toi một đêm - Linh đứng dậy thở dài, vẻ ngán ngẩm - Định gặp cô ấy để bàn công chuyện mà cô ấy lại đi vắng. Ngày mai, bà nhắn giùm cô ấy ra gò cho chúng tôi gặp... - Vừa áp lưng được vào tường, Linh quay ngoắt lại, rồi vung tay hất gọn tấm rèm sang bên.

Trước mắt anh, ngay góc tường có một đống chăn lù lù và một đôi mắt hốt hoảng ló ra. Một mùi thơm hăng hắc anh đã ngửi thấy trong những căn hầm Mỹ phả ra nồng nặc.

- Đứng lên, Tư Hạnh! - Linh hất hàm.

Người đàn bà vừa la vừa cố giẫy ra khỏi tay Đảnh, định lao vào Linh.

Anh trừng mắt:

- Nếu bà còn la, con gái bà sẽ mang vạ đó!

Người đàn bà rũ xuống chư chiếc lá khoai héo, rên ư ừ trong cổ họng. Đứa con gái vén chăn đứng dậy, toàn thản như đang lên cơn sốt rét. Linh ra hiệu bảo nó xuống đất.. Không thấy nó cầm súng, Linh lật tung đống chăn. Cái gì kềnh kệnh mặt gối lên thế kia? Bàn tay Linh chạm phải khẩu ru-lô còn ấm nóng, đạn đã lên nòng. Ghê gớm thật! Chút nữa thì toi mạng cả hai thằng. Con này không phải tay vừa đâu.

Có tiếng tróc lưỡi bên ngoài. Linh tắt đèn. Gian phòng tối đen. Ngoài đường bò có tiếng chân bọn lính đi tuần lạo xạo dang tiến lại gần. Tư Hạnh hít một hơi thật dài trong cổ. Định kêu chăng? Linh nói sát vào tai nó:

- Nếu cô hé ra một tiếng là lìa đời đó!

Linh đặt mũi súng vào giữa trán nó. Hạnh rùng mình một cái.

Tiếng chân bọn lính đã tới trước sân. Cánh tay mềm, ươn ướt mồ hôi của Hạnh hơi giật lên. Linh vặn khẽ cổ tay. Hạnh rên lên một tiếng rồi ngồi im. Mùi nước hoa hăng hắc từ tóc Hạnh xộc vào mũi Linh. Góc kia, tiếng bà già thở rin rít như người lên cơn hen xuyễn nặng.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
hoacuc
Thành viên
*
Bài viết: 1597



« Trả lời #59 vào lúc: 17 Tháng Một, 2009, 10:10:48 PM »

Lại có tiếng tróc lưỡi. Bọn tuần tra đã đi khói. Linh bấm đèn vào mặt Tư Hạnh. Anh hơi sửng sốt. Thám báo mà đẹp thế này kia ư? Khuôn mặt thanh tú với mái tóc đen mun chảy dài xuống đầu gối nom giống hình tài tử xi nê Sài Gòn. Bộ quần áo ngủ bằng lụa hoa đắt tiền bó lấy một thân hình cân đối, mảnh dẻ. Và đôi mắt nữa, sắc sợ hãi trong đáy mắt càng làm nó thêm trong veo, ngơ ngác như mắt thỏ. Linh nghiêm mặt:

- Cô bận đồ đàng hoàng rồi đi theo chúng tôi!

Sau phút sợ hãi ban đầu, Hạnh có vẻ dạn hơn. Cô ta hất mạnh mái tóc ra sau, giọng câng câng:

- Mấy ông định đưa tôi đi đâu?

- Cô không cần biết điều đó!

Tư Hạnh nhìn từ đầu đến chân Linh, vẻ khiêu khích:

- Vậy thì tôi không đi.

- Cô phải đi! - Linh rọi một cái nhìn lạnh sắc vào mắt con thám báo.

Tư Hạnh cụp mắt lại rồi liếc xung quanh, vẻ cầu cứu. Mười Đảnh quay ngoắt đi. Bất chợt Hạnh rướn cao đôi lông mày tỉa gọn:

- Đi thì đi!

Linh đến gần người mẹ:

- Thưa thím, chúng tôi là Quân giải phóng tới đây xin phép thím mới cô Hạnh đi có chút việc. Cô ấy có tội với Cách mạng, chắc thím đã rõ. Nhưng thím cứ yên tâm. Có gì chúng tôi sẽ thưa chuyện lại với thím.
Hạnh quơ chân xỏ đôi dép mềm đế hồng và mặc thêm chiếc áo rét. Người đàn bà lắc đầu dữ dội, như không nghe thấy những lời nói của Linh, bà ta nấc lên, lăn lộn trên giường. Đảnh đẩy Hạnh đi ra cửa.

Khi dẫn được con thám báo về tới "cứ", trời cũng đã khuya. Thấy giải lên quận không kịp nữa, Linh bàn với Đảnh và Thuý tạm giam lại, chiều mai đưa đi.

- Chín Kiêu đâu rồi?

- Linh hỏi Phận.

- Ổng qua đồng Chèng Hèng nhậu với đám trốn lính nói sớm mai về.

Linh chặc lưỡi. Dạo này, không hiểu sao, Kiêu hay lui tới la cà với dám dân "Bù Chao". Má Sáu cơ sở còn cho biết thưởng gặp Kiêu chuyện trò với một người đứng tuổi, mặc đồ tây trắng, đội mũ hon đa, thỉnh thoảng ra bưng. Kiêu nói đó là ông anh bà con, nhờ móc bà già xin ít tiền xài. Từ hồi ở chủ lực Kiêu đã quen xài sang. Chuyện ấy cũng bình thường nên Linh không chú ý đến lắm.

Thúy mang lên siêu nước còn đang bốc khói. Chị dốc gói trà "B'lao" ra lon sữa bò đục thủng nhiều lỗ ở nắp rồi rót nước sôi vào.

- Mấy anh uống trà cho ấm! - Thúy đẩy cho Đảnh một bát và đưa hai bát cho Phận.

Phận chuyển một bát cho Linh. Linh nâng bát, nhấp một ngụm nhỏ. Thấy rõ cái nóng chạy xuống cổ, xuống ngực râm ran.

Bên cạnh cửa hầm khoét, Tư Hạnh ngồi gục đầu, chân khép nép thu lại sát ngực. Mái tóc dài xổ ra phủ kín lưng. Thỉnh thoảng Tư Hạnh lại ngước nhìn đám uống trà. Linh rót một bát đến đưa cho Hạnh:

- Cô uống đi!

Hạnh lắc đầu. Linh tháo tấm dù quàng cổ đặt xuống bên Hạnh:

- Cô khoác vào cho khỏi muỗi chích. Nghỉ đi! Sáng mai ta nói chuyện với nhau.

Tư Hạnh vẫn ngồi im, hai bàn tay có những ngón thon thon vặn xoắn vào nhau. Những ngón tay đã có lần chỉ chọc cho địch giết hại anh em mình. Tộc ác được che đậy dưới một cái hình hài mới dễ thương làm sao chứ!

Linh trở về chỗ ngồi. Bất chợt anh bắt gặp cặp mắt Thúy đang sọi vào mình. Anh vội cúi xuống pha ấm trà thứ ba.

Thúy đưa cho Đảnh một mảnh giấy giấy viết tay. Đảnh xem xong chuyển cho Linh. Linh nhận được mặt chữ
quen quen:

Kính gửi Ban chỉ huy xã đội Phú Thạnh.
Tình hình địch án ngữ lộ 13 khá căng. Không thể giải tù binh lên quận được. Nếu bắt được con thám báo, các đồng chí chủ động tiến hành bản án. Tỉnh đã quyết định xử tử hình. Không cần tra hỏi gì thêm. Việc xử lý bản án giao cho đồng chí Linh.
Chúc thành công
SÁU DÔ


Linh hơi bàng hoàng vì chỉ thị đột xuất này. Xử ở đâu chứ xử ở đây và lại do chính tay anh xử thì quả thật Linh chưa hề dự kiến. Anh nhìn qua mép giấy thấy đôi mắt Tư Hạnh cũng đang chăm chú nhìn lên. Nó có biết tính mạng nó đã được quyết định trong mảnh giấy nhỏ này không? Linh vò nhàu mảnh giấy, thờ ơ đưa lên ngọn lửa. Anh bóp vụn mảnh tàn quăn queo của nó trong tay.

Đảnh đứng dậy:

- Tôi đi bố trí gác.

- Khỏi! Linh giữ lại - Bên tôi còn người, xin đảm nhiệm hết. Các đồng chí cứ tiến hành kế hoạch của xã.
Đảnh lấy khăn tay đi xuống bến. Anh chàng cao lớn khác người có thói quen tắm đêm. Thấy Đảnh đi, Thúy cựa quậy rồi cũng vội đứng dậy. Linh bỗng thấy trống trống trong người. Đúng ra cô ấy nên ngồi nán lại thêm chút nữa.

Trời đã sang đêm. Gió bắt đầu lành lạnh. Linh mở bồng lấy chiếc quần đen mặc vào và khoác thêm chiếc áo sĩ quan Mỹ bốn túi dày cộp.

Hạnh vẫn ngồi tựa vào gốc cây, chân duỗi dài, mắt nhắm nghiền. Chắc căng thẳng quá, cô ta đã thiếp đi. Cứ ngủ đi, ngủ giấc cuối cùng, cô bạn ạ. Sớm mai, lúc tia nắng đầu tiên chiếu rọi xuống đây, tôi sẽ "nói chuyện" với cô. Cô sẽ phải trả giá những tội lỗi mà cô đã gây ra. Đáng lẽ cô không nên làm những điều bất nhân như thế.

 Còn mấy tiếng nữa là sáng, Linh định thức canh chừng luôn, để cho anh em ngủ. Tư Hạnh vẫn ngồi im lìm, không thấy động cựa gì. Cứ để cô ta ngồi thoải mái, chẳng cần phải trói buộc. Xung quanh là những cánh võng mắc chồng chéo, bên ngoài dày đặc mìn trái, chạy đâu cho thoát. Linh bật lửa đốt thuốc. Bất ngờ, qua ánh lửa, anh thấy đôi mắt Hạnh vụt mở to, mở một cách tỉnh táo, loang loáng ngó nhìn xung quanh. Rõ ràng là cô ta chưa ngủ chút nào. Đôi mắt ấy đang chăm chăm nhìn anh. Cô ta nhìn cái gì? Linh búng búng cho mẩu tàn thuốc rơi xuống. Anh ra bàn rót một chén trà. Trà nguội nhưng vị chát vào đậm của nó làm Linh tỉnh hẳn cơn buồn ngủ. Lúc quay lại, anh vẫn thấy đôi mắt ấy dán chặt vào mình. Cô ta đã ngồi thẳng dậy nhưng cặp chân thon dài vẫn nửa co nửa duỗi, cái cổ cao hơi ngả về phía sau.

- Anh Hai ơi!...

Tiếng gọi ngọt như gió thoảng làm Linh gờn gợn trong người. Anh làm thinh, rít, một hơi thuốc thật dài.

- Anh Hai! Cho em hỏi chút mà!

Tư Hạnh lại thì thào gọi. Cô ta muốn gì? Khát nước chăng? Hay... Linh nắn nắn khẩu súng trong túi áo, bước lại gần.

Vừa đến nơi, Hạnh đã kéo tay anh ngồi xuống, hơi thở nóng hổi phả vào mặt anh:

- Ngồi xuống đi, anh Hai... Em có tội tình gì mà mấy anh giam cầm em tội nghiệp... Nhìn mắt anh Hai, em biết anh không có bụng dạ nào... - Linh lạnh lùng quay mặt đi - Kìa, sao anh không nói gì cả? Anh không thương em sao? Anh ác quá! - Hạnh sụt sịt khóc rồi lại rướn lên, nép sát vào Linh. Linh nhột cả người như vừa có một cái gì dính nhớp nháp vào thân thể mình. Bàn tay Tư Hạnh đang quờ quạng nhích sát lại gần túi áo anh. Linh đứng phắt dậy, bật ra một tiếng cười nhạt:

- Tốt nhất là cô nên ngủ một chút đi! Tôi không lạ gì những trò cô vừa bày đặt ra đâu. Mong cô cảm phiền.

Linh đặt khẩu súng lên bàn, mũi súng chĩa về phía Tư Hạnh. Lòng bàn tay cầm súng của anh dinh dính mồ hôi.

Đến lúc này anh mới thấy nổi nóng. Chút nữa thì con đàn bà này đã... Đáo để thật! Nó định lường gạt, mua chuộc mình. Lúc này sao thấy nó giống một con "dù” cái trong đám nữ binh Trần Lệ Xuân thế! Bàn tay của nó đã từng làm những cái đầu phơi giữa chợ, đã từng chỉ điểm cho pháo, cho xe tăng, cho B.52 chà xát những cách rừng, những thôn xóm... Nó còn định giở những trò đê tiện gì nữa?

- Phận - Anh bất giác gọi lớn.

- Có! Một giọng ngái ngủ đáp lại.

- Trói nó lại! Đưa xuống hầm.

Phận lồm cồm bò dậy. Uống một ngụm nước xong, anh lẳng lặng rút sợi dây dù trong túi ra, rồi bẻ quặt hai cánh tay Tư Hạnh ra phía sau. Tư Hạnh rên rỉ xuýt xoa.

- Đau đớn gì mày! Đừng có giả đò. Trăm đứa như một - Phận càu nhàu.

Trong khi bị Phận xốc nách đật xuống hầm, Tư Hạnh còn ngoái lại nhìn Linh. Linh ngửa mặt nhìn lên khoảng trời xẩm, tay xoa xoa cái cằm đầy râu. Thấy lý thú chưa, chú mình? Đối với kẻ thù, thì dù nó là đàn ông hay đàn bà, đẹp hay xấu, cũng đừng nên nhìn bằng con mắt mơ màng. Có ngày chết.
Logged

Hãy làm cho từng ngày bạn sống trở nên có ý nghĩa. Hãy nâng niu từng phút giây bạn có.
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM