Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 12 Tháng Mười Hai, 2018, 01:42:13 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Odessa Tổ chức những cựu thành viên SS của Hitler  (Đọc 4800 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #120 vào lúc: 03 Tháng Sáu, 2018, 09:06:23 PM »


        Roschmann cười có vẻ đắc thắng !

        « Đường dây chắc bị đứt. Mày muốn điện thoại phải đi xuống làng. Mà mày định làm gì ?»

        « Tao sẽ nhét một Viên đạn đồng vô đầu mày nếu mày không nghe lời tao,» Miller đứng dậy, rút cặp còng trong túi ra.

        « Đi lại phía lò sưỏi, mau lên !» Miller ra lệnh.

        Roschmann miễn cưỡng đứng dậy và đi ra phía lò sưỏi. Hắn ngoái cổ lại hỏi Miller đang đi theo sau hẳn :

        «Mày tính làm gì tao đây ?»

        « Còng mày vô lò sưởi, sau đó đi xuống làng gọi điện thoại.» Miller đáp.

        Thừa một giây Miller sơ ý, Roschmann vớ lấy chiếc đũa sắt định quơ vô mặt Miller nhưng chàng phóng viên đã kịp thời trông thấy. Chàng nhỏm người né tránh chiếc đũa sắt. Roschmann bị mất thăng bằng và té chúi về phía trước. Miller tiến đến dùng báng súng nện vô đầu tên đồ tể. Chàng giận dữ nói giữa kẽ răng :

        «Mày dở trò này lần nữa thì tao bắn nát óc ra nghe chưa !»

        Roschmann lồm cồm ngồi dậy.

        Miller đưa cặp còng cho Roschmann ra lệnh :

        «Tròng một chiếc vô tay và lấy chiếc kia còng vô then sắt bên cạnh lò sưởi!»

        Roschmann không dám cãi.

        Khi tên đồ tề đã còng tay hẳn vô cây then sát cạnh lò sưởi, Miller tiến đến sát người hắn, dí khẩu Sauer vô họng hẳn và dùng chân đá tất cả mọi vật dụng mà tên đồ tể có thể dùng để vất qua bên kia cửa sổ kêu cứu.

        Ngoài đường mòn, Oskar đang đạp xe máy về tòa lâu đài. Hắn vừa ở làng về để báo cáo cho Ty Bưu Điện biết điện thoại của Roschmann bị hỏng. Hắn dừng lại khi nhìn thấy chiếc Jaguar, hơi ngạc nhiên vì Roschmann đã cho hin bịèt sẽ không có khách nào đến viếng hắn trong ngày cả.

        Hắn dựng xe máy vào tường tòa lâu đài, lững thững bước vô nhà trong. Trên hành lang, hắn do dự không biết làm gì vì không thấy Roschmann đâu cả. Hắn tiến đến phòng làm việc của Roschmann, ghé tai vô cửa để nghe.

        Miller nhìn quanh căn phòng một lần chót, tỏ vẻ hài lòng.

        Chàng cười nói với Roschmann :

        «Tao rất lầy làm tiếc vì dù cho lúc nầy mày có đánh trúng tao đi nữa thì mày cũng không làm được mẹ gì hết. Bây giờ là mười một giờ, và tao đã giao tất cả Hồ Sơ của mày và đồng bọn cho một người bạn của tao đi bò vô thùng thơ gởi cho nhà chức trách, nếu đến mười hai giờ tao chưa trở về hay gọi điện thoại đến cho hắn. Và chờ đến giờ phút này tao không biết phải làm gì hơn là đi xuống làng gọi điện thoại, Hai mươi phút nữa tao sẽ trò. lại. Và trong hai mươi phút này, dù cho mày có dùng cưa điện đi nữa thì cũng không tài nào cưa nổi chiềc còng này. Khi tao trở lại đây thì độ nửa giờ sau sẽ có Cảnh Sát đến mời mày đi nghĩ dưỡng sức !»

        Hy vọng của Roschmann bắt đầu tiêu tan. Hắn chỉ còn trông đợi nơi mỗi một mình tên Oskar sẽ bất ngờ bắt sống được Miller, bắt tên phóng vỉên này phải xuống làng liên lạc với tên tòng phạm bằng điện thoại, và bảo tên này ngưng gởi Hồ Sơ đến nhà chức trách. Miller xoay lưng bước ra cửa. Chàng mạnh dạn kéo cánh cửa vô phía trong và đứng chết cứng tại đó. Một người đàn ông lực lưỡng cao hơn chàng một cái đầu nhìn chàng với cặp mắt chưng hửng.

        «Bắt nó lại !» Roschmann hét lên sau lưng Miller.

        Miller bước lùi về phía sau, thò tay vô túi áo Blouson móc khẩu Sauer ra. Nhưng quá chậm. Oskar dùng bàn tay trái quơ nhẹ khẩu súng ra khỏi bàn tay Miller. Ngay lúc đó hắn nghe Roschmann nói vọng lên : «Đánh chết nó cho tao!». Hẳn tông hềt sức mạnh của một trăm ký thịt rắn chắc dồn vào quả đấm ngay vô mặt Miller. Dù nặng gần bảy chục ký nhưng quả đấm của Oskar quá mạnh làm cho Miller bật ngửa về phía sau, chân chàng vấp vào một kệ sách và khi té nhào xuống, đầu chàng chạm vô cánh cửa một cái tù bằng cây.

        Vùng vẫy trong một thoáng, Miller nằm ngay đơ xuống tấm thảm và lăn qua một bên.

        Oskar đứng im lặng trong vài giây, trố mắt nhìn cảnh Roschmann bị còng vô then sắt.

        «Thẳng khờ » Roschmann kéo hắn về thực tại. «Lại đây mau ». Oskar tiến về phía hắn, đứng nghiêm đợi lệnh.

        Roschmann suy nghĩ thật nhanh.

        «Chú mày thử tháo còng này cho tao, thử dùng chiếc đũa sắt này mở ra coi !»

        Nhưng chiếc đũa sắc dùng để nhúm lửa trong lò sưởi được chế tạo vào một thời nào đó, nên dù cho Oskar có đem sức hẳn ra thì cũng chỉ làm cong chiếc đùa chớ không thể nào nạy được chiếc còng ra.

        «Xách thằng chó đẻ lại đây ». Tên đồ tể nói. Trong lúc Oskar bồng thốc Miller dậy, Roschman mở mí mắt Miller ra lấy tay bắt mạch.

        « Hắn còn sống, nhưng tay chân hơi lạnh rồi. Nếu muốn cứu sống hắn thì phải gọi bác sĩ đến ngay. Đâu chú mày đi kiềm giấy bút cho tao ! »
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #121 vào lúc: 03 Tháng Sáu, 2018, 09:08:17 PM »


        Cầm viết bằng tay trái, hắn hý hoáy viết hai số điện thoại xuống trên tờ giấy, và ra lệnh cho Oskar xuống ga ra lấy cây cưa sắt. Khi tên này trở lên, Roschmann trao mảnh giấy cho hắn.

        « Chạy mau xuống làng. Gọi số điện thoậi này và nói cho người bên kia đầu giây biết những gì xảy ra tại đây. Gọi số tiếp theo mời tên bác sĩ đến đây ngay. Chú mày hiểu không ? Nói với bác sĩ đây là một trường hợp khẩn cấp. Rồi, đi mau đi ! »

        Khi Oskar ra khỏi phòng, Roschmann liếc nhìn đổng hồ : mười giờ rưởi. Nếu Oskar có thể đến làng lúc mươi một giờ và cả hắn lẫn bác sĩ trở lại đây lúc mười một giờ mười lăm, tên bác sĩ có thể làm cho Miller hồi sinh để tên này gọi điện thoại đến cho tên tòng phạm trì hoãn lại việc gởi Hồ SƠ đến nhà chức trách. Nghĩ đến đó, Roschmann lập tức cưa chiếc còng. Ra đến cửa, Oskar chụp lấy chiếc xe máy, nhưng đắn đo không biết nên dùng xe máy đi xuống làng hay mượn tạm chiếc xe thể thao đang đỗ ngoài cổng. Hẳn đẩy xe máy đến chiếc Jaguar, đưa mắt nhìn qua cửa kiếng vào tay lái. Chiếc chìa khóa công tắc vẫn còn gắn trong xe. « Xếp » hẳn đã bảo hắn phải nhanh chân, nên hắn không ngần ngại vất chiếc xe máy xuống đường, mở cửa xe leo lên ngồi. Hẳn cho nổ máy và gài sò một vọt ra con đường mòn.

        Hắn đang cho xe chạy ở số ba và định gài số bốn khi quẹo sang đường cái, nhưng trong một thoáng sơ ý không nhìn thấy cây trụ điện thoại, hắn để cho chiếc Jaguar lao mạnh vô chướng ngại vật này.

        Roschmann đang cưa chiếc còng bỗng nghe tiểng nổ xé trời. Nhón người lên, hẳn nhìn qua cửa sổ và mặc dù con đường mòn bị các cây thông che khuất, ngụm khói đen bốc lên từ đó đủ cho hắn biết chiếc xe vừa phát nổ. Hẳn nhớ lại lời Sài Kíu Tinh đảm bảo với hắn rằng Miller sẽ bị một trái bom cho về bên kia thế giới. Nhưng Miller hiện đang nằm bất tỉnh trước mặt ’ hắn, và tên cận vệ đần độn của hắn có lẽ đã chết thế mạng cho Miller. Thời gian đang trôi qua, và đối với Roschmann không còn hy vọng nào lật ngược được thế cờ.

        « Thế là hết ! » Hắn tự nói.

        Trong một đôi phút kế tiếp hắn tiếp tục cưa. Chỉ một giờ sau chiếc còng mói được lưỡi cưa tách ra.

        Đúng lúc hẳn cưa được còng ra, đống hồ chỉ đúng mưòi hai giờ trưa.

        Nếu hẳn đủ thì giờ có lẽ hắn đã dừng chân lại để đá tên phóng viên cho chết, nhưng lúc đó Roschmann là một con người vội vã. Hắn tiến đến tủ sắt lấy ra một sấp tiền, sổ thông hành và một vài giấy tờ linh tinh khác.

        Hai mươi phút sau, cùng với những thứ vừa rồi và một vài bộ quần áo xếp vội vã vô một chiếc xách tay, hắn dùng chiêc xe đạp do Oskar để lại đạp xuống làng. Hắn chạy ngang cái xác của chiếc Jaguar, và thân thể cháy nám của kẻ có thời được biết qua tên Oskar.

        Đến làng hắn gọi một chiếc tắc xi đưa thẳng hẳn đến phi trường quốc tế Frankfurt. Hắn tiến đến quày chỉ dẫn nói :

        « Có chiếc máy bay nào sớm nhất đi Á Căn Đình không ? Có thể trong vòng một giờ tới không ? Nếu không, thì có chuyến nào khác đi Madrid không ? »
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #122 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2018, 08:21:51 PM »


CHƯƠNG XVIII

        Đúng một giờ kém mười phút, Mackensen rẽ chiếc Mercedes vô con đường mòn đi đến tòa lâu đài của Rosch- mann. Đến nửa đường, hắn thấy một chướng ngại vật nằm chình ình trước mặt.

        Chiếc Jaguar đã nổ tung, sườn xe và bốn bánh vẫn còn trên con đường mòn. Phần trước và sau có thể được xem như một phần của chiếc xe, những phần giữa, kể cả buồng lái không thấy đâu hết, Hàng ngàn mảnh của phần này bẳn tung tóe lên mặt đường.

        Mackensen nhìn bộ xương người, cười một cách đắc chí. Nhưng nụ cười của hắn vội tắt khi hắn chú ý đến cái tử thi cháy đen chỉ còn lại bộ xương co rút. Hình như không phải của tên Miller. Hắn đứng quan sát một chập rồi quyết định bỏ xe lại con đường mòn và đi bộ khoảng đường còn lại đến tòa lâu đài,

        Hắn không bấm chuông mà tự tiện đẩy cửa bước vô. Hắn im lặng đi trong hành lang. Trong vài giây, hắn lắng nghe mọi tiếng động như một con thú dữ đang rình mói. Im lặng hoàn toàn, Hắn thọc tay vô nách trái rút khẩu Luger. Hắn đẩy cần an toàn xuống và từ từ đi về phía cánh cửa ở cuối hành lang.

        Hắn mở nhẹ cửa này ra, và mặc dù thấy cái xác nằm trên tấm thảm, hắn vẫn không cử động cho đến khi đã đảo mắt nhìn hết căn phòng. Hắn đã biết hai « đồng chí » gặp trường hợp tương tự này và đã bỏ mình vì sơ ý không quan tâm đến cái bẫy địch có thể giăng ra : xác của một tên nào đó được đặt nằm đó trong khi hai ba tên khác đợi phục kích đâu đó.

        Trước khi bước vô phòng, hắn đưa mắt nhìn qua khe hở cửa, xem có ai, núp đàng sau không.

        Miller, nằm sấp, đầu lệch qua một bên, Trong một vài giây Mackensen đứng ngó Miller, sau đó cúi gập người xuống để tai nghe hơi thở của Miller. Vũng máu khô đọng sau đầu Miller làm cho hắn đoán được phần nào việc gì đã xảy ra.

        Hẳn bỏ ra mười phút để đi khắp tòa lâu đài, chú ý đến những hộc tủ mở tung tóe và quần áo liệng bừa bãi trên giường trong phòng ngủ của Roschmann. Trở xuống phòng làm việc hắn lặng người nhìn cái tủ sắt mở toang, bên trong rỗng tuếch, lắc đầu ngồi vào bàn làm việc và bốc điện thoại lên.

        Hắn ngồi để tai nghe trong vài giây, chửi thầm trong bụng và đặt điện thoại lên giá. Hắn tìm ra hộp dụng cụ không mấy khó khăn dưới ga, ra. Hắn lấy những gì cần dùng, và trở ra con đường mòn.

        Hẳn phải mất hơn một giờ mới mò được khúc dây bị đứt và nối lại sợi dây này. Hẳn mỉm cười, hài lòng vì đã tái lặp được đường dây điện thoại.

        Mackensen trở vô phòng làm việc của Roschmann, ngồi vào bàn và nhắc điện thoại lên.

        Hẳn định bụng Sài Kíu Tinh sẽ mừng rỡ khi được nghe hắn báo cáo về, nhưng giọng nói của tên trùm ODESSA tại Tây Đức trong điện thoại giống như giọng nói của một kẻ mệt mỏi chán đời. Như một người thuộc cấp cỏ lươn3 tâm nghề nghiệp, hẳn báo cáo lại những gì hắn thấy tại nhà Roschmann : chiếc xe bị nổ tung, thi hài của tên cận vệ Oskar, phân nửa chiếc còng còn treo lùng lẳng cạnh lò sưởi, chiếc lưỡi cưa dưới đất và Miller nằm bất tỉnh cạnh đó. Hắn kết thúc báo cáo :

        «Hình như đồng chí không đem gì nhiều theo ! Vài bộ quần áo, một ít tiền. Tôi có thể thu dọn chiến trường và đồng chí có thể về nếu người muốn !»

        «Không, đồng chí đó sẽ không bao giờ trở lại nữa. Trước khi chú gọi cho tôi, đồng chí đó vừa nói chuyện với tôi xong. Đồng chí gọi tôi từ phi trường Frankfurt. Ghi chỗ trên chuyến bay đi Madrid, khởi hành trong mười phút nữa, và từ Madrid, đêm nay đồng chí sẽ bay qua Buenos Aires.» «Đồng chí ấy đâu cần làm vậy ! » Mackensen ngắt lời. «Tôi sẽ buộc Miller khai giấu giấy tờ ở đâu. Trong đống sắt vụn tôi không thấy cái cặp đen hắn thường xách đâu hết, và trong người hắn cũng không có gì hết, ngoại trừ một cuốn tập giống như một cuốn nhật ký. Những hồ sơ giấy tờ cũa hẳn chắc được giấu đâu đó !»

        «Đúng. Hắn giấu đâu đó nhưng ngoài tầm tay của chúng ta. Hẳn giấu trong một thùng thơ.»

        Một cách mệt mỏi Sài Kíu Tinh cho Mackensen biết Miller đã ăn cắp những gì của Winder và những gì Roschmann vừa nói cho hắn biết trong điện thoại.

        «Những giầy tờ này mai đây sẽ đến tay nhà chức trách hoặc chậm nhất là ngày thứ ba. Sau ngày này, tất cả những ai có tên trong danh sách kể như lúa hết, trong số đó có Roschmann, chủ nhân ông tòa lâu đài chú đang ở, và tôi đây. Tôi đã bỏ ra nguyên cả buổi sáng để khuyến cáo tất cả những đồng chí có liên hệ với Hồ Sơ này phải rời khỏi xứ trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ.».
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #123 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2018, 08:22:26 PM »


        «Đồng chí nói như vậy thi tôi ra sao đây ?» Mackensen hỏi. «Chú phải lặn thật sâu. Chú không có tên trong danh sách. Nhưng tôi có, do đó tôi cũng phải rời khỏi xứ. Chú hãy trở về nhà, đợi cho người kế nhiệm tôi liên lạc lại với chú. Đối với mọi chuyện khác, đến đây là hết. Vulkan đã cao bay xa chạy. Với sự ra đi của hẳn, cả công trình của hắn cũng sụp đổ theo, trừ phi người nào đến thay thể hắn tiếp tục công viêc.»

        «Wulkan nào ? Công trình nào ?»

        «Chuýện đã rồi nên tiện đây tôi nói cho chú biết luôn. Vulkan là ám danh của Roschmann, con người chú phải bảo vệ...» Trong một vài câu, Sài Kíu Tinh cho tên đao phù thù biết tại sao tánh mạng của Roschmann được coi như tối quan trọng, và tại sao công trình không thể nào thay thế được.

        Khi Sài Kíu Tinh dứt lời, Mackensen thở ra, liếc nhìn ngang qua căn phòng xuống hình thể của Peter Miller.

        «Thằng con c... quả đã phá thối mọi việc.» Hẳn nói.

        Sài Kíu Tinh ra vẻ lấy lại được bình tĩnh, và một chút uy quyền xưa cũ thoáng qua trong giọng nói hắn :

        «Đồng chí, chú có bổn phận phải dọn dẹp chỗ đó cho sạch sẽ. Chú còn nhờ «Tiểu Đội Thu Dọn» có lần chú sử dụng đến không ?»

        «Phải. Tôi biết liên lạc chúng tại đâu. Chúng ở cách đây không xa».

        «Gọi chúng đến đi. Hãy bắt chúng dọn chỗ thật sạch, không để lại bất cứ một vết tích nào của những gì đã xảy ra. Vợ của Roschmann nội đêm nay sẽ trở về. Bà ta không được biết những gì đã xảy ra, nghe rõ chưa ?»

        «Được. Đồng chí an tâm, tôi sẽ chu toàn nhiệm vụ !»

        «Còn một điểm chót nữa. Trước khi chú rời khỏi nơi đó, thanh toán tên Miller một lần cho xong.»

        Mackensen liếc nhìn Miller :

        «Tôi sẽ rất lấy làm vui mừng được làm công việc đó !»

        «Thôi chào đồng chí ! Chúc đồng chí gặp nhiều may mắn !»

        Máy điện thoại bặt tiếng. Mackensen đặt nó xuống, móc túi lấy ra một cuốn sổ ghi địa chỉ, bốc điện thoại lên quay số. Hắn giới thiệu hắn với người bên kia đầu dây, nhắc lại những chuyên mà hẳn đã làm giúp. Hắn nói với người này địa chỉ của Roschmann và những gì phải làm.

        «Xác chiếc xe và cái xác chết phải được đem thả xuống hồ ; trước khi đem thả xuồng hố, tưới xăng cho thiệt nhiều lên để làm ra vẻ một tai nạn. Nhớ lấy tất cả giấy tờ trong người tên Oskar đó ra, cả đồng hồ nó nữa !»

        «Nhớ rồi ! Để tôi lo liệu cho !»

        «Còn một điểm chót nữa. Trong phòng có một tấm thảm và một thằng nằm trên đó. Thủ tiêu cả hai thứ này. Đừng cho đi theo chiếc xe, chọn một cái hồ nào thật sâu, cột đá thả xuống, làm vậy không để lại dầu tích gì hết !»

        «Được. Tôi lo việc này luôn. Ê kíp, chúng tôi sẽ đến đó vào khoảng năm giờ chiều, và sẽ lo xong xuôi hết.»

        «Tồt lắm. Lúc đó tôi sẽ đi rồi, nhưng tất cả đúng như tôi vừa tả. Không có gì khó hết !»

        Hắn đặt máy điện thoại xuống, và đi về phía Miller.

        Hắn rút khẩu súng Luger ra, kiểm soát lại lần chót khóa an toàn, mở khóa này ra.

        «Thằng mặt c...» Hắn nói, chìa súng xuống mặt Miller nhắm vào trán.

        Những năm dài sống như một con thú bị săn đuổi và sống sót trong khi hàng tá đồng nghiệp khác đều bỏ mạng, hiến dâng thi hài cho Viện cơ thể học, đã cho Mackensen những phản ứng của một con báo. Hắn không thấy cái bóng in trên tấm thảm nhưng hẳn cảm thấy nó ; Mackensen xoay người lại, sẵn sàng nhả đạn. Nhưng người mới đến không có vũ khí trên tay.

        «Ông là ai vậy ?» Mackensen càu nhàu hỏi, ngón tay trỏ trên cò súng.

        Người đàn ông đứng sừng sững trên cửa sổ bận bộ quần áo của những tay đua mô tô. Tay trái của hắn cầm nón an toàn đưa lên bụng. Người này liếc nhìn cái xác nằm dưới chân Mackensen và khẩu Luger trên tay tên này.

        «Tôi được gọi đến đây !» Người lạ mặt nói một cách ngây thơ.

        «Ai gọi ông đến đây ?» Mackensen hỏi.

        «Vulkan» Người này đáp. «Đồng chí Roschmann của tôi».

        Mackensen hạ nòng súng xuống :

        «Hẳn vọt rồi!»

        «Đi rồi sao ?»

        «Biến rồi. Sang Nam Mỹ. Cả công trình tan tành hết ! Và tất cả chỉ vì thẳng mặt c... phóng viên này... Hắn hướng mũi súng về phía Miller.

        «Ông định dứt hẳn ?»

        «Dĩ nhiên. Hắn phá công trình của ODESSA, nhận diện Roschmann, và đã gởi Hồ Sơ đến Cảnh Sảt. Nếu ông bạn có tên trong Hố Sơ đó thì khôn hồn vọt đi cho lẹ ! »

        «Hồ Sơ nào ?»

        «Thi Hồ Sơ ODESSA đó »

        «Tôi không có tên trong đó !» Người lạ mặt đáp.

        «Tôi cũng vậy.» Mackensen càu nhàu. «Nhưng Sài Kíu Tinh kẹt trong danh sách đó, và hắn ra lệnh cho tôi thủ tiêu thằng này trước khi bọn chúng tôi nghỉ chơi một thời gian !»

        «Sài Kíu Tinh ?»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #124 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2018, 08:23:15 PM »


        Có gì trong đầu Mackensen báo động cho hẳn biết hắn đang gặp một vụ rắc rối gì đây. Sài Kíu Tinh vừa mới cho hắn biết ngoài hắn ra không còn người nào khác tại Đức biết đến dự án Vulkan. Những người khác biết đến công trình này đều ở Nam Mỹ, và có thể người lạ mặt này cũng từ Nam Mỹ đến. Nhưng nếu như vậy thỉ tại sao hắn lại không biết được một người như Sài Kíu Tinh ?

        Mackcnsen nheo mắt lại.

        «Ông từ Bueonos Aires đến ?» Tên sát nhân của ODESSA hỏi.

        «Không».

        «Vậy thì từ đâu ?»

        «Jerusalem!»

        Mackensen phải mất hơn một giây để hiểu được ẩn ý của chữ này. Hắn đưa khẩu Luger lên để bắn. Nhưng một giây quả thật lâu, đủ lâu để chết.

        Cái nón an toàn trên tay trái của người lạ mặt toét ra một lỗ khi khẩu Walther nhả đạn. Và viên đạn chì 9 ly loại parabellum thoát ra bay thẳng đến ngực Mackensen với sức mạnh của một con bò mộng. Người lạ mặt thả nón xuống và nhả thêm một phát nữa.

        Mackensen thật to lớn và mạnh. Dù đã lãnh một viên đạn nơi ngực, hắn vẫn còn đủ sức để bẳn trả lại, nhưng viên đạn thử hai bay thẳng vô đầu, khoét một lỗ sâu húp ngay dưới chân mày trái của hẳn, là viên đạn đã lấy mạng hắn.

        Chiều thứ Hai Miller tinh dậy trong một căn phòng của Bệnh Viện Hamburg. Chàng nằm im trong hơn nửa giờ, bắt đầu cảm nhận sự tê buốt của vết may trên đầu. Chàng thấy một cái chuông, ấn vô đó, nhưng cô y tá chạy vô phòng hai phút sau đó bảo chàng phải nằm im không được cựa quậy.

        Chàng ngoan ngoãn nghe theo lời cô y tá, nằm im trên giường, nối chấp lại những diễn biến của ngày hôm qua, Chàng chỉ nhớ đến trưa hôm qua là hết. Chàng lăn ra ngủ, mệt mỏi vì bắt trí óc phải làm việc quá sức sau một cơn xúc động.

        Khi chàng tỉnh giấc, bên ngoài trời đã sụp tối và cạnh giường chàng nằm có một người lạ mặt ngồi im nhìn chàng cười.

        Miller cau mày lại nhìn người này :

        «Tôi không quen biết ông !» Chàng nói.

        «Nhưng tôi biết ông rất rõ !» Người khách nói.

        Miller nhăn mặt suy nghĩ :

        «À. Tôi nhớ ra ông rồi. Ông đến nhà Oster với Leon và Motti chớ gì ?»

        «Đúng. Ông còn nhớ gì nữa ?»

        «Nhớ được gần hết mọi việc,»

        «Roschmann ?»

        «Phải. Tôi có nói chuyện với hắn và đang định đi gọi cảnh sát».

        «Roschmann đi rồi. Trốn sang Nam Mỹ. Cả vụ này xong hềt. Hoàn toàn. Chấm dứt rồi. Ông hiểu không ?» Miller khẽ lắc đầu :

        «Chưa hết đâu. Tôi còn có câu chuyện nóng bỏng này, và tôi sẽ viết lên báo !»

        Nụ cười của người khách lạ vụt tắt. Nghiêng người về phía Miller, người khách nói :

        «Nghe đây Miller, Ông bạn chỉ là một tay mơ ! Và ông bạn hên lắm mới còn sống đến ngày hôm nay ! Ông sẽ không viết lách gì hết. Thứ nhất ông bạn không có gì để viết hết. Tôi đang giữ nhật ký của Tauber và nhật ký này sẽ đi về cùng với tôi. Đêm qua tôi có đọc qua. Có một tầm ảnh của một Đại úy Lục Quân trong túi áo ông. Ba ông bạn đó hả?»

        Miller gật đầu.

        «Vậy thì câu chuyện truy lùng Roschmann chỉ vì vấn để cá nhân trả ân báo oán ?»

        «Phải!»

        «Tôi rất ân hận về ba ông. Tôi không bao giờ nghĩ sẽ nói được câu này với một người Đức. Còn Hồ Sơ ODESSA là cái quái gì vậy ?»

        Miller nói cho người khách biết.

        «Vậy tại sao ông không trao lại hồ sơ này cho chúng tôi? Quả ông bạn là một người vô ơn. Chúng tôi đã hao công tốn của gài ông vô ODESSA, và khi ông có được cái gì giá trị ông lại đem trao cho chánh phủ của ông. Chúng tôi có thể sử dụng những tin tức trong hồ sơ đó một cách có lợi cho chúng tôi». .

        «Tôi phải gởi Hồ Sơ đó đến bất cứ chỗ nào an toàn, nhờ Sigi. Có nghĩa là theo đường Bưu Điện. Mấy ông khôn ranh quá ! Mấy ông đâu cho tôi biết địa chỉ Leon đâu !»

        Người khách lạ, Josef, gật đầu.

        « Thôi được. Nhưng dù sao đi nữa thì ông không có chuyện gì để viết hết. Ông bạn không có bằng chứng. Cuốn nhật ký cũng mất, hồ sơ cũng vậy. Ổng chỉ còn lại lời của ông thôi . Nếu ông nhứt định muốn khui ra trên báo chí, không có ma nào tin ông, trừ bọn Odessa, và lúc đó chủng sẽ kiếm ông thanh toán. Hoặc chúng sẽ khủng bố Sigi hay má ông. Chúng chơi cứng lắm, ông nên nhớ điều đó !»

        Miller suy nghĩ trong giây lát:

        « Còn chiẽc Jaguar tôi đâu ?»

        « Ô, ông không biết chuyện chiếc xe ; xin lỗi!»

        Josef cho chàng biết về trái bom gài trong xe chàng và trường hợp nào nó phát nổ :

        « Tôi đã nói với ông, bọn chúng cứng cựa lắm. Chiếc xe của ông được tìm thầy dưới một cái hố sâu, cháy nát. Cái xác trong xe chưa nhận diện được, nhưng không phải xác của ông. Câu chuyện này được «sửa sai» lại như thế này : ông bị một tên du đãng đón xe, đập cây lên đầu ông, vất ông bên đường và lái chiếc Jaguar đi, lọt xuống hố chết, Bệnh viện này sẽ xác nhận ông được một người đi moto gặp ông bị thương chở ông vô đây. Họ sẽ không còn nhận được ra tôi đâu, Lúc đó tôi đội nón an toàn và mang kiềng che kín mặt, Đầy là câu chuyện chánh thức, và nó sẽ luôn luôn như vậy. Để chắc ăn hơn, tôi đã gọi điện thoại cho hãng thông tấn xã, mạo xưng là phát ngôn nhân của bênh viện và cho họ biết câu chuyện vừa kể»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #125 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2018, 08:24:30 PM »


        Josef đứng đậy, sửa soạn ra về. Nhân viên gián điệp Do Thái nhìn xuống Miller :

        « Ông đúng là một thằng hên. Tôi nhận đước tin ông nhờ cô bồ chuyển lúc mười hai giờ trưa hôm qua, và bằng cách chạy moto như một thằng điên tôi đã đến kịp lúc để thấy thằng ôn dịch nào đó chĩa súng vô trán ông, và tôi đã ngăn hắn kịp thời.»

        Josef xoay người, tiến ra cửa :

        « Nghe lời khuyên của một người đi trước ông nghe ! Đòi tiền bảo hiểm chiếc xe ông lái, mua một chiếc Volkswagen, trở về Hamburg, cưới Sigi, sản xuất con cho nhiều, và tiếp tục nghề vấn tục nói phét, Đừng lén phén với bọn nhà nghề nữa»,

        Nửa giờ sau khi Josef rời khỏi căn phòng bệnh của Miller, cô y tá trở vô.

        « Có người điện thoại cho ông», Cô này nói,

        Người đó là Sigi, khóc và cười trong điện thoại. Nàng nhận được một cú điện thoại của một kẻ vô danh nào đó cho biết Peter Miller đang nằm điều trị tại Bệnh Viện Trung Ương Frankfurt.

        « Em đến đó ngay lập tức !» Sigi nói và gác điện thoại xuống. Điện thoại lại reo một lần nữa,

        « Miller ? Hoffmann đây, Tôi mới đọc bản tin viễn ký về bạn đây. Lãnh một cú trên đầu hả ? Khoẻ không « Khỏe lắm rồi, Cảm ơn ông Hoffmann,»

        « Hay lắm. Chừng nào mới lành hẳn ?»

        « Trong vài ngày nữa. Thưa ông có chuyên gì đó ?»^

        « Tôi có chuyện này hợp đúng khả năng khai thác của bạn. Con gái của mấy tay tỷ phú tại Đức đi nghỉ mát, và bị những tên có máu mặt bề, và tại miền Bavaria có một dưỡng đường chuyên lo những vụ phá thai. Một phóng sự nóng bỏng. Bạn mà thêu dệt thêm nữa thì nhất ! Chừng nào bạn bắt đầu được .»

        « Tuần tới, »

        « Tốt lắm. À, còn chuyện thằng SS bạn định đi lùng đó ? Có kết quả gì không ?»   -

        « Thưa ông Hoffmann không.» Miller đáp một cách chán nản.

        « Tôi cũng đã nghĩ vậy. Thôi chúc bạn mau bình phục nhé !»

        Chuyến bay chở Josef Kaplan từ Frankfurt qua London đáp xuống phi trường Lod, Tel Aviv vào đêm thứ Ba. Kaplan được hai người ra đón và chở thẳng chàng về Bộ Chỉ Huy để cho quan Đại Tá, người đã ký tên Cormorant dưới bức điện tín gởi cho Josef tại Munich thầm vấn. Hai người trò chuyện cho đến hai giò. sáng dưới sự chứng kiến trong im lặng của một tốc ký viên ghi nhận tất cả cuộc đối thoại.

        Khi mỗi câu hỏi được giải đáp mệt cách thỏa đáng, quan Đại Tá dựa lưng ra ghế, cười và mời Josef hút thuốc.

        « Giỏi lắm,» Viên Đại Tá nói. «Chúng tôi đã kiểm soát qua nhà máy vô tuyến điện đó, và đã đưa tuy dô cho nhà cầm quyền một cách vô danh thôi. Ban Nghiên Cứu trong xưởng sẽ bị giải tán. Chúng tôi sẽ theo sát vấn đề này dù cho nhà cầm quyền Tây Đức có cản trở đi nữa. Nhưng tôi tin chắc họ không dám làm vậy đâu. Hình như bọn khoa học gia không thật sự biết họ làm việc cho ai Chúng tôi sẽ tiếp xúc với họ với tư cách cá nhân, và tôi tin chắc một số sẽ đồng ý thủ tiêu hết mọi hồ sơ nghiên cứu được. Họ thừa biết nếu câu chuyện vỡ lở ra, dư luận quần chúng tại Đức sẽ thiên về Do Thái ngay. Họ sẽ kiếm được việc làm tại các xí nghiệp khác một cách dễ dàng và sẽ kín miệng, Bonn cũng vậy và cả chúng ta nữa, đúng không Josef ? Còn thẳng Miller thì sao ?»

        « Hắn cũng sẽ giữ miệng, Các hỏa tiễn Ai Cập đến đâu rồi ?»

        Viên Đại Tá nhả ra mệt luồng khói, nhìn ra bầu trời : « Bây giờ tôi tin chắc chúng sẽ không bao giờ rời khỏi giàn phóng, Nasser phải chuẩn bị xong chậm nhất là vào năm 1967, và nếu công cuộc nghiên cứu tại Xưởng của Vulkan bị sụp đổ, chúng sẽ không bao giờ sửa soạn lại để tiếp tục chương trình cho kịp để gắn các hệ thống vô tuyến điều khiển lên các hỏa tiễn trước mùa hè năm 1967 được.»

        « Vậy thì cơn hiểm nguy đã qua» Josef nói,

        Viên Đại Tá cười : «Cơn hiểm nguy của xử sở chúng ta luôn luôn hiện diện, nó có đi qua chăng nữà thì cũng để thay hỉnh đổi dạng. Chúng ta sẽ phải tiếp tục chiến đấu, và sau đó có thể chúng ta sẽ qua khỏi. Chắc bạn mệt đờ người rồi phải không ? Thôi bạn về nhà được rồi.»

        Viên Đại Tá thò tay vô hộc lôi ra một bao nhựa đựng các giấy tờ thật của nhân viên đang đứng trước mắt ông, trong khi người này cũng rút trong người ra tất cả những gì có liên hệ đến ngụy tích một công dân Đức, Trong một phòng kể cận, nhân viên thay đồi quần áo, để lại những bộ đồ đã mặc cho Thượng cấp.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #126 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2018, 04:20:37 AM »


        Viên Đại Tá đứng nhìn người này trước cửa phòng thay áo, ngắm nhìn người này tử trên xuồng dưới, chìa tay phái ra nói :

        « Mừng Thiếu Tá Uri Ben Shaul thành công trở về !» Nhân viên này cảm thấy thoải mái hơn trong lý lịch thật của mình, lý lịch đã lập năm 1947 khỉ chàng vừa đặt chân xuống Israel lần đầu tiên và gia nhập vô palmach, Shaul dùng tắc xi trở về căn nhà ở ngoại ô, dùng chiếc chìa khóa vừa được viên Đạỉ Tá trả để mở cửa vô nhà.

        Trong bóng tối của phòng ngủ, Shaul thấy hình dáng của người vợ đang nằm ngủ dưới lớp drap trắng. Chàng nhón chân, đi vô phòng hai đứa con trai, Shlomo, vừa mới được sáu tuổi, và Dov hai tuổi.   

        Shaul muốn nhảy phốc vô giường nằm ấp vợ ngủ vùi trong ba bốn ngày liền, nhưng còn một việc quan trọng chót phải làm.

        Shaul nhẹ nhàng đi vô phòng ngủ, thay đồ và ra khỏi nhà đi bộ xuống nhà để xe. Chiếc xe nhỏ sau một tháng nằm ga ra đã nổ máy sau hơn mươi lăm phút.

        Shaul phải cẩn thận lắm mới chui vào sau tay lái, để khỏi làm nhăn bệ quân phục đang bận để thay thế cho bộ thường phục mà chàng ghét cay ghét đắng. Shaul không thích bộ quân phục sao được khi trên túi áo trái là đôi cánh bạc, tượng trưng cho một sĩ quan nhảy dù và hai chiến dịch bội tinh chàng đã đạt được khi đột nhập vô khu vực Sinai. Chiếc beret đỏ được chàng đặt cẩn thận xuống ghế bên cạnh.

        Dù chỉ mỏi là 26 tháng 2, ba ngày trước khi mùa Đông chấm dứt, nhưng gió đã dịu mát, báo trước một mùa Xuân nắng ráo.

        Shaul cho xe chạy về phía Đông Tel Aviv theo đường đến Jerusalem. Con đường chạy qua vùng đồng bằng phì nhiêu đến chân đồi Judea, ngang qua làng Ramleh. Qua Ramleh phải đi vòng qua Latroun Salient. Khi Shaul đã vượt qua các ngọn đồi cuối cùng đến Jerusalem, mặt trời đã ló dạng và chói vô đền Dome of the Rock, bên phần đất Á Rập của thành phố bị chia cắt.

        Shaul đậu xe cách nơi đến chừng năm trăm thước. Đền thờ Yad Vashem nằm giữa hai hàng cây trồng để tưởng nhớ những vị ân nhân quá cố của dân tộc Do Thái.

        Shaul đi trên đường này tiến đến hai cánh cửa bằng đồng gìn giữ đền thờ vong linh sáu triệu dân Do Thái đã bỏ mình trong Đệ II thế chiến.

        Shaul vô trong, đến hành lang Tưởng Niệm. Từng thỏi đá cẩm thạch ghi tên từng trại tập trung một bằng mẫu tự Do Thái ngữ và La Tinh. Chàng duyệt qua từng tên một: Auschwitz, Treblinska, Belsen, Ravensbruck, Buchenwald..' Nhiều quá !

        Shaul không tài nào đếm hết được, nhưng chàng vẫn tìm ra được Riga. Chàng quỳ mọp xuống tảng đá để tên Riga, và móc trong người ra cuốn kinh. Thiếu Tá Uri Ben Shaul bắt đầu tụng.

        « Yitgaddal Veyitkadđash,

        Shemay rabbah... »

        Và hai mươi mốt năm sau Riga, một vị Thiếu Tá Nhảy Dù của Quân Đội Israel, quỳ mọp trên một ngọn đồi của Miền Đất Hứa, đã thỏa mãn ước mong cuối cùng của Salomon Tauber, đọc bài kinh Kaddish.

        Sẽ thú vị biết bao nếu tất cả mọi việc trên đời đểu kết thúc một cách êm đẹp, theo ý muốn !

        Con người sanh ra và chết đi đúng vào thời gian và không gian được an bài sẵn.

        Và cho đến nay, đây là những gì đã xảy đến cho những để nhân vật chánh.

        Peter Miller trở về Hamburg, lấy vợ và theo đuổi nghề phóng viên, thành công trong những để tài giật gân mà dân chúng thích đọc, khi ngồi hớt tóc hoặc khi không có gì khác để làm.

        Vào mùa Hè nătn 1970, Sigi đã mang đứa con thứ ba trong bụng.

        Các nhân viên Odessa đểu phân tán mỏng. Vợ của Bduard Roschmann nhận được bức điện tín của tên này đánh đi từ Á Căn Đình. Bà này từ chối không đi theo hắn. Vào mùa hè năm 1965 bà viết thơ cho hắn tại địa Chỉ cũ, Biệt Thự Jerbal để xin ly dị trước tòa án Á Căn Đình.

        Lá thơ được chuyển tiếp cho hắn tại một địa chỉ mới và bà nhận được thơ trả lời đồng ý ly dị, nhưng yêu cầu được ly dị trườc tòa án Tây Đức.

        Bà này vẫn còn sống tại Tây Đức và dùng tên Muller sau khi được Tòa Án Tây Đức cho phép ly dị vào năm 1966,

        Bà vợ thứ nhất của hẳn, Hella, vẫn còn sống tại Áo Quốc.

        Sài Kíu Tinh làm hòa lại với thượng cấp tại Á Căn Đình, và lập nghiệp tại Đảo Formenteria thuộc Tây Ban Nha.

        Xưởng vô tuyến điện bị khánh tận. Những khoa học gia đã từng cộng tác với xưởng Tele, để nghiên cứu và chế tạo hệ thống vô tuyến điều khiển đều tìm được việc làm tại những xí nghiệp khác hoặc kiếm được ghế Giáo Sư tại những Đại Học Đường trong và ngoài nước. Dự án mà họ đã vô tình góp công thực hiện giúp Roschmann đã hoàn toàn đổ vỡ.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16740


« Trả lời #127 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2018, 04:21:05 AM »


        Hỏa tiễn tại Helwan không bao giờ rời khỏi dàn phóng.

        Thân hỏa tiễn được chế tạo xong cùng với nhiên liệu. Các đầu nổ cũng đã qua giai đoạn thí nghiệm. Những ai nghi ngờ tầm xác thực của những đầu nổ này có thể tham khảo lại biên bản cung từ của Giáo Sư Otto Yoklek cung cấp cho Vụ án Yossef Ben Gal xử ngày 10 đến 26 tháng 6 năm 1963 tại Tòa Án Basel, Thụy Sĩ. 40 chiếc hỏa tiễn tiền chế, vô dụng vì không có hệ thống vô tuyến điều khiển hướng dẫn chúng đến mục tiêu tại Israel, được chất đống tại xưởng 333, Helwan, và bị các oanh tạc cơ của Tướng Weinman phá hủy trong cuộc chiến 6 ngày giữa Ai Cập và Do Thái.

        Hồ sơ Winder lọt vô tay nhà cầm quyền Tây Đức, đảo lộn mọi dự tính của Odessa. Năm 1964, năm bắt đầu một cách tốt đẹp cho tổ chức này, đã chấm dứt một cách thảm hại. Thảm hại đến độ, những năm sau này một phát ngôn viên của ủy Ban z phải thốt lên : « Năm 1964 quả là một năm thành công, một năm tốt lành cho chúng ta ! »

        Vào cuối năm 1964, Thủ Tướng Ehrard, rúng động bời Hồ Sơ Odessa được đem ra ánh sáng, đã kêu gọi toàn thể thế giới cung cấp mọi tin tức liên quan đến bọn sát nhân SS còn tại đào. Phản ứng của thế giới thật vang dội và ủy Ban z phải mộ thêm người mới giải quyết xuề làn sóng tin tức tới tấp tràn ngập trụ sở của Ủy Ban này.

        Simon Wiesenthal vẫn còn sống và làm viêc tại Vienna, hàng ngày góp nhặt từng mẩu tin vụn vặt, từng tuy dô một, sắp xếp lại và tháng này qua năm khác giúp sức đắc lực cho nhà cầm quyền vạch mặt hàng lô sát nhân SS.

        Leon từ trần tại Munich năm 1968. Sau khi Leon qua đời, nhóm quá khích chủ trương «Nợ máu phải trả bằng máu» do Leon chỉ huy, như rắn mất đầu, đã lần hồi tan rã.

        Về phần những chánh trị gia liên hệ đến Hiệp Ước vũ khí ký kết giữa Do Thái và Tây Đức, Thủ Tướng Adenauer của Tây Đức tự nhiệm trở về vui thú điền viên tại biệt thự Rhondorf, xây cất trên một ngọn đồi nhìn xuống sông Rhine gần thủ đô Bonn, và từ trần tại đó ngày 19 tháng 4 năm 1967.

        Thủ Tướng David Ben Gurion của Israel đã mất ghế Thủ Tướng nhưng vẫn còn làm dân biểu Quốc Hội Knesset cho đến năm 1970. Mãn nhiệm kỳ dân biểu, Thủ Tướng Ben Gurion đã trở về sống tại trại sản xuất cộng đồng Sede Boker, nằm giữa lòng đồi Negev trên xa lộ Beersheba — Eilat. Ben Gurion thường tiếp khách và bạn hữu thân tình, bàn chuyện thế sự thật cởi mở, nhưng vẫn luôn luôn né tránh vụ «Hỏa Tiễn Helwan» và chiến dịch trả đũa khoa học gia Đức.

        Về phần mấy ông «Trùm Mật Vụ», Tướng Amit tại chức Tổng Kiểm Soát Viên Mossad cho đến hết tháng 8 năm 1968. Tướng Amit đã là người chịu trách nhiệm nặng nề cung cấp cho Israel những tin tức tình báo xác thực, để kịp thời ứng phó với cuộc chiến 6 ngày. Đối với lịch sử Israel, Tướng Amìt là một vị Tướng tài đức song toàn, đã góp phần cụ thể vào chiến thắng của Israel trong chiến tranh 6 ngày Do Thái-Ai Cập.

        Sau khi hồi hưu, Tướng Amit trở thành Chủ Tịch (kiêm Tồng Giám Đốc Xưởng Kỹ Nghê Koor. Tướng  Amit sống một cách thanh bần, và hiền nội Yona luôn luôn từ chối không chịu mướn người giúp việc, mà chỉ thích tự tay đảm trách công việc nội trợ.

        Thiếu Tá Uri Ben Shaul đã tử trận ngày thứ Tư 7 tháng 6 năm 1967 khi cầm đầu Đại Đội Nhảy Dù tấn công Cổ Thành Jerusalem. Thiếu Tá Ben Shaul đã bị trúng một viên đạn bắn sẽ vô đầu, ngã quỵ xuống mảnh đất hứa cách cổng Mandelbaum chừng 100 thước về phía Đông.

        Chót hết, Trung Sĩ I Ulrich Frank, trưởng xa chiếc Patton Miller gặp trên đường đến Vienna ! Hạ Sĩ Quan này đã lầm về số phận của «Thạch Long». Nó không bị đem ra làm thịt, bán sắt vụn. «Thạch Long» được chở xuống tàu và Frank không bao giờ gặp lại nó.

        Để thay thế lớp sơn xám, Thạch Long được phết lên một lớp sơn nâu màu cát để hòa lẫn với khung cảnh sa mạc. Dấu Thập Đen của Lục Quân Tây Đức trên pháo tháp được Ngôi Sao Lục Giác của Daviđ thay thế. Biệt danh Thạch Long mà Frank tặng cho chiếc M.48 này không còn nữa. Nay được cải danh thành «Tinh Thần Masada » và cũng được một viên Trung Sĩ I, một thanh niên có chiếc mũi két, râu quai nón tên Nathan Levy chỉ huy.

        Vào ngày 5 tháng 6 năm 1967, chiếc M48, «tinh thẩn Masada» đã xuất trận lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng từ khi rời khỏi xưởng chế tạo tại Detroit, Michigan, mười năm trước đó. Nó là một trong số hàng trăm chiến xa do Tướng Tal của Israel tung vào trận đánh giành quyền kiểm soát đèo chiến lược Mitla. Đến trưa thứ Bảy 10 tháng 6 năm 1967, pháo tháp loang lổ vết đạn và thân xác đóng đầy bụi cát, cặp xích «Tinh Thần Masada» đã cày lên đất cát và dừng lại bên bờ phía Đông kinh Suez.

HẾT
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM