Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Một, 2019, 05:09:25 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Odessa Tổ chức những cựu thành viên SS của Hitler  (Đọc 5319 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #110 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2018, 01:23:20 AM »


CHƯƠNG XVI

        TRỜI sụp tối khi Miller đến thị trấn nhỏ nằm giữa lòng đồi dưới chân dẫy núi Taunus. Liếc mắt nhìn xuống bản đồ, Miller thấy tòa lâu đài còn cách khoảng ba mươi cây số về hướng Bắc. Miller quyết định không đi xa thêm nữa, mà tìm một khách sạn để nghĩ đêm. Thành phố nhỏ đã lên đèn. Đống gạch đổ nát của lâu đài họ Falkenstein hiện lên lờ mờ dưới bóng đèn đường. Bầu trời thật trong sáng, nhưng những cơn gió lạnh báo trước sẽ có bão tuyết.

        Miller tìm ra một khách sạn nhỏ, khách sạn Park, nằm tại góc đường Haup và Frankfurt, và đến đó thuê phòng.

        Lên phòng tắm rửa xong, Miller trở xuống phố đến quán Grune Baum. Chỉ trong buổi cơm tối Miller mới cảm thấy căng thẳng. Miller nhận thấy đôi tay run run khi cầm ly rượu lên môi, một phần có lẽ vì kiệt sức, thiếu ngủ trong ba bốn ngày qua, một phần vì cuộc đột kích vô nhà Winder với Koppel, và thành công một cách quá dễ dàng.

        Miller biết thần kinh mình đang căng thẳng vì phải đợi chờ giây phút đấu mặt với người chàng thù ghét, con người đã làm chàng đi qua không biết bao nhiêu là đầu dây mối nhợ, và một phần vì sợ không biết sẽ có chuyện gì bất trắc xảy ra không.

        Miller nhớ lại những lời khuyến cáo của tên Bác Sĩ tại Bad Godesberg và những lời khuyên của tên thợ săn SS, Wiesenthal:

        « Hãy ráng giữ mình ! Bọn Odessa nguy hiểm lắm.»

        Ngồi nghĩ lại, Miller tự hỏi sao bọn chúng chưa làm gì chàng cả. Chúng đã biết chàng là Miller rồi (cuộc thăm viếng tại khách sạn Dreesen chứng minh điều này) và ngụy tích Kolb (tiếp theo sau vụ tra tấn Bayer) chắc giờ này cũng bị bọn chúng phăng ra rồi. Nhưng lạ thay không ai đụng đến chàng cả.

        Miller tin vào một điểm mà bọn chúng không thể nào biết được là chàng đã đạt đến đích. Có thể chúng đã mất dấu chàng từ khuya rồi, hoặc chúng đã quyết định «tha» chàng vì một khi tên thợ Winzer đã lặn mất rồi thì trước sau gì (bọn chúng nghĩ như vậy) Miller cũng sẽ không tìm ra được me gì hết!

        Và giờ đây Miller nắm trong tay Hồ Sơ chứng tích mật này của Winder, đề tài phóng sự nóng bỏng nhất nước trong thập niên 6o.

        Miller mỉm cười với chính rnình, nhưng cô hầu bàn lại tưởng lầm chàng muốn ve vãng cô ta. Nàng vừa đi vừa ngoe ngoáy cặp mông đồ sộ, làm cho Miller tưởng nhớ đến Sigi. Sigi. Miller đã không điện thoại cho nàng từ khi còn ở Vienna, và lá thơ viết cho Sigi từ đầu tháng giêng đến nay đã quá sáu tuần rồi. Miller cảm thấy cần đến Sigi hơn bao giờ hết.

        Buồn cười thật, Miller nghĩ, Đàn ông luôn luôn cần đến đàn bà khi họ sợ. Miller phải công nhận rằng chính chàng đây cũng đang run sợ vì những gì đã làm, và những gì mai đây phải làm.   

        Miller lắc đầu cố quên việc này, và gọi thêm một chai rượu vang thứ hai. Giờ đâu phải lúc để mơ mộng. Chàng đã phăng ra vụ xì căng đan nóng bỏng nhất và gần đến đích mong muốn, mục tiêu mà chỉ mình chàng mới thầm biết ý nghĩa.

        Miller duyệt lại kế hoạch trong đầu trong khi uống cạn ly rượu : một cuộc đụng độ, một cú điện thoại đến vị luật sư tại Ludwigsburg, một chiếc xe bít bùng của cảnh sát đến hai mươi phút sau đó, mang tên đồ tề nhốt vô xà lim, phiên xử và bản án khổ sai chung thân. Nếu Miller cứng cỏi hơn thì chính chàng phải tự tay hành quyết tên đồ tể Roschmann mới đúng.

        Miller suy nghĩ lại và nhận thấy chàng không có một mảnh sắt nào trong tay. Trường hợp Roschmann có cận vệ thì sao ? Hắn sẽ ở tại Lâu Đài, một mình vì tự tin vào lý lịch và tên tuổi của hắn chăng ? Miller nghĩ có được một con « chó lửa » trong mình là hay hơn hết.

        Khi thi hành quân dịch, một người bạn trong đám tân binh đã trộm được một cặp còng tay và đã biếu Miller làm quà lưu niệm, và Miller vẫn còn cất giữ cặp này tại Hamburg. Miller cũng còn làm chủ một khẩu súng lục tự động, khẩu Sauer dành cho đàn bà, mà chàng đã mua một cách hợp pháp để phòng thân khi còn điều tra đường dây «thịt người» do bọn Little Pauli khai thác tại Hamburg vào năm 1960. Khẩu Sauer và cặp còng tay được cất trong hộp bàn tại căn phòng Miller ở Hamburg.

        Hơi say vì tác dụng của hai chai rượu vang và sự bải hoải của thân xác thiếu ngủ, Miller khập khểnh đứng lên trả tiền và trở về khách sạn. Vừa định bước vô khách sạn thì bắt gặp hai buồng điện thoại công cộng đặt trước cửa. Miller liên lạc được với Sigi tại nơi nàng biểu diễn thoát y mỗi đêm, và phải hét lớn trong điện thoại để át bớt tiếng nhạc man rợ trong hộp đêm, cho Sigi nghe rõ. Miller ngắt ngang những câu hỏi dồn dập của Sigi, bảo nàng đến gặp chàng ngay. Sigi phản đối vì không thể nào bỏ sở làm được, nhưng có cái gì trong giọng nói của Miller buộc nàng phải nghe lời.

        « Anh khỏe không ? » Sigi hét lên trong điện thoại.

        « Khỏe, khỏe lắm. Nhưng anh cần em giúp. Cưng làm ơn giúp anh. Đừng bỏ anh, nhất là vào đêm nay !»,
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #111 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2018, 01:24:05 AM »


        Điện thoại im lặng trong giây phút, rồi giọng của Sigi trở lại:

        « Em sẽ đến ! Em sẽ nói dối với ông chủ là nhà em có tang, cần phải nghĩ trong vài hôm. »

        « Em có tiền mướn xe không ? »

        « Có, nếu thiếu thì mượn mấy đứa bạn. »

        Miller cho nàng biết địa chỉ của một hãng cho mướn xe.

        « Từ Hamburg đến chỗ anh bao xa ? »

        « Chừng năm trăm cây số. Nếu em khởi hành trong một giờ tới, thì khoảng sáu giờ sáng em sẽ có mặt tại chỗ anh !»

        Miller cho Sigi biết những gì cần nàng ghé về nhà lấy mang theo.

        « Được. Em sẽ đến đó đúng giờ. Anh cố thức đến giờ đó đợi em nghe !»

        Sigi im lặng trong vài giây, rồi nói tiếp :

        « Anh. »

        « Chuyện gì đó !»

        « Anh sợ chuyện gì phải không ? »

        « Phải ! » Miller đáp một cách cọc lốc và bỏ điện thoại xuống. Tại phòng tiếp tân của khách sạn, Miller bảo viên thơ ký trực kiếm cho chàng mệt phong bì thật lớn. Miller cũng mua một lô tem thơ đủ để gởi một bưu kiện bằng đường hàng không.

        Trở về phòng, Miller đặt xách tay xuống bàn. Chàng mở cặp ra lầy cuốn nhật ký của Salomon Tauber, Hồ Sơ của Winzer và hai tấm hình để riêng qua một bên. Miller đọc lại hai trang trong cuốn nhật ký của Tauber, hai trang đã khích động chàng đi lùng Roschmann và nhìn ngắm hai bức hình một cách chăm chú. Chàng lấy một tờ giấy trắng trong cặp ra và thảo một bản văn thật ngắn nhưng rõ ràng. Miller giải thích cho người nhận tầm mức quan trọng của những tờ giấy trong Hồ Sơ của Winzer. Miller đút bản văn, hồ sơ của Winzer và một tấm ảnh vô phong bì, dán kín lại, ghi địa chỉ người nhận ngoài phong bì, dán hết số tem lên đó và đút tấm ảnh còn lại vô túi áo trên. Miller cho bao thơ và cuốn nhật ký của Tauber vô chiếc cặp, khóa lại, nhét dưới gầm giường.

        Chàng nốc một cốc rượn Brandy, thứ rượu chàng luôn luôn mang theo người mỗi khi đi xa. Chàng ngã mình xuống giường, thiếp ngủ hồi nào không hay.

        Trong căn hầm bí mật tại Munich, Josef bực dọc đi tới đi lui, trong khi Motti và Leon chống tay lên bàn, nhắm mắt mơ màng. Bốn mươi tám giờ đã trôi qua từ khi nhận được bức điện tín từ Tel Aviv.

        Những dự tính của ba người này để truy lùng Miller dã không đem đến kết quả nào. Theo lời yêu cầu của họ, Alfred Oster đã ra bãi đậu xe công cộng tại Bayreuth và điện thoại lại cho họ biệt chiếc xe Jaguar của Miller không còn đậu tại đó nữa.

        « Nếu bọn Odessa nhận ra chiếc xe, chúng sẽ biết chắc Miller không thể là một tên thợ làm bánh mì ! Dù cho Miller có thuyết phục chúng hắn không phải là chủ chiếc xe !»

        Một mật báo viên đã báo cáo lại cho Leon rằng cảnh sát Stuttgart đang tìm một chàng thanh niên liên hệ đến vụ im sát một tên Bayer nào đó. Hình dáng tên thanh niên đó, mật báo viên mô tả, phù hợp với Miller dưới lốt Kolb. Rất may tên ghi tại khách sạn nơi xảy ra án mạng không phải là Kolb hay Miller. Mật báo viên này cũng không nhắc nhỏ. đến một chiếc xe thể thao nào hết.

        « Ít ra hẳn cũng khôn ngoan để không ghi tên thật của hắn tại khách sạn». Leon cố biện minh cho con « gà » của mình.

        Nhưng cả ba người này không khỏi lo âu. Nếu Cảnh Sát Stuttgart không tài nào tìm ra Miller thì bọn họ làm gì hơn được ? Họ chỉ sợ rằng bọn Odessa đang siết chặt vòng vây quanh Miller rồi.

        « Có thể sau khi giết Bayer, Miller đã biết ngụy tích Kolb của hắn bị lộ rồi, nên trở lại dùng tên Miller ? » Leon suy diễn. « Nếu vậy thì hắn phải bỏ công việc truy lùng thằng Rochmann, trừ phi hắn phăng ra được đầu mối nào khác nơi Bayer, để theo đuổi mục tiêu ? »

        « Như vậy tại sao hẳn không gọi điện thoại về ? » Josef hằn học.

        « Hắn tưởng hắn ngon lành lắm sao mà muốn cum Rosehmann một mình, không cần chúng ta giúp đỡ ? »

        Motti gằn giọng :

        «Hắn chưa biết Roschmann là một nhân vật quan trọng ! »

        « Hắn đến gần Roschmann là biết ngay ! » Leon nói một cách chán nản.

        «Lúc đến gần Roschmantl, hắn sẽ thành một cái xác không hồn, và chúng ta lại trở về con số không. Thằng khùng Miller sao chưa gọi mình chứ ! »

        Tại một căn nhà nghỉ mát trong vụng Regensburg, Klaus Winder gọi điện thoại đến Sài Kíu Tinh.

        « Đúng ! Ổng về lại nhà được rồi ! Tên định hồi thăm sức khỏe ông chắc giờ này về chầu tồ tiên rồi. » Sài Kíu Tinh nói với Winder.

        Tên thợ rối rít cảm tạ Sài Kíu Tinh. Hắn vội vả thanh toán tiền nhà và lên đường trở về Westerberg. Hắn định bụng sẽ về đến nhà kịp để ăn sáng, tắm rửa và nghỉ ngơi cho đến sáng thứ Hai rồi tiếp tục công việc tại nhà in,

        Tiếng gõ cửa đánh thức Miller dậy. Chàng nhíu mắt vì đã quên để đèn ngủ, lạng quoạng đứng lên ra mở cửa.

        Người bồi phòng đứng im lặng trước cửa. Sau lưng hắn là Sigi. Miller vội cho tên này biết Sigi là vợ chàng chớ không phải người mà hẳn tưởng. Hẳn nhận tiền trà nước của Miller, khẽ gật đầu cám ơn rồi bỏ xuống nhà..
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #112 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2018, 01:24:41 AM »


        Sigi ôm chằm lầy Miller khi cửa vừa khép lại.

        « Bấy lâu nay anh đi đâu ? Mà làm gì ờ cái xó xỉnh này ?» Miller đối đáp những câu hỏi của Sigi bằng cách thực xưa cũ nhất trần gian, và đến lúc họ rời nhau ra, cặp má của Sigi đỏ bừng lên, còn Miller thì cảm thấy mình như một con gà chọi sắp sửa đem ra so cựa.

        Miller cởi áo lạnh của Sigi treo lên móc. Nàng liền « thẩm vấn » chàng tiếp.

        « Chuyện đầu tiên trước đã ! » Miller nói, kéo Sigi xuống chiếc giường ấm áp.

        Sigi chỉ phản đối có lệ :

        « Anh không thay đổi chút nào ! »

        Sigi vẫn còn đang bận trong người chiếc váy cụt cỡn loại «đồng phục làm việc» tại hộp đêm.

        «Còn em thì sao ?» Miller hỏi lại.

        Sigi cười :

        «Không thay đổi. Không bao giờ. Anh biết em muốn gì rồi.»

        «Chẳc em cũng không khác gì anh !» Miller rù rỉ. bên tai nàng. Căn phòng trở nên im lặng hoàn toàn...

        Một giờ sau đó. Miller nhỏm người khỏi giường để rót rượu Brandy.

        «Rồi nhé ! Chuyện đầu tiên giải quyết xong...» Sigi cười nói.

        «Mới phần đầu thôi !» Miller ngắt lời;

        «Thôi được. Bây giờ phiền anh làm ơn cho em biết tại sao anh phải biệt tăm biệt tích trong sáu tuần qua ? Tại sao anh phải hớt tóc ngắn và tại sao phải trốn chui trốn nhủi trong một căn phòng nhỏ bé này ?»

        Miller ngưng đùa giỡn, khuôn mặt trở nên trịnh trọng hơn lúc nãy.

        «Để anh nói cho em biết những gì anh đã làm trong sáu tuần qua.»

        Miller nói thao thao trong gần một giờ đồng hồ, bắt đầu từ lúc có được cuốn nhật ký do Brandt tặng đến lúc đột nhập vô nhà Winder.

        «Anh đúng là thằng điên.» Sigi hét lên khi Miller ngưng kể.

        «Anh là một thằng điên, thẳng khùng, thằng mát; anh không biết anh có thể bị giết, nằm ấp hay gặp những chuyện lôi thôi khác sao ?»

        «Chuyện anh phải làm, nên anh làm.» Miller nói, không thèm để ý đến những mỹ từ mà Sigi vừa tặng cho chàng.

        «Tất cả chỉ vì một tên SS khốn nạn, một thằng chó chết ! Anh điên mất rồi. Hết rồi, Peter à. Chuyên săn đuổi SS xưa rồi, xếp rồi, quên lãng rồi. Tại sao anh lại bỏ phí công và tiền bạc để lùng hẳn làm gì, với mục đích gì ?» Nàng nói, nhìn thẳng vào Miller.

        «Em nói đúng. Quả thật anh đã phí bỏ thì giờ và tiền bạc !» Miller nhắc lại câu nói của Sigi một cách thách thức.

        Sigi lắc đầu, thở ra, thất bại trong việc tìm hiểu và thông cảm người tình.

        «Được rồi. Vậy. thì kể như xong. Anh biết hắn là ai, ở đâu. Anh chỉ có việc trở về Hamburg, nhắc điện thoại lên gọi Cảnh Sát đến bắt hắn. Vậy là xong».

        Miller không biết phải trả lời sao.

        «Không dễ như em tưởng đâu ! Anh nhất quyết sáng mai sẽ đi đên đó !» \

        «Anh đi đâu ?»

        Miller chỉ tay ra cửa sổ về phía, dãy núi Taunus nói :

        «Đến nhà hẳn.»

        «Đến nhà hắn ? Để làm cái quái gì ?» Mắt Sigi tròn lên khi nghĩ đến viễn ảnh ghê rợn trong đó người yêu của nàng giáp mặt tên SS ác ôn Roschmann. Nàng nói tiếp, tỏ vẻ không tin lời nói vừa rồi của Miller :

        «Anh định đến nhà giáp mặt hắn ?»

        «Đúng vậy. Và em đừng hỏi tại sao, bởi anh không thể nào giải thích được. Đây là một việc hoàn toàn có tánh cách cá nhân»,

        Sigi phản ứng thật mau; Nàng ngồi phóc dậy, mở mắt lớn ra nhìn Miller.

        «Bây giờ em mới biết tại sao anh bảo em về nhà lấy cây súng cho anh». Nàng vừa nói vừa khom người xuống lấy chiếc ví tay, móc khẩu súng ra liệng về phía Miller, «Anh sẽ giết hắn chớ gì ?» Nàng hét lên một cách giận dữ. «Không ! Anh sẽ không giết hắn».

        «Vậy thì hắn sẽ giết anh. Biết vậy mà còn lên nhà hắn với khẩu súng của đàn bà để chống cự với hắn và bè lũ của hắn. Anh đúng là thằng điên, em nhắc lại, thằng điên, thằng khùng, thằng...»

        Miller nhìn Sigi giận dữ, ngạc nhiên hỏi :

        «Tại sao em lên cơn vậy, em bênh thằng Roschmann sao ?»

        «Em không bênh thằng Roschmann Rosh gì hết. Em muốn bênh em thôi, và anh nữa. Anh mạo hiểm tánh mạng chỉ cốt chứng minh một vài điều anh cho là đúng, và làm bài phóng sự cho tờ lá cải của anh. Chưa bao giờ anh bỏ ra một phút để nghĩ đến em.»

        Sigi nói, ôm mặt khóc, những giọt nước mắt làm nhòa mấy đường Mascara kè mắt,

        «Miller ! Hãy nhìn em đây. Anh cho em là đồ gì chớ? Một con bò lạc chơi qua đường chắc ! Anh tưởng em thích nằm phưỡng ra cho một tên phóng viên khùng điên dầy vò mỗi đêm sao ? Hãy nghe cho kỹ đây ! Em muốn có chồng, em muốn thành bà Miller, em muốn có con, trong khi đó anh lại đi tìm cái chết ! Chúa con ơi !...»

        Sigi leo xuống giường, chạy vô buồng tắm khóa chặt cửa lại.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #113 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2018, 01:25:35 AM »

       
        Miller vẫn nằm dài trên giường; ngậm điếu thuốc lá đang cháy dở. Chàng chưa bao giờ thấy Sigi giận. Chàng nghiền ngẫm những điều Sigi vừa nói.

        Dụi điếu thuốc xuống chiếc khay, chàng đứng lên đi về phía cứa buồng tắm.

        «Sigi» Miller kêu lên.

        Nàng không trả lời.

        Tiếng nước ngưng chảy.

        «Anh đi đi !»

        «Thôi mà Sigi. Mở cửa cho anh vô. Anh có chuyện này muốn nói »

        Cánh cửa bật mở vài giây sau đó. Nàng đứng trước buồng tắm.

        «Anh muốn gì ?» Nàng hất hàm hỏi.

        «Lại giường đi ! Rồi anh sẽ nói. Đứng đây chết lạnh cả hai đứa mất!»

        «Không, em không lại giường đâu...»  «Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.»

        Miller cầm tay Sigi trở lại giường.

        «Anh muốn nói gì ?» Sigi hỏi, đầy nghi ngò..

        Miller ngã người xuống giường, kéo Sigi xuống luôn. Đặt miệng bên tai nàng, Miller nói :

        «Sigrid Hahn, có muốn làm vợ anh không »

        Sigi quay người qua nhìn Miller :

        «Anh nói thật không ?»

        «Có. Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vợ chồng, vì từ trước đến giờ có bao giờ em lên cơn giận dữ đâu ?»

        «Vậy thì từ đây về sau em sẽ cố giận dữ thường xuyên hơn».

        «Em chưa trả lời câu hỏi của anh !»

        «Ồ có ! Chịu lắm.»

        Miller bắt đầu nựng Sigi trở lại.

        «Anh vừa hứa là sẽ không làm...»

        «Thôi chỉ một lần chót này nữa thôi. Trước khi mình chánh thức lấy nhau.»

        Klaus Winder lái xe vô con đường sỏi, cho xe vô ga ra, Hắn một rã người nhưng hắn cảm thấy yêu đời trở lại vì đã về đến nhà.

        Barbara chưa thức giấc và khi ra mở cửa cho chủ vô, cô bồi phòng chỉ mặc có một lớp áo ngủ mỏng đính. Winder bảo Barbara pha cà phê và nướng bánh mì trong lúc hắn lên phòng tắm rửa.

        Nhưng cô bối phòng không làm theo ý hắn mà chỉ đứng kể lại vụ cô ta khám phá ra tại nhà vào buổi sáng thứ bảy. Cô ta đã thông báo cho Cảnh Sát, và họ đã quả quyết vụ trộm do một bọn chuyên nghiệp thực hiện. Barbara cũng đã cho Winzer biết là Cảnh Sát mong được gặp Winzer tại Ty, ngay khi Winzer trở về nhà.

        Winzer bình tĩnh đứng nghe Barbara thuật lại câu chuyện vụ cướp. Hắn liền bảo cô ta xuồng nhà bếp pha cà phê. Hẳn đi vô phòng làm việc riêng, khóa trái cửa lại, Hẳn chỉ cần ba mươi giây để hiểu hết tự sự.

        Hắn vừa quay lưng rời khỏi tủ sắt thì chuông điện thoại reo. Vị Bác Sĩ tại dưỡng đường điều trị bà Wendel cho hẳn biết bà này vừa qua đời hồi đêm hôm trước.

        Trong hai giờ liên tiếp Winzer ngồi trầm ngâm trước lò sưởi chưa được nhúm lửa, không thèm để ý đến không khí giá lạnh của căn phòng, suy nghĩ không biết phải làm gì,

        Tiêng gọi của Barbara réo qua cửa. không làm cho Winzer để ý đến. Qua lỗ khóa, Barbara có thể nghe ông chủ của cô ta lầm bầm : «Không phải lỗi của tôi, không phải lỗi của tôi !»

        Miller quên không dặn phòng khách, đừng gọi chàng dặy vào mợ "sảng. Chuông điện thoại đố reo réo bên tai. Mắt nhẳm mắt mở Miller nhắc'điện thoại iển, vội vả cảm ơn người thơ ký và leo xuống giường.

        Miller biết nếu ngay lúc đó chàng không tụt xuống giường thi chàng sẽ ngủ vùi lại ngay.

        Sigi vẫn còn ngủ say, kiệt sức vì cuộc hành trình từ Hamburg đến, và những giờ phút ái ân vừa qua.

        Miller tắm rửa xong trong vòng năm phút. Cơn mệt mỏi và lo âu của đêm trước đã tan biến. Bây giờ chàng cảm thấy tự tin và khỏe hẳn ra.

        Miller mặc quần, tròng một chiếc áo thun qua cổ, khoác bên ngoài một chiếc áo Blouson. Loại áo này có hai túi hai bên, đủ chỗ chứa một khẩu súng và một cặp còng. Chàng đi lại phía chỗ nằm của Sigi, lượm chiếc ví lên, rút cặp còng ra nhìn ngẳm. Cặp còng không có khóa và tự động đóng lại, do đó khi còng vô tay người nào rồi thì chỉ có nhờ đến chuyên viên của Cảnh Sát mở ra hay dùng lưỡi cưa mà cưa ra thôi. Miller cũng lấy khẩu Sauer ra nhìn gắp đạn. Chàng chưa bao giờ dùng đến nó. Gắp đạn vẫn còn nguyên. Để làm quen với khẩu súng, Miller thứ lên cò bấm đôi ba lượt, tập ngón tay trỏ đẩy cần an toàn lên xuống, lắp gắp đạn vô súng, cho một viên đạn lên nòng, khóa chốt an toàn lại và nhét vô túi áo Blouson. Mảnh giấy ghi số điện thoại vị luật sư tại Ludwigsburg được chàng cho vô túi quần.

        Miller lôi chiếc cặp đen ra khỏi giường. Dùng một tờ giấy trắng viết cho Sigi một lá thơ. Chàng viết :

        «Cưng yêu.

        Anh đi gặp tên đồ tể Roschmann. Anh có lý do muồn nhìn mặt hắn và hiện diện khi cảnh sát đến còng tay hắn. Đến chiều thì anh sẽ trở về kể cho em nghe mọi diễn biến. Nhưng trong trường hợp anh không về kịp lúc.., em hãy làm đúng những lời anh dặn đây...»

        Các lời dặn dò của Miller thật chính xác. Miller ghi luôn số điện thoại tại Munich mà Sigi phải gọi, và những lời nàng phải nói với người tại Munich. Miller kết thúc lá thơ : «Không vì một lý do nào em phải theo anh lên chỗ anh đến, vì làm vậy em chỉ gây thêm phiền phức cho anh, bắt anh phải bận bịu lo cho em. Do đó nếu đến trưa em chưa thấy anh về hoặc không gọi điện thoại về cho em, hãy gọi số điện thoại này, chuyển lại những lời anh dặn nơi phần trên, rời khỏi khách sạn, bỏ phong bì (kèm theo) tại bất cứ một thùng thơ nào tại Frankfurt, rồi hãy lái xe về Hamburg. Không được nghe theo lời đường mật nào của một thằng nào khác trên đường về Hamburg nhé ! Thương em nhiều, Peter».

        Miller đặt lá thơ cạnh máy điện thoại cùng với chiếc phong bì đựng Hồ Sơ Odessa và ba tờ giấy bạc 50 Đức Kim.

        Kẹp cuốn nhật ký của Salomon Tauber vào nách, Miller lẻn ra phòng và bước xuống cầu thang. Đi ngang qua bàn giấy tiếp tân, Miller bảo viên thơ ký gọi điện thoại lên phòng chàng lúc mười một giờ rưỡi trưa.

        Miller bước ra khỏi khách sạn lúc chín giờ ba mươi sáng, và ngạc nhiên khi thấy một lớp tuyết dày đóng trên mặt đường.

        Miller leo lên chiếc Jaguar. Phải mất mấy phút mới cho máy xe nổ. Trong khi chờ đọi cho chiếc Jaguar nóng máy, Miller leo xuống xe, dùng tay quét lớp tuyết đóng trước kiếng xuống đường.

        Trở vào sau tay lái, Miller gài số và lái xe ra con đường chánh. Lóp tuyết dầy trên con đường có tác dụng như một tấm thảm làm cho chiếc Jaguar lướt chạy một cách êm ái. Liếc nhìn một lần chót xuống tấm bản đồ đường xá, chàng cho xe chạy về hướng Limburg.
« Sửa lần cuối: 01 Tháng Sáu, 2018, 02:28:10 PM gửi bởi Giangtvx » Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #114 vào lúc: 01 Tháng Sáu, 2018, 02:29:12 PM »

   
CHƯƠNG XVII

        Da trời đã ngã sang màu xám. Con đường quanh co ra ngoài thành phố, rồi liền mất dạng trôi lạc trong một biển cây tạo nên khu rừng Romberg. Ra khỏi thành phố, tấm thảm tuyết đọc theo đường gần như còn trinh bạch, nếu không bị vết chân người dẫm lên đó, vết chân của một tín đồ Công Giáo đi lễ tại nhà thờ Konigstein.

        Miller cho xe rẽ qua Glashutten, chạy dọc theo sườn núi Feldberg và đi theo tấm biểu đường chỉ về làng Schmitten.

        Trên sườn núi, gió lạnh rít qua rừng thông, tạo nên một âm thanh ma quái.

        Mặc dù Miller không bao giờ để ý đến, nhưng chính trong khu rừng này xưa kia những bộ lạc Đức làm vùng trú ẩn an toàn để khỏi bị Caesar xiềng xích. Con cháu họ sau này, theo Thiên Chúa Giáo, đã dâng những lời nguyện cầu lên «Vị Vua Hòa Bình» vào ban ngày, và đêm đến mới dám mơ tưởng đến những vị Thần Thánh quyền uy, dũng cảm thời xa xưa, và chính nhờ vào giai thoại lịch sử này, sự ẩn hiên của các vị Thần Thánh trong tiếng gió rít qua ngọn thông, mà Adolf Hitler đã khơi dậy sự tin tưởng vào các vị này trong lòng dân tộc Đức.

        Sau hơn hai mươi phút lái xe thật cẩn thận, một lần nữa Miller đưa mắt liếc nhìn vào bản đồ, tìm kiếm một con đường mòn rẽ vô một khu đất tư nhân. Miller nhận ra con đường này nhờ một cái cổng cao chắn ngang đường với tấm bảng đề chữ : «ĐẤT TƯ NHÂN, TUYỆT ĐỐI CẤM NGƯỜI LẠ MẶT VÀO »

        Để máy xe nổ đều, chàng bước xuống xe, leo qua cổng để mở then cài và đẩy cánh cổng vô phía trong.

        Miller xâm nhập vô vùng đất tư và cho chiếc Jaguar chạy theo con đường mòn, Tuyết phủ trên mặt đất vẫn còn trinh nguyên. Chàng phóng viên gài xe vô số một, vì dưới lớp tuyết chỉ có đá đông lạnh mà thôi!

        Chạy được khoảng hai trăm thước, Miller bắt gặp một cành cây cổ thụ ngã xuống đường phù đầy tuyết. Cành cây ngã xuống đã kéo theo một cột trụ màu đen và cột này nằm vất vênh bên lề đường mòn.

        Thay vì thử sức bốc giỡ cành cây này lên, chàng chọn giải pháp lái xe quanh nó, để ý đến cây cột trụ, giữ vững tay lái để cho chiếc Jaguar không đụng vào nó.

        Vượt qua chướng ngại vật này, tiến đến tòa lâu đài, nằm chễm chệ giữa một bồn cỏ phía trước và một bờ rừng thông phía sau. Chàng dừng xe ngay trước cổng chánh và nhấn chuông.

        Ngay vào lúc Miller vừa bước xuống xe, Klaus Winzer quyết định gội điện thoại cho Sài Kíu Tinh.

        Tên trùm ODESSA đã tỏ rà thô lỗ và nóng nảy, vì đã quá lâu hắn chưa nhận được tin tức gì liên quan đến một chiếc xe thể thao gặp tai nạn vì bình xăng phát nổ tại xa lộ phía Nam Onasbruck. Nhưng khi nghe được những điều người bên kia đầu dây nói, những sợi gân nơi mép miệng hẳn gòng lại;

        «Ông làm sao ? Đồ điên, đồ khùng, đổ khỉ đột. Ông có biết việc gì sẽ xảy ra cho ông nếu không tìm được lại Hồ Sơ này không ?...»

        Đơn độc trong căn phòng làm việc riêng, Klaus Winzer đặt điện thoại xuống giá sau khi nghe được những chữ cuối cùng của Sài Kíu Tinh, và đi trở lại bàn làm việc.

        Hẳn rất bình thản. Hai lần rồi, hai lần định mạng khắt khe đã tặng cho hắn hai vố đau : vố thứ nhất là việc phá hủy công trình của hắn trong thời đệ II thế chiến, vố thứ hai là sự hình thành của Cộng Hòa Liên Bang Tây Đức với đơn vị tiền tệ mới, khiến cho 5 triệu Reichsmarks của hắn trở thành một mớ giấy lộn. Và bây giờ hắn lại phải lãnh thêm vố này nữa.

        Hắn kéo ngăn chót nơi bàn làm việc ra, thò tay vô rút khẩu Luger, tuy cũ nhưng vẫn còn xài được.

        Hẳn đút nòng súng vô miệng và ngón tay trỏ đặt lên cò, cứ động hai lần. Viên đạn chì trong đầu hắn không phải là đạn giả.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #115 vào lúc: 01 Tháng Sáu, 2018, 02:29:44 PM »


        Sài Kíu Tinh ngồi xuống ghế và nhìn cái máy điện thoại như thể nhìn một con quái vật. Hắn nghĩ đến những người đã sử dụng thông hành của Winzer, và nghĩ đến sự kiện những người này hiện đang nằm trong danh sách tầm nã của Chánh phủ Liên bang. Nếu Hồ Sơ được phơi bày ra ánh sáng, nó sẽ lôi cuốn theo hàng loạt vụ án sôi bỏng nhất có thể làm cho toàn thể dân chứng thay đổi lập trường, tạo một nguồn sính khí mới cho các cơ quan đặc trách truy nã bọn SS... Viễn ảnh quả thật hết sức đen tối.

        Nhưng mối quan tâm thứ nhất của Sài Kíu Tinh là bằng mọi cách phải bảo vệ Roschmann, một người chắc chắn nằm trong Hồ Sơ của Winder. Hắn đã thử gọi điện thoại cho Roschmann tại lâu đài không biết bao nhiêu lần rồi và lần nàọ hắn cũng chỉ nghe được có tiếng te te của đường đây mắc bận. Hắn cũng đã thử gọi cho tổng đài viên Frankfurt và người này cho hắn biết số điện thoại của Roschmann bị hỏng.

        Hắn gọi điện thoại đến khách sạn Hohenzollern tại Onasbruck và liên lạc được với Mackensen. Trong một đôi câu hắn tóm tắt sự việc cho tên đao phủ thủ biết, và nơi ở hiện tại của Roschmann.

        «Hình như trái bom của đồng chí không nổ thì phải ! Hãy đến chỗ của Roschmann ngay lập tức. Giấu xe đi và rán luôn luôn ở cạnh Roschmann. Đồng chí này cũng có một thằng cận vệ tên Oskar. Nêu Miller đến thẳng Cảnh Sát và đưa cho cơ quan này Hồ Sơ của Winder chúng ta đều «lúa» hết ! Nhưng nếu hắn đến Roschmann, đồng chí cố bắt sống hắn và bắt hắn khai. Chúng ta phải biết hắn đã dùng Hồ Sơ của Winder để làm những chuyện gì !» Mackensen liếc nhìn xuống tấm bản đồ đường xá và ước tính cuộc hành trình.

        «Thưa đồng chí tôi sẽ đến đó lúc một giờ trưa ». Tên sát nhân nói.

        Cánh cửa mở ra sau hồi chuông thứ hai của Miller. Người đang đứng trước mặt Miller có lẽ từ phòng làm việc đi ra, vì Miller có thể thấy ở cuối hành lang một cánh cửa khác đang hé mở.

        Những năm tháng sống một cách nhàn hạ đã tăng thêm cho tên cựu Đại úy SS một vài ký mỡ. Gương mặt hẳn mập ủng ra, có lẽ vì uống rượu quá nhiều, và đầu tóc đã ngả màu tiêu.

        Chàng phóng viên đứng ngắm nhìn biểu tượng của tuổi hồi xuân, của giai cấp xã hội giàu sang, của một sức khỏe đồi dào. Nhưng dù cho vài chi tiết có khác với những lời mô tả của Salomon Tauber, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt của tên đồ tể Riga, Roschmann đứng nhìn Miller, cặp mắt thiếu thiện cảm. Hắn mở miệng nói :

        «Phải. Ông cần chi ?»

        Miller phải mất hơn mười giây mới hé môi được. Những gì chàng đã dợt sẵn trong đầu khi giáp mặt Roschraann bỗng biến mất.

        «Tôi là Miller». Chàng nói «Và ông là Roschmann».

        Khi nghe nói đến hai cái tên, mí mắt Roschmann hơi nhích xuống, nhưng với một sự tự chủ của một con cáo già, khuôn mặt hắn không thay đổi.

        «Rất tiếc. Tôi không bao giờ được nghe qua tên ông vừa nói !» Nhưng phía sau bức tường trầm tĩnh, trí óc của tên cựu sĩ quan SS đang làm việc. Đã quá nhiều lần từ năm 1945 đển nay hẳn sống sót được là nhờ vào trí óc bén nhạy trước những cơn khùng hoảng. Hẳn nhận ra tên Miller vì nhớ lại những lời dặn dò của Sài Kíu Tinh trong điện thoại một vài tuần trước đây; Hẳn định đóng sập cửa lại nhưng lại thôi.

        «Có một mình ông trong nhà ?»

        «Phải» Roschmann thành thật nói.

        «Vậy chúng ta vô phòng làm việc của ông» Miller nói

        Roschmann không phản đối, bởi hẳn nhận biết hắn phải chấp nhận mọi đòi hỏi của Miller để cố trì hoãn, để đợi cho đến khi... Hắn quay người đi vô hành lang. Miller theo sau hắn, đóng sập cửa lại. Văn phòng làm việc của hắn thật sang trọng, với một cánh cửa thật dầy. Miller đóng chặt cửa này lại.

        Một khúc cây lớn đang cháy đỏ trong lò sưởi làm cho căn phòng trở nên ấm áp.

        Miller đi vô đứng ở giữa phòng, đối mặt Roschmann.

        «Vợ ông có nhà không ?» Miller hòi.

        Roschmann lắc đầu.

        «Vợ tôi đi thăm một vài người quen.» Hắn trả lời, thành thật một phần nào. Vợ hẳn đã lấy chiếc xe thứ hai của hẳn để đi thăm bạn bè. Chiếc xe thứ nhất đang nằm ụ trong ga ra vì bị hỏng.

        Những gì Roschmann không nói cho Miller biết là sự việc tên cận vệ của hẳn, Oskar, đã dùng xe máy đạp xuống làng nửa giờ trước đây để thông báo với Ty Bưu Điện rằng điện thoại của hắn bị hỏng. Hắn biết phải cố cầm chân Miller lại cho đến khi tên này trở về.

        Khi Roschmann xoay người lại để giáp mặt Miller, bàn tay mặt của chàng phóng viên đang nắm chặt một khẩu súng lục chĩa thẳng vô bụng hắn.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #116 vào lúc: 01 Tháng Sáu, 2018, 02:30:18 PM »


        Roschmann run sợ, nhưng không để lộ ra ngoài.

        «Ông đe đọa tôi ngay trong nhà của tôi sao ?»

        «Không bằng lòng thì gọi Cảnh Sát đi !» Miller nói, hất đầu về phía máy điện thoại đặt trên bàn làm việc. Roschmann đứng yên bất động.

        «Tôi thấy ông vẫn còn đi cà nhắc» Miller nhận xét. «Chiếc giày chỉnh hình đặc biệt đã không đủ che giấu. Những ngón chân bị cưa tại một trại ở Rimini. Những ngón chân bi cóng lạnh khi ông đi vất vưỡng qua đổng tuyết Áo Quốc, ông nhớ ra chưa ?»

        Roschmann hơi cau mày lại, nhưng vẫn giữ im lặng.

        «Thưa ngài Giám Đốc, nếu Cảnh Sát đến thì họ sẽ nhận ra ông ngay. Khuôn mặt vẫn vậy, vết đạn trên ngực, vết thẹo dưới nách trái khi ngài thử xóa bỏ vết xâm số loại máu của bộ đội Waffen SS, không còn nghi ngờ vào đâu được. Ngài thật tỉnh muốn gọi Cảnh Sát nữa thôi ?»

        Roschmann thở ra.

        «Ông muốn gì đây ?»

        «Ngồi xuống !» Chàng phóng viên ra lệnh. «Nhưng không được ngối sau bàn, mà ngồi ngay trong chiếc ghế có tay dựa này để tôi còn dễ kiểm soát. Nhớ để tay lên tay dựa. Đừng tạo cho tôi cơ hội bắn ông vì, hãy tin tôi đi, tôi rất thích bắn nát óc ông ra !»

        Roschmann ngồi vào ghế, đôi mắt dán chặt vô nòng súng.

        Miller ghé đít ngồi trên bàn, giáp mặt hắn.

        «Bây giờ chúng ta bắt đầu nói chuyện, và tôi xin phép ngài Giám Đốc được đổi cách xưng hô». Chàng phóng viên nói.

        «Ông muốn nói chuyện ?»

        «Về Riga. Tao muốn mày nói về 80.000 người, vừa đàn ông, đàn bà, con nít mà mày đã tàn sát tại đó ! Đồ súc sanh !»

        Nhận thấy Miller chưa định đùng đến khẩu súng, Roschmann bắt đầu lấy lại lòng tự tin. Mắt hắn lấy sắc trở lại. Hắn đổi hướng nhìn sang mắt chàng phóng viên.

        «Toàn là chuyện bịa đặt. Không bao giờ có 80.000 người tại Riga.»

        «70.000 ? 60.000 ?» Miller hỏi. «Mày tưởng quan trọng lắm sau khi mày đắn đo so bì số người mà mày đã tàn sát ?»

        «Đó chính là vấn đề.» Roschmann chụp ngay cơ hội đấu khẩu. «Bây giờ thì không quan trọng nữa. Này người bạn trẻ, tôi không biết tại sao ông bạn lại tìm đến tôi, nhưng tòi có thể đoán được lý do. Chắc có ai nhồi sọ bạn những điều gọi là tội ác chiến tranh và mặc cảm tội lỗi ? Toàn là chuyên nhâm. Năm nay ông bạn bao nhiêu tuổi rồi ?»

        «Hai mươi chín».

        «Vậy thì ông bạn có đi quân dịch rồi ?»

        «Có. Một trong những tên tân bỉnh đầu tiên của Quân đội Đức thời hậu chiến. Đi mất hai năm.»

        «Vậy thì ông bạn biết Quân Đội như thế nào rồi ?» Lệnh. Người quân nhân có bổn phận phải tuân lệnh cấp trên, không cần phải suy nghĩ xem lệnh ban ra đúng hay sai. Ông bạn thấu hiểu điều này cũng như tôi vậy. Tất cả những gì tôi đã làm là chỉ tuân theo thượng lệnh mà thôi !»

        «Thứ nhất, mày không phải là một quân nhân. Mày là một đao phủ thủ, nói trắng ra là một thằng sát nhân và một tên sát nhân cuồng tín, do đó đừng tự ví mày với một quân nhân.»

        «Nhảm ! Toàn là những lời nói nhảm. Chúng tôi cũng là quân nhân như trăm vạn người khác. Những người Đức trẻ thuộc lứa tuổi ông bạn cũng vậy. Mấy người không hiểu được tình cảnh chúng tôi lúc đó, và tâm trạng của một quân nhân SS ra sao !»

        «Tao không biết, thử nói nghe xem !»
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #117 vào lúc: 01 Tháng Sáu, 2018, 02:48:36 PM »


        Roschmann dựa lưng vào ghế nói :

        « Ra sao ? Cũng giống như cai trị toàn thể thế giới vậy. Và quả thật, chúng ta, những người Đức chúng ta đã cai trị toàn thể thế giới. Chúng ta đã đánh tan bất cứ Quân Đội nào được gọi đến đối đầu với chúng ta. Những năm trước chúng đã khinh miệt dân tộc Đức và chúng ta đã chứng minh cho chúng thấy.

        Phải, dân tộc chúng ta đã chứng tỏ cho toàn thể thế giới biết được quyền uy. Những người trẻ như ông bạn bây giờ đâu còn cảm thấy sự hãnh diện được làm một công dân Đức.

        Lúc đó trong người mọi công dân Đức đều có một ngọn lửa đang bốc cháy. Khi tiếng trống, tiếng kèn trỗi lên, khi những ngọn cờ bay phất phới và khi cả nước siết chặt hàng ngũ sau lưng mọi người, Đức Quốc có thể đi xuống địa ngục.

        Đó chính là sự vinh quang, sự vinh quang mà thế hệ của ông bạn không bao giờ và sẽ không bao giờ biết được. Và chúng tôi, bộ đội SS, chúng tôi là tinh hoa và vẫn là tinh hoa của đất nước Đức này. Dĩ nhiên chúng truy lùng chúng tôi, thứ nhất là bọn Đồng minh, thứ đến là bọn chánh trị gia bép xép tại Bonn. Dĩ nhiên chúng muốn tiêu diệt chúng tôi. Bởi chúng muốn tiêu diệt sự vinh quang của Đức Quốc, tượng trưng bởi huy hiệu SS.

        Chúng phao một vài điều hết sức lố bịch về những trại tập trung mà một thế giới tiến bộ đã sớm xếp vào quên lãng. Chúng đã làm to chuyện, vì chúng tôi muốn quét sạch Âu Châu khỏi sự ô nhiễm của bọn Do Thái, đã làm ung thối mọi hoạt động của đời sống và đã nhận chìm dân tộc Đức xuống vũng bùn cùng với chúng. Và chúng tôi đã thành công một cách dễ dàng trong công cuộc tái tạo một nước Đức mới với người Đức thuần túy, thuần túy trong máu mù, trong lý tưởng, cai trị thế giới vì quyền lợi của dân tộc Đức, quyền lợi của chúng ta, quyền lợi của ông, nếu bọn chó đẻ Anh và bọn người đần độn truyền kiếp Mỹ không xía mỏ vào.

        Ông bạn không có quyền chê trách hành động của chúng tôi vì ông bạn ở cùng phe với tôi, mặc dù bị thế hệ chuyển tiếp ngăn cách, nhưng vẫn ở về phe chúng tôi.

        Chúng ta đều là người Đức, những người vĩ đại nhất thế giới. Và ông bạn định suy xét những hành động của chúng tôi, suy xét sự vinh thịnh của Đức Quốc dưới thời Hitler — và một ngày nào sẽ vinh thịnh trở lại, kết án sự đồng nhất của tập thể chúng tôi, chỉ vì những gì đã xảy đến cho một vài tên Do Thái khốn nạn ?

        Bộ ông không nhận thức được chúng ta ở cùng một phe, chúng ta cũng là người Đức với nhau, cùng chia xẻ một định mạng ? »

        Không để ý đến khẩu súng, Roschmann đứng phắc dậy khỏi ghế, đi đi lại lại trên tấm thảm trải ở giữa bàn làm việc và cửa sổ.

        « Ông bạn muốn thấy bằng chứng của sự cường thịnh của chúng tôi ? Hãy thử nhìn nước Đức ngày hôm nay xem sao. Đổ nát vào năm 1945, xâu xé giữa bè lũ đỏ ở phía Đông và bọn khủng bố phía Tây. Và bây giờ ? Đức Quốc đang vùng dậy, chậm chạp nhưng vững chắc ; dù thiểu yếu tố kỷ luật của chúng tôi, nước Đức ngày nay vẫn không ngớt tiến bộ về mặt kỹ nghệ lần kinh tế. Phải ! còn uy lực quân sự nữa. Một ngày nào đó, khi ảnh hưởng cuối cùng mà bọn Đồng Minh đã lưu lại xứ sở chúng ta từ năm 1945 đến nay tan biến, thì đến ngày đó chúng ta sẽ hùng mạnh trở lại như xưa. Phải mất nhiều thời giờ và phải có một nhà lãnh đạo mời mẻ nữa, nhưng lý tưởng vẫn sẽ như xưa, và vinh quang, phải, vinh quang, nước ta sẽ vinh quang lại như xưa.

        Và ông bạn biết yếu tố nào tạo nên những điều này không ? Để tôi nói cho ông bạn biết. Yếu tố đó là kỷ luật quản trị. Kỷ luật thép, càng cứng chừng nào càng tốt chừng đó, và sự quản trị có thể là đức tánh tốt nhất sau lòng can đảm mà chúng tôi thừa có. Bởi chúng tôi có thể quản trị mọi việc. Chúng tôi đã chứng minh. Ông bạn hãy nhìn quanh đây xem. Ông bạn thấy tòa lâu đài, khu đất tư, nhà máy trong khu kỹ nghệ Ruhr, xưởng máy của tôi và của hàng vạn hàng trăm ngàn nhà máy tương tự, sản xuất hàng ngày không biết bao nhiêu uy lực, với mỗi vòng của chiếc bánh xe quay là một yếu tố tạo nên nước Đúc hùng mạnh ngày hôm nay ?

        Ông bạn thử nghĩ xem ai đã làm những thứ này ? Ông tưởng bọn người cả ngày chỉ lảm nhảm kêu than cho số phận mọt vài tên Yiđ1 đã tạo nên nước Đức ngày hôm nay ? Ông tưởng bọn người luôn luôn lừa thầy phản bạn, bọn gà chết luôn luôn tìm cách đàn áp những chiến sĩ thật thà ái quốc, làm những chuyện đại sự được sao ? Không. Chúng tôi đã làm tất cả, chúng tôi đã đem lại sự phồn thịnh cho nước Đức, cũng một tập thể đã từng làm nên chuyện hai ba mươi năm trước đây. »

-----------------
        1. Yid : Do Thái.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #118 vào lúc: 03 Tháng Sáu, 2018, 09:02:49 PM »


        Hẳn quay lưng về phía cửa sổ nhìn Miller. Cặp mắt hắn rực sáng lên như vừa khám phá được điều gì. Mắt hắn liếc nhanh, độ khoảng cách từ nơi hẳn đứng đến chiếc đũa thép đặt sát lò sưởi. Miller cũng đã chú ý đến sự việc này,

        « Giờ đây, ông bạn đến tìm tôi, một đại điện của thế hệ trẻ, trong đầu đầy ấp lý tưởng thanh cao, trên tay cầm súng chĩa vô người tôi. Tại sao ông bạn lại không đem hiến dâng lý tưởng cho nước Đức, cho xứ sở, cho dân tộc ? Ông bạn nghĩ ông bạn đại điện cho dân chúng đến đây để truy bắt tôi ? Ông bạn nghĩ dân chúng Đức muốn vậy lắm sao ? »

        Miller lắc đầu : « Không, tao không nghĩ vậy. »

        « Vậy thì ông đến tìm tôi có ích lợi gì ? Nếu ông bạn gọi điện thoại điểm chỉ tôi cho Cảnh Sát, họ có thể đem tôi ra tòa. Tôi nói có thể, vì ngay bây giờ chưa có gì chắc là họ sẽ tìm được nhân chửng. Ông bạn nên bỏ súng xuống và trở về nhà. Về nhà và đọc lịch sử thật của những ngày vàng son, để biết sự cường thịnh của nước Đức ngày hôm nay do những công dân Đức ái quốc như tôi đây góp phần tạo dựng ».

        Miller ngồi bất động nghe tên đồ tề thuyết, quan sát tên đồ tề đi qua đi lại trước mắt vói cặp mắt khinh tởm, cố kéo Miller nghe theo chủ thuyết điên rồ của hẳn.

        Quả Miller đã muốn nói lên hàng trăm hàng triệu điều về những người chàng biết và hàng triệu người khác không muốn hoặc thấy sự cấn thiết phải đi mua vinh quang với giá hàng triệu mạng người khác. Nhưng lời lẽ đã không thốt ra khỏi miệng. Lời lẽ không bao giờ có khi con người cần đến. Chàng chỉ ngồi giữ im lặng cho đến khi Roschmann dứt lời. Sau một vài giây im lặng, Miller hỏi :

        « Mày có nghe nói đèn tên Tauber bao giò. chưa ? » « Ai ? »

        « Salomon Tauber. Hẳn cũng là người Đức nhưng gốc Do Thái. Hẳn ở Riga tự đầu đến cuối !»

        Roschmann rùng mình :

        « Tôi không được nhớ. Lâu quá rồi. Hắn là ai vậy ?» « Ngồi xuống.» Miller ra lệnh. «Và lần này ngồi chết vào ghế nghe chưa !»

        Roschmann mất bình tĩnh, đi lại chiếc ghế. Tin chắc Miller sẽ không bắn hắn, tâm trí hắn tập trung vào cách thức tước đoạt võ khí của Miller thừa lúc sơ hở, thay vì phải bận tâm về chuyên một tên Do Thái nào đó.

        « Tauber chết tại Hamburg ngày 22 tháng 11 vừa qua. Hắn tự tử, Mày nghe tao nói không ?»

        « Nghe, nếu bị bắt buộc.»

        « Hẳn để lại một cuốn nhật ký, nói về đời sống của hắn và những gì xảy đến cho hắn, những gì mày và đồng bọn đã làm tại Riga và những nơi khác. Nhưng hắn sống sót, trở về sồng tại Hamburg, và sống trong mười tám năm bởi hắn tin tưởng mày vẫn còn sống và có ngày sẽ bị lôi cổ ra tòa. Tao vớ được cuốn nhật ký này. Nó là khởi điểm cho việc lột mặt nạ mày ngày hôm nay !».

        « Nhật ký của một người chết không phải là một băng chứng cụ thể !» Roschmann càu nhàu.

        « Không phải là một bằng chứng cụ thể đối với quan tòa, nhưng đối với tao thì trái lại.»

        « Và chú mày» Roschmann bực đọc thay đổi cách xưng hô «Chú mày đến gặp mặt tao, đấu lý với tao, chỉ vì một cuốn nhật ký của một tên Do Thái khốn nạn nào đó ?»

        Miller mở cuốn nhật ký ra đến trang được đánh dấu trước, và đặt cuốn nhật ký xuống đùi Roschmann.

        « Cầm cuồn nhật ký này lên và đọc lớn đoạn này »

        Roschmann bốc cuốn nhật ký lên và đọc thật lớn. Đoạn Miller bắt hắn đọc là đoạn Tauber mô tả vụ Roschmann hèn hạ bắn lén vào lưng một sĩ quan Lục Quân trên ngực mang Bảo Quốc Huân Chương với nhành dương liễu.

        Roschmann đọc hết đoạn này ngẩng mặt, hất hàm hỏi :

        « Thì đã sao ? Thằng Đại úy đánh tao trước. Hắn thi hành lệnh trên một cách mù quáng, trong khi tao có lệnh điều động con tàu chở đám tù nhân về Đức.»

        Miller vất một tấm ảnh xuống đùi Roschmann nói :

        « Phải đây là người mà mầy giết lén sau lưng không ?»

        Roschmann nhin tấm ảnh, nhún vai :

        « Làm sao nhớ được. Hai mươi năm rồi!»

        Roschmann nói xong chỉ nghe một tiếng « cờ lích » của kim hòa trên khẩu Sauer của Miller được kéo về phía sau, và chỉ kịp thấy nòng súng chĩa thẳng vô mặt.

        « Phải người này không ?»

        Roschmann đưa mắt nhìn xuống tấm hình một lần thứ hai;

        « Đúng. Chính hắn. Thì đã sao ?» Hắn nói một cách thách thức.

        « Người này là ba tao». Miller nói;

        Mặt Roschmann bỗng mất sắc. Miệng hẳn há hốc ra và cặp mắt hẳn dán chặt vô nòng súng đen ngòm chìa cách hắn không đầy hai tấc.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 17631


« Trả lời #119 vào lúc: 03 Tháng Sáu, 2018, 09:04:11 PM »


        « Trời !» Hẳn kêu lên. «Mày không đến đây để trả thù bọn Do thái mà vì chuyện này ?»

        « Không. Tao thương tiếc bọn người bất hạnh bị mày tàn sát lắm, nhưng chưa đến cái mức phải liều thân tìm mày rửa hận».

        « Nhưng làm sao mày biết được ? Làm sao mày tin được người mô tả trong nhật ký là đúng cha mày ? Thằng Do Thái viết cuốn nhật ký đâu bao giờ biết được ? Làm cách nào mày suy diễn ra người trong nhật ký là cha mày ?»

        « Ba tao bị gièt vào ngày 11 thảng 10 năm 1944 tại Ostland. Đó là những gì tao được biết về cái chết của ba tao trong hai mươi năm qua. Nhưng sau đó tao vớ được cuốn nhật ký. Ngày tháng, địa danh, và cả hai người này đều mang một cấp bậc. Trên hết cả hai người này đều mang Bảo Quốc Huân Chương với nhành dương liễu, huy chương cao quý nhất để thưởng cho những ai can trường và anh dũng ngoài mặt trận. Huy chương này rất hiếm, và ít khi nào tặng cho cấp Đại úy lắm. Và trong một triệu lần mới có một sự trùng hợp tương tự, hai sĩ quan cấp Đại úy, cùng mang Bảo Quốc Huân Chương với nhành dương liễu cùng chềt tại một chỗ.»

        Roschmann biết hắn đang đối đầu với một người mà không có một lý luận nào có thế làm thay đổi lập trường. Hắn nhìn như thể bị thôi miên bởi nòng súng.

        « Mày sẽ giết tao ? Mày không nên làm vậy, mày không có quyền giết tao, mày sẽ không làm vậy ! Tao van mày Miller, tao không muốn chết.»

        Miller nghiêng người về phía trước nói :

        « Bây giờ mày nghe tao nói, đồ c... Tao đã nghe mày nói từ nãy đến giờ và tao chán đến cổ. Giờ mày nghe tao nói trong khi tao suy nghĩ không biết nên giết mày liền hay để cho Cảnh Sát nhốt mày vô cũi cho đến ngày mày chết rục xương trong đó. Hồi nãy mày có gan, thứ gan chó đẻ, nói với tao rằng mày, mày và bè lũ SS là những người Đức ái quốc. Nhưng mày và bọn súc sinh SS là thứ dòi bọ dơ bẩn nhất, chui rúc từ cống rãnh lên nắm chánh quyền. Và trong mười hai năm dài chúng mày đã làm ung thối xứ sở tao. Những gì chúng mày làm đã làm cho toàn thể nhân loại lên án, và để cho thế hệ chúng tao gánh chịu hậu quả và ô nhục cả đời không sao rửa sạch được. Chúng mày đã phi nhổ lên nước Đức. Chúng mày đã khai thác và bóc lột nước Đức và dân tộc Đức, và khi không còn gì để chúng mày lợi dụng được, chúng mày ngoảnh mặt bỏ rơi tất cả. Chúng mày đã nhận chìm cả dân tộc này xuống hố sâu. Chúng mày cũng không can đảm nữa. Trái lại chúng mày là một bầy chết rét, chết nhát. Chúng mày đã tiêu diệt hàng triệu người vì quyền lợi riêng tư, và khi chúng mày phù phê rồi, chúng mày cao bay xa chạy để dân tộc này lại trong đồng bùn. Chúng mày bỏ chạy trước bọn Nga, bắn giết anh em Lục Quân để bắt họ chiến đấu ! Nếu không có việc chúng mày thù tiêu hàng triệu người Do Thái, dân tộc Đức cũng sẽ không bao giờ tha thử hết tội lỗi chúng mày được ! Mày nói về Ái Quốc ! Mỹ từ cao đẹp quá ! Nhưng chính mày thằu đáo nghĩa của nó chưa ? Và còn dám đi gọi những chiến sĩ anh dũng Lục Quân, Không Quân và Hải Quân bảng danh từ « đồng chí» thì tao cũng chịu phục bọn chúng mày luôn , chúng mày vô liêm sỉ đến mức không có danh từ nào tiêu biểu cho chúng mày được cả ! À, còn một chuyện tao nói cho mày biết luôn, với tư cách là một thanh niên thuộc thế hệ mày ghét cay ghét đắng ! Sự phồn thịnh mà thế hệ tao đang hưởng đây, không phải công lao gì của bọn chúng mày, mà là công lao, sự cần cù của hàng triệu công dân Đức đang làm việc đầu tắt mặt tối và không bao giờ nhúng tay vào tội ác. Còn đối với bọn sát nhân như mày, thế hệ chúng tao dám hy sinh một phần lớn sự phồn thịnh này để loại bỏ bọn chúng mày ra, mà riêng cá nhân mày, tao tin chắc sắp được tao đây loại bỏ.»

        « Mày định giết tao ?»

        « Không. Miller với tay qua bàn làm việc của tên đổ tể chụp lấy cái máy điện thoại. Mắt chàng không rời khỏi Roschmann và nòng súng vẫn được chìa thẳng vô mặt Roschmann. Chàng cầm ống nghe lên và quay số;

        « Có một người tại Ludwigsburg muốn nói chuyện với mày !» Miller nói, đặt ống điện thoại lên tai, Chiếc điện thoại chết từ lúc nào.

        Chàng đặt điện thoại xuống giá, bốc nó lên đặt vào tai để nghe thử xem điện thoại còn sử dụng được hay bị hỏng. Điện thoại bị hỏng thật.

        « Mày cắt dây điện thoại ?» Chàng hỏi.

        Roschmann lắc đầu :

        « Không. Từ sáng đến giờ tao chưa đụng tới nó. Nói thật đó !»

        Miller nhớ lại lúc nãy khi vô khu đất của Roschmami chàng đã thầy một cây cột đèn ngã xuống bên đường mòn. Chàng chửi thầm trong bụng.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM