Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Sáu, 2018, 09:23:52 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Giữa những hiệp sĩ đen  (Đọc 7181 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #20 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2018, 01:32:01 AM »


*

*        *

        Trong quá trình oái oăm của hoàn cảnh, vào một ngày nào đó khoảng tháng 5 năm 1930 Ma-ri-a bé nhỏ biến mất khỏi xóm di-gan Tờ-ri-a-na.

        Trong xóm người ta quen gọi Ma-ri-a là con gái của « không ai cả ». Cha mẹ em ngay hồi còn sống lang thang đã bị bắt vì tội ăn cắp. Và cả hai đều mất tích trong nhà tù bí hiểm cửa sờ cảnh sát Tây Ban Nha. Tập thể di-gan không bỏ rơi đứa cháu gái bơ vơ của họ. Người ta đưa em bé về nuôi. Ở đây không thể dùng hai chữ dạy dỗ, vì rõ ràng là em chưa hề được giáo dục, ngay đến cả theo kiểu giáo dục của nòi giống di-gan cũng không nốt. Ngay từ bé em đã tự do làm cái gì em muốn, đi đến nơi em thích và ăn ở chỗ nào có miếng ăn ngon nhất trong chảo. Một buổi tối... bọn trẻ đi thơ thẩn cách Tơ-ri-a-na vài ki-lô-mét và thở hồng hộc chạy về xóm, vẻ kinh hãi.

        —  Có trại, có trại, có trại! — Chúng kêu thét lên từ xa.

        Nỗi lo sợ cuống cuồng hỗn loạn xuất hiện trên nét mặt mỗi người của xóm di-gan Tơ-ri-a-na. Người có uy thế nhất của xóm là An-phông-xơ làm thợ rèn lập tức gọi bọn trẻ đến và bình tĩnh hỏi chúng.

        — Đung thế! Cách xóm vài ki-lô-mét một đoàn di- gan đến đóng trại.

        Dân di-gan của Tơ-ri-a-na có đủ lý do để lo sợ. Không phải chỉ vì đoàn di-gan du mục đối xử tàn bạo, cướp bóc của những người cùng dòng máu với họ. Điểu đáng sợ chủ yếu là những khách du mục đó sẽ hỏi tội những kẻ định cư đã phản lại truyền thống di-gan cổ xưa bằng những trận phục cừu tàn nhẫn, việc trừng phạt ấy thường khi đẫm máu của những kẻ bị buộc tội!

        Tối hôm đó sự sống dường như chết lặng ở Tơ-ri-a na. Tiếng ca hát, sự ồn ào của lũ trẻ và giọng the thé la mắng con cháu của các bà già thảy đều im bặt. Dân xóm tập trung vào các lều trại, mang theo cả đồ đạc. Chi ở phía ngoại vi Tơ-ri-a-na, con đường chính từ thành phố đi vào xóm là có tiếng thì thầm của bọn đàn ông.

        Họ tập trung ở đây với những trang bị thô sơ, rìu, dao găm, hoặc gậy gộc.

        Cứ như vậy cho đến khi người đưa tin về báo trại nhổ rồi. Tơ-rí-a-na mở hội mừng. Ngay người già nhất cũng ít có dịp vui sướng hơn thế. Và khi mọi người nhảy đến khuấy tung bụi lên thì lão trùm An-phông-xơ gọi to:

        — Ma-ri-a ! Cháu đâu rồi ? Hãy cho mọi người biết tài gái Tơ-ri-a-na nhảy như thế nào đi !

        Nhưng Ma-ri-a đã vắng bóng. Họ bổ đi tìm, nhưng vẫn không thấy em đâu.

        — Tôi còn nhớ là nó nói chuyện với một xe-nho và một xe-nho-ra xinh đẹp tóc vàng... — Một bà già gợi ra.

        — Nó có kể với tôi chuyện đó, và đã ăn xúp cừu bữa trưa ở bếp tôi nữa.

        — An-phông-xơ, bác không nhớ à ! Lúc ấy bác còn cằn nhằn vì sao nó cứ luôn luôn hỏi trại đóng về phía nào ư ?

        Họ bàn bạc nghĩ ngợi, rồi quên ngay Ma-ri-a. Mất em họ cũng buồn đôi chút, nhưng không vì thế mà cuộc vui dừng lại. Tất cả mọi người bị lôi cuốn bởi niềm vui vô hạn.

        Trong khi đó Ma-ri-a lâm nguy. « Vì sao dân trong xóm lại hoảng hốt thế nhỉ ? — Cô bé tự hỏi — những người kia cũng là dân di-gan kia mà... không biết cái trại đáng sợ kia nó ra làm sao ?

        Ma-ri-a nóng ruột vì tính hiếu kỳ chưa được thỏa man. Không cưỡng nổi lòng mình, cô bé muốn được tận mắt thấy những điều nguy hiểm kia. Và Ma-ri-a bí mật lên đường vào lúc nửa đêm. Em đi dọc theo bờ sông về phía bắc thành phố theo đường bọn trẻ đã mách.

        Cô bé đến gần trại lúc trời rạng đông, khi sương mù còn phủ kín các lều trại. Ma-ri-a ngồi xuống tảng đá ven sông, vòng tay ôm lấy đầu gối cho khỏi run, vì đêm ấy trời lạnh một cách khác thường, cũng có lẽ do em sợ. Em quyết định chờ cho đến lúc dân trại thức giấc.

        Một bà già da nhăn nheo vẻ ngái ngủ chui ra khỏi lều. Bà ta nhìn thấy cô bé đầu tiên. Dáng điệu bà ta ngớ ngẩn làm cô bé không nhịn được cười, cô cười ầm lên vui vẻ như ở xóm mình.

        Bà lão vừa ngáp vừa kêu lên một tiếng gì đó, một phút sau cả trại , vùng dậy. Tất cả đều chạy về phía Ma-ri-a nhưng có tiếng một ông già vừa thét lên, tất cả đoàn người đều dừng lại.

        Ma-ri-a đứng dậy chưa bước được hai bước về phía trại. Lòng tức giận của đám đông lại nổi lên. Không một ai có thể tin là người di-gan định cư có ý tốt đối với họ. Theo họ thì những người định cư là quân ly giáo, phản bội... và để đón tiếp cô gái nhỏ họ ném tới tấp vào cô những gì có thể vớ được.

        Ông trùm của đám di-gan đầu tóc hoa râm thét bảo mọi người im lặng, và tiến về phía vị khách không mời mà đến. Ông ta dừng lại cách Ma-ri-a ba thước dõng dạc hỏi :

        — Mày từ đâu tới ?

        Im lặng...

        — Mày từ đâu tới ?— Lão già nhắc lại, giọng lạnh lùng hơn.

        — Từ Tơ-ri-a-na. .

        — Đến đây để làm gì ?

        — Chẳng để làm gì cả. Nhìn xem...

        Nếu Ma-ri-a khôn hơn thì nên vắt chân lên cổ mà chạy. Nhưng khốn thay cô bé đã quen cảm thấy như ở nhà mình, dù ở bất cứ nơi đâu...

        — Tôi muốn đến để xem...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #21 vào lúc: 13 Tháng Ba, 2018, 02:52:58 AM »


        Em chưa nói hết câu, chiếc roi ngựa đã vung lên quấn lấy lưng và mặt em như một con rắn. Đám đông ùa đến, tất cả đều đánh em bằng vật gì có trong tay. Ma-ri-a thì lẩn tránh. Cuối cùng em ngã nằm dài trên mặt đất lấy tay che mặt và thét đến vỡ họng. Lát sau tiếng kêu em nhỏ dần, rồi tắt hẳn.

        — Lùi ra ! — Lão trùm lại kêu lên, Lão chỉ đánh

        Ma-ri-a roi đầu tiên và lùi ra nhìn mọi người trút cơn tức giận, Và như thế là đã đủ. Ông lo ngại con bé chết sẽ lôi thôi ở Sở cảnh sát, mặc dù sự đánh đập tàn nhẫn đó vẫn chưa thỏa mãn khát vọng trả thù của những người du mục.

        — Nước ! — Lão trùm nhìn chăm chắm vào cô bé xem cô đã hồi tĩnh chưa, nhưng cô bé vẫn nằm im bắt động...

        Không phải nhắc đến lần thứ hai, lập tức đã có mấy thùng nước xếp hàng ngay trước mặt lão già. Ông ta dùng chân lật ngửa Ma-<i-a dậy, rồi xách một thùng nước giội vào người cô bé. Không còn một dấu hiệu của sự sống... Ông ta ném một cái nhìn tối sầm vào đám đông. Vẻ lặng lẽ trùm lên tất cả. Họ lo việc này sẽ kết thức chẳng ra sao !

        — Ê, A-đe-la ! Lão già gọi bà già đã trông thấy Ma-ri-a trước tiên. A-đê-la đứng lánh sang một bên và lặng lẽ nhả từng làn khói từ cái tẩu cán dài.

        Hiểu lão trùm muốn gì, bà ta bước tới ghé tai vào ngực cô bé — Không nghe nhịp tim đập, bà ta ngẩng lên tự lự nhìn tấm thân bất động một lúc lâu.

        A-đê-la đành phải giở đến phương pháp, cuối cùng. Mụ rít liền vài hơi thuốc, rồi đưa đuôi tẩu vào lỗ mũi cô bé dùng hết sức mạnh thổi vào dúm thuốc đang ngún đỏ.

        Tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi... — khi A-đê-la thổi lần thứ hai khói thuốc luồn vào mũi cô bé, thì cái đầu nãy giờ bất động bỗng giật một cái khẽ...

        Lòng thán phục lẫn vui mừng nổi lên trong đám đông. Lão trùm đến cạnh cô bé lấy mũi ủng hất khẽ vào cánh tay bị đánh gằn như dập nát của em. Ma-ri-a vẫn nằm im bất động.

        — Nhổ trại ! Giọng lão già vang lên và đoàn di-gan, trừ các em còn ẵm ngửa, ngay lập tức thi hành mệnh lệnh của lão trùm.

        Chỉ riẽng lão già không bận bịu vì công việc chung. Tất cả đã có A-đê-Ia để mắt tới. Và sau khi thấy mọi việc chuẩn bị đã hoàn thành, mụ ta cũng ra đứng cạnh lão già, sau một lúc suy tính về cô bé, mụ ta liếc nhìn lão trùm và im lặng hất đầu về phía dòng sông dáng chừng muốn nói : «Ta quẳng nó xuống đó chứ ?».

        Nhưng lão trùm lại lườm mụ ta vẻ dữ tợn dọa dẫm, tay quay tròn chiếc roi da.

        — Mụ mang nó đến xe tôi !

        Người ta có thể nghĩ rằng đó là một cái trại như thể của những người vổ tồ chức. Nhưng không, mệnh lệnh của ông trùm bao giờ cũng được mù quáng thi hành, nếu có ai đó tỏ ý chẳng đối lập tức sẽ bị trừng phạt, mà sau đó mỗi lằn nhớ lại vẫn còn run như cơn lên sốt rét ác tính vậy.

        Lần này cũng vậy, khi lão trùm ra lệnh mang con bé theo đoàn, A-đê-la tức giận đến nghẹt thở. Và vẻ bực tức đó cũng cháy lên trong ánh mắt của mọi người, khi họ trông thấy mụ ta bế Ma-ri-a về xe. Tuy vậy không một ai lên tiếng phản đối... Và cuộc đời của cô bé chưa đầy mười bốn tuồi trở nên cay đắng không thể tưởng tượng nổi...

        Ma-ri-a là hiện thân của đứa con bị ruồng bỏ, một kẻ cùng khổ đã bị tước hết mọi quyền lợi. Trong mỗi bữa ăn em không được ngồi cùng mâm với mọi người, mà chỉ được bố thí của thừa không hơn thức ăn cho chó mấy nỗi... Mọi người ai cũng có quyền hắt hủi đánh đập em. Toàn trại không cho cô bé nhập bọn kể cả lúc vui chơi ca hát. Và tuy bị hắt hủi cô bé vẫn - hay hát một mình và hát hay đến nỗi mọi người phải ngạc nhiên vì giọng hát như xé lòng của em. Họ đóng trại hơn bốn tuần lễ cạnh thành phố Ka-xti- li-si In-ma-dan. Một hôm có một đoàn du lịch khá dông, Khách du lịch có vẻ am hiểu tập quán của người di-gan. Họ tìm lão trùm và trao cho ông ta một tập giấy bạc. Ở trại mọi người đều rõ nếu khách đã quyết định giá cả về cuộc vui chơi với lão trùm thì không một ai có quyền vòi tiền hoặc quà cáp cho riêng mình nữa.

        Ngay lập tộc những điệu múa lời ca bắt đầu... Bị niềm vui lôi cuốn, Ma-ri-a rời khỏi xe và lướt vào giữa đám vui. Bọn thanh niên đang nhảy múa lập tức bỏ dở ngay điệu vũ. Và Ma-ri-a chỉ chờ có thế. Cô gái nhảy một mình.

        Khi còn ở Tơ-ri-a-na chưa bao giờ cô tự ý nhảy múa. Giờ lại khác. Cô bắt đầu dang rộng đôi tay chỉ hơi cong ở khuỷu như con chim dang đôi cánh lượn hết vòng tròn với nhũng bước chân dài và thong thả dường như muốn đo chiếc sân khấu tự nhiên kia dài rộng ra sao ? Nhưng kìa, động tác đôi chân cô ngắn lại, rồi chuyển sang giậm bước, người cô vươn lên như bỗng cao hơn một cái đầu, đôi tay đan vào nhau. Chỉ còn có nhịp đập của hai bím tóc đen láy chứng tỏ không phải cô đang đứng một#chỗ mà đang tiến những bước nhỏ về phía vòng tròn.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #22 vào lúc: 14 Tháng Ba, 2018, 06:05:57 AM »


        — Nhanh lên ! Nhanh hơn nữa ! — Cô gái thét gọi ra lệnh cho đám nhạc công, và mọi người như bị mê hoặc bơi diệu nhảy uyển chuyển kỳ diệu của cô. Đến giữa vòng tròn người vũ nữ bất ngờ giẫm mạnh một cái, rồi quay tròn như một cơn xoáy lốc. Chính Ma-ri-a cũng cảm thấy rằng cô đang đấu tranh cho quyền lợi cơ bản của mình bằng điệu nhảy phóng túng tuyệt diệu này, đang trả thù A-đe-la và tất cả những kẻ cho đến nay vẫn không coi cô là con người. Cô gái lúc thì lướt nhanh như bão lốc, lúc đứng sựng lại giữa chừng điệu nhảy, toàn thân khẽ rung bần bật như một thân cây nhỏ trong cơn bão, lúc sau lại như đang uể oải vươn mình và đổi sang tư thế nhanh như làn chớp, uốn éo như rắn lượn. Các nhạc công chơi càng nhanh, cô gái vẫn thảnh thơi lướt như một chiếc lông hồng nhẹ bay trong gió. Cuối cùng Ma-ri-a lượn về vòng tròn, giang hai tay và đưa chân lướt chào lần cuối trước đám quan khách đang nhiệt liệt tán thưởng

        Hổn hển, nhưng rất hài lòng, và say sưa vì thắng lợi, cô mở to đôi mắt huyền nhìn đám đông vẻ thích thú. Hồi sống ở Tơ-ri-a na cô đã quen với những sự tán thưởng ồn ào. Nhưng ở đây sự thành công của cô có một ý nghĩa khác. Cô bé chạy ra. khỏi vòng người. Một bà khách du lịch chặn đứng cô lại và vội vã chiếc khăn dài đẹp của mình xuống, quàng vào vai cô bé. Còn ông hói trán thì đưa cho cô một cốc rượu

        — Em là con của ai vậy ? — Không kịp để cô gái uống cạn cốc rượu, ông ta đã hỏi.

        — Chẳng là con ai cả. Nó trôi giạt vào đoàn chúng tôi như một cánh bèo thế thôi — Pê-đrô đứng bên vị khách vội đáp.

        Ma-ri-a uống vội cốc rượu, rồi bước đi, cô uể oải nằm dài xuống giường của A-đê-la điều mà từ trước nay không thể có được.

        Chính cô cũng không biết mình nằm như vậy bao nhiêu lâu. Cô không thấy, không nghe và quên tất cả.

        A-đê-la bước vào lều.

        — Ra đây, Ma-ri-a ! Khách muốn từ biệt mày đấy ! Mụ ta nói giọng dễ dãi không có ý trách mắng cô vì tội phạm thượng đã nằm lên giường của mụ.

        Ma-ri-a bước ra, người đàn ông trán hói mời cô uống rượu ban nãy nhìn vào mắt cô vẻ dò hỏi, rồi siết chặt tay cô gái. Ma-ri-a cảm thấy có một tờ giấy trong tay. Cô chào khách, rồi lai chui vào lều. Cô nóng ruột mở tờ giấy ra xem. Tiền. Chưa bao giờ cô được một số tiền to đến thế. Khi đoàn du lịch đã đi khuất, Ma-ri-a lại ra khỏi lều, cô thấy lão Pê-đrô đang nói chuyện với vài lão già di-gan khác, cô đi thẳng tới phía họ. Mấy lão già vội im bặt tò mò nhìn cô gái. Cô vội bước đến chỗ lão trùm, đưa lão số tiền thưởng :

        — Của « người đó » cho tôi cái này và tôi không cần đến nó — Ma-ri-a nói vẻ lạnh lùng, rồi thản nhiên quay gót.

        Ngày hôm đó lần đầu tiên cô gái được ăn cùng với mọi người và hơn thế ở cạnh A-đê-la.

        Hôm sau buồi sớm bắt đầu không bình thường. A-đê- la moi từ đống áo quần lộn xộn to xù ra một cái váy hoa rộng và một áo sơ-mi, mụ bảo Ma-ri-a mặc vào. Cả váy áo đều quá rộng, tự tay mụ chữa lại cho vừa với khổ người em, và khi Ma-ri-a ra sông rửa mặt thì mọi người không ai còn nhạo báng em như mọi hôm nữa. Tất cả họ ngắm nghía cô bé với vẻ hiếu kỳ.

        Buổi ăn sáng chưa xong thì chiếc xe du lịch hôm qua lại tới. Một người đàn ông đứng tuổi tha cái bụng tròn căng như quả bí bước ra xe và sau đó là cái ông cao ngoẵng trán hói hôm qua. Ông ta vẫy tay thân thiện khi trông thấy cô gái. Và ngay lúc đó Pê-đrô đã mời hai vị khách quí vào lều...

        Mười lăm phút sau họ đi ra và cái nhóm người nho nhỏ có Pê-đrô dẫn đầu ấy bước vội đến chỗ Ma-ri-a.

        — Ma-ri-a, con là người xa lạ giữa chúng ta ! —  Lão trùm nói — Hơn một năm nay con sống trong trại này, nhưng con vẫn cứ là người xa lạ và mãi mãi vẫn như thế. Tuy nòi giống của con là đi-gan, dòng máu di-gan chảy trong con, nhưng những người phản bội truyền thống của cha ông ở xóm Tơ-ri-a-na đã làm hỏng nó rồi. Vì vậy ta quyết định đem con nhường lại cho ngài đây. Con sẽ hầu hạ ngài... Nếu con ngoan ngoãn dễ bảo thì con cứ ở đấy. Nhưng nếu con dám hỗn láo hoặc ăn cắp thì ngài sẽ mang con trở lại đây. Và lúc đó chỉ có Chúa mới dung thứ cho con được. Con nhìn đi, đây là dấu tay ta đã bằng lòng nhượng con lại cho ngài.

        Và Pê-đrô hất đầu về phía ông bụng phệ tay đang cầm tờ giấy gì đó.

        Một phút im lặng. Mọi người ai cũng nhìn và chờ xem thái độ của cô bé. Nhưng Ma-ri-a chỉ đưa mắt chậm rãi nhìn quanh, rồi đi tới chiếc ô-tô không một lời chào từ biệt.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #23 vào lúc: 15 Tháng Ba, 2018, 12:39:19 PM »


CHƯƠNG 3

CUỘC BÁO THÙ CỦA AC-NET MÊ-NEN-ĐÔ

        Ông chủ nhà băng Cac-lôt Mê-nen-đô ít cần đến người hầu con ở. Nói chung ông ta cũng chẳng biết mình có bao nhiêu đày tớ nữa.

        Từ khi vợ ông qua đời, vú già của ông, bà Pê-pi-ta, vẫn thay ông quản lý và trông coi mọi việc cho ông. Chỉ riêng nhà nghỉ mát của ông ở San Ra-pha-en là không thuộc trách nhiệm của vú mà thôi. Ở biệt thự đó đã có bà cô của ông là đôn-nho1 I-ren trông coi. Biệt thự xây gần Ma-đrit ở một vùng đầy thơ mộng là nhân chứng câm cho những chuyện ba đào ngắn ngủi của ông chủ nhà băng.

        Đôn Cac-lốt mang Ma-ri-a đến đây. Và bà cô đôn-nho I-ren cũng đã quen với thói trác táng của cháu. Bà cô im lặng đóng vai trò tòng phạm trong mọi trò chơi lãng mạn đó. Bà vui vẻ tiếp các cô nhân tình của cháu, cố làm vừa lòng họ và tế nhị bỏ qua mọi lối sống trơ trẽn lố lăng của họ. Nhưng lần này vị khách mới của ông chủ lại là một cô bé di-gan. Người cô ta bé nhỏ non nớt gần như trẻ con. Không, hiện tượng này quả là kỳ lạ có một không hai trong chính cái ngôi biệt thự này. Các lốt Mê-nen-đô có vẻ mê đắm cô bé. Đôn-nho I-ren hy vọng vào những cảm hứng lửa rơm của đứa cháu và tin rằng chỉ vài tuần lễ là Ma-ri-a cũng sẽ từ biệt tòa vi-la này như tất cả mci cô gái khác.

        Đôn Cac-lốt đã quen được nuông chiều ngay cả trong những cuộc ăn chơi trác táng. Vì ai mà dám cưỡng lại ý muốn của ông chủ nhà băng. Ngay sau khi mua cô bé di-gan tài hoa bé bỏng này về, ông ta cũng nghĩ thế. Nhưng chuyện xảy ra khác hẳn với điều dự đoán của ông ta và vì vậy ông đâm ra mê say đắm đuối cô gái di-gan nhỏ nhắn ấy.

        Có lẽ chính năm tháng và tuổi tác cộng với những khát vọng một cái gì đó lớn hơn tình yêu mua được bằng tiền, hình thành những ý nghĩ trong ông ta. Hoặc có lẽ do lối sống phóng túng tự do kỳ lạ của cô gái gợi lên lòng say đắm hiếu kỳ của ông ta. Cô gái thật là khó tính và kiêu hãnh như một bà hoàng.

        —  Tôi sẽ trốn khỏi đây đi lang thang ! — Cô bé tuyên bố dứt khoát, ngay hôm mới về khi Cac-lôt định dùng bạo lực để chiếm đoạt thân thể cô — Và tôi sẽ thắt cồ ngài trong giấc ngủ với chiếc khăn quàng sặc sỡ này cho mà xem.

        Đôi mắt đen giận dữ lóe sáng và Cac-lôt cảm thấy rằng cô gái sẽ thực hiện lời đe dọa không chút do dự.

        Và tự dưng ông ta sợ Ma-ri-a trốn ông để trở lại cuộc sống tự do như cánh chim trời của cô ta. Và nỗi lo lắng đến làm ông quẫn trí. Mỗi buổi sáng trước khi tới Ma-đrit ông nghiêm khắc ra lệnh cho bọn gia nhân phải bí mật theo dõi từng bước chân của cô gái. Số người làm vườn được tăng lên gấp đôi với mệnh lệnh nếu thấy đoàn di-gan nào xuất hiện gần ngôi biệt thự phải báo cáo ngay với sở cảnh sát. Không chỉ một lần nhiều lúc đang bận rộn với bao công việc đột nhiên ông đôn Cac-lôt bỏ dở tất cả, vội vã phóng ô-tô về San

        Ra-pha-en với nỗi băn khoăn thúc giục. Chỉ khị đã thấy cô gái vẫn chưa bỏ trốn, ông mới thở phào nhẹ nhõm và vui vẻ trở lại với công việc hàng ngày. Ông cho mua vô số quà quí và bánh ngọt để làm đẹp lòng nàng tiên kiêu hãnh bé nhỏ, nhưng vô hiệu... Ma-ri-a vẫn hờ hững đối với mọi việc, ngay đến ánh mắt cũng chẳng sáng lên khi ông chủ trao tận tay nàng nhưng món quà quý vô giá.

        Cô gái ngủ chán chê ở chiếc giường lò-xo sang trọng. Càng ngày cô càng có vẻ phiền muộn và chán nản. Đôi lúc cô ngồi bất động nhìn vào những đám mây xám đang lững lờ trôi về phía chân trời. Và khi đám mây mất hút, cô bật dậy giận dữ vứt tất cả mọi thứ lọt vào tầm tay cô, bứt những vòng xuyến, ngà ngọc, kim cương xuống đất và chà đạp lên chúng. Lòng khát khao tự do khiến cô bé càng cảm thấy mình như cánh chim bị nhốt trong lồng, dù đó là chiếc lồng vàng...

        Cac-lôt đặc biệt sợ những phút đập phá đó của nàng. Ông sẵn sàng quì xuống dưới chân nàng để nàng bình tâm lại, để nàng mỉm cười.

        — Cô ta đã dùng bùa mê quyến rũ ông chủ rồi. Tất cả bọn đàn bà di-gan đều là bọn phù thủy — Bọn gia nhân trong nhà khẽ thì thào vào tai bà cô bất hạnh.

        Đôi khi chính đôn-nho I-ren cũng ngả theo giả thuyết kỳ quặc đó. Càng ngày cô gái càng biểu lộ những đặc tính ngạo mạn đến là khó hiểu. Cũng có người lúc đầu làm ra vẻ cao thượng kiêu kỳ, nhưng sau đó ít lâu lại thuần phục như chú cừu non trước sự hấp dẫn của đồng tiền vàng. Còn cô bé di gan này, từ cuộc sống đói khổ lang thang vậy mà cô ta vẫn coi bạc vàng như giấy lộn. Nó kiêu hãnh như một bà chúa nhận quà của đôn Cac-lôt với thái độ ban ơn. Còn đôn Cac-lôt thì ngày đêm quấn quít bên nó như chú thị đồng. Ông ta hoàn toàn mất trí rồi chăng ? Cũng may là cô gái di-gan đó không tham lam, nếu không hẳn Cac-lôt vì cuồng dại mù quáng sẽ dâng hiến tất cả tài sản cho cô ta vì một bài ca, một điệu nhảy.

-----------------
        1. Tiếng Tây Ban Nha : chỉ tên hiệu của nam nữ quý tộc.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #24 vào lúc: 16 Tháng Ba, 2018, 07:24:11 PM »


        Đôn-nhơ I-ren không thể ngờ được những sóng gió trong tâm hồn ông cháu. Bởi đôn Cac-lôt không chi muốn hiến dâng tài sản cho Ma-ri-a, mà cả tên mình nữa1.

        Ông biết rõ nếu ông chủ nhà băng Ma-đrit mà lấy cô gái di-gan mù chữ về làm vợ thì thật là cả một chuyện ngược đời. Và không để ai can thiệp vào kế hoạch của mình, tự dưng ông đâm ra lâm bệnh.

        — Cô thử tưởng tượng xem, sức khỏe tôi ở trạng thái xấu mà các tay lang băm ở đây không giúp gì tôi được cả. Cần phải thay đổi không khí và thay đổi cả lối sống nữa — Ông mập mờ nói làm bà cô già phát hoảng lên thật sự vì sự thay đổi tính tình gần đây của cháu.

        — Phải, cháu cần được tĩnh dưỡng tốt ở nước ngoài — Bà cô hoàn toàn tán thành — Cần có những ấn tượng và những mối quan hệ mới. Đôn-nho I-ren dừng lại ở đó để đừng lộ rõ mối hy vọng cần thiết. Trong thâm tâm bà nghĩ rời khỏi Ma-đrit cháu bà không những khỏe lên mà còn có thể thoát khỏi những đắm đuối gần như vô lý nữa. « Biết đâu trong cuộc sống ở nước ngoài đó nó lại chẳng tìm đuợc người bạn lòng môn đăng hộ đối thích hợp với chỗ đứng của nó »

        Một tháng sau khi chuẩn bị xong, ông bảo Ma-ri-a thu gọn đồ đạc của cô.

        — Tôi sẽ mang trả cô về trại — ông nói khô khan.

        Đôn-nho I-ren thở dài nhẹ nhõm... Và từ đó trong những lá thư từ nước ngoài gửi về Cac-lôt báo tin rằng ông đã khỏe và nói bóng gió với bà cô giá về những ý định mới mẻ của ông.

        Bà cô không đoán được cháu muốn làm gì ? Bà băn khoăn mong cháu gặp được đối tượng xứng đáng trong thời gian nghỉ mát,

        Vài tháng sau bà nhận được thư của Cac-lôt, ông báo tin đã cưới cô con gái của một thương nhân Thồ Nhĩ Kỳ giàu sụ làm vợ. Và vì yêu ông, cô ta đã cải đạo trở thành một tín đồ Thiên chúa giáo. Tên cô là Ac-nét. Rồi một năm sau nữa bà cô lại nhận được tin mừng : con gái của Cac-lôt đã ra đời được đặt tên là I-ren để tỏ lòng kính trọng bà cô.

        Mãi tới cuối năm 1935, Cac-lôt trở về nước. Ông ta tới gặp bà cô họ, rồi cùng với bà vào phòng làm việc bàn bạc rất lâu, và bà cô không bao giờ tiết lộ bí mật về cuộc nói chuyện tay đôi ấy với bất cứ ai. Chỉ có bọn gia nhân linh cảm thấy được cơn dông tố trong phòng qua tiếng nức nở của bà cô và tiếng thì thầm giận dữ của ông cháu. Rồi Cac-lôt và bà cô chia tay nhau chừng như chẳng có chuyện cãi vã nào xảy ra vậy.

        —  Nghĩa là tôi giao tất cả cho cô đấy ! — Ông Cac-lôt nói và âu yếm hôn tay bà...

        Ngay chiều hôm đó đôn Cac-lôt quay trở lại Da-ra- gô-đa, nơi ông đã tạm thời để vợ và đứa con bé bỏng nghĩ lại sau cuộc hành trình. Còn đôn-nho I-ren thì hăng hái chuẩn bị đón cháu dâu và đứa con bé bỏng của nàng. Với lý do là bà chủ mới có mang đầy đủ bọn gia nhân theo, nên bà buộc phải thải tất cả bọn gia nhân cũ với số tiền thưởng hậu hĩnh.

        Bà cho mời một kỹ sư kiến trúc tới yêu cầu ông tu bổ sửa chữa lại tòa lâu đài.

        Từ sáng đến tối bà bận tíu tít không một phút rỗi rãi và tìm sự lãng quên trong công việc. Nhưng đêm đến những ý nghĩ rầu rĩ lại giày vò bà.

        Cac-lôt đã ranh mãnh quá thể trong việc lừa dối. Gần trọn cuộc đời bà dã hy sinh vì cháu, chiều chuộng những sự trái tính trái nết của cháu để nó được vừa ý. Có lẽ chính vì vậy mà thánh mẫu đã trừng phạt bà. Vì những giọt lệ đã rơi của người vợ quá cố của Cac-lôt. Và vì bà đã coi những cô gái Cac-lôt đưa về đây từ trước không phải là con người. Vậy mà bây giờ một trong những cô gái ấy, lại là cô gái di-gan nữa chứ, đã trở thành bà chủ của ngôi nhà này. Một cô gái lang thang ! Mặc dù theo lời Cac-lôt cô ta có trở thành tín đồ Thiên chúa giáo đến một trăm lần, thì trong mắt bà, Ma-ri-a vẫn cứ là một mụ phù thủy, một kẻ dị giáo ngoại đạo đến chết cũng không tin Chúa mà thôi. Cac-lôt khẳng định Ma-ri-a muốn đặt tên I-ren cho con. Chắc hẳn sự thật không phải như vậy, chẳng qua Cac-lôt nói như vậy để bà vừa lòng về Ma-ri-a mà thôi. Từ nay bà phải quên cái tên Ma-ri-a và làm quen với tên Ac-net nhà thờ đã đặt cho nàng...

        Không phải do ý nghĩ và sự có mặt của người vợ trẻ trong lâu đài đã làm thay đồi cán cân tình cảm của bà cô. Người phụ nữ ăn mặc theo mốt mới nhất của châu Âu, cân đối và tươi tắn này có thể trở thành một trong những người khách tao nhã thanh lịch của bất cứ phòng khách nào ở Ma-đrit.

------------------
        1. Ở một số nước châu Âu vợ mang tên chồng.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #25 vào lúc: 17 Tháng Ba, 2018, 06:02:19 AM »


        Chẳng một ai nhắc lại quá khứ khi gặp nhau cả.

        — Chúc mừng cháu trong tòa nhà mới này của cháu,

        —  bà I-ren nói thật lòng — Cô hy vọng cháu sẽ tìm thấy hạnh phúc ờ đây.

        — Ô ! Hạnh phúc của cháu là ở đây kia ! — Ac-net cười hướng mắt về phía đứa con gái nhỏ mình quấn đầy đăng ten — Và cũng thật vất vả vì nó. — Chừng như để chứng minh lời nàng nói, tiếng khóc thét của đứa trẻ lại vang lên ầm ĩ.

        — Cháu nó vẫn còn ốm ư ? — I-ren lo lắng hỏi.

        — Không đâu, cháu nó đái ướt tã lót đấy thôi !

        Cả hai cùng cúi xuống đứa trẻ... Sau khi thoát khỏi đống tã ướt, con bé trở lại tươi tỉnh, nó luôn luôn cựa quậy đôi chân đôi tay nhỏ xíu đỏ hồng và mồm nó... như cũng muốn góp phần vào cuộc vui chung. I-ren cảm thấy lòng mình mềm lại và tràn ngập những âu yểm yêu thương.

        — Sao mà con bé đáng yêu đến thế ! — Bà cô già kêu lên giọng cảm động — Con bé giống bà nội như lột, lại còn mớ tóc vàng nữa, y như là được các tiên nữ dệt bằng ánh nắng mặt trời vậy

        Và I-ren Mê-nen-đô thật sự trở thành ánh sáng mặt trời của những người ở biệt thự San Ra-pha-en.

        Những bước ngoặt của số phận trớ trêu như được xóa sạch trong lòng Ma-ri-a. Và niềm yêu thương cháy bỏng đối với con ngày càng rực cháy trong tim nàng. Vì con mà nàng nhượng bộ hết thảy. Cũng vì con nên nàng càng gắn bó với Cac-lôt và bà cô già đã hết lòng tận tụy đối với mẹ con nàng. Thậm chí lòng ngoan đạo của nàng củng bắt đầu từ đó. Bởi ai đã đem đến cho nàng nguồn hạnh phúc và giữ gìn cho đứa bé thoát khỏi những cảnh rủi ro của số mệnh, nếu không phải là Chúa Giê-su và Đức mẹ Đồng Trinh ? Ac-net (từ nay chúng ta gọi tên nàng như vậy), cũng đi lễ thánh Mi-sê thường xuyên và hàng ngày nàng cầu nguyện cho con mình được hạnh phúc. Cho linh hồn của nàng không khỏi tự hào về người con chiên mới ngoan đạo cùng với những tặng phẩm quý giá của nàng đối với nhá thờ.

        — Bà hãy tin rằng người con chiên mới này vô cùng quý giá. Tâm hồn của cô ta như bốc lửa vì lòng tin Chúa và còn rọi sáng cho những người khác nữa — Ông ta hồ hởi nói với bà I-ren — Bà cứ thừ nhìn đôn Cac-lôt thay đổi đến thế nào mà xem.

        Điều sau này thì không thể chối cãi vào đâu được. Cac-lôt như trẻ hơn đến hai mươi tuổi. Chỉ còn cá đầu hói là không thể giấu giếm dược những tuổi tác và năm tháng ông đã sống mà thôi.

        Từ khi về nước, sau nhưng cuộc thăm hỏi xã giao cần thiết, ông náu mình ở biệt thự và hoàn toàn chỉ sống quấn quít bên vợ và con gái. Ông trao quyền lãnh đạo nhà băng và tất cả vấn đề thương mại cho người phụ tá tin cẩn. Ông để tâm vào việc săn sóc Ac-net và I-ren nhỏ nhắn, vị thiên thần của đời ông, vì đứa bé càng lớn và càng xinh đẹp bao nhiêu, thì lại càng ốm yếu bấy nhiêu.

        Trạng thái sức khỏe của đứa bé rất đáng lo ngại, nhiều lúc nó khóc thét lên không vì lý do gì cả. Và mỗi ngày chỉ nhấm nháp đôi chút, chứ không chịu ăn thành bữa. Nếu mời một bác sĩ thường tới, chắc chắn họ sẽ được nghe theo lời khuyên : « Không nên nuông chiều thái qua, cho ra ngoài không khí trong lành, và cho ăn theo thời gian biểu nhất định, thì không thuốc đứa bé vẫn khỏe ». Nhưng vì yêu con, đôn Cac-lôt lại cho mời một bác sĩ nồi tiếng nhất của Ma-đrit, người có cái nguyên lý là : con bệnh càng giàu thì bệnh càng nặng !

        Từ đó cả hai vợ chồng ông chủ nhà bâng luôn luôn sống trong nỗi lo sợ thường xuyên vì I-ren. Và điều đó biểu lộ ở hai người bằng hai lối khác nhau. Ac-nét càng kiên tâm ăn chay hơn. Và càng cống hiến nhiều tiền hơn cho nhà thờ với những lời cầu nguyên nhiệt thành hơn. Còn Cac-lôt thì chúi mũi vào nghiên cứu sách vở và tuần báo y học. Ngay đến báo chí ông cũng không quan tâm vì không có sự kiện bên ngoài nào thu hút nổi ông ngoài bé I-ren.

        Việc Mặt trận bình dân thắng lợi trong cuộc bầu cử, và chính quyền cách mạng ra đời cũng chỉ làm ông ngạc nhiên thôi. Vì chưa có ai xâm phạm đến những tài sản ở hầu khắp xứ sở Tây Ban Nha của ông. Còn vợ con ông thì chưa có chính quyền nào cướp được. Và con gái ông vẫn cứ đang lớn ! Đôn Cac-lôt chỉ thị cho người phụ tá chuyển một phần tài sản ra nước ngoài và sau đó không còn chú ý gì nữa.

        — Con quái vật mới xuất đầu lộ diện này không có khả năng để thống trị Tây Ban Nha đâu — Ông nói cho bà cô và vợ an lòng. Các bà cứ yên tâm, chỉ một vài tháng thôi, rồi đâu lại vào đấy kia mà.

        Song trái với điều tiên đoán ấy, chính quyền cách mạng Tây Ban Nha vẫn đứng vững. Những nhà chính trị nửa mùa kiểu Cac-lôt cũng dần dần hiểu ra là tình thế không đơn giản như lúc ban đầu họ tưởng. Đầu óc Cac-lốt ngày càng căng thẳng và ông ta luôn luôn nhắc gia đình phảỉ chuần bị sẵn sàng để nếu cần sẽ trốn ra nước ngoài,
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #26 vào lúc: 18 Tháng Ba, 2018, 07:41:14 PM »


        Sáng 19-7 đôn Cac-lôt phát hoảng khi nghe chính phủ đọc bản thông báo trên đài : « Tất cả tư nhân phải nộp ô-tô cho các tổ chức nhà nước sử dụng ». Cả gia đình đón tin đó như một tai biến nặng nề nhất. Tịch thu ô-tô cùa họ ấy à ? Thật là chuyên quyền có một không hai. Thật ra điều họ phẫn nộ chưa phải vì sợ mất chiếc ô-tô. Nhưng nếu thiếu ô-tô thì làm sao gọi được bác sĩ khi I-ren ốm !

        — Không, nhất định tôi không chấp hành lệnh đó đâu ! Muốn bắt tôi nộp bao nhiêu tiền phạt cũng được, nhưng còn ô-tô thì xin đủ. Chúng ta cần đến Ma-đrit bây giờ đi, chẳng lẽ họ lại không chú ý đến hoàn cảnh của ta sao ?

        Ông chủ gia đình tuyên bố và ra lệnh cho vợ con lên xe. Họ khởi hành ngay sau bữa cơm sáng. Chính tự tay đôn Cac-lôt lái lấy. Ồng nói : — Cần phải thế ! — Họ không đi bằng con đường quen thuộc mà qua lối Gu-a-đa-ra-man. Con đường vòng này tuy dài hơn, nhưng lại ít nguy hiểm hơn : ít có khả năng giáp mặt đội tuần tiễu chắc chắn đang săn ô-tô trên các ngả đường chính. Phong cảnh đẹp của cây cối hai bên đường đã làm cho họ khuây đi đôi phần. I-ren bé bỏng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, còn người vợ trẻ thì tha hồ ngắm nghía vẻ đẹp của màu xanh bất tận trên nền trời cao vút và buông mình trong cái cảm giác say sưa ấy. Ít nhất bây giờ nàng cũng không phải chịu đựng những cái vuốt ve mơn trớn quá đáng của chồng. Nàng có thể ru mình trên mọi làn sóng trong ý nghĩ riêng tư, hoặc xoay mặt về hướng gió nhắm mắt lại, vô tư lự, và cảm thấy hơi ấm của đưa con yêu quí truyền qua người.

        — Còn ba ki-lô-mét nữa chúng ta đến Gu-a-đa-ra-ma đấy mình ạ — Đôn Cac-lôt quay lại với vợ vẻ âu yếm. Ac-nét chỉ mỉm cười, rồi ngả đầu trền thành ghế tựa, nhắm mắt lại.

        Chắc chắn là nàng đã chợp mắt một tý. Bởi sau đó nàng không thể nào nhớ lại được những việc đã xảy ra như thế nào. Nàng chỉ nghe thấy tiếng súng nổ và đôn Cac-lôt gục xuống chiếc vô lăng, thấy chiếc ô-tô lao tới những tảng đá lớn... và tất cả tối sầm lại trước mắt nàng...

        Ac-nét tỉnh lại cách những mảnh vụn của chiếc ô-tô hai mét, Nàng thét lên thất thanh rồi vội đưa mắt tìm con. Và nàng chợt nhận ra con gái đang nằm trong lòng mẹ. Có lẽ theo bản năng, nàng kịp ôm lấy con trước khi bị hất tung ra đường...

        Ae-nét đưa mắt nhìn và biết rằng không ai có thể giúp đỡ nàng trong lúe này, ngoài những xác chết và xác chiếc I ô-tô bẹp nát. Nàng cắn răng lảo đảo đứng lên và thất thêu như người mất hồn đi về phía Gu-a-đa-ra-ma...

        Nếu không có cha An-ti-ni-ô thì có lẽ người vợ yêu của ông chủ nhà băng quá cố bị nhốt vào nhà thương điên. Trong quá trình điều tra về việc chiếc xe bị tai nạn nàng đã bướng bỉnh như điên dại và khẳng định rằng mình là Ma-ri-a và không có họ. Những bác sĩ chuyên khoa được mời đến xác định : ngươi đàn bà trẻ đó bị suy nhược thần kinh nặng. Và cần phải điều trị lâu dài. Chỉ riêng cha linh hồn của Ac-nét là biết rõ bối cảnh của những cơn điên loạn đó. Chỉ sau này Ac-nét mới biết là Cha An-tô-ni-ô đã vất vả khá nhiều về bản thân nàng và đứa con bất hạnh của nàng như thế nào ? Tất cả mọi việc trong nhà Mê-nen-đô đều do một tay cha tận tụy giủp đỡ. Ông lo gọi thầy thuốc và chạy những loại thuốc hiếm cho I-ren, rồi lo lắng để người ta thực hiện những vấn đề thương mại cấp thiết và đúng lúc. Còn Ac-nét thì không quan tâm tới những vấn đề ấy. Nàng ngồi hàng ngày trên một chiếc ghế bành bên chiếc giường của con và đôi mắt mất hết thần sắc nhìn vào khuôn mặt tái nhợt và đôi chân teo nhỏ bất động của con với nét mặt ngơ ngác của người mất trí... Đến cả tiếng khóc yếu ớt của con cũng không đưa nàng ra khỏi trạng thái đó.

        Cha linh hồn đã thử tất cả mọi biện pháp thông thường để thức tỉnh người mẹ bị đánh gục vì đau thương ấy. Nhưng vô hiệu, và cha dành phải dùng đến phương sách sau cùng.

                — Chúng ta đi đi ông ta nói giọng ra lệnh.

        Người thiếu phụ vẫn không nhúc nhích.

                — Đi thôi con ! Nhân danh Đức Mẹ ta ra lệnh cho con đấy !

        Cha linh hồn dán đôi mắt đen sâu thẳm lên người thiếu-phụ. Và Ac-net gằn như không còn ý thức gì đứng dậy; nàng bước thất thểu như một bổng ma, mắt không hề nhìn xuống đất, theo cha di khá xa. Cha An-tô-ni-ỏ dừng lại trước một túp lều dựng bằng những tấm ván.

        — Con vào đi !

        Ac-net bước qua ngưỡng cửa. Một mùi hôi thôi khủng khiếp xộc vào mũi nàng. Nhưng cũng không phải do mùi hôi thối làm cho người mẹ trẻ lảo đảo mà chính là cái cảnh đang bày ra trước mắt nàng. Một tạo vật kỳ dị đang ngồi giữa đống giẻ rách trong góc nhà. Cái đầu treo trên chiếc cổ khẳng khiu gầy nhẵn đang lắc lư một cách kỳ quái, các ngón tay dài ngoẵng đang mò mẫm như đang tìm chỗ dựa hoặc chộp lấy một vật gì trước mặt. Chỉ có đôi chân teo quắt bé xíu là đang nằm bất động như cánh hoa mặt tròi héo hắt.

        — Con muốn cho I-ren rồi cũng như thế này phải không! Lão cha cố tàn nhẫn hỏi, hất đầu về phía đứa trẻ tàn tật. Lần đầu tiên tiếng khóc bật ra khỏi cổ Ac- net từ khi tai họa xảy ra. Và không để ý đến vị cha cố, nàng hấp tấp chạy về nhà.

        Và thế là Ac-net như đã hồi sinh, nàng vẫn là đứa con trung thành của nhà thờ, và là người mẹ giàu lòng mẫu tử đối với đưa con bất hạnh...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #27 vào lúc: 19 Tháng Ba, 2018, 06:11:31 PM »


        Lão cha cố đã thành công. Lúc này người thiểu phụ sẵn sàng tuân theo mọi ý muốn của ông ta. Và cha An-tô-ni-ô lại có những dự định táo bạo là dành cho Ac-net một vai trò quan trọng khi thực hiện nó. Nhưng cha An-tô-ni-ô không vội. Hiện thời người thiếu phụ trẻ đang bận rộn với biết bao công việc khác. I-ren tuy đã đỡ, bé tươi tỉnh hơn, nhưng đôi chân vẫn chưa cử động được. Ac-net đã hơi bình tâm khi thấy bệnh con biến chuyển theo chiều hướng tốt, nhưng lại một cú hiểm độc nữa giáng xuống đầu nàng. Người ta tuyên, bố tịch thu phần lớn tải sản của Cac-lôt đã quá cố... Còn tòa nhà ở Ma-đrit thì nay đã biến thành bệnh viện theo lệnh chính phủ. Dần dần nỗi đau đớn đã đun sôi trong lòng mối căm hờn sâu sắc không phải với những tên cướp đường, mà là với cái chính phủ đã ra lệnh cho chồng nàng phải nộp chiếc ô-tô. Nếu không sẽ chẳng có chuyện đi Ma-đrit bất thường gây nên cái chết của chồng nàng, làm tàn tật đứa con yêu quí của nàng. Và chẳng phải cũng chính cái chính phủ ấy đã ra lệnh tịch thu tài sản và chiếc nhà đồ sộ của gia đình nàng ở Ma-đrit do sao? Cha Ap-tô-ni-ô nói đúng. Bọn cộng sản là những người không có đức tin và là nguyên nhân của mọi tai họa...

        ...Chính lúc Ac-net chín mùi với ý nghĩ thù hận của mình đối với cái chính phủ bình dân tai quái kia thì cũng là lúc cha An-tô-ni-ô nghiêm nghị bộc lộ với nàng về cuộc chiến tranh thập tự chống những kẻ phản chúa.

        — Cuộc chiến đấu này đòi hỏi nhiều hy sinh, nhưng phằn thường cũng nhiêu như thế. Đó là sự mầu nhiệm đối với những kể được Chúa tin yêu. Con có gia nhập cùng chúng ta không ? — Cha An-tô-ni-ô long trọng hỏi.

        — Có, thưa cha, con rất vui lòng ! — Ac-net thốt lên giọng say sưa cuồng nhiệt.

        — Vậy ta hãy chuẩn bị sẵn sàng đợi thời cơ đến gần... Và thời cơ đó đã tới vào tháng ba 1939, khi Phran-cô lên nắm chính quyền.

        Ngay ngày hôm sau, khi chính phủ độc tài Phran-cô vừa xuất hiện, thì ngươi vợ góa của ông Cac-lôt Mê-nen-đô thể sẽ trả thù cho cái chết của chồng nàng và sự tàn tật cửa đứa con.

        Đó là mục đích duy nhất của quãng đời còn lại của tôi. Vì mục đích đó tôi vui lòng dâng hiến tất cả tài sản và sức lực của mình! — Nàng tuyên bố.

        Những ngày sau đó các báo đăng tên Ac-net và những lời tuyên bố đầy hy sinh của nàng.

        Hàng chồng điện tín từ Béc-lin, thành Rôm, từ Niu- Oóc, Luân Đôn, cả từ Pa-ri tới tấp gửi đến nàng. Đại diện của tòa thánh Va-ti-căng đã đến thăm nàng tại biệt thự San Ra-pha-en, chuyển tới nàng lời cầu chúc của Giáo hoàng. Phụ tá đặc biệt của Hít-le là thiếu tá Nun-ke đến thăm nàng với tin báo là do yêu cầu công tác, ông ta sẽ còn ở lâu tại Ma-đrit. Trong trường hợp cần thiết ông ta sẽ tận tình giúp đỡ người thiếu phụ Tây Ban Nha có tâm hồn cao thượng với tư cách một cố vấn đặc biệt.

        Việc xuất hiện bắt ngờ của Nun-ke lúc đầu làm cha An-tô-ni-ô lo ngại, nhưng họ đã sớm hiểu nhau và thống nhất với nhau cả về hình thức lẫn nội dung và tác dụng của phong trào đã bước vào giai đoạn mở đầu.

        Các báo chí phát-xít đăng tin vợ góa của Cac-lôt Mê-nen-độ lập một trường đào tạo sĩ quan cho cuộc chiến tranh thập tự, nhằm chống lại «bọn vô đạo Mat- xcơ-va» và lấy tên trường là «Những hiệp sĩ của thánh linh». Khi trường bắt đầu khai giảng không phải chỉ có những bức điện tín thăm hỏi chúc mừng, mà cả những món quà tặng quý giá, những món tiền lớn được gửi đến góp phần ủng hộ Ac-net Mê-nen-dô.

        Ít lâu sau người ta phát hiện tài sản của người vợ góa Cac-lôt đã không cánh mà bay gần hết trong thời gian qua. Những phụ tá của nhà băng trong khi giải quyết các vấn đề thương mại đã không quên phần minh. Những món tiền lớn gửi đi nước ngoài theo lệnh Cac-lôt cũng biến mất một cách bí ẩn...

        Ae-net gần như phát diên lên vì sự thật khủng khiếp đó. Thiếu tá Nun-ke lúc này không chỉ là cố vấn, mà còn trở nên một nhân vật không thể thiếu được nữa. Đến cả cha An-tô-ni-ô củng phải thán phục một cách chân thành.

        Cái sọ của Nun ke quả là lỗi lạc phi thường. Hắn ta không chút nao núng tuyệt vọng khi được cha An-tô-ni-ô báo tin Ac-net không còn tiền để đầu tư vào trường và số ít ỏi còn lại thậm chí cũng không đủ nuôi dưỡng đứa con ốm yếu tàn phế của nàng. Đúng hơn, giờ đây Ac-net cần sự giúp đỡ của nhà trường, chứ không phải ngược lại. Cha An-tô-ni-ô nói vẻ lo lắng.

        — Trước hết tôi đề nghị hãy im chuyện túng thiếu ấy đi — Nun-ke nói Tiền nó sẽ tới nơi nào cần đến nó. Các ngài có hiểu tôi không ? Đối với mọi người bà Ac-net vẫn tiếp tục phong lưu giàu có... Mọi vấn đề cần thiết chỉ phụ thuộc vào hai ta thôi Nun-ke nháy mắt ý nhị với lão cha cố. Và hắn ta quả không hổ danh người phụ tá đắc lực của nàng, đúng hơn là của nhà trường...

        Dưới danh nghĩa là cố vấn của nàng, hắn ta gửi hàng nghìn bức thư tới những nơi cần thiết. Và từ khắp các nước tiền bạc tới tấp được gửi đến cho nàng...
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #28 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2018, 05:03:54 PM »


CHƯƠNG 4

CHIẾC CHUỒNG THÚ CẠNH PHI-GIE-RA

        Ở tỉnh Ca-ta-lô-ni-a cách thành phố Phi-gie-ra khoảng 20 ki-lô-mét, về phía bắc, có một vùng bằng phẳng.

        Ở đó có thể nhìn thấy bóng dáng của những tòa nhà uy nghi dượng bệ và một quán rượu nhỏ bên đường. Tòa lâu đài có một dãy tương đá bao bọc vây quanh rất cao. Bạn có the khen người chủ quán nào đổ đã tìm ra được con tính của mình. Hình thức của những dãy nhà và bên trong quán toát ra vẻ giàu có hoa mỹ làm bạn yên tâm. Ở đây không cần phải lo ngại, người ta sẽ dọn cho bạn những món ăn hồ lổn tồi tàn và sau bưa ăn ngon lành, nếu bạn muốn nghĩ ngơi đôi chút cũng chẳng lo người ta sửa soạn nơi nghỉ cho bạn bằng khăn trải giường bẩn thiu. Nhưng nếu bạn có dịp dừng lại lâu hơn ở quán nầy hẳn bạn sẽ có dịp đặt ra hàng tràng câu hỏi không bao giơ được giải đáp.

        Vùng này từ trước là một thắng cảnh và là nơi thường lui tới của khách du lịch các nước. Nhưng từ khi chính phủ Phran-cô lên cầm quyền thì số khách du lịch không còn lai vãng ở đây nữa. Chỉ còn những người Đức thường lui tới với những chiếc xe chở toàn những thức ăn vật dùng đủ loại.

        Nếu ta tò mò muốn biết số thu nhập của chiếc quán nhỏ kiểu kia hàng ngày, ta sẽ phải ngạc nhiên với con số cao nhất cũng chi tới 5 hoặc 10 pê-de-ta là cùng1

        Thế nhưng thỉnh thoảng lại có những chiếc xe vận tải cỡ lớn chất đầy những bao hòm bịt kín đưa đến, và người chủ quán mến khách vui vẻ mở cửa nhà kho chất đồ đạc xuống, không một lời căn vặn...

        Đúng vậy, có nhiều việc kỳ lạ khó hiểu cưa làm ta phải suy nghĩ. Ví dụ nếu một chiều đẹp trời nào đó ta có ý muốn dạo chơi một vòng quanh quán, ta sẽ thấy vẻ mặt của người chủ quán cau có đến thế nào. Đôi khi lão ta gắt gỏng nói :

        — Cấm đi lại về bên phải, phía bên kia hàng rào còn bao nhiêu việc khó chịu chờ đợi, các ngài tò mò đấy ! — lão chủ quán ý nhị bảo thêm — Ở đó là một nhà tu kín...

        Ngôi quán nửa có vẻ nhà ăn, nửa có vẻ quán trọ kia chính là nhãn hiệu giả của căn cứ mới thuộc trường đào tao sĩ quan do Ac-net Mê-nen-đô sáng lập dưới tên « những hiệp sĩ của thánh linh ».

        Người vợ góa của đôn Cac-lôt đã thanh toán mọi quan hệ ở Ma-đrit, từ giã luôn tòa biệt thự lộng lẫy xa hoa ở San Ka-pha-en. Đã sáu năm rồi từ khi xảy ra tai họa cho gia đình nàng, nàng dọn đến ở trong một biệt thự nhỏ gần khu trường với đứa con yêu tàn tật !

        Nhưng chúng ta hãy tạm thời để yên cho mẹ con I-ren và hãy quay về những sự kiện làm náo động ban chỉ huy trường « Những hiệp sĩ của thánh linh » từ hai tuần qua.

        Người quen cũ của chúng ta Giôgiép Nun-ke hiện nay là thủ lĩnh của trường đặt biệt này, sau một cuộc hành trình bí ẩn lúc trở về mang theo một bệnh nhân, cho tới nay đã hai tuần lễ trôi qua vẫn chưa thuyên giảm.

        Cho là các bác sĩ của trường bất tài, lập tức người ta cho mời giáo sư Ca-sti-li-ô từ Giê-rô-na đến. Vị giáo sư nổi tiếng này đã dùng mọi biện pháp giảm nhẹ trạng thái do chấn động thần kinh trong gần suốt tuần lễ, nhưng vẫn vô hiệu. Chính vì vậy nên ông ta không dám hứa hẹn bệnh nhân sẽ có thể trở lại trạng thái bình thường trong tương lai.

        Nun-ke không hề giấu giếm là hắn ta đã tốn biết bao tâm lực về việc này, hắn hy vọng bệnh nhân sẽ sớm bình phục dù có phải tốn những món tiền lớn thù lao cho giáo sư cũng không một chút do dự, dù biết rằng ngân quỹ của nhà trường có vì thế mà hao hụt, đến thế nào cùng được.

        Giao sư Ca-sti-li-ô nhận thấy viên tư lệnh quan tâm rất mực đến người bệnh. Vì vậy hàng ngày ông để các bác sĩ túc trực theo dõi diễn biến tình hình sức khỏe của bệnh nhân. Nhưng đến đêm thì chính vị giáo sự tự mình tổng hợp và trình bày với ngài tư lệnh.

        — Thế nào, ngày mai tôi có thể thăm hỏi con bệnh của giáo sư được rồi chứ? — Nun-ke sốt một hỏi.

        — Tôi e rằng ngài sẽ làm cho bệnh tình của anh ta thêm nặng mà thôi.

        — Nếu ngược lại bỗng nhiên anh ta đỡ hẳn thì sao?

        — Không, tôi không chịu trách nhiệm về bất cứ một sự liều lĩnh nào...

        Cuộc trao đổi chấm dứt bằng lời phản kháng đó. Thế nhưng tối ngày thứ mười hai sau cuộc trao đổi trên, và là ngày thứ mười chín kề từ ngày bệnh nhân được đưa về đây lại xảy ra một bước ngoặt khác.

        — Tôi đành phải thu thật với ngài là tôi không bảo đảm được bệnh nhân sẽ bình phục bây giờ, hay trong tương lai gần đây. Giáo sư nói giọng lộ rõ vẻ chán nản.

------------------
        1. Đơn vị tiền tệ Tây Ban Nha bằng một hào của ta.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15602


« Trả lời #29 vào lúc: 21 Tháng Ba, 2018, 02:46:08 AM »


        Trong những trường hợp như thế này thì vị thuốc duy nhất cần cho anh ta là thời gian. Phải, thời gian, chăm sóc ăn uống tốt và yên tĩnh. Tôi cho rằng thừa nếu tôi cứ tiếp tục nhiệm vụ giáo sư ở đây.

        — Sao vậy ?

        — Tôi đã trao đổi với ông bạn đồng nghiệp đây — giáo sư lịch thiệp nghiêng mình về phía vị bác sĩ của nhà trường ngồi cạnh — rằng cần phải đưa ra khỏi phòng bệnh nhân tất cả những cái có thể nhắc nhở anh ta nhớ đến hiện tại của mình. Cả thuốc men, chai lọ, cả những ống kim tiêm nữa. Nếu ngài biết rõ những thói quen ưa thích của người được ngài bảo hộ, thì ngài hãy nói chuyện với anh ta về chuyện đó. Và hãy chiều theo những quan tâm của anh ta. Tóm lại ngài hãy tạo cho anh ta bầu không khí quen thuộc. Anh ta có thích bran-đi1 không nhỉ ?

        Nun-ke lắc đầu.

        — Đáng tiếc, một cốc bran-đi sẽ rất tốt cho cơ thể của người bệnh của ngài... Ông ta lắc đầu — Cái căn bệnh này thật là khó hiểu đối với tôi. Loài bệnh này chưa bao giờ tôi gặp trong nghề nghiệp của mình bao giờ.

        — Nghĩa là ngài từ chối, tôi muốn nói rằng chúng ta đã gặp một ca bệnh đặc biệt, quá đặc biệt... dùng thuốc tiêm, hoặc uống nhồi nhét cho bệnh nhân có nghĩa gì, nếu nó không có tác dụng cơ chứ ? Thiên nhiên cùng với những nguồn năng lực dồi dào của nó đôi khi còn khôn ngoan và có hiệu quả hơn nhiều, so với bọn thay lang chúng tôi.

        Nun-ke quay về cửa sổ trầm ngâm nhìn về phía vườn của nhà tu.

        — Vậy tôi đã có thể vào phòng bệnh nhân được chưa ?

        — Tôi không nắm được nguyên nhân căn bệnh ! Vì vậy tôi khuyên ngài nên đợi ít ngày nữa. Vì nếu có một sự kích thích bất ngờ nào đó rất có thể sẽ dẫn tới tình trạng không còn hy vọng gì nữa. Như vậy tôi...

        — Thôi được rồi — Nun-ke cắt ngang lời giáo sư. — Tôi sẽ chú ý tới anh ta hơn. Rất cảm ơn sự tận tình của ngài. Tôi hy vọng nếu cẩn phải chạy chữa cho anh ta, chúng tôi có thể tin ở ngài!

        Tiễn vị giáo sư đi rồi, Nun-ke vẫn đi đi lại lại mãi trong phòng làm việc. Và chìm đắm vào dòng lo nghĩ ưu tư. Cuối cùng hắn ta bấm chuông.

        — Quân phục đại tá Đức — Nun-ke ra lệnh cho trực ban.

        Mặc quần áo gắn huân chương chữ thập xong, hắn do dự, rồi đi về phía cuối hành lang nơi phòng bệnh.

        Viên bác sĩ lon tơn chạy theo sau ngài tư lệnh. Và khi tới nơi thì vượt lên trước để mở cửa.

        — Chỉ mình tôi vào thôi Nun-ke — ngăn lại khi thấy ông bác sĩ củng bước vào phòng bệnh Nhưng ông hãy ở gần dây. để nếu cần sự giúp đỡ của ông, tôi sẽ gọi.

        Người ta bố trí cho bệnh nhân nằm ở hai phòng. Buồng ngoài Nun-ke vừa bước vào là phòng làm việc đồng thời là phòng khách. Một bàn viết trên có đặt điện thoại, một đi-văng với vài chiếc ghế cạnh bàn tròn. Và một chiếc tủ xây liền tường. Tất cả chỉ chừng ấy. Ảnh mắt ngài tư lệnh dừng lại trên từng vật, thậm chí cả trên mấy bức tường nữa, rồi hắn rón rén bước trên đầu ngón chân đi về phía phòng ngủ nơi bệnh nhân nằm. Trang bị ở phòng nầy cũng rất đơn sơ: một chiếc giường gỗ rộng bên cạnh đó là chiếc bàn nhỏ trên cũng có điện thoại cửa bên dẫn ra phòng vệ sinh.

        Trong khi ở phòng ngoài một chiếc đèn năm ngọn chiếu sáng lắp lánh, thì ở buồng trong chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bàn. Rõ ràng không phải lần đâu Nun-ke đến đây vì ngay lập tức hắn ta tìm ra ngay công tắc bật điện phía sau cánh cửa. Bóng điện to có chụp bằng pha-lê bật sáng. Nun-ke kéo ghế lại ngồi xuống bên bệnh nhân.

        Ngưừi bệnh trùm khăn đến ngực, tay duỗi thẳng, mắt nhắm nghiền như không hề hay biết đến mọi sự vật chung quanh... Có một cái gì khủng khiếp trong vẻ bất động dường như hơi lạnh của tử thần đã ám ảnh người bệnh vậy. Nun-ke nhìn kỹ khuôn mặt dài quen thuộc ấy đến vài phút. Bộ mặt khô héo với hàm râu ngắn mọc lởm chởm trông như chiếc mặt nạ của thần chết...

        Ngài tư lệnh đứng dậy lao ra cửa định gọi bác sĩ. Nhưng đến ngưỡng cửa hắn ta quay lại, hắn muốn xem nhịp tim đập của bệnh nhân.

        Viên tư lệnh vừa chạm đến tay thì người bệnh bỗng mở mắt và ngồi dậy, nhanh như chớp. Nun-ke lùi dần ra cửa.

        — Ngài đại tá đó ư ? Tôi có nằm mơ không ? — Bệnh nhân hỏi dường như không tin ở mắt mình nữa.

        Nun-ke bình tĩnh lại gật đầu.

        — Nằm xuống, ngài nằm xuống đi — hắn ta tiếi và đỡ nhẹ vai người thanh niên trẻ.

        — Quả tình tôi cũng hơi chóng mặt tí chút. Thôi được, tôi nằm xuống vậy, nhưng tôi hy vọng là ngài sẽ không tan biến trước mắt tôi như một ảo ảnh chứ ? Tôi muốn hỏi ngài đôi điều.

        Ánh mắt của ngài tư lệnh lấp lánh những niềm vui.

        — Tôi rất sung sướng là ngài vẫn vô sự. Và vui lòng trả lời những câu hỏi của ngài. Nào ?

        — Ngài nói đi, có phải viên bác Sĩ trong xà-lim là người của ngài không ?

        — Không còn gì đúng hơn — Nun-ke lầm bằm.

        — Tất cả mọi việc đó để nhằm mục đích gì, Herr Krô-hơ-ne ?

---------------
        1. Tiếng Anh : Rượu trắng.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM