Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Offline QKTĐ
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 16 Tháng Mười Hai, 2017, 10:13:02 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Con đường của quỷ  (Đọc 1336 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #40 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:44:12 PM »

Pham chạy ra khỏi cái ổ lửa được một đoạn thì ồn ào phía trước làm cô khựng lại. Cô lủi vội vào búi cây ven đường. Một đám người mặc áo đen hung hãn dong một người đi ngang qua. Trong ánh trăng thượng tuần bàng bạc, đám người mặc áo đen như người âm phủ, kẻ cầm súng kíp, kẻ vác súng trường, kẻ giơ dao quắm lốc nhốc theo sau một kẻ cưỡi con ngựa đen dẫn đầu. Đám người vừa đi vừa hằm hè quát tháo, thúc súng vào mông, quật súng vào vai người bị dong. Người bị dong mặt mũi, người ngợm bê bết máu, hai tay bị trói dang ra như bù nhìn coi dưa. “Chắc chúng sợ người bị bắt lao xuống vực” - Pham lẩm bẩm, cô nhận ra người bị dong là Xã đội trưởng Vảng.

Đám người âm phủ dẫn Vảng đi qua Pham được một đoạn, cô bỗng nghe tiếng uỵch, rồi tiếng ngựa rống, tiếng la hét oai oái như lợn bị cắt tiết váng lên từ dưới hố sâu. Bất chấp hiểm nguy, Pham nhổm hẳn lên, suýt nữa đưa hai tay lên vỗ. Con ngựa đen cùng người mặc áo đen trên lưng nó bị sa xuống một cái hố bẫy hổ. Cái hố sâu tầm nửa cây mai cắm đầy chông nuốt chửng cả người lẫn ngựa. Hai tên khác theo đà lăn theo. Trong mờ trong tỏ, Pham thấy những tên áo đen khác mặt mày nhợt nhạt, mắt nhớn nhác nhìn quanh, mặc cho những kẻ dưới hố kêu rên thảm thiết.

Nhận thấy không có mai phục, bọn người âm phủ xúm lại tìm cách đưa ba kẻ dưới hố lên. Người bị trói chắc biết với cái kiểu trói giang tay như thánh chịu nạn có chạy cũng không thoát nổi mớ dây dợ nhằng nhịt của rừng nên đành đứng im chịu trận.

Tên chỉ huy đã được kéo lên mặt hố. Từ chỗ nấp Pham thấy rõ đôi mắt toàn màu trắng trên cái khuôn mặt như cái môm cày đẽo hỏng lóe lên một cách dễ sợ. Bắp chân của hắn bị một ống nứa tép xuyên qua. Ống nứa như cái ống dẫn cho máu trong người hắn chảy ra tong tong.

Cả bọn âm phủ luống cuống xúm quanh tên chỉ huy. Tên chỉ huy gạt đồng bọn ra, hai tay nắm chặt ống nứa, nghiến răng kéo mạnh. Sau tiếng sụt ghê rợn một dòng máu vọt ra từ bắp chân. Hắn đưa cái ống nứa đỏ máu lên ngắm nghía rồi bất ngờ gầm lên, lao thẳng vào ngực trái xã đội trưởng Vảng. Một tiếng thét động giời động đất xé tan đêm, Vảng gục xuống, máu từ trong ngực anh theo ống nứa phọt ra.

Tên chỉ huy gầm lên: - Vì mày mà ông mất con ngựa... vì mày...

Tên chỉ huy chưa kịp nói hết câu thì Vảng ngẩng phắt lên phun một bãi nước bọt vào mặt hắn. Bãi nước bọt bắn thẳng như phát súng nước làm tên chỉ huy tối mắt tối mũi. Hắn ôm mặt, đứng lặng một lúc rồi từ từ vuốt xuôi. Dọc theo vết vuốt của mười đầu ngón tay không hiểu máu từ Vảng hay từ mặt hắn chảy thành vệt như mười cái lạch mùa nước cạn, hắn hét lên:

- Mổ bụng moi gan nó cho tao!

Sau tiếng thét căm hận, cả bọn hung hăng rút dao quây quanh Vảng.

- Mổ bụng moi gan nó cho tao!

Sau tiếng thét thứ hai, một tên cầm con dao nhọn nghiến răng xiên mạnh.

Vảng rống ồ ồ rồi đổ ụp xuống. Cả bọn xúm vào lật ngửa Vảng lên, phút chốc cái bụng trắng hếu của anh bị rạch làm đôi, một bàn tay hung bạo thò vào khoang bụng đang phập phồng móc ra lá gan đưa cho viên chỉ huy. Viên chỉ huy lừ lừ lấy bình tông rượu tu một ngụm rồi đưa lá gan lên cắn, xé, nhai, nuốt, mồm miệng hắn nhoe nhoét máu trông chẳng khác gì hang hốc của người phụ nữ sau khi đẻ.

Pham như khúc gỗ lôi ra từ đống tuyết, cô há hốc mồm, hai quai hàm cứng ngắc, chân tay không nhúc nhích, nước thải từ trong bụng từ từ đùn ra. Bỗng tiếng súng nổ từ phía Tả Gia làm Pham giật mình, cô chuồi ra khỏi chỗ nấp rồi vùng dậy chạy thục mạng về phía bản sinh ra mình.

Nền trời phía đông đã chuyển sang màu hồng. Bầu trời, mặt đất mang đẫm hơi sương dần được sưởi ấm. Sự tỉnh dậy của giời đất làm cho sự sống bắt đầu cựa quậy. Trên những cây đào, cây lê chim chóc ríu rít thể hiện phận sự đánh thức làm át đi không khí thê lương, chết chóc. Hòa cùng với náo nức của đàn chim, những tán lá ướt rượt hơi sương khoe sự mỡ màng, xanh tốt tưởng như ngoài chúng ra không còn gì viên mãn bằng. Vạn vật đều tự nhiên như mỗi sáng, đều cần đến bàn tay con người, nhưng sau cơn tan tác con người ở đâu? Ở đâu?

Pham đã về đến đầu bản. Chết chóc, tang thương làm bước chân cô sững lại. Chỉ qua một đêm thôi mà cả cái bản đông vui biến thành một bản chết. Cả bản không một bóng người, không một bóng trâu, ngựa, lợn gà.

Pham thẫn thờ đi theo con đường quen. Ngôi nhà ông trưởng bản bị đốt lúc đêm giờ chỉ còn những cây cột bốc khói. Mùi lửa, mùi thịt, ngô, gạo cháy váng vất. Một con trâu bị lóc hết thịt chỉ còn bộ khung xương nằm chổng chơ trên đám cỏ bị quần nát. Ruồi nhặng. Cơ man là ruồi nhặng. Chúng bay vù vù khắp nơi, chúng đậu đen trên những mẩu xương, mẩu da, trên đám phân vung vãi.

Pham lê bước, đi nữa, đi nữa.

Phía đông mặt trời to tướng, đỏ lòm như một cái nong máu từ từ ló lên rồi uể oải leo dốc. Ngoài cửa rừng lố nhố đám người già, đàn bà, con trẻ. Ban đêm, tiếng súng dọa, người dọa kinh hồn bạt vía xua hết già trẻ lớn bé vào rừng. Sáng ra, tiếng súng, tiếng hăm dọa im, công việc, đói khát, tham công tiếc việc hút hồn họ hướng về làng, về bản. Tâm lý lây lan, người nọ nhìn người kia, kẻ kia trông kẻ nọ, không ai bảo ai song ai cũng cố mon men về phía bản mình. Căn nhà cần họ. Ai còn, ai mất cần họ. Con lợn, con gà, cái bếp cần họ. Con cái nhếch nhác, đói rét bìu díu cần họ. Cái cần, cái mong muốn trở về với công việc thường ngày lôi họ về với cái tổ của mình.

Mọi người mon men ra cửa rừng. Trước tiên là đám trẻ con. Đói khát, hiếu động khiến không chịu yên chân yên tay, bắt gặp anh bộ đội bồng súng đứng gác chặn lại chúng mới sực tỉnh, ù té chạy.

Mọi người đón cái hớt hải của chúng.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #41 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:45:53 PM »

Nghe chuyện kể hồn nhiên, vô tư của đám trẻ, mọi người bỗng thấy mình bị xúc phạm. Nhà mình, đất mình, bản mình, tự dưng có kẻ vào chiếm chỗ, tự dưng mình phải đem cả nhà ra rừng phơi sương phơi gió, chịu đói, chịu rét. Một người thốt lên:

- Về! Tất cả cùng về. Chết là cùng chứ gì.

Tiếng chết như cây kim chọc vào cột sống làm ai nấy bừng tỉnh, khí thế phừng phừng nổi lên, tiếng nhao nhao như chợ vỡ:

- Về! Có chết cũng phải chết trong hang trong ổ của mình.

- Chết cái ống điếu đây này, chúng giết cả bọn được chắc.

- Cùng lắm một sống một chết với chúng, sợ gì.

Lời chen lời, lửa chen lửa, phút chốc đám cháy bùng lên, đám đông ùn ùn kéo nhau ra cửa rừng.

Đám đông tới đầu bản thì bị tốp bộ đội, cán bộ súng ống lăm lăm làm cho khựng lại, màu lửa lập tức chuyển sang màu sắt, những khuôn mặt lầm lì, nửa thách thức, nửa cam chịu cương lên.

Tốp cán bộ, bộ đội bối rối, họ nhìn Siểu, căng thẳng.

Siểu nhìn lướt một lượt đánh giá tình hình rồi vẫy tay cho anh em bỏ súng xuống.

Cả đám dân chúng mắt không động đậy, song thực ra toàn thân đang gồng lên chuẩn bị đón sấm đón sét.

Siểu trèo lên một tảng đá, e hèm rõ to rồi cất giọng:

- Thưa bà con! Không giấu gì bà con, đêm qua bọn phản động đã nổi loạn khắp vùng, khắp vùng lại rơi vào cảnh đầu rơi máu chảy...

Một người đàn ông da dẻ đen cháy, mặt mũi phừng phừng, chắc do hơi rượu vừa kéo vừa đẩy, anh ta nhảy lên súc gỗ nằm đối diện với tảng đá, phanh ngực áo ra:

- Chúng tôi biết rồi. Không biết cũng phải biết, cũng phải gánh chịu, các ông nhìn trước mặt, nhìn sau lưng kia kìa.

Người đàn ông giận dữ vung tay khoát một vòng, hướng nào cũng ngùn ngụt sự tàn phá, chết chóc.

Siểu nén cục ức dâng lên cuống họng, nói khó khăn:

- Thưa bà con! Tội ác của bọn phỉ đúng là trời không dung, đất không tha. Việc trước mắt của chúng ta bây giờ là phải đoàn kết, giúp đỡ cán bộ, bộ đội đánh tan bọn phỉ...

Hai tay người đàn ông cầm hai vạt áo của mình xé bung ra, một làn gió lạnh mang âm khí tràn tới, tiếng gầm từ miệng anh ta bật ra như một quả trái phá:

- Cút mẹ mày đi!

Đám đông rùng rùng chuyển động, máu từ tim dồn cả lên mặt mũi, chân tay. Đám bộ đội, cán bộ nhanh chóng quây lấy bảo vệ Siểu, những mũi súng chĩa ra bốn phía sẵn sàng nhả đạn.

- Cút mẹ mày đi. Chúng mày không dựng lên chính quyền chính kiếc thì chúng tao đâu đến nỗi thế này... - Tiếng gầm lại rưới dầu vào lửa.

Một cán bộ định xông lên bịt miệng kẻ ngông cuồng. Siểu khoát tay cho anh cán bộ dừng lại, anh nhìn mọi người, đau xót:

- Các bác, các anh các chị hãy tỉnh ngộ đi. Những kẻ ngông đang đưa cả vùng rừng đến chỗ diệt vong. Chúng ta có thể tin được bọn người từng gây bao nhiêu tội ác với chính đồng tộc, đồng bào lại mang lại lợi ích cho chúng ta không? Tôi xin mọi người đừng mù quáng, đừng có rộng lòng, rộng cửa giúp bọn rồ dại ấy nữa, mọi người hãy tỉnh ngộ đi.

Một người đứng ra, nhìn xoáy vào Siểu nói như cật vấn:

- Họ rồ họ dại là mồm của anh nói. Anh không rồ không dại, anh mang lại gì cho chúng tôi?

Siểu ngớ người, lúng túng:

- Tôi... tôi...

- Anh chẳng mang được gì cả. Còn họ, họ dám xả thân giữ người, giữ đất, họ sẽ mang lợi ích cho từng nhà.

Câu nói ráo hoảnh làm cho Siểu không kìm nổi cơn giận bùng lên, sôi sục:

- Họ đã mang lại lợi ích gì, anh nói đi.

Kẻ không biết lửa nóng thoáng lúng túng, song hắn lấy lại ngay được tư thế:

- Họ... họ... Bây giờ thì chưa, nhưng họ dám xả thân vì nghĩa lớn thì mọi người sẽ được hưởng lợi từ nghĩa lớn.

Siểu giơ hai tay lên kêu giời:

- Giời ơi! Nghĩa lớn ư! Vì cái bánh vẽ nghĩa lớn của chúng mà cả Phòng Tô này, Tây Bắc này cả chục năm nay không được yên, nhà nào cũng khốn khổ...

Kẻ không biết lửa nóng ngắt lời Siểu:

- Nhưng các ông nói một đằng làm một nẻo, rồi đây đàn ông vùng rừng sẽ chỉ là người làm thuê cho các ông, phụ nữ vùng rừng chỉ là vật cho các ông vui thú. Không, chúng tôi không khuất phục các ông đâu.

...

- Người vùng rừng dũng mãnh, kiên cường, chưa bao giờ bị kẻ nào khuất phục. Chúng tôi theo Mặt trận Phòng Tô là họ vì chúng tôi, nếu họ phản lại chúng tôi sẽ đánh lại họ, chúng tôi không phải trâu, không phải ngựa, ai dắt đi đâu cũng được...

Cả bãi như thùng thuốc súng, tất cả nhao nhao phẫn nộ.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #42 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:47:15 PM »

Siểu gầm lên:

- Các người có im đi không. Các người có biết các người đang tiếp tay cho kẻ ác phá hoại bản làng. Bản này, xã này, Phòng Tô này tan nát cũng từ những cái đầu u tối của các người...

Đám đông lặng đi trước sự phẫn nộ của Siểu, những cái mồm chí chóe của loài khỉ vượn câm bặt, hệt như bầu trời, mặt đất có cơn lốc vừa tràn qua. Song trời yên gió lặng chỉ tạm thời, những con mắt căm tức tìm nhau, xoắn lấy nhau. Kẻ râu rậm trên tảng đá lại hét lên:

- Mọi người đừng nghe kẻ rước voi về dày mồ, chúng ta có thủ lĩnh của chúng ta, đuổi hết chúng đi. Đuổi hết chúng đi.

Một kẻ khác cũng vọt lên tảng đá, phanh ngực ra:

- Các anh em đừng tin nó. Chúng ta không chung đường với nó, tống cổ nó ra khỏi Phòng Tô.

Tiếng hét cũng sự múa may quay cuồng của hai thằng kích động tới từng mạch máu của đám đông. Tất cả bùng lên, những tiếng hét chói tai, những tiếng vỗ tay, dậm chân phấn kích, rào rào, rin rít, vù vù, hệt như ong vỡ tổ. Không! Hệt như nước đẩy, phai vỡ. Tất cả sục sôi, họ vớ bất cứ thứ gì trong tầm tay ào lên, quây gọn đám bộ đội, cán bộ.

- Bà con, hãy bình tĩnh... - Tiếng hét của Siểu chìm nghỉm giữa cả một biển âm thanh phẫn nộ, chỉ một phút sau đám du kích, bộ đội bị dằn xuống, cả đám đông xô vào đấm đá, vụt, quật. Không thể để cuộc hỗn chiến xảy ra, Siểu chĩa súng lên trời, nghiến ngón tay vào cò súng.

Đoàng... đoàng... đoàng... ba phát súng nổ đanh như tiếng sét giữa mùa hanh hao làm cả tổ ong chững lại. Siểu đau đớn, mệt mỏi rời đám đông, lững thững dắt ngựa về phía thị trấn. Đám cán bộ, bộ đội lặng lẽ đi theo Siểu, họ để lại đằng sau cả đám đông ngơ ngác.

Bóng tối như cái chài rách bủa vây khắp núi rừng, làng bản. Trên vòm cái chài đó vài ngôi sao lẻ loi đang cố lần đường tìm bạn song giữa mênh mông chúng càng tìm càng lạc, càng bất lực với vô cùng. Dưới gầm cái chài vạn vật dường như quá quen với chấp nhận, với lo ngại nên vừa thờ ơ, vừa cương lên chống đỡ bóng tối. Cây cối ban ngày nở bừng mắt lá, mắt cây khoe sức, khoe tuổi, khoe sự ngạo nghễ - cái chài ụp xuống, tất cả bỗng e ngại, bối rối, run rẩy ngước lên thinh không. Những con thú ăn ngày, ăn đêm - ánh sáng mặt trời, trăng sao hâm nóng từng cơ bắp, từng giác quan đã cho chúng sức lực dũng mãnh, tinh anh, nhanh nhẹn - cái chài ụp xuống bịt mắt khiến tứ chi chúng bải hoải, mắt đòi nhắm, thân đòi chui vào hang hốc. Con người chẳng khác gì con thú. Còn hơn thế nữa. Bóng đen trùm xuống, nỗi lo đầy lên, nhất là những ngày gần đây những cái vòi hắc ám chỉ chờ đêm xuống là thò ra quấn lấy từng nhà, từng người. Trước khi biến loạn nổ ra Dủng (bố của Đàu) cũng như các nhà trong bản được lệnh sẵn sàng chống cướp. Đàn ông chuẩn bị dao, súng, đuốc pơ mu, dây thừng, bao tải, tiếng tù và, tiếng súng nổi lên là sẽ thành chiến binh bảo vệ bản làng. Đàn bà chuẩn bị củi, gạo, ngô, mắm muối, thức ăn khô, biến loạn xảy ra có kéo dài như mưa dầm tháng bảy cũng không sợ đói rét. Muốn nhà yên, người yên thì ai biết phận người nấy, việc bản nào của bản ấy, có mắt như mù, có mồm như hến. Lệnh phát ra từ già bản, song ai cũng biết nó chui ra từ những miệng con rắn độc núp trong bóng tối. Mọi người đã quá hiểu những mệnh lệnh kiểu này. Chống cướp, chống giặc đâu không biết, nhưng trước tiên phải chống mình. Nó làm cho cả bản, cả vùng hoang mang, táo tác như gà gặp cáo, mặt trời lên quá con sào mới dám mở cửa, chưa tối đã cửa đóng then cài, người người gặp nhau lấm lét, trông trước trông sau, cậy mồm không được một lời. Năm 1954 Dủng là con tốt đen trong đội quân khét tiếng của Triệu Tá Sắn. Trong một trận càn vào một làng Tày, do thần hồn nát thần tính Dủng vô tình bắn chết người bạn thân thiết của Triệu Tá Dùn và cũng là hầu cận trung thành của Triệu Tá Sắn. Việc không may của Dủng bị Dùn phát hiện, sợ Dùn trả thù, Dủng phục kích bắn lén Dùn. Ba viên đạn không làm trầy da sứt thịt Dùn song từ đó hắn là nỗi lo canh cánh của Dủng. Không hiểu giời xui đất khiến hay nợ nần nhau từ kiếp trâu kiếp chó mà Đàu - đứa con gái duy nhất của Dủng lại gặp, lại trao thân gửi phận cho Vương - thằng con trai duy nhất của Dùn. Cùng thời gian hai đứa trẻ gặp gỡ là một kẻ lạ mặt mò đến bếp nhà Dủng. Qua người lạ mặt Dủng mới biết việc tay Dủng nhúng chàm không chỉ mình Dùn biết, Dủng sống được đến ngày hôm nay là nhờ lòng thủ lĩnh Triệu Tá Sắn như lòng sông lòng biển. Thời vận của người Phòng Tô đang đến, những con nước ngầm như Dủng phải biết, phải nắm lấy cơ hội để vùng lên. Không vùng lên là phản bội, là nhận lấy cái chết không hợp lẽ. Dủng điếng người, hóa mấy năm qua cái món nợ đời vẫn cái thòng lọng vẫn buộc vào cổ Dủng.

Từ cái đêm con chim ác mang tin xấu đến nhà, Dủng thành cái đèn cù, thành con gà mắc tóc. Cứ dăm bữa nửa tháng lại có kẻ đến giao công việc hoặc lấy đi một cái gì đó. Dủng biết con trâu con ngựa ủng hộ Mặt trận Phòng Tô gì đó là tiếp tay cho phản loạn; cung cấp tin tức về chính quyền, công an, dân quân cho kẻ lạ mặt là kéo cái chết lại mình; lôi kéo, thuyết phục họ hàng, anh em chuẩn bị nổi loạn là lôi kéo người xuống thác dữ... Biết nhưng không thể không làm. Ban chiều Dủng nhận lệnh đêm nay sẽ làm cho khắp vùng kinh thiên động địa. Làm ngọn gió độc luồn vào từng nhà trong bản việc chuẩn bị đánh cướp xong, Dủng quay về. Thấy cửa đóng then cài, bếp núc nguội tanh, Dủng như phát cuồng. Con gái Dủng đêm nay không về nhà không làm mồi cho quỷ dữ cũng khó gặp lại bố. Dủng bổ đi tìm con nhưng càng tìm càng mất. Dủng tìm cho đến khi một cái chân gấu thò ra ngáng cho hắn sấp mặt xuống con đường nhầy nhụa phân, bùn. Hắn vùng dậy thì một kẻ cao lớn đã túm cổ áo nhấc lên xoay một vòng như xoay cái bù nhìn coi nương. Tên cao lớn thả Dủng xuống, gầm lên:

- Lửa sắp cháy rồi mà mày còn như con chó động đực, định làm phản hả.

Dủng sợ toát mồ hôi, lắp bắp:

- Không, tôi... tôi...

- Không tôi không ông gì nữa, về nhà lấy súng rồi ra rừng cấm ngay.

Dủng định cãi thì một báng súng đã dộng vào vai đau điếng, không còn cách nào khác, hắn nén đau, ấn sự lo lắng vào lòng, lủi thủi về nhà lấy súng, lấy đuốc ra rừng cấm.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #43 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:54:19 PM »

Trong lúc Dủng đang là con thuyền gặp thác thì trong rừng sâu Vương và Đàu đang quấn quýt với nhau. Cảm giác hồi hộp, lo sợ của người đói ăn vụng; hãnh diện, thích thú được dâng hiến cho người mình yêu; khát khao, tò mò được thỏa mãn... tất cả những hứng thú quyện lại làm cho cả hai không còn biết trời đất là gì nữa.

Đêm đi qua vội vàng. Lửa đã tàn, đống gio bị rút hơi nóng đến cùng kiệt tự đưa ma mình bằng cách thấm nhanh hơi ẩm từ giời, từ đất.

Vương lật ngửa người, hai chân hai tay thẳng cẳng một cách khoan khoái. Đám lá khô dưới tấm lưng trần lạo xạo, mùi đất ẩm dâng lên ngai ngái, ngầy ngậy, làn gió mang đẫm hơi sương vuốt ve, mơn trớn khiến cho sinh lực hồi phục nhanh như con suối gặp mưa khiến cho không khí buổi sáng ríu rít, tíu tít. Cạnh Vương, Đàu ngồi bó gối, mắt nhắm hờ, trễ nải. Màu xanh của rừng dịu dàng vây lấy cô. Những tia nắng sớm tinh nghịch nhảy múa quanh cô. Những đoá hoa hồng tú cầu mịn như nhung, đầy như những đĩa xôi bẩy màu đơm rải ra trên kẽ đá. Khe nước dưới chân rừng ghi dấu ấn của con ngựa nước sung sức, giờ chỉ còn những sợi nước vàng khé. Đàu đưa hai bàn tay lên ngang mặt săm soi. Trong tinh khôi buổi sớm hai bàn tay nở ra như hai bông hoa. Bàn tay, nơi số phận, tâm tính, lòng dạ bày ra. Từ khi biết sung sướng, lo âu hai bàn tay đã là nơi an ủi, nguồn tăng thêm nhựa sống cho Đàu. Ai chạm vào bàn tay không dày, không mỏng, dẻo dai, tràn đầy sức sống của cô là người đó nhận được vui vẻ, cởi mở, là thầm đoán định, mừng cho tương lai đủ đầy đang chờ cô phía trước. Ai nhìn thấy mười ngón tay thuôn dài, mềm mại như mười cánh hoa đều trầm trồ thán phục, mong được gần gũi con người lòng dạ lương thiện, thiên về nội tâm, hết lòng vì người khác... Vậy mà! Nỗi buồn từ gan ruột bò lên đỉnh đầu rồi lan toả xuống tứ chi làm người Đàu nẫu dần, lòng dạ như đám mạ non bị trâu quần.

Vương ngồi dậy, nhìn Đàu, e hèm đánh tiếng. Đàu ngẩng lên, những giọt nước mắt lăn từ từ trên đôi má mát lạnh. Vương bối rồi, cậu vơ vội quần áo mặc vào, hai tay xoắn vào nhau như vặn thừng:

- Thôi mà em, em khóc anh cũng khóc đây này.

Những cử chỉ bất lực, vô nghĩa cùng lời van vỉ bất lực của Vương càng làm cho tủi hờn trong sự non trẻ trào lên. Đàu nức nở. Tiếng khóc khó nhọc của đứa trẻ bị đánh đòn oan cuộn lên từng chập, từng chập, những giẻ nắng sớm dọi qua kẽ lá nhảy nhót, trêu đùa khiến những giọt nước mắt ánh lên màu ngọc trai.

- Anh... anh xin em đấy, nước mắt phỏng có ích gì - Vương rên lên, trong tiếng rên pha lẫn sự bực bội.

- Nhưng anh ơi, tại sao bố em, bố anh cứ như con hổ không chung chuồng, tại sao họ phải làm cho tảng đá va nhau, tại sao... hư hư...

- Đã bảo thôi mà!

Vương nhặt khúc củi cháy dở vung mạnh. Khúc củi vẽ lên không trung một đường vòng nhem nhuốc rồi rơi bịch xuống bụi rậm, tiếng động của nó làm đôi bìm bịp đang gà gật bên nhau giật mình bay vụt sang vạt rừng bên cạnh.

Đàu nhìn Vương, trong giận dữ Vương như con gấu đứng trước dòng nước xiết, cô đứng dậy ôm riết lấy Vương hổn hển, thì thầm:

- Anh Vương, anh đừng bỏ em anh nhé!

Vương ậm ừ trong cổ họng:

- Ừ!...

- Anh bỏ là em sẽ là cái lá rời cành đấy.

Vương quàng cánh tay gấu qua vai Đàu, mùi mật ong tỏa ra từ mái tóc mun làm dịu đi vết thương đang rỉ máu:

- Em đừng nghĩ ngợi nữa, mình chung da chung thịt rồi thì anh đâu em đấy thôi.

- Em chỉ sợ...

Vương bịt vội cái mồm xinh như đóa hoa đỗ quyên:

- Đừng. Đừng nói nữa. Nói nữa thần sét bổ làm đôi bây giờ.

Đàu bỗng phì cười, cả đêm làm cái việc động giời, da thịt còn nhễ nhại, hơi hướng vụng trộm còn nồng nặc mà lại thề với thần sét thì đúng là không coi giời đất thần phật là gì. Mà cũng may cả hai không còn biết đến giời đất, thần phật nên không thành nạn nhân của đêm kinh hoàng làm cả vùng rừng chui vào cơn lũ ống.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #44 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:56:56 PM »

Chương mười ba

Trong lúc Siểu đang đối phó với đám người kích động ở Tả Gia thì quân phỉ ở các bản phía Tây gặp nhau ở ngã năm đường xuôi thị trấn, ngoại trừ một số kẻ cầm đầu biết nhau còn hầu như chúng mới lần đầu thấy mặt. Mới đầu gặp nhau tính hảo hán, vì việc lớn chúng còn lịch sự, nhường nhịn, kính cẩn lẫn nhau. Đám người Mông Tà Thàng vừa ra khỏi cửa rừng đã thấy chỗ ngã năm nhung nhúc những người là người. Thấy đám Tà Thàng, một tên người Pú Nả phóng ngựa từ trong đám đông ra hỏi:

- Các bác người bản nào thế?

- Tả Thàng - Một người phóng ngựa lên, ra roi chỉ về phía ngàn năm mây ấp núi - Vậy bác người đâu ta?

Tên người Phú Nả, chỉ roi ngựa về phía sườn núi xa xa:

- Người Cốc Ly.   

Một tên khác cũng phóng ngựa ra:

- Chúng tôi người Sín Chải.

Đám ở Tà Thàng ồ lên:

- Thế thì năm ngón tay chụm lại rồi.

Một tên ở Tà Thàng bảo:

- Năm ngón tụ là tốt rồi, nhưng ta phải làm gì bây giờ?

Tên người Phú Nả chỉ roi ngựa về phía thị trấn:

- Thủ lĩnh bảo tiến vào thị trấn, đánh được đâu thì đánh, cướp được gì thì cướp.

Người khác hào hứng:

- Đúng, bây giờ thì chúng thọt dái lên cổ, tự tan rã cả rồi, mình cứ vào thị trấn cướp phá thôi.

- Vậy thì đánh, thì cướp! - Một kẻ hô vang.

Tất cả rùng rùng hô theo, rùng rùng xuống núi. Tiếng hò hét đánh, cướp, tiếng chân người, chân ngựa rầm rập như đá lăn, như thác đổ.

Đội quân gió cuốn nước chảy đến đầu thị trấn thì bị tiếng súng của bộ đội làm cho khựng lại, chưa đánh đã tan. Thực chất đánh tan bọn ô hợp này không khó. Nhận lệnh phải chặn đứng bọn phỉ từ phía tây tràn xuống một tiểu đội của đại đội bộ đội địa phương nhanh chóng hành quân, triển khai mai phục trên con đường độc đạo từ ngã năm dẫn về thị trấn. Chờ cho bọn phỉ chui vào hẻm núi tiểu đội trưởng ra lệnh nổ súng, ba tên đi đầu ngã ngựa làm cho bọn phỉ rối loạn, quay đầu, mạnh thằng nào thằng ấy chạy.

Phỉ tan nhưng dân không tan. Từng đoàn dân chúng toàn người già, đàn bà, con trẻ như đám rều quấn lấy nhau lừ lừ trôi về phía thị trấn. Trong tay mỗi người không súng ống, giáo mác, dao dài, gậy gộc, song kẻ dắt ngựa, kẻ bao vải, bao tải, lù cở, khuôn mặt, dáng vẻ ai ai cũng lầm lầm, nhẫn nại, kiên quyết, phó mặc. Bộ đội, cán bộ giang tay ra cản không được, quát dừng lại không xong, bắn súng chỉ thiên đe dọa cũng chẳng nổi.

1

Trong trụ sở Châu ủy, Long đang ngồi đọc công văn hỏa tốc thì được thông báo cửa hàng lương thực thị trấn nguy cơ bị phá, anh vội vã nhảy lên ngựa ra roi. Long đến nơi thì ở đó đã tụ tập một đám đông cụ già, đàn bà, trẻ con, ai cũng da dẻ xanh tái, quần áo rách rưới, xống xếnh. Một tốp bộ đội đang cố hạ hỏa đám đông bằng cách đề nghị giải tán, ai về nhà nấy, nhưng cả đám phản đối bằng cách lì ra.

Long rẽ đám người lố nhố, trèo lên bậc thềm, anh đau xót nhìn sự đói khát bày cả ra khuôn mặt, tay chân, quần áo nhưng những ánh mắt lộ rõ ý định đòi mở kho thóc còn mạnh hơn cả vũ khí, anh cất tiếng:

- Thưa bà con! Cách mạng không muốn cảnh này, bà con chắc chắn cũng không muốn cảnh này...

Những khuôn mặt vô cảm, bất chấp làm Long hẫng người. Một cán bộ mang đến một cái bàn, Long cố ấn sự bực tức, bất lực vào gan ruột, trèo lên bàn nhìn khắp lượt:

- Tôi biết bà con đang đói. Nhưng đói không có nghĩa là làm càn. Cách mạng giải phóng đất này khỏi đè nén, áp bức mang lại no ấm cho mọi người, song đến bây giờ vẫn để bà con đói khổ là lỗi của cách mạng. Nói đi phải nói lại, bà con cũng nên thông cảm với những khó khăn hiện nay. Bệnh nào cũng có thuốc chữa, bà con hãy cùng cách mạng bàn bạc để vượt qua cơn bĩ cực này. Tôi biết bà con bị kẻ xấu xúi giục chống phá chính quyền, song như thế không nên, lá tre ghè lá trúc thì cả lá trúc lẫn lá tre nát tan thôi...

Lời Long như nước đổ lá ráy, đám đông vẫn không ai động đậy, không ai nhếch mép, tất cả cứ như bị chôn cứng. Một cán bộ đứng bên Long, mặt mũi đỏ căng, tay đặt vào cò súng, miệng định cất lời mạt sát, Long quay sang anh cán bộ, rầu rầu:

- Thôi! Cậu bảo thủ kho mở kho cấp cho mỗi người mười cân thóc.

Anh cán bộ tròn mắt ngạc nhiên:

- Nhưng...

- Không nhưng gì cả, đây là lệnh, bảo anh em làm đi.

Nghe Long nói phát thóc, mặt mũi đám đông giãn ra, sáng lên, song chỉ một lát thôi cái vẻ lầm lì lại trùm lên cả đám. Khi vào kho, mở bao ra cho cán bộ đổ thóc vào, những khuôn mặt đổ bằng chì vẫn không thay đổi. Nhìn họ, Long không biết nên thương hay nên sợ nữa.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #45 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 04:58:21 PM »

Bọn phỉ đã kiểm soát được toàn bộ Sín Chải. Theo lệnh của Triệu Tá Sắn, ngoài việc buộc người họ Triệu đi theo, bọn chúng không động đến nhà họ Triệu và các nhà có người theo phỉ còn các nhà khác đều bị chúng triệt hạ, cướp bóc theo kiểu ân oán giang hồ. Người đầu tiên bị chúng điệu ra bãi đất đầu bản là Xã đội phó On. On bị chúng đánh đập cho mặt mày thâm tím, máu me đầm đìa, cái áo màu đen tơi tả để lộ ra bộ ngực lằn ngang, lằn dọc, máu đọng thành vệt.

Bọn phỉ vừa dẫn On ra tới bãi thì Bàn Văn Sinh cũng vừa phóng ngựa tới. Vừa nhảy xuống ngựa Sinh đã vung roi vút xuống cái lưng trần của On, mỗi lần cái roi da vút xuống là một lần hắn rít lên:

- Mày giỏi truy lùng ông này!

- Mày bắt bọn ông nếm mật nằm gai này!

- Cho mày biết thế nào là thổ phỉ này!...

On oằn mình chống đỡ những nhát roi thù, mắt anh vằn lên những tia máu. Sự giận dữ của On càng kích thích sự điên tiết của Sinh, những nhát roi, những lời rít không còn thong thả mà sầm sập quấn lấy anh.

On không còn đủ sức chống đỡ Sinh, trước khi kiệt sức gục xuống anh còn kịp phun vào mặt Sinh một bãi máu. Bãi máu hờn căm của On đẩy cơn điên của Sinh đến đỉnh điểm, hắn rút con dao dài kè kè bên thắt lưng ra. Bọn phỉ chưa kịp bưng tai, bưng mắt thì ánh thép lạnh đã xuyên thẳng vào ngực On, anh rú lên rồi gục xuống.

Sinh chùi cái dao đầy máu vào ống quần rồi lên ngựa phóng đi. Lúc này bọn phỉ trong bản mới lục tục dẫn người ra. Cả thảy mười hai người, người nào người nấy bị trói giật cánh khuỷu, quần áo tả tơi, mặt mày đầy máu, một cuộc hành hình tập thể khởi đầu cho một ngày mới bắt đầu.

1

Sau trận phủ đầu của bọn phỉ, mấy ngày sau đó cả vùng hầu như im tiếng súng. Phía Mặt trận Phòng Tô của Triệu Tá Sắn phát cuồng lên vì chiến thắng. Hả hê, vui sướng nổi phềnh lên trên các chảo thắng cố, các mâm rượu. Chúng hò nhau lập ban này, bệ nọ, thề quyết tử đến cùng. Phía cách mạng, bị bất ngờ, bị đổ bể, bộ đội, cán bộ, dân quân du kích phải co cụm trong thị trấn hoặc rút sâu vào trong rừng. Không thể tác chiến khi chưa hiểu rõ còn gì, mất gì, dân ai theo ai không, địch đang mạnh hay yếu. Trong tình cảnh gà mắc tóc không còn cách nào khác họ đành phải co vào, cương lên để bảo toàn lực lượng và cử người cắt rừng về xuôi xin tiếp viện. Rất may mắn, phỉ là một bọn quân ô hợp, trừ bọn trùm sỏ còn đa số quân cán của chúng là những kẻ a dua làm theo hoặc bắt phải theo. Mục tiêu chính của chúng là cướp của, là thỏa nguyện bắt người khác phải khiếp sợ, phục tùng, thấy của nả của Nhà nước, của dân chúng, tướng cũng như quân tối mắt vào tranh giành, cướp phá, quên cả lý tưởng lẫn ý chí.

1

Con ngựa quen đường đưa Long về thị trấn.

Trời đã sáng rõ. Mọi vật vun vút lùi sau lưng ngựa. Mặt trời, không khí náo nức buổi sáng không đánh thức nổi cánh rừng. Những cây vầu, lá khô sắt, thân mốc thếch, những đám cỏ mùa lụi vàng ệch, những lạch nước khô quánh, đỏ đọc..., tất cả im ắng, chết lặng, hòa đồng với bài ca chết chóc.

Con ngựa có Long cố gượng sức nằm dài trên lưng đang thả nước kiệu trên đường quen. Do tiếng đạn, do máu mê kích động hay do thương chủ mà hai mắt nó đỏ như mắt thỏ, hơi mồ hôi bốc lên ngùn ngụt.

Vừa thấy Long, cán bộ, bộ đội, đã ùa đến vây quanh, hai người đỡ Long xuống ngựa. Long gượng nhìn mọi người, thều thào:

- Bảo đồng chí Châu triệu tập ngay cuộc họp...

Trung đội trưởng Mai lo ngại, nói:

- Vâng, chuyện đó để sau, phải xem vết thương cho anh đã.

Long xua xua tay:

- Được rồi, được rồi, nhưng phải họp gấp ngay, nằm trên chảo lửa rồi.

Trung đội trưởng Mai đang cho liên lạc báo họp thì anh y tá chạy tới. Mọi người dìu Long vào nhà, đặt anh lên sạp. Vết thương bên vai trái Long tuy vào phần mềm song đã tấy lên như phải bỏng, máu rỉ ra thành giọt. Long nhắm mắt nén đau cho yên lòng mọi người.

Cuộc họp của Châu được bắt đầu một cách khá nặng nề. Những người đến họp mang theo tâm trạng khác nhau. Người co mình lại để thăm dò, giữ mình. Người mang theo sự kinh hoàng của trận lũ ống lũ quét, sự kinh hoàng, sợ hãi đó còn in đậm trong quần áo xống xếnh, lấm bẩn, sợ hãi. Người mang tâm trạng nôn nóng, thái quá, cơm thịt đang ở trong mồm còn có kẻ móc ra. Người buông xuôi, ngờ vực, nước đến đâu bèo đến đấy, đến cả quân, dân, chính, đảng, công an, đoàn thể trong tay mà trong có mấy ngày đã trắng tay, thì mình còn làm được gì... Không khí nặng nề, đau đớn bao trùm. Những khuôn mặt hốc hác, rộc rạc vì mất ngủ, vì bất lực phô ra không cần giấu diếm.

Thấy cuộc họp đã khá đông đủ, Long nhìn Siểu, gật đầu rồi lên tiếng:

- Ta bắt đầu họp nhé!

Mọi người chăm chú nhìn Long, họ biết dù muốn hay không trong lúc nguy nan người đứng đầu vẫn là tấm gương, là chỗ dựa của cả châu.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #46 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 05:01:10 PM »

Long đứng lên, cố gồng mình cho xứng tầm của cây cột cái trong bão, Long nói:

- Thưa các đồng chí, trong tình hình nóng bỏng hiện nay đánh tan bọn phỉ là nhiệm vụ hàng đầu. Trong khi chờ lực lượng chi viện của Khu, của Trung ương, tôi tuyên bố từ giờ phút này toàn châu đặt trong tình trạng thời chiến. Quyền chỉ huy các hoạt động chiến đấu của Châu đặt dưới sự chỉ huy của Ban chỉ đạo chiến dịch tiễu phỉ. Trước mắt tất cả phòng ban, các xã phải rà soát lại lực lượng. Chúng ta phải nắm rõ trong dân, trong cán bộ, ai theo phỉ, ai lừng chừng giữa ta và phỉ, ai giữ vững khí tiết để qua đó phân loại, cảm hóa, tiêu diệt hoặc sử dụng. Chúng ta buộc phải quay lại nắm đất, nắm dân, phải điều hành bộ máy chính quyền trong thời chiến. Tất cả những kẻ chống lại cách mạng, có nợ máu với cách mạng, với nhân dân đều phải trừng trị đích đáng.

Long chưa dừng lời thì một người đã đứng lên hỏi:

- Thưa Bí thư, hiện nay thực lực của chúng ta có những gì?

Long nhìn người vừa nói rồi nhìn khắp lượt:

- Lực lượng của chúng ta hiện nay không có bao nhiêu nhưng cũng đủ để cầm chân cơn lũ - Long nắm ngón tay lại rồi xòe ra ngón cái - Đó là đại đội bộ đội địa phương...

Một người khác buột miệng:

- Đại đội đó tan ngay trong đêm nổi phỉ đầu tiên rồi.

Long nhìn người vừa nói:

- Tan nhưng chưa mất, trước khi biến loạn xảy ra ta đã phân tán đại đội, nhập vào các tổ công tác làm công việc thu thuế và ổn định trật tự. Biến loạn nổ ra, các đội công tác có mất mát, hy sinh nhưng cơ bản vẫn bảo toàn được lực lượng. Trước mắt các tổ công tác vẫn nằm tại địa bàn mình phụ trách, đây là lực lượng tại chỗ để ta lấy lại được thế cân bằng.

Vẫn người nói lúc nãy:

- Đấy là lực lượng thứ nhất, còn lực lượng thứ hai?

- Thứ hai là dân - Long lại xòe ngón tay trỏ ra.

Ai đó rên lên:

- Dân ư! Cả vùng theo phỉ rồi Bí thư ơi!

Long chưa kịp trả lời thì phần lớn ánh mắt của những người dự họp nhìn ra cửa một cách khó chịu, ngoài cửa là Phó chủ tịch châu Hoàng Văn Bình. Bình vừa tới. Anh ta dựa cây gậy vào vách, cởi cái áo mưa mặc để chống vắt lên cây gậy rồi chậm rãi bước vào nhà. Cách ăn mặc đỏm dáng cùng cái dáng khệnh khạng của anh ta như con công vào gặp bầy gà.

Không cảm thấy sự bực dọc của mọi người, Bình nói oang oang:

- Điên, điên thật, hỏng cả bữa cỗ. Con nai đang thui dở thì đùng đùng đoàng đoàng. Mẹ kiếp, mấy con ruồi con muỗi mà làm hỏng cả việc, phải chuyên chính thôi, đùa với chó liếm mặt thế này thì có ngày mất mạng đấy.

Ai nấy ngớ người. Bình to béo, phương phi, bảnh chọe. Từ ngày lên chức Phó chủ tịch châu, Bình đã luyện cho mình tính kẻ cả, kiêu ngạo. Kẻ cả, kiêu ngạo trong cử chỉ, giọng nói, ánh mắt; kẻ cả, kiêu ngạo ăn uống, quan hệ, trong anh ta dường như có hai loại người nhập một, đó là nạt nộ, gia ơn và xum xoe, nịnh bợ.

Thấy mặt ai cũng đăm đăm, khó chịu, Bình chột dạ, anh ta dừng mắt lại chỗ Long. Long bực bội nhìn ra cửa sổ. Anh ta lúng túng tìm một chỗ ngồi xuống, mở xà cột lấy ra quyển sổ, cái bút, nói trống không:

- Đến đủ cả rồi thì họp đi.

Lại một lần nữa Bình rơi vào sự lạc lõng.

Thái độ vô trách nhiệm, vô cảm của Bình đẩy cơn thịnh nộ trào ra, Siểu đứng lên:

- Cuộc họp chạy được nửa chặng đường rồi anh Bình ạ.

Không đợi sự phản ứng của Bình, Siểu quay ra với mọi người:

- Các đồng chí, chúng ta bàn tiếp nhé. Đúng, cái đau đầu tiên của chúng ta là phần lớn dân quân du kích tan rã. Song tan rã ấy từ đâu? Tôi có thể nói như đánh đục vào cột là tan rã từ chính chúng ta. Suốt mấy năm qua dân quân, du kích tập hợp, luyện tập, canh gác, nhưng họ được gì, mất gì? Trong khi bụng như cối nước đói gạo mà phải ngồi nghe huấn thị như nghe thầy cúng huấn thị ma thì tiếng nào ở lại tai được. Vào mùa, vào vụ cả nhà trông vào cây cột cái, cây cột cái tối ngày ra bãi lăn lê bò toài, lùng chỗ này, sục chỗ kia rồi về nhà hạch sách cơm rượu thì bố ai mà chịu được.

- Nhưng cả nước đang khó khăn, cán bộ còn phải ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng thì lấy gì mà cấp cho dân quân - Bình ngắt lời Siểu.

Siểu hít một hơi dài, khuôn mặt đanh lên như trước giờ vào trận, hai tay Siểu khoát rộng như muốn ôm cả giời, cả đất, anh nói từ tốn song giọng vẫn vang vang như đang nói trước núi rừng:

- Vâng, khó khăn. Ai cũng biết cả, cả nước đang khó khăn, nhưng không thể uống nước lã mà sống mãi được. Nếu bày cả lên mặt bàn này để rõ trắng rõ đen thì phỉ khó khăn hơn ta nhiều, nhưng sao nó hút được người nhanh thế. Là vì nó học con ong, con bướm. Nó lấy những thứ thiết thực để dụ người. Những lời dẫn dắt của nó đi thẳng vào cuống họng, vào cái dạ dày của người. Đang đói hoa mắt chóng mặt bảo đi lấy gạo về nấu ăn thì có sắp chết cũng vùng dậy. Đang rét từ trong bụng rét ra bảo đi lấy áo, lấy chăn thì có ở bên kia thác thì cũng quyết mà lao xuống. Tôi người bé lý bé, chỉ biết bày cái nhỏ bé ra thôi, còn tùy các đồng chí bàn luận.

Những lý lẽ chui ra từ thực tế đã khuấy lên khí thế phấn chấn trên các khuôn mặt, riêng Bình thì không, hắn thấy mình bị xúc phạm. Xúc phạm song không phản kháng được, hắn cúi đầu, dán mắt vào những hình vẽ nhòe nhoẹt trên mặt bàn. Một làn gió lạnh ào tới đưa theo cả một biển mây mù, những hạt nước li ti như hạt bụi, dày như thể quờ tay nắm được làm cho căn phòng được ủ trong màu trắng lạnh.

Long thấy cả, biết cả nỗi bực bội của Siểu, sự bẽ bàng của Bình, anh thấy mình phải gỡ rối bằng cách lôi mọi người vào công việc. Bằng một giọng trầm trầm, khúc chiết, anh nói rõ về cục diện chung, về thế thắng của phỉ, về những khó khăn không kiểm soát của chính quyền hiện nay. Long nói tới việc bắt buộc phải mở kho thóc thì một người cưỡi con ngựa hồng phóng tới. Chừng như con ngựa phải đi suốt đêm. Người - quần áo, tóc tai rũ rượi, đôi mắt phủ đầy sự đau đớn, thất vọng, mệt mỏi. Ngựa - bê bết bùn đất, mắt đỏ quạch như mắt thỏ, mép sùi bọt như ổ trứng nhái bén.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #47 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 05:07:26 PM »

Người cưỡi ngựa xô cửa, loạng choạng bước vào phòng họp. Mọi người nhổm dậy như kiến vống đốt đít, Long hỏi dồn:

- Sao? Tình hình bên Tả Gia sao rồi?

Người cưỡi ngựa mệt mỏi lắc đầu:

- Hết. Hết cả rồi!...

Long lao đến nắm lấy vai người cưỡi ngựa lắc mạnh:

- Hết là hết thế nào? Nói mau!

- Hết cả rồi. Cả đại đội bị lọt vào ổ phục kích, chết gần hết rồi.

Long ngơ ngác:

- Thế dân quân, du kích đâu?

Người cưỡi ngựa rũ xuống, nói như thở hắt ra:

- Tan hết rồi, kẻ theo phỉ, kẻ bỏ súng về nhà cả rồi.

Tất cả những người dự họp đều sững sờ, mất mát quá lớn, quá bất ngờ làm cho mọi người chết lặng, mồm miệng như bị cái đũa cả gàng ra.

Siểu nói như thở hắt ra:

- Mình phải làm thế nào đây anh Long?

Long cũng không biết làm thế nào nữa. Mấy ngày qua anh đã vắt óc, đã liều mình, đã làm những gì có thể, nhưng bọn phỉ mưu mô, xảo quyệt đã dẫn các anh vào hết bùng nhùng này đến bùng nhùng khác.

Bỗng có tiếng súng nổ rộ lên ở mạn quốc lộ, hướng Lào Cai vào, Long giật mình, nghiến răng kèn kẹt:

- Gay rồi, gay rồi.

Long ngẩng phắt lên, nhanh nhẹn, rắn rỏi, dứt khoát:

- Anh Siểu và hai người ở lại, còn tất cả theo tôi.

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, Siểu bảo:

- Đi đâu vậy anh Long?

Long ra cửa, nhảy lên lưng ngựa:

- Ra quốc lộ, có lẽ người của ta ở Lào Cai vào tiếp viện đang rơi vào ổ phục kích, bằng mọi cách chia lửa với họ thôi.

Hơn hai chục người nhảy lên ngựa theo Long phóng ra phía đường quốc lộ, phía ấy tiếng súng đang lúc rộ lên, lúc lẹt đẹt.

Đội của Long vừa đi được một lúc thì hai chiến sỹ dong một tên tù binh về châu ủy. Tên tù binh đó là Bàn Văn Sinh. Sinh bị bộ đội phục kích bắt được khi hắn đang trên đường đi Sán Chải.

Bàn Văn Sinh được dong tới trước mặt Siểu. Tên trùm phỉ khét tiếng này suốt cả chặng đường lì lợm không nói không rằng, vừa nhìn thấy Siểu hắn bỗng lao tới phì một bãi nước bọt vào mặt anh.

Mọi người bị bất ngờ, một chiến sỹ bộ đội lao tới cho một quả đấm thôi sơn vào mặt Sinh.

Sinh nhổ ra một bãi bọt đầy máu, con mắt chứa lửa trừng trừng nhìn Siểu, rít lên:

- Đồ chó má, chính mày, chính mày đã rước hổ về nhà, chính mày đã gây nên cảnh nồi da nấu thịt. Mày... mày là thằng phản bội.

Siểu lau bãi nước bọt của thằng khốn kiếp trên mặt, nắm cổ áo Sing gầm lên:

- Mày bảo ai phản bội? Ai phản bội?...

Sinh không thay đổi sắc mặt, nói giọng chứa đầy thù hận:

- Chính mày, mày đã đưa bọn cứt đái lên đây cướp người, cướp đất, chính mày là thằng phản bội...

Siểu không kìm được cơn điên, anh lồng lên, thoi những nắm đấm vào mặt Sinh.

Sinh đứng im chịu trận.

Đấm chán, Siểu ngừng tay, rũ xuống.

Sinh cười khẩy:

- Không đánh được nữa à. Đánh đi, mày không còn đánh được bao lâu nữa đâu, rồi chúng tao sẽ nghiền nát mày như nghiền cám...

Siểu vùng lên:

- Câm mồm.

Sinh cười vang, giọng cười chứa đầy ngạo mạn:

- Sợ rồi hả, rồi mày sẽ thấy thế nào là chính nghĩa, thế nào là phản bội, thế nào là...    

- Phằng... - Khẩu K54 trong tay Siểu vung lên, viên đạn bắn gần xuyên thẳng vào giữa trán Sinh. Sinh giơ hai tay ôm đầu rồi gục xuống. Siểu giơ súng bồi tiếp một viên vào cái xác đang giẫy giẫy.

Sự việc xảy ra quá nhanh làm ai nấy bàng hoàng, một cán bộ kêu lên:

- Anh Siểu! Sao anh lại làm thế?

Siểu lặng lẽ tra súng vào bao, nói:

- Với bọn chó đẻ này chẳng giết trước thì cũng phải giết sau thôi.

- Nhưng...

- Không gột rửa được thù hận trong đầu bọn trùm sỏ thế này đâu, tôi sẽ chịu trách nhiệm về việc này.

Siểu lẳng lặng bỏ đi, được vài bước anh quay lại, nói:

- Gặp Triệu Tá Sắn, Vàng Seo Hùng, Lý Láo San tôi cũng sẽ làm như thế này. Vùng rừng này có tôi thì không có bọn chúng, có bọn chúng thì không có tôi.

Hai cán bộ nhìn nhau ngơ ngác. Với những tên trùm phỉ cứng đầu, gây nhiều tội ác như Bàn Văn Sinh thì việc giết là đúng rồi, song mình có đảng, có chính quyền, có quân đội, công an, tòa án thì phải xét xử cho đàng hoàng, đúng người đúng tội, bắn giết kiểu tùy hứng thế này thì oán thù còn chất chồng, người lầm đường còn lâu mới quy phục.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #48 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 10:19:37 PM »

Chương mười bốn

Cả nửa tháng trời Ban chỉ huy chiến dịch tiễu phỉ ngồi trên đống lửa. Suốt những ngày qua ta tác chiến đầy khó khăn. Bọn phỉ ranh ma quỷ quyệt khiến ta luôn luôn bị động, sự bị động vô lý đến mức khóc dở, mếu dở. Một đơn vị được báo bọn phỉ đang tập trung trong núi Ngài Ma. Chỉ huy đơn vị hội ý chớp nhoáng rồi một mặt cho liên lạc cấp tốc báo cáo Ban chỉ huy chiến dịch, một mặt gấp rút triển khai tiến công địch. Kế hoạch sáng suốt, cách đánh cấp tập, bất ngờ, lực lượng đủ để áp đảo đối phương, vậy mà tổ chức bao vây chưa xong thì hỏa lực địch đã phá tan đội hình.

Một tiểu đội bộ đội trên đường hành quân bất ngờ gặp một toán thanh niên vác súng kíp đi trên đường. Gặp bộ đội họ cười nói, chào hỏi bằng tiếng địa phương rất thân thiết. Ngôn ngữ bất đồng, bộ đội nhầm tưởng là du kích liền hồ hởi cảm ơn, bắt tay, vui vẻ hẹn gặp lại, nhưng khi bộ đội đi được một đoạn thì tiếng súng chát chúa nổ ngay phía sau. Cả tiểu đội ngã ngửa người, cũng may sẵn tính cảnh giác thường trực nên không có thương vong. Tiểu đội du kích của châu lỵ Phòng Tô chia làm hai mũi xuống dân thì một mũi gặp địch. Hai bên đều thông thạo địa hình, cùng quyết chiến đến cùng. Lửa gặp lửa, hổ gặp hổ, bên nào cũng lợi dụng địa thế hiểm trở để chiến đấu. Bọn phỉ cậy thế đông, hoả lực mạnh, hung hãn ép ta vào sát vách đá. Ta bám giữ từng mỏm đá chống trả. Anh em cùng tiểu đội ở mũi kia nghe tiếng súng nổ liên hồi biết đồng đội chạm trán phỉ vội triển khai cứu viện. Bọn phỉ một mặt quay lại đối phó với mũi cứu viện, một mặt đánh rát nhóm bị phục kích. Hai đội viên du kích bị trúng đạn ngã xuống, một người bị sa vào tay chúng. Tình thế quá gay go, hai mũi du kích phải ám hiệu cho nhau rồi chia làm hai hướng mở đường máu chạy thoát vào rừng.

Lại nữa.

Lại nữa...

Sự thất bại liên miên trên khắp mặt trận làm cho Long hoang mang như chính mình đang đi sai đường. Việc thuận theo bọn phỉ để được yên thân của người dân đã làm bao những lời lẽ giáo điều bị lật ngược. Những việc làm từ trước tới nay của Long có vi phạm nguyên tắc, có đi ngược chủ trương, đường lối của cách mạng không? “Một vị tướng biết dùng binh là kẻ giữ gìn sinh mệnh của dân, là người làm chủ sự an nguy.” - Long đã hiểu, đã làm. “Quản lý đông người cũng phải rành mạch như quản lý ít người; lúc bình thời cũng phải cẩn thận như lúc có địch; lúc ra trận thì không nghĩ đến sự sống của mình...” - Lời dạy của Tôn Tử, Long thuộc nằm lòng, thường xuyên coi là mệnh lệnh, là kim chỉ nam cho mọi hành động, vậy mà...

Long bỏ lán một mình lang thang trong rừng.

Cả vùng trời phía tây đỏ ối như nhuộm máu. Tán sắc của mặt trời đang hấp hối khiến Long rùng mình, linh cảm tới vạn vật đang tới ngày tận thế.

Rồi rừng vào đêm xao xác, câm lặng, hờ hững. Đám lá khô dưới chân Long rạn vỡ, nát vụn. Dọc theo bên cạnh lối đi, đất núi rỉ ra những giọt nước nhớp nhúa. Những đỉnh núi lô nhô dần nhuộm màu tím sẫm. Bóng tối từ hang hốc bò nhanh ra trùm lấp vạn vật, thoáng chốc màn đêm bưng bít, bủa vây khắp trời, khắp đất...

Tự nhiên trôi trong tự nhiên. Bước chân trôi trong bước chân. Rồi cũng trong tự nhiên, trong bước chân vô định, tự nhiên Long giật mình. Anh chợt nhận ra mình đang đơn lẻ, đang hun hút giữa rừng đêm. Lạc mà không lạc, đúng mà không đúng, ý nghĩ phản kháng bùng lên trong đầu. Không! Ta sẽ khuấy tung cái ý thức xuôi chiều, khuấy đảo cái trật tự mà người ta đã đưa vào đầu nhiều người đến thâm canh cố đế. Làm việc này có thể ta sẽ bị hút tụt xuống vực thẳm, có thể ta sẽ nổi trôi trong tan vỡ song ta không thể không làm. Lịch sử đã đặt lên vai ta, vai Siểu, vai những cán bộ cách mạng đất Phòng Tô. Làm cho cây cối đất này mãi mãi đơm hoa kết trái, con người đất này mãi mãi sinh sôi, không lấy tre ghè trúc, lấy học hành, vươn tới làm mục đích sống thì còn hơi thở cuối cùng cũng phải làm. Đó là chính là mục tiêu của cách mạng, là con đường mà ta và những người như ta đang dấn thân vào. Mục tiêu đến đây không thể rẽ hướng. Con đường đến đây không thể nghẽn tắc. Muốn đi tiếp, muốn chiến thắng phải chấp nhận phiêu lưu, chấp nhận thành bại.

1

Được báo có cuộc càn quét của Việt Minh vào rừng Sán Chải, Sắn điều hơn một trăm quân cho cuộc phục kích. Trận đánh được hắn chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Trên một mỏm đồi hắn chậm rãi vuốt chòm râu dê, mắt lim dim nhìn xuống con đường chui sâu vào trong rừng, nơi có hơn một trăm chiến binh mai phục đợi lệnh. Hắn chờ trận đánh chuẩn bị xảy ra dưới chân mình như kiện tướng chờ bước vào ván cờ mà phần thắng đã cầm chắc trong tay. Đám tùy tùng lây theo cái ung dung, tự tin của tổng chỉ huy. Kẻ trèo lên cây hào phóng phóng tầm mắt ra bốn hướng. Kẻ ngồi cạnh ánh mắt nịnh nọt hau háu nhìn từng cử chỉ của chủ, chỉ cần hắn có động tác nhỏ thôi là những cái mỏ nặn bằng bột nếp có dịp bung ra những lời nịnh nọt. Kẻ chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc ăn chia với cánh quân mai phục.

Mặt trời đã lên cao mà con đường chui sâu vào trong rừng vẫn im ắng. Những tia nắng đã sốt ruột rang khô mặt đất. Cây cỏ, chỗ ngồi của cả bọn trên mỏm đồi đã rã cỏ, đá lộ. Bóng của mấy cây sến già đã lặng lẽ thu dần lại. Những chú chim họa mi hót mỏi mồm không cổ vũ được ai đã chán nản. Mấy kẻ chờ đợi đã sốt ruột, bực bội đi đi lại lại. Vàng Seo Hùng vừa nhai mẩu thuốc, vừa ngóng xuống con đường. Chợt mắt Hùng sáng lên, cửa rừng đã lố nhố những người là người. Bộ đội áo quần, súng ống chỉnh tề, dân quân du kích quần áo xộc xệch. Người súng trường, kẻ súng kíp, người mã tấu, kẻ dao dài, đội quân nhiều màu áo đan vào nhau, lặng lẽ bám theo nhau trên con đường độc đạo. Người cậy quân đông, súng tốt nghênh ngang, lấc láo. Người biết mình chui vào hang cọp, nem nép trông trước, trông sau... Mặt trời đã thả xuống những tia nắng chói chang. Cả khu rừng chết lặng, thỉnh thoảng cơn gió hiếm hoi lướt qua đánh động làm cho lo sợ, hồi hộp càng lúc càng dâng lên.

Sắn cùng đám tùy tùng theo dõi sát từng bước tiến của đối phương. Dưới chân hắn, tốp bộ đội, du kích đầu tiên đã đi qua những giàn bẫy đá, tốp thứ hai đã lọt qua ổ phục kích, tốp thứ ba bám theo tốp thứ hai.

Sắn đếm được năm tư người đi vào mõm thú. Tốp đi đầu sắp lọt vào ổ phục kích của ba khẩu trung liên. Ba cái họng của thần rồng Pháp để lại được ướp trong mỡ bò, chôn sâu trong đất đến lúc này được lôi ra dùng. Có lẽ thấy khu rừng yên ắng, thấy lời báo của cơ sở không tin tưởng nên họ dần chủ quan, nhìn dọc, nhìn ngang, cười đùa, bẻ lá. Bỗng một người giương súng lên trời bắn, làm cả bọn giật mình. Sắn cũng hoảng hồn, hắn hét lên:

- Bắn!

Tiếng hô vọt ra khỏi miệng Sắn như quả trái pháo vọt ra khỏi nòng. Hưởng ứng lời hô của Sắn là mấy chục khẩu súng thi nhau nhả đạn, mười hai cái bẫy ầm ầm đổ đá xuống mặt đường, những cái bẫy đòn quật ngang thân người vút ra.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
bodoibienphong
Thành viên
*
Bài viết: 819



« Trả lời #49 vào lúc: 07 Tháng Mười Hai, 2017, 10:32:27 PM »

Ngay loạt đạn đầu cả đội hình bộ đội, du kích rối loạn, mạnh ai nấy lấy bụi cây, tảng đá làm cứu cánh, người chỉ huy vội hét lên:

- Hãy bình tĩnh, không được rối loạn.

Tiếng hét của người chỉ huy vuột đi trong những làn đạn chéo cánh sẻ. Tiếng đạn rít, tiếng đá đổ, tiếng kêu trời tắc nghẹn bay lên chỗ Sắn. Từ phía Tây hàng ngàn con quạ rào rào bay tới, che rợp bầu trời. Tiếng kêu quang quác của loài báo thần chết làm đối phương thất kinh song là bữa tiệc mừng của Sắn, hắn đưa bong bóng rượu lên nhấp một ngụm rồi đưa cho Vàng Seo Hùng:

- Uống đi!

Hùng đỡ bong bóng rượu rồi ngây người nhìn xuống chân đồi. Ở dưới đó, bộ đội, du kích sau phút hoảng hồn, lúng túng đang cố lấy lại thế chủ động, song biết đã rơi vào thế bất lợi các tốp đang co cụm lại yểm hộ cho nhau, tự trấn an bằng cách bắn như vãi đạn vào các lùm cây, tảng đá, tiếng súng thị uy, lấy lại tinh thần lạc lõng như bắn vào chỗ không người.

- Đã đến lúc rồi đây - Sắn lẩm bẩm rồi bật dậy, lên ngựa, khoát tay, lập tức mấy chục tên lính nhảy lên ngựa. Sắn phóng trước, cả bọn phóng theo, tiếng người thét, đạn réo, những ngọn roi bổ xuống làm cho những con tuấn mã điên lên, chúng phóng rầm rập xuống núi, lao vào đội hình đang co cụm của đối phương. Đoàng... đoàng..., vút... vút..., những tiếng súng nổ, những nhát gươm bổ xuống tới tấp. Cả đội hình bộ đội, du kích rã ra. Người bị thương, người hồn lìa khỏi xác, người giơ súng, giơ tay lên đỡ kiếm, rồi mạnh ai nấy chạy. Một người bị nhát gươm bổ xuống rú lên. Một người bị nhát gươm phạt đứt cánh tay vừa rú vừa quay tròn như múa. Một người bị giáo cắm phập xuống làm đứt đôi bàn chân, bật lên nhảy lò cò như phát rồ. Mấy người bị thương máu me bê bết nhưng vẫn lì lợm chống trả...

Tiếng súng thưa dần rồi im bặt.

Hai tên lính chạy lại báo tin thắng trận cho Tổng chỉ huy. Nhóm Kinh áo nâu, Kinh áo đen, Kinh áo xanh chết mười người, bị thương năm người, quân của thủ lĩnh không mất một giọt máu, thu được mười hai khẩu súng các loại.

Cả bọn hỉ hả công kênh nhau reo hò vui sướng.

Sắn vẫy tay cho bộ tướng rồi lững thững đi dọc nơi vừa xảy ra chiến sự.

Chiến trường còn vương mùi thuốc súng. Mười thằng chết mỗi người mỗi kiểu, người nằm úp sấp xuống mặt suối cạn, người ôm ghì lấy tảng đá, người trước khi chết vùng vẫy nát cả một đám cỏ... người nào cũng mắt mở trừng trừng, như ngạc nhiên, như không muốn từ giã cõi đời.

Sắn săm xoi từng xác chết, rồi hất hàm hỏi tên đội trưởng:

- Có biết danh tính bọn này không?

Tên đội trưởng bị bất ngờ, lúng túng:

- Dạ không, nhưng nhìn cách ăn mặc và súng ống thu được thì thấy toàn là bọn lính quèn.

Sắn thở dài:

- Cơ hội thế mà giết được toàn bọn nhãi nhép thế này thì tiếc thật.

Một tên lính chạy lại xum xoe:

- Thưa Tổng chỉ huy, chúng ta phải dọn bọn này như thế nào ạ?

Sắn phẩy tay ra lệnh:

- Cho tất cả vào một hố.

Cả bọn răm rắp làm theo, một lúc sau cả người chết lẫn người bị thương đều nằm sâu trong lòng đất. Sắn nhìn lũ quạ đang đậu kín các ngọn cây kêu
quàng quạc, cười mỉn. Dưới lòng đất chúng tha hồ đùm bọc, tha hồ cãi nhau, chỉ lũ quạ đen là tưng hửng mà thôi.

Không khí chiến thắng trào dâng, rạng rỡ trên từng nét mặt, từng cử chỉ. Cả trăm con mắt hướng cả về phía Tổng chỉ huy, người tự mình vạch ra, tự mình chỉ huy trận đánh “dụ dê vào miệng cọp”.

Sắn lâng lâng như vừa tu cả vò rượu. Sau trận thắng này khí thế của Mặt trận Phòng Tô sẽ bốc lên đến tận giời. Còn chờ đợi gì mà không khuấy tung đống lửa này lên. Sắn lên ngựa nhìn khắp lượt, đôi mắt đạo sỹ ôm ấp, vuốt ve từng cơ thể tràn đầy hứng khởi:

- Thưa anh em! Sau trận thua nhớ đời này bọn chính quyền sẽ ruỗng từ trong ruỗng ra, nát từ ngoài nát vào, còn chúng ta, bão đã nổi, nước đã tràn, cái đích đang đến gần, các chiến binh muôn năm.

Tất cả ồ lên những tiếng muôn năm, một tên nhảy lên mô đá giương súng lên trời, bóp cò. Hàng trăm tay súng bóp cò theo. Sắn hùng dũng cưỡi ngựa đi giữa hai hàng quân. Sau hắn là các bộ tướng thân tín. Hắn mỉm cười ra ơn. Khởi sự lần này, thắng lợi lớn nhất của các toán quân không phải là giết được đối phương mà là cướp được của cải. Ngô lúa từ các kho lẫm của chính phủ tranh nhau chảy vào các bao tải lên lưng ngựa chạy về các nhà. Trâu bò, ngựa tự nhiên là của chung ai dắt thì dắt, ai mổ thì mổ, phỉ làng này cướp của làng kia, phỉ của bản kia cướp của bản này, hầu nhà nào cũng được cướp, nhà nào cũng mất cướp. Tiếng giằng xé, kêu cứu rền rĩ cả vùng song cả vùng cũng hoan hỉ với những cái được mang về. Rồi hãm hiếp đàn bà, con gái. Những kẻ từ bé chưa biết gì, những kẻ bệnh hoạn được phép cộng thêm của lạ, những kẻ theo đóm ăn tàn, những kẻ lấy nơi sung sướng làm nơi trút thù, trút hận..., tất cả như phát rồ, nhìn thấy người mặc váy, quần ngắn, quần hồng, quần xanh là chúng lao vào cắn xé, thỏa mãn. Đánh giết, cướp bóc, hãm hiếp làm nên thù hận ngút trời, làm cho cả vùng kinh sợ. Sắn đang cần thù hận, kinh sợ. Thù hận, kinh sợ khiến dân chúng hoặc phải theo, hoặc phải co đầu vào trong mai rùa. Thù hận dồn quân tướng của hắn đến cùng đường, không theo không được. Thù hận, kinh sợ tách đội quân của hắn ra khỏi trời yên, biển lặng, đẩy cả ngàn người xuống dòng sông ngầu bọt. Cùng khốn cũng là một cái hay, nó thể hiện sức mạnh của kẻ chinh phục, đo được uy vũ với dân chúng. Sự tập hợp vội vàng có thể tạo ra một đội quân ô hợp, song ở thế buộc phải tồn tại thì đội quân ấy buộc phải tự điều chỉnh, tự hoàn thiện mình. Thù địch làm cho chúng không có đường rút, chỉ có đường tiến lên.

Đấy là hôm qua, còn hôm nay... Sắn vui mừng, hắn xứng đáng để bọn chúng tung hô, ca ngợi. Thông thường trong chiến trận các thủ lĩnh thường mượn nhà cửa, hang hốc làm cái mai rùa. Trong nhà cửa hang hốc đó anh ta như một thánh minh, bệ vệ, quan trọng, trước mặt, xung quanh anh ta là sa bàn, bản đồ, là đám hầu cận sẵn sàng đợi lệnh, mỗi cái nhíu mày là có điều quân, có tiến đánh, hoặc rút lui. Sắn khác, hắn sẵn sàng một mình một ngựa xông pha nơi chiến trận, quyết định tại chỗ, thưởng phạt tại chỗ, hắn là linh hồn cho các chiến hữu trông vào thì làm sao mà không xứng đáng.
Logged

Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM