Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 12 Tháng Mười Hai, 2018, 06:30:09 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Sự thật về X.30 (Tập 1+2)  (Đọc 25882 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #110 vào lúc: 07 Tháng Ba, 2018, 05:08:09 PM »


28. MAI LAN VÀ LÝ LÂM

        Cái nét "thiên thần và ác quỳ" của cặp vợ chồng Mai

        ^"Lan và Lý Lâm này ám ảnh Phan Thúc Định.

        Anh đoán có một uẩn khúc bên trong.

        Do đó, ít ngày sau, anh đến thăm người đàn bà mong tìm ra những điều bí mật.

        Mai Lan tỏ ra thông minh. Qua ánh mắt nhìn, những lời trao đổi, chị đoán được nội tâm của người đối thoại. Lan nói :

        - Có lẽ ông ngạc nhiên khi gặp chồng tôi phải không ? Vâng "chồng tôi" hiện nay đấy ! Còn chồng thật của tôi không còn nữa...

        Người đàn bà úp mặt vào hai bàn tay như không ngẩng đầu dậy được nữa. Đôi vai thon nhỏ của chị run lên. Hai đứa con lớn của chị đã dắt nhau sang nhà bên. Đúa con nhỏ nằm thiêm thiếp ngủ trên giường. Cản nhà rộng nhưng không có một bức tranh, một chiếc ảnh, gợi lên không khí lạnh lẽo. Đồ đạc cũng đơn giản : hai chiếc giường, một chiếc tủ đứng, một bộ bàn ghế tiếp khách. Trên bàn, máy hộp sữa và cân cam của Phan Thúc Định mang đến vẫn để nguyên đó. Lý Lâm không có nhà : Gã phải có mặt thường xuyên bên cạnh Ngô Đình Cẩn.

        Phan Thúc Định giữ thái độ trân trọng sự đau khổ của người đàn bà.

        - Ông tốt quá ! Tôi chẳng biết lấy gì để đền ơn ông. Nhờ ông giúp đỡ, con tôi đã được sống - chị nói qua hàng nước mắt - Tôi chẳng muốn giấu ông làm gì. Tôi biết ông là ai rồi, nhưng cũng chẳng sao bởi vì chuyện của tôi chung quanh đây ai cũng biết. Cuộc đời tôi thực chất cũng đã chết từ lâu rồi, từ ngày chồng tôi qua đời. Tôi tồn tại vì mấy đứa con tôi ! Hai đứa con của anh ấy ! Giọt máu của anh ấy còn lại... Đứa con này là con của Lý Lâm, nhưng cũng là con của tôi, con tôi mang nặng đẻ đau... Lý Lâm hiện nay là chồng tôi nhưng trong trái tim tôi...

        Người đàn bà lại úp mặt vào hai bàn tay, nức nở. Dĩ vãng để hằn lại những vết mà thời gian không thể nào xóa nổi trong mỗi con người...

        ... Khi cuộc kháng chiến chống Pháp bùng nổ. Mai Lan phải bỏ học, rời Huế theo cha mẹ tản cư lên mạn Đình Môn - lúc bấy giờ còn là vùng tự do. Mẹ Lan mở một hàng nước để sinh sống. Nhiều anh Vệ quổc đoàn, nhiều anh cán bộ đi công tác rất thích ghé nghỉ ở hàng nước nhà Lan vì nụ cười duyên dáng, cặp mắt đẹp của cô gái tản cư. Có người đã làm thơ, có người nói khi nào kháng chiến thành công, thì thế nào cũng mang trầu cau lại cửa hàng. Lan chỉ cười, cái cười hồn nhiên. Cặp mắt mở to nhìn cuộc đời như của bất cứ cô gái mới lớn nào chưa hình dung được hết cả cái gì sẽ đến với mình.

        Thế rồi Lan yêu. Người yêu của Lan là một cán bộ hoạt động nội thành. Một lần anh ghé quán nhà Lan và chỉ qua một buổi nói chuyện với anh, Lan thấy mình không thể để phí hoài tuổi trẻ trong quán nước của cha mẹ được, khi mọi người đang cầm súng kháng chiến. Anh đã đánh thức dậy trong người Lan niềm khao khát một cuộc sống đẹp đẽ, có ý nghĩa. Anh đã dẫn Lan tham gia công tác cùng anh. Tình yêu của hai người bắt nguồn từ đấy. Họ cưới nhau đơn giản như mọi đám cưới khác trong thời chiến. Sau đó, anh đưa chị vào nội thành hoạt động, trong tổ chức phụ nữ kháng chiến ở chợ Đông Ba. Trong gánh vài của chị quẩy đến chợ Đông Ba có cả truyền đơn. Những cuộc đấu tranh chống thuế của chị em tiểu thương trong chợ có chị tham gia. Hạnh phúc của hai người gắn liền với những cuộc đấu tranh. Hai đứa con ra đời, đứa sau cách đứa trước hai năm. Hai đứa con là ánh sáng, là nguồn hy vọng của đôi vợ chồng trẻ.

        Sau hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, mọi người tưởng được sống trong hòa bình, chờ ngày thống nhất đất nước. Nhưng Ngô Đình Diệm đã từ Mỹ về, tiếng súng vẫn nổ. Nhà tù, trại giam mở rộng ra, xây thêm. Bắt bớ, tra tấn, tù đày, truy tầm những người kháng chiến cũ diễn ra khắp nơi.

        Vợ chồng Mai Lan vẫn ở trong thành. Kháng chiến thành công rồi, hai ngươi trở về với cuộc sống lao động bình thường. Chồng làm thư ký cho một hãng buôn tư. Vợ vẫn ngồi bán vải ở chợ Đông Ba.

        Nhung một hôm, chiếc xe hơi xám bịt kín của bọn mật vụ Ngô Đình Cẩn đã đỗ xịch trước cửa nhà vợ chồng Mai Lan. Chúng đạp hai đúa nhỏ ra để kéo người cha đi. Chúng tát chị ngã sấp đổ bàn tay nhỏ yếu của chị phải buồng rời người chồng. Nước mắt đau thương bắt đầu trùm lên cái gia đình đang sống hạnh phúc đó.

        Ít lâu sau, Mai Lan ngất đi khi được tin người chồng yêu quí của chị đã bị bọn tay chân của Cẩn giết chết.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #111 vào lúc: 08 Tháng Ba, 2018, 06:44:40 AM »


        Chị ốm liệt giường hàng tháng, khi tỉnh khi mê. Hai đứa con ngồi đầu giường mắt vòng quanh nhìn mẹ. Thân hình chúng hốc hác. Hàng xóm, láng giềng không dám công khai giúp đỡ chị, vì bọn Cẩn khủng bố rất dã man tất cả những ai liên quan đến Việt Cộng. Chỉ đêm đêm, có những người mang cơm đến cho hai đứa nhỏ, mang bánh đến để chúng ăn sáng hôm sau, mang sữa, mang thuốc đến để ở đầu giường chị.

        Giữa lúc ấy : có một người đến với gia đinh chị. Hắn ngang nhiên đi qua mặt tất cả bọn liên gia trưởng, nhóm trưởng "cần lao", vẫn hàng ngày dòm ngó. Ngang nhiên đưa thày thuốc đến săn sóc chị. Không những thế, tất cả bọn mật vụ, tất cả những người chung quanh trông thấy hắn đều phải tránh đi. Hắn cứ lừng lững đi vào nhà chị, chẳng thèm nhìn đến ai. Ở nhà chị một lúc, hắn lại lừng lững ra? mặt lầm lì, không ai biết hắn đang nghĩ gì. Người ta thầm thì đó là Lý Lâm, vệ sĩ tin cẩn của Ngô Đình Cẩn.

        Chị nhớ lại quãng đời tưởng đã thành dĩ vãng.

        Một lần đi chợ Đông Ba, Lý Lâm gặp chị. Hắn bần thần trước nụ cười duyên dáng, đôi mắt đẹp. Nụ cười ấy, khuôn mặt ấy ám ảnh hắn. Hấn cảm thấy từ xưa tới nay hắn sống trơ trọi, cô độc quá, như một con thú hoang thiếu một cái tổ ấm để đi về. Cái phần người trong hắn sống lại. Hắn thèm một căn nhà riêng có nụ cười ấy, khuôn mặt ấy. Nhưng Mai Lan đã có chồng, có con. Hắn không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng ra chợ, đứng lẳng lặng nhìn chị một lúc rồi đi.

        Mai Lan biết hắn nhìn mình. Lúc đầu, chị nghi hắn theo dõi gì mình. Dần dần hiểu ra thì chị sợ. Những tên như thế này có thể làm bất cứ việc gì nếu hắn muốn. Nhan sắc, đối với người phụ nữ, nhiều khi chẳng còn là diễm phúc của tạo hóa mà là tai họa. Chị lo lắng nói với chồng. Hai vợ chồng bàn nhau và quyết định chị nghỉ bán hàng một thời gian. Nhưng cách giải quyết đó không ổn. Vì đồng lương thư ký sở tư của chồng không đủ sống.

        Ít lâu sau, chị thấy Lý Lâm lầm lũi đi qua trước cửa nhà. Hắn hỏi thăm nhà chị. Hắn lại lẳng lặng nhìn chị một chút rồi lại lẳng lặng đi...

        Chị đánh liều tiếp tục đi bán hàng. Một tháng qua, hai tháng qua... Chị thấy không xảy ra chuyện gì thì nỗi lo sợ nhạt dần. Lý Lâm vẫn thỉnh thoảng ghé qua chợ. Hắn cũng chẳng tỏ ý gì.

        Bây giờ, chồng chị bị bắt, chị nửa mê, nửa tỉnh trên giường thì hắn lại đến. Ngang nhiên không nhìn đến ai cả. Hắn còn biết sợ ai nửa !

        Việc ấy đến tai Ngô Đình Cẩn. Không những Cẩn không ngăn Lý Lâm mà còn tỏ ý thông cảm, khuyến khích hắn. Đó cũng là một "quốc sách” của anh em họ Ngô : phá hoại hạnh phúc, tình cảm của những gia đình "Cộng sản”, những gia đình kháng chiến cũ.

         Thường chúng vẫn buộc vợ phải ly hôn, dứt khoát với người chồng. Ngô Đình Cẩn đưa cho gã vệ sĩ của mình xem một cái trát bắt Mai Lan. Lý Lâm chậm chạp đọc xong tờ giấy đã đóng dấu đỏ chóe, ngập ngừng nói :

        - Cậu cho con xin.

        Ngô Đình Cẩn làm bộ suy nghĩ rồi đáp :

        - Được. Nể mi lắm, tao cho mượn cái lệnh đó, mi hãy giữ lấy.

        Gã vệ sĩ gập tờ giấy quyết định sinh mạng một con người ấy cẩn thận cất vào ví.

        Lúc Mai Lan hồi phục lại tâm trí, chị nhận ngay ra Lý Lâm ở trong nhà chị. Chị hét lên kinh hoàng. Lý Lâm luống cuống :

        - Tôi... không làm hại chị... Tôi không làm hại anh ấy.

        Hán không nói được hơn nữa. Chị đã gào lên :

        - Ông ra khỏi nhà tôi ngay !

        Hắn đứng sừng sửng giữa nhà chị. Một phút sau, hắn lẩm bẩm:

        - Tôi về.

        Hắn về thật. Nhưng hôm sau hán lại đến, mang đường sữa bánh trái chia cho hai đứa trẻ. Hai đứa trẻ đã quen với hắn từ trước khi chị lấy lại óc quan sát, cầm ăn ngon lành. Đến lúc chị hét lên ngăn chúng thì chúng sợ hãi bỏ bánh xuống, lấm lét nhìn chị ngạc nhiên.

        Gã vệ sĩ cũng lằng lặng nhìn chị nằm trên giường. Chị gày rộc hẳn người di. Đôi mắt đẹp của chị bây giờ sâu tối dưới làn tóc rối càng làm hắn não nùng. Chị cả quyết báo hắn :

        - Ông ra khỏi nhà tôi ngay ! Tôi không muốn ông đặt chân đến nhà này ! Các ông đã giết cha chúng nó, bây giờ các ông lại mang bánh cho chúng nó ăn !

        Hắn luýnh quýnh. Mặt cau có một cách khổ sở. Hắn nói khó khăn :

        - Tôi không làm hại anh ấy !

        Hắn mở chiếc ví của hắn, lấy ra chiếc trát bắt Mai Lan đặt trước mặt chị :

        - Nếu tôi không đến đây... họ bắt chị. Tôi đã xin Cậu...

        Mai Lan nhắm mắt lại, không nhìn Lý Lâm, không nhìn đến từ giấy. Từ đuôi con mắt chị một giọt nước mắt to dần ra, chảy dài xuống má.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #112 vào lúc: 10 Tháng Ba, 2018, 03:37:08 AM »

     
        Lúc mở mắt ra, chị nhìn thấy hai đứa con. Chúng ngồi ép vào nhau nhìn chị lo sợ. Chúng gầy quá. Qua làn nước mắt, hình ảnh chúng nửa nhòa, nửa tỏ. Hai dứa con, giọt máu của "anh ấy”. Nếu chị bị bắt nốt thì chúng sẽ ra sao ? Ống bà bên nội ngoại chẳng còn ai. Quê "anh ấy" ở miền trong. Anh em "anh ấy" đều đi tham gia kháng chiến cả. Ai sẽ nuôi chúng ? Chúng sẽ chết ? Chúng sẽ lang thang cầu bơ cầu bất, đói khát, rách rưới ? Chúng sẽ bị bắt vào một trại nuôi trẻ con vô thừa nhân và ở trại đó ra, chúng sẽ lưu manh hóa, sẽ biến thành những công cụ của bộ máy chính quyền miền Nam này dùng để phá tất cả cái gì cha mẹ, chú, bác chúng đã đổ bao nhiêu xương máu xây dựng nên ? Không ! Không ! Chị muốn gào lên : "Không! Không thể như thế được !" Không bao giờ chị để chúng lang thang ! Không bao giờ ! Chúng phải xứng đáng với dòng máu của cha chúng ! Chúng phải được ở bên chị để chị chăm sóc, dạy dỗ chúng theo ý chị muốn, theo ý "anh ấy" lúc sống muốn. Thà chị hy sinh cuộc đời chị...

        Nhưng muốn thế thì phải thế nào ? Ôi, sao cuộc đời lại cay đắng, xót xa như thế này ! Chị có ngờ đâu cuộc đời chị lại đến lúc phải chọn ’’cuộc sống” cho chị hoặc cho các con chị !

        Người mẹ có thể làm tất cả vì con. Mai Lan đã hy sinh cả cuộc đời cho các con. Sau những ngày đêm giông bão nổi lên dữ dội trong tâm hồn, chị quyết định cắn răng sống với Lý Lâm để bảo vệ hai đứa nhỏ. Lý Lâm đến, tức là xe của bọn mật vụ Cẩn sẽ không đến. Lý Lâm không ở nhà chị, tức là xe của mật vụ cẩn sẽ đến ngay. Và chị sẽ ở trong nhà tù, các con chị sẽ bơ vơ, tất cả sẽ tan nát hết ! Có ai hiểu được lòng chị không nhỉ ? ”Anh ấy” có hiểu được lòng chị không nhỉ ?

        Lý Lâm lầm lũi, ít nói chuyện nhưng rất chiều vợ, nghe vợ và chịu khó săn sóc những đứa con riêng. Hắn cũng biết chị phải lấy hắn là một việc rất miễn cưỡng nên hắn muốn làm vừa lòng chị để chuyển biến tình cảm của chị. Mặt khác, tính tình hiền hậu của chị, cách ăn ở của chị cũng dần dần cảm hóa được hắn phần nào. Trước đây, như một cái máy làm theo lệnh của tên lãnh chúa họ Ngô, bây giờ, hắn đã bắt đầu suy nghĩ. Ở hắn, giữa con người máy chấp hành mệnh lệnh với con người bước đầu suy nghĩ về việc làm của mình đã có lúc đấu tranh với nhau

        Phan Thúc Định vẫn ngồi im lặng nghe người đàn bà kể. Câu chuyện thường bị ngắt quãng bởi nước mắt, tiếng nức nở. Khi kể, chị cố dùng những từ nào khỏi động chạm trực tiếp đến chế độ của anh em họ Ngô. Nhưng qua lời khi ngập ngừng, khi chua xót của chị, qua nét mặt rạn vỡ vì đau khổ, khi căm phẫn vì uất ức của chị, Phan Thúc Định hình dung được đầy đủ câu chuyện của chị và tất cả giông bão chị đã trải qua. Thái độ tôn trọng và thông cảm, chú ý lắng nghe lời chị của Định càng làm chị tin cậy anh hơn. Chỗ nào chị khó nói, anh lựa lời gợi ý để chị có thể kể được dễ dàng hơn. Đồng thời, qua những lời chị kể, nỗi xót thương cũng tràn ngập tâm hồn anh.

        ... Mai Lan cũng muốn tìm hết cách cải hóa Lý Lâm. Bởi vì dù không muốn, chị vẫn phải chung sống với hắn; dù không muốn, chị cũng đã có con với hắn. Nhưng giông bão không bao giờ hết trong cuộc chung sống miễn cưỡng đó. Gần đây, một hôm Lý Lâm mang về đưa chị một số tiền lớn, giục chị mua sắm đồ đạc. Chị ngạc nhiên hỏi về số tiền đó. Lý Lâm đáp ầm ừ : "Của Cậu cho". Tại sao tự nhiên Ngô Đình Cẩn cho một số tiền lớn ? Câu trả lời ầm ừ có điều gì như không muốn nói thực của Lý Lâm làm chị nghi. Chị nhất định không cầm. Cuối cùng, Lý Lâm phải thú thực với chị là Cẩn sai hắn giết một người và đó là tiên thưởng của Cẩn cho sau khi xong việc.

        Chị xây xẩm cả mặt mày. Khắp người chị như nổi gai. Chị rùng mình, nhắm mắt lại. Nhìn chị, Lý Lâm lúng túng rút nắm tiền lại. Hai bàn tay khép chặt giữa hai đầu gối, mắt vẫn không muốn mở ra nhìn mặt gã đàn ông mình phải chung sống, chị nói như hơi thờ hắt ra :

        - Tôi không muốn những đồ đạc trong nhà này vấy máu. Tôi đã nói vởi anh nhiều lần rồi... Anh có muốn con anh về sau nghĩ về anh tốt đẹp không ? Trời ơi ! Tại sao tôi lại phải sống với anh ? !

        Lý Lâm luống cuống, cố thanh minh :

        - Đây là lệnh của Cậu tôi phải làm. Nếu không thì Cậu giết cả tôi.

        Và hắn cố nói thêm một lý do mà hắn tin rằng có thể làm chị nguôi lòng :

        - Tên bị giết cũng không phải là người tốt.

        - Sao biết không phải là người tốt ?

        - Tôi biết... Nó là mật vụ của người Mỹ theo dõi cả công việc làm ăn của "Cậu". Nhưng tôi cấm... tôi cấm cô không được nói với ai cả.

        Mai Lan gạn hỏi thêm thì được biết đó là Phạm Xuân Phòng. "Phạm Xuân Phòng" ! Cái tên ấy hiện ngay lên trong óc Phan Thúc Định. Thì ra "cái bọn Việt Cộng giết người" mà các báo chí ở Huế và Sài Gòn lu loa lên ấy đây rồi !

        Hai đứa trẻ ờ nhà bên đã về. Một dứa khoảng lên bảy, một đứa khoảng lên năm. Nhìn khuôn mặt chúng sáng sủa, thông mình, anh vẫy chúng lại, ôm chặt lấy chúng.

        Đứa nhỏ trên giường chợt giật mình, nhăn nhó, cựa quậy. Ngườỉ đàn bà khe khẽ đặt tay lên người nó, ru cho nó ngủ tiếp.

        Định an ủi người đàn bà :

        - Chị hãy tin rằng tôi rất hiểu chị, và hoàn cảnh éo le của chị, những nỗi đau khổ đã và còn sẽ phải chịu đựng. Tôi không biết nói thế nào hơn bởi vì mới gặp chị nhưng tôi xin nhắc lại : Chị hãy tin tôi. Từ này, nếu chị cần bất cứ điều gì, xin chị hãy nhớ đến tôi.

        Anh từ biệt người đàn bà.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #113 vào lúc: 10 Tháng Ba, 2018, 07:17:33 AM »


29. NỖI LÒNG CỦA PHƯƠNG LAN

        Hôm Phan Thúc Định đến nhà Vân Anh trời mưa tầm tã. Thành phố Huế chìm trong màn nước trắng đục. Chao ôi, cơn mưa của Huế sao mà quá dai dẳng !

        Đúng như lời Vân Anh, Phương Lan đang ngồi một mình trong phòng khách, quay lưng ra ngoài.

        Định nhẹ nhàng đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và cố lấy giọng tự nhiên :

        - Phương Lan đến đây đã lâu chưa ?

        Phương Lan ngước mắt lên, nhưng vẫn không nhúc nhích.

        - Chị Vân Anh đâu ? Sao anh lại vào đây một mình ? - Giọng Phương Lan yếu ớt, khó nhọc qua hơi thở gấp gáp.

        - Cô ấy bào anh cứ vào trước. Có người đang chờ anh.

        - Em có chờ anh đâu ! - Phương Lan đưa dôi mắt sắc sáo nhìn anh, rồi ngập ngừng - Mà anh đến đây làm gì ?

        - Ơ ...

        Định áp úng không nói ra lời. Thực ra, trong đầu anh lúc bấy giờ không nghĩ ra được cái gì mà nói trước.

        - Anh thay đổi nhièu quá anh Định ạ ! - Phương Lan nói - Có đúng là anh quên em không, hay là... anh không còn là vị hôn phu của em nữa ?

        Định càng lúng túng :

        - Anh... đúng là ... anh không nhận ra em...

        - Không nhận ra em thật ư ? - Phương Lan giận dỗi hỏi - Em xấu xí và già đi phải không ?

        - Không..., không phải... - Định thanh minh - trái lại em duyên dáng hơn trước nhiều.

        - Thế anh có vui mừng khi gặp em hôm nay không ?

        - Vâng, vâng có - Định nói vội vàng - Nhưng Vân Anh nói thế nào mà em đến đây ?

        - Chị Vân Anh bảo em tới để chị trao đổi một vấn đề quan trọng. Vấn đề quan trọng gì, chị không nói.

        Rồi nàng ngước mắt lên nhìn anh, thổn thức :

        - Anh cũng biến đổi nhiều quá ! Anh thấy không, sau bao năm gặp lại, anh hững hờ với em như thế này sao ?

        Phan Thúc Định bàng hoàng cả người.

        - Những năm qua em vẫn không nguôi tưởng nhớ anh - Nàng nói tiếp giọng thì thầm - Ngày xưa, tuy hai gia đình chỉ mới hứa hôn và chúng ta ít có dịp gặp nhau, nhưng em thấy có bổn phận phải chờ đợi anh, mặc dầu từ sau Cách mạng Tháng 8 năm 1945 em chưa hề nhận được! một bức thư nào của anh cả !

        Định biết rằng dó là sự thật. Anh bắt đầu lấy lại được bình tĩnh vì nghĩ rằng đã đến lúc phải làm gì.

        Nhìn ra màn trời trắng dục ngoài khung cừa, anh bubn bá :

        - Anh sẽ không bao giờ lấy vợ, Phương Lan a !

        - Sao anh lại nói với em như thế ? - Nàng hỏi có vẻ ngạc nhiên,

        - Vì, gia đình anh tan nát rồi - Định nói - Cuộc đời của anh nay đây mai đó. Có nơi ăn chốn ở nào ổn định đâu. Anh sợ làm khổ em !... Anh vẫn muốn gặp lại em để gỡ tháo lời hứa hôn của hai gia đình...

        - Ồ ! - Nàng thốt lên - Bao năm trời đằng đẵng em chờ anh ... Đến nay lại nói như thế sao ?

        - Đành phải như vậy ! - Định thở dài nói tiếp - Mong em hãy quên và tha thứ cho anh. Rồi cũng qua thôi em ! Thời gian là phương thuốc tốt nhất làm dịu lắng đi tất cả.

        - Anh có một thứ triét lý thật Tây. Có phải vì anh đã tốt nghiệp tiến sĩ Luật khoa nên anh giải đáp mọi vấn đề trong cuộc sống bằng phương pháp cứng nhắc của pháp lý - Rồi nàng nói tiếp - Thôi, ta đừng nói đến chuyện đó nữa...

        Giọng Phương Lan tắc lại. Nàng đứng dậy :

        - Thôi chúng ta về di.

        Phan Thúc Định đưa nàng ra sân và hỏi nhỏ :

        - Trời chưa tạnh hẳn, anh đưa em về nhé ?

        Phương Lan không trả lời. Cổ họng nàng đau nhói. Phan Thúc Định thấy rõ. Anh hối tiếc đã nói những câu ấy. Nhưng biết làm sao được. Ở vào tình thế của anh không cho phép anh làm khác hơn. Anh muốn dứt Phương Lan nhưng không để cho nàng có một ấn tượng xấu về anh. "Biết làm sao được - Định nghĩ thầm - Phương Lan sau này sẽ hiểu ta và sẽ tha thứ cho ta”.

        Cơn mưa đã ngớt, nhưng vòm trời vẫn còn u ám.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #114 vào lúc: 11 Tháng Ba, 2018, 05:04:55 AM »

        
*

*      *


        Sau trận đàn áp cuộc mít tinh của sinh viên, học sinh ở giảng đường đại học, Phan Thúc Định tìm hiểu và được biết Lý Ngọc Tú và Đặng Hoàng bị giam chung trong một xà lim chật hẹp, tăm tối, ẩm thấp ở lao Thừa Thiên. Tú chửi ầm ĩ anh em Ngô Đình Diệm :

        - Đây là cái "tự do dân chủ", cái "nhân vị" của anh em họ Ngô đây. Bọn phát xít !

        Tú nói với Đặng Hoàng :

        - Chúng ta sắp bước vào một cuộc đấu tranh mới. Tinh thần của chúng ta được thử thách trong lúc này. Thật, giả sẽ được phân biệt rõ ràng.

        Đặng Hoàng cảm động :

        - Tôi hứa với anh sẽ giữ vững tinh thần.

        Ngay chiều hôm đó, tên trưởng phòng mật vụ gọi Đặng Hoàng và Lý Ngọc Tú lên hỏi cung. Lúc đầu, giọng hắn ngọt ngào dụ :

        - Các anh dại dột lắm. Các anh là sinh viên sao không chịu lo âu học để sau này đỗ đạt có địa vị, có tiền nhiều, nhà lầu, xe hơi ? Tại sao lại dám công khai đả kích chính quyền ? Mà chống lại chính quyền quốc gia thi các anh biết đấy, sẽ bị tù tội, sẽ hết cả tương lai, hạnh phúc...

        Nhìn thẳng vào mặt chúng, Ngọc Tú dõng dạc trà lời :

        - Mỗi người quan niệm tương lai, hạnh phúc một cách khác nhau. Chúng tôi quan niệm tương lai hạnh phúc của chúng tôi nằm trong tương lai hạnh phúc của dân tộc. Chúng tỏi không thể ở nhà lầu, đi xe hơi trong lúc người ta xây đầy nhà tù để giam đồng bào chúng tôi, trong lúc người ta dùng súng người nước ngoài bắn vào đồng bào chúng tôi, trong lúc người ta chia cắt đất nước chúng tỏi.

        Tên ác ôn tím mặt nhưng vẫn cố gượng cười:

        - Lời lẽ ấy không phải là lời lẽ một người quốc gia. Đã vào đến đây, anh nên biết lựa lời mà nói kẻo ân hận đấy. Tánh mạng các anh đang nằm trong tay chúng tôi. Hoặc là các anh trả lời đầy đủ, thực thà những câu hỏi của chúng tôi, cam đoan từ nay trở đi chỉ biết có ăn học thôi, thì sẽ nhận được sự khoan hồng của Ngô tổng thống hoặc các anh vẫn cứ khăng khảng chống lại thì đừng hòng trở về với gia đình. Các anh hãy cho tôi biết : ai xúi giục các anh chống lại chánh quyền quốc gia ?

        Lý Ngọc Tú rắn rỏi :

        - Ồng hỏi chúng tôi vô ích ! Không ai xúi giục chúng tôi cả. Chỉ có tấm lòng yêu nước của chúng tôi, chỉ có lương tâm của người trí thức xúi giục chúng tôi thôi !

        Không đợi Lý Ngọc Tú nói hết câu, tên trưởng phòng mật vụ đập bàn, trợn mắt :

        - À, thằng này láo ! Mày ăn phải bả Việt Cộng rồi !

        Lý Ngọc Tú cũng không kém :

        - Tao không phải là Việt Cộng. Nhưng nếu tao được làm Việt Cộng thì đó củng là một vinh dự cho tao, vì Việt Cộng là những người yêu nước...

        Tên trường phòng mật vụ gầm lên như một con thú dữ bị đòn đau. hắn dứng phắt dây, vớ ngay chiếc ghế đang ngồi ném vào người Tú. Tú lẹ làng tránh khỏi. Hắn nhảy sổ tới đánh Tú.

        Tú ngồi sụp xuống, co hai tay lên che khắp mặt tránh đòn. Đặng Hoàng lăn vào cản tên ác ôn :

        - Ông không được đánh người như vảy.

        Tên ác ôn quay ra Đặng Hoàng :

        - À, cả thằng này nữa dám chống lại tao !

        Mấy tên mật vụ đứng ngoài cũng nhảy vào. Chúng xúm lại đánh Hoàng tơi tả.

        Sau trận ra oai, tên trường phòng mật vụ trò ngón tay vào hai người sinh viên :

        - Tao để cho chúng mày suy nghĩ. Rồi xem chúng mày có thể bướng mãi dược với tao không !

        Hắn hất hàm cho bọn tay sai :

        - Giam chúng nó lại !

        Chúng xô dẩy hai người về xà lim. Thái độ dũng cảm của Ngọc Tú trước quân thù khiến cho Đặng Hoàng càng thêm khâm phục.

        Những ngày sau bọn mật vụ liên tiếp gọi Lý Ngọc Tú và Đặng Hoàng lên hỏi cung. Có khi chúng hỏi cung cả hai người cùng một lúc. Có khi chúng gọi riêng từng người lên hỏi. Lần nào, Đặng Hoàng cũng thấy Tú giữ vũng được khí phách của minh. Có lần, chúng gọi một mình Tú lên hỏi. Đặng Hoàng hồi hộp ngồi trong xà lim đợi bạn ! Khi cánh cửa xà lim mở. Hoàng thấy hai tên mật vụ khiêng Lý Ngọc Tu ném vào. Tú đã bị ngất đi. Quần áo anh rách tả tơi đầy vết máu. Mặt mày anh lấm be bét. Đặng Hoàng sợ hãi lay gọi bạn, Lý Ngọc Tú nói trong cơn mê sảng :

        - Bọn bán nước ! Chúng mày đừng hòng lấy của tao một lời khai !

        Vừa xoa bóp, vừa lay gọi một hồi lâu, Đặng Hoàng mới thấy Lý Ngọc Tú hồi tỉnh. Tú mở mắt ra, nhìn thấy Đặng Hoàng mệt nhọc nói :

        - Chúng nó tra tấn mình suốt cả buổi. Mình ngất đi chẳng biết gì cả. Bọn chúng xảo quyệt lắm, độc ác lắm ! Cậu nhắn tất cả anh em mình cố gắng giữ vững tinh thần.

        Câu chuyện Lý Ngọc Tú hiên ngang, bất khuất bí mật lan khắp nhà lao Thừa Thiên. Từ nhà lao đó, tin ấy theo những học sinh sinh viên được thả ra trước - do bố mẹ chạy tiền hoặc do thế con ông cháu cha - lan ra bên ngoai. Mọi người trầm trồ trao đổi với nhau. Uy thế của Lý Ngọc Tú trong thanh niên sinh viên càng lên cao.

        Tin ẩy đến tai linh mục Cao Văn Luận - Viện trưởng Viện đại học Huế. Ông ta mỉm cười.

        Sau ba tháng bị giam giữ, hỏi cung, tra tấn, một hôm Lý Ngọc Tú và Đặng Hoàng được dẫn đến gặp tên trưởng ty công an Thừa Thiên. Hấn nghiêng nghiêng cái bộ mặt béo bự nhìn hai người, lấy giọng nhân nghĩa :

        -Ngô tổng thống thương các anh còn trẻ, đang tuổi học hành và cũng xót thấy các anh không có hành động công khai chống đối chính quyền quốc gia nên ban lệnh tha cho xác anh về, giao cho bố mẹ các anh chịu trách nhiệm cai quản. Các anh phải biết ơn lượng khoan hồng của Ngô tổng thống mà cải tà qui chánh, chịu khó học hành, không được nghe những kẻ xấu xúi giục, đặng sau này đổ đạt phụng sự quổc gia nghe không ?

        Hắn uể oải khoát tay ra hiệu cho hai người đi ra.

        Thoát khỏi giam cầm, hai người bước ra khỏi Ty công an như hai con chim sổ lồng. Không gian mở rộng mênh mông đón hai người. Trong lúc say sưa, Đặng Hoàng nói nhỏ với Lý Ngọc Tú ;

        - Cậu thực là một con người kiên định. Mình không biết nói thế nào cho hết lòng mình phục cậu. Minh sẽ giới thiệu câu với Trần Minh.

        Câu nói thu hút sự chú ý của Lý Ngọc Tú, Anh hỏi lại :

        - Trần Minh là ai ?

        - Một trong những người chỉ đạo phong trào.
« Sửa lần cuối: 12 Tháng Ba, 2018, 01:28:12 AM gửi bởi Giangtvx » Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #115 vào lúc: 12 Tháng Ba, 2018, 01:29:07 AM »


30. HỒNG NHẬT TRƯỚC QUÂN THÙ

         Mỗi người kể lại nhưng điều mình nghe được lại thêm thắt một ít, chẳng bao lâu, câu chuyện Lý Ngọc Tú đấu tranh trong nhà giam đã trở thành một huyền thoại, sẵn cảm tình với anh qua những buổi nói chuyện từ trước, bây giờ, mọi người càng thán phục, quí mến anh. Uy tín của anh ngày càng lớn.

        Đặng Hoàng đã giới thiệu anh với Trần Mỉnh. Anh chiếm được lòng tin của Trần Minh nhanh chóng và Trần Minh đã giới thiệu anh với Hồng Nhật - một người lãnh đạo chủ chốt của phong trào thanh niên sinh viên nội thành.

        Hồng Nhật hẹn gặp Trần Minh và Lý Ngọc Tú tại địa điểm ở khu vực Gia Hội vào khoảng tám giờ tối một ngày cuối tháng.

        Tối hôm đó, một tối cuối thu, trời mưa rả rích. Khu vực Gia Hỏi hoàn toàn yên tĩnh. Hai bóng đen làm lũi, câm lặng đi. Đến cuối phố, một bóng đen khác từ góc tường một ngôi nhà nhô ra đón họ, sau khi trao đổi mật hiệu, người liên lạc dẫn Trần Minh và Lý Ngọc Tú đi quanh co đến một ngôi nhà nhỏ hầu như ở biệt lập gần bờ sông. Hai người đứng đợi ở ngoài, người liên lạc đến trước cánh cửa ngôi nhà gõ rời rạc từng tiếng một. Cánh cửa ngôi nhà hé mở chỉ vừa đủ một người lọt vào. Người liên lạc quay ra, ra hiệu cho Trần Minh và Lý Ngọc Tú bước vào.

        Trong nhà, sau chiếc bàn một người đã ngồi đợi sẵn Trần Minh và Lý Ngọc Tú :

        - Chào hai anh, xin mời hai anh ngồi.

        Lý Ngọc Tú cố nhìn rõ mặt Hồng Nhật. Dưới ánh sáng mờ mờ, một khuôn mặt chưa đến ba mươi tuổi, vuông vắn, mắt sáng, má hơi hóp.

        - Tôi đã được nghe giới thiệu về anh Lý Ngọc Tú - Hồng Nhật nói tiếp - Tôi rát khâm phục tinh thần đấu tranh của anh.

        Hồng Nhật ngừng lại một chút rồi dặn dò hai người :

        - Trước khi nói chuyện, các anh nhớ cho là nếu có động thì hai anh phóng ra cửa sổ, chạy ra phía sau vườn, ở đó có cửa thông qua bờ sông. Các anh lội qua bên kia là bình yên.

        Lý Ngọc Tú hỏi ;

        - Còn anh :

        - Tối sẽ có cách - Hồng Nhật mỉm cười đáp - Nào chúng ta bắt đàu khai hội. Đồng chí Tú muổn gặp tôi chắc có nhiều vấn đề quan trọng.

        Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng mèo kêu. Hồng Nhật kêu khẽ:

        - Có động !

        Anh bấm nút điện. Đèn tắt. Trần Minh kéo Ngọc Tú nhảy qua cửa sổ ra vườn. Giữa lúc đó, có tiếng báng súng đập vào cửa chan chát. Hai người mở cổng sau chạy ra bờ sông. Bên kia là Cồn Hến. Hai người lội qua sông mặc lại quần áo rồi đủng đỉnh đến một chiếc đò thuê đưa họ qua sông. Bên kia bờ là thôn Vĩ Dạ. Lý Ngọc Tú về đến nhà thì chuông đồng hồ nhà thờ Phú Cam cũng vừa gõ dứt mười một tiếng.

        Năm tên mật vụ, súng lăm lăm trong tay, phá được cửa, xông vào trong nhà. Chúng bấm đèn pin lục soát khắp nơi nhưng Hồng Nhật đã biến mất.

        Sau đó, Lý Ngọc Tú lại được bố trí gặp Hồng Nhật nơi khác. Dần dần những cuộc gặp ấy nhiều hơn, để bàn bạc công tác đẩy mạnh phong trào đấu tranh của thanh niên sinh viên. Qua một sổ công tác, Lý Ngọc Tú đã được Hồng Nhật tín nhiệm. Ngoài công tác ra, giữa hai người hình thành tình cảm gắn bó. Tú được Hồng Nhật cho biết mật hiệu liên lạc khi cần thiết.

        Một hôm, Hồng Nhật đang ở cơ sở thuộc vùng Vân Dương thì bọn mật vụ ập đến. Anh chỉ có đủ thời giờ rút xuống hầm bí mật. Bà cụ chủ nhà sáu mươi ba tuổi, sau khi đậy và ngụy trang nắp hầm, lên nhà trên thì gặp bọn mật vụ. Chúng không hỏi một câu, bắn chết bà cụ. Mấy tên xông thẳng đến hầm bí mật, mở nắp hầm ra. Hồng Nhật nhẩy vọt len, nhưng không thoát. Chúng xúm lại, quật ngã anh.

        Ngô Đình Cẩn đích thân hỏi cung Hồng Nhật. Miệng hắn vẫn bỏm bẻm nhai trầu :

        - Chào ông Nhật. Ông vẫn mạnh khỏe đó hí ? Chà, nghe tiếng ông từ lâu, hôm ni mới có dịp gặp nhau.

        Ngô Đình Cẩn nhìn anh từ đầu đến chân :

        - Ô, ông Nhật sao ông lại im lặng rứa ? Tui rất hiểu ông không thích tui. Nhưng điều đó có hề chi ! Chúng ta có thể cùng chung sống với nhau được lắm chứ, miễn là chúng ta chịu nhân nhượng và ôn hòa với nhau một chút.

        Hán thích thú cười ha hả, tiếp :

        - Nì ông Nhật ! Tui chỉ hỏi ông một vấn đề thôi, ai lãnh đạo các ông ? Trụ sở ở mô ? Đường dây liên lạc giữa thành phố và chiến khu ai phụ trách ? Ông chỉ trả lời tui bằng nớ thôi, tui sẽ thả ông ra ngay.

        Hồng Nhật vẫn im lặng, chỉ đưa mắt ngắm Ngô Đình Cẩn. Hình như anh muốn nhân dịp này, quan sát kỹ tên lãnh chúa khét tiếng miền Trung này, so sánh với những lời mọi người đồn đại về hắn. Anh thấy trước mặt anh hình ảnh một tên quan lại phong kiến cổ hủ, thâm hiểm, tàn ác đã từng bị Cách mạng tháng Tám 1945 chôn vùi đang đội mồ lên sống lại. Hắn vừa !a một thực tại, vừa là một bóng ma.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #116 vào lúc: 13 Tháng Ba, 2018, 02:52:07 AM »


        Ngô Đình Cẩn hơi ngạc nhiên trước sự quan sát của Hồng Nhật. Hắn chỉ quen những cái nhìn bối rối sợ sệt, những cặp mắt cụp xuống của bọn tay sai. Hắn cố lấy giọng thản nhiên hỏi tiếp :

        - Được. Xin hỏi ông vấn đề khác vậy. Cơ quan thị ủy Thuận Hóa đóng ở mô ? Có mấy người trong ban chấp hành ? Ông thường tiếp xúc với ai ?

        - Tôi không biết gì và cũng không có gì để nói cả - Hồng Nhật trả lời.

        Câu trả lời cùa Hồng Nhật lạnh lùng, quả quyết. Ngô Đình Cẩn như vấp vào một bức tường đá. Hắn cố ghìm mình :

        - Ông Hồng Nhật ! Chẳng lẽ ông lại không biết rằng lúc ni tánh mệnh của ông là hoàn toàn tùy thuộc vào sự định đoạt của tui hay răng ? Nếu ông nhận lời cộng tác với quốc gia, ống muốn cái chi cũng được. Ông có thể xây dựng hạnh phúc ngay với người yêu ông... Tôi biết rõ cô ấy. Thế nào, ông trả lời tôi đi chứ ? Chánh quyền quốc gia rất nghiêm khắc với những kẻ chống đổi nhưng lại rất khoan hồng, đại lượng với những người biết hối cải... Tui cho ông một thời gian là hai ngày để ông suy nghĩ rồi ông trả lời tui sau cũng được...

        Cặp mắt sáng của Hồng Nhật ánh lên một cái nhìn khinh bỉ:

        - Tỏi không có gì để suy nghĩ cả. Ông đã cố tình hỏi, cố tình buộc tôi phải nói thì tôi cũng nói thẳng để ông biết : ông sẽ mất công vô ích trong việc hy vụng tìm ở tôi một lời khai cũng như trong việc dụ dỗ tôi theo các ông.

        Chính thể mộnh danh là "quốc gia” của các ông thực ra do người Mỹ dựng lên. Lịch sử đã chứng tỏ rằng : tất cả những kẻ nào theo ngoại bang phản lại dân tộc, phản lại Tổ quốc sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát.

        Mặt Ngô Đình Cẩn tái hẳn. Hắn nhả miếng bả trầu đang nhai trong miệng ra, cầm ném mạnh vào góc nhà. Xương hàm hắn bạnh ra. Cặp mất hắn vằn lên những tia đỏ. Hắn vẫn cố giữ giọng nói cho ra vẻ bình thường nhưng người nghe vẫn nhận ra hai hàm răng hắn rít lại :

        -  Đây không phải chổ để ông tuyên truyền, cũng không phải là lúc tranh luận. Ông hãy nhớ rằng : người mô đã vào đây, thì chỉ có hai con đường : một là phải khai đầy đủ tất cả những điều tui muốn biết ; hai là về với ông bà tổ tiên. Không có con đường thứ ba.

        Đến đây, Ngô Đình Cẩn phủi áo đứng lên.

        Ngô Đình Cẩn ra khỏi buồng hỏi cung. Một cơn bực tức man rợ sôi sục trong lòng hắn. Hắn nghĩ đến những cực hình, những trò tra tấn mà hắn đã thi hành đối với những kẻ rơi vào tay hắn : rạch từng cơ thịt ra rồi nhét bông tẩm xăng vào đốt, bè gẫy từng cái xương sườn một hoặc tháo rời từng khớp tay, khớp chân; dùng kìm vận từng chiếc răng hoặc nhổ từng chiếc móng tay, móng chân ra; đổ nước vôi vào mũi, vào mắt, vào tai... Chỉ cần kẻ bị tra tấn không chịu được, bật ra một lời khai dù vu vơ, dù không quan trong là kẻ đó coi như đã chấp nhận phải khai toàn bộ những điều mình biết. Nhưng cũng có những người thà chết không chịu khai lời nào. Tên Hồng Nhật thuộc loại nào? Tên này là một tên quan trọng, nắm nhiều đầu mối, tốn bao nhiêu công phu, mưu kế mới bắt được nó, phải làm răng cho nó khai ra được ? Tất nhiên nó khai rồi thì cũng phải giết nó... Tổng thống đã dặn không được để sổng một tên Cộng sản nào. Nhưng làm răng cho nó phải khai ra hết trước khi đưa nó sang thế giới bên tê ?

        Phan Thúc Định đã đợi Cẩn ở phòng làm việc của hắn. Hắn thổ lộ cái điều hắn băn khoăn với Định :

        - Tui e rằng đối với thằng ni tra tấn không ăn thua chi. Ông thử xem có cách nào giúp tui bắt nó khai ra được không. Bởi vì những lời khai của nỏ sẽ giúp ta đập tan được toàn bộ phong trào bọn thanh niên sinh viên, học sinh. Hay ông giúp tui việc tra hỏi nó xem. Ý ông thế nào ?

        Phan Thúc Định trả lời :

        - Tôi rất khó nói trước kết quả khi tôi chưa nắm được toàn bộ hồ sơ vụ này.

        - Sao ? Phải nắm được hồ sơ mới khai thác được ư ?

        Phan Thúc Định thản nhiên :

        - Làm việc phải có phương pháp khoa học thì mới hữu hiệu. Phương pháp khoa học mà tôi muốn trình bày với Cụ lớn ở đây nghĩa la phải nắm được tâm lý bị can, nắm được hoàn cảnh gia đình, quá trình hoai động của nó, nắm được lất cả mọi tình tiết trong đời sống riêng cũng như chung của nó thì ta mới hiểu nó, nó mới sợ ta. Rồi ta đấu lý, đấu lẽ cho nó chịu, đem chánh nghĩa quốc gia ra mà thuyết phục nó, tự khắc nó sẽ nói. Theo tôi, vạn bất đắc dĩ mới dùng đến cực hình tra tấn. Ở các nước văn minh họ đều tránh tra tấn, mà hỏi cung theo phương pháp khoa học.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #117 vào lúc: 14 Tháng Ba, 2018, 06:05:18 AM »


        Ngô Đình Cẩn cắt ngang lời Định :

        - Làm chi có hồ sơ ! Thằng này không khai và cũng chẳng ai nói gì về nó. Chỉ có người của ta báo, thế là công an ta đến bắt nó ngay tại chỗ, thế thôi. Chẳng có giấy tờ, tài liệu chi hết. Vậy ông xem có làm được không ?

        - Dạ, tôi xin cố gắng !

        Ngô Đình Cẩn cười khà khà : - Tui tin rằng ông làm được. Phan Thúc Định hỏi lại :

        - Nhưng thưa Cụ lớn, người của ta đã nắm được những gì về nó ?

        - Chưa nắm được chi cả. Tuy "người ấy" đã gần gũi được nó nhưng thằng ni bí mật lắm. Nó chẳng lộ ra cái chi cả. Chỉ biết nó là thằng cầm đầu đám thanh niên sinh viên, học sinh trong thành phố Huế. Thôi, ông cố gắng giúp tui.

        Trước khi về nhà, Phan Thúc Định lái xe ghé vào một quán giải khát. Anh gọi một chai Cô-ca cô-la, rút thuốc lá ra hút. Một người đàn ông đeo kính trắng đến cạnh bàn anh, lễ phép xin lửa. Anh móc túi lấy bao diêm. Người đó đánh hai, ba que mới châm được điếu thuốc. Lúc người ấy đưa trả bao diêm cho Định thì trong bao diêm dã có một mảnh giấy gấp nhỏ. Phan Thúc Định lạnh lùng gật đầu đáp lại lời cảm ơn của người đàn ông, bỏ bao diêm vào túi. Nếu ta để ý kỹ thì người đàn ông đeo kính trắng ấy chính là người chủ cửa hàng sách báo nọ.

        Định hiểu rằng chắc có vấn đề cấp bách và quan trọng nên mới có sự hiện diện đường đột này. Lúc đã ngồi trong xe, Định mới lấy mảnh giấy ra đọc.

        "H.N. bị bắt. Có gắng chuyển ra bệnh viện. Tìm "chó" lọt vào phong trào”.

SÔNG HƯƠNG       

        Hai tên mật vụ của Cẩn giải Hồng Nhật đến rồi lặng lẽ đi ra. Cửa phòng đóng kín lại. Ở giữa là một cái bàn giấy rộng, Phan Thúc Định và Hồng Nhật ngồi đổi diện nhau. Có lẽ chua bao giờ Phan Thúc Định sống nhũng giờ phút căng thẳng như những giờ phút phải hỏi cung. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản vào đè :

        - Chào ông, chúng ta hãy làm quen với nhau. Xin tự giới thiệu : tôi là Phan Thúc Định, cố vấn đặc biệt của Cụ lớn, đại diện chánh phủ trung ương ở Trung phần.

        - Chức ông to thế, ông nên làm quen với các Cụ lớn hơn.

        - Ông dại dột lắm ! Đã bị bắt vào đây, cái kiểu anh hùng rơm ấy có giúp gì được cho ông trong lúc này ? Ông nên biết điều một chút... Chắc ông cũng thừa biết có rất nhiều người bị mất mạng ở đây chi vì không biết suy tính.

        - Suy tính cái gì ? Suy tính để làm tay sai cho giặc, có phải không ?

        Phan Thúc Định thản nhiên nói :

        - Đó cũng là cách suy nghĩ : cách suy nghĩ của ông. Nhưng ông đừng nên nóng nảy vậy. Ông xem : tánh mệnh ông ở trong tay chúng tôi mà chúng tôi rất hòa nhã, trong khi ông cứ dùng những lời khiếm nhã như thế đối với chúng tôi...

        - Bởi vì chỉ có những từ ấy mới xứng đáng với các ông.

        - Ông Hồng Nhật ! Ông nghe đây ! - Phan Thúc Định vẫn kiên nhẫn nói - Thử hỏi ông đã làm được việc gì cho Đảng, cho tổ chức của ông chưa ? Hay cuối cùng rồi để bị bắt đến đây như một chú bé ngu ngốc ? Và đã bị bắt đến đây rồi, nếu ông cứ khăng khảng một thái độ chống đối như vậy, chúng tôi phải giết ông đi, thì hỏi cuộc đời của ông có làm gì lợi cho Đảng, cho tổ chức của ông hay chi phí hoài vô ích.

        - Những lời ngọt ngào tẩm thuốc độc ấy có thể dụ dỗ, mua chuộc được những kẻ tham sống sợ chết.

        Phan Thúc Định coi như không nghe thấy những lời lẽ đốp chát ấy, nói tiếp ngay :

        - Ông chưa làm được gì cả mà có người đã chết vì ông. Ông có nghĩ gì về việc bà cụ bị bắn chết kia không ? Ông đã nghĩ sao về phần trách nhiệm của ông ?

        Phan Thúc Định đã đánh trúng vết thương của Hồng Nhật. Hai hôm nay, trong khi bị bắt, Hồng Nhặt hoàn toàn không lo sợ gì cho bân thân anh cả. Tất cả những người hoạt động nội thành đều chuẩn bị tư tưởng, tinh thần đối phó với tình huống xấu nhất và biết rằng mình có thế bị địch bắt bất cứ lúc nào. Nhưng nghĩ đến hậu quả của việc mình bị bắt sẽ ảnh hưởng không tốt đến phong trào, nghĩ đến cành tượng bà cụ chủ nhà cơ sở bị bắn chết chỉ vì mình chủ quan, mất cảnh giác thì Hồng Nhật cảm thấy đau đớn, xót xa tột độ. Câu nói bất ngờ của Phan Thúc Định như khơi dậy tất cả nỗi đau khổ, hối hận của Hồng Nhật mà anh muốn giấu kín trước mặt kè thù.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #118 vào lúc: 15 Tháng Ba, 2018, 12:34:56 PM »

     
        Thấy Hồng Nhát ngồi im, Phan Thúc Định hỏi tiếp :

        - Tôi xin bắt đầu hỏi ông một điều đã quá rõ ràng, ai cũng biết : có phải chính ông là người chỉ đạo phưng trào thanh niên, sinh viên ở Huế này ?

        - Nếu các ông đã biết sao các ông còn phải hỏi tôi.

        - Tôi muốn tự ông xác nhận điều đó.

        - Các ông đừng mong tôi xác nhận điều gì do các ông nêu ra.

        - Ông thường tiếp xúc với nhúng ai ?

        - Tôi không tiếp xúc với ai cả.

        - Nhưng ít ra ông cũng phải thừa nhận rằng ông ở cơ quan chỉ đạo và có một số người thường lui tới cơ quan chỉ đạo đó của ông chứ ?

        - Ông đừng hy vọng tôi phản bội lại các đồng chí của tôi.

        - Cơ quan chỉ đạo đó gồm có những ai ?

        - Có một mình tôi.

        - Cấp trên của ông có bao giờ đến đó không ?

        - Không bao giờ.

        - Họ thường gặp ông ỏ đâu ?

        - Tôi không thể nói cho ông biết được.

        - Ông có biết tên họ không ?

        - Không.

        - Ông có thể tả lại cho tôi nghe hình dáng của một vài người trong bọn họ dược không ?

        - Họ cũng giống như tôi thôi.

        - Đường dây liên lạc giữa ông và bên ngoài do ai phụ trách ?

        - Tôi tự liên lạc lấy.

        - Không có ai liên lạc,... Hóa ra ông làm việc đơn độc hay sao?

        - Đúng vậy !

        - Nếu thế thì trái với nguyên tắc tổ chúc của các ông. Ông đừng tưởng chúng tôi ngây thơ. Nguyên tắc tổ chức của các ông là làm gì cũng phải có tập thể cơ mà.

        - Nguyên tắc tổ chức hoạt động bí mật của chúng tôi là người nào chỉ biết việc của người ấy.

        - Nếu tôi nói rằng chính bà cụ chủ nhà đá bị bắn chết ấy cũng là một trong những người liên lạc của ông thì ông trả lời sao ?

        - Vậy ông hỏi tôi để làm gì ? Tại sao các ông không đi hỏi mà lại bắn chết bà cụ một cách vô cùng dã man như thế ?

        Giọng nói của Phan Thúc Định lạnh lùng :

        - Chúng tôi đã và sẽ còn bắn chết không thương tiếc những người chống đối.

        Phan Thúc Định lóe lên một tia sáng qua câu trả lời của Hồng Nhật trong đám mật vụ đến bắt Hồng Nhật ẩy có một kẻ chỉ điếm giấu mặt. Tên chỉ điểm giấu mặt này bà cụ chủ nhà đã biết mặt. Chúng nó ngại rằng nếu để bà còn sống thì tên mật vụ này có thể bị phát hiện, do bị tra tấn dã man mà bà cụ này đã không chịu đựng được nên cung khai ra hoặc sẽ phản ảnh lên với những người lãnh đạo khác của phong trào, sau này họ có dịp gặp lại bà cụ ấy... Vậy tên mật vụ này là ai ? "Con chó" là ai ?

        Về phía Hồng Nhật anh rất ngạc nhiên trước thái độ của Phan Thúc Định. Cái anh cố vấn đặc biệt của Ngô Đình Cẩn này truy hỏi anh, nói những lời tàn nhẫn, nhưng cặp mắt anh ta lại ánh lên cái nhìn trìu mến, thiện cảm với anh. Anh không thể nhầm lẫn được. Anh vừa đanh thép trả lời Phan Thúc Định, vừa nhìn thẳng vào mắt Định để kiểm tra lại nhận xét của mình. Anh sợ cảm giác lừa dối anh. Tại sao có sự mâu thuẫn kỳ lạ như vậy ?

        Càng kỳ lạ hơn nữa là trong khi miệng Phan Thúc Định truy hỏi anh dồn dập không ngừng thì tay Định viết nhanh vào một mảnh giấy con mấy hàng chữ giơ ra trước mặt anh.

        "Cứ giữ vững thái độ như vậy, sẽ có cách cứu thoát. Mật vụ là kẻ thường đến tiếp xúc với anh. Bà cụ biết mặt".

        Anh vừa đọc xong thì Phan Thúc Định đã vê nhỏ mẩu giấy cho vào miệng. Anh cố vấn của Cẩn cứ vẫn liên tiếp, dồn dập truy hỏi anh :

        - Này ông Hồng Nhật ! Những câu trả lời của ông chẳng nói lên một điều gì cả.

        - Thế ông muốn tôi nói những gì ?

        - Ông cần nhớ rằng ông đang ở trong tay chúng tôi. Chúng tôi rất coi trọng những người biết điều nhưng cũng rất dứt khoát với những người ương ngạnh. Chúng tôi muốn biết rõ về sự hoạt động của ông và tổ chức của ông trong thành phố này. Chỉ có thế thôi!

        - Tôi sẽ không nói gì hơn những điều tôi đã nói với ông đâu,

        Cuộc thẩm vấn đến đây đã kết thúc. Phan Thúc Định mỏi mệt bước ra ngoài.
« Sửa lần cuối: 16 Tháng Ba, 2018, 06:22:58 PM gửi bởi Giangtvx » Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 16750


« Trả lời #119 vào lúc: 16 Tháng Ba, 2018, 07:21:54 PM »

       
*

*      *

   Đêm hôm nay, Hồng Nhật càng thao thức hơn vì thái độ kỳ lạ của anh chàng cố vấn của Ngô Đình Cẩn. Anh là người như thế nào ? Tại sao giữa những lời truy hỏi và cái nhìn của anh ta đối với mình có sự khác nhau ? Còn dòng chữ anh ta viết vội cho mình đọc ?

        "Mật vụ là kẻ thường đến tiếp xúc..."

        Người thường đến tiếp xúc với mình đại diện cho những sinh viên tích cực đấu tranh nòng cốt của phong trào... Có lẽ nào như vậy nhỉ ! Người ấy đã trải qua thử thách rồi cơ mà ? Biết đầu đây chẳng là một đòn ly gián rất thâm hiểm của bè lũ Ngô Đình Cẩn mượn tay mình giết người của mình? Chúng nó đã bắt mình, chúng nó không ngu xuẩn gì lại chỉ cho mình biết mật vụ của chúng. Đây chỉ là một cái bẫy giương ra để đưa mình vào tròng. Nhưng cặp mắt anh ta nhìn mình thực là kỳ lạ, hình như đấy không phải là cái nhìn của kẻ thù. Hay anh ta là một trí thức cũng xuất thân từ một sinh viên mà ra nên có cảm tình với phong trào đấu tranh của thanh niên sinh viên. Không ! Không thể như thế được, bởi vì anh ta giữ một chức vụ cao cấp và lại là cố vấn riêng thân tín của tên ác quỷ Ngô Đình Cẩn. Phải như thế nào mới được nó tin cậy chứ ! Mình phải hết sức tỉnh táo, hết sức cảnh giác !

        Đêm đã khuya lắm rồi, anh vẫn thao thức không ngủ được. Xà lim tối om, chỉ có một khoảng ánh sáng điện bên ngoài chiếu vào qua lố thông hơi. Bốn bề im lặng. Chi có tiếng muỗi kêu vo ve bên tai, xua di không hết. Thỉnh thoảng có tiếng xe hơi từ xa. Rồi anh nghe có tiếng giày nhẹ nhàng di tới sát cửa xà lim, và tiếng đập khẽ lỗ thông hơi. Anh ngẩng lên nhìn ? Một bàn tay nhét qua giây thép một mẩu giấy. Tiếng giày nhè nhẹ xa dần. Anh đu người lên nhìn qua song sắt lỗ thông hơi. Anh còn kịp nhìn thấy bóng một người đang đi khuất sau dãy nhà giam.

        Một nét chữ quen thuộc làm anh sung sướng bàng hoàng cả người, tưởng nhu khống tin vào mắt mình nữa :

        "Hoan nghênh tinh thần vững vàng của đồng chí. Hãy lấy cớ bệnh và xin điều trị".

        HƯƠNG

        Anh đọc lại làn nữa rồi bỏ mảnh giấy vào miệng nhai và nuốt trửng. Anh mừng quá. Mấy dòng ngắn ngủi trên giấy với chữ ký "SÔNG HƯƠNG", quen thuộc có phép thần kỳ diệu làm anh cảm thấy tất cả xà lim, song sắt chung quanh anh tan rã, sụp đổ.

        Thì ra tổ chức lúc nào cũng ở bên anh, lúc nào các đồng chí cũng ở bên anh. Tất cả những cùm xích, nhà giam, lưỡi lê, dây kẽm gai của địch không thế nào ngăn cách được anh với tổ chức, với các đồng chí của anh. Lúc nào anh cũng tin ở chung quanh anh, đằng sau anh có súc mạnh của cả một tập thể vĩ đại, có khả năng sẽ đè bẹp quân thù. Chính nhờ lòng tin ấy, anh đã nhìn kẻ thù bằng cặp mắt của người chiến thắng, thế chính nghĩa.

        Trời sáng lúc nào không biết. Cánh cửa xà lim mở toang. Hai tên mật vụ đứng ở cửa xà lim giơ tay ra hiệu cho Hồng Nhật đi theo chúng lên phòng thấm vấn.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM