Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Bảy, 2017, 03:26:50 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Từ biên giới tây nam đến đất chùa tháp  (Đọc 4185 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12360


« Trả lời #30 vào lúc: 18 Tháng Bảy, 2017, 10:17:35 AM »


        Tiểu đoàn 4 của Trung đoàn 55 pháo binh, cho anh em lên tiếp thu hai khẩu pháo và một xe Hồng Hà là chiến lợi phẩm vừa thu được của địch. Chiếc xe cháy không dùng được, anh em pháo binh ta phấn khởi thu nhận pháo chiến lợi phẩm. Định quay pháo dùng luôn đạn của nó táng Pôn Pốt. Nhưng đồng chí Tiểu đoàn trưởng pháo không đồng ý và tổ chức kéo xe pháo về trong niềm hân hoan chiến thắng. Còn lính Tiểu đoàn 3, Đại đội 3 ở lại cảm thấy hơi buổn như vừa để mất cái gì.

        Khi các đơn vị của Sư đoàn đã về chốt giữ ở biên giới. Bọn Pôn Pốt lại tiếp tục xua quân chọc phá ta ở khu vực Mộc Hóa, Long An. Tiểu đoàn 1 và Tiểu đoàn 3 lại liên tục xuất kích đánh địch ở khu vực này, đuổi chúng đến sát bờ sông Ba Sa, từ ngã ba đường 93- 94 về hướng Nam. Tuy vậy, khi ta xuất kích là bọn này lại chạy. Khi mình dừng rút về biên giới thì chúng lại bu bám ngay rất khó chịu. Trung đoàn lên phương án vượt sông Ba Sa để đón lõng đánh Pôn Pốt. Đại đội 6, Tiểu đoàn 2 cùng trinh sát vừa đánh vừa luồn vào khu vực Công Pông Rổ, ý định làm bến vượt sông ở đây, để luồn sâu hẳn qua sông Ba Sa. Đại đội 6 gặp địch. Một trận chiến nảy lửa đã diễn ra ở đây giữa Đại đội 6, một Tiểu đội trinh sát với cả Tiểu đoàn địch, trận chiến kéo dài từ sáng. Bọn này như đã thấy được lực lượng luồn sâu chỉ có một Đại đội, nên chúng tổ chức vầy kín ba mặt, còn một hướng thì là đầm lầy. Đại đội 6 chống trả hàng chục lần tập kích của Pôn Pốt ở các hướng. Nhiệm vụ trinh sát nghiên cứu bến vượt không thực hiện được, nhưng Đại đội 6 bị địch vây hãm cũng không thể rút về được.

        Đại đội trưởng Phạm Anh Xướng đã chỉ huy anh em lợi dụng các gò đất, những cây thốt nốt giữa đồng kiên cường chiến đấu. Nhưng Đại đội 6 ở tình thế bất lợi về địa hình. Nên đến 2 giờ chiểu đã hy sinh gần chục anh em, số bị thương cũng gần hai chục. Đồng chí Xướng cũng bị thương. Đồng chí Xướng quê ở Nam Hà, trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cũng đã là thương binh. Trong số hy sinh có một đồng chí cũng tên là Phú, quê 'Ihái Bình, trước đây cũng làm ở Tuyên huấn Trung đoàn, khi đi chiến đấu cũng được tăng cường xuống đơn vị. Được tin “Phú chính trị” ở Thái Bình hy sinh, nhiều người vẫn lầm tưởng là tôi.

        Trước tình hình đó, Trung đoàn điều Tiểu đoàn 1 tấn công đánh giải vây, đưa được hết liệt sĩ về nước. Đây cũng là một trận mà quân ta thiệt hại nhiều.

        Trận chiến ở hướng này ngày càng ác liệt. Pôn Pốt cay cú tăng cường thêm Sư đoàn 703 thuộc lực lượng tổng dự bị từ Công Pông Xom tới khu vực Svây Riêng. Chúng liên tục tiến công ta từ phía Bắc đường số 1 đến Nam đường số 1 tới Mộc Hóa - Long An.

        Các khu vực của Sư đoàn đảm nhiệm ngày nào cũng phải chiến với Pôn Pốt. Nếu cứ như vậy thì rất khó khăn trong việc giữ chốt biên giới nên các Tiểu đoàn phải vận dụng chiến thuật vừa chốt giữ vừa tấn công. Với chiến thuật này ta đã tiêu diệt được rất nhiều sinh lực của Pôn Pốt. Các đơn vị địa phương của Tây Ninh, Long An cũng đã được tăng cường kết hợp với Sư đoàn 341 tấn công địch, bảo vệ biên giới.

        Trong những lần tấn công địch ở đây, do hợp đồng không tốt nên có trận cũng đã xảy ra việc “quân ta chiến quân mình” _

        Mặc dù đang ở thế tiến công địch, nhưng để giải quyết vấn để biên giới bằng hòa bình nhằm: “Tăng cường tính đoàn kết, quan hệ hợp tác giữa Việt Nam và Campuchia”theo nguyên tắc công bằng hợp lý. Quân ta quyết định lùi về đúng biên giới và củng cố thế trận phòng thủ. sẵn sàng đánh địch nếu chúng tiếp tục lấn chiếm.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12360


« Trả lời #31 vào lúc: 19 Tháng Bảy, 2017, 08:51:05 AM »

       
*

*        *

        Trái ngược với thiện chí giải quyết mọi xung đột bằng hòa bình của ta, ngay ngày 1 tháng 1 năm 1978, Pôn Pốt cho một Trung đoàn tăng cường phản kích ta trên hướng Trung đoàn 273, buộc ta lại phải tấn công tiêu diệt địch. Tiểu đoàn 3 của Trung đoàn 273 lại luồn sâu sang sát bờ sông Ba Sa, vu hồi, đón lõng sau lưng địch. Tiểu đoàn 1 và 2 chia làm hai hướng tấn công chính diện. Riêng Đại đội 3 được tăng cường một khẩu 12,7 ly, một khẩu ĐKZ82 và một Trung đội của Đại đội 1, tiến công từ biên giới vị trí chốt của Tiểu đoàn 3. Theo hợp đồng thông báo là có các đơn vị nhỏ của Quân khu 9 đánh từ hướng ngã ba Cột Cờ - Long An sang.

        Đúng 5 giờ sáng ngày 3 tháng 1 năm 1978, toàn tuyến bắt đầu nổ súng. Đại đội 3 dưới sự yểm hộ của khẩu 12,7 ly do đồng chí Tuyết, khẩu đội trưởng chỉ huy. Bắn thật mạnh vào các mục tiêu chốt giữ của Pôn Pốt. Ở đây chúng có khoảng một Đại đội, chúng chống trả rất ngoan cố. Anh em xung phong mấy lần mà không chiếm được chốt, vì mục tiêu gần, hai khẩu cối không phát huy được tác dụng. Tôi nói với anh Trụ, anh Tiễn là để tôi lùi lại khoảng hơn 100 mét mới bắn, chứ ở vị trí này không bắn được. Hai anh đồng ý hợp đồng khi nào cối bắn cấp tập thì các anh cũng dập các loại hỏa lực vào để đánh chiếm các chốt của Pôn Pốt. Tôi khom người chạy về lệnh cho hai khẩu đội lùi khoảng 100 mét. Chỉnh cự ly tầm hướng xong bắt đầu bắn “toong... toong...” hai quả đạn bay vút lên trời rồi rơi xuổng nổ phía sau phum. Tôi hô giảm tầm 100 mét. Hai phát bắn tiếp, tiếng nổ “toong... toong”. Nhìn đạn bay trong không trung thật hồi hộp. rồi oàng - oàng, đạn trúng mục tiêu cần bắn. Tôi hô anh em chỉnh lại tầm rồi cấp tập thả đạn. Tiếng toong- toong thật đều rồi dồn dập. ĐKZ82, B40, B41 cũng dồn dập bắn vào các mục tiêu. Khẩu 12,7 ly điểm xạ thật đều găm vào các bờ bụi chốt của Pôn Pốt, sau đó bắn lên cao cho bộ binh xung phong. Trước sức tấn công ba hướng của Đại đội 3, bọn Pôn Pốt bật chốt bỏ chạy, nhưng bọn này cũng bị tiêu diệt gần hết.

        Đại đội 3 phát triển lên qua đường đất. Ở đây có một trục đường đất từ Việt Nam qua. Đến 9 giờ các đơn vị đã làm chủ các mục tiêu. Tham mưu phó Thuật trực tiếp chỉ huy trận đánh. Xông xáo trên xe ô tô La Da trắng chạy từ khu vực Tiểu đoàn 2 đến tận vị trí của Đại đội 3 để kiểm tra tình hình. Mọi người đang nghĩ là “ông này” rất liều. Thì ùng, oàng, một quả B41 bay xoẹt qua đầu xe, rồi cứ thế các loại súng bộ binh thi nhau bắn về khu vực Đại đội 3 đang chiếm giữ.

        Xe của tham mưu phó chạy ngược trở lại hướng Tiểu đoàn 2. Anh em Đại đội 3 bắt đầu phản ứng bắn trả, nhưng có vẻ bọn này quyết chiếm vị trí xung yếu này nên cố bắn rất áp đảo. Tiếng ùng oàng của B40 và B41 liên tục. Tiếng súng AK giòn đều xen lẫn là tiếng nổ đanh gọn của M79 vào đội hình Đại đội 3.

        Tôi hô anh em chuẩn bị bắn, nhưng rất lưỡng lự vì thấy kiểu tấn công này rất nghi. Rút kinh nghiệm như Đại đội 6 mấy ngày trước. Mới đầu cũng cứ nghĩ Pôn Pốt là quân ta nên bị mất thế chủ động gây thiệt hại. Nhưng kiểu tấn công này có vẻ không phải là Pôn Pốt.

        Ban chỉ huy Đại đội lúc đó gần ngay hai khẩu đội cối. Anh Tiễn chạy sang mặt đỏ gay quát: “Sao anh không bắn đi”. Tôi nói: “Có vẻ như là quân mình”. Anh Tiễn nói: “Bọn Pôn Pốt chứ quân mình cái gì, anh bắn ngay”. Tôi lại giải thích: “Anh cứ bình tĩnh, anh em sẵn sàng rồi, để tôi kiểm tra thêm”. Đạn thẳng bắn rất rát, cắm phẩm phập vào mấy cây quanh khẩu đội. Tôi lợi dụng một gốc cây to, lấy ống nhòm quan sát. Lúc này đối phương đã tiến gần, trong khoảng hơn 100 mét. Tôi phát hiện cách ăn mặc và khẳng định là bộ đội mình. Anh Tiễn giật lấy ống nhòm quan sát và cũng công nhận là bộ đội ta. Lệnh cho liên lạc báo các Trung đội là ngừng bắn, làm hiệu bắt liên lạc. Tiếng súng của mình đã ngớt hẳn, đối phương càng hăng, càng bắn và tấn công mạnh hơn.

        Trung đội 1 của anh Dũng, quê ở Móng Cái, Quảng Ninh, phải cử mấy người cùng giơ khăn vẫy, mãi mới bắt liên lạc được. Khi thật sự nhận ra nhau, niềm vui vỡ òa. Thật bực mình giờ này mới tấn công, các anh phải chiến từ sớm rồi. Hóa ra là hai Đại đội công an biên phòng và bộ đội địa phương của Long An tấn công từ hướng Cột Cờ sang. Mò mẫm suốt từ sáng bây giờ mới tới đây. Thấy xe của tham mưu phó Thuật lại tưởng xe cấp to Pôn Pốt nên quyết tấn công tiêu diệt. Sự nhầm lẫn tai hại này dẫn đến một số đồng chí bị thương. Rất may là không ai hy sinh. Lúc đó tôi mới nói: “Các ông phải cảm ơn tôi nhé, chứ mấy chục quả cối này mà được “phát huy” thì khối ông bỏ mạng rồi.”
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12360


« Trả lời #32 vào lúc: 20 Tháng Bảy, 2017, 09:03:34 AM »

         
*

*        *

        Ngày 31 tháng 12 năm 1977, sau gần một tháng liên tục tấn công bọn diệt chủng Pôn Pốt, cứu nhân dân Campuchia khỏi sự thảm sát của bè lũ Pôn Pốt, các đơn vị được lui quân về biên giới củng cố phòng thủ.

        Thật thoải mái khi về trên Tổ quốc mình, đất mẹ thiêng liêng mà ấm cúng như vòng tay của Người. Cũng nằm võng, nằm đất hoặc nằm ngoài đồng lúa, nhưng sao đất mẹ vẫn thấy gần gũi ấm áp thế. Anh em vẫn phải thay nhau gác. Nhưng hầu như mọi người có một đêm ngủ thật yên lành.

        Tiểu đoàn 1, trong đó có Đại đội 3, vẫn làm nhiệm vụ chốt giữ ở khu Vực MỘC Bài. Lúc 8 giờ, vừa ăn sáng xong chuẩn bị lên Đại đội giao ban thì đồng chí liên lạc chạy gấp xuống giọng thất thanh: “Anh Phú Đại đội báo chuẩn bị kết hợp cùng xe bọc thép tấn công ngay”. Tôi hỏi: “Mày đùa tao đấy à?”. Tôi nói sao vô lý thế, vừa về sao lại phải đi tác chiến gấp vậy. Đồng chí liên lạc nói anh cứ tập trung anh em rồi lên Đại đội nghe phổ biến nhiệm vụ. Tôi gọi anh Dự, Tiểu đội phó nói về tình hình và bán tín bán nghi cái lệnh vừa rồi. Hôm qua được thông báo ta rút quân về nước là: “Vỉ giữ sự ôn hòa, thiện chí hòa bình” mà sao lại có lệnh tấn công ngay?

        Tới Ban chỉ huy Đại đội, anh Tiễn, anh Trụ, anh Đạo, Chính trị viên phó cùng mấy đồng chí Trung đội trưởng đang chụm đầu chỉ trỏ ở bản đồ. Tôi hỏi ngay: “Có việc gì đấy các anh?”. Anh Trụ nói: “Ông Phú ngồi xuống đây đợi nốt đồng chí Kỳ Tiểu đội 11 lên nữa rồi phổ biến một thể’. Quan sát nét mặt mọi người cũng thấy căng thẳng, có vẻ không bình thường. Tôi nói: “Thì anh hãy nói luôn xem có việc gì?”. Anh Tiễn nói cách đây 30 phút có một xe Hồng Hà chở quân nhu của Sư đoàn, trên xe có khoảng chục đồng chí ở dưới cứ mới lên. Cứ tưởng ta còn ở bên kia nên chạy sang. Anh em chốt ở cửa khẩu bất ngờ quá ngăn không kịp, vừa có mấy anh em chạy được vể đây rồi. Sư đoàn và Trung đoàn chỉ thị cho Đại đội 3 cùng sáu xe bọc thép M113 tấn công sang giải nguy cho số anh em này và kéo xe về.

        Trời ơi! Lại còn thế nữa, thảo nào lúc nãy có nghe thấy tiếng súng. Thế có ai việc gì không?. Tôi hỏi nhưng biết ngay là sự việc nghiêm trọng rồi. Tôi nói tiếp giọng hơi gắt: “Thế sao các anh không tổ chức ngay đi mà còn ngồi bàn gì nhiều Bắt đầu tôi thấy lo, rất lo cho các anh em đó. Anh Tiễn nói thêm: “Xe bị nó bắn ở chỗ Rừng Sở, đã có hai đồng chí chạy được về, số còn lại không biết thế nào nữa.”

        Vừa lúc đó xe M113 của lữ đoàn 22 cũng ầm ầm lao đến. Các Trung đội nhanh chóng lên xe, tấn công thẳng đường số 1 sang. Xe chạy theo đội hình bậc thang vừa chạy vừa bắn. Súng 12,7 ly đều bắn điểm xạ thị uy. Thỉnh thoảng lại táng một quả ĐKZ. Tôi cũng đã nhiều lần ngồi trên xe cùng tiền nhập, hoặc cùng tác chiến với tăng thiết giáp. Nhưng có lẽ chẳng lần nào như lần này, xe chạy nhanh hết tốc độ, xóc ơi là xóc.

        Qua Pavét 1, chạy tiếp tới gần Rừng Sở, xa xa đã thấy lố nhổ bóng áo đen. Thấy lóe lửa phía trước tôi hô nguy hiểm. Nhưng cũng chẳng ai nghe thấy thì ùng oàng, đạn ĐKZ vọt xoẹt trên đầu. Kệ đoàn xe dũng mãnh lao lên. Đồng chí giữ B41 lựa thế phụt một quả hú họa về phía Pôn Pốt. Quần ta tiến thêm 200 mét nữa rồi dừng, cho bộ binh xuống rồi tiếp tục dàn hàng ngang tấn công. Các Trung đội nhanh chóng nhảy xuống chạy theo xe, vừa chạy vừa bắn. Các loại súng đều nhả đạn về phía Pôn Pốt, khói bụi mù mịt khét lẹt. Tiếng hô xung phong vang rền, các đồng chí xạ thủ 12,7 ly trên xe thật dũng cảm, cứ đều đều thùng - thùng - thùng điểm xạ ba viên một. Mọi người chạy tiến theo xe bọc thép, tôi hô anh em gióng cối ngay mặt đường bắn uy hiếp. Tôi ra lệnh ngay: “Thước tầm 300 mét, bốn quả cấp tập”. Thật hài lòng với anh em, đúng là những người lính thiện chiến. Toong, toong, toong, toong, không đợi nhìn đạn nổ. Tôi gọi mọi người thu cối để vận động theo bộ binh, vừa chạy vừa pằng, pằng, pằng, pằng về phía trước mấy loạt AK rồi lại tiếp tục vận động. Có lẽ trong chiến đấu chưa có trận nào tính chất như trận này. Anh em tấn công thật dũng mãnh, hầu như ai cũng biết rằng chỉ có tấn công thật mạnh, thật áp đảo mới làm cho bọn Pôn Pốt hoảng sợ, để cứu anh em mình. Tiếng hô xung phong của mọi người hòa lẫn tiếng súng các loại, tạo nên một bản hùng ca thật hoành tráng. Bất chợt tôi nghĩ giá như có máy quay phim, có ai quay được trận chiến hào hùng này thì thật là giá trị biết bao. Thật tiếc quá! Vận động được một đoạn tôi lại hô cối bắn tiếp, bọn Pôn Pốt cũng điên cuồng bắn trả. Một vài đồng chí đã trúng đạn bị thương rớt lại, tôi nói anh em đi cùng cối, đừng ở lại sau. Rút kinh nghiệm các trận trước, nhiều anh em rớt lại thì lại Pôn Pốt vòng đến. Đã thấy chiếc xe Hổng Hà cắm đấu chạy xuống bên Bắc đường. Đội hình Đại đội 3 cùng thiết giáp tấn công thêm lên khoảng 500 mét nữa rồi dừng lại đứng ở thế vòng cung. Chĩa súng hình rẻ quạt bắn điểm vể các hướng uy hiếp Pôn Pốt. Trên mặt đường, xác mấy thằng Pôn Pốt nằm vắt ngang vắt dọc trong các tư thế khác nhau, máu loang thành vũng.

        Tôi hô anh em tiếp tục bắn cối truy đuổi địch, rồi cùng anh Tiễn và mấy người nữa kiểm tra xe. Thi hài mấy anh em bị rất nhiều vết đạn. Gạo, rau trên xe tung tóe, anh em tìm thấy thêm hai chiến sĩ trúng đạn hy sinh trong tư thế chạy về hướng Tổ quốc. Xe Hồng Hà hỏng, chúng tôi nhặt mấy khẩu súng trên xe rồi nhanh chóng đưa các liệt sĩ lên xe bọc thép, sau đó đốt xe Hồng Hà. Bắn thêm mấy loạt nữa về phía Pôn Pốt rồi nhanh chóng quay trở về, vừa đi vừa kiểm tra xem có anh em nào thất lạc. Đi hơn một cây số thì gặp được một đồng chí bị thương mặt trắng bệch vẫy xe. Anh Tiễn hỏi còn ai nữa không? Đồng chí nói là em cũng không biết nữa. Mọi người trở về với chiến thắng và cùng với tâm trạng buồn, thật buồn!
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12360


« Trả lời #33 vào lúc: 21 Tháng Bảy, 2017, 04:28:06 AM »

       
*

*        *

        Trung tuần tháng 1 năm 1978, trong khi đồng bào ta ở hậu phương đang chuẩn bị đón tết cổ truyền Kỷ Mùi, ở tuyến biên giới Tây Nam tình hình càng trở nên phức tạp nghiêm trọng. Đi ngược lại với thiện chí của ta, bọn phản động Pôn Pốt- Iêng xary tiếp tục cho quân đánh sâu vào lãnh thổ Việt Nam, ở các tỉnh biên giới Tây Ninh, Long An, An Giang, đồng Tháp và Kiên Giang.

        Để giáng trả hành động xâm lược trắng trợn của kẻ thù, các binh đoàn chủ lực cơ động được lệnh tiến công tiêu diệt địch, theo đó Sư đoàn 341 được điều tăng cường cho Quân khu 9.

        Ngày 17 tháng 1 năm 1978, toàn đội hình Sư đoàn, trừ Trung đoàn 270 đang chốt giữ ở Hà Tiên, lên đường hành quân bằng xe cơ giới. Địa bàn Tây Ninh bàn giao lại cho Sư đoàn 9 đảm nhiệm. Vượt gần 300 km tới Châu Đốc - An Giang. Tiểu đoàn 1 chốt giữ ở khu vực núi Sam, núi Bà. Tiểu đoàn 2 và 3 khẩn trương về chốt giữ ở Phú Cường, Bảy Núi. Đây là những địa danh nổi tiếng của vùng An Giang.

        Ngày 19 tháng 1, Sư đoàn giao nhiệm vụ cho Tiểu đoàn 2, 3 kết hợp cùng Sư đoàn 330 Quân khu 9 phải đẩy địch ra khỏi vùng đất Phú Cường. Trước đó, vùng này đã bị bọn Pôn Pốt lấn chiếm. Ban chỉ huy Trung đoàn bàn với Sư đoàn 330 là để Tiểu đoàn 2 và Tiểu đoàn 3 luồn sâu phía sau đội hình địch rồi đánh chiếm điểm cao 192, làm bàn đạp đánh xuống, tạo điều kiện cho Sư đoàn 330 đánh chính diện.

        Trận đánh tưởng như khó khăn, nhưng nhờ hai Tiểu đoàn này luồn sâu gây bất ngờ đánh hất trở lại nên bọn Pôn Pốt nhanh chóng vỡ trận. Lực lượng tấn công của Sư đoàn 330 cũng rất mạnh mẽ. Trận này chúng ta nhanh chóng giành thắng lợi, tiêu diệt được rất nhiểu địch, thu nhiều vũ khí. Giành lại địa bàn mà chúng đã lấn chiếm. Vừa kết thúc trận đánh giải phóng Phú Cường. Ngày 20 tháng 1, Sư đoàn lại được lệnh đánh địch giải phóng hai xã Khánh An, Khánh Bình thuộc huyện Châu Phú, An Giang. Ở đây địa hình vô cùng phức tạp hiểm trở, lực lượng Pôn Pốt rất đông, Quân khu 9 cùng Sư đoàn 341, Sư đoàn 330 và hải quân, không quân bàn bạc trận đánh hợp đồng quân binh chủng quy mô lớn. Để tiêu diệt Pôn Pốt, giải phóng địa bàn quan trọng bị lấn chiếm này.

        Sau khi đánh xong trận ngày 3 tháng 1 năm 1978 toàn đội hình Trung đoàn lại rút về chốt phòng thủ biên giới. Anh em vẫn phải nằm bờ nằm bụi, màn trời chiếu đất. Quân số chiến đấu của các đơn vị đã vơi đi nhiều. Trung đoàn đã phải đôn các đồng chí ở cứ, tăng gia... động viên thu gom các đồng chí thương binh nhẹ trở lại đơn vị nhưng quân số cũng chẳng tăng được bao nhiêu. Địa bàn chốt giữ thì rộng, nên đêm đêm mỗi người phải trực gác nhiều hơn. Có Trung đội thì cứ gác theo phương thức quay vòng, mỗi người hai giờ nhưng cũng có Tiểu đội áp dụng hai người một vòng, cứ gác sáu giờ rồi đổi ca. Bọn Pôn Pốt chưa dám đánh lớn, nhưng vẫn dùng những phân đội nhỏ lẻ tập kích chớp nhoáng rồi bỏ chạy. Nên việc canh gác đều phải hết sức cảnh giác.

        Gần một tháng tác chiến liên tục trên rẻo đất Campuchia sát biên giới làm mọi người rất mệt. Ai nấy gầy tọp hốc hác hẳn đi. Chính những ngày tháng vất vả, gối đất nằm sương này làm cho tôi kiệt sức, nhiễm lạnh viêm phổi cấp. Đầu tiên là ho, ngấy sốt rồi ho rất nhiều, rũ rượi từng cơn. Khổ nhất là lúc gác đêm, trời lạnh lại càng ho nhiều. Ho long cả óc, lúc lên cơn ho, tay thì bịt miệng để tiếng ho không phát ra to, tay thì ép ngực đỡ phổi. Đồng chí y tá lúc đầu bảo tôi có khả năng viêm phế quản, rồi cho mấy viên Tetracyclin uống cũng chẳng có tác dụng. Tôi vẫn bị ho dữ dội, khạc ra cả máu nữa, lúc này đồng chí y tá báo với Đại đội là phải cho tôi đi viện điều trị.

        Ngày 16 tháng 1, tôi bàn giao công việc Tiểu đội cho Dự, Tiểu đội phó. Mọi người chia tay thật quyến luyến, cứ như tôi được ra quân giải ngũ không bằng. Cậu Hoài nói: “Anh mà đi lâu là em cũng về Sài Gòn đấy”. Tôi nói anh em cố gắng, chắc tôi đi viện mấy ngày thôi. Anh Trụ và anh Tiễn cũng xuống tận Tiểu đội để chia tay. Anh Tiễn nói: “Thôi anh ốm thì cứ đi điều trị, công việc ở đây có đồng chí Dự và anh em tôi, nhưng anh phải chữa nhanh nhanh lên đấy”. Anh Trụ thì tếu táo là: “Ổng cứ về Sài Gòn, em út nó chăm cho mấy ngày là khỏi chứ chẳng phải đi viện đâu”.

        Chà! Một thằng lính Tiểu đội trưởng ốm đi viện mà làm có vẻ quan trọng thế! Chẳng thiếu người mà. Tôi nghĩ thế nhưng lại nói: “Các anh ở lại chốt giữ cho kỹ, chắc tôi đi khoảng chục ngày an dưỡng rồi về thôi”.

        Thực ra tôi cũng hiểu tình cảm của anh em, nhất là với Ban chỉ huy Đại đội. Tuy rằng cấp bậc, chức vụ khác biệt nhưng mọi người vẫn rất tôn trọng tôi. Vì ai cũng hiểu lẽ ra tôi không bị thiệt thòi do nhầm lẫn trong đề bạt, thì bầy giờ cũng là cấp phó Đại đội. Chứ không phải là Tiểu đội trưởng như bây giờ. Nên trong sinh hoạt, tác chiến hoặc những lúc khó khăn, các anh thường tham khảo ý kiến của tôi. Còn trong Tiểu đội, thì ngoài tuổi tôi hơn hẳn mọi người, mà trong sinh hoạt anh em coi tôi là người anh thực sự.

        Tạm chia tay Đại đội 3, tôi lên đội điểu trị của Trung đoàn. Bệnh xá Trung đoàn cũng ở ngay làng Tiên Thuận, cách vị trí chốt của Đại đội 3 khoảng 4 km.
Logged

Trang: « 1 2 3 4   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM