Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Tám, 2017, 01:10:23 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nhân dân bất diệt  (Đọc 4718 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« vào lúc: 14 Tháng Năm, 2017, 10:10:35 PM »

         
        - Tên sách: Nhân dân bất diệt
        - Tác giả: Va-xi-li Gơ-rô-xman; Trần Mai Chính dịch
        - Nhà xuất bản: Quân đội nhân dân
        - Năm xuất bản: 1963
        - Số hóa: Giangtvx


LỜI GIỚI THIỆU

        Năm 1934 trong Tập san văn nghệ xô-viết, người ta thấy đăng truyện  "Trong thành phố Béc-đi-sép" của một cây bút mới lạ: Va-xi-li Gơ-rô-xman. Truyện đó nổi bật ngay trong vô số những tiểu thuyết và truyện ngắn của các nhà văn quen thuộc. Các độc giả, các nhà văn nhất trí chào mừng ở Gơ-rô- xman một tài năng mới có nhiều triển vọng.

        Va-xi-li Gơ-rô-xman sinh ngày 12-12-1905 ở thành phố Béc-đi-sép, con một ông kỹ sư hóa học và một bà giáo dạy tiếng Pháp. Năm 1914, Gơ-rô-xman học ở Ki-ép, rồi về Béc-đi-sép học ở một trường phổ thông lao động, vừa học vừa lao động và dạy học thêm. Năm 1923, Gơ-rô-xman vào học khoa hóa của trường đại học Mát-xcơ-va, đến năm 1929 thì tốt nghiệp và làm việc ở vùng Đôn-bát. Ông đã làm việc ở nhiều viện nghiên cứu khoa học tại địa phương và tham gia một công trình nghiên cứu về thuốc nổ và hơi độc. Năm 1932, bị lao nhẹ, ông phải dời Đôn-bát về Mát-xcơ-va, làm việc ở một xí nghiệp chì.

        Sáu bảy năm trước chiến tranh, Gơ-rô-xman đã viết một truyện ngắn và tiểu thuyết, trong đó có hai tập "Hạnh phúc" và "Bốn ngày”. Tháng 7 năm 1936, Gơ-rô-xman bắt tay vào viết cuốn tiểu thuyết "Xtê-pan Côn-su-ghin" gồm 3 tập nhưng vì chiến tranh nổ ra nên không hoàn thành được, và đã xuất bản được hai tập.
Tháng 8 năm 1941, Gơ-rô-xman gia nhập Hổng quân, được cử ra mặt trận trung tâm dưới danh nghĩa phóng viên chiến tranh của báo Sao đỏ, cơ quan ngôn luận của Hồng quân, và đến năm I943, ông được phong cấp trung tá.   *

        Ông đã tham dự cuộc rút lui gian khổ của Hồng quân ra khỏi Biê-lô-rút-xi và U-cơ-ren. Chính trong thời kỳ này, ông đã tích lũy được nhiều tài liệu cho cuốn "Nhân dân bẩt diệt" nổi tiếng, xuất bản năm 1942. Ông đã tham dự chiến dịch Xta- lin-gơ-rát từ đầu đến cuối và những phóng sự ông viết về chiến dịch này đã được xuất bản thành tập sau khi in trên báo Sao đỏ. Ông cũng đã được tham dự các chiến dịch giải phóng Ki-ép, Ô-đét-xa, Min-xcơ, Vác-sa-va và Bá-linh. Xuân 1943, ông bắt đầu viết một bộ trường ca, ca ngợi cuộc chiến đấu vĩ đại cha quân dân Xta-lin-gơ-rát, và đó là công trình lớn nhất sau thời kỳ chiến tranh của ông. Tập đầu "Vì sự nghiệp chính nghĩa" viết trong bảy năm, đã xuất bản năm 1952 trên báo Thế giới mới.

        Trong chiến tranh, Ga-rô-xman đã được tặng thưởng huân chương Cờ đỏ, huân chương Sao đỏ và sáu huy chương. Năm 1955, ông lại được tặng thưởng huân chương Lao động Cờ đỏ.

        Cuốn "Nhân dân bất diệt” được in lần đầu tiên năm 1942 trên báo Sao đỏ. Sau đó, nó được xuất bản thành sách, được tái bản nhiều lần trong nước và được dịch ra nhiều thứ tiếng nước ngoài. Nó là một trong những cuốn tiểu thuyết xuất sắc nói về đề tài chiến tranh cha nền văn học xô-viết.

        Bối cảnh lịch sử của nó là thời kỳ đần cuộc chiến tranh ái quốc vĩ đại của nhân dân Liên-xô. Địch tấn công như vũ bão trên đường đi tới Gô-men, chiếm đóng và cướp bóc nhiều nơi. Bô-ga-rép, cựu giáo sư dạy về chủ nghĩa Mác - Lê-nin ở một trường đại học, được cử về phụ trách chính ủy của trung đoàn do thiếu tá Méc-xa-lốp chỉ huy. Trung đoàn được trao nhiệm vụ hậu vệ và trong khi bảo vệ đường rút cho đại quân, một tiểu đoàn do chính ủy Bô-ga-rép trực tiếp chỉ đạo, đã bị rớt lại trong vòng vây quân Đức. Bác bỏ kế hoạch của tiểu đoàn trưởng đề nghị cho bộ đội bí mật luồn rút ra khỏi vòng vây, Bô-ga-rép đã lợi dụng hoàn cảnh, bẳt liên lạc với trung đoàn, tổ chức phối hợp hai bên, trong đánh ra ngoài đánh vào, và giành được thắng lợi lớn. Đó cũng là trận mở màn cho thời kỳ phản công trên mặt trận đó.

        Đó là nội dung vắn tắt của cuốn truyện. Thực ra "Nhân dân bất diệt” thuộc loại tiểu thuyết khó tóm tắt. Cốt truyện đơn giàn trên chỉ là cái nền trên đó tác giả vẽ nên những bức tranh đậm nét về những con người với những suy nghĩ và xúc cảm của họ trong những giờ phút nghiêm trọng đang quyết định vận mệnh của Tổ quốc. Bằng một lối viết nhẹ nhàng, trong sáng, súc tích, và chỉ bằng vài nét đặc sắc, Gơ-rô-xman đã nêu bật lên được những nét điển hình của con người và hoàn cảnh. Trong "Nhân dân bất diệt", cũng như trong các tác phẩm khác của mình, Gơ-rô-xman tỏ ra là một nhà văn có tài thâm nhập cuộc sống, thâm nhập nội tâm của những nhân vật rất khác nhau, hiểu họ như hiểu bản thân minh, dẫn người đọc đi thằng vào đời sống tinh thần của họ, suy nghĩ về số phận của họ, thông cảm sâu sắc với những nỗi vui buồn của họ, và đó chính là sức lôi cuốn của cuốn sách.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #1 vào lúc: 15 Tháng Năm, 2017, 05:31:42 AM »


        Chính ủy Bô-ga-rép và chiến sĩ nông dân I-nha-chi-ép là hai nhân vật chính của truyện. Bô-ga-rép là con người mà mỗi hơi thở nói lên tình yêu thẳm thiết đối với đất nước xô-viết của anh, đất nước của nhân dân, "một đất nước giành được trong sự phấn đấu vĩ đại của nội chiến, trong đói rét, một đất nước tất nhiên còn nghèo, sống được nhờ lao động gian khổ, và do những quy luật ngặt nghèo chi phối", nhưng là đất nước ở đó giấc mơ ngàn đời cùa bao nhiêu thế hệ lần đầu tiên đã được thực hiện. Kẻ thù giày xéo lên đất nước anh, anh đem hết lòng căm thù và khinh bỉ chúng. Anh coi chủ nghĩa phát xít là một cái gì đê tiện và phản động nhất trên đời, nó không có một chút yếu tố gì sáng tạo, nó tượng trưng cho bùn lầy nước đọng, nó chỉ mang được một yếu tố vào lịch sử và đời sống chính trị là : sự man rợ có tổ chức, sự cướp bóc giết người. Anh đấu tranh quyết liệt với những ai tỏ vẻ sợ sệt nó, khuyên họ chỉ nên khinh bỉ và chế giễu nó mà thôi.

        Trong người chiến sĩ bình thương, anh nhìn thầy người anh hùng chân chính làm nên thắng lợi. Đây là cảm giác của anh khi anh dẫn đầu chiến sĩ lên xung phong : anh đang lôi cuốn họ theo anh, còn họ thì hợp với anh thành một tổng thể thống nhất, vĩnh viễn, không thể chia cắt, như đang đẩy anh lên phía trước, như nước dâng thuyền. Anh đem chân lý của Đảng ra nhẫn nại thuyết phục quần chúng, đem sự thật không chút tô điểm trình bày một cách trung thực cho quần chúng, vạch cho họ biết những hy sinh nào đang chờ đợi họ bởi vì anh tin quần chúng không sợ hãi sự thật. Anh là người chỉ huy tỉnh táo, trong những giơ phút khó khăn nhất vẫn tin tường ở thắng lợi ("nhất định là phải thế, nếu không thì là tôi không trông thầy gì, không hiểu gì hết", anh nói như vậy) và biết tìm ra phương hướng hành động tích cực nhất. Anh phản đối tác phong của người chỉ huy không biết bao quát tình hình và quản xuyến toàn bộ lực lượng của mình, mà chỉ biết cầm cây súng trực tiếp dẫn đầu một bộ phận, xông vào khói lửa, mong lấy hành động dũng cảm không sợ hy sinh đề tự lừa dối lương tâm, trốn tránh trách nhiệm trước sự thắng bại.

        Chiến sĩ nông dân I-nha-chi-ẻp là con người mà toàn bộ đặc tính được tóm tắt trong câu nhận xét của thượng sĩ Moóc-vi-nốp : "I-nha-chi-ép ạ, cậu có một tầm hồn rất là Nga". Anh là một người lực lưỡng, dẻo dai, có một bàn tay lao động cừ khôi biết sử dụng mọi thứ công cụ một cách khéo léo. Anh yêu cuộc sống, yêu ruộng đồng, quê hương đất nước anh. Anh thích lang thang trên cánh đồng, nghe chim hót, đắm mình trong cảnh thiên nhiên của đất nước, trên vai đeo một khẩu súng chim cà khổ để che mắt thiên hạ — vì anh sợ ngươi ta cho là mình lập dị. Trước giờ chiến đấut anh có thể nằm sấp xuống đất hàng tiếng đồng hồ, hít thở hương rừng, theo dõi đàn kiến đang hận rộn dưới cỏ, suy nghĩ về đất nước anh, về cuộc chiến tranh khốc liệt đang tàn phá khắp nơi và đây là kết luận anh đã rút ra : "Chà ! Các cậu ạ, sống đến là thú! Phải một ngày như hôm nay mới thấy rõ như vậy. Có thể nằm đây hàng triệu năm mà không chán. Nằm mà thở cho đã !". Cuộc sống ấy, thiên nhiên ấy, đất nước ấy, anh là chủ. Ớ ngay giữa lòng địch, trong vùng bị chiếm, anh vẫn nghỉ dứt khoát như vậy. Cho nên, khi xe địch sắp tới, anh em giục anh trốn đi, anh đã trả lời với một vẻ ngạc nhiên ranh mãnh : "Các cậu bảo tớ trốn đi đâu? Rừng này là của tớ, tớ là chủ ở đây. Nếu tớ chuồn, người ta sẽ hỏi: Thưa ông chủ, ông chủ chuồn đi đâu vậy ?". Anh thuộc rất nhiều dân ca và truyện dân gian mà anh có tài kể lại một cách rất sinh động. Anh láu lỉnh, vui tính có thể uống hàng vò rượu mà không say, cũng có thể "chơi xỏ" người khác những vồ khá đau, một cách hồn nhiên, không có ác ý. Nhưng anh chiến đấu cũng rất dũng cảm và mưu trí, với cái mưu trí ranh mãnh của quần chúng. Cho nên, không có gì là khó hiểu nếu ở đại đội, mọi người đều quý anh và nghe theo anh.

        Chính ủy Bô-ga-rép và chiền sĩ I-nha-chi-ép là như vậy đó. Người thứ nhất là ngươi cán bộ lãnh đạo tiêu biểu cho phẩm chất, trí tuệ, quyết tâm, vai trò tổ chức và lãnh đạo quần chúng của Đảng. Người thứ hai tiêu biểu cho phẩm chất, sức mạnh và tài trí của chính bản thân quần chúng. Họ đại diện cho nhân dân và nhân dân là bất diệt. Đối với Gơ-rô-xman, nhân dân là kẻ sáng tạo nên mọi giá trị tinh thần và vật chất, là tượng trưng cho tất cà những cái gì cao cả nhất: trí tuệ, tinh thần sáng tạo, lòng yêu cuộc sống, yêu tự do, tình đồng chí, lòng nhân nghĩa, lòng dũng cảm... Còn kẻ thù của nhân dân, bọn bóc lột, chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa phát-xít, thì mang trong mình nó tất cả những cái gì đê tiện nhất: lòng thù hằn con người, sự man rợ, tính hèn nhát, sự khô cằn về mọi mặt... Cuộc đấu tranh của nhân dân chống kẻ thù, chính là cuộc đấu tranh của con người chiến thắng con vật, của sự sống chiến thắng cái chết, của điều thiện chiến thắng điều ác, của ánh sáng chiến thắng bóng đêm.

        Trong cuộc chiến đấu ấy cho cuộc sống, Đảng và quần chúng kết thành một khối và điều đó được nêu bật trong hình ảnh kết thúc cuốn truyện: tiếng súng của trận đánh thắng lợi vừa chấm dứtx mọi người đang đi tìm chính ủy, thì thấy chính ủy Bô-ga-rép cùng chiến sĩ I-nha-chi-ẻp, mình mấy đầy thương tích, loạng choạng dìu dắt nhau từ trong khói lửa cùng bước tới, như đi ra với cuộc sống.


Người dịch       
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #2 vào lúc: 16 Tháng Năm, 2017, 05:05:55 AM »

         
THÁNG TÁM

        Một chiều mùa hạ 1941, trọng pháo quân ta trấy trên đường đi Gô-men. Pháo lớn đến nỗi ngay những chàng lái xe, vốn đã dạn dày kinh nghiệm và đã từng thấy lắm chuyện lạ trên đời mà nay cũng đều phải tò mò ngó nhìn những con thú khổng lồ bằng thép ấy. Bụi chiều như treo lơ lửng trên không, bám đầy mặt mũi áo quần các pháo thù, làm rậm cả mắt. Chỉ có vài người đi bộ, còn phần lớn đều ngồi trên các cỗ pháo. Một chiến sĩ uống nước đựng trong chiếc mũ sắt, nước chảy ròng ròng trên cầm, hàm răng ướt át bóng lên. Trông cứ như anh đang cười. Nhưng đâu phải. Một nỗi mệt lử hiện rõ trên nét mặt trầm lặng của anh.

        - Máy bay! - Một trung úy đi đầu kêu lên, giọng kéo dài.

        Hai máy bay đang lao nhanh tới, bên trên khu rừng sồi nhỏ. Ánh mắt lo ngại, bộ đội theo dõi đường bay của chúng. Những câu nói bàn qua tán lại:

        - Máy bay ta!

        - Không, máy bay Đức !

        Và mọi người lại đùa cái câu đùa của con nhà lính trong những trường hợp ấy :

        - Máy bay ta đấy, đưa mũ tớ cho tớ che đây, mau lên!

        Máy bay cắt ngang qua đường, thế nghĩa là máy bay ta thôi, bởi vì máy bay Đức thông thường hễ cứ trông thấy một đoàn quân của ta là dàn ngay thành đội hình bay song song với đường cái.

        Nhiều máy kéo lớn kéo các khẩu pháo qua dãy phố của một đường làng. Giữa những ngôi nhà đất trắng nhỏ, giữa những mảnh vườn thôn dã trồng những bông hoa vàng cánh cong lên, và những hoa mẫu đơn đỏ thắm ánh lên muôn tia lửa dưới nắng chiều, giữa những phụ nữ ngồi ở bậu cửa và những cụ già râu bạc, giữa tiếng bò rống, chó sủa, những khấu pháo lớn kéo lững thững qua khu làng yên tĩnh vào buổi hoàng hôn như đượm một vẻ gì kỳ dị.

        Gần một chiếc cầu nhỏ đang rên lên vì phải chở quá nặng, một chiếc xe hơi đang đỗ, chờ cho các khẩu pháo qua hết. Anh lái, hẳn đã quen chờ nhiều phen như vậy, tùm tỉm nhìn người chiến sĩ đang uống nước đựng ngay trong mũ. Chính trị viên tiểu đoàn, ngồi bên cạnh, luôn luôn ngó về phía trước xem đã thấy đuôi của đoàn pháo binh hay chưa.

        - Báo cáo đồng chí Bô-ga-rép, -anh lái nổi giọng U- cơ-ren rất nặng -chúng ta có cơ phải ngủ lại đây mất. Tối đến nơi rồi.

        Chính trị viên lắc đầu:

        - Thời giờ gấp lắm, tôi phải có mặt ở cơ quan tham mưu.

        Anh lái đáp .

        - Dù. sao đường này cũng chẳng thể đi đêm được, chúng ta sẽ ngủ lại trong rừng thôi.

        Chính trị viên cười:

        - Cậu lại muốn được uống sữa chứ gì, hả?

        - Chà! Sữa, khoai tây rán, gì chứ những thứ ấy thì tôi chẳng chê.

        - Có lẽ nên làm thêm cả miếng thịt ngỗng nữa nhỉ! - Chính trị viên nói.

        - Chứ sao! -Anh lái reo lên phấn khởi.

        Một lát sau, chiếc xe đi vào cầu. Một đám trẻ nhỏ tóc vàng chạy theo: 

        - Các chú ơi, các chú ơi, đưa chuột đây, cà chua đây, lê đây!

        Và qua cửa kính hạ nửa chừng, các em tung vào trong xe những trái dưa chuột và lê còn xanh.

        Bô-ga-rép vẫy tay thân ái. Ngực anh ơn ớn lạnh vì cảm động. Nhìn các chú nông dân nhỏ tới tiễn biệt Hồng quân đang trên đường rút lui, anh không thể không có một cảm giác vừa chua xót vừa êm dịu.

        Trước chiến tranh, Xéc-gây A-lê-xan-đơ-rô-vích Bô- ga-rép là giáo sư giảng về chủ nghĩa Mác -Lê-nin trong một trường cao đẳng ở Mát-xcơ-va. Mê say những công trình nghiên cứu khoa học tiến hành từ hai năm về trước, anh cố xoay sở để dành ít thời giờ vào công việc giảng dạy. Sau buổi làm việc về nhà, ngồi xuồng bàn ăn, anh rút ở cặp ra một bản thảo, vùi đầu vào đọc luôn. Vợ anh hỏi thức ăn có hợp khẩu Vị không, trứng tráng có đủ mặn không ? Anh đều trả lời ừ ào. Chị giận, hoặc cũng có khi cười lên, thì anh bảo:

        - Li-da, em biết không, hôm nay được đọc một lá thư của Mác, anh rất thú. Người ta vừa tìm thấy nó trong những tài liệu lưu trữ cũ.

        Và giờ đây, Xéc-gây A-lê-xan-đơ-rô-vích lại đã trở thành phó chủ nhiệm chính trị mặt trận. Đôi khi, anh hồi tưởng đến những gian phòng tài liệu mát mẻ ở Viện, đến chiếc bàn làm việc bề bộn giấy má, đèn ngọn đèn có chụp, đến tiếng bánh xe của chiếc thang lưu động mà bà thủ thư đẩy từ ngăn sách này sang ngăn sách khác. Đôi khi, một số câu ở cuốn sách đang viết dở lại hiện về trong óc, và anh lại nghĩ tới những vấn đề đã từng làm anh phải bận tâm một cách say mê, căng thẳng.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #3 vào lúc: 17 Tháng Năm, 2017, 03:41:30 AM »


        Chiếc xe hơi phóng trên đường ra mặt trận. Một thứ bụi thẫm, màu gạch đỏ, một thứ bụi vàng vàng, những đám bụi li ti màu xám bay trên các ngả đường. Các khuôn mạt bắt bụi nom như mặt người chết. Gót ủng của hàng chục vạn chiến sĩ;, bánh xe cam-nhông và pháo, xích xe tăng và máy kéo, bước chân những con cừu, con lợn, các đàn ngựa nông trường, một đàn bò lớn, những chiếc máy kéo của nông trường, những chiếc xe kêu cót két của đồng bào tản cư, những đôi giày gai của các đội trưởng nông trường và giày các cô gái đang rời bỏ Bô-bơ-ru-ít, Mô-dia, Lô-bin, Sê-pê-tốp-ca, Béc-đi-sép, tất cả những cái đó đã khua bụi lên. Bụi bay trên U-cơ-ren và Bi-ê-lô-rút-xi, bụi bốc cuồn cuộn trên đất nước xô-viêt. Ban đêm, ánh lửa rùng rợn của những làng mạc bị thiêu cháy nhuốm đỏ bầu trời tháng tám tối đen. Tiếng bom nổ uỳnh uỳnh vọng qua những khu rừng sồi, rừng thông âm u, những khu rừng liễu rung động. Những viên đạn sáng rạch những vạch đỏ, xanh trên bức màn nhung trĩu nặng của bầu trời, trong khi đạn phòng không nổ tung thành những chùm sao trắng. Trên tầng cao đen thẳm, những máy bay Đức kiểu "Hai- nơ-ken" mang bom ngư lôi cứ ầm ì một điệu, dường như nói: "Dưới ấy liệu hồn, dưới ấy liệu hồn". Trong các làng xóm, các ông già, bà lão và trẻ em đi tiễn bộ đội. Các cụ nói với anh em: "Các con ơi, uống sữa đi, ăn sữa đông đi, này con cầm lấy miếng pa-tê... này, cầm lấy dưa chuột mà đi ăn đường...". Và các bà lão khóc, khóc mãi; giữa hàng nghìn khuôn mặt bộ đội lấm bụi, nghiêm nghi và mệt lử, cạp mắt các bà cử cố tìm xem có mạt con trai mình không. Đây nữa là những bà lão đang chìa những gói quà nhỏ bọc trong khăn tay trắng; các mẹ van nài: "Cầm đi, cầm đi nào, con ơi, lòng mẹ quý tất cả các con như con đẻ vậy".

        Những bầy giặc Đức từ phương Tây kéo đến. Trên xe tăng của chúng có vẽ những hình đầu lâu kèm theo đôi xương chân bắt chéo, những con rồng xanh, đỏ, những mõm sói, đuôi cáo và những đầu hươu có sừng lớn. Trong túi tên lính Đức nào cũng có ảnh chụp Pa-ri chiến bại, Vác-sa- va bi phá hùy, Véc-đoong bị làm nhục, Bê-ô-gơ-rát bị thiêu cháy, ảnh chụp Bơ-ruých-xen và Am-xtéc-đam, Ôt-xlô và Nác- vích, A-ten và Đư-ni-a. Trong ví mỗi tên sĩ quan đều có ảnh những thiếu nữ và những người đàn bà Đức tóc xõa xuống

        trán hoặc uốn thành búi, bận quẩn ngủ kẻ dòng dọc; mỗi sĩ quan đểu đem theo những bùa hộ mệnh, đổ nữ trang bằng vàng, những dây thao, những con búp-bê vải nhỏ, mắt thủy tinh. Trong túi mỗi tên đểu có một cuốn đàm thoại Nga — Đức khổ nhỏ, với những câu gọn lỏn : " Giơ tay lên !", " Đứng lại !", " Vũ khí đâu?", "Hàng đi!". Mỗi tên lính Đức đều đã học nói bảng tiếng Nga thế nào là "sữa", "bánh mì", "trứng", "gà mái", và cái tiếng "đưa đây, đưa đây".

        Chúng ở phương Tây lại. Và thế là từ dòng ô-ca trong vắt, từ dòng Von-ga rộng lớn, từ dòng Ca-ma khắc nghiệt màu vàng và dòng Iếc-tích ngầu bọt, từ những đồng cỏ xứ Ca-dắc-xtan, từ miền Đô-nết và Kéc, A-xtơ-ra-can và vỏ-rô- ne-giơ, hàng triệu con người đã đứng lên xông về phía chúng. Hàng triệu cánh tay trung thành đã đào những hố chống tăng, những hào chiến đấu, những hầm hố ẩn nấp. Các cánh rừng ồn ào ngả xuống hàng ngàn thân cây chắn ngang các đường cái và các đương nhỏ yên tĩnh. Dây thép gai quây lấy các xưởng máy. Trên các quảng trường và trên các đường ở các thành phố xanh um tươi đẹp của chúng ta, sắt thép đã biến thành những chướng ngại vật chống xe tăng.

        Đôi khi, Bô-ga-rép cũng lấy làm lạ vì sao chỉ trong có mấy tiếng đồng hồ mà minh lại cổ thề bất thình lình rứt bỏ được cuộc đời xưa kia một cách dễ dàng đến thế. Anh mừng cho minh vẫn giữ được óc linh lợi trong những hoàn cảnh khó khăn, biết hành động mau lẹ và kiên quyết. Nhưng điều khiến anh chú ý hơn cả là ngay tại đây, trong chiến tranh, anh vẫn giữ được tất cả những cái gì làm thành thế giới riêng của anh: binh sĩ tin anh, mến phục anh và biết sức mạnh tinh thần của anh. Tuy nhiên, anh vẫn chưa hài lòng với công việc của minh: anh có cảm tưởng minh chưa thật gần chiến sĩ, cái trục của bộ máy chiến tranh, và anh muốn được rời phòng chính trị đề chuyền sang trực tiếp chiến đấu.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #4 vào lúc: 18 Tháng Năm, 2017, 03:26:06 AM »

   
        Anh thường có dịp hỏi cung tù binh Đức, phần đồng là bọn cai và bọn hạ sĩ quan. Và trong những dịp ấy, anh nhận thấy lòng căm thù chủ nghĩa phát-xít đêm ngày thiêu cháy lòng anh đã nhường chỗ cho sự khinh bỉ và ghê tởm. Trong phẩn lớn trường hợp, bọn tù binh xử sự rất hèn. Chúng sẵn sàng khai ngay số hiệu các đơn vị, tình hình vũ khí của chúng; chúng tự nhận là những công nhân có cảm tình với chù nghĩa cộng sản, xưa kia từng bị cầm tù vì có tư tường cách mạng. Chúng nhất trí tuyên bố : "Hít-le ca-pút, ca-pút"1. Nhưng rõ ràng bụng chúng lại không nghĩ vậy.

        Trong đám tù binh, họa hoằn anh mới thấy có những tên phát-xít đủ can đảm nói lên lòng trung thành của chúng đối với Hít-le, lòng tin của chúng đối với tính ưu việt của nòi giống Nhật-nhĩ-man, có sứ mệnh phải chinh phục mọi dân tộc khác trên thế giới. Bô-ga-rép hỏi chúng rất cặn kẽ; chúng chưa từng đọc gì hết, kề cả đọc những sách tuyên truyền, những tiều thuyết phát-xít, chúng cũng chưa hề nghe nói đèn Gớt hoặc Bét-tô-ven2, hoặc đến những chính khách "đàn anh" như Bít-xmác3, hoặc về những danh tướng như Mon- cơ4 Phơ-rê-đê-rích Đại đế5 hoặc Sơ-líp-phơn6. Chúng chi biết có tên của tên bí thư quận ùy Đảng quốc Xã của chúng.

        Bô-ga-rép thường nghiên cứu kỹ những nhật lệnh của bộ chỉ huy Đức; anh thấy ở đó toát ra một đầu óc tổ chức rất cao: bọn Đức cướp, đốt, oanh tạc rất có phương pháp. Chứng biết tổ chức việc thu hổi các vỏ đồ hộp trong các nơi đóng quân, biết xây dựng kế hoạch chuyển quân phức tạp cho cả một binh đoàn khổng lổ, một kế hoạch có vô vàn chi tiết mà chúng đều giải quyết được chu đáo, với một sự chính xác toán học. Trong cái tài máy móc phục tùng, cái tài bước đi mà không cần suy nghĩ của chúng, trong cuộc hành binh phi thường và phức tạp của hàng triệu tên lính bị gò vào kỷ luật, anh thấy có một sự sa đọa xa lạ với tinh thần tự do của con người. Đó không phải là nền văn hóa của trí tuệ mà là một thứ văn minh của bản năng, một cái gì có họ hàng với kiểu sống của loài kiến và các loài vật quần cư. 

        Trong những đống thư từ tài liệu lấy của địch, Bô-ga- rép chỉ lượm được hai bức thư -một bức của một người vợ trẻ viết cho chồng là lính và một bức chưa gửi của một tên lính viết cho gia đình -trong đó mới có được một ý nghĩ không dập khuôn, một thứ tình cảm không bị vầy tinh thẩn phi-lít-xtanh7 đê tiện, hai bức thư đầy hổ thẹn chua xót trước những tội ác của dân tộc Đức. Một lần, anh hỏi cung một sĩ quan Đức đã có tuổi, thời bình làm giáo sư văn học. Hắn cũng tỏ ra là một con người có suy nghĩ, có một lòng căm thù không thiếu phần chân thật đối với chù nghĩa Hít-le. Hắn bảo Bô-ga-rép:

        - Hít-le không phải là một người sáng tạo ra những giá trị dân tộc mà chỉ là một kẻ cướp đoạt. Nó đã cướp tình yêu lao động và nền văn minh công nghiệp của dân tộc Đức, chẳng khác nào một tên cướp ngu dốt đi cướp một chiếc xe hơi tuyệt đẹp, sản phẩm của nền kỹ thuật tiên tiến.

        Bô-ga-rép nghĩ: "Không đời nào, không đời thuở nào chúng lại có thề thắng nổi nhân dân ta. Chúng càng tính toán chi ly chính xác bao nhiêu, càng tiến thoái đúng theo các quy luật số học bao nhiêu, thì chúng lại càng bất lực không thế hiểu nổi vấn đề chủ yểu bấy nhiêu, cái thảm họa chôn vùi chúng sẽ càng ác nghiệt bấy nhiêu. Chúng hăm hở chúi vào những cái không đâu, những chi tiết, nhưng tư duy của chúng chỉ hoạt động trên hai chiều. Trong cuộc chiến tranh do chúng gây ra, chúng mù tịt chẳng hiểu gì đến những quy luật phát triển của lịch sử; chúng đã bị bản năng và bị một thứ chủ nghĩa duy lý sơ lược chi phối, nên không sao hiểu nổi những quy luật đó".

        Chiếc xe hơi bon qua các khu rừng âm u, mát lạnh, qua những chiếc cầu nhỏ bắc ngang những dòng sông ngoằn ngoèo, trong màn sương các thung lũng, trước những mặt hồ phẳng lặng phản chiều các vì sao sáng rực của bầu trời tháng tám mênh mông.

        Anh lái xe nói nhỏ:

        - Đồng chí chính trị viên còn nhớ - cậu chiến sĩ ngồi trên khẩu pháo mà uống nước đựng ở mũ chứ ? Ấy đấy, tôi nghĩ dễ thường đấy chính là chú em tôi cũng nên. Giờ mới hiểu vì sao tôi lại chú ý đến hắn ta như vậy.

---------------------
        1. " Hít-le đi đời rồi, đi đòi rồi" — N.D.

        2. Goethe nhà thơ, Beethoven nhà soạn nhạc thiên tài Bức — N.D.

        3, 4, 5, 6. Đều là ngưòi Đức — N,D.

        7. Phi-lít-xtanli, hiểu theo nghĩa bóng, dùng để chỉ những người trưởng giả tầm thường, phàm tục -N.D.       

Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #5 vào lúc: 19 Tháng Năm, 2017, 05:26:02 AM »

       
HỘI ĐỒNG QUÂN SỰ

        Trong khi chờ họp hội đồng quân sự, chính ủy mặt trận Sê-rê-nít-sen-cô dạo chơi ngoài vườn. Đồng chí đi chậm từng bước, thỉnh thoảng lại dừng chân để nhồi thêm thuốc vào chiếc, tẩu ngắn. Đồng chí đi ngang trước mặt một tòa lâu đài cổ, phía trên có ngọn tháp cao màu sẫm, với một chiếc đồng hồ đã chết, rồi xuống phía hồ. Cành cây xanh rì và rậm lá kết lại từng vòm, ngả xuống mặt nước. Nắng sớm chiếu rực những con thiên nga đang bơi. Chúng cử động có vẻ lững lờ quá, và đế gắng rẽ qua mặt nước xanh thẫm dày đặc, cổ chúng cử dướn mãi lên, khiến Sê-rê-ní-sen-cô, bất chợt đứng lại, cũng phải mơ màng nhìn lũ chim trắng ấy. Cát ẩm sào sạo dưới gót ủng đồng chí. Một sĩ quan đã có tuổi, có chòm râu đen, đang bước từ trạm thông tin tới. Sê-rê-nít-sen-cô biết ông ta: ông công tác ờ phòng tác chiến và đã báo cáo tình hình cho đồng chí hai lần,

        - Báo cáo đồng chí chính ùy ?

        - Được, được, tôi nghe đây, - Sê-rê-nít-sen-cô trả lời, mắt vẫn không rời đàn thiên nga, Chúng hoảng hốt vi giọng nói sang sảng của đồng chí sĩ quan, đang bơi tản cả sang bờ hồ bên kia,

        - Anh em vừa nhận được một bức điện của đổng chí trung đoàn trưởng trung đoàn bộ binh 72.

        - Của Ma-ca-rốp ấy à?

        - Vâng, đúng, Báo cáo chính ủy, bức điện cho biết nhiều tin rất quan trọng: hôm qua, hồi 23 giờ, địch đã có một cuộc điều quần rất lớn lên đường gồm có xe tăng và bộ binh cơ giới hóa, Những tù binh bị ta bắt khai là thuộc ba sư đoàn trong quân đoàn thiết giáp của Gu-đe-ri-an, Hướng tiến quân của chúng là hướng U-nê-sa Nô-gô-rốt Xê-véc.

        Người thiếu tá liếc nhìn đàn thiên nga, rồi nói thêm:

        - Theo lời tù binh, các sư đoàn thiết giáp địch hiện nay không đủ quân số,

        - Được, -Sê-rê-nít-sen-cô nói - đêm qua tôi đã được biết tin đó rồi.

        Thiếu tá nhìn chăm chú khuôn mặt nhăn nheo có đôi mắt to mà hẹp, với nước da đã sáng rất nhiều so với khi còn đang bị sạm đi vì những cơn gió rét dữ dội trong cuộc chiến tranh Nga - Đức năm 1914, vì những chiến dịch đánh xuyên qua đồng cỏ thời nội chiến. Nom chính ủy mặt trận có vẻ trầm tĩnh, mơ màng.

        - Báo cáo chính ủy, xin phép đồng chí tôi về,

        - Khoan, thông báo mới nhất của khu trung tâm nói gi?

        - Tình hình thu lượm được cho tới bốn giờ, không phút...

        - Không phút... Thôi xin anh! - Sê-rê-nít-sen-cô nổi -  Có thể là ba giờ năm mươi bảy phút chăng ?

        - Thưa chính ủy, cũng có thể, -Người thiếu tá mỉm cười - Thông báo không có gì đặc biệt. Trong các khu khác, địch không tỏ vẻ gì hoạt động lắm, Duy có ở phía tây bến vượt sông, chúng đã chiếm làng Mác-si-khi-na Bu-đa và đã nướng một tiểu đoàn rưỡi trong trận này.

        - Làng nào? -Sê-rê-nít-sen-cô quay ngưò’i về phía đồng chí sĩ quan, hỏi,

        - Báo cáo chính ủy, làng Mác-si-khi-na Bu-đa,

        - Đúng thế chứ ? -Sê -rê -nít -sen -cô cất cao giọng nghiêm khắc,

        - Đúng hoàn toàn ạ,

        Thiếu tá ngừng một lát rồi nổi thêm, như một người đang có lỗi bị bắt quả tang:

        - Thưa chính ủy, đàn thiên nga kia đẹp quá, Hôm qua, hai con đã chết vì bị máy bay oanh tạc; lũ chim non thì sống sót.   

        Sê-rê-nít-sen-cô châm lại cái tấu đã tẳt rồi thả ra một làn khói,

        - Đồng chí cho phép ?

        Sê-rê-nít-sen-cô gật đầu.

        Và thiếu tá, sau khi giập đôi gót ùng, lại trở về cơ quan tham mưu, đi ngang qua gốc phong già, nơi người sĩ quan phụ tá của Sê-rê-nít-sen-cô đứng, Đồng chí chính ủy còn rốn lại ngắm đàn thiên nga và những vệt sáng đang tô điềm mặt nước hồ xanh, Rồi đồng chí nổi, giọng khàn khàn, hầu như không thành tiếng:

        - Ôi! Mẹ ! Ôi ! Lê-ô-nít con ơi, liệu chúng ta có còn bao giờ gặp lại được nhau nữa không ?

        Một cơn ho xù xụ làm rung chuyển bộ ngực con nhà lính của đồng chí,

        Thấy đồng chí quay trở lại phía tòa lâu đài, người sĩ quan phụ tá đang chờ ở đó hỏi:

        - Báo cáo chính ủy, có cần cho xe hơi đi đón cụ và cháu không ạ ?

        - Không. -Sê-rẻ-nít-sen-cô đáp gọn lỏn.

        Thấy vẻ mặt người phụ tá ngạc nhiên, đồng chí nói thêm:

        - Đêm qua, Mác-si-khi-na Bu-đa đã bị bọn Đức chiếm rồi.

        Hội đồng quân sự họp trong một gian phòng có trần cao xây thành vòm với những cửa số dài và hẹp che hai lượt màn. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng, tấm dạ đồ có đính ngù phủ trên bàn nom như dạ đen. Mười lăm phút trước khi họp. người bí thư đang phiên trực vào phòng, bước không một tiếng động trên nền thảm. Anh khẽ nói với người phụ tá:

        - Muốc-di-khin, đã có táo cho đại tướng chưa?

        Sĩ quan phụ tá trả lời liến thoắng:

        - Tôi đã cho đặt, cũng như mọi khi; Họ đã mang Nác- dăng và thuốc lá "Cao nguyên phương Bắc" đến rồi kia.

        Người chạy giấy bưng vào một đĩa táo xanh và nhiều chai Nác-dăng. Đồng chí bí thư nói:

        - Đặt lên kia, trên chiếc bàn nhỏ ấy.

        - Tôi biết rồi, đồng chí bí thư ạ.
« Sửa lần cuối: 21 Tháng Năm, 2017, 08:48:30 PM gửi bởi Giangtvx » Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #6 vào lúc: 20 Tháng Năm, 2017, 05:11:37 AM »


        Mấy phút sau, thiếu tướng tham mưu trưởng bước vào, vẻ khó chịu và mệt mỏi. Theo sau là một đại tá trưởng phòng tác chiến, tay cầm một cuộn bản đồ. Đại tá người cao mặt đỏ. Thiếu tướng thì trái lại, người đẫy đà mà xanh. Nhưng lạ một điểu là hai người nom rất giống nhau. Thiều tướng hỏi người sĩ quan phụ tá đang đứng nghiêm:

        - Đồng chí tư lệnh đâu ?

        - Báo cáo đồng chí, tư lệnh đang gọi dây nói.

        - Đã nối liên lạc được rồi chăng ?

        -Đã nối xong cách đây chưa đầy hai mươi phút.

        - Pi-ốt Ê-phi-mô-vích, đồng chí xem đấy, - tham mưu trưởng nói - thế mà tay Xtê-mê-khen mà đồng chí vẫn thường ca ngợi cũng chỉ dám hẹn trưa nay mới có thể gọi được.

        Đại tá trả lời:

        - Nối được sớm thì càng tốt thôi, I-li-a I-va-nô-vích ạ.

        Và đổng chí nói thêm, với vẻ nghiêm trang thường thấy ở một người cấp dưới trước cấp trên của mình trong những trường hợp ấy:

        - Bao giờ đồng chí mới đi ngủ ? Đồng chí thức thế là ba đêm rồi.   -Ôi chao, đồng chí biết đấy, tình hình hiện nay không cho phép nghĩ tới chuyện ngủ được.

        Và tham mưu trưởng đi lấy một quả táo trên ghế.

        Đại tá đang giở các bản đồ trên bàn cũng đưa tay về phía chồng táo. Sĩ quan phụ tá vẫn đứng nghiêm, đưa mắt làm hiệu với đồng chí bí thư đang đứng gần tủ sách.

        - Đây rồi, chính nó đây - Tham mưu trưởng nói.

        Cúi xuống tấm bản đồ, đồng chí ngẳm mũi tên xanh lớn chỉ hướng tiến của binh đoàn thiết giáp Đức thọc vào trong cái hình bán nguyệt tô màu đỏ là trận địa phòng ngự của quân ta. Đổng chí cắn một miếng táo.

        - Ôi, táo quái gì mà chua rụng cả răng!

        Đại tá cũng cắn vào quả táo của mình và nổi nhanh:

        - Chẳng phải ngoa, đúng là giấm!

        Và đồng chí bực mình hỏi người phụ tá:

        - Này, đồng chí không kiểm được cái gì khá hơn cho hội đồng quân sự à ?

        Tham mưu trưởng cười:

        - Pi-ốt Ê-phi-mô-vích ạ, không nên tranh luận về khẩu vị của từng người làm gì. Người ta chủ tâm hẹn lấy táo này cho đại tướng đó. Biết làm thế nào được, đồng chí ấy ưa táo chua mà.

        Cùng cúi xuống bàn, họ nói nho nhỏ:

        - Đường giao thông chính của ta đang bị đe dọa. Mục đích cuộc hành quân của địch đã lộ rõ. Chà, cứ xem đây này, đúng là chúng định khuýp lấy sườn trái của ta rồi còn gì nữa!

        - Đâu nào! -Thiêu tướng trả lời -Có thể là quân ta đang có cơ bị uy hiếp bao vây thôi.

        Họ vừa đặt những quả táo ăn dở xuồng bàn và đứng thẳng người lên thì tư lệnh trưởng mặt trận Ê-rê-min đến. Đó là một con người dong dỏng, khô khô, tóc hoa râm húi trọc. Đồng chí bước vào, ùng nện cồm cộp, không đi trên thảm như mọi người mà đi ngay trên sàn ván đánh xi kêu ken két.

        - Chào các đồng chí, chào các đồng chí - Tư lệnh trưởng nói.

        Rồi nhìn tham mưu trưởng chòng chọc, đồng chí hỏi:

        - I-li-a I-va-nô-vích, đồng chí có vẻ mệt lắm nhỉ ?

        Thường ngày, tham mưu trưởng vẫn gọi tư lệnh trưởng bằng tên và tên đệm của đồng chí ấy - Vích-to Ăng-đcr-rê-i-ê-vích -nhưng giờ đây, hội đồng quân sự sắp họp một cuộc họp quan trọng thì đồng chí dõng dạc trả lời:

        - Báo cáo đại tướng, tôi cảm thấy rất khỏe. Đồng chí cho phép báo cáo tinh hình?

        - Đồng chí cứ nói. Cũng vừa vặn chính ủy đèn rồi kia.

        Sê-rê-nít-sen-cô bước vào, yên lặng chào mọi người rồi ngồi xuống một chiếc ghế bên góc bàn.

        - Khoan cái đã. -Tư lệnh trưởng nói.

        Và đồng chí mở toang cửa sổ.

        - Tôi đã dặn đồng chí mở các cửa sổ ra rồi kia mà! Tư lệnh trưởng nghiêm khắc bảo đồng chí bí thư.

        Theo như lời tham mưu trường báo cáo thì tình hình rất nghiêm trọng. Chiến tranh đang ở giai đoạn quyết liệt, quân đội phát-xít Đức đã thọc những mũi nhọn vào sườn và lăm le bao vây chúng ta, còn quân ta thì phải rút về những vị trí mới. Nhiều trận huyết chiến kéo dài ở từng bến vượt sông, từng ngọn đồi. Tuy nhiên, địch thì cứ tiến, còn ta thì cử lùi.

        Địch chiếm nhiều thành phổ và nhiều miền rộng lớn. Đài phát thanh và báo chí phát-xít ngày ngày loan báo những trận chiến thắng mới. Bộ máy tuyên truyền quốc xã sướng điên lên. Bên ta cũng có những người chì nhìn thấy một mặt là: quân Đức tiến, quân Liên-xô lùi. Và họ chẳng tin tưởng tương lai có điếu gì tốt lành cả, Tờ báo Phôn-kít-se Bê-ô-bắc-te1 in những đầu đề đó to tướng, trong các câu lạc bộ phát-xít vang lên những bài diễn thuyết say sưa, các thiếu phụ Đức chờ chồng trở về, chuyện ấy dường như chỉ ngày một ngày hai hoặc tuần này tuần tới nữa mà thôi.
   
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #7 vào lúc: 21 Tháng Năm, 2017, 08:49:16 PM »


        Báo cáo viên, tham mưu trưởng và tham mưu phó, đại tá, tư lệnh trưởng và chính ủy mặt trận, tất cả đều trông thấy mũi tên xanh lớn chĩa vào thân mình to lớn của đất nước xô- viết. Với đại tá, nó thật có vẻ đáng sợ, dữ dội, không gì cưỡng nổi, lao đi trên mặt giấy kẻ ô vuông, Tư lệnh trưởng thì biết rõ hơn mọi người đứng xung quanh đồng chí về những sư đoàn và trung đoàn dự bị, Về những cánh quân bố trí sâu trong hậu phương và đang từ phía đông tiến sang phía tây; đồng chí hình dung rất rõ những tuyến phòng ngự, chiều sâu các nếp đất, những chiếc cầu mỏng manh ghép bằng thuyền của quân Đức, những con sông nhỏ nước chảy xiết, những đầm lầy thụt lún, nơi dồng chí sẽ chạm trán với xe tăng địch. Với đồng chí, chiến tranh không phải chỉ tiến hành trên những ô bản đồ, đồng chí chiền đấu là chiến đầu trên đất Nga, trên một dải đất bao phủ bởi những khu rừng âm u, những đám sương mai, những buổi hoàng hôn mờ ảo, những ruộng gai trồng dày không người cắt, những ruộng lúa mì mọc cao, những ụ rơm, những vựa thóc, những xóm làng mọc trên những bờ sông khúc khuỷu, những vực khe um tùm bụi rậm. Đồng chí nhìn rõ chiều dài những con đường liên xã và những lối hẻm gập ghềnh, nhìn rõ những đám bụi, những trận gió, những cơn mưa, những nhà ga nhỏ bị bom khoét, con đường lún ở những nơi tàu tránh. Và mũi tên xanh kia không làm cho đổng chí khiếp sợ hay hoang mang gì hết. Đó là một vị tướng vô cùng gan dạ, yêu quý nước mình, biết rõ nước mình, một Vị tướng nắm vững nghệ thuật chiến đấu, Đồng chí chỉ mong muốn được tấn công. Vậy mà đồng chí lại đang phải rút lui, điểu đó làm đồng chí chán ngán.

        Tham mưu trưởng là giáo sư ở học viện quân sự, có đủ mọi đức tính của một nhà bác học, một người am hiểu các vấn đề chiến thuật và các giải pháp chiến lược, Thông hiểu lịch sử chiến tranh, đổng chí vốn ưa phát hiện những chỗ giống nhau và khác nhau giữa các chiến dịch hiện đại và các trận đánh khác của các thế kỳ 20 và 19. Có đầu óc minh mẫn và chẳng giáo điểu tý nào, đồng chí đánh giá cao khả năng điều khiến chiến đấu của bọn tướng lĩnh Đức, tính cơ động của bộ binh phát-xít và sự phối hợp khéo léo của không quân phát-xít với lục quân. Đổng chí đang buồn vì quân ta phải rút. Đồng chí có cảm giác mũi tên xanh kia cắm ngay vào trái tim chiến binh Nga của mình.

        Trưởng phòng thông tin của cơ quan tham mưu quan niệm về chiến tranh tùy theo từng loại bản đồ quân sự. Cái thực tại duy nhất đối với đống chí là những ô kẻ trên tấm bản đồ tỳ lệ một phần hai mươi nghìn, và đổng chí luôn luôn nhớ đúng con số những bản đồ mới đã được thay trên các bàn làm việc của đồng chí, những đường đèo ghi dấu chì xanh đỏ. Đồng chí có cảm giác chiến tranh diễn biến theo các bản đồ, chiến tranh là do các cơ quan tham mưu tiền hành, những mũi tên xanh vạch hướng đi của các đoàn quân cơ giới Đức đang vận động theo những quy luật toán học. Trong sự vận động ấy, đồng chí chỉ thấy có toàn những quy luật hình học.

        Chính ủy mặt trận Sê-rê-nít-sen-cô là một con người trầm tĩnh, ít bộc lộ. Người ta đã gọi đồng chí là "tướng Cu-tu-dổp của chiến sĩ". Giữa những giờ phút chiến đấu quyết liệt nhất, một không khí phẳng lặng vẫn đi liền với con người không khi nào vội vã, với cử chỉ từ tốn và khuôn mặt đăm chiêu thoáng vẻ buồn ấy. Người ta nhớ, người ta nhắc lại những câu trả lời ngắn gọn và tinh quái, những từ ngữ sắc và mạnh của đồng chí. Người ta quen thuộc đồng chí lắm, thuộc cái dáng to mập và vóc người đẹp đẽ của đồng chí.
 

Đồng chí thường đi chơi không vội vã, miệng hút tẩu thuốc, vẻ mơ màng. Hoặc ngồi trên một chiếc ghế trong vườn, sầm mặt lại mà suy nghĩ triền miên. Và nom thấy con người có gò má cao, đôi mắt lim dim, trán nhăn lại, miệng ngậm chiếc tẩu ngắn ấy, ai nấy, dù là chiến sĩ hay sĩ quan, cũng đều cảm thấy, thoải mái vững tâm.

        Trong khi tham mưu trưởng báo cáo, Sê-rê-nít-sen-cô cứ ngổi yên, đầu cúi xuống, và người ta khó mà có thề quyết đoán được đồng chí đang chú ý nghe báo cáo hay đang thả mình theo những ý nghĩ riêng. Chỉ có một lần, đồng chí đứng dậy, lại gần tham mưu trưởng và nhìn tấm bản đồ.

        Sau cuộc báo cáo, tư lệnh trưởng mặt trận hỏi thiếu tướng và đại tá một thôi liền, thinh thoảng đồng chí lại nhìn chính ủy, ngóng chờ chính ủy tham gia thảo luận. Chốc chốc, đại tá lại rút ờ túi ra một chiếc bút máy, vạch thử cái ngòi trên lòng bàn tay, rồi lại gài bút vào chỗ cũ. Sê-rê-nít-sen-cô chăm chú theo dõi ông ta. Tư lệnh trưởng đi lại trong căn phòng,, chân bước mạnh làm cọt kẹt sàn gỗ. vẻ mạt đổng chí sa sẩm: xe tăng Đức sắp chọc thủng sườn trái một trong các quân đoàn cùa đồng chí.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #8 vào lúc: 22 Tháng Năm, 2017, 05:55:06 PM »


        - Này, Vích-to Ăng-đơ-rê-i-ê-vích, - chính ủy mặt trận bỗng nói - thuở bé đồng chí đã quen đi nhót táo xanh ở các vườn hàng xóm. Cái khẩu VỊ ấy, cho tới nay đồng chí vẫn còn gịữ, làm cho người ta phải khổ vì đồng chí!

        Mọi người nhìn những trái táo ăn dở đặt bên cạnh. Tiếng cười rộ lên,

        - Không nên chỉ lấy toàn có táo xanh thôi! Của đáng tội, ăn không ra cái gì thật! - Ê-rê-min nói.

        Đồng chí bí thư tủm tỉm trả lời:

        - Báo cáo đại tướng, rõ.

        Sê-rê-nít-sen-cô lại nói:

        - Gì đấy ?

        Đồng chí lại gần tấm bản đổ và hỏi tham mưu trưởng:

        - Đồng chí đề nghị ta nên bố trí trên vị trí đó à ?
-Thưa chính ủy, vâng. Vích-to Ăng-đơ-rê-i-ê-vích cho rằng ở địa điểm đó chúng ta sẽ có thể phát huy được mạnh mẽ các phương tiện phòng ngự của chúng ta và đạt tới hiệu quả cao nhất.

          - Đúng thế. - Tư lệnh trưởng nói - Đề có thể thực hiện kế hoạch này tốt hơn đồng chí tham mưu trưỏng đề nghị cho phản công trong khu vực Mác-si-khi-na Bu-đa và chiếm lại làng đó, Đồng chí chính ủy nghĩ thế nào ?

        - Chiếm lại Mác-si-khi-na Bu-đa à ? - Sê-rê-nít sen- cô hỏi.

        Và trong giọng nói của đồng chí có một âm điệu khiến mọi người đều phải quay cả lại. Đồng chí rít mấy hơi liền ở chiếc tẩu sắp tắt xua tan làn khói thuốc rồi không nói một lời, cử nhìn dán mắt vào tấm bản đồ.

        - Không được, tôi không đồng ý.

        Rồi vừa lướt đầu tấu trên bản đồ đồng chí vừa cắt nghĩa tại sao đồng chí lại cho trận đánh đó là không có tác dụng.

        Đại tướng đọc cho chép một mệnh lệnh tăng cường những bộ đội ở sườn trái và cùng cố các đơn vị của quân đoàn Xa-ma-rin. Đồng chí ra lệnh cho một trong những đội dự bị bộ binh cơ giới của mình đi chặn các xe tăng Đức.

        - Chà! Tay chính ủy mà mình sẽ điều về đơn Vị này cứng phải biết! - Vừa ký vào bản mệnh lệnh tiếp sau tư lệnh trưởng, Sê-rê-nít-sen-cô vừa nói vậy.

       Vừa lúc đó, có một tiếng bom nổ, lại tiếp luôn một tiếng nữa, Người ta nghe thấy các khẩu cao xạ cỡ nhỏ bắn lên nhịp nhàng. Trong căn phòng, không một ai ngoảnh đầu nhìn ra phía cửa sổ. Chỉ có tham mưu trưởng nói giọng đanh lại với đại tá:

        - Cứ điệu này, chỉ hai ba phút nữa là thành phố sẽ có hiệu báo động máy bay.

        Sê-rê-nít-sen-cô bảo đồng chí bí thư:

        - Đồng chí Oóc-lốp-xki, cho gọi Bô-ga-rép,
-Báo cáo chính ủy, đồng chí ấy đã tới.

        - Tốt. - Sê-rê-nít-sen-cô nói.

        Và bước ra khỏi căn phòng, đồng chí bảo Ê-rê-min:

        - Thế nào, đồng ý về cái khoản táo rồi chứ ?

        - Đồng ý, đồng ý. - Tư lệnh trưởng mặt trận trả lời - Tôi sẽ bảo lấy đù các loại táo thích hợp.

        - Phải đấy. - Sê-rê-nít-sen-cô vừa tiến ra cửa vừa nói, theo sau là thiếu tướng và đại tá đang tủm tỉm.

        Trước khi đi khỏi phòng, Sê-rê-nít-sen-cô tiện thể bảo đại tá:

         - Đồng chí đại tá, cần gì phải làm tội chiếc bút máy của đồng chí như thế. Không lượng lự gì cả. Chúng ta nhất định sẽ đánh bại bọn Đức.

        Oóc-lốp-xki, đồng chí bí thư của hội đổng quân sự, xưa nay vẫn cho mình là tay hiểu đời; nhưng riêng về tình cảm của chính ủy mặt trận đối với Bô-ga-rép thì anh chịu không sao hiểu nổi. Là một quân nhân lão thành đã phục vụ trên hai mươi năm trong quân đội, chính ủy mặt trận bao giờ cũng tỏ vẻ hơi hoài nghi đối với những sĩ quan và chính tn viên trù bị được gọi ra tái ngũ. Duy chỉ có Bô-ga-rép là được đồng chí coi như một ngoại lệ, và đó chính là điều mà đồng chí bí thư không sao hiểu nổi.

        Mỗi lần nói chuyện với Bô-ga-rép, con người chính ủy mặt trận lại khác hẳn đi, mất hẳn cái tính kín đáo. Một lần, đồng chí còn ngồi lại nói chuyện với Bô-ga-rép đến tận tảng sáng. Đồng chí bí thư thật không thề nào ngờ: Lần ấy, chính ủy mặt trận đã nổi sôi nổi, nói nhiều, nói to; đồng chí đã nêu nhiều câu hỏi và cho biết quan điểm của mình. Thoạt vào đồng chí bí thư đã có thể thấy ngay được là hai người đều đang bốc; không phải họ tranh luận mà là họ đang bàn bạc về một vấn đề rất quan trọng đối với họ.

        Dời phòng họp, nom thấy Bô-ga-rép đang đứng nghiêm, chính ủy không mỉm cười như mọi khi nữa. Chính ủy đến gần anh, vẻ nghiêm khắc, nói với anh bằng một giọng mà đồng chí bí thư chưa bao giờ thấy ở chính ủy ngay cả trong những dịp duyệt binh trọng thề nhất :

        - Bô-ga-rép, đồng chí được chỉ định làm chính ủy ở một đơn vị bộ binh đã được Bộ tư lệnh giao cho một nhiệm vụ rất quan trọng.

        Bô-ga-rép trả lời:

        - Xin cám ơn sự tín nhiệm của các đồng chí.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 12620


« Trả lời #9 vào lúc: 23 Tháng Năm, 2017, 11:40:00 PM »

           
THÀNH PHỐ TRONG BUỔI HOÀNG HÔN

        Trước chiến tranh, Xê-mi-ôn I-nha-chi-ép, chiến sĩ thuộc đại đội bộ binh I, một gã trai vóc người chắc nịch, sống ở một nông trang tập thể vùng Tu-la. Một đêm anh ta đang ngủ trong nhà chứa rơm thì người ta đưa lệnh động viên tới. Cũng đúng giờ ấy, một tin điện thoại báo cho Bô-ga-rép biết ngày hôm sau anh phải có mặt ở Tổng cục Chính trị Hồng quân. I-nha-chi-ép thường ưa nhắc lại những kỷ niệm ấy với chúng bạn:

        - Chà, thật là tiễn ra tiễn! Buổi tối, ba anh trai tớ làm việc ở nhà máy chế tạo súng máy đều cùng với vợ đến tiễn tớ, cả tay tổ trưởng thợ máy ở trạm máy kéo nữa. Chúng tớ đã uống một chầu rượu ra trò và hát.

        Giờ đây nhớ lại, anh ta thấy cuộc tiễn đưa ấy đến là vui vẻ, linh đình, nhưng thật ra khi từ biệt nhau, phải nhìn mẹ anh khóc lóc và cha già của anh cố làm ra vẻ binh tĩnh thì đâu có phải là chuyện dễ chịu.

        - Xê-mi-ôn, nhìn đây, - ổng cụ nói - đây là hai chiếc huân chương Thánh Ghê-oóc-ghi bằng bạc. Trước, tao còn hai chiếc khác bẳng vàng nữa kia, tao đã đem cúng vào kỳ mua công trái "vì tự do" rồi. Mày hãy nhìn tao đi, nhìn bố mày đi; lão công binh già này đã từng giật đổ một chiếc cầu với cả một trung đoàn Đức ở trên ấy đấy.

        Tuy ông cụ cố làm ra vẻ bình tĩnh nhưng trong thâm tâm ông, ông vẫn muốn khóc cùng với đám phụ nữ trong nhà. Trong năm người con trai, Xê-mi-ôn là đứa vui tính, dễ thương, được ông yêu nhất.

        Xê-mi-ôn muốn lấy Ma-ru-xi-a Pê-xô-si-na, con gái ông chủ tịch nông trang tập thể. Cô ta theo học lớp kế toán ở thành phố Ô-đô-i-ép, tới ngày mồng một tháng bảy cô ta sẽ trở về nhà. Chị em bạn và nhất là mẹ cô đã nhiều lần bảo cô dè chừng. Họ thấy Xê-mi-ôn I-nha-chi-ép là một người đàn ông ít đứng đắn và quá vui. Gã mê hát, nhảy, thích rượu, thích chơi đùa. Người ta bảo gã không thể nào yêu chân thành và chung thủy được. Ma-ru-xi-a bèn trả lời:

        - Mặc kệ, các bạn ạ; tôi đã yêu anh ta đến nỗi hễ cứ nom thấy anh là chân tay tôi đã bủn rủn rồi. Anh ta đã làm cho tôi mê như điếu đổ.

        Chiến tranh vừa bùng nổ, Ma-ru-xi-a xin phép trên cho nghỉ hai ngày. Cô đi ba mươi cây số chỉ trong một đêm để về nhìn lại người chồng chưa cưới. Tảng sáng về tới nhà, cô được biết những người có lệnh động viên đã được chuyển tới ga xe lửa từ hôm trước. Thè là, không nghĩ gì hết, cô lại đi mười tám cây số tới nhà ga, nơi bộ đội tập hợp. Đến đây, cô được biết đoàn tàu đã chạy đi hướng nào không rõ. Một trung úy bảo cô: "Bí mật quân sự". Cô bỗng thấy bủn rủn, chỉ còn đù sức bước tới nhà một bà người quen làm việc ở phòng ghi nhận hành lý. Buổi chiều, bố Ma-ru-xi-a phải tới tìm cô đề đưa cô về nhà.

        Chẳng mấy chốc, I-nha-chi-ép đã được anh em trong đại đội chú ý. Mọi người đều biết anh chàng tráng kiện, vui tính, không biết mệt ấy. Đó là một tay lao động cừ, biết sử đụng thành thạo bất cứ một dụng cụ nào. Anh làm việc dễ dàng và mải mê đến nỗi chỉ nhìn anh cũng đã cảm thấy muốn nắm lấy chiếc rìu, chiếc cưa, chiếc xẻng để làm theo anh rồi. Giọng anh hát hay và anh biết nhiều bài hát cổ học được của mụ Bô-gát-si-kha. Mụ là một người rất ít giao du, cấm cửa không cho ai lạ vào nhà. Có hồi mụ hãm mình trong im lặng như vậy tới suốt một tháng. Đến nỗi đêm đến mụ mới dám ra giếng lấy nước để khỏi phải trả lời những tràng câu hỏi của những bà người làng. Bà con đều lấy làm lạ không hiểu vì sao chỉ riêng có mình I-nha-chi-ép là được mụ đối xử khác với mọi người, mụ kể chuyện cho anh nghe, dạy cho anh hát.

        Một thời gian, I-nha-chi-ép đã từng làm việc với mấy người anh ở xí nghiệp Tu-la nổi tiếng, nhưng chỉ được ít lâu anh lại bỏ việc trở về nông thôn. "Tôi không thể không sống ở ngoài trời được. - Anh nói - Được bước trên đất của chúng ta đối với tói là một nhu cầu, chẳng khác gì nhu cầu ăn bánh uống nước. Thế mà đất ở trên Tu-la lại bị lát đá kín mất cả".

        Anh thường đi dạo qua cánh đồng, xuyên rừng, dọc theo bờ sông. Anh đem theo một chiếc cần câu hoặc một khẩu súng săn cà khổ, nhưng chỉ là để cho có hình thức, cho mọi người khỏi chế. Thường thường anh đi nhanh. Đôi lúc anh dừng chân nghe chim hót, lắc lắc đầu, rồi thở dài, xong lại đi. Hoặc giả anh trèo lên một ngọn đồi cao sửng sững bên sông, phù kín cây dẻ, rồi cất tiếng hát. Và mắt anh cứ long lanh như say rượu. Giá ở làng thì anh đã bị coi là một tay lập dị, và nếu anh không có sức khỏe và cái tài khéo léo nhất mực khiến chung quanh đều phải mến phục thì hẳn là mọi người sẽ chế nhạo anh, khi họ nhìn thấy anh cứ khoác cây súng trên vai mà đi chơi như vậy. Anh có thể lập mẹo trêu người khác để mua vui, có thể uống rượu thùng bất chi thình mà vẫn không say, có thể kề một sự tích thú vị hoặc một câu chuyện nhỏ pha chút ít ranh ma: anh chưa bao giờ tỏ ra bủn xỉn vể khoản thuốc mời người nào ngồi chuyện trò cùng anh. Vừa về đại đội, anh đã thu hút ngay được cảm tình của mọi người và Moóc-vi-nốp, tay thượng sĩ lầm lì ít nói, đã phải bảo anh, vừa ra vẻ mến phục vừa thoáng chút chê trách:

        -  Ồ, mà quả là cậu có một tâm hồn rất là Nga, I-nha-chi-ép ạ.
« Sửa lần cuối: 24 Tháng Năm, 2017, 09:39:12 AM gửi bởi Giangtvx » Logged

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM