Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Sáu, 2018, 06:09:58 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trân Châu Cảng (Pearl Harbor)  (Đọc 14901 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #40 vào lúc: 22 Tháng Năm, 2017, 05:50:57 PM »


Chương 12

        Evelyn và Danny ngồi trên một cái ghế băng dưới một lùm tre rậm rạp. Nơi đây, Evelyn đã từng ngồi để chiêm ngưỡng không biết bao nhiêu cảnh mặt trời lặn. Lúc này, nàng đờ đẫn, còn Danny thì cố gợi chuyện:

        - Tôi sống với gia đình Rafe sau khi cha tôi qua đời. Rafe đã dạy tôi bay. Tôi chưa bao giờ nghĩ có thứ gì trên không trung có thể làm tổn hại dù chỉ một mảnh da của anh ấy.

        Evelyn nhìn về phía chân trời. Màu sắc của ngày tàn như đồng điệu với nỗi đau cùng cực trong tâm can nàng.

        - Anh ấy cũng đã từng tâm sự với tôi, Danny ạ. Rằng anh là một người duy nhất bay giỏi hơn anh ấy đấy!

        - Thật Rafe nói thế sao?

        Danny ngừng lại nhìn thẳng lên nền trời rực rỡ với những đám mây màu cam.

        - Trên thiên đường, Rafe vẫn sẽ luôn bên cạnh tôi, khuyến khích tôi bay tốt như cậu ấy.

        Anh quay lại nhìn Evelyn. Nàng vẫn thẫn thờ nhìn mãi đâu đâu. Ánh mắt nàng buồn bã, hệt như mắt anh. Nỗi đau mất đi một người mà cả hai đều yêu mến khiến Danny xót xa. Anh quay mặt nhìn đi chỗ khác, cố giữ cho tình cảm hạ gục anh trong giờ phút anh phải tỏ ra cứng rắn nhất này. Anh nói:

        -Nếu cần gì, cứ cho tôi biết, đừng ngại!

        Nàng vẫn ngồi lặng thinh, mắt nhìn xa xăm. Anh đứng dậy đặt tay lên đầu nàng, cảm thấy minh được an ủi nhiều hơn là anh mang niềm an ủi đến cho nàng.

        -Tôi biết tại sao Rafe yêu chị. Chị cũng mạnh mẽ hệt như cậu ấy.

        Nàng cũng chẳng nói gì và Danny cũng chẳng còn gì để nói. Anh nắm lấy tay nàng, bàn tay mềm nhũn nhưng ánh mắt như sức sống. Danny biết mình phải làm gì hơn, tốt hơn là để cho nàng ở một mình. Thế nên, anh vỗ nhẹ vào vai nàng hai lần thay cho lời tạm biệt và lầm lũi bỏ đi.

        Khi đến cuối con đường, anh quay nhìn lại thấy bóng nàng chìm dần vào đêm tối. Chắc lúc này nàng đang khổ lắm. Evelyn thấy mình sắp sửa quỵ xuống đến nơi. Khi thấy Danny ngoái lại nhìn, toàn thân nàng run lên bần bật. Nhìn thấy một người thân của Rafre ra đi như vậy nàng thấy cơn đau như tăng lên gấp đôi.

        Không phải giữ ý tứ gì nữa, anh quay lại đặt tay lên vai nàng an ủi. Danny ngồi xuống bên cạnh nàng một lần nữa. Rồi đột nhiên nàng quay lại gục mặt vào vai anh thổn thức. Danny dịu dàng ôm lấy nàng trong tay. Lúc này anh cũng không nén nổi đau thương nữa. Nước mắt của bao đau thương dồn nén trong khuôn mặt của anh.

        Ngày hôm sau, họ cùng gặp nhau trong câu lạc bộ dành cho các sĩ quan. Một tòa nhà xây bằng gỗ thấp, nằm giữa những nhà mái vòm chứa máy bay và doanh trại. Ở chỗ dành cho phi công, tất cả các bạn bè của Rafe đều đứng vây xung quanh một cái kệ.

        Evelyn và bạn nàng cũng có mặt ở đó. Vài người khóc như mưa, chỉ có Evelyn là không khóc. Mỗi người trong phòng cầm ly Whisky. Danny nâng ly của mình lên:

        - Uống để tiễn biệt Rafe lên thiên đường, một phi công giỏi nhất, một người đàn ông chân chính nhất mà tôi từng biết. Sẽ không còn ai có ý nghĩa đối với tôi nhiều như Rafe McCawley.

        Tất cả những người khác cùng đồng thanh: Vì Rafe! Họ ngửa cổ uống hết ly rượu mạnh. Danny quay lại đặt chiếc ly anh vừa uống cạn lên trên giá để ly ngay sau một tấm bảng ghi danh sách những phi công đã hi sinh. Hầu hết tất cả những cái tên khác trên danh sách kia đều có giải thích là phi công chết khi bay tập huấn. Chỉ riêng dòng của Rafe có đề: “hi sinh trong khi làm nhiệm vụ”.

        Nhìn những dòng chữ ấy, Danny thấy được an ủi đôi chút. Anh quay lưng lại với những người trong phòng. Danny không dám quay mặt lại nhìn họ, và anh cũng không thốt lên được lời nào. Những người khác lần lượt rời khỏi nhà tang lễ.

        Mọi người ngoại trừ Evelyn, nàng đứng bên chiếc cửa nhìn Danny đang rung lên, muốn nói điều gì đó để an ủi anh cũng như tự an ủi mình.

        Nhưng nàng chẳng có gì để nói, nàng bỏ đi trước khi nhẹ nhàng khép cửa để cho Danny được yên tĩnh một mình.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #41 vào lúc: 23 Tháng Năm, 2017, 11:37:13 PM »


Chương 13

        Tư lệnh Yamamoto bước dọc theo cầu cảng, bên cạnh ông là Genda. Cả hai quan sát những thủy thủ đang làm việc cật lực trên cảng chuẩn bị cho chuyến chở hàng bí mật bằng máy bay. Chẳng ai biết được kế hoạch của ông. Ông cố tạo ra khung cảnh bình thường, nhưng nỗ lực làm được việc đó thật khó. Ông thậm chí còn chia quân của mình ra thành từng đội nhỏ và lâu lâu hẹn nhau ở một điểm ngoài những vùng kiểm soát trên đại dương. Sự cẩn thận của ông hình như đã mang lại kết quả. Những thủy thủ đang chất hàng xuống tàu có vẻ thoải mái, yên tâm. Họ cho rằng nhiệm vụ sắp tới chẳng có gì đáng ngại, chẳng qua là một chuyến công tác tập huấn xa một vài ngày bình thường mà thôi.

        Nhưng các phi công thì khác hẳn. Có sự khẩn trương trong chuyển động của họ. Quần áo họ mặc được là thẳng nếp, họ ăn vận như vậy để đón mừng vinh quang hoặc cũng có thể đón mừng cái chết. Họ làm việc không ngừng nghỉ, luyện tập suốt ngày với quả ngư lôi và thao tác bỏ bom trên cái đập nước được thiết kế cho giống Trân Châu cảng. Quả vậy, những phi công này không hề lầm lẫn, họ biết trước việc gì sẽ xảy ra.

        Yamamoto quay sang Genda:

        - Anh phải huấn luyện đám phi công này cho tốt vào, để cho không một phi công nào của ta bị trúng đạn!

        - Nếu quả thật chúng ta ra tay bất ngờ thì người Mỹ sẽ kháng cự rất yếu ớt.

        Đang hăng say nên Genda còn muốn nói thêm nữa, nhưng cái nhìn trên khuôn mặt của Yamamoto khiến hắn phải ngưng lời. Viên tư lệnh này đang muốn bửa óc hắn ra để kiểm tra. Ra lệnh cho hắn phải tự tìm cách giải quyết sao cho mọi việc hoàn hảo. Không để chuyện gì sai xót xảy ra và cố gắng hạn chế sai lầm ở mức thấp nhất.

        Cuối cùng Yamamoto bảo:

        - Cậu thành lập một đội các điện tín viên gửi đi những thông điệp. Chắc chắn người Mỹ sẽ bắt được những tin này. Những thông điệp ấy mang nội dung rằng, người Nhật nhắn với nhau sẽ nhắm vào tất cả các điểm đóng quân của Mỹ trên biển Thái Bình Dương, bao gồm cả Hawaii. Làm như thế thì sẽ khiến họ rối trí, không biết ta định nhắm vào đâu.

        Genda hiểu ra mỉm cười:

        - Tư lệnh, ngài thật là cao kiến. Thông minh, thông minh thật!

        Yamamoto trả lời:

        - Một người thông minh sẽ tìm cách không đối mặt với chiến tranh.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #42 vào lúc: 24 Tháng Năm, 2017, 09:32:47 AM »


*

*       *

        Hawaii nằm dưới tấm màn của trời đêm với muôn ngàn vì sao lấp lánh, đẹp vương giả và thanh bình biết bao.

        - Chào Danny! - Nàng nói (Evelyn )

        Cả hai rõ ràng là đều rất ngạc nhiên, bởi vì họ đều đến rạp chiếu phim và sau đó lại bỏ về giữa chừng vì cùng một lý do. Họ đứng đó im lặng, ngập ngừng và khó xử. Đối diện với cửa rạp hát, họ có thể thấy rõ một quán ăn đèn sáng như đang mời gọi khách qua đường, Danny nhìn qua đó rồi quay lại nàng:

        - Uống cà phê nhé?

        Anh nói. Hai phút sau, họ đã ngồi trong một chiếc bàn tại quán ăn nọ. Bây giờ rạp chiếu bóng đã ở bên đường. Ánh đèn ngọn xanh ngọn đỏ vẫn còn đang mời gọi những người đi xem phim muộn màng. Một nàng hầu bàn người bản xứ rót đầy hai ly cà phê và để họ ngồi đó nghiên cứu thực đơn, nhưng chẳng ai buồn ngó đến tờ giấy liệt kê những món ăn đặc sản của quán đang để trước mặt.

        Evelyn uống cà phê, lát sau nàng đặt ly xuống:

        - Phim hài chắc cũng không làm anh vui phải không?

        - Phải, lắm cảnh lố lăng không chịu nổi.

        - Ba tháng qua tôi cười không nổi nữa.

        Nàng nói dường như cố vật lộn với cơn đau buồn làm mình muốn rũ ra. Nàng cố nhếch mép lên tỏ ra mình không đến nỗi quá ủ rũ. Cố cười như vậy mà lại hoá hay. Nàng thấy mình đỡ buồn hơn, nhất là ngồi cạnh Danny lúc này.

        - Anh khỏe không?

        - Cũng như chị thôi. Tôi đoán thế. Nhưng tôi không chỉ cảm thấy cô đơn lạc lõng, tôi còn thấy mình như có tội nữa.

        - Anh đang nói về chuyện đã giúp đỡ anh ấy che giấu khả năng đọc kém để cứu lấy phù hiệu phi công trên vai áo ư?

        - Tôi không nghĩ rằng Rafe có thể tốt nghiệp phổ thông nếu như tôi không sửa bài làm cho anh ấy.

        Danny nói, nhận ra anh chưa chạm tay vào ly cà phê. Anh khuấy đều muỗng sữa và cho mấy muống đường to tướng vào ly.

        - Sau đó mọi chuyện diễn ra hết sức tự nhiên, chúng tôi gia nhập binh chủng không quân. Tôi giúp cậu ấy giải quyết các rắc rối với những chữ cái và tôi không bao giờ nghĩ những việc mình làm sẽ dẫn đến hậu quả như ngày nay.

        - Và bây giờ anh đang tự đổ lỗi cho mình rằng nếu anh không giúp Rafe thì bây giờ Rafe vẫn còn sống ư? - Evelyn hỏi lại.

        Danny gật đầu, không khỏi mỉm cười thầm khen vì Evelyn đã nhìn thấu tâm can anh. Có thể cô ấy cũng có chung sự dằn vặt giống mình. Như thể đáp lại những ý nghĩ của Danny, nàng nói:

        - Thế thì còn tôi thì sao? Tôi đã để cho anh ấy qua kỳ khám sức khỏe lần đó. Đáng ra tôi nên đánh trượt Rafe, và như thế giờ này anh ấy vẫn còn sống.

        - Tại sao chị lại cho Rafe qua trong lần kiểm tra sức khỏe đó? Tôi luôn tự hỏi mình mà không tìm được câu trả lời đấy!

        - Cha tôi cũng là một phi công. Ông là thầy của đại tá Doolittle. Rất nhiều bạn bè của ông lái máy bay cả đời, đến khi nào hết tuổi thì thôi.

        Ly cà phê dừng lại trên môi nàng lâu hơn.

        -   Và thế là tôi nghĩ mọi chuyện cũng giống như những người bạn của cha tôi thôi. Tôi tự nhủ thầm rằng nếu mình lấy đi cái gì quý nhất của một người thì thà giết người ta đi thì hơn.

        Nàng dằn mạnh ly xuống bàn. Câu nàng vừa nói cũng hợp với bản thân nàng. Tình cảnh của nàng bây giờ, Rafe đã qua đời rồi, và nàng cũng chỉ muốn mình chết đi cho rảnh. Danny không đọc được ý nghĩ ấy của Evelyn. Có vẻ như lời giải thích vừa rồi của nàng khiến anh dễ chịu hơn.

        -   Chị nói đúng! - Anh đồng tình, mắt nhìn xa xăm.

        -   Nếu chị lột lon của Rafe thì bây giờ chắc chắn anh ta sẽ chết. Tôi nói chết ở đây là theo nghĩa bóng. Có nghĩa là anh ta không còn hứng thú gì với cuộc sống nữa. Rate đã chứng tỏ mình đã cho những kẻ trước đây gọi anh là thằng ngốc, một cách nhìn mới về anh.

        - Lập luận của anh nghe sao lạ quá, như thê những gì Rate phải chịu đựng lại là một điềm lành biến anh ấy thành người tốt hơn.

        Danny nhìn nàng, mắt họ chạm nhau. Cả hai cùng đồng cảm trong một giây phút ngắn ngủi. Cả hai đều cảm nhận cuộc sống với một tương lai sáng sủa hơn.

        Hầu bàn đã cắt ngang giấy phút ấy. Cô ta rót đầy hai ly cà phê nóng hổi cho họ. Danny nói:

        - Lạ thật! Câu chuyện của Rafe khiến người ta thấy hiểu mình hơn. Hồi nhỏ tôi thường đọc sách cho Rafe nghe. Và chính vì thế mà tôi yêu sách hơn. Lúc đó tôi đã muốn viết văn, muốn trở thành một Hemingway thứ hai của nhân loại. Nghe có vẻ lạ tai với một cậu bé quê mùa đến từ miền thôn dã bang Tennessee. Nhưng Rafe vẫn thường khiến tôi mơ mộng, cậu ấy biết tôi hi vọng gì và giúp tôi nuôi sống với nguồn hi vọng ấy. Cậu ấy vẫn thường làm thế với tất cả những người xung quanh, đặc biệt là những người Rafe yêu thương nhất và tôi cho là không ai hiểu Rafe bằng chị và tôi đâu.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #43 vào lúc: 25 Tháng Năm, 2017, 02:28:26 AM »


        Trên con đường Oahu, không một cô con gái nào tìm kiếm bạn tình lại phải chịu đơn lẻ. Billy và Red là hai chàng hạnh phúc nhất trên đời. Niềm vui của họ nhân đôi vì tối nay cả hai đều tìm được bạn tình. Billy và Barbara khoác tay nhau đi dọc theo con phố, theo sát phía sau là Red và Betty. Họ không nắm tay nhau nhưng luôn cố đi sát vào nhau. Red lắp bắp:

        - Tôi... tôi... tôi...

        Betty hỏi anh:

        - Sao đêm nay anh lại bồn chồn thế?

        - Bời... bời... bởi vì tôi muốn nói với em điều này. Tôi... tôi... tôi...

        Billy ngưng trò chuyện với Barbara một lúc để lắng nghe xem Red nói gì. Bằng sự im lặng, anh muốn thôi thúc Red phải thốt thành lời. Khi Red cứ đánh vật với những chuỗi âm thanh mà không thốt nên lời thì Billy cảm thấy không thể chịu đựng được nữa. Anh quay lại bảo:

        - Red, nói đi chứ!

        Red đứng chết sửng giữa đường. Những gì anh muốn nói ngập tràn trong tâm trí anh. Cả thế giới xung quanh quay lòng vòng theo một vòng tròn bất tận. Giữa vòng tròn ấy là anh và Betty. Red không còn để ý đến Billy và Barbara đang đứng gần nhìn anh chằm chặp và cả những người khác qua đường cũng lấy làm lạ dừng bước xem anh chàng lạ lùng kia định làm gì. Cuối cùng anh cất giọng lanh lảnh:

        - Anh muốn nói với em điều này Betty. Anh rất mến em, anh gần như là…..là….là yêu …yêu em.

        Betty tròn xoe cặp mắt xanh lơ ngây ra nhìn Red. Nàng cứ đứng như thế một hồi. Đối với Billy, đó là một quãng thời gian quá dài, còn đối với Red, anh tưởng mình có thể chết đi được trước khi Betty kịp mở lời. Thế rồi nàng cũng nói:

        - Red à! Em cũng gần như là yêu anh rồi đó.

        Nàng hôn anh thật nhanh và rồi mặt Red biến thành một màu giống hệt như tín hiệu dừng xe trên cột đèn giao thông nơi cuối đường.

        Billy bảo:

        - Thế là xong! Đi ăn tối đã! Rồi sau đó đi coi phim nhé! Rồi thì….

        Ngay lúc ấy, anh nhận ra Evelyn và Danny trong quán ăn bên đường. Họ chỉ cách chỗ anh đang đứng chừng 20m. Cả hai mặt mày sáng rõ như các Manơcanh đứng trong tiệm quần áo dưới ánh đèn màu chiếu thẳng vào mặt. Tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh đó. Barbara cũng thấy họ và Red, Betty cũng nhận ra ngay tức thì.

        Trong quán ăn nhỏ. Evelyn thấy nụ cười đã trở lại với mình tự lúc nào. Nàng thấy được nhẹ nhõm và được an ủi hơn. Ngồi trò chuyện về Rafe với một ai đó cũng yêu quí anh sâu nặng như nàng cũng quý Rafe vậy. Lúc này nàng thấy mình dễ thở hơn sau lần gặp gỡ đầu tiên khi nghe tin Rafe đã tử trận. Nàng ngả người trên ghế nghịch ly cà phê và nói:

        - Rafe muốn tôi hiểu rằng cuộc đời này rộng lớn biết chừng nào, tốt đẹp biết chừng nào. Và anh ấy cũng muốn thiên hạ không ai được phép coi thường Rafe nữa.

        Danny gật đầu mỉm cười như nàng lúc nãy. Điều này Danny biết, mình hiểu Rafe cũng giống như Evelyn hiểu bạn anh vậy. Càng lúc Evelyn càng muốn giãi bày tâm sự nhiều hơn:

        - Ý tôi là tôi đã lớn lên trong một gia đình quân nhân. Năm nào tụi tôi cũng phải đổi chỗ ở, những căn nhà mới. Tôi phải làm quen với trường mới, bạn bè hàng xóm mới. Nhiều khi tôi không biết mình phải gắn bó với một nơi nào cụ thể. Làm y tá cũng có cái giống với cuộc sống trước đây của tôi. Cố gắng hàn gắn những nỗi đau cho thương binh, nhưng lại không được tỏ ra quan tâm nhiều đến họ. Tôi là một y tá chưa bao giờ nhìn thấy máu chảy và cũng chưa biết đến tình yêu là gì cho tới khi tôi gặp Rafe.

        Evelyn dừng lời. Nàng nhìn thấy Billy và Barbara đang tròn mắt nhìn nàng bên ngoài cửa sổ. Danny quay lại nhìn xem cái gì đã khiến nàng ngừng lời đột ngột đến thế, khiến nụ cười biến mất trên môi nàng nhanh chóng đến thế. Và anh thấy bạn mình đang đứng trên vỉa hè.

        Billy cố làm ra vẻ vô tình, càng làm mặt lạnh trong anh càng bối rối đến thảm hại. Còn Red nhíu mày khó hiểu, nhưng nhìn mặt anh là Betty đoán ra hết, nàng vừa buồn cười, vừa lo lắng trong một cảm xúc buồn vui lẫn lộn.

        Họ vẫy tay cho nhau cố làm ra vẻ bình thường.

        Bốn người kia tiếp tục đi dọc theo con đường đến rạp Cinéma.

        Evelyn và Danny ngồi đó lặng lẽ ngượng ngùng. Im lặng mãi e không tiện, Danny cuối cùng lên tiếng trước:

        - Để tôi đưa chị về nhé?

        - Không, tôi không sao. Cảm ơn vì đã mời uống cà phê. Cảm ơn vì tất cả mọi thứ.

        Nàng đứng lên trước khi anh kịp phản ứng. Nàng đến gần anh, khẽ chạm mặt lên trán anh hôn từ giã. Rồi nàng đi ngang qua phòng, bước vào màn đêm đê mặc Danny ngồi một mình bên tách cà phê nguội ngắt. Và mùi hương nước hoa còn thoang thoảng trong không khí.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #44 vào lúc: 26 Tháng Năm, 2017, 12:42:41 AM »


*

*        *

        Chỉ huy trưởng Thurman ngồi trong góc tẩng hầm tác chiến xem các máy điện báo làm việc. Máy này được nổi lên với máy giải mã trên lầu. Chỉ lát nữa thôi, những tin vừa nhận được sẽ hiện ra trên tờ giấy. Nhiều chỗ phải để trống vì không giải mã được. Những tờ giấy đã được đánh máy đang chạy ra khỏi máy. Thurman nhìn những khoảng trống giữa những dòng chữ đã được in ra. Cặp mắt màu xanh như mắt mèo cực kì thông minh của ông hấp háy sau cặp kính gọng sừng. Ông im lặng rất lâu, sau đó nói với viên hạ sĩ quan đã mệt mỏi vì cứ phải kiểm tra từng tờ điện báo vừa nhận được.

        -   Chăng có nghĩa gì cả, những thông điệp này hoàn toàn vô nghĩa.

        -   À! Vâng đúng thế thưa ngài. Mới giải mã được một phần cho nên không thể hiểu toàn bộ thông điệp nói gì.

        -Có phải ông sếp cũ của anh không biết mình phải làm việc như thế nào phải không? - Thurman hòi.

        - Ngài bảo sao ạ?

        - Anh nghe tôi hỏi rồi đó!

        - À, ngài ấy gặp khó khăn đôi chút với những vấn đề thuộc về trí óc thưa sếp.

        - Này, làm ơn đi! Trả lời thẳng câu hỏi tôi vừa hỏi anh ấy. Có phải ông ta là một thằng ngốc đúng không?

        - Dạ phải thưa sếp.

        - Tốt, thế là anh tìm được lời giải thích cho kiểu làm việc nửa vời của anh rồi đấy. Kiều làm việc này chỉ là một thói quen được hình thành rất lâu rồi đúng không?

        - Xin lỗi ngài.

        - Đừng nói xin lỗi luôn miệng nữa! Tập trung đầu óc vào một chút đi. Nên biết rằng cậu sẽ không làm việc giống như thằng ngốc lâu hơn nữa được đâu. Tôi biết giải mã những thông tin này rất khó, máy chỉ giải mã được phần nào, vì thế tôi mới yêu cầu người ta gửi cậu đến đây chứ!

        Thurman đã đi gõ khắp cửa tìm những thông tin tình báo có thể giúp ông hiểu được những gì đang xảy ra ở đây. Viên hạ sĩ quan này được thuyên chuyển một cách bí mật từ bên báo chí sang giúp cho chỉ huy trưởng Thurman đánh vật với đống điện tín đang muốn ngập lên dưới tầng hầm này.

        - Theo tôi, những phần chúng ta hiểu trên những tín hiệu này thì chẳng có ý nghĩa gì. Người Nhật đã gửi đi những mệnh lệnh quân sự đến khắp các địa điểm thuộc vùng Thái Bình Dương. Nhưng suy nghĩ cho đúng một chút thì chuyện này chẳng hợp lí chút nào - viên hạ sĩ quan kia vẫn còn ngớ người ra.

        - Thưa chỉ huy, tôi không hiểu.

        - Bọn chúng đang làm cho chúng ta rối trí lên đó, đây là trò nghi binh.

        Thurman phớt lờ, ông nhìn chằm chặp vào cái máy giải mã trước mặt thật lâu, cuối cùng ông nói:

        - Cậu biết không, tôi ghét kẻ nào định qua mặt tôi lắm, trò chơi xỏ của họ tôi chẳng lạ gì.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #45 vào lúc: 27 Tháng Năm, 2017, 08:30:56 PM »

   
Chương 14

        Để các cô y tá mới có thời gian làm quen với bệnh viện, Evelyn nghĩ ra một kế. Theo đó mỗi y tá phải làm hết các công đoạn cần thiết để chăm sóc bệnh nhân và sử dụng chất khử trùng ra sao, để thử khâu vết thương ở đâu, băng cá nhân, khăn mặt, gối, dra trải giường phải được sắp xếp gọn gàng, không được để lộn xộn, tránh gây nên những nhầm lẫn đáng tiếc, có nhiều lỗi có thể gây chết người. Ví dụ như, một bệnh nhân đang phải chịu đau đớn mà lại được hai cô y tá tiên Morphin chỉ cách nhau có vài phút đồng hồ bởi vì quá lơ đãng hoặc quá bận rộn mà không kiểm tra bệnh án của anh ta thì thể nào anh ta cũng phải chết. Thế là để tập sự, các cô y tá phải bắt đầu chạy ngược, chạy xuôi trong bệnh viện, cảm thấy rất vui vẻ vì biết mình phải làm gì. Mỗi người trong số họ đều cầm một cái rổ, bên trong có một danh sách những thứ cần tìm trong trường hợp khẩn cấp. Trông họ chạy ngược chạy xuôi như con thoi, người ta có cảm giác như đây là một buổi tổng vệ sinh của bệnh viện vậy. Betty hỏi vọng ra từ trong kho chứa dược phẩm:

        - Này, có ai thấy những cuộn garo đâu không nhỉ?

        Evelyn, người nãy giờ vẫn đứng giám sát các nàng làm việc có đúng quy trình không, trả lời:

        - Ở đây ít garo lắm, để tôi kêu người ta mang đến cho đầy đủ. Những cuộn băng garo ít ỏi còn lại đặt trên kệ thứ hai ấy. Bây giờ cứ đánh dấu cho qua công đoạn đó đi, và bắt đầu đi tìm thứ tiếp theo.

        - Rồi đó! - Betty bảo.

        Evelyn hạ thấp giọng bảo:

        - Này, làm nốt lần này thôi nhé! Lần sau không được thế nữa đâu.

        - Tớ biết rồi. Tớ chỉ lo là cậu đang làm việc quá sức đó thôi.

        - Cậu nói gì thế?

        - Gần nửa năm rồi còn gì. Đau khổ buồn bã như thế là đủ cho cả đời rồi đấy. Giờ thì cậu đang muốn mình cũng sống và làm việc như ai.

        Evelyn đáp to tiếng:

        - Tớ vẫn sống và làm việc bình thường mà.

        Betty hạ giọng gần như thì thầm:

        - Này, tớ ở chung phòng với cậu. Tớ vẫn nghe thấy tiếng khóc thút thít mỗi khi cậu tưởng là tớ đã ngủ say.

        Evelyn hít một hơi thật dài, thật sâu như thể người ta dí dao vào cổ mà nàng sắp phải chịu đựng đến nơi. Nàng muốn những rắc rối của bản thân mình được giữ bí mật, đặc biệt là với cô bạn Betty trẻ tuổi. Trước đây, nàng vẫn thường có cảm giác như mình phải có trách nhiệm che chở Betty như một cô em gái út. Nhưng cũng hệt như các nàng em út, Betty khám phá ra những điều sâu xa hơn, chứ không chỉ hời hợt xét đoán qua loa một vấn đề nào đó.

        - Evelyn này, tớ đã nói dối tuổi của mình để tớ có thể rời bỏ gia đình sống một cuộc sống tự do. Cha tới không bao giờ cho tớ hẹn hò với bất cứ chàng trai nào. Còn các anh trai tớ thì được tự do và tớ làm mọi cách để họ để ý đến tớ. Bây giờ tớ chỉ muốn sống cuộc sống bình thường thôi cậu biết không. Bây giờ tớ gặp cậu, tớ muốn được sống như cậu. Lúc nào cũng biết đầy đủ về cuộc đời và sự nghiệp của mình, nhưng bây giờ thì…

        Betty lắc đầu, mái tóc vàng gợn sóng nhí nhảnh nhảy múa trên đôi vai nàng.

        - Phải chăng Rafe muốn cậu phải chết theo anh ấy? Rafe đã trù tính trước rồi, anh ta đã dặn người bạn thân nhất của mình là người đến báo tin về cái chết của anh ấy cho cậu. Bởi vì anh ấy muốn cậu sống khỏe, sống tốt và đó chính là điều cậu phải làm để làm yên lòng người nơi chín suối đấy.

        Evelyn đưa tay bưng mặt như muốn ngăn dòng nước mắt đang tuôn trào. Betty ôm lấy nàng và nàng khóc lặng lẽ trên vai bạn. Nhưng chỉ giây lát thôi, cơn xúc động của Evelyn qua nhanh, nàng lau nước mắt rồi cả Evelyn và Bety tiếp tục lao vào công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

        Tối đó, Evelyn mở chiếc rương dưới gầm giường, giữa những bộ quần áo ít khi mặc và những vật dụng cá nhân là cuốn nhật ký của nàng, Evelyn mang nó đến bên giường, nàng ngồi xuống mở nó ra và viết tiếp cái trang kể về cuộc gặp gỡ cuối cùng của nàng và Rafe.

        Evelyn đến bên dãy đá ngoáy lửa nhô ra ngoài ngọn sóng dịu dàng trên bến cảng. Nàng nâng niu đoá hoa hồng bằng cả hai bàn tay, những cánh hoa khô mỏng manh và óng ánh như bạc. Bông hoa hồng này đã méo mó chẳng còn hình thù gì nữa, nó mỏng lét. Nhưng điều đó không quan trọng gì nữa với nàng. Đối với nàng, nó vẫn tươi thắm như ngày nào, sống động, tươi tắn, đầy hứa hẹn như chính cuộc sống. Chẳng cần biết nó tươi hay nó héo, bông hồng này vẫn là kỷ vật đối với nàng. Nàng tự nhủ thế.

        Evelyn bắt mình phải thả bông hồng kia xuống biển cho nó theo sóng trôi ra xa ngoài khơi. Nhưng nó không trôi đi, nó cứ quanh quẩn ở gần bờ. Thế rồi nàng phải cầm nó lên, nắm chặt lấy những cánh hoa, lý trí nàng bóp bông hoa nọ thật mạnh để cho cánh của nó vỡ vụn trong tay nàng.

        Nhưng lạ thay, mặc cho nàng vò nát mà bông hoa vẫn trơ trơ.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #46 vào lúc: 28 Tháng Năm, 2017, 10:09:26 PM »


*

*       *

        Vào lúc mặt trời lặn dọi những tia sáng rực rỡ màu cam lên mặt đất, Danny ngồi trong buồng lái của chiếc P-40 thử nhấn cò súng. Những khúc gỗ sồi nằng nề chặn dưới chân máy bay chỉ rung lên một chút rồi sau đó vẫn như không có chuyện gì xảy ra. Tấm bia bằng gỗ cách buồng lái cả trăm bước chân găm đầu những vết đạn lỗ chỗ. Billy đứng bên cánh phải của máy bay nhìn theo tấm bia bằng một chiếc ống nhòm bảo:

        - Bắn chẳng trúng vòng 10 gì cả.

        Red, Anthony cúi xuống cánh của máy bay kiểm tra lại một vài bộ phận. Lát sau, Danny bắn tiếp loạt đạn nữa và Billy thông báo:

        - Trúng rồi đó! Ngay giữa vòng 10.

        Anh lôi dây của ống nhòm ra khỏi đầu.

        - Thôi, chúng mình về đi thôi, tớ khát nước lắm rồi đó.

        - Phi công trên các hàng không mẫu hạm đến quán bar kia để uống cái gì đó rồi. Chúng ta hãy ra đó nhập bọn cho vui đi.

        - Tớ xong rồi đây.

        Anthony bảo, quăng chiếc tuốcnơvit vào trong hộp đồ nghề. Lúc này Red cũng đã đứng bên cạnh anh tự lúc nào.

        - Các cậu đi trước đi. Mình phải kiểm tra máy đo sức gió cái đã.

        Anthony bảo:

        - Cứ để thợ máy người ta làm. Đi thôi, chúng ta là phi công cơ mà.

        - Nhưng tôi vẫn muốn kiểm tra toàn bộ máy móc lại một lần nữa cho chắc ăn.

        - Để tớ ở lại với cậu.

        - Không sao đâu mà. Cảm ơn cậu. Tớ ra ngay đây, cậu cứ đi trước đi.

        Red định phản đối, nhưng Billy đã đặt tay lên vai anh ra hiệu im lặng. Rồi Billy hỏi Danny:

        - Cậu không sao chứ?

        Danny đáp nhanh:

        - Tớ không sao đâu, thật đấy! À, mà có sao đấy!

        Sau một lúc ngần ngừ, Danny chữa lại. Anh hít một hơi thật dài nhìn những người bạn thân thiết đang đứng xung quanh anh.

        - Tớ trót phải lòng người yêu của Rafe mất rồi.

        Billy thở dài:

        - Biết ngay mà.

        - Tớ không muốn thế đâu. Ngay từ đầu, tớ đã không muốn thế. Nhưng mà tới giờ thì tớ không còn làm chủ được tình thế nữa.

        Những người đứng đó đều im lặng. Cuối cùng Red lên tiếng:

        - Sớm hay muộn gì cô ấy cũng phải tìm cho mình một người Danny ạ! Rafe đã yêu cầu cậu quan tâm chăm sóc đến cô ấy, rất có thể lúc này đây, trên thiên đàng Rafe đang nhìn xuống trần gian hy vọng cậu là người bên Evelyn cho đến hết cuộc đời.

        Anthony vùng vằng, làm như anh muốn trút giận lên Red và Danny vậy.

        - Thôi đi. Nói cho cậu biết nhé! Dù cậu đã chết đi nữa, cậu cũng không bao giờ muốn có ai đó sớ rớ đến người yêu của mình. Đặc biệt là người bạn thân nhất của mình thì càng không.

        Red làm mọi người ngạc nhiên vì anh phản đối quyết liệt:

        - Không, Rafe sẽ càng sung sướng hơn nếu như đích thân Danny chăm sóc cho Evelyn. Tình cảm của họ vì thế sẽ càng sâu nặng hơn.

        - Thật thế sao?

        - Thật chứ.

        - Chỉ có mấy thằng nhóc Broockly nghèo nàn mới có ý tưởng tầm thường như thế thôi.

        Billy xen vào:

        - Dẹp đi các cậu, cãi cọ như thế thì giải quyết được việc gì.

        Danny gật đầu đồng ý với cả Red và Anthony.

        - Tớ biết như thế là không đúng. Nhưng tớ không biết phải làm thế nào bây giờ.

        Hai ông bạn lúc nãy hùng hổ là thế, mà bây giờ không thể trả lời nổi một câu hỏi quá thẳng thắn và quá đơn giản của Danny. Họ nhìn xuống mũi giày đang ngọ nguậy trên đường băng trải nhựa. Cuối cùng Billy nói:

        - Tớ chẳng khuyên cậu được điều gì ngoại trừ thiển ý. Bất cứ chuyện gì xảy ra giữa cậu và Evelyn, cậu tiếp nhận tình yêu này hoặc phá vỡ nó là tuỳ cậu, miễn là đừng làm điều đó vì Rafe. Hãy làm điều đó vì chính bản thân cậu ấy.

        Billy dẫn Red và Anthony bỏ đi. Danny ngồi đó một mình trong một buổi chiều muộn tràn về nơi thinh không, chợt thấy trong lòng thanh thản, nhưng vì lẽ gì thì anh không sao giải thích được. Các bạn anh đều đứng trên quan niệm của mình để đưa ra một lời khuyên cho anh. Những lời đáp giằng co nãy giờ cũng là những lời dằn vặt trong nội tâm của Danny bấy lâu nay. Và cuối cùng anh cũng phải chấp nhận một sự thật. Danny đã mệt mỏi lắm rồi, đau khổ cũng nhiều và bây giờ anh chỉ hy vọng và ước mơ thoát khỏi bóng ma lởn vởn trong tâm hồn anh. Một tâm hồn mà giờ đây anh nhận ra không phải là cứng rắn như cục nước đá như trước đây anh từng nghĩ mà nó như một hồ nước tràn đầy sinh lực, êm đềm và thư thái. Anh vẫn đắm mình vào im lặng của những suy nghĩ, của cảm xúc. Chợt một tiếng nói vang lên phía sau anh.

        - Danny này! - Giật mình, anh quay lại và nhìn thấy Evelyn. Nàng đang rời thảm cỏ xanh ngoài kia đứng cách anh chỉ khoảng 10 bước chân, nhưng nàng vẫn chưa đứng hẳn lên đường băng.

        - Xin lỗi, tôi không muốn quấy rầy anh.

        - Ồ không, không có gì đâu mà!

        Danny ngắm nàng đi đến, trong ánh chiều chạng vạng tối nàng như đẹp hơn. Nụ cười của nàng vừa dịu dàng lại vừa buồn bã.

        - Tôi giúp gì được chị nào?

        - Tôi chỉ muốn hỏi anh địa chỉ của cha mẹ Rafe. Tôi nghĩ mình nên viết thư cho họ.

        Giọng nàng nhỏ dần. Evelyn cố lấy lại bình tĩnh.

        - Quên đi quá khứ chẳng dễ dàng gì.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #47 vào lúc: 29 Tháng Năm, 2017, 08:43:36 PM »


        Hình như nàng còn muốn nói thêm điều gì nhưng cố tìm lời nói sao cho hợp người hợp cảnh. Danny gật đầu hiểu tất cả những gì nàng vừa nói và những gì nàng không nói ra:

        - Tôi cố gắng suy nghĩ nhiều hơn về tương lai và cũng cố quên đi quá khứ, nhưng chẳng giải quyết được việc gì. Điều đó chỉ nhắc tôi nhớ đến cái điều khủng khiếp mà tôi đang phải đối mặt. Trước đây, Rafe vẫn luôn ở bên, chưa bao giờ tôi cảm thấy cô độc. Nhưng bây giờ mọi chuyện không còn được như thế nữa.

        Danny lục tìm chiếc bút chì và một mẩu giấy nguệch ngoạc vài dòng địa chỉ đưa cho nàng. Cầm dòng địa chỉ trên tay, anh vượt qua khoảng cách giữa họ và đặt mẩu giấy vào lòng bàn tay của nàng.

        - Hy vọng rằng viết thư cho cha mẹ Rafe sẽ khiến chị thấy yên lòng hơn. Đã ba lần tôi tự tay viết thư cho họ, nhưng sau lại không gửi.

        Nàng gấp mảnh giấy cẩn thận, cất vào trong túi xách. Nhưng nàng không bỏ đi, Evelyn nhìn ra xa ngắm những tia sáng cuối cùng còn sót lại trên bầu trời nhiệt đới. Ánh sáng cuối cùng ấy cũng gần tắt, để lại một đường sáng mờ trên bầu trời đang càng lúc càng tối dần. Nàng quay lại đối mặt với Danny.

        - Rafe nói với em rằng anh ấy không muốn bỏ đi để lại em một mình trong tiếc nuối. Và thế là chúng em đều cố giữ mình. Bây giờ tiếc nuối tràn đầy trong tâm tưởng em.

        Những lời nói của nàng như mũi dao đâm thẳng vào tim Danny. Anh không biết phải nói gì, và rõ ràng Evelyn cũng không biết phải tiếp tục câu chuyện ra sao. Bắt chước nàng, Danny cũng nhìn ra phía chân trời. Đây đó trên vòm trời cao rộng, những vì sao đã xuất hiện. Đột nhiên rất nhanh anh quay trở lại chiếc phi cơ P-40.

        - Này, đã bao giờ em được ngắm cảnh Trân Châu cảng lên đèn hay chưa?

        - Tất nhiên là rồi chứ.

        - Từ trên máy bay sao?

        Máy bay cất cánh nhẹ nhàng hơn là Danny tưởng. Nhưng đối với Evelyn, chiếc máy bay bay vút lên không trung thật dữ dội. Nàng cứ lo sợ mãi bảo rằng mình trèo lên chiếc máy bay làm cho nó nặng thêm, cho nên mới cất cánh khó khăn như thế. Thế là Danny phải an ủi Evelyn, anh bảo nàng còn nhẹ hơn đống nhiên liệu và đạn dược mà máy bay này vẫn thường phải chuyên chở. Nhưng buồng lái thì chật như nêm, khiến nàng cứ phải ngồi sát vào người Danny. Dây an toàn lại xiết quá chặt khiến nàng cứ phải loay hoay xin lỗi mãi. Thực ra sự có mặt của Evelyn trên buồng lái này không thấy làm cho Danny phiền chút nào hết. Anh sẽ phải ôm eo nàng để sử dụng cần số và phải nhìn qua vai nàng anh mới thấy được những chiếc đồng hồ đủ loại trước mặt. Đối với nàng, Danny còn lái máy bay bằng một thứ gì đó còn hơn cả tay và mắt nữa. Có một mối dây liên hệ thầm kín giữa anh và chiếc máy bay này. Nàng vừa cảm thấy sợ hãi, thích thú lại vừa cảm thấy an toàn khi bay cùng Danny.

        Tiếng máy nổ êm tai và khỏe khoắn. Khi chiếc máy bay cất cánh, lưng nàng dán vào ngực Danny, máy bay bốc thẳng lên khỏi mặt đất và lao vào không trung.

        Bầu trời hôm ấy trong xanh rất lạ lùng. Những hành tinh lấp lánh phía xa. Những vì sao nhảy nhót xung quanh đầy đặn như những nhạc công đang chơi bản giao hưởng thần tiên quanh người chỉ huy dàn nhạc.

        - Đẹp quá! - Nàng thốt lên.

        - Giữ cho chắc vào.

        Danny cho máy bay quay vòng 180 độ cho bụng quay vòng lên trời. Nàng thấy cả thế giới như lộn ngược. Bây giờ, bầu trời đang ở phía dưới họ và trên đầu là Trân Châu cảng. Ánh trăng dịu dàng rải trên những lớp sóng rì rào trên mặt biển khiến Evelyn có cảm giác eo bờ biển kia mới là dải ngân hà. Ánh trăng chiếu sáng đến tận đáy nước trên cảng khiến nàng nhận ra đó chỉ là một thế giới đảo ngược, một thiên đường có giới hạn chứ không như cái thiên đường mênh mông vĩnh hằng trên kia.

        Chiếc P-40 rời bầu trời và lượn thấp xuống, những bánh xe rít trên mặt đường nhựa nghe êm tai tựa như tiếng hót líu lo của đàn chim sẻ hạ cánh xuống đường băng. Danny đưa chiếc máy bay dừng lại ngay đằng trước nhà vòm của nó mà không cần phải đạp thắng. Evelyn quên mất mình đang ngồi gọn trong lòng Danny trong một không gian chật chội của buông lái. Bây giờ, tới khi Danny đã tắt máy rồi nàng mới nhận ra mình đã trở lại mặt đất.

        Danny cẩn thận gỡ dây an toàn cho nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, những ngôi sao vẫn lấp lánh trên đầu họ.

        - Cho mãi đến hôm nay em mới từ bỏ ý định quyên sinh.

        Vẫn ngồi trong lòng Danny, nàng quay lại nhìn vào mắt anh. Danny không còn thấy gì trên đời ngoài một đôi mắt sâu thẳm.

        Ngần ngừ, gần như khiên cưỡng, họ hôn nhau. Cơn nhục cảm dâng trào. Không ai trong số họ chuẩn bị tinh thần cho việc bất thường này nên đành đầu hàng tình thế.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #48 vào lúc: 30 Tháng Năm, 2017, 09:30:28 PM »


Chương 15

        Betty vẫn còn ngủ trên giường, nhưng Evelyn đã thức và mặc đồ chỉnh tề. Nàng ngồi im lặng trên giường mình nhìn bông hồng đã được ép khô.

        Mãi đến lúc này nàng vẫn chưa vứt nó đi.

        Sau đó nàng đặt nó trở lại cuốn sổ nhật ký. Gấp những trang tập lại, nàng bỏ cuốn sách vào trong chiếc rương khoá lại. Động tác của nàng quả quyết như thể cuối cùng thì nàng cũng đi đến quyết định.

        Nàng bước thật nhanh, cố rà lại những từ ngữ mà nàng đã chuẩn bị trước để nói với Danny:

        - Danny à, đêm qua chúng mình bậy quá. À mà không, phải nói thế này. Danny à, chuyện đêm qua chẳng có gì sai trái cả. Tuy nhiên, nó diễn ra quá nhanh, quá sớm. Đối với tôi anh thật tuyệt vời, thật đặc biệt, nhưng chỉ vì tôi… không biết phải nói thế nào cho đúng đây nhỉ. À phải rồi, chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận tình cảm của anh.

        Mải suy nghĩ, nàng đâm sầm vào Danny cũng đang đi từ hướng ngược lại. Trước đó anh cũng cắm cúi y như ma đuổi. Chợt anh cười phá lên như nhận ra trước mặt anh không ai khác chính là Evelyn. Anh ôm lấy vai nàng mừng rỡ gọi tên Evelyn trước khi nàng kịp lên tiếng.:

        - Này Evelyn, anh đang đến tìm em đây.

        - Danny à, em…

        Danny thấy nàng muốn hất tay anh ra và anh biết mình hiểu tâm trạng của nàng lúc này.

        - Evelyn, anh biết chuyện diễn ra quá nhanh, nhưng anh phải nói là anh không hề hối tiếc.

        Danny cười thoải mái và hạnh phúc.

        - Giờ anh phải đi làm nhiệm vụ đây. Nhưng trước khi đi, anh phải tìm cho bằng được em để nói với em một điều.

        Anh ngừng lại cố trấn tĩnh bằng cách giữ cho nhịp thở thật đều.

        - Anh vẫn thường mơ có một ngày nào đó anh sáng tác được một tác phẩm đáng để cho người khác phải đọc. Chưa bao giờ anh làm được việc đó. Nhưng sáng nay, khi tỉnh dậy thì những ngôn từ tràn ngập trong tâm trí anh.

        Lúc này, nàng mới nhận ra tay Danny đang nắm chặt một tờ giấy. Anh mở tờ giấy ra một cách cẩn thận, hít một hơi thật dài và bắt đầu đọc một bài thơ ngắn. Sau đó, anh đặt bài thơ vào trong tay nàng, hôn má Evelyn và quày quả đi ngược lại hướng anh vừa tới. Vừa đi vừa hỏi với:

        - Tối nay gặp lại em được không?

        - Được. - Nàng khẽ đáp.

        Thấy thế, Danny mỉm cười vui sướng và vùng lên bắt đầu chạy về doanh trại. Khi nàng về ngôi nhà tập thể, Betty vẫn còn ngủ say như trẻ nhỏ, Evelyn đặt bài thơ của Danny vào bên cạnh bông hồng của Rafe, gấp sách lại và lặng lẽ cầu nguyện. Nàng cầu chúa ban cho mình con tim đủ lớn, lớn như cuốn nhật ký nàng đang cầm trong tay để có thể chấp nhận cả hai tình yêu sâu nặng đến nhường ấy.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #49 vào lúc: 31 Tháng Năm, 2017, 07:12:32 AM »


PHẦN II

VẾT NHƠ

Chương 16

        Ngập đầu trong đống giấy tờ của phòng tình báo thuộc cục chỉ huy tác chiến. Chỉ huy trưởng Jesse Thurman không còn biết lúc này là ngày hay đêm nữa. Nói chính xác hơn, ông đang muốn kéo dài thời gian làm việc như muốn cộng thêm cho một ngày bình thường 24 tiếng nữa.

        Ông không biết rằng giờ của thời khắc này, cũng không biết được hôm nay là ngày mấy. Đối với ông, thời gian chỉ gói gọn trong một giờ, ngay lúc này, ngay khoảnh khắc này thôi. Ông đánh dấu thời gian bằng cách hỏi xem đã mấy giờ rồi ông chưa đi ngủ hoặc tắm rửa. Mùi mồ hôi chua chua nồng nồng trên quần áo của ông và trên cả hàm râu quai nón mọc lởm chởm. Nếu bất cứ một sĩ quan cao cấp nào của ông được phép vào trong tầng hầm lúc này thì chắc chắn họ sẽ yêu cầu vị chỉ huy của mình đi tắm rửa nghỉ ngơi ngay lập tức và Thurman sẽ rủa ngay anh ta đi xuống địa ngục cho rảnh, quên chuyện tắm rửa và nghỉ ngơi đi cho ông nhờ, bởi vì đối với quân nhân, những chuyện như thế này là bình thường.

        Vào những giờ khắc cuối cùng của những ngày cuối cùng, ông miệt mài với những chồng điện tín đã được giải mã, tất cả những báo cáo đều có đề tối mật. Phòng tình báo chụp những bức hình về tàu chiến của Nhật trong cảng, những máy bay, bom và ngư lôi, chuyện gì sắp xảy ra, chắc chắn thôi, chỉ tiếc rằng không ai trên đời này nói cho ông biết đó là cái gì.

        Thurman bắt đầu hiểu ra những suy nghĩ của ông vẫn còn đang trong một vòng luẩn quẩn. Ông bắt mình phải đứng lên, lưng kêu răng rắc nhắc ông rằng ông cũng chỉ một vật thể sống bình thường. Ông bước ra cách bàn hai bước chân, trên bàn giấy tờ còn bừa bộn ngay trước mặt. Thurman biết lúc này ở phía bên kia quả địa cầu Yamamoto cũng làm việc với cường độ căng thẳng không kém gì ông, cũng đang nghiên cứu những lịch trình, bản đồ, những diễn biến phức tạp của tự nhiên cũng như tình hình chiến sự, và trên tất cả là chiến lược, chiến thuật để áp dụng trong quân đội cũng như trong hoàn cảnh thời tiết luôn thay đổi.

        Thurman thán phục Yamamoto và thầm nghĩ: Nếu như cả hai người là bạn bè của nhau, chắc hẳn họ sẽ hiểu nhau ghê lắm. Đúng ra mà nói họ hiểu từng nhất cử nhất động của nhau và họ hiểu nhau còn hơn là những người bạn chiều chiều cùng ngồi trong một quán bar, cùng ăn bữa tối vào mỗi tối thứ tư như Thurman vẫn thường cố về nhà trong giờ đó để ăn tối với vợ. Thứ tư, Thurman nghĩ: Vợ, gia đình, hôm nay là ngày thứ mấy rồi nhỉ? Ông chộp lấy cuốn lịch và nhìn nó. Chênh vênh một hồi lâu mới hiểu ra rằng có nhìn mãi cũng chẳng ích gì, đồng hồ ông chỉ 12:15, 12 giờ trưa hay 12 giờ đêm, ông xoa cằm, thấy râu mọc lởm chởm và khi nhìn vào bóng mình trên cái chân đèn bằng đồng đánh bóng đặt trên bàn thì ông giật mình, trông ông thật khủng khiếp. Ông chộp lấy áo khoác, ông phải ra khỏi đây thôi, hôn vợ và ôm những đứa con vào lòng.

        Vừa đặt tay vào nắm cửa thì viên thiếu úy cảnh vệ thường đưa giấy tờ vào cho ông bước vào hành lang, tay này để râu quai nón nên chả bao giờ phải cạo. Tay anh ta cầm một chiếc phong bì có đóng dấu tối khẩn. Ở đây, mỗi ngày người ta nhận nhiều cái phong bì như thế nên chẳng ai còn nôn nóng khi thấy nó. Viên thiếu úy này không hề đổ mồ hôi hay thở hồng hộc như ở những nơi khác khi cầm một phong bì khẩn trên tay, bởi chẳng ai bảo anh ta nhanh lên cho kịp. Thurman hỏi:

        - Phong bì này do ai gửi đến vậy?

        - Thưa chỉ huy, ban đối ngoại ạ! - Viên thiếu úy trả lời. Cố kìm chế một cái ngáp dài.

        - Này, đi kiếm ngay một cái giường, hoặc nếu không thì xin ra khỏi binh chủng hải quân ngày, đừng bao giờ ngáp trước mặt tôi nữa, anh hiểu chưa?

        Thurman cáu bẳn giật lấy cái phong bì và mở ra xem.

        - Tuân lệnh - Viên thiếu úy đáp.

        - Bây giờ thì cút khỏi đây ngay.

        Thurman đọc thông điệp ở trong thật nhanh, rồi sau đó ông đọc lại một lần nữa. Chưa kịp đọc xong lần thứ hai thì ông đã quay trở lại ngồi bên bàn, vồ lấy cái máy điện thoại trước cả khi viên thiếu úy kịp đóng cửa phòng làm việc của ông.
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM