Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Sáu, 2018, 06:10:25 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Trân Châu Cảng (Pearl Harbor)  (Đọc 14903 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #10 vào lúc: 24 Tháng Tư, 2017, 02:29:16 AM »

       
*

*        *
       
        Trong doanh trại của Rafe, các phi công trẻ đang làm dáng. Vì đêm nay, họ sẽ cùng đi chơi. Danny đứng trước gương trong phòng tắm, xịt nước hoa Old Spice vào lòng bàn tay rồi vỗ lên mặt và cổ, rồi hài lòng nhìn bóng mình đã chỉnh tề trong gương. Thực ra Danny không thấy vẻ bề ngoài của mình có gì hấp dẫn cả. Theo anh, điều đáng tự hào nhất là những gì mình làm được trong đời và việc đó đã mang lại ích lợi cho mình và cho người khác như thế nào. Tuy nhiên, Danny không chỉ ngồi đó suy ngẫm và tự hào về những gì mình đã làm được. Chưa bao giờ anh đánh giá thấp dáng vẻ bề ngoài. Bộ quân phục anh đang mặc trên người là điều anh tự hào nhất trong đời. Nó xứng đáng với những cố gắng và công lao của anh. Những đứa con trai nhà giàu ở một đất nước dân chủ như nước Mỹ vẫn có thể dùng thế lực, tiền tài để dành lấy những công việc hoặc những vị trí nhàn hạ trong quân đội. Nhưng riêng những tấm phù hiệu của phi công thì không tiền tài nào có thể mua được. Danny cũng như đồng đội của mình, đều phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt khổ công tập luyện mới có được tấm phù hiệu ấy. Và Danny tôn trọng tất cả các bạn bè trong đội của mình. Cho dù người này hay người kia đều có những thiếu sót nhất định. Nhưng họ cũng biết vượt qua chính mình để hoàn thành tốt những công việc khó khăn được giao. Đối với nghề lái máy bay chiến đấu, cả những thất bại và những thành công đều phải để lại đằng sau để phi công tiến bộ và tiến bộ không ngừng. Đức tính Danny quý nhất đó là sự tận tâm, tận lực trong nghề nghiệp. Về phần kỹ năng lái máy bay, anh không cho phép bất cứ ai qua mặt mình, ngoại trừ thằng Rafe. Đối với Danny, bây giờ cũng như suốt quãng đời về sau này, bất cứ người nào thắng nổi anh thì sự thắng lợi ấy cũng chỉ là tạm thời. Danny đã cố gắng rất nhiều để đạt thành tích cao. Học hỏi tự nâng cao tay nghề, và anh sẽ không bao giờ ngưng quá trình tự hoàn thiện mình. Những tháng ngày rèn luyện trong quân đội qua mau. Và giờ đây, anh đã trở thành một sĩ quan đáng được mọi người tôn trọng.
       
        Lúc này, đứng bên tay trái Danny là Anthony và Billy. Cả hai đang xịt nước hoa lên tóc và chải cho thật mượt. Anthony có mái tóc dầy rậm màu đen đặc trưng của người Ý. Anh này thường hay ra ngoài chơi khuya nên rất có kinh nghiệm chải chuốt sao cho vừa mắt các cô gái. Còn Billy lại đến từ Kansas, đó là một bang của Mỹ chứ không phải một thành phố lớn, nên có phần ngượng ngập hơn. Dù đã thấm dầu chải tóc lên mái tóc màu vàng rậm rạp nhưng nhìn kiểu chải đầu của Billy, người ta vẫn hình dung ra anh đang cào rơm ở cánh đồng sau nhà. Dù thế, Billy không hề tỏ ra mất tự tin. Anh chàng này mềm tính nhất, dịu dàng nhất trong đội, có khuôn mặt trẻ con. Thế nhưng anh luôn tỏ ra quan tâm đến mọi người và cũng rất quan tâm tới chuyện người ta nghĩ về mình như thế nào. Mỗi khi có ai đó nhìn mình, anh lại đỏ mặt lên sung sướng. Còn Anthony là dân chính gốc New York, lịch lãm và khôn ngoan, luôn khiến Billy hài lòng. Lúc này, anh ngắm Billy trong gương, thầm kêu lên:
       
        - Cậu đẹp trai lắm đấy! Thế này thì các cô đến chết mê chết mệt thôi.
       
        Vừa nói, anh vừa ngắm kỹ mái đầu bóng lưỡng của mình trong gương, xoa tay vẻ hài lòng.
       
        - Tớ bảo này Billy, khi cậu kéo được cô nàng y tá ra một chỗ rồi, thì hãy nhìn vào mắt cô ta và nói: Em yêu! Người ta đang huấn luyện anh thành một chiến binh, nhưng chiến đấu thực sự ra sao thì anh vẫn còn chưa biết. Nhưng nếu ngày mai đây anh có phải chết thì đêm này anh phải biết sống hết mình nghĩa là thế nào. Cậu hãy cứ nói ra câu đó cho tớ! Tớ nói câu đó nhiều lần rồi, và đã khiến nhiều nàng phải đổ nghiêng đổ ngả.
       
        Red đứng bên tay trái của Danny đã đánh răng xong và đang rửa mặt. Anh này có tật nói lắp mỗi khi anh quá phấn khích hoặc quá lo lắng, thậm chí ngay cả lúc đứng trước mặt người thân hoặc bạn bè. Đêm nay tật nói lắp của anh trở nên tệ không thể nào chịu nổi. Red lắp bắp:
       
        - Nó…nói…nói…đúng…đúng…đấy!
       
        Cả bọn cùng cười đùa, xô đẩy nhau trên đường ra khỏi doanh trại. Tối nay xe buýt của căn cứ sẽ đưa họ đến Mahattan vui vẻ một chầu. Các cô y tá xinh đẹp đang đợi họ ở đó. Khi cả bọn vừa ra đến cửa thì Rafe từ sở chỉ huy trở về. Danny nói:
       
        - Cậu đây rồi! Tớ định tối nay không thấy cậu thì sẽ không đi. Nhưng nếu không có bọn mình thì họ chắc sẽ buồn lắm đấy.
       
        Rafe mỉm cười, nhưng ánh mắt không được vui. Danny nghĩ chắc ông Doolittle định kỷ luật Rafe nặng hay sao mà trông anh có vẻ trầm ngâm đến thế. Anh vỗ vai bạn an ủi:
       
        - Yên tâm đi! Doolittle đâu giết cậu được mà cậu sợ.
       
        Anh ôm choàng qua vai Rafe và dẫn bạn đến chỗ những chiếc xe buýt đang đợi sẵn. Rafe vỗ vào lưng Danny vẻ độ lượng. Chưa bao giờ cha của Danny có cử chỉ ấy với anh, nhưng chính cha của Rafe lại thường âu yếm vỗ vào lưng anh như thế.
       
        - Danny này! Tớ có chuyện này muốn nói với cậu.
       
        - Thì nói đi!
       
        Nhưng đứng giữa đám bạn cùng đội thì Rafe không muốn nói. Anh bảo những người khác:
       
        - Các cậu cứ đi đi! Tụi tớ sẽ theo ngay bây giờ đây.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #11 vào lúc: 25 Tháng Tư, 2017, 05:53:00 AM »

        
        Thế là khi tất cả những người khác đi về phía xe buýt chuẩn bị khởi hành đến một buổi tối ngọt ngào thì Rafe và Danny tụt lại đằng sau. Cả hai đi về khoảng trống gần bãi đậu xe dưới hàng đèn tồi mờ. Tối nay là một tối mùa đông đẹp trời hiếm có ở New Jersey. Trời không quá lạnh đến độ mặt đất phải đóng băng. Nhung vì là mùa đông nên không ngọn cỏ nào mọc nổi. Đất cứng và lạnh. Gió thổi làm bay những mẩu thuốc và giấy bọc kẹo Swingum tả tơi trong gió. Ở quanh doanh trại quân đội nào mà chẳng thế, đâu có sạch bong như sàn khách sạn được. Thường thì khi nào có bạn tâm tình họ mới kéo nhau ra đây. Dựa vào thái độ của Rafe, Danny đoán ra họ sắp nói về một điều rất quan trọng đây.
        
        Những phi công khác đã ra tới xe buýt. Họ ngồi đó chờ và trò chuyện râm ran. Những cuộc huấn luyện sắp kết thúc. Tin đồn trong doanh trại đang lan dần rằng có thể tuần tới họ sẽ biết mình chính thức thuộc quân số của căn cứ nào. Hầu hết các phi công đều rất trẻ, chưa được đi đây đó nhiều, chưa ai trong số họ được đi đâu xa trước khi vào quân đội. Đối với họ, những khả năng thuyên chuyển trong tương lai nghe như những cuộc thám hiểm kì thú đầy hồi hộp, đầy kịch tính. Và chắc chắn các cô gái sẽ chào đón họ như những người hùng. Tối nay, sẽ rất vui. Dù sao các cô y tá không nhẹ dạ như các cô gái dân thường. Tuy nhiên, những chàng phi công đón nhận việc đó như một thử thách và họ đang nóng lòng muốn vượt qua thử thách đó để hái được trái cấm. Anthony hét lên bảo người lái xe:
        
        - Thôi mình đi đi thôi!
        
        Billy cản:
        
        - Chúng ta phải đợi Danny và Rafe nữa chứ!
        
        - Không biết chúng nó làm cái quái gì thế nhỉ? - Red tự hỏi.
        
        Billy, Red và Anthony nhìn về phía Rafe và Danny đang đứng trong bóng tối phía đàng xa.
        
        - HÌnh như chúng đang cãi cọ.
        
        Danny bước lùi lại, xoa xoa cái cằm như thể không biết nên mắng cho thằng bạn chí cốt một trận hay là bạt tai cho nó vài cái. Billy, Red và Anthiny đã thấy Rafe và Danny cãi nhau nhiều lần rồi. Nói cãi nhau thì không đúng, chỉ tựa như anh bảo em vậy thôi. Nhưng lần này thì khác hẳn, to chuyện thật rồi.
        
        Danny hỏi:
        
        - Cậu sao làm được chuyện đó chứ?
        
        - Đại tá sẽ giúp tớ hoàn tất thủ tục.
        
        - Tớ không hỏi về chuyện giấy tờ. Tớ hỏi là làm sao cậu dám đưa ra quyết định như thế mà không nói với tớ một câu.
        
        - Xin lỗi Danny! Nhưng người ta chỉ nhận những phi công giỏi nhất thôi. - Rafe cười gượng.
        
        - Đừng đùa nữa Rafe. Cậu đang nói về chiến tranh đấy. Nói cho cậu biết là tớ biết rõ chiến tranh mang lại những gì cho con người ta. Chiến tranh là một cái máy xay thịt khổng lồ, cậu biết chưa. Và cái máy xay thịt đó chỉ chấp nhận thu nạp những kẻ mù quáng dẫn thân vào chỗ chết mà chẳng đem lại điều tốt đẹp nào. Tớ đã đọc được trong một cuốn sách nói rằng chiến tranh có nghĩa là con trai của một người nông dân ở bang Kansas cố tìm cách giết con trai của một công nhân ở Berlin. Cả hai điên cuồng lao vào chém giết lẫn nhau mà không biết tại sao họ phải làm như thế.
        
        - À, nếu tớ mà đã đọc được câu chuyện ấy thì tớ có đủ khôn ngoan để không xung phong đi đợt này.
        
        - Cậu quá đáng lắm Rafe.
        
        Danny cố giữ bình tĩnh, cả hai đã nổi sung lên và sẵn sàng nhào vào nhau bất cứ lúc nào.
        
        - Này! Tớ nói cho cậu nghe, chiến tranh không phải trò đùa. Chiến tranh là cái nơi mà kẻ thua sẽ bị giết chết và không bao giờ có kẻ thắng. Những ai ra về thì cũng đều phải chịu những tổn thất và mất mát, không về thể chất thì cũng về tinh thần. Cứ nhìn cha tớ thì biết.
        
        - Danny, tớ biết cậu đang nghĩ gì, và vì nghĩ như thế cho nên cậu ở nhà là đúng lắm. Nhưng tớ thì không nghĩ như cậu đâu. Tớ nghĩ mình phải có bổn phận đi chuyến này.
        
        - Rafe à! Đừng thuyết giáo! Đừng lên lớp tớ về bổn phận nữa! Thằng này cũng mặc quân phục y như bộ quân phục cậu đang mặc trên người đấy nhé. Nếu chiến đấu là việc không thể đừng thì tớ đây không ngán. Nhưng việc gì phải ôm rơm cho nặng bụng. Lần này chẳng ai bắt buộc cậu phải dấn thân vào chỗ chết cả.
        
        - Đối với tớ đây là cơ hội.
        
        Danny nghĩ thầm. Khốn kiếp thật! Mỗi khi Rafe đánh trúng điểm yếu của anh thì anh thường chỉ biết cấm khẩu. Danny đứng đó cố kìm chế cơn giận dữ, cố nghĩ ra điều gì hợp lý để thuyết phục bạn mình. Nhưng chưa kịp nghĩ ra điều gì thì Rafe đã bồi thêm:
        
        - Danny à! Tớ biết cậu nói đúng. Chiến tranh không phải trò đùa, cũng không phải đánh trận giả như hồi thơ bé chúng mình thường chơi. Giờ đây chúng ta đã là những người đàn ông thật sự. Chúng ta sống trong một thế giới đầy rẫy những cảnh ngang trái, cá lớn nuốt cá bé. Cậu nên nhớ trong đời tớ, chưa bao giờ tớ có thể khoanh tay đứng nhìn cảnh ấy. Chúng mình đều là đàn ông, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, đúng không nào?.
       
        Giờ thì Danny thấy cơn giận bay đâu mất. Anh cứ vẫn đứng như trời trồng. Rafe vẫn thường biết cách khoá miệng anh. Có tiếng Billy réo gọi từ phía xe buýt.
       
        - Này! Các cô y tá xinh đẹp đang chờ mấy anh đấy!
       
        Như để phụ hoạ với lời mời gọi, người lái xe nhấn còi tu..tu.. báo đã trễ giờ. Danny không nhúc nhích. Rafe nói:
       
        - Đi thôi nào!
       
        - Để lần khác. Tớ chẳng còn lòng dạ nào mà tiệc tùng lúc này nữa.
       
        Rafe buồn bã nhìn Danny quay lưng lủi thủi bước về doanh trại. Bóng tối xung quanh như mênh mông hơn, buồn bã hơn. Nhìn bóng Danny buồn bã cúi đầu, Rafe biết mình sẽ không bao giờ quên được giây phút này. Nhưng có một điều anh còn chắc chắn hơn là không có gì trên đời này có thể làm tan vỡ tình bạn thân thiết giữa họ.
       
        Trên xe buýt, một tay Red ôm cổ người lái xe, một tay nhấn liên tục vào kèn xe. Rafe nhìn theo Danny một lần nữa. Anh ước sao mình có thể ở lại cùng với bạn. Cả hai sẽ trò chuyện suốt đêm bên vại bia sóng sánh trong căn tin của doanh trại.
       
        Nhưng rồi đó, Rafe còn phải đi gặp một người nữa.
       
        Red lại nhấn còi và Rafe đành quay lưng chạy về phía xe buýt, nhảy lên bậc cửa trước khi nó kịp chuyển bánh tiến về phía trung tâm thành phố New York.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #12 vào lúc: 26 Tháng Tư, 2017, 01:39:07 AM »

       
Chương 4
       
        Những con tàu được sản xuất năm 1941 có những nét đẹp riêng. Lúc ấy tất cả những chiếc ghế êm ái trên tàu đều có màu Chocolate. Trong khoang, vách ngăn đều được ốp bằng gỗ ánh Vecni bóng loáng. Trên cửa sổ của mỗi khoang có lắp những bóng đèn nhỏ sáng rực rỡ như ban ngày. Vào mùa này trong năm, những con tàu thường ít khách. Những toa tàu thơm mùi gỗ mới và mùi dầu nhớt thấm đẫm trên những bánh xe bằng sắt. Nhưng hôm nay thì con tàu ấy đầy ắp hành khách chứ không trống trải như mọi khi. Nó đang chở những hành khách đặc biệt từ vùng ngoại ô New York tới trung tâm Mahatan. Mười cô y tá hải quân ngồi túm tụm trong một toa tàu cuối đang trò chuyện như pháo rang và cười vô cùng vui vẻ. Mùi nước hoa của họ sực nức trong khoang tàu chật chội len lỏi cả vào màn trời đêm miền thôn dã lấp lánh ánh đèn hai bên đường ray.
       
        Evelyn Stewart ngồi lặng lẽ bên cửa sổ đăm đắm nhìn ra màn đêm phía ngoài. Cũng như các chị em khác trong đội, nàng mặc bộ đồng phục màu xanh dương sẫm của y tá. Chiếc mũ trắng đặc trưng cài chặt vào mớ tóc màu nâu sáng. Những phụ nữ tự chủ có tính cách độc lập như nàng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chưa bao giờ nàng lả lơi tìm cách gây chú ý của người khác. Mới gặp nàng, người ta thường nghĩ nàng là người sống nội tâm không dễ gì hòa đồng với những người chung quanh. Họ sẽ dễ dàng kết luận nàng là kẻ tự mãn. Một tính nết thường thấy ở những cô gái đẹp. Bất cứ ai có vẻ ngoài lịch lãm, yêu kiều cũng đều lạnh lùng và xa cách như thế. Chỉ ít người thực sự hiểu biết nàng mới nhận ra Evelyn không hề bình thản như vẻ bề ngoài, cũng không phải là người vô tình như người ta thường nghĩ. Bất cứ thứ gì ám ảnh nàng đều cuốn hút nàng đi khiến nàng có thể chết vì nó hoặc hết mình vì nó. Trở thành một y tá giỏi chính là một trong những đam mê của Evelyn, nàng muốn mọi người hiểu mình nhưng điều nàng mong mỏi nhất là làm sao hiểu được chính bản thân nàng. Cha nàng từng là một sĩ quan trong quân đội. Mẹ nàng là con gái của một bác sĩ ở miền Nam Dakota. Bà thầm mơ ước trở thành bác sĩ. Tiếc thay bà lại phải theo chồng sống cuộc đời nay đây mai đó. Nhiều mâu thuẫn trong đời sống đã khiến Evelyn không theo khuôn mẫu của cha nàng hay của mẹ nàng giáo dưỡng từ khi còn bé mà nàng thường hay tìm kiếm và nghe theo lẽ phải của chính do lý trí mình mách bảo.
       
        Những y tá khác có mặt trong toa tàu ngày hôm ấy đều là những người cùng đội làm việc ở cùng một bệnh viện hải quân với Evelyn. Có hai người cùng cấp bậc với Evelyn. Họ biết khả năng của nàng, thường nghe theo nàng, nhất là trong những trường hợp cấp cứu. Nhưng đó chỉ là ở bệnh viện thôi, còn bây giờ, họ đang ở trong một toa tàu sắp sửa đi gặp các chàng phi công. Những chàng trai có thể coi là lính kiểng của quân đội Hoa Kỳ. Thì họ cứ để mặc Evelyn đăm đắm nhìn ra cửa sổ một mình, hài lòng ngồi trò chuyện với nhau mà không buồn để ý đến nàng. Đối với họ, bữa tiệc đã bắt đầu từ khi họ bước chân lên toa tàu này rồi.
       
        Tất cả y tá của đội đều xinh xắn và chín chắn. Có thể nói là quá chín chắn là đàng khác. Đã qua rồi cái tuổi mới lớn. Họ đã biết cách trang điểm sao cho thật cuốn hút, quyến rũ. Này nhé: môi thì tô son đỏ thắm, mặt đánh phấn rất kỹ càng, sức sống tràn căng trong lồng ngực trẻ. Niềm vui đến bất chợt khiến họ không còn sợ lên ký một cách vu vơ và tạm quên đi mối lo lắng về những nếp nhăn mờ mờ có thể xuất hiện nơi đuôi mắt bất cứ lúc nào. Họ cùng nhau hút thuốc, uống nước ngọt thả dàn và không ngần ngại hay dè chừng gì những chiếc bánh ngọt mà bình thường họ rất sợ. Đối với Evelyn, tiếng trò chuyện của bạn nàng vào lúc này chỉ như tiếng nhạc nền. Bởi vì nàng đang đắm mình vào dòng suy tưởng. Y tá thường vẫn thế, tập trung vào công việc nhưng tai lắng nghe mệnh lệnh để làm việc cho đồng điệu. Lúc nào Evelyn cũng vừa suy nghĩ vừa lắng tai nghe các bạn trò chuyện xung quanh. Barbara, một cô gái có mái tóc nâu và vẻ đẹp huyền bí như nữ hoàng Ai Cập, độc diễn trước đám bạn bè. Cô gái này có giọng khàn khàn và lớn tuổi nhất trong nhóm đang lên mặt đàn chị lên lớp cho những nàng y tá trẻ hơn về buổi tối với các chàng phi công hào hoa phong nhã. Barbara lớn tiếng:
       
        - Nào! Bây giờ thì hãy nghe tôi nói đây! Các chàng phi công thường tán tỉnh rất bài bản. Tất nhiên là đàn ông nào cũng sắp sẵn nhiều bài văn hay ho để khẽ thỏ thẻ vào tai các cô gái. Nhưng các chàng phi công thì có đặc biệt hơn. Sự tán tỉnh sẽ bắt đầu bằng cái liếc mắt ngắm nhìn khi bạn không để ý. Khi gặp một cô gái xinh đẹp nào khiến mắt các chàng muốn nhảy vọt ra khỏi tròng thì bắt đầu đảo mắt nhìn những chàng đực rựa khác, để xem cô nàng của mình có để mắt đến ai trong số bạn thân của mình hay không. Mọi diễn biến ấy dễ thấy đến nỗi ta có cảm tưởng anh chàng kia hoàn toàn quên mất rằng: đối với những người như chàng ta thì phụ nữ chúng mình thường có mắt ở đằng sau lưng, nếu không nói là ta có thể quan sát chàng ấy ở bất cứ đâu. Không cần nhìn cũng biết anh ta đang nghĩ gì.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #13 vào lúc: 27 Tháng Tư, 2017, 10:58:59 PM »

       
        Sandra, một cô có đôi mắt xanh đến từ Chicago cười khúc khích. Cả bọn cười ồ lên tán thưởng nhưng rồi im lặng ngay khi Barbara tiếp tục lên tiếng. Chẳng là họ đang muốn học tập những kinh nghiệm của người đi trước.
       
        - Lúc này, có thể nói các chàng trai hệt như những chú cá nhỏ vậy. Khả năng làm việc của bộ não một anh chàng không lớn hơn óc chim là mấy. Nếu như các cô hạ cố nhìn anh ta hơi lâu một chút thì lập tức mấy anh này chỉ còn há hốc miệng ra mà nhìn. Khi thấy cặp mắt họ láo liên tức là cá đã cắn câu rồi đấy.
       
        Barbara ngồi thẳng người, hít một hơi thật dài khiến cho cả đám hò reo và vỗ tay tán thưởng. Cô mơ màng nâng điếu thuốc lên môi bắt chước các nữ minh tinh màn bạc và tiếp tục.
       
        - Thế rồi anh chàng sẽ tiến đến gần, lòng lâng lâng như bước trong cõi tiên. Tất nhiên đó chỉ là lần đầu thôi. Còn đối với những chàng đã gặp nhiều lần rồi thì khi họ bước đến gần thì mắt sáng lên như bắt được vàng. Trong đầu họ lúc đó sẽ không còn ý nghĩ nào khác ngoài những hình ảnh của lần cuối cùng hai người gặp gỡ. Đó, đàn ông là như thế đó. Lúc đó trông họ mới ngờ nghệch làm sao.
       
        Betty, một cô gái mắt xanh, tóc vàng có khá nhiều tai tiếng nhất đến từ Texas. Trông cô như vừa rời ghế nhà trường ngày hôm qua. Cô hỏi Barbara:
       
        - Chị tin rằng họ dễ hạ gục đến thế sao?
       
        Barbara vờ tròn mắt nhìn nàng cho tới khi các cô khác cười ngặt nghẽo. Barbara đáp:
       
        - Nhưng vào một buổi tối như hôm nay, nếu một trong số các nàng bị vẻ bề ngoài của họ làm lu mờ ý chí thì họ sẽ hạ các nàng đo ván ngay. Đầu tiên, chàng ta sẽ mời các nàng ăn tối. Trong bữa tối có khi còn có cả rượu vang, đôi khi còn có cả Champange. Kết thúc bữa ăn bao giờ cũng là màn nhảy đầm. Thể nào chàng gà trống bảnh choẹ kia chẳng ghé vào tai các nàng mà thì thầm đại loại như…
       
        Tới đoạn này, Barbara bắt đầu chúm chím môi làm trò hệt như miệng con cá đang ngáp ngáp khiến cho bạn nàng cười phá lên.
       
        - Thế rồi anh chàng sẽ nói: - Này em! Chưa bao giờ anh thấy có cảm giác như thế này với bất kỳ ai, em thật là đặc biệt! Em chính là một nửa mà anh đang đi tìm, ước sao đêm nay sẽ kéo dài mãi mãi, Nhưng cả anh và em đều biết đó chỉ là mộng tưởng. Rồi đây, anh sắp phải ra trận, biết đâu sẽ chẳng bao giờ trở về. Nói đến đây, chàng ta bắt đầu nhìn thẳng vào mắt cô nàng dễ dụ và nói tiếp: vậy nên chúng ta phải để đêm nay kéo dài mãi trong ký ức của anh và của em. Chúng ta phải làm sao để cho đến hết đời cũng không thể quên được buổi tối hôm nay.
       
        Barbara ngừng lời, châm điếu thuốc mới. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray nghe rợn người. Không hiểu sao các nàng y tá không ai bảo ai đều im lặng rồi Sandra lên tiếng trước:
       
        - Để em nói với các chị chuyện này: Các chị nghĩ sao nếu một trong các anh chàng phi công tự mãn kia dám dở trò đó ra với em? Các chị cho rằng em sẽ làm gì nào?
       
        Betty tròn xoe mắt nhìn bạn. Ngay cả Evelyn cũng phải rời cửa sổ lắng nghe xem bạn mình định nói gì.
       
        - Thì em sẽ không bao giờ để cho anh đạt được ý đồ của mình đâu.
       
        Đám y tá cười khúc khích. Như tìm ra lời giải đáp cho chính mình, Evelyn cũng cười cùng với họ. Nhưng khi câu chuyện trở về chủ đề sắp tới họ sẽ được thuyên chuyển đi đâu thì nàng lại bắt đầu suy tư nhìn ra cửa kính. Betty mơ màng nói:
       
        - Ôi! Em nôn nóng muốn ra ngoài kia xem người ta sống ra sao. Các chị nghĩ người ta sẽ điều chúng ta đi đâu đây?
       
        Sandra đáp:
       
        - Chị hy vọng nơi chúng ta sắp đến sẽ là một miền đầy nắng ấm.
       
        - Cả em cũng thế, em muốn đến nơi nào đó ở vùng biển Thái Bình Dương.
       
        - Ở đó thì tha hồ diện áo đầm dạ hội và đồ tắm các kiểu.
       
        Betty vặn lại:
       
        - Em đâu có muốn diện áo đầm, em chỉ muốn tìm cho mình một đức ông chồng cho ra hồn thôi.
       
        - À, nếu thế thì hãy hỏi kinh nghiệm của Evelyn kìa! Chị ấy đã chinh phục được anh chàng giỏi giang nhất, nổi tiếng nhất trong đội quân tinh nhuệ nhất của Mỹ đấy.
       
        Evelyn định phản đối nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nàng chờ đợi.
       
        Barbara nói:
       
        - Thôi đi nào! Kể cho chúng em nghe đi Evelyn. Chị tìm đâu ra một của quý như anh Rafe vậy?
       
        Lần này thì không cần phải quay qua nhìn đăm đắm ngoài cửa kính nữa. Evelyn vẫn có thể để dòng suy nghĩ của mình quay trở lại 2 tháng trước đó, tại trung tâm y tế quân đội ở thành phố New York.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #14 vào lúc: 28 Tháng Tư, 2017, 06:05:32 AM »

       
        Cơn đại khủng hoảng những năm 30 đã khiến cho quân đội Mỹ phải cắt giảm nguồn chi phí và nhân lực phục vụ cho quân đội. Khi Washington nỗ lực giúp đỡ vương quốc Anh và nước Nga chống lại chủ nghĩa phát xít thì sự căng thẳng thiếu thốn càng tăng hơn. Nhiều ban ngành trong quân đội Mỹ đang cố gắng làm hết sức mình vì thiếu bác sĩ và thiếu đủ thứ. Thế nên, nhiều binh chủng trong quân đội Mỹ phải cùng sử dụng những phương tiện khám tổng quát cho các quân nhân. Thế là Evelyn và đội của nàng đều là những y tá của hải quân lại phải cuống cuồng thích nghi với hoàn cảnh mới. Trong một dịp kiểm tra sức khỏe cho các chàng phi công. Có người là phi công của không quân, cũng có người lại là phi công phục vụ trên những tàu hàng không mẫu hạm khổng lồ của Mỹ. Trong màn khám tổng quát ấy cũng có những chuyện dở khóc dở cười. Các y tá phải điền vào giấy khám sức khỏe và phải bắt các chàng trai cởi đồ lót ra mà khám.
       
        Tất nhiên tiêm chủng không nằm ngoài cuộc kiểm tra sức khỏe lần đó. Vừa tiêm máy, vừa kiểm tra sức khỏe luôn. Những hàng dài tưởng không bao giờ dứt những chàng phi công giơ những tập hồ sơ dầy cộm khiến cho các y tá mệt bã người. Evelyn quyết định chia y tá của nàng ra làm nhiều ca để làm việc. Còn nàng nhận công việc khó khăn nhất: kiểm tra mắt. Đó là một giai đoạn khám buồn tẻ nhất. Trong suốt hai năm hành nghề y tá, nàng chưa từng thấy có một phi công nào đã qua hàng chục cuộc khám thử mắt mới vào được trong trường với tình trạng sức khỏe hoàn toàn không chê vào đâu được lại trở nên cận hoặc viễn trong thời gian huấn luyện ngắn ngủi. Thế nhưng thủ tục vẫn là thủ túc. Và thế là Evelyn cũng vẫn phải chấp hành. Công việc của nàng buồn chán đến nỗi để tiêu khiển nàng chỉ còn cách nghe lỏm những câu chuyện trao đổi từ bàn tiêm chủng ngay cạnh bàn khám mắt.
       
        - Này, cô! Xinh đẹp như em sao lại phải làm cái việc kỳ khôi này cơ chứ?
       
        Một gã trai tóc bóng mượt tán tỉnh. Sau này Evelyn mới biết tên anh ta là Anthony. Mặc dù không biết gã này từ trước nhưng nàng vẫn biết ngay anh ta là một phi công. Thái độ tự mãn ngông nghênh thì không thể nhầm vào đâu được. Evelyn nghe Betty trả lời:
       
        - Tất nhiên tôi không phù hợp với công việc này rồi. Nhưng mà anh thì làm việc này hợp hơn tôi đấy.
       
        Betty hất hàm sang bàn bên cạnh. Bên đó có một nàng y tá thân hình đồ sộ với một cánh tay lực lưỡng đang phập kim tiêm máy xuống những chiếc mông trắng hếu của các chàng lính trẻ. Trước khi chàng phi công kia kịp trả lời thì Betty đã chích ngay cho anh ta một mũi.
       
        - Ôi, đau quá! Mông chàng lính nào trong quân đội Hoa Kỳ cũng phải chịu trận trước cây kim tiêm của em hay sao?
       
        Betty cười. Nụ cười thiên thần của nàng khiến chàng kia ngây ra:
       
        - Không, chúng tôi là y tá hải quân. Thôi, anh sang bàn bên cạnh đi! Làm ơn đi mà.
       
        - Tôi chỉ định nói với em một chuyện: Tôi đã tiêm chủng cả ngàn lần rồi. Không lẽ lần này cũng phải tiêm nữa hay sao?
       
        - Chính phủ bảo tôi phải xịt chỗ thuốc này vào mông anh. Và thế là tôi xịt. Người kế tiếp đi.
       
        Evelyn cố nhịn cười. Nàng thầm thán phục tài ứng đối của Betty. Nhưng nàng cũng sợ đùa như thế nhiều lần sẽ khiến tâm hồn thành chai đá. Đám con trai thường vây xung quanh Betty nhưng cô bé chưa từng rung động trước bất cứ người nào. Những y tá khác đều có cơ hội khám phá cánh đàn ông dịu dàng ra sao, nhưng không phải ai cũng có miệng lưỡi sắc lẻm như Betty vậy.
       
        Chợt có cãi vã, tiếng người xôn xao ở góc phòng, tiếng dụng cụ y tế loảng xoảng trong khay sắt và tiếng người ồn ào khiến Evelyn phải chú ý. Một chàng trai đang van vỉ bác sĩ làm như thể nếu như ông ta không mở lòng từ bi thì anh ta có thể mất mạng không bằng.
       
        - Bác sĩ à! Xin ông hãy nghe đây: Tôi đã từng qua nhiều hàng chục cuộc khám tổng quát cho quân nhân rồi. Ông mà viết vào bệnh án của tôi như thế này thì tôi đến phải gỡ phù hiệu phi công ra mất.
       
        Giọng chàng phi công van vỉ. Dù không cố tình lắng nghe nhưng những lời nói ấy vẫn lọt vào tai của mọi người trong phòng. Họ cố không nghe nhưng họ không thể không thấy chuyện đang diễn ra. Mọi người cố quay mặt nhìn đi phía khác, cố nghĩ đến những chuyện khác. Lúc này, Evelyn để ý đến hai phi công đứng giữa hàng. Một chàng thì cao, cơ bắp cuồn cuộn như lực sĩ. Còn chàng kia không cao lớn bằng nhưng rất cân đối. Có bịt mắt vào Evelyn vẫn nhận ra anh chàng cao lớn hơn có gặp rắc rồi. Còn bạn anh ta thì thầm điều gì đó rất nhanh và cả hai gật gù như đã hiểu nhau. Anh chàng to lớn hơn đang nhìn vào bảng chữ trước mặt cách anh ta 20 sải. Anh chàng này mắt nhìn thằng không hề lo lắng vì biết mình không có nguy cơ bị cận thị. Lúc nay anh ta mở tròn mắt và nhìn thẳng về phía trước như thể đang cố nhớ bảng chữ phía đàng xa kia. Tuy nhiên, anh ta lại không chú tâm đủ để làm việc ấy. Cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục bên cạnh anh ta. Tình thế ngày càng trở nên xấu đi và các phi công đã nghe được từng lời đối thoại giữa họ.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #15 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2017, 04:48:56 PM »

       
        - Bác sĩ à! Tôi xin ông đấy! Chờ cho một chút, tôi chỉ đọc nhầm thôi mà! Viên bác sĩ tiếp tục viết vào bệnh án không ngước mắt lên.
       
        - Nếu như công việc khám tổng quát sáng nay kết thúc sớm thì chúng tôi sẽ cho anh một cơ hội khám lại cho anh.
       
        Ông nói cái điều mà ông biết chẳng bao giờ sẽ xảy ra. Thiếu gì người muốn trở thành phi công. Nhưng giảng viên và máy bay để cho họ có thể thực hiện được khoá tập huấn thì lại thiếu. Những người nào không đủ tiêu chuẩn sức khỏe để trở thành phi công đều phải hài lòng với chân quản lí nhân sự hay điều khiển bay dưới mặt đất. Viên bác sĩ chụp lấy con dấu bằng cao su và đóng mạnh dòng chữ “Không đủ sức khỏe” vào giữa tờ bệnh án của viên phi công không may kia. Evelyn nhìn thấy chàng trai cao lớn nhảy ra khỏi hàng. Tiếng dấu cụp trên bệnh án chẳng khác nào tiếng đạn rít lên bên tai. Trong hàng của Evelyn, hai chàng phi công trẻ vẫn thì thầm điều gì đó rất bí mật. Khi người đứng ngay trước mặt anh chàng cao lớn vừa kết thúc cuộc kiểm tra, Evelyn cũng vừa đóng con dấu “Đủ Sức khỏe” vào bệnh án của anh ta, thì anh chàng phi công cao lớn hơn đã nhào lên phía trước, nhẹ nhàng đặt bệnh án của mình trước mặt nàng. Khi Evelyn chưa kịp ngồi thẳng lên, anh ta hùng hồn đọc nguyên một dãy:
       
        - J L M C P O. Thấy chưa, mắt tôi chẳng khác gì mắt đại bàng.
       
        Evelyn nhìn kỹ bệnh án của anh ta và thấy tên anh này là McCawley. Không thèm nhìn lên, nàng nói:
       
        - Làm gì vội thế? Anh lính! Tôi đâu có yêu cầu anh đọc dòng cuối cùng đâu. Tôi muốn anh đọc dòng trên cùng kia kìa.
       
        Anh ta sững sờ:
       
        - Nhưng, nhưng những chữ đó to lắm! Đọc để làm gì chứ?
       
        Nàng nghiêm giọng:
       
        - Làm ơn đọc hàng đầu cho tôi!
       
        Chàng phi công đứng đàng sau ho thật to, nhưng Evelyn vẫn không ngẩng đầu lên. Nàng giữ im lặng khiến cho anh ta phải biết rằng nàng đang cảnh báo là mình vẫn còn đang nghe. Nếu anh ta định chơi trò gian lận để gỡ bí cho bạn mình thì hãy coi chừng. Tay phi công bắt đầu đọc:
       
        - À! R Tr C. Không, không. R Tr Q W, à ý tôi nói là W Q.
       
        Evelyn đã thuộc lòng bảng chữ kia như lòng bàn tay biết ngay hai chàng phi công kia đang đi đêm ngay trước mắt mình. Thị lực kém thường khiến cho người ta nhầm lẫn những chữ cái có nhiều nét giống nhau như Q và O hoặc R và P. Chàng trai này đang sắp xếp lại bảng chữ cái dùm nàng. Tiếc thay dòng chữ đó lại dễ đọc nhất, to nhất trong bảng chữ mới chết chứ. Evelyn mở bệnh án của anh ta và liếc nhìn những dòng chữ ghi trong đợt khám sức khỏe lần trước. Điểm thi toán và võ thuật của anh này đều 99 điểm, thật xuất sắc. Nhưng khả năng đánh giá về ngôn ngữ của anh ta chỉ có 68 thôi. Những kết quả phát âm và ghép từ của anh này không hơn một cậu học sinh tiểu học là mấy. Nhưng những dòng chữ trong bài của anh ta mạnh mẽ và hết sức thuyết phục. Cuối bài luận văn, anh ta có viết: Tôi thích được bay trên bầu trời, khi ấy tôi có thể cảm thấy được cả hơi thở của Chúa. Một ý tưởng đơn giản và cao đẹp nhưng viết lại sai lỗi chính tả. Đây không phải là một chứng cớ của thiểu năng trí tuệ. Mà đối với anh ta, những dòng chữ thường lẫn lộn lung tung cả. Chứng bệnh rất thường gặp. Các nhà khoa học không hiểu nguyên nhân của bệnh này là do đâu. Hình như nó có liên quan tới cấu trúc của những vùng não bộ đặc biệt nào đó. Rất nhiều người thông mình nhưng lại mắc phải những lỗi này. Không phải ai cũng nhận ra được bệnh nhân của căn bệnh quái ác này và bệnh nhân thường bị hiểu lầm. Người ta cũng khó nhận biết bởi vì những biểu hiện của chứng bệnh này thường mâu thuẫn nhau. Lúc thì người ta có thể đọc đúng viết đúng được chữ đó, nhưng chỉ một tích tắc sau lại viết sai mất rồi. Tuy nhiên, những quy tắc trong quân đội lại không mơ hồ chút nào. Một khi ai đó đã mắc bệnh này thì tức là anh ta không đủ tư cách là một phi công. Evelyn nhắc lại:
       
        - Rồi! Bây giờ anh đọc lại dòng cuối cùng cho tôi nghe xem nào? Nhưng nhớ là đọc từ bên phải sang bên trái, từng chữ một. Đọc to lên!
       
        Rafe McCawley lại bắt đầu đánh vật với những chữ cái theo đúng yêu cầu của nàng, anh ta ấm ứ:
       
        - À, E X.
       
        Anh bạn đứng đằng sau lại ho lớn. Lợi dụng lúc đưa tay lên che miệng, anh ta thì thầm đủ cho người đằng trước nghe. Lát sau, giọng của Rafe có vẻ tự tin hơn.
       
        - X E Z U.
       
        Thình lình, Evelyn ngẩng đầu lên nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt Rafe. Cặp mắt của anh ta nhìn lại nàng như chứa đựng hết tâm hồn của chàng lính trẻ. Mãi cho tới tận sau này, Evelyn vẫn không thể hiểu hết được ánh mắt ấy. Chắc chắn nó không phải là một sự ngẫu nhiên. Bởi vì chưa bao giờ nàng thấy cặp mắt ai lại biết nói nhiều đến thế. Nhưng ngay lúc ấy, nàng không bận tâm với những suy nghĩ đại loại như vậy. Lúc ấy, nàng chỉ cố làm sao đối mặt với một anh chàng cởi trần trùng trục và cặp mắt muốn cố nói lên điều gì.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #16 vào lúc: 30 Tháng Tư, 2017, 09:22:37 AM »

       
        Ánh mắt nghiêm khắc của nữ y tá Evelyn chuyển sang anh bạn trẻ đứng đằng sau Rafe. Tự nhiên nàng thấy thương hại anh ta. Anh ta đứng ngây ra, mặt đỏ dần lên vì âm mưu của mình đã bị phát giác. Rõ ràng anh ta cũng vừa liếc trộm nàng như thể mình trót xúc phạm tới một vị cấp trên đang nắm quyền sinh sát. Chắc chắn anh lính này không lo sợ nàng ta sẽ làm gì mình, nhưng anh ta hoàn toàn lo lắng cho tương lai của bạn mình không biết rồi sẽ ra sao. Còn anh bạn đang đứng trước mặt nàng đây chắc cũng đoán ra được tính nghiêm trọng của sự việc.
       
        Nàng quay lại nhìn Rafe. Mồ hôi rịn ra, chảy thành dòng trên trán anh ta khi thấy nàng quay lại với trang bệnh án. Một tiếng nói từ sâu thẳm khuyên nàng đừng nên làm điều nàng đang muốn làm. Bởi vì nếu làm thế, sẽ khiến anh ta không còn cơ hội gì nữa. Trách nhiệm của nàng là phải làm theo đúng thủ tục, cuốn sổ có ghi điều lệ quân nhân đang để sẵn trên bàn của nàng như nhắc nhở nàng phải làm tròn nghĩa vụ. Rắc rối là ở chỗ, quân đội Mỹ không cần quan tâm nguyên nhân vì sao anh không đọc được bảng chữ cái trong khâu kiểm tra thị giác. Nếu như anh ta đọc tốt thì anh ta hoàn thành phần kiểm tra này, còn nếu không thì chắc chắn anh ta bị loại không cần biết nguyên nhân do đâu. Thật tội nghiệp! Thêm nữa, báo cáo của chàng trai này lại có ghi: Kỹ năng bay của anh ta được xếp vào hạng nhất.
       
        Ấn tượng quá nhỉ! Vẫn tiếng nói nội tâm nhắc nhở nàng rằng nàng không phải chỉ biết tuân theo nhiệm vụ mà nàng còn phải biết bảo vệ những người phải làm công việc hết sức nguy hiểm này. Nếu như khả năng về thể chất của anh ta không đủ mà anh ta cứ được bay thì rất có thể anh ta sẽ phải chết một cách vô nghĩa lý, lúc ấy thì lỗi tại ai đây? Liệu có phải là do nàng, khi biết rõ anh ta có vấn đề mà vẫn cho qua. Nàng bắt đầu với tay tới con dấu “Không đủ sức khỏe” trên bàn.
       
        Chàng trai vội giữ chặt tay nàng.
       
        Cặp mắt của anh ta van vỉ nhìn nàng rồi lại lo lắng nhìn y tá trưởng chỉ ngồi cách đó hai dãy bàn. Anh ta nói vội vã, giọng như van lơn:
       
        - Tôi biết đọc mà! Thỉnh thoảng tôi có gặp rắc rồi, không hiểu sao chữ nghĩa cứ loạn xạ không theo trình tự nào cả. Tất nhiên là khả năng đọc của tôi kém, nhưng người ta đâu có bay lên trời bằng khả năng đọc của mình đâu. Cô cũng đâu cần phải tỏ ra quá nghiêm khắc như vậy. Tôi là phi công giỏi nhất ở đây. Theo thủ tục thì những người như tôi không thể là phi công giỏi. Nhưng hãy nhìn báo cáo sức khỏe của tôi mà xem. Tôi có phải là phi công bay giỏi hay không cô biết liền à. Vậy cô nên tin cái nào? Tin những thủ tục cứng nhắc hay tin vào thực tế?
       
        Anh ta đứng như trời trồng trước mặt nàng. Mắt anh nhìn thẳng vào đáy mắt nàng, cầu khẩn nàng với tất cả tấm lòng, rồi anh thì thầm như đang cầu nguyện:
       
        - Xin đừng tước phù hiệu trên vai áo tôi.
       
        Nàng cũng nhìn sâu vào đáy mắt của chàng trai trẻ rồi lưỡng lự trước hai con dấu trên bàn mình: Một là “Đủ sức khỏe”, hai là “Không đủ sức khỏe”. Bàn tay nàng như vô thức lưỡng lự trên hai con dấu và cuối cùng nàng quyết định đóng dấu “Đủ sức khỏe” lên báo cáo của anh ta.
       
        Thế là trung úy Rafe McCawley rời đi. Khâu kiểm tra thể lực của anh thế là xong. Từ bây giờ cho tới khi anh nhận được quyết định chính thức sẽ về đơn vị nào thì những cuộc kiểm tra cầu kỳ như thế này sẽ không còn là khám định kỳ nữa. Chỉ thỉnh thoảng đột xuất được tổ chức lại thôi. Một khi anh đã nhận nhiệm vụ rồi thì bác sĩ sẽ không còn lo lắng kiểm tra về sức khỏe của anh nữa mà anh chỉ gặp lại bác sĩ khi bị thương cần phải khâu vá ở đâu đó.
       
        Evelyn không nhìn theo bóng Rafe rời khỏi bàn nàng. Nàng cố gạt những ý nghĩ không vui ra khỏi đầu và đưa tay đón nhận tập hồ sơ của người kế tiếp.
       
        - Trung úy Danny Walker đâu.
       
        Nàng liếc nhìn vào dòng chữ trên trang nhất: kỹ thuật bay xếp hạng hai.
       
        Evelyn ngước nhìn lên, Danny Walker đang đứng trước mặt nàng. Anh ta quá đẹp trai, tóc dày màu nâu sáng và cặp mắt màu xanh sẫm đặc biệt quyến rũ. Nàng đọc thấy trong ánh mắt ấy sự biết ơn về những gì nàng vừa làm. Ánh mắt ấy khiến nàng không được thoải mái cho lắm. Có vẻ như anh ta tỏ ra anh ta hiểu thấu nàng còn hơn nàng hiểu chính mình nữa.
       
        Lật giở vài trang, nàng biết thêm được một số thông tin. Điểm thi toán và võ thuật: 80, riêng điểm kiểm tra ngôn ngữ đến 99 điểm. Giờ thì nàng đã hiểu tại sao Danny và Rafe chơi thân với nhau đến thế. Và nàng cũng đoán ngay ra rằng những cuộc kiểm tra mắt trước đây, bao giờ Danny cũng đứng sau Rafe ném phao ra để cho anh ta qua được kỳ thi khó khăn này.
       
        - Đến lượt anh, trung úy Danny Walker. Nói gì đi chứ?
       
        Anh chàng nở nụ cười nịnh bợ:
       
        - Nói gì cơ ạ?
       
        - Này chàng Romeo giả hiệu kia, nghe đây! Đọc bảng chữ cái cho tôi!
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #17 vào lúc: 01 Tháng Năm, 2017, 04:24:13 PM »

       
        Tối đó, khi nàng rời trung tâm y tế của quân đội đi chơi cùng bạn bè, nàng thấy hai chàng trai ban chiều đang đợi bên kia đường. Ánh đèn đường làm bóng họ đổ dài dưới chân. Cả hai đều mặc trang phục của phi công, áo khoác da và mũ lưỡi trai chỉnh tề. Ngay lập tức, Evelyn biết đó là Rafe và Danny, nàng dừng lại một chút để nhận ra Rafe đang bước lên phía trước vẫy nàng. Giữa họ là làn xe cộ đông đúc của thành phố New York. Danny đứng lại đằng sau như một người lính sẵn sàng bảo vệ cho bạn mình suốt cả cuộc đời. Evelyn nói với Betty, lúc này cũng nhận ra Rafe đang đến gần:
       
        - Cậu đi trước đi! Tớ sẽ bắt kịp cậu ngay bây giờ thôi.
       
        Betty mỉm cười bỏ đi. Evelyn nhìn Rafe qua đường, ngừng lại trước mặt nàng. Thường những bộ quân phục của cánh phi công đều được mang ra tiệm cắt và may đo. Nhìn bộ đồ bay màu xanh rêu với chiếc áo khoác da vừa khít ôm lấy bờ vai rộng của chàng trai, Evelyn sững sờ, nàng thầm nghĩ: Tại sao quân đội lại tuyển những người đẹp trai đến như thế làm phi công nhỉ? Anh ta cất lời:
       
        - Tôi muốn cảm ơn cô. Cô đã cứu cả sự nghiệp của tôi!
       
        - Tôi đâu có cứu sự nghiệp của anh.
       
        - Thật sao? Nhưng đối với tôi thì đúng là như thế đấy!
       
        - Đâu phải thế! Tất cả là đều do anh có thực tài, anh đã qua được khoá huấn luyện với thành tích rất xuất sắc. Tất cả những cuộc kiểm tra sức khỏe khác anh đều có ghi nhận tốt cả. Chuyện lần này tôi nhận thấy anh xứng đáng với kết quả ấy cũng là điều dễ hiểu thôi.
       
        Anh ta cười tươi. Lần đầu tiên nàng được chiêm ngưỡng nụ cười của Rafe. Nó sáng loà trên khuôn mặt anh hệt như tia chớp trên nền trời mùa hè vậy.
       
        - Xứng đáng là một chuyện, nhưng thủ tục lại là một chuyện khác.
       
        Nàng không đáp, chỉ nhìn anh. Chàng trai cũng nhìn lại nàng. Chưa ai nhìn nàng với ánh mắt như thế. Evelyn thường nhận thức được rằng đám đàn ông cho nàng là quyến rũ. Cô gái đẹp nào mà chẳng biết thế. Nhưng hầu hết các gã trai đều nhìn nàng với một vẻ khát khao tầm thường. Họ chỉ muốn chiếm hữu nàng. Cái nhìn của họ dành cho nàng chẳng khác nào cái nhìn dành cho miếng thịt bò ngon lành trong cơn đói. Còn ánh mắt của Rafe thì khác hẳn. Anh nhận ra trong sâu thẳm con người nàng có cái gì đó thật huyền diệu, thật tuyệt vời. Cũng giống như một phần tốt đẹp nhất ở trong chính con người anh vậy. Anh nói:
       
        - Tôi tự hỏi không hiểu sao cô lại ưu đãi tôi đến thế. Chắc chẳng phải do tôi cũng ưa nhìn đôi chút phải không?
       
        - Anh mà ưa nhìn sao?
       
        Rafe cười lớn. Bên kia đường, Danny sốt ruột đi qua đi lại. Trông anh ta ra dáng một người anh cả cố đoán xem tiếng cười kia hứa hẹn một điều gì tốt lành giữa đôi trẻ hay không. Rafe nói:
       
        - Thôi được rồi, cứ cho là tôi xấu trai đi. Nhưng tôi muốn biết tại sao cô lại làm thế?
       
        - Cha tôi cũng là một phi công. Tôi biết để người khác lột lon của mình thì đau đớn như thế nào.
       
        Rafe gật đầu, nụ cười biến mất. Đôi mắt anh nhìn xoáy vào mắt nàng. Những ngọn đèn Neon xanh đỏ của quán bar bên đường nhảy múa trong hai tròng đen của Rafe. Anh ngần ngừ:
       
        - Cha tôi cũng là một phi công, thưa cô. Tôi không muốn đường đột, tôi chỉ muốn cảm ơn. Trước hết, tôi mời cô đi uống cà phê vào lúc nào cô thấy tiện, được không? Chỉ cần nói tôi phải tìm cô ở đâu là được rồi.
       
        Trong khoang tầu, Evelyn quay lưng lại cửa sổ nhìn các bạn mình. Betty thốt lên:
       
        - Evelyn, chị tuyệt vời quá!
       
        Câu nói kéo tâm trí nàng trở về với thực tại. Sandra bảo:
       
        - Vậy chị hãy dạy chúng em đi! Làm thế nào để chúng em gặp được người trong mộng của mình đây!
       
        - Đừng bao giờ bị mờ mắt bởi vẻ bề ngoài. Đẹp trai cũng tốt, nhưng hãy chú ý đến phẩm chất của cánh đàn ông nhiều hơn.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #18 vào lúc: 02 Tháng Năm, 2017, 09:47:42 PM »


Chương 5


        Cùng với anh em trong đội, Rafe đứng trên sân ga chờ tàu tới. Anh đã kịp mua một bó hoa ngay phía ngoài cửa ga. Những chàng trai khác nhìn anh lạ lẫm, tự hỏi: Không biết có phải anh đang chờ người yêu cùng đến trên chuyến tàu kia không? Hay anh đang chuẩn bị chu đáo hơn họ cho cuộc gặp gỡ sắp tới. Trong khi chờ đợi, một vài chàng trai cũng làm theo Rafe, cố lùng cho được vài bó hoa rồi hối hả quay trở lại sân ga với những bó hoa xinh xắn mới mua trên tay. Chẳng ai muốn khi các nàng y tá đến, mình lại đứng tụt ở đằng sau cả.

        Sân ga càng im lặng hơn bất cứ lúc nào, như thể nó biết đoàn tàu sắp tới. Phu khuân vác và những người bẻ ghi cùng nhân viên nhà ga đứng đợi sẵn trên thềm bê tông. Đầu tàu xe lửa đến kia rồi. Xình xịch… Xình xịch… Xình xịch. Chiếc đầu tầu như con rồng khổng lồ phun những làn khói hơi nước lên trên trời đêm. Nó dừng lại, những đám mây hơi nước toả ra không khí làm cho sân ga trở nên huyền ảo trong mắt Rafe và các chàng phi công trẻ.

        “Evelyn, em là tất cả đối với anh”. Những từ ấy chợt hiện ra trong tâm trí Rafe. Phong cảnh nên thơ lãng mạn khiến anh muốn thốt lên thành lời. Anh không phải là nhà thơ giàu ý tưởng như Danny. Anh cũng không thể miêu tả, mà trước đó cũng chưa từng ai miêu tả, tất cả cảm xúc của anh được diễn đạt bằng lời trước khi anh phải bày tỏ với cô gái ấy, cô gái không giống bất cứ người con gái nào anh đã từng gặp.

        Rafe giấu bó hoa sau lưng. Khi cánh cửa của những toa tàu bật mở, nhân viên nhà ga đẩy những bận lên xuống sát cửa tàu. Mọi người dường như nín thở. Một lát sau, các nàng y tá túa ra.

        Evelyn là người thứ 8 bước ra khỏi cửa toa tàu. Mắt nàng tìm thấy Rafe không chút khó khăn, tại vì anh ta cao hơn người khác cả một cái đầu. Bắt gặp nụ cười của anh, nụ cười trên mặt của Evelyn như sáng rõ hơn. Cả hai người đều mừng rỡ khi thấy niềm vui gặp gỡ hiện ra trên nét mặt người kia.

        Cô gái tóc vàng, có khuôn mặt trẻ con ngồi ngay bên cạnh Evelyn chắc chắn là Betty. Rafe chưa từng gặp nàng. Sau lần gặp gỡ đầu tiên ở trung tâm y tế, Rafe và Evelyn đã từng đi chơi với nhau nhiều lần. Nhưng toàn là những cuộc hẹn hò riêng tư. Cuộc hẹn đầu tiên là ở quán cà phê. Hôm đó, sau bốn giờ trò chuyện về những kỷ niệm khi chưa vào quân ngũ, họ đã đi cắm trại suốt ngày cùng nhau. Trong suốt ngày chủ nhật đó, Rafe lái xe đưa nàng đến vùng ngoại ô đầy những dãy đồi chập chùng, vắng vẻ. Chiếc xe hơi do Rafe mượn được của một ông chú giàu có. Họ cùng ngắm lá vàng mùa thu trải đầy trên đường, cùng dắt tay nhau tản bộ trên con đường mòn sâu trong rừng. Vừa đi, họ vừa đá những hòn sỏi nhỏ đủ màu sắc. Nhưng hầu hết thời gian họ nhìn vào mắt nhau, đó cũng là lần đầu tiên hai người hôn nhau.

        Evelyn kể cho Rafe về Betty và các y tá khác trong đội của nàng, Rafe kể với nàng về Danny. Tuy nhiên anh cho rằng không cần thiết phải kể về cuộc sống của mình cho nàng nghe. Hình như nàng đã biết cả rồi và điều đó làm anh rất cảm kích.
Logged

Giangtvx
Trung tá
*
Bài viết: 15630


« Trả lời #19 vào lúc: 03 Tháng Năm, 2017, 11:38:37 PM »


        Mặc dù đứng đợi các cô y tá nôn nóng là thế, nhưng các chàng phi công khác ngoài Rafe vẫn tỏ vẻ như chỉ vừa mới nhận thấy các nàng đến đây thôi. Với vẻ thờ ơ giả tạo, họ tiến đến các cô gái trẻ đã thầm liếc mắt ngắm nhìn và chọn từ trước, sau đó cùng sánh đôi với nàng trong khi bắt chuyện làm quen. Những cô gái chưa tìm được ai thì làm bộ như đã dự định đi dự tiệc với các bạn của mình mà thôi. Còn sự có mặt của các chàng trai hầu như là ngoài dự kiến của các nàng vậy. Rafe không cần phải giả đò như thế. Anh len vào đám đông. Chàng trai ôm lấy Evelyn và gắn một cái hôn lên má nàng rồi anh đưa nàng đi, miệng cười tươi:

        - Chào trung úy quân y. Mừng được gặp em.

        - Em cũng rất mừng! Chào trung úy không quân!

        Betty đi bên cạnh nàng đằng hắng một tiếng rõ to. Evelyn giới thiệu:

        - Rafe à! Giới thiệu với anh, đây là Betty.

        - Chào Betty! Anh rút một đoá hoa hồng hàm tiếu ra khỏi bó hoa đang cầm trên tay giữ lại, còn trao cả bó hoa cho Betty. Bông hồng duy nhất kia anh trao nó cho Evelyn. Nàng đỏ mặt, mắt sáng long lanh trong ánh đèn đêm, nhìn Betty:

        - Nói gì đi chứ!

        Betty cười khúc khích:

        - Cám ơn anh!

        Rafe bảo:

        - Danny mua bó hoa này đấy! Nhưng tối nay anh ấy bận không đến đây được.

        - Danny không đến sao? - Evelyn ngạc nhiên.

        Rafe, một tay cầm tay nàng, còn tay kia khoác tay Betty dẫn họ đi dọc theo sân ga. Rafe nói, lảng tránh ánh mắt Evelyn:

        - Không, hình như anh ấy có tin gì từ quê nhà thì phải. Danny không sao, chỉ thấy tự nhiên không thích đi dự tiệc hôm nay thôi. Tụi mình hãy tìm cho Betty một người khác vậy.

        - Thế thì cả em và Evelyn đều ở bên anh tối nay. Được không Evelyn? - Betty hỏi.

        - Được thôi, có gì đâu hả Betty. - Evelyn giật ống tay áo Rafe.

        Lúc này họ đã bước ra khỏi sân ga và hòa nhập vào dòng người đông đúc trên những ngả đường đến Mahattan.

        Rafe thích âm nhạc. Hồi ở quê, anh thường hay nghe nhạc lắm, nhưng thường là những bài thánh ca với những giọng lên thì cao vút còn trầm thì mất hút của các gia đình hát thánh ca vào những ngày lễ. Kèm theo thứ âm nhạc đó là tiếng đàn Piano phát ra từ một cái đàn cũ kỹ, đã móm mém hết răng và nhạc công là một bà goá phụ thường dạy kèm toán cho bọn trẻ trong làng. Cho dẫu thế, Rafe vẫn hiểu được niềm đam mê và nỗi khát khao mãnh liệt chứa đựng trong tiếng nhạc và ca từ của các bài hát. Vào một chiều đông ấm áp, anh đứng ở dưới bụi cậy thông rậm rạp nghe những bài hát dạt dào tình cảm do con cháu của những người nô lệ hát về một tình yêu dang dở. Đối với anh, không có thứ âm nhạc nào hay bằng thứ âm nhạc xuất phát từ trái tim.

        Rafe không hiểu gì về nhạc Swing cho lắm, nó vừa chứa chan tình cảm, vừa khiến người ta vui vẻ thêm. Nghe nhạc đó khó hơn nhạc thánh ca rất nhiều. Nhưng dẫu sao anh vẫn thích thể loại âm nhạc này. Thế nhưng, bây giờ nhạc Swing đang là mốt. Nhiều người cũng nghe nó một cách vô thức, thế nên anh không còn tin vào những cảm xúc mà thứ âm nhạc này mang lại cho mình trước đây. Nào là thân hình uốn éo, tay vung lên trời, chẳng ra sao. Rafe thấy nó kỳ khôi. Bản chất của ngườiTennessee lại trở về trong anh. Anh cảm thấy mọi thứ khác đều là lừa dối. Thấy những nhạc công da đen đang phồng mang trợn má thổi kèn Saxophone phục vụ cho đám đông các chàng phi công, y tá và các sĩ quan quân đội khác đang họp mặt trong câu lạc bộ nhạc Jazz hôm ấy thì hình như chẳng thích thú gì hơn thứ âm nhạc họ đang chơi: nhạc Swing, họ cứ phồng má thổi kèn như thể là không có ngày mai vậy.

        Rafe, Evelyn và đám bạn của họ ngồi quanh một chiếc bàn tròn, ghế thì ôi thôi đủ loại. Bàn này đặt trong góc phòng, lúc này khói thuốc dầy đặc. Đám con gái uống nước ngọt, con trai uống bia. Anthony cặp kè ngay với Sandra. Còn Billy thì đã trở nên thân thiết với Barbara từ lúc nào. Tay trái Rafe là Betty, còn Red đã sun xoe ngồi phía bên tay trái nàng từ đầu bữa tiệc đến bây giờ. Sandra nói với bạn bè nồi xung quanh nàng:

        - Tôi nghe hình như họ sẽ điều chúng ta đến Hawaii thì phải?

        Anthony mở nút chai bia bằng hàm răng cứng như sắt.

        - Thế lại hay đấy! Anh rất mừng nếu em để anh giúp em chọn đồ tắm.

        Rồi anh chàng nháy mắt hạ giọng.

        - Như thế làn da rám nắng của em đã tuyệt vời lại còn tuyệt vời hơn.

        Sandra đáp:

        - Còn em chỉ muốn nâng cao tay nghề.

        - Thế thì anh không giúp em được rồi! Nhưng anh sẽ giúp em nâng cao thẩm mỹ trong chuyện yêu đương.

        Đám phi công cười ồ lên.

        Billy vỗ tay:

        - Này, này! Mấy con chuồn chuồn kia! Đừng có đùa quá trớn đấy nhé!
Logged

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM