Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 23 Tháng Tám, 2017, 01:14:31 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: I. M. Kôrôlkốp - Những vọng gác vô hình  (Đọc 16433 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 643


« Trả lời #50 vào lúc: 15 Tháng Tám, 2017, 12:51:43 AM »

   
       Chiến tranh thế giới lần thứ nhất gần kết thúc, nhưng trước đó nó đã kịp bắt đi người học trò vừa mới ra trường. Sanđô bị gọi vào quân đội. Học xong trường trung học, Sanđô trở thành học viên của trường pháo binh. Đế chế Lôxkút của Phrants Iôxip sụp đổ, đất nước sôi động. Khắp nơi đâu đâu cũng diễn ra những cuộc tranh luận về chính trị - trong tàu điện, trong những tiệm cà phê của thành phố, giữa những người khách mang tên "những nhà chiến lược quán cà phê”. Những người lính bị bắt làm tù binh được thả từ Nga về đã có tác động rất lớn tới tâm trí mọi người. Họ là những người được tận mắt chứng kiến nước Nga mới, những người đích thân tham gia cách mạng và tuyên truyền tư tưởng của nó. Những người lính "mang bệnh truyền nhiễm của bônsêvích ” đã bị cách ly, bị giữ lại trong quân đội, không cho về nhà. Thế nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó— những lời lẽ của họ đã làm sôi động trái tim, khối óc nhiều người.   

       Vào những năm đó, trong cuộc sống của Sanđô đã xảy ra những sự kiện có ảnh hưởng tới quan điểm sau này của anh.

       Tháng 12 năm 1918, anh pháo binh Sanđô gia nhập đảng cộng sản Hunggari. Sau đó mấy tháng, nước Hunggari tuyên bố là nước Cộng hòa Xô viết Hunggari nhưng tồn tại không được lâu. Những người bảo vệ nước cộng hòa buộc phải chống trả không chỉ những thế lực phản động trong nước. Ở biên giới, bọn can thiệp đã rình rập —quân Pháp, quân Rumani và quân Tiệp...

       Để chống lại các lực lượng phản động, nước cộng hòa Hunggari đã thành lập các đơn vị Hồng quân. Những trung đoàn quốc tế cộng sản xuất hiện bao gồm những người Xlôvaki, Tiệp, Rumani, Bungari và Ukraina ,.. những người có ý chí cách mạng và những người lính tù binh Nga... Tất cả cùng có chung một lý tưởng cách mạng. Anh lính pháo binh mười chín tuổi Sanđô đến nhận nhiệm vụ tại một sư đoàn mới thành lập. Sư đoàn đã chiến đấu phòng ngự cùng với những người thợ mỏ của thành phố bên cạnh. Vợ con những ngươi thợ mỏ đã mang cơm nước đến tận chiến hào cho họ. Tiếp sau đó là những trận đánh khốc liệt, đẫm máu không phân thắng bại. Nhưng chẳng bao lâu, cuộc chiến đấu chấm dứt—lực lượng quân xâm lược Rumani kéo vào Buđapest. Nước Cộng hòa Xô viết Hunggari không còn tồn tại nữa. Những cuộc khủng bố tàn khốc của bọn Khôchice bắt đầu.

       Trong những ngày cuối cùng của nước Cộng hòa, Sanđô đã sống và chiến đấu tại Buđapest. Buđa là khu vực duy nhất của thủ đô vẫn chưa bị bọn can thiệp Rumani chiếm đóng. Khi được biết sẽ có một chuyến tàu xuất phát từ đó, các chiến sĩ bảo vệ cuối cùng đã quyết định vượt tới nhà ga phía nam. Tàu này sẽ đi đâu thì chẳng một ai biết, nhưng cái đó không quan trọng, miễn sao rời khỏi thủ đô đang bị bọn khủng bố bao vây là được.

      Trước lúc rời thành phố, Sanđô còn kịp rẽ qua nhà ở Uipest. Anh tạm biệt bố mẹ rồi đi vòng ra sau nhà, bí mật giấu tấm thẻ đảng viên trong vườn. Sanđô tin rằng chẳng bao lâu nữa anh sẽ trở lại quê hương, nhưng chuyện đó mãi ba mươi sáu năm sau anh mới làm được….

      Tại nhà ga, những người bảo vệ thành phố phải chật vật lắm mới len vào được các toa tàu đã chật cứng. Tới ga ngoại thành, đoàn tàu bị bắn nhưng người lái tàu vẫn mở hết tốc lực khi qua Kerenpherđ. Đến đêm thì đoàn tàu tới được Balatôn. Sanđô đã xuống tàu và ẩn náu ở chỗ những người bạn của anh tại vùng đó. Sự khủng bố nhanh chóng lan ra khắp đất nước – những chiến sĩ bảo vệ bị đêm ra bắn và treo cổ. Những cuộc vây ráp diễn ra suốt ngày đêm.

      Sau khi kiếm được một số giấy tờ, Sanđô quyết định sang nước Áo láng giềng. Tới ga biên giới anh bị bắt do có sự nhầm lẫn của bọn săn lùng : chúng tưởng anh là một người nào đó chúng định bắt. Chúng bỏ ngoài tai mọi lời thanh minh của anh. Sanđô bị chúng lôi ra khỏi toa tàu và giễu cợt xem anh thích được treo cổ trên cây nào. Rồi chúng ra lệnh đem anh ra bắn, nhưng rất may là Sanđô bỗng trông thấy trong đám đông có một người quen ở Uipest và người này khẳng định rằng có biết anh là Sanđô Rađô. Thế là anh được tha ra. Ngay lúc đó người phụ trách đoàn tàu kêu. lên : — Muộn giờ mất rồi, ai là người chịu trách nhiệm về việc này chứ ? Phải chấp hành đúng giờ giấc nội qui... Sanđô vội lao lên bậc lên xuống của toa tàu chẳng kịp lấy lại chứng minh thư nữa.   

      Sang đến đất Áo mọi chuyện đã dễ dàng hơn, mặc dù trong túi Sanđô chỉ có một thứ giấy tờ duy nhất là một chiếc vé tàu điện tháng Budapest đã quá hạn, nhưng được cái là có ảnh kèm theo. Rất may cho anh là bọn lính biên phòng lại không biết tiếng Hung-gari. Chúng soi đèn xem trong lúc nhá nhem tối và tưởng nhầm đó là chứng minh thư thật...

      Sanđô ra quảng trường gần ga. Bây giờ anh hoàn toàn không có bạn bè mà cũng chẳng có người thân thích. Nửa giờ sau, con tàu chuyển bánh đi Viên. Và thế là Sanđô bắt đầu cuộc sống của một người tị nạn chính trị trong nhiều năm dài đằng đẵng……


.......................
Logged
huytop
Thành viên
*
Bài viết: 643


« Trả lời #51 vào lúc: 20 Tháng Tám, 2017, 06:39:59 PM »

 


      2.


      Quán cà phê "Khêrenkhốp” nằm trong một biệt thự cũ tại Viên với những căn nhà mát mẻ, trần cuốn vòm, tường ốp gỗ sồi ngâm đen nhánh và những bức khắc gỗ cổ.

      Cái tên "Thái ấp điền chủ” của quán cà phê, nơi những kiều dân Hung thường tụ tập, trở thành chuyện khôi hài cho khách vãng lai và là cái cớ làm nảy sinh thường xuyên những câu chuyện cười thâm thúy. Cái tên đó thích hợp làm sao với tình cảnh của những người dân tỵ nạn luôn sống bấp bênh và tự hạn chế mình về nhiều mặt. Ở đây lúc nào cũng rất đông khách. Một số người ngồi hàng giờ với mỗi một ly cà phê, đọc báo hoặc viết bài để tiêu khiển và có khi lại nhận cả bưu phẩm tại đây vì không phải tất cả kiều dân đều có địa chỉ cố định.

      Sanđô cũng là một trong những khách hàng quen thuộc của quán cà phê này. Anh đã trốn chạy từ Buđapét
tới Viên, sống vất vưởng ở đây mấy tháng nay rồi vì không kiếm được công ăn việc làm ổn định. Anh đã dự giảng ở trường đại học, tập viết báo và cứ chiều chiều lại đến quán "Khêrenkhốp”.

      Một hôm vào cuối năm hai mươi, Sanđô đã gặp Kxavơ Saphgốt — "Bá tước đỏ” một người mà anh đã bắt quen sau khi đặt chân tới Viên không lâu. Quả thực vì bá tước này xuất thân từ một gia đình dòng dõi quý tộc Đức. Trong thời gian chiến tranh, Saphgốt đã bị Nga bắt làm tù binh, sau đó đi theo bônsêvích và trở về phương Tây với tư cách là người của nước Nga mới. Từ xa, Sanđô đã nhận ra thân hình cao lồng ngồng của Saphgốt tóc vàng cùng đi với một người còn trẻ mà Sanđô không quen biết. Saphgốt đưa mắt tìm chỗ trống và trông thấy Sanđô liền tươi cười vẫy chào.

     Họ ngồi vào bàn và Saphgốt giới thiệu :
     - Các anh hãy làm quen với nhau đi, đây là Kônxtantin Umanxki đại diện toàn quyền ngành nghệ thuật Xô viết... Anh ấy từ Mátxcơva tới đấy.

      Trước mặt Sanđô là một người còn rất trẻ nhưng có vẻ chín chắn. Anh ta nói tiếng Đức rất trơn tru và kể rằng anh đến Áo là để tuyên truyền nghệ thuật Xô viết theo sự ủy nhiệm cua trưởng ban văn hóa Lunatsácxki. Hiện nay, anh đang làm phiên dịch trong Bộ Ngoại-giao Áo.

     - Tôi được bố trí công tác cũng là nhờ vào sự giúp đỡ của ngài bá tước đấy — Umanxki gật đầu chỉ vào Saphgốt— Ngài Kxavơ có quan hệ rất rộng trong bộ.   

     Cuối buổi nói chuyện bá tước đỏ nói với Umanxki :
     - Anh Kồnxtantin này, tôi nghĩ rằng Sanđô có thể giúp anh về công việc của hãng thông tấn đấy….. Anh hãy nói cho anh ấy biết ý định của mình đi.

     Ý định đó như sau : Bộ ngoại giao Áo hàng ngày nhận tin tức từ Mátxcơva gửi về. Trong Bộ Ngoại giao có cả đài vô tuyến đặc biệt nữa. Nhưng những bức điện báo thu được không làm sao có thể đem ra sử dụng được. Umanxki đã cố công miệt mài dịch chúng ra nhưng rồi cũng đành xếp xó. Giá như có người đem in những bức điện đó và đóng thành tập san gửi cho các ban biên tập...

      — Nhưng ta lấy đâu ra tiền để làm việc đó bây giờ ? — Sanđô hỏi.

      - Vấn đề là ở chỗ đó, chúng tôi chưa có quan hệ ngoại giao với các nước khác, còn bản thân chúng tôi ở đây chỉ là những cá nhân. Hiện thời chúng tôi chỉ có Đgiôn Rít là tham tán độc nhất của nhà nước Xô-viết, ủy ban nhân dân Xô-Viết giao cho anh ta làm lãnh sự tại Nữu ước. Ngoài ra còn có Lítvinốp làm đại diện cho Liên đoàn Trung ương ở Thụy điển...

      Trong những lần gặp gỡ khác, ý định đó lại được đề cập tới. Dần dần một kế hoạch được hình thành : cần phải viết thư sang Stốckhôm nhờ Litvinốp giúp đỡ. Họ viết thơ gởi đi và bắt đầu chờ đợi.

      Đã mấy tháng trôi qua nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi như trả lời. Kế hoạch đề ra đang dần dần bị lãng quên thì chợt một hôm Sanđô nhận được lời mời "Viner Bank Pherây” tới có chuyện.

      Ngày hôm sau Sanđô đã ngồi trong chiếc ghế bành sang trọng bên ly cà phê, còn chủ nhà băng đĩnh đạc ngậm điếu xì gà trên môi nói với anh :   
      - Ngài Rađô ạ, tôi hy vọng rằng rồi đây ngân hàng chúng tôi sẽ đáp ứng được sự quan tâm của ngài…..Ngân hàng chúng tôi rất có kinh nghiệm, nhất là trong hoạt động thương mại.... Ngài có thể tin như vậy... Chúng tôi xin bảo đảm hoàn toàn...   

      So với viên giám đốc nhà băng, Sanđô chỉ là một đứa trẻ, thế nhưng ông ta lại hơi có vẻ xun xoe trước mặt anh.
 
     Sau đó, ông ta đưa cho Sanđô một tờ séc chuyển khoản với số tiền là mười nghìn cuaron Thụy điển từ Liên đoàn trung tâm chuyển đến.

      Số tiền này đã đặt nền móng cho việc thành lập Thông tấn xã mang tên "Rosta Vin”. Chủ biên tập là Saphgốt, thư ký biên tập là Umanxki còn Sanđô là người sáng lập.

      Ít lâu sau, họ bắt đầu thuê một căn phòng thuận tiện cho công việc tại trung tâm Viên và bắt tay vào việc tuyển chọn nhân viên, chủ yếu là lực lượng phiên dịch. Hãng thông tấn bắt đầu cho in những tập san của mình. Nhưng để những tập san này có thể ra mắt bạn đọc còn cần phải giải quyết một số vấn đề cấp bách. Trước hết là phải thỏa thuận với người phụ trách đài vô tuyến tại Balgandplats để nhận những bản điện báo của Mátxcơva. Ông ta đòi trả năm mươi đô la một tháng cho mình và cho các nhân viên điện đài. Số tiền này chẳng đáng là bao nhưng đối với một nước như Áo sau những năm chiến tranh tàn phá và lạm phát thì có giá trị rất lớn. Và lần này cũng nhờ bá tước Sarphgốt giúp đỡ mà Sanđô đã nhận được giấy phép vào nơi đặt đài vô tuyến ở Bộ Ngoại giao.  Mỗi buổi sáng, Sanđô lại qua đấy với danh nghĩa là đại diện ngoại giao của Đại sứ quán “Êtiôpi” không hề có tại Viên lúc bấy giờ….

      Tập san tin tức với những tư liệu nói về sự thật ở nước Nga Xô-viết chẳng mấy chốc đã nổi tiếng khắp nơi. Nó được gửi tới các tờ báo của nhiều nước trên thế giới. Cuộc phong tỏa tư tưởng đối với Mátxcơva đã bị phá vỡ.
   
      Tiếp đó, Sanđô được mời tới Mátxcơva dự Hội nghị Quốc tế Cộng sản với tư cách là đại diện của hãng Thông tấn. Anh đi cùng với Umanxki và tất nhiên là phải đi bí mật sau khi đã xoay được giấy tờ mạo danh những chủ trại nuôi ngựa Áo đang quan tâm đến giống ngựa thuần chủng của Nga.

     Lúc đầu mọi chuyện đều ổn thỏa nhưng khi tới ga biên giới Litva thì suýt nữa bị tai vạ. Đoàn tàu chở "những chủ trại nuôi ngựa” tới Mátxcơva đã đến ga và chỉ còn qua kiểm tra thuế quan nữa là xong. Viên sĩ quan kiểm tra đứng ra gọi tên hành khách theo danh sách. Umanxki bỗng nhiên lo lắng hỏi thầm Sanđô :
      - Này, họ của tôi là gì nhỉ ?...Tôi quên khuấy mất rồi…

      Sanđô Rađô cũng lại không nhớ nốt.
      -  Anh cứ làm ra vẻ điếc đi — anh khuyên bạn.

     Rất may là lúc gọi đến họ tên mình Umanxki nhớ lại được ngay.

Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM