Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Mười, 2018, 12:36:03 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Lược sử Su-27  (Đọc 82582 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 788



« Trả lời #110 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2009, 01:59:49 PM »

tiếp theo http://www.quansuvn.net/index.php?topic=3290.msg78563#msg78563

Giống chính đích dòng: Su-27P, Su-27M, Su-35, Su-37.

Khi Su-27 được đưa vào biên chế, các nhà phát triển quyết định tăng cường các khả năng của nó. Vào đầu những năm 1980, bắt đầu việc phát triển một phiên bản mới năng cao khả năng không chiến bao gồm cả đánh chặn và không chiến, trên mặt khác, phát triển các khả năng taans công mặt đất bao gồm cả vũ khí co và không điều khiển. Trong thời gian đó có môt kế hoạch phát triển lớn khả năng không chiến của may bay bao gồm cả tăng cường khả năng vận động và khả năng sử dụng đạn tự hành không đối không tầm trung. Trong đó, dựa trên máy bay đa năng tiền tuyến có sẵn Su-27M, phát triển máy bay nổi trội so với Thế giới mang mã hiệu Su-35. Việc phát triển đó lãnh đạo bởi Chủ nhiệm thiết kế N.F.Nikitin. (từ năm 1996, việc này thực hiện bởi V.Konokhov). Hệ thống điều khiẻn vũ khí Su-27M được dùng trên phiên bản hải quân Su-27K và phiên bản máy bay không chiến hạng nặng Su-27PU cho Phòng Không.

Giai đoạn bản vẽ hoàn thành năm 1985, theo đó, máy bay đa năng Su-35 khá giống Su-27, phần giữa thân khác. Thêm nữa, máy bay được điều khiển hoàn toàn bằng lái điện tử, có bào khí trước và cần tiếp dầu. Càng trước (càng hạ cánh) được gia cố với mục đích nâng cao khối lượng chiến đấu lên 34 tấn. Đuôi được sửa lại, cánh có cạnh trước dầy hơn nhằm tăng khả năng chứa dầu trong. Đặc điểm chính của Su-35 là nó có hệ thống điện tử phức tạp, hệ thống điều khiển vũ khí bao gồm đầy đủ chức năng ECM, radar mới được biết đến ở châu Âu bằng tên N001. Hệ thống điện tử được phát triển bởi Viện nhiên cứu mang tên Tikhomirov (NIIP), dùng antenna radar kiểu “mảng radar khe”. Radar tăng khoảng cách quanh sát, tăng chiều cao vùng quan sát, điều khiển và theo dõi nhiều mục tiêu, đồng thời quét được bản đồ địa hình mặt đất. Để dạt được khả năng quan sát 360 độ, bắn được đạn ra bán cầu sau, máy bay mang thêm một radar nhỏ đặt sau, trong ống giữa hai động cơ trước đây dùng đựng dù. Hệ thống đôi kháng quan-điện tử mới cho khả năng chỉ thị-dẫn đường, thêm khả năng liên lạc và phòng thủ. Giao tiếp phi công thay đổi cơ bản thành một thế hệ hoàn toàn mới: nó hoạt động dựa trên 3 màn hình đa năng đơn sắc điều khiển bằng các nút bấm và một màn hình chỉ thị trước (head-up display HUD, màn hình chỉ thị ngay trên mặt trước buồng lái, thực hiện bằng đèn chiếu laser hoặc loại màn hình trong suốt), qua đó giảm số lượng các thiết bị chỉ thị điện khác, nay chỉ dùng cho mục tiêu dự phòng. Để tăng khả năng chịu đựng gia tải g-load, ghế phóng đặt nghiêng về sau góc 30 độ, vùng nhìn tăng lên bằng cách nâng cao ghế ngồi và dịch chuyển cảm biến hồng ngoại sang phải đường tâm.

Vũ khí đối không có thêm đạn tự hành tầm trung, dẫn đường radar chủ động RVV-AE và nâng tổng số đạn tự hành mang theo lên 12, sau là 14. Trong nhiệm vụ đối đất, Su-35 vũ trang được các vũ khí: đạn tự hành điều khiển TV K-29T đa năng, Đạn tự hành K-31P chống phát xạ radio, Đạn tự hành K-31A chống tầu, bom thông minh KAB-500Kr, thêm nữa bom này có thiết kế vũ khí mẹ, máy bay có thể mang bom thường và tên lửa... tổng cộng 8 tấn. Vú khí có đièu khiển tiêu chuẩn có thể sử dụng thiết bị trên máy bay hay các hệ thống quang-điện tử quét và chỉ thị đeo thêm trên các móc treo.

Viẹc lắp ráp mẫu thử nghiệm mới T-10M-1 hoàn thành mùa xuân 1988, phi công thử nghiệm O.G.Tsoy cất cánh lần đầu 28-6. Nửa năm sau, ngày 18-1-1989, mẫu thử thứ hai mã hiệu T-10M-2 tham gia chương trình thử nghiệm. Trước khi đóng lại, cả hai máy bay đều sử dụng đặc điểm Su-27S sản xuất hàng loạt với cấu tạo đuôi cũ, 1-4-1992, chuyến bay thử đầu tiên của mẫu sản xuất hàng loạt đầu tiên. 11/1992, máy bay mang thiết bị tìm kiếm hồng ngoại và chỉ thị laser nước ngoài TIALD do hãng Ferranti, Anh sản xuất, trình diễn tại Farnborough. Một năm sau, máy bay tham gia biểu diễn nhào lộn trong triển lãm hàng không MAKS 8-1993 tại Zhukovsky. Điểm nóng của chương trình biểu diễn là Su-35 thực hiện đường bay móc, một phát triển của đường bay “rắn hổ mang Pugachov's”, nhưng bắt đầu trong máy bay nằm ngang. Su-35 vượt trội tính năng vận động, nó như con rắn bao gồm các chỉ số chiến thuật, bào khí trước đem đén sự vượt trội khả năng vận động.

Đến lúc đó, Sukhoi dễ dàng đặt kế hoạch sản xuất khoảng hơn một tá mẫu thử nghiệm tại nhà máy KnAAPO. Một trong số chúng, chiếc T-10M-11 năm 1995 lắp máy đẩy điều khiển hướng lục đẩy AL-31FP. Chuyến bay đầu tiên bắt đầu bởi phi công Ye.I.Frolov 2-4-1996, từ đây, mã hiệu Su-37 được dùng. Loại động cơ này đièu khiển không đồng bộ len xuống 15 độ, cung cấp khả năng nhanh nhẹn có một không hai được Ye.I.Frolov biểu diễn trong một số triển lãm hàng không Quốc Tế. Su-37 có khả năng vòng gấp với bán kính bằng không và nhún nhảy trên không mà không cần tiến về phía trước, nó có thể đứng yên trên không...  Đièu đáng chú ý là phi công không cần kỹ năng đặc biệt để điều khiển cổ khớp ống xả, máy tính phan tích yêu cầu điều khiển từ cần lái và bàn đạp, tính toán rồi quyết định điều khiển.

Công ty Lyulka Saturn phát triển cho Su-37 một động cơ điều khiển lực đẩy vượt trội AL-37FU đạt 14000kg-lực lức cất cánh, khối lượng và kích thước tương đương AL-31F. Điều dó cho phép lắp đặt động cơ mạnh hơn cho các máy bay dòng Su-27 mà không cần thay đổi nhiều thiết kế.
Thêm nữa, các động cơ mới có tuổi thọ cao hơn trước, động cơ AL-31FP cải tiến với kỹ thuật mới tăng tuổi thọ lên 1000 giờ, tuổi thọ ống xả 250 giờ, tuổi thọ đầy đủ 3000 giờ (tuổi thọ đã qua những lần thay thế lớn trước khi bỏ hoàn toàn động cơ). Các động cơ sau này có tuổi thọ vượt 1500 giờ, tuổi thọ ống xả 500 giờ. Ngoài ra, các Su-37 còn nhiều động cơ để chọn lựa. Các tiến bộ kỹ thuật của các động cơ khác nhau tập hợp trong 117S và AL-41.

Mấu chốt của sự phát triển là phương pháp điều khiển điện tử, khống chế nhiệt độ, cho phép đốt ở nhiệt độ trung bình cao hơn mà động cơ vẫn bền, đồng thời lượng gió bypass tăng lên do điều khiển điện tử truyền động và cấu tạo quạt gió mới, cho phép tiến bộ nhiều mặt: tiết kiệm nhiên liệu, giảm nhiệt độ xả tăng độ bền, tăng lực đẩy lúc cất cánh (khi vận tốc bằng không). Ăn dầu các động cơ mới đạt 0,068 to 0,070 kg/Nh ở tốc độ tối đa (7-9 tấn một giờ). Tốc độ tối đa của Su-37 trang bị động cơ 13000kg-lực đạt 2440km/h trên cao. Về chuyên ngành động cơ và điện tử, cần nói riêng cho dễ đọc.

Ở đây, có một điểm thuận lợi mà các nhà thiết kế ban đầu đã dự tính. Máy bay vỗn sẵn được điều khiển điện tử toàn bộ, nên khi máy tính mạnh lên, nó không cần thay đổi nhiều mà vãn thừa kế khả năng điều khiển mới. Một ví dụ về sự thuận lợi đó là khi xuất hiện các động cơ điều khiển hướng lực đẩy 2D, 4D, máy bay tiếp nhận kỹ thuật đó nhanh chóng, về phần điều khiển chỉ là thay đổi phần mềm máy tính. Điều đó cũng như mỗi khi người ta tìm ra một hình dáng bào khí trước mới ưu việt hơn, nó cũng được áp dụng đại trà trên các Su-27 khác nhau.

Sau đó, các Su-35 và Su-37 phát triển tiếp. Giao tiếp phi công bằng màn hình đơn sắc được thay bằng bốn màn hình mầu tinh thể lỏng LCD có nút bấm điều khiển. Radar cũng được lên kế hoạch nâng cấp, thay thế cho antena “mảng radar khe” là antnena mảng pha cho khả năng tác chiến tốt hơn. Phiên bản radar mới của NIIP được phương Tâu biết đến bằng tên N001M. Bên cạnh đó, các phiên bản Su-27 hiện nay được trang bị các radar khác nhau phát triển bởi công ty Phazotron-NIIR, trong đó có mảng pha, mảng radar khe và mảng phần tử tích cực IESA như Zhuk-27, Zhuk-F và Sokol.

Cũng như các máy bay khác, các SU-27 cũng có thêm các khả năng radar, quang-điện tử. Ví dụ, phương pháp truyền tin qua chùm radar được ứng dụng rộng rãi ở Nga để liên lạc băng thống lớn và điều khiển vũ khí. Cho đến sau năm 2000, các radar của MiG-29 và Su-27 đạt kịch trần của máy bay chiến đấu. Khả năng phát hiện mục tiêu lớn 150-180km (kịch trần đường chân trời), khả năng quét bản đồ mặt đất, và thêm nữa là lái máy bay tự động theo đó, khả năng đối kháng ECM đầy đủ.

Một điểm vượt trội của các Su-27 là hệ thống lase-hồng ngoại, có tầm lên 50km, kết hợp radar tầm lên 80km. Đây là điểm đặc biet quan trọng mà các hệ thống quảng cáo phương Tây tránh nói đến. Chúng ta ví dụ, 2003 ở Iraq, không một đạn đối không tầm xa bắn qua radar nào trúng đích. Điểm này cho thấy nhược điểm rất lớn của đạn tầm trung-xa trước ECM, kể cả ECM cổ lỗ. Do đó, hệ thống quang-điện tử-hồng ngoại-laser không chỉ có tính bảo vệ, mà quyết định phần lớn khả năng thắng lợi. Thậm chí, trang tin Austraylia Defence còn tuyên bố, Su-27 hiện đại không cần bật radar cũng chiến thắng F-35 tương lai.

MiG-25/31 luôn đi trước Su-27 các đời về radar, thuận lợi là khoang điện tử của máy bay này rất lớn, điều này tạo thuận lợi cho Su-27 thừa kế các kỹ thuật sẵn có khi kỹ thuật mới cho phép thu nhỏ radar.


Chú thích thêm.

ăng ten (antenna) chảo hoặc tấm khe: cả antenna là một tấm có tác dụng như một thấu kính hay một gương quang học. Quét chậm do phải chiếu cả chảo vào mục tiêu.

ăn ten (antenna) dạng mảng các radar khe (slot radar array): là loại antenna radar bao gồm nhiều chảo hoặc nhiều tấm khe đồng bộ pha với nhau. Người ta chỉ cần lắc tiêu cự các chảo một chút là điều khiển được hết góc quét. Cho đến khoảng năm 2000 phần lớn các radar máy bay chủ lực phương tây dùng loại này. Nhược điểm của chúng là điều khiểu góc chùm hoàn toàn bằng quét cơ học nên chậm.

mảng pha phần tử tiêu cực PESA: là mảng các phần tử không đồng bộ pha với nhau, dạng lệch pha sẽ tạo lên các chùm có hình hội tụ, phân kỳ và hướng chùm, lắc tấm antenna chỉ phụ thêm cho góc quét thêm rộng. Mảng pha hay dùng trên các radar lớn, trước đây bố trí vào radar không chiến hơi khó. Người ta làm lệch pha bằng các ống dẫn sóng có chiều dài khác nhau. Việc quét cũng là quét cơ học nhưng tực hiện trên một trục quay ở đầu bên kia các ống nên tốc đọ quét cao hơn. Mảng pha máy bay không chiến áp dụng ở Liên Xô lần đầu trong MiG-25, có tên biệt danh phương Tây foxfire (maý bay có biệt danh phương tây foxbat). Đây cũng là lần đầu tiên báy bay không chiến được sản xuất lớn trang bị trên Thế giới.

mảng pha phần tử tích cực AESA: mỗi phần tử là một máy phát rêng, chỉ mới có trong thời đại supper micro trip phát triẻn sau năm 2000.

Hệ thống đối kháng quang điện tử: là hệ thống ban đầu dùng để phát hiện cảnh báo sớn và tự vệ trước các đạn tự hành bắn đến. Sau này, khi máy tính phát triển, hệ thống được nối chung với radar và hồng ngoại để phát triển các chức năng phát hiện, tự vệ, dẫn bắn.

IRST: InfaRed Seek and track: hệ thống phát hiện và theo dõi hồng ngoại

IR multi color: hệ thống hồng ngoại sử dụng nhiều tần số, nhờ đó đo được nhiệt độ đối tượng và chống hàng giả.
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Hai, 2009, 04:23:18 PM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 788



« Trả lời #111 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2009, 05:31:49 PM »

Su-37, động cơ 3D và động cơ 4D (lái hướng lực đẩy lên xuống và và trong ra ngoài, hai động cơ không đồng bộ, hai đuôi đứng không đồng bộ). Máy bay ổn định đường bay tuyệt đối và điều khiển được trong tốc độ bằng 0. Hơn nữa, nó có thể đứng yên trong không trung và bay ngang như cua.
http://www.youtube.com/watch?v=oSfETF-pkD0

Chương trình Su-35 và Su-37 có nhiều thay đổi. Chúng phát triển rất chậm sau năm 1996, nước Nga ở vào thời kỳ suy yếu nhất.

Phiên bản Su-27M năm 1992-1996 được gọi trên thị trường xuất khẩu là SU-35. Thực tê, loại máy bay này đã sản xuất hàng loạt lô đầu tiên, mà thông thường sẽ giao cho không quân tìm kiếm chiến thuật mới. Tuy nhiên, cũng như Su-27PU, chỉ 3 chiếc được xuất xưởng. TT Nga Putin đã sắp xếp lại công việc nghiên cứu, ông không chấp nhận việc lên đời ồ ạt 27 35 37... về hình thức, đồng thời dồn sức vào các đời thấp hơn để đảm bảo sức chiến đấu cơ bản của không quân Nga. Từ đó, thay cho việc nghiên cứu các mũi này là việc hiện đại hóa các Su-27và Su-30 cũ, chúng thừa kế các phát triển kỹ thuật của chương trình này.

Chương trình Su-37 được giữ tuyệt đối bí mật, còn bí mật hơn cả chương trình Su-47 thế hệ máy bay hoàn toàn khác. Su-37 được gọi là máy bay siêu vận động. Nó bí mật đến mức người ta cấm chỉ cả việc đưa hình ảnh mầu sơn.

Máy bay Su-35 đến gần đây, giai đoạn 2005-2007 được quyết định sản xuất trở lại. Tuy nhien, đây là phiên bản Su-35 khác, không còn là Su-27M---Su-35 xuất khẩu trước đây.

Dưới đây là các mẫu thử nghiệm chương trình Su-27M, hay Su-35 đời cũ.

T-10M-1  hoàn thành 6/1988, số vỏ 701. được đóng lại từ T-10-34=chiếc Su-27S số 16-02. Mẫu thử đầu tiên của Su-27M, có kiẻu đuôi, cánh đuôi cũ và bỏ đi các vật đối trọng chống rung ( khối lượng đầu mút cánh ), có thêm bào khí trước, chưa có trang bị điện tử mới. Được sử dụng để thử nghiệm màu sơn ngụy trang.
Đâu là mẫu thử nghiệm đầu tiên.

T-10M-2 mẫu thử thứ 2 01/1989 số vỏ 702  . Máy bay cũng được đóng lại từ một chiếc U-27S. Máy bay giữ màu sơn chuẩn đang dược thử nghiệm cho Su-27M.
Đây là mẫu thử nghiệm thứ 2

T-10M-3 chiếc đầu tiên của lô sản xuất đầu 6 mẫu thử nghiệm. 4-1992, 703, số thứ tự 01-01. 6 chiếc lô này sản xuất ở KnAAPO. Máy bay giữ màu sơn cũ của Su-27S nhưng qua năm 1993 sơn lại mầu chuẩn như những chiếc ra sau. Máy bay được dùng ở Sukhoi đến 2003, sau đó chuyển ra ngoài và sơn lại số vỏ 01. Ở Nga, chương trình vẫn giữ mã tên Su-27M nhưng máy bay này được giới thiệu ra ngoài như chiếc Su-35 xuất khẩu.
Chiếc thứ nhất trong lô chuẩn bị sản xuất.

T-10M-4, 1992 , 704 ,  màu sơn chuẩn,
đây là mãu thử nghiệm tĩnh.

T-10M-5, 1992 , 705 , được đóng lại từ một chiếc Su-27S, đuôi đứng vẫn sơn ký hiệu của Su-27. Màu sơn chuẩn, được dùng thử nghiệm khí động.
Đay là mẫu thử nghiệm thứ 3

T-10M-6  1992 706  máy bay được đóng lại từ 1 chiếc Su-27S số 24-01, vẫn giữ hình dáng như Su-27S. Dùng kiểm tra thiết bị hàng không mới. Màu sơn chuẩn.
Đây là mãu thử nghiệm thứ 4

T10M-7 1992 707
máy bay được đóng lại từ 1 chiếc Su-27S, vẫn giữ hình dáng như Su-27S. Dùng kiểm tra thiết bị hàng không mới. Màu sơn chuẩn.
Đây là mãu thử nghiệm thứ 5

T-10M-8 1992 708 số thứ tự 10-02, sản xuất tại KnAAPO, mầu sơn chuẩn.
Chiếc thứ 2 trong lô chuẩn bị sản xuất.

T-10M-9 1992 709  số thứ tự 11-01, sản xuất tại KnAAPO, trước mầu sơn cũ, chuyển mầu sơn chuẩn 1993. Máy bay hay gặp trong triển lãm hàng không và hay được hiểu là chiếc Su-35 trong lô sản xuất hàng loạt Su-35, nhưng chưa bao giờ được chứng minh.
Chiếc thứ 3 trong lô chuẩn bị sản xuất.

T-10M-10 710 số thứ tự 11-02 sản xuất tại KnAAPO, mầu sơn chuẩn.
Chiếc thứ 4 trong lô chuẩn bị sản xuất. Hiện nay vẫn đang sử dụng tại Sukhoi. 3/2004-2006 được sử dụng để thử nghiệm động cơ 117S (AL-41F1A) sẽ được dùng cho Su-35 (Su-27BM) và máy bay thế hệ 5 T-50 (PAK FA, I-21).
Chiếc thứ 4 trong lô chuẩn bị sản xuất.

T-10M-11 1993 711 số thứ tự 11-03. sản xuất tại KnAAPO. màu sơn chuẩn.
Chiếc này được đóng lại thành mẫu thử nghiệm Su-35 (phiên bản xuất khẩu Su-27M), mầu sơn phiên bản này khác.
Trong năm 1996 rút khỏi chương trình Su-27M và chuyển thành máy bay thử nghiệm của kiểu máy bay siêu vận động Su-37 gắn động cơ AL-31FU, sau đó lại gắn động cơ AL-31F, rơi 12-2002.
Chiếc thứ 5 trong lô chuẩn bị sản xuất.
Đâu là mẫu thử thứ nhất của Su-37.

T-10M-12 1993 712  sản xuất tại KnAAPO. màu sơn chuẩn.
Năm 1996 đóng lại thành mẫu thử thứ 2 của Su-37 , gắn động cơ AL-31FU có lái hướng lực đẩy, radar N011 của viện NIIP nhận được năm 1996. Duy nhất có một bức ảnh. Máy bay tuyệt mật được giữ ở Sukhoi OKB dùng cho thử nghiệm đến 2003, sau đó chuyển ra ngoài, khi chuyển ra sơn lại số vỏ 02 và làm lại toàn bộ màu sơn.
Đây là chiếc thứ 6 trong lô chuẩn bị sản xuất và là chiếc mẫu thử Su-37 thứ 2, cũng là mãu thử bí mật nhất của dòng Su-37.


T-10M 1996 ba chiếc Su-27M  lô sản xuát đầu tiên, số vỏ  86 87 88
Lô này có hai tên gọi, xuất khẩu là Su-35, nội địa là Su-27M, được đóng theo mẫu T-10-9 và dự định chuyển cho không quân. Từ năm 1996 thử nghiệm tại Trung tâm thử nghiệm bay 929 tại vùng trời Akhtubinsk. Từ năm 2000 chiếc 88 hay xuất hiện trongc ác triển lãm hàng không. Tháng 7-2003 cả 3 máy bay được chuyển cho đội bay biểu diễn, sơn mày của đội bay "Dũng sĩ Nga" nhưng không bao giờ biểu diễn.


« Sửa lần cuối: 17 Tháng Hai, 2009, 05:36:54 PM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
saberhagen
Thành viên
*
Bài viết: 20


WWW
« Trả lời #112 vào lúc: 23 Tháng Hai, 2009, 01:59:52 AM »

Trích dẫn
Một điểm vượt trội của các Su-27 là hệ thống lase-hồng ngoại, có tầm lên 50km, kết hợp radar tầm lên 80km. Đây là điểm đặc biet quan trọng mà các hệ thống quảng cáo phương Tây tránh nói đến. Chúng ta ví dụ, 2003 ở Iraq, không một đạn đối không tầm xa bắn qua radar nào trúng đích. Điểm này cho thấy nhược điểm rất lớn của đạn tầm trung-xa trước ECM, kể cả ECM cổ lỗ. Do đó, hệ thống quang-điện tử-hồng ngoại-laser không chỉ có tính bảo vệ, mà quyết định phần lớn khả năng thắng lợi. Thậm chí, trang tin Austraylia Defence còn tuyên bố, Su-27 hiện đại không cần bật radar cũng chiến thắng F-35 tương lai.


 Cheesy 2003, kq Iraq trốn sạch, không biết 'trúng đích' là trúng cái gì? đánh bvr thì vẫn phải dựa vào radar là chính. hồng ngoại chỉ để hỗ trợ.
Logged

Thông tin cập nhật về Kỹ thuật quân sự - Hoàn toàn tiếng Việt

               http://ktcnqs.blogspot.com/
ChienV
Đại tá
*
Bài viết: 453


« Trả lời #113 vào lúc: 23 Tháng Hai, 2009, 08:41:29 AM »

Trích dẫn
Một điểm vượt trội của các Su-27 là hệ thống lase-hồng ngoại, có tầm lên 50km, kết hợp radar tầm lên 80km. Đây là điểm đặc biet quan trọng mà các hệ thống quảng cáo phương Tây tránh nói đến. Chúng ta ví dụ, 2003 ở Iraq, không một đạn đối không tầm xa bắn qua radar nào trúng đích. Điểm này cho thấy nhược điểm rất lớn của đạn tầm trung-xa trước ECM, kể cả ECM cổ lỗ. Do đó, hệ thống quang-điện tử-hồng ngoại-laser không chỉ có tính bảo vệ, mà quyết định phần lớn khả năng thắng lợi. Thậm chí, trang tin Austraylia Defence còn tuyên bố, Su-27 hiện đại không cần bật radar cũng chiến thắng F-35 tương lai.


 Cheesy 2003, kq Iraq trốn sạch, không biết 'trúng đích' là trúng cái gì? đánh bvr thì vẫn phải dựa vào radar là chính. hồng ngoại chỉ để hỗ trợ.

Bác saberhagen lưu ý đọc kỹ, ở đây bác HP đang nói tới các đạn BVR của phương tây trượt hết trong vụ Iraq năm 2003  Cheesy
Logged
saberhagen
Thành viên
*
Bài viết: 20


WWW
« Trả lời #114 vào lúc: 23 Tháng Hai, 2009, 11:17:30 PM »

Trích dẫn
Một điểm vượt trội của các Su-27 là hệ thống lase-hồng ngoại, có tầm lên 50km, kết hợp radar tầm lên 80km. Đây là điểm đặc biet quan trọng mà các hệ thống quảng cáo phương Tây tránh nói đến. Chúng ta ví dụ, 2003 ở Iraq, không một đạn đối không tầm xa bắn qua radar nào trúng đích. Điểm này cho thấy nhược điểm rất lớn của đạn tầm trung-xa trước ECM, kể cả ECM cổ lỗ. Do đó, hệ thống quang-điện tử-hồng ngoại-laser không chỉ có tính bảo vệ, mà quyết định phần lớn khả năng thắng lợi. Thậm chí, trang tin Austraylia Defence còn tuyên bố, Su-27 hiện đại không cần bật radar cũng chiến thắng F-35 tương lai.


 Cheesy 2003, kq Iraq trốn sạch, không biết 'trúng đích' là trúng cái gì? đánh bvr thì vẫn phải dựa vào radar là chính. hồng ngoại chỉ để hỗ trợ.

Bác saberhagen lưu ý đọc kỹ, ở đây bác HP đang nói tới các đạn BVR của phương tây trượt hết trong vụ Iraq năm 2003  Cheesy

thì tôi cũng hỏi là có bao nhiêu "vụ" mà 'trượt hết'?
Logged

Thông tin cập nhật về Kỹ thuật quân sự - Hoàn toàn tiếng Việt

               http://ktcnqs.blogspot.com/
rusianfan
Thành viên
*
Bài viết: 41


« Trả lời #115 vào lúc: 06 Tháng Ba, 2009, 04:59:43 PM »

tiếp theo http://www.quansuvn.net/index.php?topic=3290.msg78488#msg78488

Sự khác biệt về khoa học quân sự. Đánh chặn và không chiến khác với dogfight và FBV .

Trong các bài viết về máy bay chiến đáu trên không, mình cũng như đại đa số người viết thường dùng hai từ, không chiến tầm xa FBV và không chiến tầm ngắn dogfight để chỉ hai kỹ năng của máy bay. Tuy nhien, điều đó là quan điểm của các nhà quân sự Mỹ, bị ảnh hưởng mạnh của các nhà kỹ thuật, xây dựng các khái niệm không chiến dựa trên các kỹ năng rời và dễ hiểu của máy bay.



Bác cho mình hỏi 1 chút, chữ FBV là viết tắt từ thuật ngữ nào vậy? Thanks! Theo mình biết thì thuật ngữ BVR (beyond visual range) để chỉ không chiến ngoài tầm nhìn còn WVR (within visual range)  để chỉ không chiến trong tầm nhìn hay dogfire.

Nhìn chung thời của các máy bay được thiết kế để chuyên một kiểu nhiệm vụ hay một kiểu không chiến đã qua rồi. Hầu như tất cả các máy bay thế hệ 4 trở đi đều được thiết kế & trang bị để có thể đảm đương được mọi nhiêm vụ từ đánh chặn từ xa, không chiến ngoài / trong tầm nhìn, tấn công mặt đất, hỗ trợ bộ binh trên chiến trường, chống tầu chiến, trinh sát, tiếp dầu, dẫn đường / điều khiển vũ khí phóng ra từ máy bay khác, gây nhiễu điện tử, tiêu diệt hệ thống radar của đối phương, ....



Logged
black_cat1
Thành viên
*
Bài viết: 228


« Trả lời #116 vào lúc: 08 Tháng Một, 2012, 11:13:05 AM »

Như báo Nga viết thì Su-27KM là mẫu máy bay chiến đấu thế hệ năm được Sukhoi phát triển dành cho hải quân Liên Xô, cụ thể là cho các mẫu tàu sân bay Kuznetsov, Ulyanovsk và nó chính là tiền thân của Su-47 sau này.
Logged
loiho000
Thành viên
*
Bài viết: 162


« Trả lời #117 vào lúc: 10 Tháng Bảy, 2014, 10:27:49 PM »

các bác cho cháu hỏi, trong giai đoạn 1979-1983 mikhail simonov rời khỏi viện thiết kế sukhoi, vị trí của ông lần lượt được trao cho 2 nguời, tên 2 người này viết thế nào ạ?
 cháu có nghe tên tiếng Nga nhưng không viết được
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM