Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Mười Một, 2017, 04:52:26 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Chiến tranh biên giới phía Bắc - P3  (Đọc 194181 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
nguyễn thái long
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #360 vào lúc: 10 Tháng Tám, 2017, 08:58:08 AM »

HOA MỘC MIÊN * ( Ký ức chiến tranh)
Đã sang tháng 4, đầu mùa hè rồi, cây gạo chỗ ngã 3 Đòng lèng đỏ rực hoa, cánh hoa nở bung ra,  vài ngày sau  hoa rụng rải rác xuống mặt đất, quanh gốc cây gạo, sắc đỏ của những bông hoa rơi xuống phủ một màu hồng rực.
Tiểu đoàn 1 vẫn chốt ở tuyến đầu ngay cửa khẩu Tà lùng và nhà máy đường Phục hòa. Bọn Tàu không nổ súng nữa nhưng đêm đêm bên kia biên giới vẫn ì ầm tiếng xe vận tải hạng nặng , có lẽ chúng chuyển quân và vũ khí. Trung đoàn ra lệnh nâng cấp sẵn sàng chiến đấu, cảnh giác cao độ đề phòng bọn Tàu lại đánh sang.
Đơn vị đào hầm hào, củng cố trận địa phòng ngự, gài thêm bãi mìn chỗ xung yếu. Lán quân y tiểu đoàn bộ của tôi, nép mình dưới một gộp đá, nhìn thẳng ra nhà máy đường Phục hòa và cầu Tà lùng, cách đường biên tầm 500 mét. Gộp đá nông choèn, không che được mưa,tôi phải căng tăng chùm lên võng để ngủ hàng đêm. Đêm nào cũng chỉ ngủ chập chờn , lúc nào mưa là đưa cả túi thuốc lên võng để tránh mưa gió tạt ,không dám thắp đèn dầu,vừa không có đủ dầu, vừa đề phòng bọn sơn cước Tàu vượt biên, xâm nhập . Hàng đêm, tôi nằm trên võng, phủ căng tấm tăng lên làm mái chữ A, âm thầm trong mưa đêm biên giới mịt mùng nghe tiếng côn trùng rền rĩ, rả rích, chờ trời sáng .
Mưa mấy hôm liền, làm dịu cái oi nóng đầu hè, hầm hào sũng nước, các bãi mìn trước trận địa phòng ngự của đơn vị cũng được đất cát trôi khỏa lấp, dấu đi những trái mìn cóc bộ đội gài hồi cuối tháng 3. Mìn chống tăng có ít thôi, chủ yếu mìn chống bộ binh do Liên xô chế tạo chỉ nhỉnh hơn hai bao thuốc lá một chút, vỏ gỗ, độ hơn lạng thuốc nổ, rất nhạy, dẫm phải là đi đứt bàn chân ngay.
Sáng đó, bố Hoan lên trung đoàn họp, theo kế hoạch , anh Nông , tiểu đoàn phó tổ chúc đoàn kiểm tra của tiểu đoàn đi kiểm tra trận địa phòng ngự và phương án tác chiến của các đại đội ,cùng đi có anh Bút trợ lý trên trung đoàn xuống tăng cường. Tôi bận huấn luyện kỹ thuật băng bó cứu thương cho bộ đội nên không tham gia đoàn được, tiểu đoàn bộ chỉ có cậu Chung trung đội trưởng trinh sát tham gia đoàn kiểm tra, trong thành phần đoàn có cả đại diện ban chỉ huy các đại đội đi cùng .
Kiểm tra trận địa của đại đội 1 ở ngã ba Đòng lèng xong tầm hơn 9 giờ sáng. Nơi đây mũi chốt chặn chính của tiểu đoàn 1, hai ngày 17,18 tháng 2 vừa qua diễn ra trận quyết chiến kiên cường. Đại đội 1 đã chặn đứng hướng tấn công trực diện của bọn Tàu khi chúng tràn qua cửa khẩu Tà lùng với hàng chục xe tăng, kéo theo bọn bộ binh núp sau đông như kiến cỏ có pháo bắn yểm trợ dữ dội .
Phương án chiến đấu của đại đội 1 rất tốt, anh Nông khen đại đội 1 rồi kéo cả đoàn sang đại đội 2. Hướng của đại đội 2 là trận địa chặn đánh mũi vu hồi của bọn Tàu, đề phòng chúng vượt sông, đánh thọc sườn đại đội 1. Trận địa của đại đội 2 trải dọc đường biên men theo bờ nam sông Bằng giang, kéo dài chừng hơn một cây số , những triền đồi cây lúp xúp nối liền với nhau.
Đoàn kiểm tra có chừng 10 cán bộ , đi theo hàng dọc vừa vào khu vực trận địa của đại đội 2 một quãng thì bỗng beep, một tiếng nổ khô khốc , anh Nông ngã vật xuống , kêu lên đau đớn. Cương chính trị viên đại đội 1 hô lên : dính mìn rồi, tất cả đứng im tại chỗ, không nhúc nhích, cấm chạy . Với kinh nghiệm dày dạn, Cương biết bãi mìn này không phải chỉ có một quả. Bộ, chính trị viên đại đội 2 tái mặt: bỏ mẹ rồi, dính bãi mìn của trung đội 3 , đoạn rút súng chĩa lên trời đòm hai phát gọi lính đến tiếp ứng. Chung trinh sát sững người, không dám chạy , nhìn xuống đất nghi ngờ rồi ngồi xổm xuống lấy tay cào cào nhẹ lớp đất giữa hai bàn chân , lộ ra quả mìn , hắn hô lên thảng thốt: đây có một quả .Anh Nông đau quá, hai tay ôm bàn chân nát tướp đầm đìa máu rên lên gọi người kế bên , Cương ơi cứu tao . Không đành lòng ,Cương lò dò bước đến định cõng anh Nông thì beep một tiếng Cương ngã vật ra dính quả mìn thứ hai. Tình thế vô cùng hoảng loạn.Đầu kia anh Bút trợ lý trung đoàn nhón chân được một bước thì lại beep, dính quả mìn thứ ba. Lính đại đội 2 nghe liếng nổ hô nhau chạy ra, căn sơ đồ bãi mìn, chỉ lối cho mọi người thoát ra khỏi chỗ nguy hiểm, cứu người bị thương , băng bó ga rô rồi hộc tốc cáng võng ba anh lên trạm phẫu trung đoàn . Tin báo lên tiểu đoàn bộ, tôi khoác túi thuốc chạy vội xuống thì 3 chiếc võng đã đi được chừng mươi phút rồi. Buồn bã quay trở về , trên đường qua gốc cây gạo ngã 3 Đòng lèng, tôi nhìn những bông hoa rụng xuống đầy mặt đất, những cánh hoa héo rũ, đỏ bầm như màu máu.
Logged
nguyễn thái long
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #361 vào lúc: 25 Tháng Chín, 2017, 08:56:52 AM »

TRỞ LẠI CAO BẰNG  .3.
Khi lên đến Cao bằng tôi bảo Chung bấm số gọi ngay cho Nguyễn Chí Lý, 5 phút sau Lý lái xe đến. Tôi ôm lấy Lý hỏi Lý có nhớ con gà xin được ở bản Lũng Cọ 38 năm trước không, Lý cười bảo em vẫn nhớ. 38 năm rồi , giờ anh em mình mới gặp lại nhau.
Năm 1977 Lý được điều từ c1 lên tiểu đoàn bộ làm liên lạc thay cho Đông đi học. Tất cả những tay liên lạc hầu như đều có một tài lẻ hay khả năng tiềm ẩn nào đó. Thời chống Mỹ ,chả đã có một ông từ liên lạc nhảy một phát lên đại đội trưởng đó sao. Hồi đó tôi thấy Lý nhanh nhẹn, không nề hà việc gì, kiếm củi, vác gỗ, trồng rau, kể cả chăm sóc con ngựa Rô của bố Hoan mỗi khi bố Hoan đi vắng.
Ngày thứ 5 của cuộc chiến 17/2/1979, sau khi rút khỏi Tà lùng rồi đánh trận ở Hồng định thì tiểu đoàn chốt ở phía nam đèo Khau chỉa chặn giặc. Đã mấy ngày rồi chúng tôi chỉ ăn gạo sấy, mía lụi ngoài cánh đồng trải ninon quanh gốc cây hèm đá mà ngủ ,nhưng nào có ngủ được ,tiếng H12 réo, tiếng pháo của bọn Tàu từ đèo Khau chỉa vọng về ùng oàng suốt ngày đêm.
Sáng đó Lý rủ tôi đi vào bản Lũng Cọ cách đó gần cây số . Từ Lũng Cọ có một đường về bản Chu, một đường đi Hồng định ,Khau chỉa .Dân bản đã đi sơ tán hết cả bản vắng tanh ,vắng đến rợn người , có thể từ một góc khuất nào đó một tên thám báo sơn cước Tàu nhô ra bất thình lình. Tôi lên đạn khẩu k54 cùng Lý bước lên một nhà sàn nằm nghỉ tránh nắng ,trong nhà không có người, cả mấy nhà bên cạnh cũng vậy, mệt mỏi quá , chiến trận đã gần một tuần rồi, đặt lưng xuống ,tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay cho đến lúc Lý lay tôi dậy và đưa ra một con gà luộc còn nóng hôi hổi ,tôi hỏi gà ở đâu ra, Lý nói xin của dân bản, anh ăn đi, em đang đói vàng mắt ,đoạn rồi cầm con gà xé làm đôi đưa cho tôi một nửa.
Tháng 5 năm 79 Lý được đi học sỹ quan rồi sau đó sang bộ đội biên phòng, đóng quân mạn Lào cai, Hà giang, sau được điều về Cao bằng . Ban đầu cũng vất vả gian khó rồi mãi sau mới khá dần , Lý nghỉ hưu với hàm thượng tá bộ đội biên phòng . Tôi hỏi về vợ con thì Lý cười rất tươi , té ra vợ Lý người Phe Ngược, Trùng khánh cách bản Lũng Ngùa ngày xưa tiểu đoàn bộ đóng quân chừng 4 , 5 cây số . Từ ngày ấy, tay này đã gặp và tán đổ được một em học sinh tên là Lục Châm vẫn còn đang đi học ở cái bản xa tít tắp của núi rừng Trùng khánh mù sương. Lý kể hồi đó cứ đến tối, đợi khi các thủ trưởng ngồi vào đánh tiến lên là em mắc màn sẵn rồi đi gặp người yêu, đường xa 4 ,5 cây số cheo leo gập ghềnh, trời tối đen như mực ,chó sủa râm ran dọc đường vào bản,một tay cầm đèn pin, một tay cầm hòn đá cứ thế em đi .
Bây giờ thì cô học sinh người Tày Lục Châm đó đã là bác sỹ bệnh viện Cao bằng, vừa nghỉ hưu rồi , hai con một trai một gái đều giỏi dang thành đạt cháu nội, cháu ngoại đề huề. Tôi bảo thế mà hồi đó cả tiểu đoàn bộ không một ai biết gì cứ tưởng chú mệt nên mắc màn đi ngủ sớm . Chuyện tình của chú thật đẹp và mùi mẫn, đó là thiên tình sử Rô mê ô và Ju li ét phiên bản Tày, Nùng Trùng khánh rồi. Lý cười hạnh phúc và rạng rỡ.
Bây giờ thì cứ tầm mười giờ tối là nàng Ju li ét Lục Châm lại bấm điện thoại gọi cho chàng Rô mê ô Nguyễn Chí Lý bảo về ngay, đánh phỏm gì mà lâu thế . Chài ơi mà rườn pây nòn .(
Logged
nguyễn thái long
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #362 vào lúc: 13 Tháng Mười, 2017, 10:25:46 AM »

KÝ ỨC CHIẾN TRANH ( 1)
Với bố Hoan , tôi có nhiều kỷ niệm, nhưng sâu sắc nhất vẫn là những ngày chiến tranh biên giới. Cuối 1978 tiểu đoàn 1 trung đoàn 567 từ ven thị trấn Quảng hòa được lệnh chuyển quân ra thị trấn Phục hòa ,chỗ cửa khẩu Tà lùng lập chốt.4 đại đội đào hầm hào trên 4 quả đồi.Tiểu đoàn bộ làm lán, đào hầm men vách đá phía sau độ 5-6 trăm mét đến tận 30 tết năm đó mới xong.
5 giờ sáng ngày 17/2/1979 súng nổ, Không bất ngờ vì đơn vị đã lập chốt ,điều quân.Bất ngờ vì thế giặc to quá,không phải là quấy phá ,khiêu khích biên giới như trung đoàn phổ biến.Bọn TQ có Pháo dàn ,xe tăng, quân đông cỡ sư đoàn ,như mản,như kiến,bên ta chỉ có một trung đội công an vũ trang ở cửa khẩu Tà lùng, tiểu đoàn 1 có 4 đại đội là quân địa phương thuộc BCHQS Cao bằng làm kinh tế vũ khí chỉ có AK và lựu đạn vài khẩu b40, b41 ,dăm khẩu cối 82 với cối 60, trung đội hỏa lực tăng cường từ trên xuống cũng chỉ có khẩu 12 ly 7 , Tương quan lực lượng một chọi một nghìn.một trời một vực.
Pháo dàn của địch dập khoảng 2 tiếng như. vái đạn, mẹ kiếp bọn Tàu căn tọa độ mấy quả đồi trận địa chốt của anh em mình từ lâu rồi đạn pháo như thả lỗ đáo bung hết hầm của mình ,xe tăng mấy chục chiếc vừa tiến vừa bắn,bọn bộ binh núp sau xe tăng ,dùng chiến thuật biển người ,đi đầu là bọn lính cảm tử ,lựu đạn đeo quanh ngưởi, lớp sau là bọn xung kích bắn như đổ đạn, vài lớp lính nũa nối nhau rồi đến bọn dân binh tải đạn cáng thương.Anh em mình chốt trên đồi bắn xuống rát rạt ,bọn Tàu la hét quay đầu bỏ chạy , lát sau cứ công thức đội hình ấy chúng lại tấn công, lại bị đẩy lui, cả một ngày không qua được chốt của 4 đại đội tiểu đoàn 1.Trận chiến ác liệt nhất diễn ra trên trận địa chốt của đại đội 1 ,án ngữ khu vực ngã ba, gần nhà máy đường Phục hòa,mũi tấn công chính của địch,tập trung binh lực mạnh nhất. Có lúc ,bọn bộ binh địch, không theo kịp xe tăng, xe tăng địch chạy trước bộ binh mấy trăm mét ,lại bị măc xích lạc trong những ruộng mía bạt ngàn, anh em mình men theo các vạt mía cao quá đầu người ,phản kích áp sát, dùng b40, b41 bắn cháy gần chục xe tăng địch,bọn Tàu hốt hoảng rùng rùng tháo chạy về phía cầu Tà lùng.
8 giờ sáng thương binh đầu tiên được cáng về lán quân y ,sau đó rải rác mấy chục anh em dìu nhau , cõng nhau về .Chỉ có một mình tôi làm tất cả mọi việc: rửa vết thương, băng bó,ga rô cầm máu,nẹp gãy xương,tiêm thuốc chống sốc rồi báo cho trung đội vận tải cáng anh em về quân y trung đoàn phía sau chừng 10 cây số..Thương nhất cậu H đại đội 1 bị mảnh pháo phạt đứt ngang đùi phải ,đùi nát tướp thịt, trơ khúc xương gãy , máu phun thành tía ,mặt đã trắng bệch rồi ,H thều thào : Anh L ơi, cứu em, em chết mất , tôi vừa ga rô ,tiêm thuốc vừa an ủi : H ơi, em cố lên,,ráng chịu đau để anh băng cho em , em mở mắt ra đi .Lát sau H lịm đi ,mắt trợn lên ,người giật giật mấy cái rồi chết.Tôi vuốt mắt cho H ,thương em quá mà không thể làm gì hơn được.
Đánh nhau đến chiều tối thì bọn TQ lui quân , trung đoàn tiếp tế cho cơm nắm và bổ xung tăng cường cho tiểu đoàn hai trung đội của đại đội trinh sát,một ít đạn dược nữa
Tay đầy máu me , rửa qua tí nước,ăn hết nắm cơm với cá mắm.tôi qua lán chỉ huy tiểu đoàn. Bố Hoan mặt mũi phờ phạc đang hét vào điện thoại với mấy tay cán bộ đại đội :Không có pháo của trung đoàn yểm trợ nữa đâu ,căn chỉnh mãi dưới gọi lên bảo đúng đội hình địch rồi đấy, bắn cấp tập đi , bắn được 2 viên thì trên gọi điện xuống bảo hết đạn rồi, Quân tăng cường cũng chỉ có thế thôi , đang xin, trung đoàn còn tăng cường cho chốt Khau chỉa ,cũng không còn người . Bảo anh em bắn dè sẻn thôi kẻo không có đạn tiếp tế kịp , tranh thủ động viên anh em sửa hầm hào đi,... Rút là rút thế đéo nào, không được rút, trung đoàn chưa cho rút
Đợi ông điện thoại xong ,tôi báo cáo : thương binh qua chỗ em 25 ,hy sinh 4, số khiêng thẳng về trung đoàn thì chưa rõ , đại đội vận tải của trung đoàn có cho thêm người hỗ trợ tải thương,đưa tử sỹ về tuyến sau nhưng gay go là cơ số thuốc bông băng quân y của toàn tiểu đoàn gần hết rồi, đề nghị thủ trưởng điện lên trung đoàn xin bổ xung thêm gấp .
Bố Hoan ngồi thừ ra rồi bảo: anh em chết tại chỗ cũng nhiều. Thôi, mày liệu mà làm , nó chưa đưa xuống kịp thì bảo vận tải lên quân y trung đoàn lĩnh về vậy
Tôi sang trung đội vận tải về qua chỗ tay trợ lý chính trị tiểu đoàn, mình thấy hắn đang vỗ vỗ lắc lắc cái đài bán dẫn, nghe tin chiến sự , thấy mình, hắn nói : Chưa thấy Liên xô tuyên bố đưa quân sang, không biết Liên xô có đưa quân sang không mày nhỉ , nghĩ bụng, đợi được Liên xô đưa quân sang thì có khi ông và tôi đã chết từ đời tám hoánh nào rồi.(còn nữa )
Nguyễn Thái Long

Logged
nguyễn thái long
Thành viên
*
Bài viết: 22


« Trả lời #363 vào lúc: 17 Tháng Mười, 2017, 05:40:43 PM »

KÝ ỨC CHIẾN TRANH ( 1)
Với bố Hoan , tôi có nhiều kỷ niệm, nhưng sâu sắc nhất vẫn là những ngày chiến tranh biên giới. Cuối 1978 tiểu đoàn 1 trung đoàn 567 từ ven thị trấn Quảng hòa được lệnh chuyển quân ra thị trấn Phục hòa ,chỗ cửa khẩu Tà lùng lập chốt.4 đại đội đào hầm hào trên 4 quả đồi.Tiểu đoàn bộ làm lán, đào hầm men vách đá phía sau độ 5-6 trăm mét đến tận 30 tết năm đó mới xong.
5 giờ sáng ngày 17/2/1979 súng nổ, Không bất ngờ vì đơn vị đã lập chốt ,điều quân.Bất ngờ vì thế giặc to quá,không phải là quấy phá ,khiêu khích biên giới như trung đoàn phổ biến.Bọn TQ có Pháo dàn ,xe tăng, quân đông cỡ sư đoàn ,như mản,như kiến,bên ta chỉ có một trung đội công an vũ trang ở cửa khẩu Tà lùng, tiểu đoàn 1 có 4 đại đội là quân địa phương thuộc BCHQS Cao bằng làm kinh tế vũ khí chỉ có AK và lựu đạn vài khẩu b40, b41 ,dăm khẩu cối 82 với cối 60, trung đội hỏa lực tăng cường từ trên xuống cũng chỉ có khẩu 12 ly 7 , Tương quan lực lượng một chọi một nghìn.một trời một vực.
Pháo dàn của địch dập khoảng 2 tiếng như. vái đạn, mẹ kiếp bọn Tàu căn tọa độ mấy quả đồi trận địa chốt của anh em mình từ lâu rồi đạn pháo như thả lỗ đáo bung hết hầm của mình ,xe tăng mấy chục chiếc vừa tiến vừa bắn,bọn bộ binh núp sau xe tăng ,dùng chiến thuật biển người ,đi đầu là bọn lính cảm tử ,lựu đạn đeo quanh ngưởi, lớp sau là bọn xung kích bắn như đổ đạn, vài lớp lính nũa nối nhau rồi đến bọn dân binh tải đạn cáng thương.Anh em mình chốt trên đồi bắn xuống rát rạt ,bọn Tàu la hét quay đầu bỏ chạy , lát sau cứ công thức đội hình ấy chúng lại tấn công, lại bị đẩy lui, cả một ngày không qua được chốt của 4 đại đội tiểu đoàn 1.Trận chiến ác liệt nhất diễn ra trên trận địa chốt của đại đội 1 ,án ngữ khu vực ngã ba, gần nhà máy đường Phục hòa,mũi tấn công chính của địch,tập trung binh lực mạnh nhất. Có lúc ,bọn bộ binh địch, không theo kịp xe tăng, xe tăng địch chạy trước bộ binh mấy trăm mét ,lại bị măc xích lạc trong những ruộng mía bạt ngàn, anh em mình men theo các vạt mía cao quá đầu người ,phản kích áp sát, dùng b40, b41 bắn cháy gần chục xe tăng địch,bọn Tàu hốt hoảng rùng rùng tháo chạy về phía cầu Tà lùng.
8 giờ sáng thương binh đầu tiên được cáng về lán quân y ,sau đó rải rác mấy chục anh em dìu nhau , cõng nhau về .Chỉ có một mình tôi làm tất cả mọi việc: rửa vết thương, băng bó,ga rô cầm máu,nẹp gãy xương,tiêm thuốc chống sốc rồi báo cho trung đội vận tải cáng anh em về quân y trung đoàn phía sau chừng 10 cây số..Thương nhất cậu H đại đội 1 bị mảnh pháo phạt đứt ngang đùi phải ,đùi nát tướp thịt, trơ khúc xương gãy , máu phun thành tía ,mặt đã trắng bệch rồi ,H thều thào : Anh L ơi, cứu em, em chết mất , tôi vừa ga rô ,tiêm thuốc vừa an ủi : H ơi, em cố lên,,ráng chịu đau để anh băng cho em , em mở mắt ra đi .Lát sau H lịm đi ,mắt trợn lên ,người giật giật mấy cái rồi chết.Tôi vuốt mắt cho H ,thương em quá mà không thể làm gì hơn được.
Đánh nhau đến chiều tối thì bọn TQ lui quân , trung đoàn tiếp tế cho cơm nắm và bổ xung tăng cường cho tiểu đoàn hai trung đội của đại đội trinh sát,một ít đạn dược nữa
Tay đầy máu me , rửa qua tí nước,ăn hết nắm cơm với cá mắm.tôi qua lán chỉ huy tiểu đoàn. Bố Hoan mặt mũi phờ phạc đang hét vào điện thoại với mấy tay cán bộ đại đội :Không có pháo của trung đoàn yểm trợ nữa đâu ,căn chỉnh mãi dưới gọi lên bảo đúng đội hình địch rồi đấy, bắn cấp tập đi , bắn được 2 viên thì trên gọi điện xuống bảo hết đạn rồi, Quân tăng cường cũng chỉ có thế thôi , đang xin, trung đoàn còn tăng cường cho chốt Khau chỉa ,cũng không còn người . Bảo anh em bắn dè sẻn thôi kẻo không có đạn tiếp tế kịp , tranh thủ động viên anh em sửa hầm hào đi,... Rút là rút thế đéo nào, không được rút, trung đoàn chưa cho rút
Đợi ông điện thoại xong ,tôi báo cáo : thương binh qua chỗ em 25 ,hy sinh 4, số khiêng thẳng về trung đoàn thì chưa rõ , đại đội vận tải của trung đoàn có cho thêm người hỗ trợ tải thương,đưa tử sỹ về tuyến sau nhưng gay go là cơ số thuốc bông băng quân y của toàn tiểu đoàn gần hết rồi, đề nghị thủ trưởng điện lên trung đoàn xin bổ xung thêm gấp .
Bố Hoan ngồi thừ ra rồi bảo: anh em chết tại chỗ cũng nhiều. Thôi, mày liệu mà làm , nó chưa đưa xuống kịp thì bảo vận tải lên quân y trung đoàn lĩnh về vậy
Tôi sang trung đội vận tải về qua chỗ tay trợ lý chính trị tiểu đoàn, mình thấy hắn đang vỗ vỗ lắc lắc cái đài bán dẫn, nghe tin chiến sự , thấy mình, hắn nói : Chưa thấy Liên xô tuyên bố đưa quân sang, không biết Liên xô có đưa quân sang không mày nhỉ , nghĩ bụng, đợi được Liên xô đưa quân sang thì có khi ông và tôi đã chết từ đời tám hoánh nào rồi.(còn nữa )
Nguyễn Thái Long

Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM