Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 20 Tháng Tám, 2014, 01:48:16 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Ký ức người lính 356 phần 2  (Đọc 73988 lần)
0 Thành viên và 3 Khách đang xem chủ đề.
TiepTS21
Thành viên
*
Bài viết: 227


« Trả lời #240 vào lúc: 03 Tháng Tám, 2012, 11:21:00 PM »

                                  Kính gửi: Các anh đã từng lên Hà Giang chiến đấu để bảo vệ đất Biên cương!

      Xin phép một chút diễn tả lại tâm trạng của chồng em (Đại đội tưởng trinh sát C20 - Trung đoàn 149) khi trở lại thăm chiến trường xưa (Thanh Thủy - Vị Xuyên - Hà Giang) vào ngày 12/7/2012, được gặp lại đồng đội cũ còn sống, được gặp lại một số bạn bè (đã mất) và cũng được hướng mắt về phía cánh rừng xa xăm mà nơi ấy còn rất nhiều đồng đội của anh đang nằm lại. Nỗi nhớ nhung khắc khoải của 28 năm nay mới trở lại Vị Xuyên. Khi đọc bài của các anh, em thấy mình phải viết, dù em viết chưa hay. Nhưng tình yêu của em giành cho chiến sĩ vì Hà Giang thân yêu là có thật, bởi em là vợ lính, mà em cũng đang là lính. Xin được làm quen với các anh.

Vẫn biết rằng nơi đâu có chiến tranh
Là nơi đó có đầu rơi, máu đổ
Nhưng không thể tin vào điều đó
Nếu không còn có các anh - Những nhân chứng sống anh hùng.
"Chỉ một ngày mà máu đổ thành sông"
Mười hai tháng bảy
                Tiếng xung phong
                               Chìm trong tầm pháo địch...
Mấy trăm nụ cười
               Mới tươi rói hôm qua
                               Mà nay
                                           Vụt tắt!
Đạn xới tung mảnh đất Vị Xuyên.
Khói lửa mịt mù "Yên ngựa"; "Không tên"
Cao điểm đất 300; 685, Khu E, Sân bóng...
Cối 60 băm nát những chiến hào...
Súng địch lặng rồi, bạn ở nơi nao?
Miệng đắng ngắt mà mắt trào máu đỏ
Tìm đồng đội: Thân vùi trong đá, cỏ
Mà ruột gan còn vắt tréo cành cây...
Bao đau thương, căm hận lại tràn đầy.
Yêu sự sống, chẳng sợ ngày phải chết.
Vì Tổ quốc nên bừng lên khí tiết
Hy sinh rồi vẫn ôm riết đất biên cương.
                            *
Hai tám năm, nay trở lại chiến trường
Thăm đồng đội, khói hương hồi tưởng lại
Vị Xuyên ơi, nghĩa trang tình ấm mãi
Một số nằm đây, còn lại nữa nằm đâu?
Lạnh lẽo tán cây rừng? Hay dưới đất đá? Thung sâu?
Đây là nỗi đau
Không chỉ riêng gia đình các anh
Mà của cả chúng tôi, những người còn đang sống
Bởi mấy chục năm rồi trong lòng vẫn ngóng
Để hôm nay về lại với Hà Giang.
Để hôm nay được thắp một nén nhang
Tri ân với những người anh hùng đã khuất
Sống: Chiến đấu giành dật từng tấc đất
Chết: Vẫn còn giữ chặt đất biên cương.

                                        Võ Thu Thủy
                  Kho K816 - Cục Quân khí - Tổng cục Kỹ thuật.



Cảm ơn chị Thủy, bài thơ của chị viết cho những người lính 356 nói riêng và tất cả những đồng đội đã bảo vệ biên cương là khúc ca thật hào hùng và bi tráng.  
Hai tám năm trôi qua, thời gian thì vẫn trôi đi, nhưng có lẽ ký ức về những tháng năm hào hùng và khắc nghiệt của chiến tranh vẫn đọng lại trong những tâm trí của những người lính 356.
Cảm ơn chị Thủy, tôi đã gặp lại anh Trình người trung đội trưởng khi chúng tôi lên thực tập tại c20TS của trung đoàn 149, sau 28 năm. Thật là nghiệt ngã và khó tin cho dù đó là sự thật, dẫu biết rằng sự hy sinh là khó tránh khỏi, nhưng vẫn cảm thấy hụt hẫng khi nghe anh Trình nói những đồng đội đã vĩnh viễn ra đi. Thủy ơi, trong một lần vào trang 356, anh cũng đã nói tìm lại những đồng đội của c20 - e149 và nhắc đến tên em, cậu lính TS nhỏ con, trắng người Cam Đường, rất thông minh, cứ ngỡ nếu em có vào trang thì anh em mình cũng gặp. Thế mà bữa qua nghe anh Trình nói em đã hy sinh sau thời gian đơn vị sang Hà Giang. Sửu ơi, tôi với bạn sống không nhiều, nhưng trước khi chia tay tiễn bạn sang Hà Giang và chúng tôi trở lại trường, tôi cũng nói với bạn thôi cố sang bên đó một thời gian và cuối năm có đợt phục viên thôi. Trong đợt nhập ngũ 80 của bạn ở đại đội chỉ còn bạn và Trường thôi, thế mà bữa qua nghe anh Trình nói bạn và Thủy đã hy sinh, thì tôi cũng không thể nói tiếp chuyện với anh Trình được nữa. Vâng bữa qua tôi cũng không dám hỏi thêm anh Trình về những anh em ai còn ai mất nữa, tôi chỉ sợ rằng cái danh sách ấy nó dài thêm. Mình chưa thể về Hà Giang thăm bạn và anh em đồng đội, nhưng có lẽ những nén nhang của các đồng đội trong những ngày này cũng sưởi ấm lòng bạn và các đồng đội đã nằm lại để bảo vệ biên cương Tổ Quốc.
Logged
GiangNH
Thành viên
*
Bài viết: 1146


« Trả lời #241 vào lúc: 03 Tháng Tám, 2012, 11:45:34 PM »

Đây đó vẫn phảng phất vong linh các đồng đội mà xương cốt vẫn rải rác đâu đây ,chuyện về một thời thật khó quên ,về máu xương đổ xuống không ít,về một người lính công binh chốt cùng với một đơn vị của E149 ở 1100 trước khi rút đã kích nổ toàn bộ hệ thống mìn trên điểm cao chôn vùi biết bao quân địch đang tràn ngập trận địa khi quân ta lên khôi phục lại xác địch lấp đầy chiến hào ...

Toàn cảnh 1509 chụp tại bản sâu nhất ở chân 772 ngày 20-6-2012:


Cái bài này ta lại học của...đàn anh "Bốn tốt"-Tứ khoái rồi, phải không các bác? PLA lừa bọ 1 lần ở 300, 400, hồi 1/1985 ấy, các bác nhà ta không kịp trở tay vì nó đánh từ hầm lên, pháo nó rót từ trên xuống.

Nay ta...úp sọt, lừa cho nó lên 1100(núi đất chứ không phải núi Đất), rồi...ấn nút? Các...pác cứ gọi là...ăn đủ Huh

Nhìn cái 1509 lồ lộ thế kia mà nhiều...đại gia bảo nó chiếm mất núi Đất-Lão sơn rồi? Mấy chú em ở hải ngoại thì không chấp, nhưng có 1 nhà...văng+báo khá nổi tiếng kiểu Henri Đào, từng lên thăm Hà giang, nói ý rằng: Nó chiếm mất, rồi từ 1509 nó nhòm thấy cả người đang...hút điếu khục ở thị xã??? Nghe thút thít lắm Huh

Trong dịp lên Hà giang vừa rồi, các bác 356 có điều tra chuyện "1 D bộ đội bị đánh tan ở..." không? Chuyện của...Henri ấy Roll Eyes
« Sửa lần cuối: 04 Tháng Tám, 2012, 12:05:21 AM gửi bởi GiangNH » Logged
vmt
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 959



« Trả lời #242 vào lúc: 04 Tháng Tám, 2012, 06:58:41 AM »

Cám ơn bác TiepTS21 đã chia sẻ những tình cảm của mình đối với những đồng đội đã hy sinh .Họ ngã xuống đã mãi mãi an nghỉ nơi đây trong tình thương và lòng biết ơn của mảnh đất Hà giang ,của nhân dân và đồng đội vì bản hùng ca bất diệt bảo vệ biên cương tổ quốc mà họ đã góp phần viết lên trong lửa đạn sẽ mãi mãi ngân vang ...
  GiangNH@: lâu rồi mới thấy ghé thăm ,cái chuyện "của...Henri ấy"chẳng kịp hỏi vì không gặp được" bác kia" nhưng có lẽ những chuyện kiểu này lưu truyền trong nhân gian mình cũng coi như là cái lẽ bình thường và đương nhiên thôi ,cuộc chiến diễn ra rất khốc liệt ,lúc đó ai lên đấy mà viết bài ,khi xong rồi thì lại là đề tài không mấy được khai thác,quan tâm ...thời gian phủ dần bụi nên nó nên chuyện nọ chuyện kia cũng chả có gì là lạ đâu ,chuyện kể chung chung và tính xác thực của nó cũng thế thôi ...   
Logged
Linh Quany
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1983


Kỷ niệm một thời !


« Trả lời #243 vào lúc: 04 Tháng Tám, 2012, 07:45:21 AM »

   Em quên mất chuyện này, các bác nói đến em mới nhớ. Hôm vào trong Đoàn KTQP 313, tranh thủ lúc bác Thắng @ và bác Cao Sơn đang...nghiên cứu bản đồ  đứng nói chuyện với bác ****// Hải trưởng đoàn, bác ấy biết ông chú họ em, hồi núi Bạc - Yên Minh bác là trinh sát pháo còn ông chú em chỉ huy khẩu đội DKZ, hai người có biết nhau. Lúc vui chuyện bác ấy đang hỏi thăm ông chú thì tiện em hỏi luôn chuyện một D đó thì bác ấy vỗ tràn nói " Quái ! tao đóng quân suốt từ Yên minh về đây từng ấy năm mà...chưa nghe thấy chuyện này bao giờ nhỉ ".
Logged

Cây đào ngày tết sắp ra hoa, nhưng người con gái ấy nơi đâu. Để lại bến sông xưa...bâng khuâng một con đò....
vmt
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 959



« Trả lời #244 vào lúc: 08 Tháng Tám, 2012, 09:05:32 PM »

Tôi xin được đăng một bài viết về thiếu tướng Bùi Thanh Điếm nguyên sư trưởng F356 một thời tại mặt trân, Vị xuyên - hà tuyên :
 
                           Chuyện tình cảm động của vị tướng Mường đầu tiên                                         Cập nhật lúc :10:01 AM, 07/08/2012               


Bùi Thanh Điếm - vị tướng Quân đội nhân dân Việt Nam đầu tiên của người Mường Hòa Bình. Từ binh nhì trở thành tướng lĩnh, Bùi Thanh Điếm ghi nhận công lao to lớn và sự hy sinh thầm lặng của người vợ tảo tần thay ông gánh vác gia đình. Sau 30 năm xa cách, đến khi được gần nhau (chứ chưa phải được ở cùng nhau) chưa đủ 5 năm thì Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm đột ngột qua đời để lại người vợ già hiu hắt…

Nên duyên từ những đêm trăng ví đúm

Họ cùng sinh năm 1941, cùng lớn lên trên đất Dũng Phong, huyện Cao Phong mà tên cổ gọi là Mường Thàng - một trong bốn mường lớn của tỉnh Hòa Bình - nơi có sự tích dân gian “Vườn Hoa, núi Cối” nổi tiếng.

Đến tuổi trưởng thành, Bùi Thanh Điếm và Bùi Thị Tương chỉ biết yêu nhau chứ không cần phải mất công tìm hiểu. Vì, ở cùng một xóm nên từ thủa chăn trâu, kiếm củi rồi những năm cắp sách tới trường…họ đều đã thấu tỏ về nhau.

Những năm 1958-1960, Bùi Thanh Điếm được bà con trong bản bầu làm Tổ trưởng tổ Đổi công. Thế là với “quyền thế” của anh Tổ trưởng, Bùi Thanh Điếm luôn sắp xếp các nhóm lao động đổi công có hộ của mình với hộ của gái bản Bùi Thị Tương.


                    Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm.

Từ đấy, cặp đôi gái bản - trai mường này càng có nhiều cơ hội gần nhau. Ngày lao động đã vậy, đêm về, Bùi Thị Tương lại cùng Bùi Thanh Điếm đốt đuốc tới các lớp “Bình dân học vụ” để mang cái chữ đến cho bà con người Mường Dũng Phong.

Rồi những đêm trăng Mường Thàng trong như ngọc, họ lại cùng gái bản, trai mường cất lên những điệu ví đúm làm sáng cả núi rừng. Vào một ngày lành, tháng tốt đầu năm 1960, khi cả đôi ngấp nghé tuổi hai mươi, đám cưới của họ được tổ chức theo phong tục Mường Thàng.

Đúng như lời chúc của bà con dân bản, cuối năm đó, họ có con trai đầu lòng đặt tên là Bùi Thanh Long.

Tình nghĩa vợ chồng và con đường binh nghiệp

Con trai đầu lòng Bùi Thanh Long ra đời vừa tròn 2 tháng thì người bố trẻ Bùi Thanh Điếm tạm biệt quê hương, gia đình, vợ trẻ, con thơ, những ngày đổi công, những buổi bình dân học vụ, những đêm trăng rừng cùng những làm điệu ví đúm xôn xao lòng người để lên đường nhập ngũ.

Ở hậu phương, Bùi Thị Tương vừa nuôi con thơ, chăm sóc bố mẹ già và tiếp tục công tác dân quân, phụ nữ xã trong nỗi chờ mong chồng và niềm tin ngày chiến thắng “anh ấy sẽ trở về”. Từ binh nhì, năm 1964, Bùi Thanh Điếm đã là một Tiểu đội trưởng của Quân khu Tây Bắc và tháng 7/1964, anh lên đường vào Quân khu V chiến đấu.

Bắt đầu từ đây, anh và gia đình không nhận được tin tức, thư từ của nhau. Mãi tới năm 1969, nghĩa là sau 5 năm không tin tức, Thiếu úy Bùi Thanh Điếm xuất hiện tại quê nhà với một kỳ nghỉ phép 5 ngày.

Đang chiến tranh, việc một người con của đất Mường Thàng - một sỹ quan quân đội từ chiến trường trở về là sự quan tâm, niềm tự hào của cả bản mường. Đêm ấy, bà con trong bản kéo đến kín cả sàn nhà. Rượu cần được bày ra chung vui tới sáng. Nay bà Tương kể lại:

Vợ chồng biệt tăm nhau đã lâu nay mới có dịp gần gũi. Bà con đến thăm hỏi, vui mừng, cả xóm vui như ngày hội. Chuyện chiến trường, chuyện hậu phương râm ran cùng những lời mời rượu như bỏ bùa khách xuôi, khách ngược.

                    Bà Bùi Thị Tương - vợ Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm

Chính vì thế cả đêm hôm đó vợ chồng chỉ mới có cơ hội thỉnh thoảng lại nhìn trộm nhau. Khi người khách cuối cùng xuống khỏi sàn thì trời đã sáng. Thế là vợ chồng lại mỗi người mỗi việc chứ chưa được vỗ về, hỏi han nhau.

Đến lúc này, anh bộ đội Bùi Thanh Điếm mới có thời gian làm quen với Bùi Thanh Long - đứa con trai đầu lòng đã 8 tuổi và đang học lớp một. Kỳ phép quý giá 5 ngày nhanh như tên lửa vụt qua, Bùi Thanh Điếm khẩn trương trở lại đơn vị. Và kết quả kỳ phép 5 ngày này, ông bà sinh hạ người con trai thứ hai - Bùi Thanh Giang.

Nơi quê nhà, Bùi Thị Tương lại tiếp tục dốc hết sức mình lao động sản xuất, nuôi dạy con thơ và chăm sóc bố mẹ chồng ngày một già yếu. Hình như giữa ông, bà ngầm có sự thi đua giữa tiền tuyến và hậu phương nên bao nỗi vất vả bà Tương cũng vượt qua.

Không những thế, bà luôn được Hội phụ nữ xã Dũng Phong bầu danh hiệu “Phụ nữ ba đảm đang”. Bùi Thanh Long lớn lên trong niềm thương yêu chỉ bảo của ông bà và mẹ. Mỗi khi có người bưu tá đưa thư qua đường, cu Long lại chạy ra đón chờ thư của bố Điếm. Học hết cấp I, Long đã giúp mẹ được khá nhiều việc đồng áng, nương rãy.

Hiệp định Paris về kết thúc chiến tranh ở Việt Nam được ký kết, Bùi Thị Tương và gia đình chắc mẩm Bùi Thanh Điếm sớm trở về quê hương cho thỏa lòng khao khát chờ mong. Ngược lại, Bùi Thanh Điếm ở liền mạch gần 10 năm trời ở mặt trận 31.

Cuộc tổng tiến công mùa xuân 1975 với Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam hoàn toàn giải phóng, Phó Tham mưu trưởng sư đoàn Bùi Thanh Điếm tiếp tục ở lại mặt trận 31. Năm 1978, tuy cả nước thống nhất, nhưng đất nước chưa thực sự hết chiến tranh.

Biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc còn binh đao, khói lửa, người lính chiến Bùi Thanh Điếm chưa có cơ hội trở về gần gũi vợ con. Và thế là lại trong một kỳ phép, năm 1978, đứa con gái thứ 3 của ông bà ra đời.

Hết chiến tranh là gặp ngay cái khó khăn về kinh tế thời bao cấp. Một mình nuôi 3 con nhỏ và trông nom bố chồng già yếu, Bùi Thị Tương lại tiếp tục vượt lên.

Nếp sinh hoạt trong đời sống bản Mường từ thủa anh Tổ trưởng Tổ đổi công Bùi Thanh Điếm còn chưa đi bộ đội vẫn giữ nguyên hồn cốt tương trợ, giúp đỡ nhau. Chính thế, ngôi nhà sàn của mẹ con Bùi Thị Tương không phải lo dột ngày mưa, tốc mái khi bão.

Tính ra 17 năm liên tục, Bùi Thanh Điếm là lính chiến trên khắp các chiến trường, tiếp đó là 10 năm có mặt ở Quân khu II, từ Tham mưu phó sư đoàn cho tới Sư đoàn trưởng. Bà con Dũng Phong nay còn nhớ những lần ông Bùi Thanh Điếm về thăm nhà.

Do đường vào bản chưa được mở mang, gặp ngày mưa dầm, đất đồi trơn trượt, bà con phải dùng trâu khỏe kéo xe U-oát giúp ông từ nhà ra quốc lộ 6.

Năm 1991 tỉnh Hòa Bình được tái lập. Tháng 10 năm đó Đại tá Sư đoàn trưởng Bùi Thanh Điếm được điều động về công tác và giữ vị trí Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hòa Bình.

Tiếng là về công tác nơi quê hương nhưng ông lại tiếp tục xa bà để lao vào công việc quân sự của một tỉnh mới tách còn biết bao khó khăn vất vả. Không những thế, ông còn được tín nhiệm bầu vào Ban Thường vụ Tỉnh ủy để cùng gánh vác nhiệm vụ lãnh đạo tỉnh Hòa Bình.

Với tác phong của một quân nhân, một chỉ huy mặt trận, Bùi Thanh Điếm sâu sát công việc, luôn có mặt ở cơ sở, vừa chỉ huy quân sự, vừa củng cố Đảng, chính quyền và phát triển kinh tế, xã hội ở tỉnh miền núi Hòa Bình.

Nay bà Bùi Thị Tương chưa hết ngậm ngùi, tiếng là về tỉnh, nhưng có khi 2 tuần không thấy đảo qua nhà. Tôi nhớ ông ấy lắm, nhưng hình như xa nhau mãi nó thành cũng thành ra quen. Để bù lại phần nào sự vất vả, thiệt thòi của bà, thỉnh thoảng ông giành chút thời gian rảnh đưa bà đi thăm một vài nơi.

Người phụ nữ Mường xinh đẹp, xuân sắc đằng đẵng xa chồng vì chiến tranh, trận mạc, nay được gần chồng thì đã chuẩn bị là người già. Bà Tương bấm đốt ngón tay, tính ra ông bà sống cùng nhau chưa đầy 5 năm.

Khi ông Bùi Thanh Điếm về tỉnh nhà công tác thì cũng mới về gần bà chứ chưa được sống cùng bà. Ông vẫn ở Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh, bà vẫn ở căn nhà đơn sơ ở Mường Thàng.

Tháng 6/1992, ông Bùi Thanh Điếm được Nhà nước phong quân hàm Thiếu tướng Quân đội nhân dân Việt Nam. Và Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm là vị tướng đầu tiên của dân tộc Mường Hòa Bình. Khi được mọi người chúc mừng ông được phong Tướng, ông cười hiền hậu mà rằng:

“Tôi được phong Tướng thì công của bà xã nhà tôi chiếm 2/3”. Ngày cưới, họ làm gì có nhẫn vàng hay hoa tươi. Bao năm trận mạc xa cách, ông bà chưa có một tấm ảnh chung. Ngày ông được phong Tướng, ông lặng lẽ mang một bó hoa về tặng vợ mà cảm động không nói thành lời.

Lẽ nào hậu phương chỉ có trong thời chiến?

Tháng 1/1996, Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm đột ngột qua đời khi ông đang đi công tác tại Quân khu Ba. Sự ra đi của tướng Điếm làm bàng hoàng cán bộ và nhân dân các dân tộc tỉnh Hòa Bình. Cả tỉnh hướng về ông, đưa tiễn ông trong niềm tiếc thương vô hạn.

Về gia đình, Ông bà lấy nhau năm 1960 rồi biền biệt xa nhau 30 năm. Đến năm 1991, họ mới được gần nhau chứ chưa phải được sống cùng nhau. Thế mà cái sự gần ấy lại chưa đủ 5 năm thì bà mất ông mãi mãi.

Tháng 7. Cả nước hướng về ngày Thương binh, liệt sỹ. Riêng tôi, năm nay tôi nghĩ nhiều đến Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm, tuy ông không là liệt sỹ. Cả đời ông chiến đấu và phấn đấu cho quê hương, đất nước, cho Quân đội mà chưa hề có một phút nghỉ ngơi.

Giữa trưa hè tháng 7, trời nắng chang chang, tôi tìm vào nhà Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm. Từ quốc lộ 6, theo con đường trải nhựa giữa bạt ngàn cam và lúa là đến ngôi nhà của ông. Mới đấy mà rêu đã xanh, căn nhà xây đơn sơ còn đầy dấu vết của sự dang dở.

Cụ bà Bùi Thị Tương - phu nhân của vị Tướng đầu tiên của người Mường Hòa Bình năm nay đã vào tuổi 72. Hy sinh là thế, vất vả là thế mà cụ Tương vẫn còn đọng lại nhiều nét đẹp tuy là của người già. Ngồi trước cụ, ai cũng ngầm hình dung vẻ đẹp của người con gái Mường Thàng thuở xuân sắc.

Hỏi thăm thì được biết, Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm đột ngột từ trần, gia đình được một khoản tiền gọi là tiền tuất. Còn từ đó đến nay không có thêm chế độ gì. Những huân huy chương của Nhà nước, Quân đội và nước bạn dành cho Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm còn treo trên tường… nhưng, đó là vô tri, chỉ cụ Bùi Thị Tương đang hữu thức.

Để có thêm tư liệu viết bài về vợ chồng vị Tướng đầu tiên của đất Mường Hòa Bình này, tôi tìm đến Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh. Đồng chí sỹ quan của phòng Tổ chức tìm mãi chưa thấy hồ sơ lưu của Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm.

Thấy lâu, đồng chí Trưởng ban điện hỏi thì mới biết cấp dưới của mình đang lục tìm trong tủ hồ sơ lưu của quân nhân hưu trí. Đồng chí Trưởng ban mới nói ngay với cấp dưới của mình: “Thủ trưởng Điếm có kịp nghỉ hưu đâu mà tìm ở hồ sơ hưu trí…”.

Và, thêm một lần nữa tôi cảm động về ông - Thiếu tướng Bùi Thanh Điếm. Vẫn biết chính sách là chính sách. Nhưng thiết nghĩ, chúng ta nên có thêm nghĩa cử nhỏ nhắn, giản dị nào đó để ghi nhận và động viên cụ Bùi Thị Tương - phu nhân của Thiếu tướng quá cố Bùi Thanh Điếm.
http://baodatviet.vn/Home/congdongviet/Chuyen-tinh-cam-dong-cua-vi-tuong-Muong-dau-tien/20128/226836.datviet



« Sửa lần cuối: 08 Tháng Tám, 2012, 09:22:27 PM gửi bởi vmt » Logged
hồ xuân hạnh
Thành viên

Bài viết: 4


« Trả lời #245 vào lúc: 13 Tháng Tám, 2012, 02:19:36 PM »

chiến đấu phối thuộc  
-Địch tăng cường lực lượng chuẩn bị tấn công Tối ngày 10 - 02 - 1985 . Khoảng 22 giờ tối lúc này tôi đang rà tự lý Tác chiến trung đoàn 153 . F 356 . Được trung đoàn phó chính trị Tạ ngọc ân gọi lên sở chỉ huy nhận nhiệm vụ Tại sở chỉ huy trung đoàn 153
- Phường ngọc đường , thị xã hà giang , Được quân khu và sư đoàn giao nhiệm vụ , Làm tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 6 , phối thuộc chiến đẤUu với E 266  F 313 .
- tÔI xuống ngay đơn vị đề nghị anh hồ nam việt . chính trị viên , . bị thư đảng ủy d6 e 153
họp đảng ủy để tôi báo cáo quyết tâm đề nghị đảng ủy lãnh đạo .
- Đúng 2 h sáng báo động đơn vị đi hành quân chiến đấu .
- Tôi nguyễn như ý thượng úy , tiểu đoàn trưởng đồng chí hồ nam việt , đại úy chính trị viên . Đồng chí hiệp trợ lý tác chiến , đại đội 9 đồng chí huấn luyện đội trưởng đại đội 10 , đồng chí danh đại đội trưởng đại đội 11 , đồng chí dung đại đội trưởng đại đội 12 , đồng chí hiền đại đội trưởng được tăng cường 1 phân đội trinh sát do đồng chí trình chỉ huy , Đến 6 h 30 ngày 11/2/1985 , đến vị trí tạm dừng cho bộ đội sơ tán đào  công sự . cán bộ đại đội , tiểu đoàn lên sở chỉ huy nhận nhiệm vụ . Tại sở chỉ huy e 266 F 313 đồng chí nguyễn đạt tưởng giao nhiệm vụ . 5 h chiều vào chiến lĩnh trận địa . Mờ sáng ngày 12/2 địch tập kích hỏa lực vào đội hình chúng tôi ở 1013 . thời gian chiến đấu phối thuộc 2 tháng chúng tôi cùng đơn vị bạn d 5 - e 266 - f 313 do anh tục làm tiểu đoàn tiểu . phối hợp chặt chẽ chiến đấu bẽ gãy các đợt tấn công của địch giữ vững trận địa .
                                                                                   bài viết : đại úy nguyễn như ý
                                                                                               trung úy : hồ xuân hạnh
« Sửa lần cuối: 13 Tháng Tám, 2012, 05:12:35 PM gửi bởi VMH » Logged
lamson1981
Thành viên
*
Bài viết: 432


Chết vì thích làm oan hồn!


« Trả lời #246 vào lúc: 13 Tháng Tám, 2012, 04:16:51 PM »

Chào bác Hồ xuân Hạnh ! Bác nên viết có đầu , đuôi để mọi người theo dõi câu chuyện được dễ dàng hơn  Grin
Logged
khanhhuyen
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1909


Cao điểm 1100/85


« Trả lời #247 vào lúc: 13 Tháng Tám, 2012, 06:18:00 PM »

Chào bác Hồ xuân Hạnh ! Bác nên viết có đầu , đuôi để mọi người theo dõi câu chuyện được dễ dàng hơn  Grin

cho liền mạch bác đọc ở đây và nên đọc ..nhiều lần vào sẽ hiểu thôi mà. Wink

http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php/topic,25367.0.html
Logged

TA LÀ CON CỦA BỐ TA,MẸ TA. - H3/85 - CÁC BẠN ĐANG THẢO LUẬN CÙNG KHANHHUYEN,XIN CẢM ƠN.!
NGƯỜI ....CHIẾN SỸ ẤY... AI ĐÃ GẶP ANH... KHÔNG.. THỂ NÀO QUÊN .KHÔNG.. THỂ NÀO....QUÊN...
Tư ếch.mientay
Thành viên

Bài viết: 3



« Trả lời #248 vào lúc: 19 Tháng Tám, 2012, 03:21:04 PM »

Cho hỏi bác đánh địch nào vậy  Huh
Đọc bài viết của bác khó hiểu quá  Huh
Y như ở quân trường chỉ huy đưa ra tình huống diễn tập  Roll Eyes
em mong trung úy viết có đầu có đuôi cho dễ đọc
Mà hình như là Đại úy đọc bài cho Trung úy viết thì phải  Huh cố gắng lên nhé từ từ sẽ quen Roll Eyes
« Sửa lần cuối: 19 Tháng Tám, 2012, 08:03:00 PM gửi bởi Tư ếch.mientay » Logged
bschung
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 870


"Mùa sang khấp khểnh tôi về...! "


« Trả lời #249 vào lúc: 23 Tháng Tám, 2012, 04:24:57 PM »

 Chào các bác lính Vị xuyên ngày ấy ,em thấy 1 Video clip của 1 bác lính f313 kể về những ngày tháng 7-1984,gửi lên đây để các bác xem ,hình như có cả TC PVĐ trong này nữa .
http://youtu.be/CN9gEVJTMSY
Logged

Nhân sinh bất như ý sự thường bát-cửu
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM