Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: "Cố quốc tuy đại, hiếu chiến tất vong" - Nước anh dù lớn, hiếu chiến nhất định chết - 故国虽大,好战必亡.
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 30 Tháng Bảy, 2014, 08:08:20 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tuyển tập những bài thơ hay về Đất nước và Người lính  (Đọc 424339 lần)
0 Thành viên và 4 Khách đang xem chủ đề.
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2008, 09:04:52 PM »

Mục lục

Trang 1

1- Hồi ức chiến tranh- Trường ca-

2- Những người chết không trẻ mãi

3- Thơ tình người lính biển

4 - Gửi bạn bè làm xong nghĩa vụ- Phạm Sỹ Sáu

5- Bài thơ tình tặng người gác đèn biển - Nguyễn Bảo

6- Ngã ba không có ngã ba - Phan Xuân Hạt

7- Rừng ơi! - Nguyễn Thị Hồng Ngát

8- Núi đôi - Vũ Cao

9- Lên Cấm Sơn - Thôi Hữu

Trang 2:

1- Tắm bằng lửa - Bàng Sĩ Nguyên

2- Viếng chồng - Trần Ninh Hồ

3- Thư ngày mưa  - Thi Hoàng

4- Chúng con chiến đấu - Nam Hà

5- Nhớ về đồng đội - AChau

6- Quê hương - Giang Nam

7- Cõng bạn về quê - Lý Hoài Nhân

8- Lời ru ngọn cỏ - Phan Thị Bích Hằng

9- Bài học đầu cho con - Đỗ Trung Quân

10- Đất nước tình yêu

Trang 3:

1- Gởi theo các chú bộ đội - Trần đăng Khoa

2- Nhớ con sông quê hương - Tế Hanh

3- Lá đỏ - Nguyễn Đình Thi

4- Hương thầm - Phan Thị Thanh Nhàn

5- Đất Nước - Nguyễn Khoa Điềm

6- Tiểu đội xe không kính - Phạm Tiến Duật

7- Dáng đứng Việt Nam - Lê Anh Xuân

8- Cuộc chia ly màu đỏ - Nguyễn Mỹ

9- Lời thỉnh cầu ở nghĩa trang Đồng Lộc- Vương Trọng

10- Một chút tình cho nghĩa trang Đồng Lộc - Nguyễn Thị Mỹ Châu

Trang 4:

1- Chiều ba mươi ở Đồng Lộc

2- Ngã ba Đồng Lộc - Huy Cận

3- Khoảng trời - Hố bom - Lâm Thị Mỹ Dạ

4- Tây tiến - Quang Dũng

5- Ðôi mắt người Sơn Tây - Quang Dũng

6- Chiêu Quân - Quang Dũng

7- Trưa hè - Quang Dũng

8- Trắc ẩn - Quang Dũng

9- Mây đầu ô - Quang Dũng

10- Cố quận - Quang Dũng

Trang 5:

1- Kẻ ở - Quang Dũng

2- Đôi bờ - Quang Dũng

3- Chiều ( Màu cây trong khói )- HồDzếnh

4- Cảm xúc - HồDzếnh

5- Màu tím hoa sim - Hữu Loan

6- Lời mẹ dặn - Phùng Quán

7- Ngã ba Đồng Lộc 94 - Vũ Quần Phương

8- Đất nước- Tạ Hữu Yên

9- Mẹ đào hầm - Bùi Minh Quốc

10- Xin đừng hỏi em như vậy


Hồi ức chiến tranh

(Trích trường ca của Y Phương)
VI

Nǎm 1969
Đường Một
Thưa thớt bóng người
Lác đác cánh chim
mặt đường mốc đen da trâu
Những người lính đi khom
Súng báng gập
Vượt qua đường
Thoắt hiện nơi này
thoắt biến đằng kia
Biển ầm ì
Trời ầm ì
Quảng Trị như trǎm nhà xay bột
Bom rơi
Chốc bom lại rơi
Cây đổ
Đá vǎng
Đây mới là lần thứ nhất
Tôi đứng giữa ngã ba
Một - đi vào
Hai - trốn ra
Ba - thà chết
Biển ầm ì
Trời ầm  ì
Tôi bé nhỏ
Chẳng có gì che
Con dế khô cong như lùm cây xấu hổ
Cuộc sống đâu thoát khỏi lên trời
Làm gì còn nước
Làm gì còn cỏ tươi
Bèn nằm xuống thở liếm quanh đụn cát
Bỗng
Tôi chạm phải
Gì...như...người
đã thối rữa, mủn tan như đất
Bạn đấy ư?
Này Người chết, đây là đâu?
Sao ngốc nghếch ngây thơ đến vậy
Cứ đi đi rồi sẽ biết là đây là đâu
Không!
Không thể!
Tôi phải sống để về với mẹ
ừ, cứ sống đi
Như những loài
Không Tổ quốc
Tổ quốc là gì khi tôi đã chết
Không nói nữa tên hèn nhát
Hãy cút đi
Và biến khỏi mặt đất này
Chỉ thương mẹ - mẹ ơi con thương mẹ.
Người chết oằn lên
Tôi vụt chạy như điên
Vồ lấy súng, quẳng ba lô và gạo
Chạy sắp đứt hơi
Đâu rồi
Đồng đội

Đã đến đây đầy đủ cả rồi
Người cǎng võng
Người rút dép
Người lục ba lô thầm hát
Người đi lang thang không mục đích
Người thẫn thờ ngắm nghía dáng màu mây
Người xách nước, người chặt cây
Người nhóm lửa
tì lên đá viết
Thưa mẹ...

VIII


Sóc Tà Tê của người STiêng
Đặt trong rừng sâu như ổ trứng
thú và người chung sống
Cùng hái lá ǎn quả
Cùng ngủ rừng le
Lim dim nghe đàn Đinh KRiêng
Cùng đợi cùng trông bông lúa rẫy lên đòng
Cùng nhịp nhàng khoan thái qua trảng cát
Cùng cởi trần đốt lửa lên múa hát
Người hút thuốc rê cho thú dữ nằm  nhìn
Con báo hoa mai lông vàng
Con báo gấm thân dài và mảnh
Mở đôi mắt tròn ướt lạnh
Nó gật gù
Nhìn lửa loé trên môi
Thấy khói bay từ người
Nó thán phục
Tôn người lên làm chúa
Rồi từ đó
Đất bụi nở hoa tươi
Xin kính chào người
Người lừng lững như cây chò ngàn tuổi
Chiếc cằm bạnh một thời khinh bạc
Một đời vác xà gục trên vai
Da thịc người da thịt đất dai
Cùng một màu đồng hun gặng lẽ
Cái màu đồng hun từ già chí trẻ
Nặng nhọc cười
Nặng nhọc người đàn bà đeo gùi
Nặng nhọc một bầu vú phì nhiêu như đất
Nặng nhọc một bầu vú mọng cǎng như nước

Đất nước
Sinh ra từ ngực người đàn bà
Sau đó sinh ra làng quê xóm mạc
Sinh ra tình yêu, sinh ra bi kịch
Sinh ra chí trai chân cứng đá mềm
Sinh ra Khan - Khắp - Cọi
Mãnh liệt và dứt khoát
Tiếp theo đất nước
là bàn tay chú bé
Vẽ lên trời chữ A
Muôn vàn tinh tú mờ đi
Còn lại niềm vui long lanh mắt mẹ
Đốt lên hồng ngọn lửa
Thắp lên sáng ngọn đèn
Nhìn lịch sử hiện ra mặt vải
Dân tộc từng đi thuyền
Hát trường ca "Khảm hải"
Búa có vai, cày có lưỡi giúp người
Đi cuối đất
Đến cùng trời
Lại núi rẽ ngón chân Giao chỉ

Đất nước
Chưa một ngày yên nghỉ
Ngủ cũng đi mà ǎn cũng đi
Biển mãi đằng kia
Còn trời thì đau khổ
Đất nước dài trong mắt người thiếu phụ

IX

Tôi
     Trán dô
                 Mũi thô
                             Môi dày

Chân đi dép bốn hai vẫn thừa nǎm ngón
Nhịn đói không kêu
Nhịn khát không kêu
Thiếu ngủ không kêu
Hành quân bốn tháng trời không kêu
Nhớ mẹ quá thì ngồi trên đá
Có lúc khóc không cho ai biết
Trốn ra sông vầy nước
Vẽ lên cát hình thù dãy núi quê hương
Vẽ lên cát mái trường phố huyện
Vẽ lên cát nhà sàn thoáng rộng
Vẽ lên cát người con gái cao cao
Vẽ lên cát thằng bạn đen đen
Vẽ lên cát con nai bú mẹ
Chỉ có cát mới  hiểu được lời tôi vẽ
Cát ấm lên tươi tốt dưới nắng vàng
Một con chuồn khớp chớp bay sang
Một chú kiến re re chạy tới
Một cọng cỏ bình yên mát rượi
Ngón tay mềm tôi vuốt tôi thương

*...

Những nǎm ở chiến trường
Vẫn bình thường như thế.

X

Tôi còn nhớ
Trận sốt rét đầu tiên
Chết một triệu hồng cầu
Nhìn cánh rừng vàng như nghệ

Trận sốt rét thứ hai
Chết tiếp triệu hồng cầu
Nhìn lá cây nhọn như dao sắp đâm vào sống lưng

Trận sốt rét thứ ba
chết thêm triệu hồng cầu
Người khô đen như than

Lại uống thuốc
Tay cầm ca nước
Tai nghe lời nói nhẹ
Nước mắt ứa ra

Sao mà chân bước nặng như đá
Trẻ trai đành chống gậy
Chống gậy ra phơi nắng
Chống gậy chơi cờ tướng
Chống gậy đọc thư tình
Chống gậy hái hoa rừng
Trốn bác sỹ chống gậy đi thǎm bạn

Tôi còn nhớ
Đêm hôm qua
Có người nằm cạnh
Sáng nay lay mãi không thưa...
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Tư, 2009, 09:30:36 AM gửi bởi hoacuc » Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #1 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2008, 09:06:11 PM »

Những người chết không trẻ mãi

Thanh Thảo

Ngày các chị các anh nằm xuống
vừa tuổi hai mươi
thôi cũng đành coi như một chuyến đi
về một thế giới khác

Làm sao nói được
thế giới ấy thế nào
những không gian ầm ào
những đường biên câm

Tắt phụt ngọn gió
rã rời từng mảnh vải dù
ong ong u u
những mắt nhìn xa vắng

Không màu mè không cao giọng
lặng im sờ sẫm lặng im
không hình hài
những bàn tay siết nhau không biết

Hai mươi nǎm ba mươi nǎm bốn mươi nǎm
tuổi chết dần hơn tuổi sống
những người chết già đi chầm chậm
đôi lúc họ quay về nhìn trần gian qua một lớp kính mờ.


Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #2 vào lúc: 05 Tháng Sáu, 2008, 09:11:03 PM »

THƠ TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN


Trần Đăng Khoa

Anh ra khơi

Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng

Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng

Biển một bên và em một bên.



Biển ồn ào, em lại dịu êm

Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ

Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía

Biển một bên và em một bên



Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn

Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc

Thăm thẳm nước trôi, nhưng anh không cô độc

Biển một bên và em một bên.



Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên

Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng

Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng

Biển một bên và em một bên.



Vòm trời kia có thể sẽ không em

Không hiểu nữa. Chỉ còn anh với cỏ

Cho dù thế thì anh vẫn nhớ

Biển một bên và em một bên...

Nguyễn Đức Hải
Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
lele
Thành viên
*
Bài viết: 88


« Trả lời #3 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2008, 11:04:06 AM »

GỬI BẠN BÈ LÀM XONG NGHĨA VỤ
Phạm Sỹ Sáu

Mai mầy về thành phố dang rộng tay
Đón mầy và đón bao thằng đã làm  xong nghĩa vụ
Mai mầy về bình yên trong giấc ngủ
Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm
Có nhớ tụi tao khao khát hôn lên mái tóc mềm
Của con gái một thời thương nhớ nhất
Mầy về mùa mưa, quần áo không lấm lem bùn đất
Dép sa-bô gô trên phố chiều vàng
Quen tính hay đi mầy cỡi xe đạp lang thang
Có nhớ tụi tao cởi trần đi phục.

Hãy mở mắt ra nhìn đời trong đục
Nhìn thật bao dung và cũng thật ra người
Hãy nhớ trong gian lao tụi mình vẫn cười
Trong thiếu thốn vẫn kiên trì khắc phục
Đừng chùn chân nếu chạm vào tiêu cực
Dấu ấn chiến trường nào dễ phôi phai.

Mai mầy về với người yêu trong tay
Hãy hôn giùm tao những nụ hôn đời lính
Hãy nói giùm tao trong phút giây trầm tĩnh
Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương
Gặp cô gái nào mầy thấy dễ thương
Hãy chào giùm tao nụ cười mong nhớ
Mầy đã trải qua những đêm nằm trăn trở
Cái riêng trong lòng đã chia sẻ cho nhau

Vết thương nào không quằn quại cơn đau
Lại mơ thấy đôi tay mềm chăm sóc
Tụi mình con trai lúc lòng chùng, chực khóc
Đâu phải yếu mềm khi vuốt mắt bạn thân.

Mai mày về đi dưới phố cây xanh
Nếu gặp nắng đừng đưa tay che vội
Hãy nhớ tụi tao trầm mình trong nắng đội
Khát dòng sông như khát thuở thanh bình
Phố lên đèn, ánh điện sáng lung linh
Có nhớ tụi tao bên này đêm - bóng - tối
Mấy tháng ròng giọt dầu hôi không biết tới
Nên rất trẻ thơ muốn trăng sáng bốn tuần.

Mầy về ra nông trường, vào xưởng máy hay cơ quan
Hãy làm việc bằng tinh thần người lính
Cái thiếu ở chiến trường mày đâu cần làm sổ tính
Hãy làm thật nhiều sản phẩm giúp tụi tao.

Mai mầy về thành phố rợp cờ sao
Tao lại nhớ năm xưa tụi mình đi phấn khởi
Buổi tụi mình lên đường, chưa rõ bài Em vẫn đợi
Nên tay cô gái nào đứng vẫy mãi theo xe
Và thư đến với  tụi mình trong rừng khộp, rừng le
Thành sức mạnh trên đau lê xuất kích
Mầy đi xi-nê có nhớ những lần bám địch
Nòng thép dài thay tay mát bàn tay
Tiễn mày về, gió lốc, bụi mù bay
Cho tóc rợp bám đầy đường ít nắng

Trung đội thiếu mầy tao càng thấy vắng
Nhưng vững tin đội ngũ vẫn có mầy
Tao chừ còn nặng nợ với cỏ cây
Nên chẳng biết nói sao cho thấy rõ.

Đất nước mình: hoà bình và súng nổ
Ở mặt trận nào cũng cần có lòng tin
Trong thời đại tụi mình trật nước sẽ bay lên
Bằng trí tuệ và mồ hôi tuổi trẻ

"Vì nhân dân quên mình " bài hát dậy trong lòng mới mẻ

Mai mày về tao xin gởi bài thơ.
« Sửa lần cuối: 06 Tháng Sáu, 2008, 11:05:43 AM gửi bởi lele » Logged
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #4 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2008, 02:01:48 PM »

Bài thơ tình tặng người gác đèn biển

Nguyễn Bảo

Anh nhớ em yêu qua trăm dặm sóng
Mỗi buổi trăng lên, mỗi lúc trăng tà
Khi nắng mai in gợn hồng biển rộng
Khi cánh buồm trở lại cánh bờ xa

Anh biết em lo từng cơn biển động,
Từng tia chớp đông, từng buổi mây mù
Trong giấc ngủ, em nghe cồn tiếng sóng
Tưởng ánh đèn anh tắt giữa đêm thâu

Ngọn hải đăng anh thắp trên sóng cả
Đêm mịt mùng vẫn cháy mãi không thôi
Em biết đấy, tình anh như ánh lửa
Qua gió mưa, tia sáng vẫn chói ngời

Anh không nghĩ sóng gặm mòn hạnh phúc
Tuổi thanh xuân nơi thăm thẳm chân trời
Anh biết rõ có đêm thầm em khóc
Vẫn mong anh đứng giữa trùng khơi

Em hãy nhìn những con tàu trở lại
Cánh hải âu từ sóng cả bay về
Tàu đã đi theo ánh đèn anh rọi
Chim mang lời anh nhắn tới làng quê

Anh gửi theo niềm vui và nỗi nhớ
Chở đến em trọn đất cảng quê nhà
Có tình em, tim anh thêm thắm đỏ
Làm một cây đèn biển sáng trời xa.

Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #5 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2008, 02:02:59 PM »

Ngã ba không có ngã ba

Phan Xuân Hạt

Ngã ba mà không có ngã ba
Là ngã ba Đồng Lộc
Chiến đấu ở đây vô cùng khốc liệt
Vì một ngã đường vào chiến trường xa…

Mười cô gái: mười pho huyền thoại
Rất hồn nhiên yêu hoa cải hoa cà
Từng đố nhau và thức khuy tranh cãi
Hoa cải, hoa cà sao gạt khỏi loài hoa?

Vào chiến đấu là những Nữ Oa
Không vá trời mà mở đường vá đất
Hố bom chen dày, chồng chất
Bom gỡ rồi, đường mở tiễn xe qua

Mười cô gái tên vô cùng bình dị
Như quê hương: Cúc, Nhỏ, Hợi, Tần…
Mang Hồng Lĩnh, Lam Giang đi đánh Mỹ
Nên hy sinh không giây phút ngại ngần

Và nghĩa trang bên ngã ba Đồng Lộc
Đội hình mười cô, mộ đứng thẳng hàng
Đêm đêm, mười ngọn đèn không tắt
Dõi một đường đi, tư thế sẵn sàng

Ngã ba mà không có ngã ba
Là ngã ba Đồng Lộc
Đây không có một ngã đường nào khác
Chỉ một ngã đường đẹp nhất quê ta…
Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #6 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2008, 02:04:06 PM »

Rừng ơi!

Nguyễn Thị Hồng Ngát

Em đã hiểu rằng từ khi biết yêu anh
Cái cảm xúc ban đầu thật đẹp
Anh bộ đội có cái nhìn chân thật
Mọi gian truân không xoá nổi nét cưới

Khu rừng gai đêm ấy mưa rơi
Lá cây ướt mà đất rừng không ướt
Anh hái cho em trái me chua ngọt
Và nói về những chuyện mai sau…

Dòng suối trong rừng nước xanh bóng rêu
Bom rơi xuống làm chết bao nhiêu cá
Anh đã quen còn em thấy lạ
Tiếng ầm ì giữa tiếng xe- tiếng bom

Ơi nhưng khu rừng trên dãy Trường Sơn
Nơi tôi đến giữa những năm tuổi trẻ
Giữa những năm đạn bom khói lửa
Và đâu hay tôi có một mối tình…

Một mối tình trong năm tháng chiến tranh
Giữa khốc liệt vẫn mang nhiều thơ mộng
Anh bộ đội áo sạm đen khói súng
Và cô văn công đứng hát trước bom thù

Những lúc yên bình đi dạo dưới rừng thu
Chợt quên tiếng bom chỉ còn nghe rừng hát
Rồi bỗng đâu bắt gặp trong ánh mắt
Trong muôn người bắt gặp một bàn tay

Suốt những năm dài cho đến hôm nay
Đã đi hết một đoạn đời tuổi trẻ
Vẫn giữ mãi cái nhìn chân thật quá
Và dư âm về những cách rừng già

Lúc vui buồn hay nhớ đến Rừng ơi!
Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #7 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2008, 02:07:06 PM »

NÚI ĐÔI

Vũ Cao

   
Bảy năm về trước em mười bảy
   Anh mới đôi mươi trẻ rất làng!
   Xuân Dục Đoài Đông hai gánh lúa
   Bữa thì em tới, bữa anh sang

   Lối ta đi giữa hai sườn núi
   Đôi ngọn nên làng gọi Núi Đôi
   Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
   Núi chồng núi vợ đứng song đôi !

          Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới,
          Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau.
           Mới ngỏ lời thôi, đành lỡ hẹn,
           Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

          Anh vào bộ đội, lên Đông Bắc
          Chiến đấu quên mình, năm lại năm.
          Mỗi bận dân công về lại hỏi
          Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng?

           Anh nghĩ: quê ta giặc chiếm rồi,
           Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi…
            Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
            Sương trắng người đi lại nhớ người.

           Qua mấy mùa đông anh tự nhủ:
   Trung du ngày tháng vẫn chờ trông
   Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
   Em vẫn đi về những bến sông?

   Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
   Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
   Hành quân qua tắt đường sang huyện
   Anh nghé thăm nhà thăm núi Đôi
   
   Mới đến đầu ao tin sét đánh
   Giặc giết em rồi , dưới gốc thông,
   Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
   Em sống trung thành chết thủy chung
   
   Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
   Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
   Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
   Núi vẫn đôi mà anh mất em!

   Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
   Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
   Mấy năm cô ấy làm du kích
   Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

   Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
   Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
   Sân biến thành ao, nhà đổ chái
   Ngổn ngang bờ bụi, cánh dơi bay

   Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
   Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau,
   Nứa gianh nửa mái nhà che tạm
   Sương nắng khuây dần chuyện xót đau
   
   Em mất để làng ta sống mãi
   Lúa sẽ nhiều bông, bắp sẽ nhiều…
   Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
   Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!
   
   Nhưng còn núi kia anh vẫn nhớ
   Oán thù còn đó, anh còn đây
   Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
   Đã chết vì dân giữa đất này

   Ai biết tên em thành liệt sĩ
   Bên những hàng tên sáng lạ lùng
   Nhớ nhau, anh gọi em đồng chí
   Một tấm lòng trong vạn tấm lòng

   Anh đi bộ đội sao trên mũ
   Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
   Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
   Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm!

Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #8 vào lúc: 08 Tháng Sáu, 2008, 09:02:07 AM »

Anh vệ quốc quân

Xuân Thuỷ

Cái áo trấn thủ

Cái mũ nan tre

Nước da vàng khè

Đôi mắt sáng rực

 

Có phải cây súng kia còn ấm ức

Chưa giết trọn quân thù?

Có phải chiếc ba lô

Còn chứa đầy tâm sự?

 

Này đây bàn tay thợ

Này đây bàn tay nông

Này đây tay hàng rong

Này đây tay cậu tú

Ai sợ gì chúng nó

Dù súng mẹ súng con.

 

Dừng chân gió rít đầu non

Nhìn sang phía giặc lòng còn sục sôi

Đêm qua đánh trận bên đồi

Vừa vào được bốt, sáng trời phải ra

Xung phong mới giáp lá cà

Mấy thằng quỷ đã ra ma mấy thằng

Trời kia ơi có biết rằng

Trời đừng sáng vội, ta phăng cả đồn.

Việt Bắc, 1948

Nguồn: Tạp chí VNQĐ

« Sửa lần cuối: 08 Tháng Sáu, 2008, 09:04:56 AM gửi bởi chichbong » Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
chichbong
Thành viên
*
Bài viết: 146



« Trả lời #9 vào lúc: 08 Tháng Sáu, 2008, 09:03:52 AM »

Lên Cấm Sơn

Thôi Hữu

 

Tôi lên vùng Cấm Sơn

Đi tìm thăm bộ đội

Đây bốn bề núi, núi.

Heo hút vắng tăm người

Đèo cao rồi lũng hẹp

Dăm túp lều chơi vơi

Bộ đội đóng ở đó

Cách xa hẳn cuộc đời

Ngày ngày ngóng đợi tin xuôi ngược

Chỉ thấy mây xanh bát ngát trời

Họ đã từng dự trận

Tự Tiên Yên, Đầm Hà

Về An Châu, Biển Động

Thấm thoắt bao năm qua

Cuộc đời gió bụi pha xương máu

Đói rét bao lần xé thịt da

Khuôn mặt đã lên màu tật bệnh

Đâu còn tươi nữa những ngày hoa!

Lòng tôi xao xuyến tình thương xót

Muốn viết bài thơ thấm lệ nhoà

Tặng những anh tôi từng rỏ máu

Đem thân xơ xác giữa sơn hà

 

Quây quần bên nến trám

Chúng tôi ngồi hàn huyên

Bao nhiêu giờ vinh nhục

Bao nhiêu phút ưu phiền

Của đời người chiến sĩ

Đêm thâu kể triền miên

“Có khi gạo hết tiền vơi

Ổi xanh hái xuống đành xơi no lòng

Có đêm gió bấc lạnh lùng

Áo quần rách nát lá dùng che thân

Có phen đau ốm muôn phần

Lấy đâu đủ thuốc mặc dần bệnh nguôi

Có phen chạy giặc tơi bời

Rừng sâu đói rét không người hỏi han”.

Đến nay họ về đây

Giữ vững miền núi Cấm

Thổ phỉ quét xong rồi

Đồn Tây xa chục dặm

Kiến thiết lại bản xóm

Bị giặc đốt tan tành

Trên nền tro đen kịt

Vàng hoe màu mái gianh.

Họ đi tìm dân chúng

Lẩn trốn trong rừng xanh

Về làm ăn cày cấy

Tiếp tục đời yên lành

 

Tiếng hát lừng vang trong gió núi

Ngày vàng ngân giọng trẻ ê a

Ở đây bản vắng rừng u tối

Bộ đội mang gieo ánh chói loà

Ở đây đường ngập bùn, phân cũ

Xẻng cuốc khua vang điệu dựng nhà

Ở đây những mặt buồn như đất

Bộ đội cười lên tươi như hoa

Họ vẫn gầy vẫn ốm

Mắt vẫn lõm, da vàng

 

Áo chăn chưa đủ ấm

Ăn uống vẫn tồi tàn

Nhưng vẫn vui vẫn nhộn

Pháo cười luôn nổ ran

 

Lòng tôi bừng thức tỉnh trai mạnh

Muốn viết bài thơ rộn tiếng cười

Tặng những anh tôi trong lửa đạn

Qua nghìn gian khổ vẫn vui tươi.

1948
Nguồn: Tạp chí Văn nghệ QĐ
Logged

Đời người như một giấc mơ
Nằm mơ thì thấy dậy sờ thì không!!!
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM