Bộ đội Bình Xuyên

<< < (4/12) > >>

colorwind:
Theo quy tắc tổ chức đơn vị chiến đấu lúc đó, một chi đội gồm ba đại đội, mỗi trung đội gồm ba phân đội, mỗi phân đội gồm ba tiểu đội và mỗi tiểu đội có 12 chiến sĩ (tiểu đội súng máy phải 16 người). Theo chỉ thị của Nguyễn Bình, bộ đội Dương Văn Dương tổ chức thành 2 chi đội (mỗi chi đội còn thiếu 1 đại đội), lấy phân hiệu là chi đội 2 và chi đội 3 [9] . Thay cho bộ chỉ huy bộ đội Ba Dương, một bộ chỉ huy chung của hai chi đội được bầu ra, lấy tên là bộ chỉ huy liên chi đội 2 và 3 Bình Xuyên thuộc Vệ quốc đoàn Khu 7. Dương Văn Dương được cử làm chỉ huy trưởng bộ chỉ huy liên chi.

Hội nghị tiến hành bầu cử dân chủ chọn cán bộ phụ trách hai chi đội. Kết quả, Đinh Văn Nhị, nguyên uỷ viên chính trị bộ đội Ba Dương trúng cử làm chi đội trưởng chi đội 2 và Từ Văn Ri tham mưu trưởng bộ chỉ huy trước đây được bầu làm chi đội trưởng chi đội 3.

Trước yêu cầu của tình hình mới, hội nghị thấy rằng phải tăng cường hơn nữa công tác giáo dục chính trị, nâng cao nhận thức về lập trường, tư tưởng cho bộ đội. Trong nỗ lực đó cần xúc tiến thiết lập hệ thống chính trị viên 4 cấp ở mỗi chi đội (chi đội, đại đội, trung đội và phân đội). Những cán bộ, chiến sĩ nào có trình độ giác ngộ chính trị khá, có thành tích trong chiến đấu và công tác, có văn hoá và do các đồng chí đảng viên đứng ra giới thiệu sẽ được xét chọn và đề bạt chức vụ chính trị viên các cấp.

Nhấn mạnh vai trò, tác dụng của công tác giáo dục chính trị, hội nghị đồng thời nêu rõ cần trang bị cho bộ đội có một trình độ kỹ, chiến thuật nhất định. Trước mắt, tận dụng điều kiện địa hình thuận lợi của Phước An và tranh thủ tiểu đội xạ thủ lính Nhật cùng những người vốn là lính tập, hạ sĩ quan trong quân đội Pháp trước đây để tổ chức huấn luyện cho chiến sĩ thành thục môn ngắm bắn, ném lựu đạn, nắm và thực hành các nhiệm vụ, các thao tác khi đứng gác, đổi gác tuần tra...

Bộ chỉ huy liên chi cũng kiện toàn lại các bộ phận tham mưu, giúp việc, thành lập các bộ phận trực thuộc: 1-văn phòng, 2-ban giao thông liên lạc, 3-ban tham mưu, 4-ban trinh sát, 5-ban tình báo, 6 - đơn vị cảnh sát quân sự, 7-ban quân nhu, 8-Tòa án hinh và trại giam, 9-ban y tế và nhà thương, 10-ban binh công xưởng và Ban tiếp liệu (quyên tiền, mua sắm máy móc, nguyên vật liệu và chiêu tập, tuyển dụng thợ lành nghề...). 11-ban ấn loát tài liệu quân -sự, 12-ban chỉ huy các loại súng lớn (trọng liên, pháo...), 13-đại đội vệ binh bảo vệ tổng hành dinh, 14-ban chính trị. Mỗi ban ngành trên được quy định chặt chẽ về số người, trang bị, vũ khí. Riêng bộ phận trinh sát, tình báo, binh công xưởng được cấp súng đạn gần tương đương với các đơn vị chiến đấu. Đại đội vệ binh được chọn bao gồm những cán bộ, chiến sĩ qua tuyển lựa chặt chẽ và được trang bị mạnh.

Trong điều kiện phương tiện chuyển tải và đường đi lối lại từ các tỉnh Nam Bộ. Khu 7 về rừng Sác gặp nhiều khó khăn, để đảm bảo đủ súng đạn cho bộ đội, hội nghị cho rằng, hai cơ sở sản xuất và sửa chữa vũ khí hiện có là hết sức quý cần tăng cường hơn nữa công tác bảo vệ, tránh bị địch phá hoại và tránh để máy móc hư hỏng, tránh lãng phí nguyên liệu trong quá trình sản xuất, sửa chữa. Đồng thời, phải có biện pháp để không ngừng củng cố, mở rộng các cơ xưởng, tăng khả năng sản xuất và sửa chữa vũ khí. Hiện thời, cần nỗ lực tuyên truyền, vận động trong nhân dân nhằm quyên góp tiền bạc để mua sắm, khai thác, sưu tầm máy móc, nguyên vật liệu phục vụ sản xuất.

Tin tưởng vào sự lãnh đạo chỉ huy của cấp trên và của cán bộ chỉ huy liên chi trong không khí đầy phấn khởi, toàn thể cán bộ, chiến sĩ Bình Xuyên bắt tay thực hiện nghị quyết của hội nghị. Các hộ phận lực lượng được phiên chế thành chi hội. Hệ thống chính trị viên từng bước được thành lập ở các cấp các đơn vị. Với sự tham mưu của các đảng viên và phụ tá tin cẩn. Dương Văn Dương có công văn gửi các đơn vị, trong đó quy định mọi công văn, chỉ thị, báo cáo của phân đội, trung đội, đại đội và chi đội đều do chỉ huy trưởng quân sự và chính trị viên cấp đó ký tên; trong trường hợp đặc biệt phải có thêm chữ ký của cả một hoặc hai cấp phó. Đến cuối tháng 2 đầu tháng 3 năm 1946 các đảng viên trong chi đội 2 và chi đội 3 đã liên hệ với nhau và với cấp uỷ địa phương, cấp uỷ cấp trên. Chi đội uỷ chi đội 2 được thành lập. Một thời gian sau, tổ chức đảng ở chi 3 cũng ra đời đánh dấu bước phát triển mới trong công tác đảng, công tác chính trị ở bộ đội Bình Xuyên. Qua huấn luyện, bộ đội nắm được những kiến thức cơ bản về tính năng tác dụng, cách sử dụng súng trường, tiểu liên, trung liên, đại liên và lựu đạn, chiến thuật tập kích, phục kích trong các điều kiện.

[9] Trước đó đội Thủ Dầu Một được thành lập lấy phiên hiệu chi đội 1. Sau chi đội 2, chi đội 3, bộ đội Huỳnh Văn Trí tổ chức thành chi đội 4. Sang năm 1946, các bộ đội khác tiếp tục thành lập các chi đội, trong đó bộ đội Tám Mạnh - Hai Vĩnh thành chi đội 7, bộ đội Bảy Viển thành chi đội 9, bộ đội Nguyễn Văn Hoạnh thành chi đội 21, bộ đội Tư Ty thành chi đội 25.

colorwind:
Trong lúc đại bộ phận cán bộ, chiến sĩ Bình Xuyên nỗ lực rèn luyện dấn bước trên con đường kháng chiến thì một bộ phận lực lượng như Đệ nhị, Đệ tam, Đệ tứ sư đoàn bộ đội HT.29... diễn ra sự phân hoá sâu sắc trong hàng ngũ. Nhiều bộ phận không vượt thoát khỏi bản chất lưu manh cơ hội, "ngựa quen đường cũ”, hoặc trở thành tay sai cho Pháp hoặc chuyển thành các nhóm thổ phỉ trên con đường tan rã.

Ở Bà Rịa, nhóm Ba Nhỏ là một trong những trường hợp như vậy. Ba Nhỏ tên thật là Lê Văn Khôi. Trước tháng 8 năm 1945. Nhỏ đứng đầu một băng chuyên nghề đâm thuê, chém mướn ở nam, bắc cầu Xóm Củi. Sau đó, khi chuyển địa vực làm ăn sang vùng Cầu Bông - Tân Định - Đa Kao - Thị Nghè. Nhỏ nhanh chóng khẳng định quyền uy, trở thành thủ lĩnh của nhiều băng nhóm nơi này. Cách mạng tháng Tám bùng nổ. Trong dòng thác cách mạng sôi sục, như nhiều băng nhóm khác, Ba Nhỏ đưa lực lượng của mình gia nhập với nhóm võ trang khác, cùng tiến công Nha khí tượng, đài phát thanh trong nội đô rồi tham gia mặt trận Thị Nghè - Bà Chiểu - Cầu Bông ( mặt trận số 1 ). Núp dưới danh xưng bộ đội cách mạng nhóm Ba Nhỏ tham gia tấn công khu Tân Định thảm sát gần 70 người mang quốc tịch Pháp, làm phức tạp thêm tình hình vốn đang rất phức tạp sau Cách mạng tháng Tám. Khi quân kháng chiến đang bao vây Sài Gòn, Ba Nhỏ đã không ngần ngại rút gươm hạ sát một người mẹ vô tội ở Cầu Bông chỉ vì nạn nhân mang trong giỏ 1 kg thịt đem vào cho con gái và đứa cháu ngoại đang kẹt trong thành phố. Mặt trận số 1 vỡ, có trong tay một đàn em hơn 3 tiểu đội và 15 khẩu súng, Ba Nhỏ rút về vùng Bưng Sáu Xã, không gia nhập bộ đội Thái Văn Lung mà liên kết với Tư Cò Đá - một phần tử lưu manh, chuyên sống bằng nghề bắt cóc con tin, đòi tiền chuộc, hiện có trong tay vài chục đàn em với hơn chục khẩu súng. Tại đây nhóm Ba Nhỏ và nhóm Tư Cò Đá tiếp tục quấy nhiễu nhân dân, đe doạ chính quyền cách mạng địa phương. Bộ đội Thái Văn Lung buộc phải điều một phân đội võ trang dưới quyền chỉ huy của hai cán bộ tên là Cam và Ô Phúc Thìn tới hỗ trợ chính quyền ở vùng xung quanh chiến khu C, lập lại an ninh, giữ gìn trật tự. Cùng thời gian đó, giặc Pháp lấn chiếm và kiểm soát hầu hết vùng cao của huyện Thủ Đức. Địa bàn đứng chân bị thu hẹp và bị uy hiếp cả từ hai phía, Ba Nhỏ và Tư Cò Đá kéo về Long Thành, rút ra tận miền nam Phan Thiết rồi tráo lại Bà Rịa. Đến đâu, họ gieo tai hoạ tới đó. Hành vi của nhóm Ba Nhỏ, Tư Cò Đá làm cho nhiều người hiểu sai về quân đội cách mạng.

Để giữ vững kỷ luật quân đội, lấy lại lòng tin của nhân dân đối với bộ đội cách mạng, với kháng chiến. Nguyễn Bình quyết định bắt Ba Nhỏ và mở phiên toà xét xử để làm gương cho ba quân. Long Thành được chọn làm nơi xét xử và bộ đội liên chi 2-3 sẽ làm nhiệm vụ bảo vệ phiên toà.

Được trao trách nhiệm, bộ chỉ huy liên chi họp bàn chuẩn bị. Tính đến những tình huống có thể xảy ra, bộ chỉ huy đề ra biện pháp nhằm bảo vệ hiệu quả phiên toà. Lực lượng bảo vệ sẽ gồm hai lớp. Lớp ngoài có bốn bộ phận. Một trung đội được tăng cường trọng liên 13,2 ly của bộ đội Phú Xuân sẽ chốt chặn ở ngã ba Phước Long, cách nơi xứ án 1.5 km về hướng đông nam. Dọc hai hên liên tỉnh lộ 19, đoạn chạy qua làng Phước Mỹ, cách khu vực mở phiên toà 1.5 km về phía Bắc, một trung đội của bộ đội Tư Huỳnh có tăng cường trọng liên 13,2 ly sẽ triển khai bố trí đội hình án ngữ. Về phía tây, cách khu vực xử án 1 km, một trung đội thuộc bộ đội Chín Hiệp sẽ triển khai lực lượng tại Bàu Chai. Cùng lúc một tiểu đội thuộc ban trinh sát sẽ tiến hành kiểm soát chặt con kinh Bà Ký, đoạn từ Phước Thiền (phía tây bắc) đến đồn điền Butier (phía đông nam) dài 4 km.

Ở vòng trong lực lượng bảo vệ sẽ gồm một trung đội vệ binh. Trung đội này tổ chức kiểm soát, tuần tra chặt khu vực xung quanh đình thần xã Phước Lai - nơi mở phiên toà. Một số cán bộ chỉ huy ban trinh sát và ban tình báo tập trung theo dõi và kịp thời có biện pháp ứng phó với bất kỳ diễn biến nào của tình hình xảy ra ngoài dự liệu.

Sự cẩn trọng của phương án bảo vệ phiên toà và số lực lượng được huy động đủ nói lên tình hình chung lúc đó thật phức tạp.

Địa điểm xét xử và nhiệm vụ bảo vệ phiên toà đã vậy, việc tiến hành bắt Ba Nhỏ lại càng không dễ dàng. Phương án vạch ra là: Cử một cán bộ có khả năng ứng xử linh hoạt cùng đi với một người vốn thân quen với Ba Nhỏ và được Ba Nhỏ nể trọng theo kiểu cách giang hồ. Khi gặp Ba Nhỏ người cán bộ đó, bằng mọi cách có thể, khéo léo đưa Ba Nhỏ tới một đơn vị bộ đội để thi hành lệnh bắt.

Mọi bước, kể cả ý định, cả người lập mưu, cả nhân sự thực thi phải được giữ kín. Nhiệm vụ khó khăn này được uỷ cho Nguyễn Văn Hội. Nguyễn Văn Hội bàn với Mai Văn Vĩnh thực hiện. Và mọi sự diễn ra xuôi xẻ. Mai Văn Vĩnh người được Ba Nhỏ tin nể đã trực tiếp xuống Bà Rịa, bắt êm Ba Nhỏ đang náu trong một thánh thất Cao Đài.

colorwind:
Một buổi sáng, tại ngôi đình thần Phước Lai của xã Phước Lai - cách liên tỉnh lộ 19 độ 150 m về phía đông, phiên toà xử Ba Nhỏ bắt đầu. Từ tinh mơ, khi trời còn chạng vạng, theo kế hoạch, các bộ phận lực lượng bộ đội Bình Xuyên đã triển khai xong đội hình tại các khu vực đã quy định. Tại phiên toà, ngồi ghế chánh án là Nguyễn Bình - khu bộ trưởng Khu 7, Dương Văn Dương - khu bộ phó Khu 7 kiêm chỉ huy trưởng liên chi 2 và 3 và Nguyễn Văn Mạnh - chỉ huy bộ đội Chánh Hưng - ngồi ghế hội thẩm.

Tham dự phiên toà có đại diện khu bộ Khu 7, ủy ban kháng chiến tỉnh Biên Hoà, quận Thủ Đức, quận Long Thành, ủy ban kháng chiến và Ty Công an tỉnh Bà Rịa, cùng các nhân sĩ cao tuổi ở địa phương. Các chi đội trưởng và chỉ huy trưởng các bộ đội đóng trên các địa bàn phụ cận đều được mời tới dự. Biện hộ sư bào chữa cho bị can cũng có mặt tại phiên toà.

8 giờ sáng, phiên toà xử Ba Nhỏ bắt đầu. Các bước tuyên đọc cáo trạng, luật sư biện hộ đọc lời bào chữa... được tiến hành đúng thể thức. Sau khi nghị án, Nguyễn Bình thay mặt Toà đọc bản tuyên án, nêu rõ những tội danh mà Ba Nhỏ đã phạm:

1. Khủng bố đồng bào, làm suy giảm lòng tin của đồng bào đối với lực lượng võ trang kháng chiến, làm mất thanh danh của Vệ quốc đoàn.

2. Coi thường chủ trương, đường lối, chính sách và các nghị quyết của Chính phủ Trung ương, của thượng cấp. Dùng bạo lực uy hiếp, khủng bố chính quyền và các đoàn thể cách mạng ở địa phương.

3. Thoái thác nhiệm vụ chiến đấu chống kẻ thù xâm lược.

Xét trong lúc quốc gia lâm nguy, kháng chiến đang gặp nhiều khó khăn, phức tạp, để giữ vững niềm tin của nhân dân và cách mạng, đặng tăng cường khối đoàn kết toàn dân, đẩy mạnh cuộc kháng chiến, toà tuyên án: Ba Nhỏ phải chịu tội tử hình.

Trước vành móng ngựa, nghe luận về tội trạng của mình và những tác hại do tội trạng đó gây ra, Ba Nhỏ đành thú nhận rằng con đường mà Nhỏ và đồng bọn đã đi là con đường lầm lạc. Nhỏ cúi đầu nhận lãnh hình phạt không một lời thanh minh, không một lời xin giảm án, nhưng xin Toà cho phép được tự xử lấy bản án của mình, bằng súng! Toà đồng ý. Và Ba Nhỏ hành động theo đúng luật của giới giang hồ: nói sao, làm vậy.

Vài ngày sau, bản án tử hình Ba Nhỏ được khu bộ Khu 7 in thành nhiều bản kèm theo ảnh của phạm nhân gửi tới các cấp chính quyền. Ở các nơi công cộng, bản án đó cũng được yết cáo để mọi người cùng biết.

Bấy giờ là vào cuối tháng 1 năm 1945. Cũng cuối năm đó một phái đoàn Chính phủ Trung ương do ông Lê Văn Hiến dẫn đầu đã rời Hà Nội vào Nam. Sau khi thăm vùng giải phóng các tỉnh cực Nam Trung Bộ, đoàn tới tỉnh Bà Rịa. Từ vùng tự do Bà Rịa, đoàn được Lương Văn Trọng (bấy giờ vừa được bổ nhiệm làm uỷ viên quân sự tỉnh Bà Rịa) hướng dẫn và hộ tống về thăm bộ đội Bình Xuyên ở Phước An. Đoàn đã được cán bộ, chiến sĩ Bình Xuyên tiếp đón long trọng và nồng nhiệt.

colorwind:
Tại buổi lễ duyệt binh chào mừng đoàn tổ chức tại sân vận động Phước An (sân bóng) cách tổng hành dinh khoảng 600 mét về phía tây bắc, trưởng phái đoàn Chính phủ Lê Văn Hiến đã trịnh trọng đọc thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi các chiến sĩ Nam Bộ và Nam Trung Bộ, thư của Bộ trưởng Bộ Nội vụ kiêm thứ trưởng Quốc phòng Võ Nguyên Giáp gửi cán bộ chiến sĩ đang chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Mọi người lắng nghe từng lời của Bác với sự xúc động sâu xa:

"Từ ba tháng nay, các anh chị em đã đem xương máu ra để giữ lấy từng tấc đất của Tổ quốc.

“Tôi và tất cả đồng bảo ở Bắc Bộ và phía Bắc Trung Bộ, đã bao nhiêu lần tức giận khi bọn thực dân Pháp chà đạp lên lãnh thổ của ông cha ta, giết hại nòi giống ta.

"Đã bao nhiêu lần phấn khởi khi nghe những chiến công oanh liệt do những vị vô danh và hữu danh anh hùng dân tộc tạo nên, đã bao nhiêu lần hồi hộp cảm động trước những gương hy sinh vô cùng dũng cảm của những người con yêu Tổ quốc.

"Do đó, tôi càng tin chắc rằng: với một nước đã có những người con hy sinh như thế, anh hùng như thế, đã có một khối toàn dân đoàn kết như thế, nước ta nhất định không bị mất lại một lần nữa.

“Để bảo vệ Tổ quốc, chúng ta còn phải chiến đấu nhiều. Chỉ có chiến đấu mới đưa lại vẻ vang cho Tổ quốc. Các bạn ở tiền tuyến không bao giờ cô độc, vì đã có cả một khối toàn dân đoàn kết làm hậu thuẫn cho mình, thắng lợi cuối cùng nhất định về ta".

Ở Hà Nội từng ngày từng giờ Bác và Chính phủ vẫn luôn luôn theo dõi cuộc chiến đấu đầy gian khổ, hy sinh nhưng rất đỗi kiên cường của đồng bào và chiến sĩ miền Nam. Trong giờ phút thiêng liêng này, ai cũng hướng về Hà Nội, nơi có Bác đang lãnh đạo cuộc đấu tranh của toàn dân tộc thầm hứa với Bác sẽ nỗ lực hơn để xứng đáng với lời khen ngợi và dặn dò của Bác. Nhân danh trưởng phái đoàn Chính phủ, ông Lê Văn Hiến biểu dương thành tích chiến đấu và rèn luyện của bộ đội Bình Xuyên trong thời gian qua, khẳng định đó là kết quả bước đầu rất đáng khích lệ. Thay mặt Chính phủ, phái đoàn chính thức công nhận bộ đội Bình Xuyên là một bộ phận của quân đội quốc gia Việt Nam, ông nhắc nhở toàn thể cán bộ, chiến sĩ cần tăng cường sự đoàn kết thương yêu lẫn nhau, ra sức rèn luyện, tu dưỡng về mọi mặt, không ngừng nâng cao sức mạnh chiến đấu sẵn sàng hoàn thành xuất sắc mọi mệnh lệnh và nhiệm vụ mà cấp trên giao phó, đồng thời phải luôn nhớ mình là đội quân của cách mạng, gắn bó máu thịt với nhân dân, vì nhân dân mà hy sinh, chiến đấu. Ông Lê Văn Hiến đề nghị bộ chỉ huy liên chi đội 2 và 3 cần có kế hoạch chọn lựa những cán bộ, chiến sĩ ưu tú, cử đi đào tạo ở Trường Quân chính Trung ương hiện đặt tại Quảng Ngãi. Những người này, sau khi ra trường, sẽ là cán bộ nòng cốt để xây dựng Trường Quân chính của bản thân bộ đội Bình Xuyên. Cuộc kháng chiến có thể còn kéo dài, cần phải chuẩn bị mọi mặt để vừa chiến đấu, vừa xây dựng đơn vị, đảm bảo càng mạnh, càng trưởng thành vững chắc.

Thay mặt cán bộ, chiến sĩ, Dương Văn Dương cảm ơn sự quan tâm của đại diện Chính phủ Trung ương, hứa sẽ chấp hành nghiêm những lời huấn thị.

Sau buổi lễ, các bộ phận lực lượng đóng gần tổng hành dinh như bộ đội Chín Hiệp, bộ đội Phú Xuân... được vinh dự đón đoàn tới thăm. Ở rừng Sác, đoàn tận mắt chứng kiến điều kiện sinh hoạt của bộ đội ta khi thị sát đơn vị pháo 2 nòng cỡ 24 ly. Nơi đây, nền đất ẩm thấp, ướt át, việc di chuyển bị "bó rọ" dưới ghe, thuyền, nước ngọt cho bộ đội thiếu, muỗi, bù mắt, ba cánh nhiều vô kể trong khi anh em đều chẳng có mùng. Trước cuộc sống còn quá nhiều thiếu thốn gian khổ của cán bộ, chiến sĩ, đoàn hết sức xúc động.

Bấy giờ, quân Pháp đang tổ chức một lực lượng cơ động tương đối mạnh gồm bộ binh, xe tăng và pháo binh chuẩn bị đánh chiếm quận Long Thành, tạo thành bàn đạp tiến công Bà Rịa - tỉnh cuối cùng chưa bị chiếm ở miền Đông Nam Bộ. Nhận được tin do ban tình báo cung cấp, Dương Văn Dương cùng ban chỉ huy họp bàn và lệnh cho các đơn vị chuẩn bị mọi mặt, sẵn sàng chiến đấu.

Để bảo đảm an toàn cho phái đoàn Chính phủ hiện đang thăm các đơn vị bộ đội đứng chân ở rừng Sác, bộ chỉ huy quyết định sử dụng chiếc tàu kéo vỏ sắt có tốc độ lớn chiến lợi phẩm thu được của Pháp trên dòng Rạch ông - Cây Khô trước đây, đưa toàn bộ Phái đoàn rời khỏi rừng Sác.

Từ bến Rạch Mới cách tổng hành dinh khoảng 500 m về phía tây nam, chiếc xà lúp từ từ rẽ nước, tăng dần tốc độ, xuôi theo sông Ngã Ba rồi sông Đồng Kho, để vào dòng Thị Vải đưa phái đoàn trở lại Bà Rịa an toàn.

colorwind:
Phái đoàn Chính phủ đi rồi, tại tổng hành dinh, bộ chỉ huy liên chi đội 2 và 3 nhận được lệnh của khu bộ trưởng Nguyễn Bình, yêu cầu bộ đội khẩn trương tổ chức lực lượng, cùng một số đơn vị khác thực hành tấn công địch ở thị xã Biên Hoà - một tỉnh lớn ở miền Đông Nam Bộ, một đầu mối giao thông thuỷ, bộ quan trọng ở phía đông bắc thành phố Sài Gòn vừa bị rơi vào tay địch. Thay mặt Nguyễn Bình, người mang mệnh lệnh tới đã tóm tắt toàn bộ tình hình diễn biến chiến trường cảm nặng nề trong cán bộ, chiến sĩ bộ đội liên chi khiến nhiều người tỏ ra nghi ngại. Dương Văn Dương khẳng định quyết tâm của bộ chỉ huy liên chi đội 2 và 3: khẩn trương tổ chức lực lượng, chấp hành mệnh lệnh chiến đấu của cấp trên.

Nhằm thống nhất kế hoạch chuyển binh tới địa điểm tập kết để phối hợp cùng bộ đội tỉnh Biên Hoà do Huỳnh Văn Nghệ, Phan Đình Công chỉ huy, cuộc họp liên quân giữa bộ chỉ huy liên chi đội 2 và 3 với chỉ huy bộ đội Tám Mạnh và chỉ huy bộ đội Tư Hoạnh được triệu tập. Hội nghị thống nhất:

1 - Dương Văn Dương điều động 6 phân đội trang bị súng máy đầy đủ tham gia chiến đấu.
 
2 - Lực lượng chiến đấu của cả 3 bộ đội do Dương Văn Dương cung cấp đạn dược và Nguyễn Văn Mạnh cung cấp lựu đạn.

3 - Cả 3 đơn vị sẽ cùng xây dựng và hoàn chỉnh kế hoạch tác chiến.

Là trận đánh giữ vị trí quan trọng trong ý đồ chung của Khu 7, Nguyễn Bình quan tâm chỉ đạo việc chuẩn bị cho trận đánh này, ông đích thân chủ trì hai cuộc họp giữa chỉ huy các bộ phận lực lượng, và quyết định cử Dương Văn Dương làm chỉ huy chung của trận đánh. Bộ đội Bình Xuyên và bộ đội Biên Hoà được phân công đánh ở hướng chính diện. Ngoài ra tham gia trận đánh còn có bộ đội Nguyễn Văn Thi, Huỳnh Kim Trương (chi đội 1 Thủ Dầu Một), bộ đội Tô Ký, Huỳnh Tấn Chùa, Nguyễn Văn Bứa (Gia Định), bộ đội Vũ Đức, Nam Long (Nam tiến).

Căn cứ vào nhiệm vụ được giao, trên cơ sở địa hình, địa vật và tương quan lực lượng giữa ta và địch. Ban tham mưu bộ đội Bình Xuyên xác định phương án tác chiến của trận đánh như sau:

1. Các hướng tấn công chính do bộ đội Dương Văn Dương phối hợp với bộ đội Huỳnh Văn Nghệ đảm nhiệm gồm hướng bắc, hướng đông và hướng tây thị xã Biên Hoà.

2. Hướng phối hợp: đánh bót cầu Ghềnh đông nam thị xã Biên Hoà, do hộ đội Tám Mạnh và bộ đội Tư Hoạnh thực hiện.

3. Hướng nghi binh: nằm dọc sông Đồng Nai, đoạn phía tây nam thị xã Biên Hoà. Dùng khói lửa, hò la và trống, tù và để thu hút sự chú ý của địch, tạo điều kiện cho các hướng khác tiến công. Sau đó, lực lượng ở hướng này cùng tham gia tiến công. Các bộ đội khác đều bố trí chiến đấu ở các hướng.

4. Ngày giờ nổ súng tiến công: 0 giờ đêm ngày 1 - 1 - 1946. Trong khi mọi mặt chuẩn bị đang được xúc tiến, trận đánh sắp bắt đầu, thì Dương Văn Dương bị đau nặng. Những đòn tra tấn của mật thám trước kia để lại di chứng trong cơ thể ông. Đinh Văn Nhị thay Dương Văn Dương làm chỉ huy trưởng trận đánh.

Navigation

[0] Message Index

[#] Next page

[*] Previous page