Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 21 Tháng Chín, 2017, 01:29:42 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Vì sao có cuộc chiến "ba ngàn ngày không nghỉ"?  (Đọc 48872 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
lonesome
Moderator
*
Bài viết: 1241


« Trả lời #10 vào lúc: 20 Tháng Mười Hai, 2009, 12:20:19 AM »


Câu trả lời có rải rác trong các bài viết và đặc biệt đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định:

Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Hồ Chủ tịch
...
Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!

Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
...
Hà Nội, ngày 19 tháng 12 năm 1946
Hồ Chí Minh
(Bút tích lưu tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam)

Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%9Di_k%C3%AAu_g%E1%BB%8Di_to%C3%A0n_qu%E1%BB%91c_kh%C3%A1ng_chi%E1%BA%BFn


"Lời kêu gọi Toàn Quốc Kháng Chiến" là câu trả lời rõ nhất cho câu hỏi của chủ đề. Các bài khác cứ như là tiếng phèng la đệm vào trong bản hòa tấu của dàn nhạc giao hưởng vậy.
Logged
macbupda
Moderator
*
Bài viết: 7307

Lính của PTL


« Trả lời #11 vào lúc: 20 Tháng Mười Hai, 2009, 09:27:14 AM »

Các bài của bác menthuong chủ yếu nói về diễn tiến các sự kiện quân sự thời gian Pháp bắt đầu tiến hành cuộc xâm lược nước ta lần thứ hai, những việc được thực hiện theo mưu đồ chính trị sẵn rồi. Để trả lời câu hỏi "Vì sao có cuộc chiến ba ngàn ngày không nghỉ" này, em nghĩ nên hướng vào hậu trường nhiều hơn, chẳng hạn như mưu đồ ấy của Pháp hình thành như thế nào? Có sự khác nhau nào trong mưu đồ của phe chủ trương xâm lược ở chính quốc và thuộc địa? Những phương án, dự định của Pháp định tiến hành mưu đồ ấy và những nỗ lực của ta để ngăn cản chiến tranh oổ ra hoặc kiên quyết tiến hành kháng chiến (cả về ngoại giao và quân sự)?

Trong các bài bác menthuong gửi cũng có vài chi tiết như vậy, nhưng còn lẻ tẻ quá.

Hoặc có thể đặt ra một số giả thuyết để "xoay ngang, lật ngược" vấn đề (kiểu như nếu bức điện cuối cùng của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cho thủ tướng Pháp Lêông Blum không bị các chỉ huy Pháp ở Đông Dương trì hoãn thì liệu có tránh được việc nổ súng ngày 19-12; cái này thì cũng đã có nhiều bài phân tích rồi), thì có thể tạo ra hướng thảo luận sôi nổi hơn.
« Sửa lần cuối: 20 Tháng Mười Hai, 2009, 09:36:35 AM gửi bởi macbupda » Logged

Tự hào thay, mác búp đa
Khởi đầu những bản hùng ca lẫy lừng.
Thô sơ, gian khổ đã từng
Chính quy, hiện đại, không ngừng tiến lên.
menthuong
Thành viên
*
Bài viết: 405


Nhất tướng công thành vạn cốt khô


« Trả lời #12 vào lúc: 20 Tháng Mười Hai, 2009, 04:33:14 PM »

Cám ơn các bác về những gợi ý, chỉ giáo. Xin phép được mở ngoặc chút: mấy bận trước đưa thẳng vấn đề ra liền bị “chụp mũ” liền nên nay “nhà cháu” phải cân nhắc chút! Nay xin bày tỏ mấy bức xúc như vầy:

1.   Thực ra cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân Việt Nam được bắt đầu từ khi Pháp đặt chân lên mảnh đất hình chữ S này, tức là từ 1858, khi Hải quân Pháp nổ súng tấn công vào cảng Đà Nẵng song bây giờ khi viết lý lịch và khi nói đến “kháng chiến chống Pháp” thường được hiểu là cuộc chiến sau 1945. Như vậy việc kháng Pháp của các cụ trước đây tính như thế nào ?. (Mặc dù các cuộc khởi nghĩa và phong trào chống Pháp do vua, quan, văn thân hoặc nông dân tổ chức trước đó đều bị thất bại nhưng vẫn là “Kháng chiến chống Pháp” chứ!)

2.   Mặt khác cuộc chiến sau 1945 chính thức bắt đầu từ 12/1946 và kết thúc 7/1954 như vậy chưa đầy 8 năm mà sách vở đều nói: Kháng chiến chín năm, 9 năm kháng chiến trường kỳ, Thời 9 năm, Hồi 9 năm…. Có ai và tư liệu nào lý giải vấn đề này không?

3.   Theo thiển ý, giả sử:

- Phía Pháp đáp ứng yêu cầu rút về các vị trí họ đã giữ từ trước ngày 20 tháng 11 như yêu cầu của Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra ngày 06/12/1946;
- Léon Brum, Thủ tướng mới của Pháp kiên trì thực hiện ý định giải quyết xung đột ở Đông Dương theo cách sẽ trao lại độc lập cho Việt Nam;
- Valluy và d'Argenlieu không khiêu khích Hà Nội nhằm tạo xung đột và đưa Paris vào sự đã rồi;
- Ngày 18/12/1946 chính phủ VNDCCH chấp nhận đình chỉ mọi hoạt động chuẩn bị chiến tranh, tước vũ khí của Tự vệ tại Hà Nội, và trao cho quân đội Pháp việc duy trì an ninh trong thành phố như yêu cầu của Pháp;
- Sáng 19/12 Sainteny gặp và bàn với Hoàng Minh Giám để "tìm giải pháp để cải thiện bầu không khí hiện tại". ..

thì do lập trường 2 bên khác biệt nhau nên cuộc chiến vẫn xẩy ra, có điều ở một thời điểm khác và kết hậu khác. Không rõ ý các bác thế nào?

4. Còn “hậu trường” cuộc chiến thì với kiến thức, tư liệu lịch sử cỡ “phổ thông trung học” như tôi thì khó mà có được để lạm bàn. Cần sự góp mặt, tham gia của các bậc có nội lực thâm hậu hơn!
Logged

lonesome
Moderator
*
Bài viết: 1241


« Trả lời #13 vào lúc: 21 Tháng Mười Hai, 2009, 10:19:27 AM »

Cám ơn các bác về những gợi ý, chỉ giáo. Xin phép được mở ngoặc chút: mấy bận trước đưa thẳng vấn đề ra liền bị “chụp mũ” liền nên nay “nhà cháu” phải cân nhắc chút! Nay xin bày tỏ mấy bức xúc như vầy:

1.   Thực ra cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân Việt Nam được bắt đầu từ khi Pháp đặt chân lên mảnh đất hình chữ S này, tức là từ 1858, khi Hải quân Pháp nổ súng tấn công vào cảng Đà Nẵng song bây giờ khi viết lý lịch và khi nói đến “kháng chiến chống Pháp” thường được hiểu là cuộc chiến sau 1945. Như vậy việc kháng Pháp của các cụ trước đây tính như thế nào ?. (Mặc dù các cuộc khởi nghĩa và phong trào chống Pháp do vua, quan, văn thân hoặc nông dân tổ chức trước đó đều bị thất bại nhưng vẫn là “Kháng chiến chống Pháp” chứ!)
Có lẽ:
- Về mặt chính thức thì nhà Nguyễn đã kí các văn bẳn, hiệp ước đầu hàng Pháp.
- Các cuộc khởi nghĩa đều mang tính địa phương cục bộ, không tạo thành 1 phong trào có liên kết. Ngay như các cuộc khởi nghĩa hưởng ứng Dụ/Hịch Cần Vương cũng tản mát, không có chủ soái và cương lĩnh thống nhất
...
Trích dẫn

2.   Mặt khác cuộc chiến sau 1945 chính thức bắt đầu từ 12/1946 và kết thúc 7/1954 như vậy chưa đầy 8 năm mà sách vở đều nói: Kháng chiến chín năm, 9 năm kháng chiến trường kỳ, Thời 9 năm, Hồi 9 năm…. Có ai và tư liệu nào lý giải vấn đề này không?
Nếu tính từ "Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến" thì đúng là chỉ có gần 8 năm nhưng thực chất thì tiếng súng chống Pháp quay lại xâm lược đã nổ từ ngày 23/9/1945 (Ngày Nam Bộ Kháng Chiến). Vì thế, nói "9 năm" là chính xác.

Trích dẫn
3.   Theo thiển ý, giả sử:

- Phía Pháp đáp ứng yêu cầu rút về các vị trí họ đã giữ từ trước ngày 20 tháng 11 như yêu cầu của Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra ngày 06/12/1946;
- Léon Brum, Thủ tướng mới của Pháp kiên trì thực hiện ý định giải quyết xung đột ở Đông Dương theo cách sẽ trao lại độc lập cho Việt Nam;
- Valluy và d'Argenlieu không khiêu khích Hà Nội nhằm tạo xung đột và đưa Paris vào sự đã rồi;
- Ngày 18/12/1946 chính phủ VNDCCH chấp nhận đình chỉ mọi hoạt động chuẩn bị chiến tranh, tước vũ khí của Tự vệ tại Hà Nội, và trao cho quân đội Pháp việc duy trì an ninh trong thành phố như yêu cầu của Pháp;
- Sáng 19/12 Sainteny gặp và bàn với Hoàng Minh Giám để "tìm giải pháp để cải thiện bầu không khí hiện tại". ..

thì do lập trường 2 bên khác biệt nhau nên cuộc chiến vẫn xẩy ra, có điều ở một thời điểm khác và kết hậu khác. Không rõ ý các bác thế nào?
Có kéo dài hòa hoãn cũng chỉ thêm được 1-2 tuần thôi. Kết cực thì cũng vẫn như đã xảy ra, không có gì  khác.

Trích dẫn
4. Còn “hậu trường” cuộc chiến thì với kiến thức, tư liệu lịch sử cỡ “phổ thông trung học” như tôi thì khó mà có được để lạm bàn. Cần sự góp mặt, tham gia của các bậc có nội lực thâm hậu hơn!


Bác có thể tham khảo Hội nghị Yalta và Hội nghị Teheran - nơi các nước Đồng Minh chia chác quyền lợi sau khi thắng Đức.
Logged
_new
Thành viên
*
Bài viết: 827



« Trả lời #14 vào lúc: 21 Tháng Mười Hai, 2009, 11:24:52 AM »

Bác menthuong cũng có thể tham khảo thêm nội dung Hội nghị Trùng Khánh về vấn đề giải giáp quân tại Đông Dưỡng nữa.  Smiley
Logged
chiangshan
Thành viên
*
Bài viết: 3406


No sacrifice, no victory


WWW
« Trả lời #15 vào lúc: 17 Tháng Sáu, 2011, 11:18:49 AM »

Vừa đọc xong Vietnam 1946: How the War Began của Stein Tonnesson. Trong cuốn này tác giả có nêu ra 1 số giả thuyết liên quan đến việc kháng chiến toàn quốc bùng nổ đêm 19/12/1946:

- Việc phát động chiến tranh là trái với ý định của Hồ Chủ tịch. 1 số thông tin của tình báo Pháp có quan điểm là trong nội bộ CP VN tồn tại 2 phái ôn hòa "moderate" (Hồ Chí Minh, Hoàng Hữu Nam, Hoàng Minh Giám) và phái cực đoan "extremist" (Võ Nguyên Giáp).

- Vụ nổ súng đêm 19/12/1946 có thể do người của Việt Quốc, Việt Cách xâm nhập vào hàng ngũ tự vệ gây ra để phá hoại cuộc đàm phán hòa bình giữa CP VN và Pháp.

- Tướng Giáp đã định hủy bỏ cuộc tấn công và truyền lệnh này xuống các đơn vị VQĐ. Tuy nhiên lực lượng tự vệ - hoặc vì không nhận được lệnh, hoặc vì không chịu chấp hành - vẫn nổ súng.

- Cuối cùng, nhận định của tác giả là tướng Giáp (và CP VN) đã rơi vào bẫy khiêu khích của phái diều hâu trong BCH Pháp ở Đông Dương.

Một số luận điểm của tác giả:

- CP Pháp đã cử Bộ trưởng Bộ hải ngoại Moutet sang Đông Dương để tiếp xúc trực tiếp với CP VN (điều mà BCH Pháp không muốn). Thông tin này được phía Pháp thông báo lúc 14h00 ngày 19/12/1946 cho sĩ quan ta trong ủy ban liên kiểm (giữa lúc TW đang họp ở làng Vạn Phúc). Việc phát động kháng chiến đã làm lỡ một cơ hội tốt để đàm phán và giúp cho BCH Pháp có cớ "ép" CP Pháp vào việc mở rộng chiến tranh (trước đó việc quân đội Pháp nổ súng trước không được chính quốc bật đèn xanh).

- Theo tác giả, các yêu cầu của tướng Morliere nêu ra cho Thứ trưởng Nội vụ Hoàng Minh Giám (1) triệt phá các chiến lũy và ngừng xung đột; (2) giải giáp lực lượng tự vệ "vô kỷ luật và vô trách nhiệm"; (3) thả các công dân Pháp bị bắt; (4) ngừng tuyên truyền thù địch; (5) phối hợp duy trì trật tự không mang ý nghĩa  đe dọa sử dụng vũ lực. Trên thực tế đêm 19/12/1946 quân Pháp ở trong tư thế không sẵn sàng chiến đấu: binh sĩ không được triển khai để chiến đấu và chỉ mới cấm trại trở lại vài tiếng, Sainteny và đại tá Lami - phó của tướng Morliere vẫn dự tiệc ở nhà riêng thay vì chỉ huy sở, theo lãnh sự Mỹ Sullivan sau khi nổ súng lính thiết giáp Pháp phản ứng khá lúng túng và lộn xộn... Tuy nhiên phía VN có thể đã hiểu sai ý nghĩa của "tối hậu thư" này, do trước đó phía Pháp tuyên bố sẽ đảm nhiệm trị an vào ngày 20 nếu công an VN không hoàn thành nhiệm vụ. Sau kinh nghiệm từ sự kiện Hải Phòng (trong đó ta thu được tài liệu về phương án "đảo chính" của quân Pháp), khi 17h00 ngày 19/12 lính Pháp bị cấm trại đột ngột trở lại và lúc 18h30 ngày 19/12/1946 công an của ta báo cáo thiết giáp Pháp xuất hiện tại 5 trục đường quan trọng dẫn vào thành phố, phía VN tưởng rằng quân Pháp chuẩn bị tấn công (và đã rơi vào bẫy khiêu khích).

- Lệnh về ngày giờ nổ súng đã được truyền đi lúc 09h30 ngày 19/12, tuy nhiên đến 20h00 chỉ có tự vệ Hà Nội khởi sự đánh vào các ổ chiến đấu của Pháp kiều mà không có sự tham gia của VQĐ. Phải đến sau nửa đêm các đơn vị VQĐ ở xung quanh Hà Nội và những đô thị có quân Pháp đóng mới bắt đầu nổ súng. Hồi ký của Ngô Văn Chiêu cho biết lúc 16h45 ngày 19/12 đơn vị VQĐ của ông này nhận được lệnh hủy bỏ tấn công. Sau này quân Pháp có thu được chỉ thị của tướng Giáp cho các đơn vị yêu cầu tiêu hủy mọi mệnh lệnh ngày 19/12/1946.

- Nhiều cơ quan của CP VN vẫn ở trạng thái hoạt động bình thường. Quân Pháp thu được bản thảo báo Cứu quốc cho ngày 20/12 kêu gọi nhân dân bình tĩnh và chuẩn bị chiến đấu, ở Bắc Bộ phủ thu được nhiều tài liệu quan trọng chưa tiêu hủy, nhiều tài liệu ghi lại thời điểm làm việc là 18h00 ngày 19/12. Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến cũng không được phát ngay trong đêm 19/12 mà phải đợi đến sáng 20/12 (theo hồi ký tướng Giáp) hoặc 21/12 (theo một số nhân chứng Pháp) mặc dù đài phát thanh nằm sát sở chỉ huy của tướng Giáp ở làng Tây Mỗ.

Mời các bác cho ý kiến.
Logged

Dân ta phải biết sử ta
Cái gì không biết cần tra Gúc gồ
Giangtvx
Thượng tá
*
Bài viết: 12941


« Trả lời #16 vào lúc: 11 Tháng Mười Một, 2011, 10:35:59 AM »

Những thông tin trên với tôi thực sự là mới và sốc vì điều này là rất khác so với các tài liệu ta công bố trước đây. Có lẽ phải sục rất kỹ và tỉ mỉ ở các Viện bảo tàng may ra mới có thể thấy 1 cái gì đó về vấn đề này.

"- Lệnh về ngày giờ nổ súng đã được truyền đi lúc 09h30 ngày 19/12, tuy nhiên đến 20h00 chỉ có tự vệ Hà Nội khởi sự đánh vào các ổ chiến đấu của Pháp kiều mà không có sự tham gia của VQĐ. Phải đến sau nửa đêm các đơn vị VQĐ ở xung quanh Hà Nội và những đô thị có quân Pháp đóng mới bắt đầu nổ súng. Hồi ký của Ngô Văn Chiêu cho biết lúc 16h45 ngày 19/12 đơn vị VQĐ của ông này nhận được lệnh hủy bỏ tấn công. Sau này quân Pháp có thu được chỉ thị của tướng Giáp cho các đơn vị yêu cầu tiêu hủy mọi mệnh lệnh ngày 19/12/1946.

- Nhiều cơ quan của CP VN vẫn ở trạng thái hoạt động bình thường. Quân Pháp thu được bản thảo báo Cứu quốc cho ngày 20/12 kêu gọi nhân dân bình tĩnh và chuẩn bị chiến đấu, ở Bắc Bộ phủ thu được nhiều tài liệu quan trọng chưa tiêu hủy, nhiều tài liệu ghi lại thời điểm làm việc là 18h00 ngày 19/12. Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến cũng không được phát ngay trong đêm 19/12 mà phải đợi đến sáng 20/12 (theo hồi ký tướng Giáp) hoặc 21/12 (theo một số nhân chứng Pháp) mặc dù đài phát thanh nằm sát sở chỉ huy của tướng Giáp ở làng Tây Mỗ."


Điều này có thể có 1 cách giải thích đơn giản : lệnh nổ súng là tuyệt mật nên không được phổ biến rộng rãi (hoặc nghi binh như báo Cứu quốc ?) do đó  mới có hiện tượng như trên.
Logged

chiangshan
Thành viên
*
Bài viết: 3406


No sacrifice, no victory


WWW
« Trả lời #17 vào lúc: 12 Tháng Mười Một, 2011, 12:40:41 PM »

Đúng là có nhiều cái sốc và có thể đảo ngược hoàn toàn cách hiểu từ xưa đến giờ. Lúc nào có thời gian em sẽ trích cụ thể một số thông tin của Tonnesson. Ông này là 1 trong số rất ít sử gia nghiên cứu về giai đoạn 1945-1946, phong cách làm việc khá nghiêm túc, tham khảo tài liệu của cả 2 bên và từng nhiều lần phỏng vấn tướng Giáp.
« Sửa lần cuối: 12 Tháng Mười Một, 2011, 12:47:47 PM gửi bởi chiangshan » Logged

Dân ta phải biết sử ta
Cái gì không biết cần tra Gúc gồ
chiangshan
Thành viên
*
Bài viết: 3406


No sacrifice, no victory


WWW
« Trả lời #18 vào lúc: 14 Tháng Mười Hai, 2011, 11:50:34 PM »

Lược dịch Chương 6 Vietnam 1946: How the War Began - Stein Tonnesson.

AI ĐÃ TẮT NGỌN ĐÈN


Tháng 1-1947, quân Pháp bắt được một bản mệnh lệnh của Võ Nguyên Giáp gửi tới tất cả các đơn vị Việt Nam yêu cầu "tiêu hủy mệnh lệnh ngày 19-12 cùng với mọi phụ lục ngay lập tức".  Điều gì đã không xảy ra đúng vào ngày hôm đó. Những sự kiện của ngày 19-12-1946 vẫn nằm trong khoảng tối của lịch sử. Không chỉ người Việt Nam, mà phía Pháp cũng che giấu điều gì đó.

Lúc 20h03 hay 20h04 - điều này thì chúng ta biết - điện và nước toàn thành phố bị cắt. Vài phút sau, các đơn vị xung kích Việt Nam tấn công thường dân Pháp trong nhà của họ và bắt đi khoảng 200 người. Nhiều người được Surete (mật vụ Pháp) vũ trang và một số đã cố chống trả. Từ 20-30 người Pháp bị giết, một số bị thiêu hay cắt xẻo một cách rùng rợn. Điều này sau đó đã được tuyên truyền Pháp khai thác tối đa, vẽ ra việc Hồ và Giáp phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho việc sát hại công dân Pháp. Sự đổ máu ở Hà Nội đã tiếp dầu cho huyền thoại lưu truyền trong người Pháp về truyền thống tàn bạo với người ngoại quốc ở Viễn Đông, vốn đã thể hiện trong lần quân Nhật hành quyết toàn bộ những người Pháp sống sót sau trận đánh ở Lạng Sơn ngày 11-3-1945, vụ bạo lực ở Cite Heraud tại Sài Gòn ngày 24-9-1945 trong đó 120 người Pháp bị giết, và giờ đến Hà Nội. Một số đặt ra khái niệm "Vespers Bắc Kỳ" khi nhắc tới sự kiện 19-12, ám chỉ tới "Vespers Sicily" ở Palermo vào ngày thứ Hai và thứ Ba trong lễ Phục sinh, 30 và 31-3-1282 khi giới quý tộc địa phương phát động cuộc bạo loạn chống lại sự chiếm đóng của hoàng tử Pháp Charles of Anjou. Trong tiếng hò hét "Giết bọn Pháp", cuộc bạo động lan ra toàn hòn đảo và trên 4.000 người Pháp bị tàn sát. Cũng như Charles đã học được cách không tin bất cứ quý tộc Sicily nào, số phận hãi hùng của người Pháp ở Hà Nội đã tạo nên sự phản đối quyết liệt chống lại bất cứ ý định nào về đàm phán với Việt Minh.

Trong một tiếng rưỡi đầu tiên, tự vệ giữ thế chủ động, nổ súng từ nhiều nơi trong khi tù nhân Pháp bị dẫn giải ra khỏi Hà Nội. Một đầu tàu hỏa được đưa vào vị trí để cản cơ giới Pháp di chuyển và các con đường bị đặt mìn. Xe hơi của Jean Sainteny vấp mìn và ông bị thương nặng. Bộ đội chủ lực của Giáp đóng ở ngoại ô đã không bao giờ tiến vào Hà Nội tham gia chiến đấu. Dường như nhiệm vụ của họ là bảo vệ trung ương và làm dự bị. Khoảng 21h30 quân Pháp đã sẵn sàng phản công. Đến tối hôm sau, sau 24 giờ giao tranh đầu tiên, quân Pháp đã giành quyền kiểm soát khu phố Tây. Đến 4h chiều những người bảo vệ Dinh Chủ tịch đã bị tiêu diệt và lá cờ tam tài được kéo lên trên văn phòng của Hồ Chí Minh. Tuy nhiên cả vị chủ tịch lẫn các lãnh đạo cấp cao đều không bị bắt. Khi cuộc chiến nổ ra họ không ở trong thành phố.

Trong đêm 19 rạng 20-12, các điểm đồn trú khác của quân Pháp trên miền Bắc cũng bị tấn công. Càng xa Hà Nội, nó xảy ra càng muộn. Chỉ ở Hải Dương và Vinh, nơi những đơn vị Pháp nhỏ đã có kế hoạch di tản bất ngờ ngày 21-12 là những người tấn công tiêu diệt được quân Pháp và bắt số còn lại làm tù binh. Đêm 20-12 và sáng sớm 21-12, phát thanh viên trên đài đọc lời hiệu triệu mà Hồ Chí Minh đã chuẩn bị trong đêm 18-19/12: "Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm...". Tại khu phố Hoa-Việt ở Hà Nội, chiến sự tiếp diễn qua tháng 1 và 2. Quân Pháp không dám sử dụng pháo binh theo cách của Đại tá Debes nên người Việt Nam có thể tiếp tục chiến đấu trong 2 tháng trước khi thấy tình hình không thể duy trì và rút số quân còn lại qua sông Hồng. 8 năm trôi qua trước khi thỏa thuận hòa bình đạt được ở Geneva, cho phép Hồ và Giáp trở lại thủ đô của họ. Đơn vị đầu tiên tiến vào ngày 9-10-1954 là Trung đoàn Thủ đô được thành lập từ những người đã chiến đấu với quân Pháp ở Hà Nội từ tháng 12-1946 đến tháng 2-1947.

Niên biểu chung đã rõ ràng, nhưng vẫn còn lại vài dấu hỏi. Vì sao người Việt Nam quyết định chiến tranh? Điều gì có thể giải thích sự trái ngược giữa cuộc tấn công bất ngờ lúc 8h tối 19-12 với 2 bức thư hòa giải được gửi cho phía Pháp trước đó? Vì sao cuộc tấn công lại được thực hiện theo cách lộn xộn như vậy? Vì sao số quân xung quanh Hà Nội không tham gia? Vì sao lời hiệu triệu của Hồ Chí Minh không được phát đi khi cuộc tấn công bắt đầu mà để rất lâu sau đó? Và sự chậm trễ không giải thích được đối với cuộc tấn công ở các nơi khác là thế nào?

Logged

Dân ta phải biết sử ta
Cái gì không biết cần tra Gúc gồ
chiangshan
Thành viên
*
Bài viết: 3406


No sacrifice, no victory


WWW
« Trả lời #19 vào lúc: 14 Tháng Mười Hai, 2011, 11:51:05 PM »

NHỮNG SỰ DIỄN GIẢI

Lời giải thích chính thức đầu tiên của phía Việt Nam đã được chuẩn bị từ trước. Trong một bích chương thiết quân luật, năm, tháng, ngày, giờ (20h00) được điền bằng tay. Nó được dán ở Hà Nội tối hôm đó và được mở đầu bằng tuyên bố "Công-lệnh Đồng bào Thủ đô! Quân Pháp đã khởi hấn ở Hà Nội". Ngày 20-12 trước bình minh, một bích chương phản pháo của Pháp đã sẵn sàng, đưa ra giải thích chính thức của phía Pháp sẽ chi phối toàn bộ truyền thông phương Tây: "Tuyên cáo: Việt Minh đã phản bội và khởi hấn theo chiến thuật của quân Nhật trong vụ đảo chính 9-3-1945. Chính phủ Việt Minh đã tháo chạy. Nhà chức trách Pháp buộc phải chịu trách nhiệm khôi phục trật tự...". Đáng chú ý rằng chính phủ Việt Nam đã bị hạ tầng thành chính phủ Việt Minh.

Tướng Morliere cảm thấy chắc chắn rằng cuộc tấn công được tiến hành theo "kế hoạch định sẵn" được quân đội Việt Nam chuẩn bị theo lệnh của chính phủ. Ông ta thậm chí còn tuyên bố rằng các cuộc tấn công nhằm vào các điểm đóng quân của Pháp diễn ra đồng thời. Cao ủy Sainteny trong bệnh viện tuyên bố "đất nước Việt Nam xinh đẹp đã trở thành mồi cho lũ kẻ cướp, những kẻ rốt cuộc trong lúc ta chờ đợi đã lột bỏ mặt nạ và bộc lộ sự tàn bạo". Leon Pignon không hài lòng với cụm từ "chờ đợi" và yêu cầu không công khai bản tuyên bố này. Một phát biểu khác của Sainteny được đánh giá cao hơn, "Tôi là một trong những người đầu tiên trúng đòn từ sự phản bội không thể bào chữa này, mặc dù tôi mang đến Việt Nam không gì ngoài sự trung thành". Nó được chuyển ngay về Paris và Sài Gòn đề nghị gieo tuyên truyền thêm trong cộng đồng quốc tế cụm từ "lời của người ký hiệp ước 6-3".

Cao ủy lâm thời Valluy ngày 21-12 khẳng định với Paris rằng cuộc xung đột bắt đầu bằng cuộc tấn công bất ngờ theo lệnh của nhà chức trách Việt Nam. Ông ta cũng lặp lại thông tin sai lệch của Morliere về tính "đồng thời" và dùng nó làm bằng chứng cho sự chuẩn bị từ trước. Phó lãnh sự Mỹ O'Sullivan cảm thấy chắc chắn rằng cuộc tấn công được chính phủ Việt Nam lên kế hoạch. Bức điện của ông này gửi Washington không mã hóa đã được Sài Gòn thu, dịch và gửi cho Paris nhằm thuyết phục chính phủ Pháp rằng Hà Nội không phải là một Hải Phòng mới.

Một báo cáo Pignon viết hôm 23-12 liên quan chặt chẽ tới những gì sẽ trở thành phiên bản chính thức của Pháp. Sau khi chỉ ra rằng cuộc tấn công được dựa trên kế hoạch có sẵn, theo kiểu cuộc đảo chính của quân Nhật hôm 9-3-1945, ông ta bổ sung 4 điểm quan trọng. Thứ nhất, nó được dạo đầu bằng một loạt âm mưu nhằm khiến người Pháp tin rằng quan hệ đang có tiến triển, bao gồm cả những bức thư thân thiện của Hồ Chí Minh gửi Sainteny và Hoàng Hữu Nam gửi Morliere, cũng như nỗ lực của các sĩ quan liên kiểm Việt Nam nhằm khiến chỉ huy Pháp cho xả trại số lính Pháp đang bị cấm trại và cho phép họ vào thành phố. Thứ hai, mục đích của âm mưu trên là đảm bảo bất ngờ hoàn toàn: người Việt Nam dự định sẽ tiêu diệt lính Pháp khi họ đang phân tán trong các nhà hàng và rạp chiếu bóng. Thứ ba, ban đầu âm mưu đó thành công, và bộ chỉ huy Pháp trên thực tế đã quyết định cho binh sĩ xả trại vào buổi tối, nhưng sau cảnh báo của một điệp viên, Morliere đã vội vã triệu hồi binh lính, cứu họ thoát khỏi số phận như của thường dân Pháp. Thứ tư, âm mưu này cho thấy toàn bộ chính phủ Việt Nam, bao gồm cả Hồ Chí Minh và Hoàng Hữu Nam muốn tiêu diệt quân đồn trú Pháp: nước Pháp đang phải đối diện với một khối thống nhất quyết tâm xóa bỏ sự hiện diện của Pháp ở Đông Dương. Pignon hy vọng điều này sẽ làm sáng tỏ cho nước Pháp và dư luận quốc tế về bản chất thật của Việt Minh. Dẫn giải của Pignon sẽ trở thành cơ sở cho phiên bản tiêu chuẩn của phương Tây về sự bắt đầu chiến tranh. Trong nhiều năm, nó dập tắt mọi giải thích đối nghịch. Sự đơn giản, cấu trúc logic và hình ảnh lôi cuốn về một điệp viên đơn độc đã cứu sinh mạng của hàng trăm chàng trai Pháp giúp bức tranh của Pignon sống sót bất chấp những bằng chứng mà nó không giải thích được.

Thật trớ trêu, những tài liệu của phía Việt Nam về ngày 19-12 lại có xu hướng xác nhận lời của Pignon. Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra lời giải thích công khai đầu tiên trong bài phát biểu trên đài ngày 25-12, quy cho phía Pháp trách nhiệm gây ra bùng phát xung đột. Họ đã đưa ra "tối hậu thư" ngày 19-12, yêu cầu kiểm soát công an. Khi người Việt Nam từ chối, "chiến sự bùng nổ", Hồ nói. Nếu AP dịch chính xác bài phát biểu này, những lời Hồ nói khá là đáng ngạc nhiên. Chuyện buộc tội đối phương nổ súng trước là bình thường. Khi nói chiến sự "nổ ra", thực tế Hồ đã thừa nhận phía của ông giành thế chủ độ. Ông không nói cụ thể hơn trong một bản bị vong lục ký ngày 31-12 nhằm chứng minh phía Pháp chịu trách nhiệm gây ra chiến tranh. Ông nhắc đến 3 "tối hậu thư", 2 trong ngày 18-12 và một trong ngày 19-12 nhưng mô tả cuộc tấn công mà không có quy kết cụ thể: "Cuộc tấn công chúng khởi đầu đột ngột trong tối 19-12, và đến nửa đêm, những sự chuẩn bị cuối cùng đã gần như hoàn tất [lantombée de la nuit, presque les derniers préparatifs sont accomplis].” Ngay cả trong bức bị vong lục được chuẩn bị kỹ càng và tương đối tin cậy này - một nguồn quý của cuốn sách này, Hồ cũng không đi xa hơn việc nói chung chung rằng người Pháp đã "bắt đầu và muốn" có chiến tranh (déclenché et voulu par les colonialistes français). Đảng cộng sản Pháp sau này sẽ liên tục đặt câu hỏi cho những đồng chí Việt Nam của họ về sự thật của ngày 19-12, nhưng chỉ nhận được những câu trả lời tránh né.

Năm 1948, phái đoàn chính thức của Việt Nam ở Pháp xuất bản một cuốn sách nhỏ bằng tiếng Anh, kết tội trực tiếp người Pháp, "Xung đột nổ ra đêm 19-12 không phải do phía Việt Nam bắt đầu, mà do quân Pháp dưới cái cớ phía Việt Nam sẽ tấn công họ". Các tài liệu lịch sử chính thống của Việt Nam sau này tuyên bố rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận ra không thể tránh khỏi chiến tranh đã phát tín hiệu đồng ý cho toàn dân kháng chiến. Trong cuốn Việt Nam: A Long History đã được xuất bản nhiều lần ở Hà Nội, Nguyễn Khắc Viện cho rằng Hồ Chí Minh kêu gọi toàn quốc kháng chiến đêm 19-12. Ông trích dẫn lời kêu gọi và kết luận, "Cuộc kháng chiến đến thời điểm đó mới chỉ giới hạn ở Nam Bộ đã lan rộng ra toàn quốc". Vấn đề là lời kêu gọi của Hồ trên thực tế không được phát đi cho đến ngày hôm sau.
Logged

Dân ta phải biết sử ta
Cái gì không biết cần tra Gúc gồ
Trang: « 1 2 3 4 5 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM