Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 19 Tháng Một, 2019, 11:20:06 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
 51 
 vào lúc: 18 Tháng Một, 2019, 09:58:32 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
       
       Điện tín của tướng de Gaulle gửi Thủ tướng Anh

        Lagos, mùng 3 tháng mười 1940,

        I. — Tướng de Gaulle đã chú trọng đặc biệt lần thử nhất đến sự kiện sau đây : trong một bản thông cáo chính thức, chính phủ Vichy đã nói đến những trường hợp nào nước Pháp chính thức có thể  trở lại tiếp tục cuộc chiến tranh bên cạnh nước Anh.

        II.— Chính sách của Vichy đã tạo ra những việc đã rồi, sự vận động trên đây phải coi là dấu hiệu của sự hỗn loạn chính trị gần tới mức tuyệt vọng, chứ không thể cho là nhà cầm quyền thẳng thắn thú nhận lỗi lầm trọng đại đối với quốc gia và quốc tế.

        III.— Trong trường hợp nào cũng cần phải nhấn mạnh điểm sau đây :

        Mặc dầu chính phủ Vichy có ngày thiên chuyền toàn phần hay một phần sang Bắc Phi và tuyên bố rằng trở lại cuộc chiến, chính phủ ấy cũng không có đủ uy tín và hiệu năng để điều khiên chiến tranh. Sau khi đã hoàn toàn chịu ách thống trị của địch và tước khí giới của Đế Quốc, chính phủ ấy không còn uy tín dễ dẫn dắt và thu hút những người họ kêu gọi cầm sủng ra trận.
IV.— Chính phủ Anh có thể thỏa thuận với chính phủ Vichy những điều khoản liên hệ đến việc trao đổi kinh tế giữa khu vực không bị chiếm đóng của chánh quốc với Đế Quốc Pháp, nhưng sự thỏa thuận ấy sẽ cải thiện ít ra trong một thời gian ảnh hưởng của Vichy đến các thuộc địa ; hiện thời ảnh hưởng ấy đang tan rã. Như vậy thì tốt hơn hết là nên đề nghị với Vichy một giải pháp tiếp tế trực tiếp của các hội từ thiện Hoa Kỳ, với điều kiện kiểm soát chặt chẽ. Trong trường hợp ấy, và phù hợp với một đề nghị trước đây của tướng de Gaulle, nhưng sự thỏa thuận về việc tiếp tế nên cho là thực hiện theo lời yêu cầu của tướng de Gaulle .

        V.— Tướng de Gaulle lấy làm hài lòng mà ghi nhận rằng chính phủ Anh đã thông báo cho chính phủ Vichy biết :

        a) Quyết định nâng đỡ phong trào de Gaulle tại các thuộc địa muốn tập kết và chấp nhận quyền hành của ông ;

        b) Ý định chính thức giúp nước Pháp phục hồi độc lập và hùng cường khi hết chiến tranh, nhất là đối với những thuộc địa ấy.

       Điện tín của tướng de Gaulle gửi ông Winston

        Douala, 12 tháng mười 1910

        Sau khi nghiên cứu sâu rộng tình hình địa phương, tôi quyết định thanh toán vấn đề Libreville càng sớm càng hay. Nhiều tin tức nhận được cho biết rằng tình trạng Libreville rất nghiêm trọng về phương diện thực phẩm và các đồ tiếp tế khác. Điều quan trọng sinh tử là không để lọt vào Libreville hay Port - Gentil một sự tiếp tế hay viện trợ bất cứ  loại nào. Mặt khác, kể đến điều kiện thời hạn cần có để ráp phi cơ và bố trí lực lượng, tôi có ý định phóng ra cuộc hành binh trong một tuẫn lễ nữa.

        Trong lúc này và để đề phòng biến cố về sau tôi cho rằng điều tối yếu là ngăn cản mọi cuộc tấn công đường biển của Vichy vào Trung Phi, Dahomey, Côte clTvoưe và Guinẻe, để tránh mọi sự hiều lầm vời Vichy, tôi đề nghị chính phủ Anh cảnh cáo ngay chính phủ Vichy rằng, vì lý do an ninh tuyệt đối nước Anh không thế cho phép chiến hạm của Vichy lai vãng đến Nam Dakar nếu không có bảo tin trước. Đã có lời cảnh cáo ấy mà tầu nào còn lai vãng đến đây thì sẽ bị coi là tầu địch.

 52 
 vào lúc: 18 Tháng Một, 2019, 10:30:05 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Viet Trung 51
Sân bay Yên Bái chụp từ máy bay trinh sát Mỹ. Ảnh NET.

 53 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:58:43 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

*

*        *

        Tuy vậy, những sự việc đang sửa soạn trong bóng tối. Ai nấy đều cảm thấy nó đến gần với một hy vọng băn khoăn, cố tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ của những thay đổi tất nhiên và chưa rõ ấy.

        Thoạt đầu là những tiếng điện thoại từ trung đoàn và sư đoàn gọi xuống muốn biết hiện trạng đúng về các phương tiện vận tải của phi đội. Rồi một đồng chí thợ máy của phi dội 3 đóng ở Cơ-rông-stát đi ngang qua vào thăm. Cóng tê vì cuộc hành trình trong khoang ca-mi-ông qua eo biển đóng băng, anh uống nước chè nóng ở chỉ huy sở cho ấm người lại. Suốt dọc đường, từ Cơ-rông-stát đến dải Lưỡi cáo, pháo Đức không ngừng bắn xả vào ca-mi-ông của anh; anh bị kích thích vì cảm xúc và đang muốn nói. Nghe chuyện anh, đoán được là phi đội 3 sắp rời Cơ-rông-Stát, và người ta gọi anh về sư đoàn về những vấn đề cung cấp liên quan với cuộc rời đi ấy.

        - Về quân số bay, các đồng chí chỉ còn ba thôi à? - Anh hỏi lần lượt nhìn Rát-sô-khin, Sê-rốp và Lu-nin. - Bên tôi, còn bốn người, nhưng chỉ còn ba máy bay.

        Vài ngày sau, giữa hai trận bão tuyết thì đồng chí Prốt- cua-ri-a-kốp chỉ huy trưởng trung đoàn đến thăm. Một hộ pháp mặt rộng, mắt xanh, răng rất trắng và giọng nói ồm ồm. Đồng chí thiếu tá đến bằng khu trục, một I-16 của phi dội 1 đi hộ tống. Trước chiến tranh, anh đã nổi tiếng, vì đã thử lửa ở Khan-khin-gôn, và được tặng huân chương ở đó. Lu-nin chưa trông thấy anh lần nào. Hầm chỉ huy sở trở nên bé nhỏ quá khi Prốt-cua-ri-a-kốp cúi đầu bước vào, và các sĩ quan đứng nghiêm phải dán mình vào tường.

        Đồng chí nghe Rát-sô-khin giới thiệu phi đội, dang đôi tay kếch sù và ôm hôn anh đẫy tay, rồi bắt tay Lu-nin vẻ kính trọng rõ rệt, cái bắt tay gớm ghiếc quá làm Lu-nin dù bàn tay đã lớn mà cũng đau gần muốn nhăn mật. Rồi, theo sau là Rát-sô-khin, anh đi kiểm tra máy móc, Lu-nin và Sê-rốp ở lại trong hầm.

        Trở về, sau chừng bốn mươi phút, Rát-sô-khin mặc vội quần áo, mặc tất cả những gì ấm nhất. Lu-nin hỏi:

        - Đồng chí trung đoàn trưởng ở đâu?

        - Đồng chí đợi tôi ở ca-mi-ông. Chúng tôi lên sư đoàn. Đêm tôi về.

        Sau khi nhìn xem có chắc chắn rằng chỉ có Lu-nin và Sê-rốp trong hầm, anh thêm khẽ:

        - Trung đoàn di chuyển đến địa điểm mới.

        - Bao giờ đi?

        - Sắp.

        - Chúng ta cũng đi chứ?

        - Tất nhiên.

        - Đi đâu?

        - Tôi không rõ.

        - Đồng chí Prốt-cua-ri-a-kôp biết chứ?

        - Có thể.

        Còn lại hai người, Lu-nin và Sê-rốp đoán già đoán non. Đi đâu? Chắc xa. về hậu phương để nhận tiếp viện phi công và máy bay chăng? Không chắc. Phi công và máy bay có thể gửi đến đây. Mặt trận khác ư?

        Họ thấy là họ không muốn đi. Chưa làm được gì ở đây cả. Thành phố vẫn bị vây, chưa trông thấy đoạn cuối của cuộc phong toả. Ở đây họ đã chiến đấu cạnh Ka-ban-kốp, Sê-pen-kin, Bê-sây-tốp. Bỏ Lê-nin-grát mà đi thì đáng xấu hổ.

        Sáng, Rát-sô-khin trở vế với Prốt-cua-ri-a-kốp. Đồng chí Prôt lại cất cánh bay. Tuy thức suốt đêm ở sư đoàn, Rát-sô-khin vừa phấn khởi vừa lo việc. Lu-nin và Sê-rốp không hề bao giờ hỏi anh về những lệnh đã nhận được. Nhưng tự anh báo cho họ biết:

        - Sắp rồi!

        - Bao giờ? - Sê-rốp hỏi.

        - Đợi lệnh. Phải chuẩn bị. Nhân viên dưới đất đi trước. Chúng mình theo sau bằng máy bay.

        - Xa không?

        - Không xa lắm. Chúng mình là không quân thuộc Hải quân, không bao giờ xa Hạm đội quá.

        Họ thở ra. Sao không nghĩ đến cái ấy từ trước nhỉ? Hạm đội ở Lê-nin-grát, thì họ không thể xa thành phố được. Rát-sô-khin nói:

        - Ở đây hiện nay thì yên tĩnh. Chẳng có gì làm. Có những khu vực quan trọng hơn.

        Anh cau mày dáng có ý nghĩa, cúi xuống và nói thêm trong một hơi thoảng:

        - Con đường.

        Lu-nin hiểu ngay lập tức và reo lên:

        - Vậy là có một con đường?

        Rát-sô-khin gật.

        - Qua hồ La-đô-ga?

        Rát-sô-khin lại gật và nói thêm, một tia chớp đắc thắng trong khoé mắt:

        - Tôi vẫn biết từ trước là sẽ có một con đường.

        Ở phi đội, tiếng đồn đã mấy ngày nay là người ta làm trên băng hồ La-đô-ga, một con đường nối Lê-nin-grát với hậu phương. Lu-nin không biết có nên tin không nhưng nếu thật có con đường đó, thì dù khả năng đi lại được bao nhiêu, cái mộng cuối cùng của bọn Đức cũng tan vỡ. Tuy vậy anh không tưởng tượng được ra con đường: làm sao làm được đường trên cái hồ mà hầu hết các bờ đã ở trong tay quân Đức và quân Phần Lan? Làm thế nào bảo vệ được cái dải hẹp, dài, trông, lại ở trên băng mà trên đó thì không thể dựng được bất cứ một công sự nào. Rát-sô-khin nói:

        - Chúng ta phải có trách nhiệm báo vệ con đường ấy.

        Anh không nói được gì hơn, vì cũng không hiểu gì hơn và đã mắc hết tâm trí vào cái khối việc rất bận rộn là chuẩn bị cho nhân viên chuyên môn và máy móc lên ca-mi-ông.

 54 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:57:48 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx
     
        — Nhưng mà tui và đứa trẻ đáng thương ấy đã phạm tội gì ? Phret ! Điều vô lý đó không thể có được.

        — Tội của Ac-nét là đã thừa hưởng gia tài giàu sụ của ngài Mê-nen-dô.

        — Lúc ấy tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả kia mà !

        — Lòng hiến danh của cha cố đã vạch sẵn mọi kể hoạch. Lão cần có một người đàn bà giàu có sang trọng, thêm vào đó cú một số phận đấy bi thảm để dựa vào người đó mà gây uy thế cho ông ta, như việc đội quân thập tự chinh và trường của các hiệp sĩ chẳng hạn. Có một điều ông ta phạm sai lầm nghiêm trong ở chỗ đã cộng tác với Nun-ke. Hai con sói trước hay sau rồi cũng sẽ cào cấu nhau vì con mồi mà thôi.

        — Tôi không chịu nổi, không nghe tiếp được nưa. Anh hãy đợi một tí để tôi sắp xếp lại các ý nghĩ của mình đã... Chúng tản mạn trong tôi và đầu tôi sắp biến thành khói mất rồi... tôi như lao đầu xuống một vực thẳm và tất cả như bị đứt tung hết trong tôi... Phret ! Lúc này anh đừng đi vội, lúc này anh đừng... Tôi cần phải làm một cái gì đó, có điều không biết phải làm gì. Trời ơi ! Tôi không còn đủ sức lực để cử động nữa... Anh hãy giúp tôi đứng dậy. Tôi phải đi, đi ngay bây giờ không phút giây chậm trễ... và dường như mọi giọt máu trong cơ thể tôi khô cạn cả rồi...

        Ac-net áp hai lòng bàn tay vào hai bên thái dương người lắc lư nhè nhẹ, mắt nhìn đăm đắm vào khoảng không và cứ nhắc đi nhắc lai mãi câu mình cần phải đi ngay lập tức. Việc kiệt sức bất ngờ này làm Gri-gô-ri còn lo sợ hơn nỗi thất vọng cuồng nhiệt lúc này.

        — Hãy bình tĩnh lại đi, Ac-net ! Ngay trong giây lát này thôi ! — Anh kêu lên, dứt tay chị ra khỏi thái dương và giữ chặt trong tay mình. — Bây giờ Ac-net hãy nghe tôi, Ac-net có nghe tôi nói gì không ? Hãy nghe tôi ! Bình tĩnh chuẩn bị cho cuộc hành trình ngay hôm nay lúc trời vừa tôi. Ac-net sẽ viết lại vài dòng cho Nun-ke viện vào việc bệnh tình trầm trọng của I-ren để giải thích lý do việc khởi hành cấp tốc của mình. Trong thư đó Ac-net nhắc đến việc lá thư linh mục gởi cho các tín đồ mà Đôm-rai-tơ đưa tới đã được Ac-net mang theo, và sẽ đem trình ở Rôm. Và Ac-net viết một lá thư nữa cho tôi. Hãy xin lỗi là không kịp chào tạm biệt và hứa rằng trong hai tuần lễ sẽ trở lại... Ac-net nên ký tên là : «Ac-net của anh», nếu được thì nội dung thư nên dành cho tôi vài lời thân mật âu yếm. Tôi đề nghị như thế là để cho Nun-ke và Đôm-rai-tơ đừng đánh hơi nghi ngờ việc ra đi của Ac-net có bàn tay của tôi, như vậy sẽ nguy hiểm cho tôi... Tiền Ac-net đã có rồi, giấy từ hộ chiếu thì cha An-tô-ni-ô đã lo sẵn. Tôi và ông ta đa thỏa thuận với nhau...

        — Cha An-tô-ni-ô ! — Cái tên này đã kéo Ac-net ra khỏi trạng thái đờ đẫn, chị bật dậy — Thế mà anh còn khuyên tôi nên khởi hành với lão ta nữa ư ?

        — Đúng và vì đó là con đường thoát duy nhất, và lúc này ông ta ở trong tay Ac-net. chứ không phải Ac-net nằm trong tay ông ta. Chỉ khi nào ông ta xếp đặt mọi công việc ở Rôm cho Ac-net, Pe-pi-ta, Pê-đrô và I-ren xong thì khi đó Ac-net mơi trao giấy ủy quyền sử dụng một phần số tiền gửi ở nhà băng cho ông ta. Lẽ dĩ nhiên Ac-net sẽ chừa lại cho mình số cần thiết để cho I-ren chữa bệnh và cả nhà sống... Tôi biết rằng phải đi cùng với lão cha cố, Ac-net sẽ bực mình ghê tởm. Nhưng Ac-net hãy tự kìm chế mình. Vì I-ren, vì sự yên lòng của tôi và vì tương lai của chính Ac-net nữa. Hãy hứa là Ac-net sẽ làm đúng như tôi yêu cầu đi !

        — Thế còn anh, Phret ? Anh nỡ bỏ mẹ con tôi chơ vơ một thân, một mình trong cái thế giới hoàn toàn xa lạ đó sao ?

        Gri-gô-ri sợ câu hỏi này nhất.

        — Nếu thoát được khỏi đây, nhất định tôi sẽ tìm đến với Ac-net. Nhưng tôi không thể hứa là sẽ mau chóng đâu. Vòng dây thòng lọng thắt quanh tôi chặt lắm.

        — Làm sao tôi yên tâm được khi biết rằng nguy hiềm luôn rình mò đe dọa anh ?

           — Một mình tôi sẽ dễ xoay xở hơn.

        — Tôi sợ tất cả mọi thứ, Phret ạ ! Sợ cuộc hành trình, sợ cái đất nước xa lạ nơi tôi cần phải đến, sợ sự quanh

        hiu cô độc... Sợ tôi không tự kìm hãm nổi mình vì nhưng điều xấu xa bẩn thỉu tôi đã làm vì dại dột, thiếu hiểu biết... Nếu có anh bên cạnh...   

        — Tôi có bạn bè ở nước Ý. Mà một người trong số đó là Mác-ti-ni, và đây là địa chỉ của anh ấy...— Grỉ-gô-ri xé một từ giấy ở sổ tay... — Ac-net hãy theo địa chỉ này, nên nhớ lấy, rồi đốt tờ giấy đi. Ban tôi, Mác-ti-nit là một con người tuyệt diệu, sẽ sẵn sàng giúp đỡ Ac-net.

        — Anh có nhắn gì với anh ấy không, Phret ? Mà sao bỗng dưng arih nhìn tôi với anh mắt lạ thế ? ...

        Giữa lúc này Phret nhìn Ac-net vẻ do dự vì sực nghĩ ra rằng cái tên Phret Sun không có nghĩa gì với Mác-ti-ni cả. Ta hãy tự xưng là Hen-rích-phôn Gôn-rinh ư ? Không, không thể thể được ! Chỉ có Mac-ti-ni mới giúp đỡ được mẹ con Ac-net mà thôi...

        — Anh ấy không nhận ra tôi ở cái tên này đâu. Ac-net hãy nói rằng Ac-net từ chỗ người bạn ở Ca-sten la Phông đã cùng với anh ấy đi đàm phán với Ga-ri-ban-đi1. Qua đó anh ấy sẽ nhận ra và Ac-net hãy nói thêm rằng: Tôi vẫn còn nhở câu anh ấy nói : «Thà làm kẻ hy sinh còn hơn là tên đao phủ...» Đó là câu nói của một nhà văn anh ấy rất thích. Còn về trường thì Ac-net nên im lặng. Chỉ nên nói rằng chúng ta quen nhau ở Tây Ban Nha. Rồi tôi sẽ tự nói rõ với anh ấy...

        — Chúng tôi đợi anh, Phret ạ ! Tất cả chúng tôi... Tôi, I-ren, Pê-đrô, Pê-pi-ta và hy vọng rằng cả Mác-ti-ni nữa ! — Ac-net quay đi để giấu mấy giọt nước mắt...

        — Tôi không có quyền làm chậm trễ cuộc hành trình của Ac-net. Nào, người hành hương nhỏ bé của  tôi! Một lần nữa tôi nhắc lại : viết thư cho Nun-ke và cho tôi. Và chỉ khi nào mọi việc ở thành Rôm xong xuôi mới trao giấy ủy quyền về việc sử dụng sổ tiền cho lão cố đạo. Đồng thời lúc đó có thể nói thằng với lão là Ac-net nghĩ gì về lão... Tờ giấy ghi địa chỉ bạn tôi Ac-net nhớ đốt ngay đi... và bây giờ ...

        — Ac-net bước lùi lại và yếu ớt, rã rời dựa vào thành cửa.

        — Anh đừng đi vội, hãy ở lại một phút...

        — Tôi cũng không muốn đi mà không từ giã Ac-net như một người thân yêu ! Tôi muốn giữ lại hình ảnh vui vẻ của Ac-net trong trí nhớ. Ac-net cười đi... và cho phép tôi hôn vào mắt Ac-net để Ac-net đừng quên...

        — Còn I-ren ! Anh không giã biệt cháu ư ?

        — Không nên ! Để từ giờ cho đến tối cháu đừng biết tí gì về cuộc hành trình... Ngược lại, tôi sẽ gặp Pê-pi-ta để dặn dò bà ấy đôi điều...

        Gri-gô-ri bước vội xuông bậc thang không dám nhìn lại. Phải chăng anh đã cứu thoát người đàn bà tội nghiệp và đứa con đáng thương của chị...

------------------
       1. Du kích Ý.

 55 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:57:07 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Có thể có người đặt câu hỏi, tại sao lại như vậy, ngày hôm qua họ còn là đảng viên cộng sản, vậy mà nhanh chóng trở thành tay sai của quân Đức. Họ đã được trả công thế nào? Hôm nay chỉ là một yêu cầu về thông tin, nếu anh không nộp thông tin thì chúng tôi đã có hóa đơn trả tiền, và chúng tôi sẽ công bố. Vì quá sợ bị lộ họ đã cung cấp tiếp thông tin. Hôm sau, bọn Đức lại đòi hỏi thông tin nhiều hơn và trả tiền nhiều hơn. Sau đó sẽ là lúc bọn Đức yêu cầu gây bạo loạn.

        Hạt nhân của âm mưu này là 13 kẻ phản bội đã nêu ở trên, đã bán linh hồn cho Đức quốc xã và bị bọn chúng thúc đẩy phải tổ chức bạo loạn. Tôi cho rằng bọn người này đã trở thành con rối trong tay Đức quốc xã.

        Tukhachepxki là một nhân vật rất đặc biệt. Tôi đã từng hỏi ông ta: Làm thế nào mà trong ba tháng anh có thể xây dựng một sư đoàn đến bảy ngàn quân sư đoàn gì mà chỉ có bảy ngàn quân? Đó chỉ có thể là một sư đoàn không có pháo binh, hoặc là một sư đoàn có pháo binh mà lại không có các đơn vị yểm trợ. Nói chung, đó không phải là một sư đoàn đó là một mớ hỗn độn. Tôi có hỏi Tukhachepxki: Anh là một người tự cho là hiểu biết trong lĩnh vực quân sự, tại sao anh lại đưa quân số một sư đoàn có 7.000 người mà lại đòi hỏi phải có 60-90 khẩu cối và 20 khẩu pháo? Phải có được từng đó xe tăng, từng đó khẩu pháo? Từng đó khẩu đại liên? Ở đây chỉ có thể là một trong hai con đường: Hoặc là không có vũ khí hiện đại gì mà chỉ toàn súng trường, hoặc là phải trang bị toàn vũ khí hiện đại.

Lũ người này chỉ có thể gọi là tay sai của Đức quốc xã chúng âm mưu làm gián điệp cho Đức, âm mưu trao Lêningrad, Kiép cho Đức. Bọn ngu ngốc này tưởng rằng chúng ta mù tịt không biết gì. Chúng âm mưu bắt toàn bộ chính phủ ở Kremli, rất may là chúng ta đã biết tất cả.

        Và bây giờ tất cả các vị từng là cán bộ chính trị, các vị lãnh đạo đang ngồi và khóc trong nhà tù.

        Vấn để thứ hai - Tại sao các vị quan này lại dễ dàng bị mua chuộc như vậy? Trong số 300-400 vị, cũng đã từng có một số là người tốt.

        Nếu nói rằng họ là những người có tài năng thì tôi không dám chắc. Đã bao nhiêu lần họ công khai chống lại Lênin, chống lại Đảng và mỗi lần đều thất bại, rồi bấy giờ họ lại dấy lên âm mưu bạo loạn và lại bị phát giác. Họ cũng không phải là tài năng gì, từ năm 1921 đến 1937 luôn bị thất bại.

        Vậy tại sao họ lại dễ dàng bị mua chuộc như vậy? Đây là vấn để rất nghiêm trọng. Tôi cho rằng, bằng cách nào đó họ tỏ ra bất mãn. Trước kia họ đã từng là người của Trotxki, của Dinôviép và nay họ không được thăng tiến như ý muốn, trong khi họ cho rằng mình là người rất có khả năng.

        Bắt đầu từ các nhóm tư tưởng bất mãn, sau đó thì đi xa hơn. Họ lý luận thế này để lôi kéo người khác: Đấy, bây giờ ủy ban an ninh là của chúng tôi, điện Kremli trong tay chúng tôi, vì rằng Pêtecsơn là phe chúng tôi, quân khu Moxcơva cũng trong tay chúng tôi. Hãy gia nhập đội ngũ ngay, nếu không ngày mai chúng tôi cướp được chính quyền thì các anh không có sơ múi gì. Một số phần tử yếu đuối, thiếu kiên định đã tin theo họ.

        Vấn để thứ ba - Tại sao chúng ta quá do dự như vậy trong xử lý vấn để này? Các dấu hiệu thì đã có. Vào tháng hai, chúng ta đã họp hội nghị Trung ương. Có cái gì đó do dự, vấn đề ở đây là gì? Có thể là do chúng ta không có khả năng, hay là chúng ta đã làm ngơ? Có lẽ có cả hai nguyên nhân.

        Tất nhiên, quân đội luôn gắn liền với đảng, với đất nước, mà ở trong đảng như chúng ta đã biết người ta đã nghĩ nhiều về các thành tích đã đạt được: nào là kế hoạch luôn hoàn thành, đời sống mỗi ngày khá hơn, vị thế của đất nước trên trường quốc tế ngày càng cao, quân đội từ các đơn vị đến cấp chỉ huy tối cao đều rất ổn, lực lượng hùng mạnh, tất cả mọi thứ đều tiến về phía trước. Một số người bắt đầu thỏa mãn và nghĩ rằng: Còn gì là không tốt nữa, chả lẽ trong lúc mọi cái đểu tốt lại có kẻ định làm phản ư? Đó chính là sự mất cảnh giác chính trị.

        Thành tích là rất tốt và chúng ta phấn đấu để có nhiều thành tích. Nhưng bên cạnh đó, thành tích có cái bóng của nó. Đó là bệnh tự mãn - Đó chính là điều tôi muốn nói về tín hiệu cảnh báo. Tôi muốn nói là các tín hiệu cảnh báo từ cơ sở rất yếu. Giá như chúng ta cảnh báo sớm hơn như Lênin đã từng dạy rằng mỗi đảng viên cộng sản, mỗi một người ngoài đảng có trách nhiệm nói lên các yếu điểm, phải nhận xét và đưa ra ý kiến. Đáng lẽ ra từ Trung ương phải có một phương tiện để kiểm tra, đó là kiểm tra công việc mà kết quả của công việc cụ thể thì chỉ có cơ sở là nhìn thấy rõ nhất.

        Chúng ta còn có khuyết điểm là thiếu kiểm tra từ trên xuống. Chúng ta lập ra Bộ tổng tham mưu là để làm gì? Chính là để kiểm tra các tư lệnh quân khu. Tôi chưa hề nghe thấy về việc Bộ tổng tham mưu tiến hành kiểm tra con người cụ thể, rằng họ đã biết được điều gì đó không bình thường của Ubôrêvích (tư lệnh quân khu Bêlôrutxi - N.D) và vạch trần các âm mưu của ông ta. Điều đó là không chấp nhận được. Tất nhiên có một thực tế là người ta không dám động đến các tư lệnh quân khu. Điều này là không được. Bộ tổng tham mưu tồn tại là để từng ngày kiểm tra mọi việc, đưa ra các ý kiến, điều chỉnh các sai lầm. Tôi chưa nhìn thấy dấu hiệu chứng minh rằng Bộ tổng tham mưu đã đứng ở một tầm cao cần thiết để lựa chọn cán bộ. Không chú ý đầy đủ đến việc bổ nhiệm và phân bổ cán bộ chỉ huy các cấp. Chúng ta chưa chú ý khi bổ nhiệm Tổng cục cán bộ cũ, trong một thời gian dài đã có các nhân vật như Garcayưi, Xayixki, Phendman, Ephimốp ngồi ở vị trí này. Mà họ thì không hề có một chút thực tế nào. Đâu là điểm yếu của họ? Đó chắc là vì họ không có liên hệ với nhân dân. Họ tìm cách chỉ huy từ trên xuống, tìm cách tách rời nhân dân, tách ròi quân đội và dựa vào bè lủ Đức quốc xã, có người lo sợ rằng thay đổi một số lượng lớn cán bộ chỉ huy như vậy thì lấy đâu ra người. Xin nói rằng, trong quân đội chúng ta có rất nhiêu tài năng. Không nên sợ khi tiến cử các cán bộ trẻ từ dưới lên.

        Vì vậy, chúng ta cần tìm kiếm mở rộng đội ngũ cán bộ tốt... Đây là vấn đề không nhỏ. Trong số chúng ta có một số còn mơ hồ. Nếu trong thực tế, số cán bộ này tự giác khai báo thì nên tha thứ cho họ, cần giúp đỡ họ. Cũng như trước kia khi giặc cướp đã đầu hàng, nộp vũ khí thì chúng ta tha thứ cho họ, sự tha thứ là cần thiết. Tôi xin hứa như vậy.

 56 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:56:14 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Sau khi họ trèo bậc cầu thang lên tầng tiếp theo, Papen đến gần họ. Papen đã lao ra khỏi bàn ăn tối ở Herrenklub nhưng vẫn trông hoàn hảo trong chiếc áo choàng vải tuýt xám và chiếc mũ mềm đen. “Phó Thủ tướng Herr, đây là tín hiệu Chúa ban cho chúng ta!” - Hitler reo lên. “Nếu vụ hỏa hoạn này là hành động của cộng sản như tôi tin thì chúng ta cần phải tiêu diệt nhanh những kẻ gây tai họa chết người này bằng một quả đấm thép!” Papen cảm thấy an tâm vì những tấm thảm Goblanh1 vẫn chưa bị cháy và thư viện vẫn nguyên vẹn. Khi Hitler mời ông tham dự cuộc họp ở văn phòng của Goring để quyết định nên làm gì, ông từ chối lịch sự nhưng mỉa mai. ông nghĩ trước tiên ông nên báo cáo với Hindenburg.

        Ngọn lửa dường như làm Hitler mê hoặc. Sau khi đến văn phòng của Tổng thống ở tòa nhà quốc hội, ông ngả người ra lan can đá để quan sát thảm họa vừa rồi cứ như ông bị ngọn lửa thôi miên. Lúc này, trong phòng họp các bộ trưởng nội các và những người quyền cao chức trọng khác như Hoàng thân Awi, thị trưởng thành phố Berlin, cảnh sát trưởng thành phố và Đại sứ Anh đã có mặt đây đủ. Sau đó, người đảm trách nhiệm vụ điều tra ban đầu bước vào. Rudolf Diels, Giám đốc cảnh sát chính trị của Bộ Nội vụ Phổ, đã đến và báo cáo với Hitler và Goring rằng đã bắt được kẻ gây ra vụ hỏa hoạn, kè đó là một người quốc tịch Hà Lan tên là van der Lubbe, anh ta cởi trần, đang ở trong tòa nhà quốc hội. Khi người thẩm vấn giận dữ hét lên “Tại sao anh lại làm vậy”, chàng trai có quan điểm cấp tiến này đáp: “Để phản đối”.

        Goring bắt đầu hét lên những câu khẩu hiệu và mệnh lệnh: “Đây là sự bắt đầu của phong trào nổi dậy của chủ nghĩa cộng sản. Không được để mất một giây phút nào...” Hitler ngắt lời Goring: “Giờ chúng ta sẽ cho họ thấy! Bất kỳ ai đấu tranh chống lại chúng ta sẽ bị tàn sát!” Khuôn mặt ông đỏ bừng vì bị kích động và vì nóng bức. “Người dân Đức đã nhân nhượng lâu rồi. Tất cả các lãnh đạo cộng sản sẽ bị bắn. Tất cả những người đại diện cho cộng sản phải bị treo cổ. Tất cả những người bạn của cộng sản phải bị giam giữ và đối với những người theo chủ nghĩa dân chủ xã hội và theo ngọn cờ đế chế, điều đó sẽ đến!”

        Cuối cùng, Diels cũng cố gắng nói cho Hitler biết rằng kẻ gây ra vụ hỏa hoạn phủ nhận có liên quan đến Đảng Cộng sản và thề rằng chỉ một mình anh ta gây ra vụ cháy trong quốc hội. Diels nhấn mạnh lời khai vừa rồi là sự thật và vụ cháy cho thấy rõ ràng rằng đây là tác phẩm của một người điên.

        “Đây là một âm mưu xảo quyệt và đã được chuẩn bị kỹ lưỡng,” - Hitler nhạo báng và lại bắt đầu những tràng chỉ trích phi lý. “Điều duy nhất là họ đã không tính đến chúng ta, không tính đến những người dân Đức. Trong hang ổ của họ, mà từ đó họ đang cố trườn ra, họ không thể nghe thấy sự tưng bừng hớn hở của dân chúng”.

        Diels cố gắng nói rằng, thật tức cười khi nghĩ rằng những người cộng sản đang chuẩn bị tiến hành một cuộc nổi dậy. Rất nhiều người ra khỏi Đảng Cộng sản đã giải thích với Hitler rằng đó chỉ là những lời gièm pha, nhưng Hitler không nghe, ông lại tuôn ra từng tràng chỉ trích “những loại không giống người” và hét lên rằng ông cần thêm bằng chứng thuyết phục chứng minh những người theo chủ nghĩa cộng sản liên quan đến vụ hỏa hoạn.

        Cuộc họp gay gắt kết thúc vào khoảng 11 giờ tối và sau một cuộc họp khác ở Bộ Nội vụ Phổ bàn về các biện pháp an ninh, Hitler bắt đầu đến tòa soạn của tờ vỏikischer Beobachter ở địa phương để kiểm tra xem các tờ báo đưa tin về vụ cháy như thế nào. “Phải mất nửa giờ tôi mới có thể tìm được người cho tôi vào. Bên trong tòa soạn có một vài nhân viên sắp chữ đang ngồi và cuối cùng phó tổng biên tập của tờ báo cũng xuất hiện, trông rất mệt mỏi vì buồn ngủ”. Hitler yêu cầu Goebbels và hai người khác làm việc cho đến rạng sáng để chuẩn bị cho số báo ngày hôm sau, số báo cáo buộc những người theo Đảng Cộng sàn có âm mưu nắm quyền giữa “sự hoang mang của dân chúng”.

------------------
        1. Goblanh: là một loại thảm của Pháp có màu sắc sặc sỡ.

 57 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:54:51 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Điện tín của ủng Winston Churchill gửi tướng de Gaulle,

        Luân Đôn, mùng 3 tháng mười 1940

        I.— Ngày mùng 1 tháng mười, đại sứ Pháp ở Madrid đã trao cho đại sứ Anh quốc một thông diệp do ông Baudouin chuyền đạt để gửi lên chính phủ của Anh Hoàng.

        II.— Bản thông điệp có mục đích chứng minh rằng nếu nước Anh không muốn dâng nạp toàn thể chính phủ Pháp cho người Đức thì nước Anh phải cho phép các thuộc địa Pháp đưa đồ tiếp tế vào khu vực không bị chiếm đóng của nước Pháp. Trong trường hợp nước Anh cho phép tiếp tế, chính phủ Pháp sẽ điều đình việc kiểm soát cách nào để bảo đảm rằng đồ tiếp tế ấy hay phần lương thực tương đương với số lượng tiếp tế ấy không bị lọt vào tay quân Đức. Trong trường hợp quân Đức tìm cách chiếm đoạt thì chính phủ Pháp sẽ di chuyển sang Maroc và nước Pháp trở lại hợp tác với nước Anh để chống quân Đức.

        III.— Khi xuất trình bức thông điệp này, đại sứ Pháp đã tuyên bố rằng mục đích chính của ông là trừ bỏ từ trứng nước những khuynh hướng bài Anh đã tái xuất hiện ở Pháp và đem lại cho nước Pháp và nước Anh cơ may để cùng tiến bước trên đường đưa đến thẳng lợi cuối cùng.

        Đại sứ của Anh Hoàng đã trả lời đại sứ Pháp rằng mục đích duy nhất của mình là chiến thắng,

        Ông không có ý định đưa lời kháng nghị về nhũng việc vừa xảy ra. Bởi thế cho nên ông không muốn tranh luận về việc tấn công Gibraltar hay việc nổ súng vào nhóm thuyết khách mang cờ trắng ở Dakar đã làm dư luận Anh quốc vô cùng phẫn nộ.

        IV.— Đại sứ Anh lúc này đã nhận được chỉ thị để trả lời đại sứ Pháp như sau và yêu cầu chuyền đạt tới tay ông Baudouin :

        1) Chính phủ của Anh Hoàng sẵn sàng để thảo luận với chính phủ Pháp ở Vichy, vì muốn tránh mọi sự hiểu lầm và và chạm. Khi ông Baudouin gửi bức thông điệp thứ nhất qua tay đại sứ Pháp ở Madrid, đề nghị giữ nguyên trạng các thuộc địa Pháp, chính phủ Anh đã trả lời ngay, yêu cầu xác định minh bạch quan điểm của ông Baudouin. Chúng tôi không nhận được câu trả lời nào, và sau đấy các chiến lũy Pháp ở Dakar đã bắn vào tầu chiến của người Anh, trong khi họ được mời đến điều đình, các phi cơ Pháp đã oanh tạc Gibraltar không hề báo trước. Mặc dầu có những hành động thù nghịch ấy chính phủ Anh cũng vẫn sẵn sàng để mở những cuộc điều đình với chính phủ Pháp. Nhưng trước tiên, cần phải minh xác hai điểm sau đây :

        a)Trong trường hợp quân lực Pháp tấn công trở lại các tàu Anh hay lãnh thổ Anh như cảng Gibraltar, chính phủ Anh sẽ trả đũa ngay, dùng lực lượng của mình để tấn công những hải cảng và lãnh thổ Pháp.

        h) Chính phủ Anh xin nhắc lại một lần cho cả mọi lần rằng không thể rút lại sự nâng đỡ phong trào chiến đấu của tướng de Gaulle và sẽ viện trợ đầy đủ mọi mặt đế ông này giữ được uy tín trên các thuộc địa Pháp theo ông và chiến đấu cho chính nghĩa.

        2) Dựa vào những điều kiện trên đây, chính phủ Anh sẽ thảo luận về ba vấn đề sau đây :

        a) Để thỏa mãn chính phủ Anh Hoàng, làm cách nào để phần Đế quốc Pháp hiện thời hay sau này chưa đặt dưới sự kiểm soát của tướng de Gaulle , không rơi vào vào vùng ảnh hưởng Đức hay Ý ? (Về vấn đề này, ông có thể nhắc lại cho đại sứ Pháp biết lời cam kết nhiều lần công bố của chúng ta rằng khi hết chiến tranh chúng ta muốn cho nước Pháp phục hồi nền độc lập và sự hùng cường của mình. Dĩ nhiên, sự cam kết đó cũng có giá trị đối với những lãnh thổ có thể tự mình xin tập kết với tướng de Gaulle).

        b) Nếu chính phủ Pháp có thể đưa ra những sự cam kết có giá trị đối với những điếm trên đây thì chính phủ Pháp liên hệ đến sự trao đổi thương mại giữa các thuộc địa Pháp và chính quốc Pháp, khu vực không bị chiếm đóng.

        c) Làm cách nào để thương thuyền Pháp không thể rơi vào tay Đức hay Ý trong bất cứ trường hợp nào.

        3) Cần phải nói rõ rằng chính phủ Anh gán một tầm quan trọng lớn cho việc phong tỏa địch. Chính phủ không thể hòa dịu nếu không biết chắc rằng chính phủ Pháp có thể và có ý muốn hành động độc lập để giải quyết vấn đề lãnh thổ hải ngoại không phải nghe theo mệnh lệnh của người Đức hay người Ý ; ngoài ra chính phủ Pháp cũng cần phải có thái độ hợp tác trong việc giao dịch với chính phủ Anh, điều mà Pháp chưa cho thấy hiện nay.

 58 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:52:23 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Viên thị trưởng xin một kỳ hạn hai giờ và khi hết hạn, quân đội phả hủy tất cả chướng ngại vật nhưng không giải giới đảng viên xã hội.

        Raibo liền trở lại gặp viên thị trưởng và bảo báo cho ông này biết rằng, trong trường hợp này, ông ta bắt buộc phải dùng võ lực. Michele Bianchi lúc đó là thư ký của đảng đến can thiệp để yêu cầu Balbo tránh đụng chạm đổ máu. Balbo liền bó buộc viên thị trưởng trao quyền cho quân đội. Đức Giám Mục tại Parme đề nghị đứng ra làm trung gian giữa đảng viên xã hội và phát xít, nhưng đề nghị của ông bị bác mặc dầu vẫn được đối xử với sự kính trọng và một đội phòng vệ được biệt phái đặt dưới quyền xử dụng của ông.

        Nửa đêm mồng 5 tháng 8, đích thân tướng Lodomez đến khách sạn nơi Balbo lập bản doanh, để loan báo tình trạng thiết quân luật vừa được ban hành và quyền lực trong tay viên thị trưởng từ lúc ấy do quân đội hành xử.

        Vào tháng 9 gần hai tháng trước cuộc « Tiến về La mã», một hành động tương tự cũng đã xảy ra, lần này tại Bolzano, trong vùng Haut — Adige. Dưới mắt người Phát xít tình thế ở đấy đã trở nên vô lý đến nỗi nó đã làm cho thành phổ ấy trở thành một quốc gia trong Quốc gia. Những dấu hiệu của chính quyền Ý lu mờ đến nỗi người ta có thể tự hỏi liệu chủ quyền Quốc gia có phải chỉ là tạm bợ không. Các kiểu đồng phục của dân quân trông giống như thời Đế quốc Áo, vùng Haut —  Adige có luật lệ riêng v.v... Một trong các chủ tịch Hội đồng tiền nhiệm, Bonomi, còn dung túng cho viên thị trưởng Bolzano tên Perathoner, đọc một bài diễn văn bằng tiếng Đức để chào mừng nhà vua khi y ghé ngang qua viếng thăm thành phổ.

        De Stefani. staraca và Giunta đồng ý với các chức sắc cao cấp của đảng phát xít là phải giải quyết mau lẹ vấn đề.

        Với những Squadre của vùng Trentin, vùng Venẻtie và vùng Lombardi, họ chiếm đóng tòa thị chính và các trường học Đức vốn đẹp hơn và tiệu nghi hơn các trường học dành cho người Ý nhiều, rồi áp đặt các điều kiện của họ : viên thị trưởng từ chức lập tức, giải tán quân phòng vệ dân sự được trang bị đồng phục của nước Áo, và di chuyên các trường học Ý vào các khu vực người Đức. Chính quyền La mã, sau một thời gian ngần ngại khá lâu, rốt cuộc cũng chấp nhân các điều kiện đó, xác nhận cho đến việc từ chức của viên thị trưởng, do đảng viên Phát xít bỏ buộc.

        Sau Bolzano, đến lượt Trente là nơi đảng viên Phát xít can thiệp. Một người tên Credaro gì đó, vốn là ủy viên của Vénétie và‘Trentin, bị thôi thúc từ chức vì đã không chu toàn tốt đẹp nhiệm vụ theo nhãn quan của người phát xít. Chính quyền khất lần nhưng một lần nữa phải nhượng bộ cái yêu sách của nhóm phát xít và đơn từ chức của Credaro được chấp nhận.

        Tất cả các hành động đó được tổ chức một cách thành công bởi những người bạn của nhà tôi, ngày càng kích thích người Ý tin rằng lần này có một lực lượng được tổ chức chặt chẽ trong xứ để chống lại với tình trạng hỗn loạn và đảm bảo cho guồng máy nhà nước chạy đều. Và cùng với thời gian, người ta thấy tại Ý có hai hệ thống chính quyền được thành lập : một có tính cách chính thức do chính phủ ở La mã hành xử, và hệ thống kia, có tính cách thực tế đo những người phát xít hành xử tại các tỉnh.

        Tình trạng này không thể kéo dài mãi vì, ngay khi hệ thống chính thức yếu đi, hệ thống thứ hai được tăng thêm sức mạnh.

        Tôi còn có thể nói ngay rằng Mussolini có thể chiếm quyền ngay từ tháng 8 năm 1922. Quân trú phòng ngã theo ông, tướng lãnh ngày càng công khai ủng hộ ông, ông không thiếu phương tiện. Chỉ cần một vụ đảo chánh.

        Nhưng đấy ! Mussolini muốn chiếm chính quyền, nhưng như tôi đã viết trên đây, ông quyết tâm làm cho việc ấy xảy ra trong vòng hợp pháp với hậu thuẫn của quân đội và sự thỏa thuận của công luận vì ông cho rằng cuộc cách mạng tại Ý vào thời đó, chỉ có thể được thực hiện với quân đội chứ không phải chống lại quân đội.

        Tôi không có theo dõi tại thủ đô kết quả của «cuộc Tiến về La mã». Tôi đã muốn có mặt ở đấy để nhìn nhà tôi đến lúc 17 giờ 30 ngày 29 tại nhà ga xe lửa. Qua điện thoại, ông nói với tôi rằng thật là kỳ diệu, khi ông ở bên cạnh nhà vua trên bao lơn hoàng cung Quirinal, để dự kiến cuộc diễn hành của đoàn thanh niên áo đen, ông đã nhắm mắt lại ít lâu. Chỉ đến lúc mở mắt ra lại ông mới ý thức rằng đây không phải là mộng: ông, Benito Mussolini, quả thật là người lãnh đạo chánh phủ Ý.

        Phần tôi thì vẫn âm thầm hoạt động bên trong hậu trường cho đến khi Benito lên đường đi La mã trong đêm 29 tháng 10 năm 1922. Tôi có nhiệm vụ nhận và chuyển lại cho nhà tôi những cuộc liên lạc điện thoại từ khắp nơi trên nước Ý.

 59 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:51:36 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        Những vấn đề này không được giải đáp dứt khoát khi phiên họp tại Kay West chấm dứt. Song điều dứt khoát là Tổng thống Truman đã quyết định tiến tới. Ngày thứ hai, 18-11, 2 ngày trước khi Lewis xé bỏ khố ước, bộ trưởng Tư pháp Tom C. Clark vào phòng xử của thẩm phán quận liên bang T. Alan Goldsborough, yêu cầu tòa truyền lệnh cho các thủ lãnh thợ mỏ không được chấm dứt khế ước với chính phủ. Lệnh tòa được ban hành và tống đạt chiều hôm ấy cho Lewis tại văn phòng tại dường 15 và đường 1. Nhưng tại Pennsylvania, tây bộ Virginia, và Kentucky, hàng chục, hàng trăm công nhân phục vụ trong các công trường mỏ than lạnh lẽo, đầy bụi đen, không chịu đến nhận «ca», dường như đã đoán trước ý định của Lewis. Vả lại, từ Hoa thịnh đốn, Lewis không ra lệnh hoãn đình công cho họ. Nửa đêm thứ tư là kỳ hạn chót, vùng mỏ dọc núi Appalachian bị tê liệt. Sáng hôm sau, hầu như mọi khu mỏ than lịch thanh (soft coal) trên toàn nước Mỹ đều ngưng hoạt động.

        Chinh quyên đối phó bằng một loạt biện pháp tư pháp ngắn ngủi nhưng mang tính chất lịch sử. Thứ năm 21-11, thẩm phán Goldsborough truy tố Lewis và nghiệp đoàn thợ mỏ về tội bất tuân lệnh tòa án, tiếp tục đình công. Ngày thứ hai tiếp sau, Lewis và hai luật sư Joseph A. Padw y và Welly K. Hopkins, nạp biện minh trạng, phân kháng tư pháp lệnh, viện dẫn luật Norris-LaGuardia. Phụ tá bộ trưởng Tư pháp John F. Sonnett, đại diện chính phủ, lập luận rằng luật này không áp dụng cho các cuộc tranh chấp giữa nghiệp đoàn và chính phủ, vả lại, vụ này không liên quan đến quyền lợi lao động mà là nền an ninh quốc gia. Sau ba ngày nghị xét, ngày thứ sáu, tòa án xử chính phủ thắng. Thẩm phán Goldsborough truyền cho Lewis và nghiệp đoàn phải tới hầu tòa từ thứ hai về tội bất tuân lệnh tòa.

        Hoa thịnh đốn nín thở chờ đợi một cuộc tranh hùng về tư pháp. Phóng viên và nhiếp ảnh viên tụ tập săn tin tại trụ sở nghiệp đoàn ở đại lộ 15, và bám sát Lewis, vẻ mặt tức giận nhưng lầm lì, tới bàn ăn trưa tại lữ quán Carlton kế cận, và buổi tối, tới tư thất tráng lệ ở Alexandria. Lewis trò chuyện với ký giả song không cho phép trích dẫn đăng báo. Đương đầu với tình trạng thiếu hụt than tai hại, chính phủ cấm sự vận chuyển thiết lộ không cần thiết, và tái áp dụng chế độ cúp hơi điện thời chiến tai hàng chục thị trấn. Từ vùng nghỉ hè Kev West về Hoa thịnh đốn, TT Truman từ chối không bình luận về vụ tranh chấp than, khiến bầu không khí căng thẳng thêm.

        Phiên xử diễn ra ngày thứ hai, 2-12. Hàng trăm người đứng đặc hành lang và phòng xử đã tỏ vẻ thất vọng vì cuộc tranh hùng tư pháp mà họ chờ đợi không hề xảy ra, ngoại trừ vào giờ chót. Hai bên nguyên bị đều không nại nhân chứng, và các luật sư đối nghịch chỉ tập trung lý luân biện hộ vào quan điểm giải thích tư pháp luật Norris-LaGuarđia và các luật phụ thuộc. Trưa thứ ba, qua ngày thứ hai của phiên tòa, ông chánh thẩm Golđsborough, cao gầy và khắc khố trong áo thụng đen, tuyên đọc án tòa bằng giọng trầm lặng bình thản»... Không còn nghi ngờ gì nữa, bị đơn John L. Lewis (và nghiệp đoàn thợ mỏ Mỹ) đã phạm và tiếp tục phạm tội bất tuân lệnh tòa trên phương diện dân sự (và hình sự)» Trong khi ông chánh thẩm cất tiếng, phòng xử chìm trong im lặng căng thẳng. Ông chánh thẩm dứt lời, Lewis từ nãy đến giờ cố nén giận dữ, mặt tái mét, nặng nề đứng dậy, xin phép tòa được nói vài lời. Bằng giọng đều đều, và trầm trầm, ngân vang trong căn phòng cẩn gỗ đào hoa tâm, Lewis nói :

        «Lịch Sử của chế độ trưng tập lao động bằng án lệnh trước năm 1932 là một lịch sử bẩn thỉu... Phát biểu và hành động với tư cách chính thức là chủ tịch Liên hiệp Nghiệp đoàn Công nhân Mỏ Mỹ quốc, tôi không thể bằng hành động hoặc bất hành động tán thành sự tái sinh của chế độ trưng tập này. Tôi không thể phủ nhận những nguyên tắc hoặc chính sách lao động, tôi cũng không thể chấp nhận một đường lối mà kết quả là phản bội quyền lợi hợp hiến của lao động...»

        Dứt lời, Lewis hiên ngang bước ra khỏi phòng xử. Lewis định bất tuân án tòa không ? Lewis có noi gương Debs và Gompers bất tuân án tòa, và chịu ngồi tù, để trở thành «thánh tử đạo» lao động không ? Tình trạng vẫn chưa rõ rệt cho đến ngày hôm sau, hai bên nguyên bị được triệu tới tòa để nghe án lệnh : 3.500.000 đô la tiền phạt vạ nặng nề đối với nghiệp đoàn và 10.000 đô la đối với cá nhân Lewis, bản án phạt vạ nặng nề nhất chưa từng được tuyên trên phương diện bất tuân.

 60 
 vào lúc: 17 Tháng Một, 2019, 11:50:40 PM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi Giangtvx

        SỰ BIẾN LƯ CẦU KIỂU

        Sáu tuần lễ sau khi Konoye lên làm Thủ tướng, những tốp lính Nhật đã bắt đầu gây rối ở Bắc Trung Hoa, với sức mạnh còn rất hạn chế nhưng cũng đủ để đập tan những cuộc chống cự của lính Trung Hoa. Đó là "Sự biến Lư Cầu Kiều" 7-7-1937. Sự kiện này bắt đầu như một trận đánh nhỏ nhưng thực sự chính là ngọn lửa khởi đầu của một cuộc chiến tranh. Đây là một tấn kịch đã được chuẩn bị từ lâu và sắp sẵn rất chu đáo. Với sự tán đồng của Hiro Hito, những người lính Nhật Bản đã đập vỡ nhanh chóng những chướng ngại ở Bắc Trung Hoa, tạo điều kiện cho "Quân đoàn Quảng Đông" hoạt động. Không chậm trễ, chúng đã uy hiếp Bắc Kinh và tiến thẳng về Thượng Hải. Những cuộc tiến công này đều được đại bác của hải quân Nhật Bản hỗ trợ trên các sông và cửa biển. Với kinh nghiệm của mình, Konoye đã tìm mọi cách biến chính quyền Tưởng Giới Thạch thành một chính phủ phải chấp nhận những chính sách gần gũi với Nhật Bản hơn. Những người thân cận của Thiên hoàng, hoàng thân Higashikuni và hoàng thân Osaka đã chấp nhận làm những chỉ huy quan trọng trong chiến dịch tiến vào Trung Hoa. Cuối năm 1937, Higashikuni chỉ huy không quân ở Trung Hoa, hoàng thân Osaka chỉ huy trưởng lục quân áp sát Thượng Hải.

        Ngay sau vụ này, chính phủ Anh, Pháp và Mỹ đã cùng nhau tìm cách ngăn chặn bàn tay quân sự của Nhật Bản. Sau "Sự biến Lư cầu kiều", Quốc Dân Đảng Trung Hoa và Đảng Cộng sản đã liên kết, coi Nhật Bản là kẻ thù chính. Ngày 17-7, 19 sĩ quan Nhật phiến loạn bị kết án tử hình đã trốn khỏi nhà tù.

        Đúng ngày này, báo chí lại toàn đưa tin chiến tranh ở Trung Hoa nên chỉ có những gia đình liên quan bị chất vấn, còn những kẻ trốn thoát hầu như biến mất hoàn toàn. Điều này làm Hiro Hito cảm thấy lo lắng vô cùng. Mặt khác sự liên kết giữa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản càng làm cho Hiro Hito phải suy nghĩ nhiều về khả năng Cộng sản ngày càng phát huy thanh thê ở mọi nơi.

        MỘT CON NGƯỜI CÓ PHẨM CÁCH LỚN

        Hiro Hito giám sát tất cả các hoạt động của các nhóm và những sự thăng cấp trong quân đội nên những báo cáo về sở trường của các sĩ quan được Hiro Hito nghiên cứu rất kĩ. Ông cũng chấp nhận những cuộc hội ý chớp nhoáng của các sĩ quan cao cấp dưới nhiều dạng khác nhau. Đặc biệt trước những sự cố lớn như "Sự biến Lư Cầu Kiều", Hiro Hito cũng phải đấu trí rất khôn khéo như cuộc gặp gỡ với đại sứ của Tưởng ở Tokyo, và tìm cách hòa giải với Anh, Mỹ hoặc gặp gỡ với Tổng thống Philippin... Lúc nào, ông cũng phải tỏ ra thân thiết trong khung cảnh rất khó nói. Chính Joseph Grew đã phải nhận định "Rất khó tìm thấy ở Thiên hoàng sự hiền dịu". Hai tháng sau khi xảy ra chiến tranh ở Trung Hoa, Craigie, đại sứ Anh (1937-1941) đã nhận định "Hoàng đế luôn luôn tỏ ra đáng yêu một cách đặc biệt và luôn nhấn mạnh cần một cuộc sống có mối quan tâm của các thành viên trong gia đình hoàng gia với dân chúng Anh. Đó là một con người rất nghiêm túc trong các nghi lễ, song trong các cuộc đàm thoại lại rất cởi mỏ trong từng thời điểm; quyền uy hoàng đề luôn được nhấn mạnh trong các cuộc tiếp xúc và bộ mặt của ông luôn thể hiện một sức sống đặc biệt, hầu như gắn rất chặt với sự lo âu, áy náy trong mối quan tâm với những sự kiện trong cung đình. Rõ ràng ông không phải là một người máy mà là một con người hiểu rất sâu sắc mọi điều dưới ảnh hưởng của những truyền thống quân sự cứng nhắc với những ao ước thực sự về một vai trò có ích và có quyền lợi trong những công việc ngoại giao quốc tế. Mặc dù đôi khi có tí chút mạnh mẽ nhưng ông luôn được coi là một con người có phẩm cách lớn và tạo được một ý niệm chân thành thực sự". Chính Hoàng hậu cũng nói "Thiên hoàng luôn luôn là một con người có những hiểu biết đúng đắn về những công việc và những sự kiện diễn ra ở Anh... Người ta cũng nói nhiều về những cuộc hội thoại bình dân giữa hai nhà vua". Craigie cũng ngợi khen Hoàng hậu "Một người đàn bà nhỏ nhắn luôn mang theo sức mạnh của cá nhân và những hiểu biết đáng quý về nhân loại". Khi Chichibu đến Anh để dự lễ trao vương miện cho nhà vua George VI thì Craigie cũng đã có mặt ở Yokohama để kiểm tra việc giao hàng. Sự ngưỡng mộ của dân chúng được thể hiện khá rõ khi Chichibu đến Anh. Hơn nữa, chính hoàng thân Arthur de Connaught đã hai lần đến Nhật Bản; khi mất, hoàng thân Chichibu và vợ cùng nhiều quan chức quan trọng khác của chính phủ đã đến dự lễ tang ở nhà thờ Anh Thánh Andrew ở Tokyo. Chính vì vậy, mặc dù coi Nhật là kẻ thù chính nhưng vấn đề ngoại giao vẫn diễn ra ở mức độ thân thiết pha lẫn sự khó hiểu.

Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 »
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM