Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 26 Tháng Sáu, 2017, 01:52:03 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
 1 
 vào lúc: Hôm nay lúc 11:11:41 AM 
Tác giả Giangtvx - Bài mới nhất gửi bởi trungdoangioan
Tôi chưa gặp nhưng có khả năng không có 1 tài liệu như vầy vì:

1/ Phương tiện thông tin của ta rất ít. Hầu hết các cánh quân ra đi là người chỉ huy không nắm được chi tiết trận đánh.

2/ Hầu hết các đơn vị tham gia Mậu Thân đều tổn thất nặng hoặc bị tiêu diệt hoàn toàn (Năm 1968 ta hy sinh khoảng 110.000, bằng số tổn thất của 10 năm trước đó cộng lại) . Số trở về sau trận đánh rất ít nên và cũng chỉ biết 1 góc hẹp chỗ mình tham gia nên không có được bức tranh toàn cảnh như của VNCH tổng kết. Nhiều khi nhờ tài liệu của họ ta mới biết rõ được diễn biến của các đơn vị.
Em thấy những người làm về sử của ta cũng cần học hỏi cách thức (phương pháp luận) chép sử của phương Tây. Cách thức chép sử của ta thiên về kể chuyện (chắc bị ảnh hưởng của kiểu sử ký), nhiều thán từ trong khi thiếu con số, sắp xếp tên tuổi, số liệu không rõ ràng rành mạch.
Lấy ví dụ cuốn này và  Lịch sử Kháng chiến chống Mỹ cứu nước 1954-1975 - Tập 5 #21 trở đi đều về Mậu Thân thì người đọc có thể dễ hình dung một cách rõ ràng, tổng quát hơn nếu đọc tài liệu phía bên kia trong khi không hình dung được quy mô, lẫn lộn các đơn vị nếu đọc LSKCCM. Có lẽ các tác giả cần yêu cầu độc giả phải học thuộc hoặc cầm bảng tra cứu trong khi đọc.
Ngoài ra, còn là việc cắt gọt (bên ta không đạt được kết quả). Như trong topic Mậu Thân 1968 - Cuộc đối chiến lịch sử là bài LỰC LƯỢNG VŨ TRANG THỪA THIÊN - HUẾ TRONG TỐNG TIẾN CÔNG VÀ NỔI DẬY TẾT MẬU THẨN 1968 của Đại tá NGUYỄN VĂN GIÁO chỉ liệt kê các kết quả đạt được trong khi không có chi tiết không chiếm được Mang Cá, khu MACV dẫn đến việc phải quay về phòng ngự và phải rút ra sau 26 ngày (vẫn là thành công lớn).

 2 
 vào lúc: Hôm nay lúc 09:51:00 AM 
Tác giả hong c9d3e866 - Bài mới nhất gửi bởi xuanv338
 Một commen khá dài trở lại có lẫn cả hai thể văn xuôi và thơ nữa của anh lính nhà trời sau những ngày dài đi tránh nắng trên quê ngoại. Cái mát mẻ của miền trung du khiến anh lại xuất khẩu thành thơ. Rất lãng mạn ạ. Nhưng anh nói xuanv338 có giọng oanh vàng là lại sai rồi. Nếu đánh giá chuẩn là giọng nữ ngang. Hôm đó em thấy anh đã say xưa trong câu chuyện kể có hé mở giọng ca bay bay chất giọng người quê lụa để minh họa cho câu đang nói. xuanv338 cấp tốc dừng ăn để lắng nghe tiếp nhưng anh lính nhà trời quá tinh tế đã dừng ngay mà tiếp vào câu chuyện kể. Vậy là đành phải đợi dịp khác mình mới được nghe đây.

 Còn hai khổ thơ rất tâm trạng của người đi lánh nắng " Sáng sớm trên núi"...thơ tả không gian buổi sớm, tả Phong cảnh, âm thanh nơi miền trung du toát lên vẻ đẹp hoang dã, mát mẻ, bình yên. Còn" Ngơ ngẩn" cũng rất hay, rất tâm trạng, thơ anh mang đầy tính nghề nghiệp của người nhà trời nên cái gì rồi cũng lẩn mất vào mây, nó làm anh thấy bâng khuâng khó tả. hì....xuanv338 đang tập bình thơ. Rất hay ạ.

xuanv338 chúc anh chủ mạnh khỏe và vui thật nhiều, viết thêm nhiều cuốn truyện, những bài thơ tản mạn hay.

 3 
 vào lúc: Hôm nay lúc 08:47:18 AM 
Tác giả tranphu341 - Bài mới nhất gửi bởi xuanv338
Tự ái quá! Hì...Anh phicongtiemkich chỉ khen anh TranPhu341 cầm máy chuẩn. Hai tấm ảnh trên. Anh TrầnPhu341 và anh Huy, ảnh bốn anh em là chích chụp đấy chứ. Anh phải khen cả chích nữa mới công bằng. Hì.. em nói vui vui chút thôi. Công nhận anh TranPhu341 không những cầm máy chuẩn mà còn chớp thời cơ rất nhanh nữa. Cuộc gặp mặt vui mãi. Hẹn gặp lại các anh.

 4 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 10:46:55 PM 
Tác giả tranphu341 - Bài mới nhất gửi bởi Phicôngtiêmkích
Chúc mừng anh TranPhu đã bắt đầu xây "tầng sáu" cho ngôi nhà của mình. Hy vọng tầng này sớm khánh thành để nhiều người được tham quan. Khi anh tặng sách cho Giangtvx, anh băn khoăn việc không tặng được cho tôi và cho Phaphai vì không còn sách nữa. Tôi lại rất mừng vì hai việc : thứ nhất, anh trao sách cho đúng người như câu "chọn mặt gửi vàng" vì vào tay Giangtvx thì cuốn sách của anh sẽ nhiều người biết hơn. Thứ hai, khi Giangtvx có thì thế nào tôi và Phaphai cũng được đọc vì với tài năng của Giangtvx thì cuốn của anh được số hóa nhanh lắm. Và cũng chẳng cứ chỉ tôi cùng Phaphai mà rất rất nhiều người sẽ biết đến, anh TranPhu ạ !
Chúc anh luôn khỏe và viết đều, viết nhanh. Anh không chỉ cầm bút mà còn cầm máy rất chuẩn nữa. Ảnh anh chụp rất đẹp. Chuyến đi vừa rồi gặp được các đồng đội ở nhà hàng của anh, chúng tôi ấn tượng lắm và hẹn nhau thế nào cũng có dịp trở lại Thái Bình nữa đấy, anh ạ !

 5 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 10:33:43 PM 
Tác giả hong c9d3e866 - Bài mới nhất gửi bởi Phicôngtiêmkích
Xin viết thêm đôi dòng nữa tâm sự với HaiAnh. Chuyện nhầm quê của Liệt sĩ Phi công Nguyễn Hữu Tào trong trang tổng hợp thành tích của "Những trận không chiến..." sẽ phải đính chính thôi. HaiAnh nói là hơi buồn cốt động viên nhóm tác giả nhưng tôi thì thấy buồn thật, nhất là khi nghĩ mình bây giờ chẳng còn quê nữa. Gốc gác tôi xưa thuộc tỉnh Hà Đông, rồi lại thuộc tỉnh Hà Tây, rồi lại thuộc Hà Sơn Bình, tiếp lại Hà Tây và bây giờ thì ..."một quyết định tiễn về miền ký ức..." mất rồi. Vậy có buồn không ?.

 6 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 10:25:16 PM 
Tác giả hong c9d3e866 - Bài mới nhất gửi bởi Phicôngtiêmkích
Tôi cùng gia đình vừa phải đi tránh cái nắng nóng của Hà Nội. Phải ngược lên quê ngoại trên đỉnh Tam Đảo, "nhất cử lưỡng tiện" - vừa tránh nóng vừa chữa bệnh cho "bà xã" nhà tôi. Nay về đến "nhà", sốt ruột nên bật máy luôn. Đúng là có nhiều ý kiến phải trả lời thật. Sau chuyến thăm Thái Bình gặp các đồng đội ở quê lúa về, tôi cùng Giangtvx và Phaphai có nhiều kỷ niệm lắm, nhiều tâm tư lắm. Đúng là chỉ có những người lính, những cựu chiến binh mới dễ hòa nhập như vậy. Đâu cần phải có những thủ tục làm quen, thăn dò, khách sáo v.v.. Tình cảm thật tự nhiên mà cũng quý mến nhau thực sự. Đương nhiên, khi có chút men của rượu "Cổ Bình" thì mọi thứ càng trở nên đằm thắm. Chúng tôi hẹn nhau thế nào cũng sẽ có chuyến đi nữa rồi cùng hát những bài về người lính vì hôm đó tôi thấy Xuanv338 có cẻ muốn "cất giọng" oanh vàng của mình lắm nhưng chắc vì thời gian không cho phép nên đành nín nhịn mà thôi. Trên núi, tôi cũng có viết được mấy dòng thơ. Nhân đây tôi "khoe" luôn vậy :
SÁNG SỚM TRÊN NÚI
 Tinh mơ sáng, tiếng ve kêu rộn rã
 Thoảng "ri..ri.." đâu đó giọng dế mèn
 Gió ào ạt thức dậy ngàn mắt lá
Và mặt trời ửng đỏ, núi lên men...


NGƠ NGẨN

 Thoáng đâu bóng dáng người xưa
 Tiếng cười, giọng nói như vừa còn đây
 Thoắt đấy đã lẫn vào mây
 Để ta ngơ ngẩn cùng cây với rừng...

 7 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 06:14:03 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Lúc đầu người Pháp vượt hẳn về lực lượng. Việt Minh khi ấy chỉ là những chiến sĩ du kích thiếu vũ khí: họ dựa vào Đội quân viễn chinh, theo nguyên tắc chính quân địch phải "bảo trợ" lực lượng nhân dân. Họ trang bị vũ khí bằng lấy trộm và phục kích. Thời kỳ ấy thực sự không có ai giúp đỡ quân lính của Hồ Chí Minh. Trung Quốc của Mao Trạch Đông còn ở xa, đang đánh nhau với quân đội của Tưởng Giới Thạch.

Đối mặt với Việt Minh khốn khổ, những người Pháp có Đội quân viễn chinh, cảnh sát và chính quyền, đồng bạc Đông Dương và cả hệ thống kinh tế. Đại bộ phận dân chúng dưới quyền họ, muốn tuyển mộ bao nhiêu binh lính và bảo an da vàng tùy ý. Chính quyền mỗi ngày cung cấp cho cuộc chiến tranh một tỷ phrăng. Sau đó đô-la và khí cụ Mỹ đổ vào.

Bây giờ không thể không đặt ra những câu hỏi: làm sao những người Pháp có thể bị đánh bại? Làm sao điều ấy xảy ra được? Mục đích cuốn sách này là tìm ra những câu trả lời.

Sẽ là một công trình đáng buồn vì cuộc kết thúc thất bại, càng buồn hơn vì thảm họa ấy là lôgic và xứng đáng. Tôi kể lại lịch sử một thời kỳ tàn lụi kéo dài tám năm, mỗi năm một tăng từ cuộc "chiến tranh thoải mái” trước 1950 cho đến “sự hấp hối của Điện Biên Phủ”.

Người ta sẽ thấy không có ai biết ngăn con đường cong dẫn đến thảm họa, kể cả de Lattre - ông ta đến quá chậm. Điều đáng phải làm vượt quá xa những tưởng tượng và định kiến của các tướng lĩnh và bộ trưởng Pháp. Trong những nhân vật quân sự cũng như dân sự không có một người tìm ra sự thật chẩn đoán, tìm và đặt ra một giải pháp. Vì phải “xét lại” tất cả.

Cuộc chiến tranh Đông Dương phản ánh sự bối rối của Pháp, người ta không biết mình muốn gì, không làm điều phải làm.

Cơ may thắng về quân sự đã mất trong ba năm đầu của cuộc chiến tranh, giữa năm 1946 và cuối 1949. Thời kỳ đó đã có thể nắm lấy cổ họng và bóp nghẹt Việt Minh. Nước Pháp không có sự cố gắng cần thiết, cho rằng không thể được (sau này họ có những cố gắng lớn nhiều mà không một hy vọng chiến thắng). Khi Trung Quốc của Mao Trạch Đông vươn đến cửa ngõ Bắc Kỳ thì họ hết cơ hội. Quân Pháp bị đánh bại trên đường số 4; đối với họ không còn vấn đề thắng lợi trong cuộc chiến tranh Đông Dương.

Tướng de Lattre sau những kết quả bước đầu, nhận thấy phải tiêu diệt cả Trung Hoa đỏ. Ông muốn có một cuộc chiến tranh lớn ở Châu Á, mở rộng sự xung đột ra khắp lục địa da vàng. McArthur sẽ chỉ huy ở phía bắc và ông ở phía nam. Nhưng McArthur bị đuổi về và de Lattre chết. Ý tưởng một cuộc xung đột chống Trung Quốc bị bỏ rơi để tái hiện vào phút chót một cách vô ích ở Điện Biên Phủ.

Trận đánh thảm khốc trên sông Đà diễn ra lúc de Lattre hấp hối ở Paris là một cảnh báo ghê gớm. Nó có nghĩa từ nay Việt Minh là lực lượng mạnh hơn cả: phải chuẩn bị điều đình với họ hoặc dù sao cũng phải thúc đẩy nó tung ra lực lượng tổng thể của nước Pháp. Nhưng người ta không làm gì, hòa bình không, chiến tranh cũng không.

Những người Pháp còn tiếp tục cuộc phiêu lưu Đông Dương lâu hơn mà không biết nó sẽ đưa họ đến đâu. Chính phủ Paris, các ban tham mưu chỉ tìm cách lảng tránh. Dễ dàng thôi vì xa xôi thế! Mục đích duy nhất là kéo dài, là tránh thảm họa luôn luôn đe dọa. Hậu quả là sự xuống cấp dần dần, không có ý tưởng mới trả giá bằng những trận đánh đáng sợ mà người ta nói đến ít nhất. Đấy là bước đi lôgic thảm họa. Người ta không phải luôn luôn biện minh được, cả trong sự vô lý, tất cả đều có một kết thúc.

 8 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 06:13:40 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Đông Dương bị mất

Sự thất bại không dừng lại. Điện Biên Phủ và Hà Nội chỉ là hai giai đoạn đầu. Ở phần còn lại của Đông Dương người Pháp tiếp tục xuống dốc.

Những người Pháp hy vọng cứu vớt một số phần còn lại nhờ vào hiệp định Genève. Họ chia cắt Việt Nam làm hai, nghĩ sẽ có hai con bài để chơi. Đây chỉ là một ảo tưởng. Họ đã mất lực lượng và có những lực lượng mới xuất hiện. Từ nay Đông Dương thuộc Pháp cũ là Trung-Nga ở phía Bắc và Mỹ ở phía Nam.

Ở miền Bắc bí mật về "Hồ Chí Minh phúc hậu" biến mất nhanh chóng. Chỉ trong mấy ngày người ta nhận thấy Bắc Việt Nam chỉ là một vệ tinh đỏ. Chẳng bao lâu nước Pháp chỉ còn lại mấy chục người Pháp ở Hà Nội sống một cuộc sống tập trung cao sang trong "Ngôi nhà Pháp". Một Sainteny đã trở lại đây và sẽ thất vọng nhanh chóng.

Ở phía Nam người Pháp không còn cần thiết nữa. Từ khi họ thôi đánh nhau, người Việt Nam và người Mỹ không cần đến họ nữa. Miền Nam Việt Nam biến thành một quốc gia phụ thuộc vào lá cờ sao như Philippines, Thái Lan, Đài Loan. Tổng thống Diệm trước hết là công cụ loại bỏ họ.

Như vậy chủ nghĩa cộng sản đã đuổi họ, chủ nghĩa dân tộc cũng thế. Từ sau Điện Biên Phủ người Pháp không được kể đến ở Châu Á, hầu như bị xóa khỏi lục địa da vàng. Người Châu Á hoàn toàn không biết đến họ, những người da trắng khác ở Viễn Đông nghiêm khắc phán xét họ. Gay gắt nhất là người Mỹ.

Ở Hồng Kông, trong Câu lạc bộ các phóng viên, một nhà báo Mỹ - một người theo đạo Tin Lành, gầy và cuồng tín - nói với tôi:

- Ở Điện Biên Phủ, đáng lẽ chúng tôi phải làm cho các anh thắng. Có thể đấy, tuy quân đội các anh nghèo nàn nhất thế giới.

Một trong những đồng nghiệp của anh cố an ủi tôi:

- Tôi thì tôi thán phục vì là quân đội của "sự nghĩa hiệp”. Tôi muốn nghe nói đến sự nghèo nàn hơn là những cử chỉ đẹp. Chính tôi cũng dùng cách diễn tả ấy, đã viết nó. Nhưng tôi ghét nó từ miệng một người Mỹ vì biết nó có nghĩa như thế nào đối với họ. Điều đó muốn nói quân đội Pháp là sản phẩm của một nền văn minh chết, như chiếc ghế phô-tơi Luis XV.

Tôi có thể trả lời những người Mỹ ấy quân lính nước họ không bao giờ tiến hành được một cuộc chiến tranh Đông Dương, không chịu đựng được sự mệt nhọc, tàn bạo, thiếu tiện nghi ở đây. Nhưng đáp lại? Vì người Mỹ sẽ không đánh nhau như lính Pháp. Họ sẽ dàn thành hàng để tiến hành một cuộc chiến tranh khác, sẽ đưa tới bao nhiêu phương tiện. Và làm tan nát đất nước, dân chúng bằng bom đạn và đô-la. Cuối cùng rất có thể họ thành công hơn. Hơn nữa một lý do cơ bản bó tay người Pháp, vốn không có sự vượt trội bàn đầu như họ. Ở Đông Dương, Đội quân viễn chinh không bao giờ có những nguồn lực theo tầm của Mỹ. Thế mà họ đã áp đảo so với Việt Minh!

 9 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 06:12:12 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Việt Minh không chỉ khó phân định đối với người Pháp. Họ cũng như vậy đối với những người dân Hà Nội. Dân chúng chờ đợi các đoàn quân chiến thắng vào thành, nghĩ rằng Hồ Chí Minh sẽ xuất hiện trên một ban công vẫy chào chiến thắng. Nhưng Việt Minh phân tích tình hình và kết luận những thể hiện huy hoàng ấy phản tác dụng.

Không ai biết cụ Hồ và ông Giáp ở đâu. Không ai nói về họ. Chỉ mấy ngày sau nhân dân mới được thông báo trên một bài báo ngắn họ đã về Hà Nội, cũng không nói ở chỗ nào.

Thực tế, Việt Minh không tổ chức lễ hội chiến thắng mà là lễ hội "dân chủ", thành quả của chiến thắng. Tôi có tham dự một buổi lễ. Tôi thấy giai cấp tư sản trở thành dân tộc, thay đổi bản chất, ý thức được mình trong quá trình buổi lễ mang tính chất thiêng liêng. Trong hai ngày nhân dân mừng hoan hỉ. Cả thành phố như một bàn thờ trang nghiêm. Có huấn luyện viên hướng dẫn, người ta tập đi, tập hát, diễu hành và xử thế dân chủ. Ngày đêm trên đường phố từng đoàn người tập dượt, cả thành phố như một trường học trình diễn.

Cuối cùng là buổi sáng đoàn kết dân tộc. Năm giai cấp được biết - công nhân, nông dân, binh lính, tiểu tư sản, tư sản yêu nước - tập hợp nhau thể hiện tình thân ái.

Bốn giờ sáng toàn thể nhân dân đã sẵn sàng, tập trung từng tốp hàng trăm nghìn người trên đường phố. Mỗi hè phố là một khối sống động đàn ông, đàn bà như bao trùm dưới vòm cờ. Giữa những lớp bao quanh, những đám đông im lặng trong tư thế chuẩn bị, hàng trăm đoàn người chờ thời điểm rung chuyển trên đường. Có nhiều loại hàng ngũ. Đông nhất gồm thiếu niên mặc theo lối hướng đạo sinh - người Việt trước hết lo phân phối khăn quàng cho nam nữ thiếu niên dưới hai mươi tuổi. Người ta cũng thấy những hàng ngũ các ông già, phụ nữ, xã viên hợp tác xã, thị dân. Phụ nữ địu con trên lưng. Thợ giày yêu nước mang dụng cụ trước người.

Chỉ có nhân dân tồn tại. Tất cả là vì nhân dân. Không có khán đài chính thức, các nhân vật, đoàn ngoại giao. Phía trên khối người chỉ một bức ảnh, ảnh cụ Hồ Chí Minh. Các cô gái, bận quần áo trắng, kính cẩn đặt bức ảnh trên ngọn tháp hồ Gươm, nơi linh thiêng của Hà Nội.

Những đám đông ấy đứng tại chỗ cho đến mười một giờ. Rồi chỉ trong mấy giây những dòng người bắt đầu chảy khắp nơi trong trật tự kỳ lạ. Tôi tự hỏi làm sao trong một thời gian ngắn như thế Việt Minh có thể biến dân chúng không rèn luyện ấy trở thành một khối người đồ sộ biểu tình dân chủ? Tôi chẳng còn ngạc nhiên là trước đây, trong những điều kiện vô cùng khó khăn họ huy động những lực lượng đông đảo - những đoàn dân công, đàn ông và đàn bà theo đường mòn rừng núi tiếp tế cho quân lính bao vây Điện Biên Phủ.

Một tiếng hô vang lên từ chân trời bao trùm thành phố. Dân chúng chào đón quân lính trung đoàn Thủ đô, trung đoàn xuất sắc của Việt Minh đã dẫn đầu cuộc nổi dậy ngày 19 tháng mười hai năm 1946 để đồng loạt tiêu diệt hết người Pháp. Sau đó, trung đoàn là hạt nhân của sư đoàn 308, đơn vị bảo vệ sắt, tham gia vào mọi trận đánh và tấn công đòn quyết định ở Điện Biên Phủ. Quân Pháp sợ hãi mỗi lần phải chạm trán với sư đoàn này.

Trung đoàn Thủ đô xuất hiện trên bờ con hồ nhỏ mà đội quân viễn chinh đã bao lần diễu binh. Hôm nay không phải một cuộc diễu binh mà chỉ là buổi lễ của các đồng chí chiến sĩ. Những người chiến thắng bận đồng phục màu xanh lá cây. Họ không chú trọng bước đều, tiến về phía trước, mềm dẻo, lộn xộn như đi trong rừng. Mỗi người lính cầm vũ khí như dụng cụ làm việc của mình.

Đoàn quân này không tự phô trương để tác động dân chúng mà để nói chuyện với họ. Câu chuyện giữa quân lính với "dân chúng" là những bài hát, vỗ tay và hoa, tăng lên từng phút một. Đám đông hô vang và làm những cử chỉ nồng nhiệt. Nhưng tính chất mãnh liệt ấy được chỉ đạo, hướng dẫn có tính toán. Chính những uỷ viên chính trị đi trong hàng ngũ cách nhau mười lăm mét một là những chỉ huy dàn nhạc. Binh lính mang vũ khí "trả lời". Họ nhảy nhót, bước theo vũ điệu, giơ nắm tay, hét to lên, chào với những bó hoa lớn, chơi những bài hát ngắn bằng đàn măng-đô-lin và kèn ác-mô-ni-ca. Một số đơn vị nhảy múa, những đơn vị khác hát hoặc hô vang trời.

Dân chúng không ngớt khuyến khích quân lính vui hơn nữa. Quân lính kích thích dân chúng càng phấn khởi hơn. Lời qua tiếng lại dồn dập đến nỗi không phân biệt được yêu cầu và lời đáp lần lượt bung ra. Chỉ còn là một sự lẫn lộn tạm thời mà hàng trăm ngàn người, dân và quân như những cỗ máy làm hàng nghìn, hàng triệu cử chỉ được chỉ đạo. Đấy là một hình thức cao của trật tự đỏ. Đấy là mệnh lệnh từ trên xa qua đó cả thành phố tự hòa đồng vào chế độ. Từ nay Hà Nội hoàn toàn là Việt Minh: nước Pháp bị gạt bỏ vĩnh viễn.

Trong lúc ấy Đội quân viễn chinh rút xuống Hải Phòng. Quân Pháp bị đuổi khỏi Hà Nội vinh quang xuống thành phố cảng lớn này mà họ đã chiếm đóng nhiều năm và sẽ phải rời bỏ sau mười tháng. Tướng Cogny đứng thẳng người trên một chiếc xe. Tất cả các đội quân ở Bắc Kỳ chào tôn vinh ông và diễu binh hùng tráng. Tướng Cogny đề nghị giám mục Hải Phòng cho kéo chuông ở nhà thờ.

 10 
 vào lúc: 25 Tháng Sáu, 2017, 06:11:41 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Trong mỗi đơn vị toàn bộ trang bị giảm thiểu trong mấy gói mang đầu gậy, nồi niêu. Việc chăm sóc thuốc men gần như không có. Và vũ khí phải luôn luôn vác trên lưng người.

Chỉ với mấy trọng pháo 75 ly và những khẩu súng cối mà Việt Minh đập nát ở Điện Biên Phủ những người Pháp có ca nông, xe bọc thép, máy bay rải khắp bề mặt Đông Dương.

Đấy là thực tế mà Đội quân viễn chinh cố quên đi một cách vô vọng qua thái độ của mình trong những giờ bi kịch rút lui khỏi Hà Nội.

Vì Hà Nội của Đội quân viễn chinh co lại như một tấm da buồn thảm. Đến trưa những lữ đoàn Pháp cuối cùng chỉ cách bến sông Hồng một cây số. Rồi đến lượt họ rút qua cầu Doumer, tác phẩm bằng sắt cũ, dài hai cây số mà Bộ chỉ huy Pháp đã sợ đến thế trong suốt cuộc chiến tranh! Họ vẫn luôn sợ Việt Minh phá đổ cầu nhưng Việt Minh đã không đụng đến, biết rằng có ngày cây cầu sẽ là của họ.

Trên bờ sông trước mặt Hà Nội chỉ còn lại một đại đội. Chỉ còn lại một toán sĩ quan chào nhau theo nghi thức, chỉ còn một đại tá ấp úng mấy câu xúc động với các nhà báo; quân đội Pháp chẳng còn lại gì. Lúc đó có một chiếc ô tô phía trước là một đại uý má phính, bụng phệ và dáng ẻo lả. Ông ta đưa cánh tay béo tròn ra vẫy và kêu giọng the thé: "Chờ tôi. Chờ tôi”.

Trong lúc Đội quân viễn chinh rút lui, Hà Nội nở ra như một bông hoa đỏ, từng cánh một.

Chỉ trong mấy giây không khí hồi sinh lan ra khắp nơi. Người Pháp lùi vào hư vô. Xung quanh họ, thành phố chết - không một bóng người, một tiếng ồn, một lá cờ. Nhưng Việt Minh chỉ phía sau họ mấy mét. Và bỗng nhiên đám đông khổng lồ của Châu Á xuất hiện sau bước chân họ. Trong quá trình giải phóng, vào giờ phút này đường phố, nhà cửa biến mất sau rừng cờ màu đỏ máu. Có thể nói một làn sóng đỏ tràn lên. Chí trong mười lăm phút, xã hội "tự do” đã được tổ chức. Giữa những băng-rôn, ảnh Hồ Chí Minh và các vòm chiến thắng, các uỷ viên chính trị dặn dò nhắc nhủ.

Tôi ở lại Hà Nội, thấy được "niềm vui" nảy nở dưới mắt tôi. Không hề là một kích động. Đám đông không tỏ ra quá khích mà rất đúng mực. Mỗi người dân làm theo lời chỉ dẫn. Những "cán bộ" đến cùng các đoàn người hô vang khẩu hiệu, dân chúng hô theo. Các uỷ viên chính trị, dân chúng, nhảy múa điệu vũ Giải phóng. Mọi việc đều được dự kiến, không bất ngờ.

Hà Nội năm 1954 này, Hà Nội chiến thắng của Hồ Chí Minh thật khác với thành phố đỏ năm 1946 say sưa nổi dậy và giết chóc.

Tính thụ động này không chỉ do chiến tranh bị huỷ diệt. Đây là vấn đề khác. Việt Minh đã thay đổi, không muốn để tự phát cá nhân mà chứng tỏ được niềm vui thích tập thể. Họ tổ chức "tình cảm”, đặt những thể lệ. Các cá nhân khi thực hiện thậm chí không còn biết họ có thành thực không. Họ không dám nêu vấn đề.

Để tự bào chữa, chiến binh của Đội viễn chinh nói: "Chúng tôi không bị đánh bại vì một quân đội mà vì một dân tộc." Không đúng. Người Pháp không bị đập nát bởi sự nổi dậy tự phát của quần chúng mà, do đường lối tổ chức cách mạng. Những người cộng sản Châu Á đã sáng tạo một phương pháp mới để chiếm lĩnh thể chất và tinh thần phục vụ cho mục đích của họ. Người Pháp không thể chống khoa học tâm lý quần chúng ấy. Ở Đông Dương chỉ có những người Pháp truyền thống với những đức tính và sai sót của lịch sử ngàn đời của họ.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM