Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Offline QKTĐ
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 16 Tháng Mười Hai, 2017, 09:55:11 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
 1 
 vào lúc: Hôm nay lúc 09:30:50 AM 
Tác giả tranphu341 - Bài mới nhất gửi bởi tranphu341

Chuyện tình của người yêu người tôi yêu!
Hay tình yêu của người chiến sỹ Quân y.

( Tiếp theo số 3)

        Tôi đã nghỉ hưu theo tuổi tác sau bao năm cống hiến tức là tuổi tôi đã cao. Sài gòn sau 30 năm giải phóng ngày càng phát triển, ngày càng đông dân số. Tôi vẫn đi tìm em. Nhiều, rất nhiều lần có lẽ cả trăm lần tôi đạp xe hoặc đi bộ lang thang các đường phố cả trong các con hẻm quận 10 và những phường chung quanh với hy vọng gặp được em. Tìm em, tìm mãi có nhiều khi đã có suy nghĩ nản lòng. Đã định thôi không tìm em nữa. Tôi chỉ đợi một sự ngẫu nhiên hay tất nhiên, hay một phép màu nào đó được thấy em. Và rồi đúng như vậy phép màu đã đến, tôi đã gặp được em đúng ra là gặp lại em sau những ngày Sài Gòn kỷ niệm 30 năm giải phóng.

           Trong những ngày này, Sài gòn lại sôi động với những hào khí xưa. Kể cả lớp người mới được sinh ra lớn lên và trưởng thành. Những lớp người đã từng được chứng kiến hào khí oai hùng của ngày chiến thắng, ngày thống nhất đất nước 30 tháng 4 xưa thì ai cũng chộn rộn nhớ lại một quá khứ hào hùng sôi động cùng tuổi trẻ của mình. Tôi cũng là một trong những người đó. Ngoài niềm vui to lớn, trong tôi vẫn còn nỗi khát khao cháy bỏng được gặp em người thiếu nữ xưa mà bây giờ sau 30 năm thì cũng đã khoảng 45 - 47 tuổi rồi. Chắc chắn là em đã có có gia đình, có cuộc sống riêng và những đứa con. Có thể có những đứa trẻ gọi em là bà. Cuộc sống em đã yên vị đã an bài nhưng sao tôi cứ muốn gặp muốn gặp.

           Vâng! Tôi đã gặp lại em vào đúng lúc tôi không có hy vọng nhất! Sáng hôm đó tại phòng khám của một bệnh viện tư nơi tôi nghỉ hưu và cộng tác làm việc tại đây đã được ít ngày. Chiếc Taxi mầu xanh dừng lại trước cửa phòng khám. Một người phụ nữa bước xuống xe rồi đón một người từ trong xe ra. Đóng cửa xe nói gì với người thanh niên tài xế rồi dẫn người mẹ vào( Tôi đoán là mẹ). Hai người phụ nữ chênh tuổi nhau nhưng lại có hai dáng giống nhau, người thấp, da trắng và dáng điệu rất thư thái không có gì là vội vã. Từ ngoài cửa vào người phụ nữ trẻ thỉnh thoảng nhỏ nhẹ nói với người cao tuổi một vài lời, hai người vào phòng đợi. Sáng nay phòng mạch không đông lắm. Tôi hay có thói quen trước khi chính thức thăm khám bệnh, tôi thường vòng ra ngoài sảnh đợi, nhìn lướt cả phòng những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.

           Vừa bước ra khỏi phòng không hiểu sao tôi lại cứ tập trung vào hai mẹ con người phụ nữa mới đến. Thấy tôi ra mọi người  hướng về tôi cùng những câu chào. Tôi như có dòng điện chạy khắp người khi người phụ nữ trẻ cũng hướng cặp mắt về tôi. Tim tôi đập mạnh và thấy ngay đôi mắt của cô bé ngày xưa hiện về. Tôi lắp bắp chào mọi người, giọng có vẻ không mạch lạc như trước.

           Tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi quay trở vào phòng. Ngồi vào ghế, cái ghế dành cho tôi cho người thầy thuốc già có uy tín mới từ một bệnh viện lớn của Quân đội về cộng tác. Đó là lời quảng cáo của bệnh viện với mọi người. Và hình như từ ngày tôi về đây thì số lượng người đến thăm khám đông hơn, theo như lời các các cháu cùng e kíp nói…

( Còn nữa)

Phu TranPhu cùng anh Mạc Quang và các CCB Tại trại của Trung đoàn 273 ngày kỷ niệm 45 năm thành lập Sư đoàn 341.

 2 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 10:55:29 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Đến lượt Ba Cụt nổi dậy. Đội quân viễn chinh vừa cho ông ta tiền và vũ khí, vậy là không cần đến họ nữa. Ông phải chấp nhận quân lê dương nắm người của ông. Điều kiện ấy gây phiền phức cho ông. Một hôm sau một đợt cùng nhau đi tấn công trở về, một số lính Pháp mệt mỏi ngủ say trong thuyền: họ bị cắt cổ và không dậy nữa. Vậy là Ba Cụt có mọi thứ trong tay, trở lại cuộc sống tự do. Ông ta có phương tiện và nguồn cung cấp cho phép đánh nhau nhiều tháng - chống lại Năm Lửa và người Pháp, Việt Minh, Cao Đài, vì tất cả đều là thù địch của ông. Sau những chiến thắng và thất bại, nguồn lực cạn kiệt, ông ta lại được cung cấp, tỏ ra hối lỗi. Được chấp nhận ông lại được cung cấp và chuồn. Trong năm năm Ba Cụt quy thuận năm lần và năm lần ly khai liên tiếp, mỗi lần cũng một quy trình ấy, giết một số lính của Đội quân viễn chinh.

Tuy vậy, người Pháp hài lòng về Hòa Hảo. Có và có cho đến cuối cùng, những sự bất hoà. Hòa Hảo ám sát một ít người Pháp, người Pháp tước vũ khí một số Hòa Hảo; Nhưng sau đó họ dàn hòa, dạt dào “tình bạn bất diệt Pháp - Hòa Hảo”. Họ trở thành những người bạn tốt, bạn tốt thực sự. Năm Lửa và đồng bọn, (có lẽ trừ Ba Cụt) thích cuộc sống đầy đủ của liên minh thực dân. Năm Lửa tự tu chính, càng ngày càng ra vẻ một quân nhân hào hoa, bôi sáp bộ ria mép và xuất hiện rất tư thế ở những buổi lễ chính thức ở Sài Gòn. Đấy là một cột trụ của mình, và khi tiếp một tướng hay đại tá Đội quân viễn chinh, chính bà Lê Thị Ngoan tự làm đầu bếp. Năm Lửa ngồi trong chiếc trạm khách đồ sộ, một lâu đài hoàn toàn kỳ cục do ông đặt làm. Một đám đông đầy tớ, chủ hầu, vợ lẽ chen chúc ở tầng trệt. Viên tướng thích thú nhất làm cho khách mời xác nhận mỗi một trong bốn mươi phòng của ông ở tầng hai đều có phòng vệ sinh. Mỗi lần vào đấy đích thân ông không tự ngăn mình được kéo dây và xem trò xả nước. Ông ở đấy hàng giờ, cho là một sự tinh tế tột đỉnh. Qui trình Phương Đông đã kết thúc. Anh dân quê khốn khổ trở thành một chúa tể chiến tranh đàng hoàng. Chính lúc này ông lấy tên gọi cao quý hơn nhiều là tướng Suối.

Dĩ nhiên có một số chi tiết phiền phức. Một lần hai vị chức sắc của giáo phái đi Sài Gòn trên chiếc xe đẹp của họ, rút súng ngắn ra giết hết những người trong một chiếc xe bình thường vì không dẹp chỗ nhanh. Tình cờ một biên bản lên đến những người Pháp đại diện. Hòa Hảo cho việc đó lăng nhục họ và câu chuyện bị xếp lại. Bao nhiêu vụ việc loại ấy! Nói chung các cấp chính quyền không biết gì và cố gắng không biết. Vì Hòa Hảo tự khai hóa là một giáo điều. Thực tế họ “thối rữa”. Điều người ta có thể gọi sự trong trắng của họ - lòng tin cuồng nhiệt - mất đi. Cái tốt và cái xấu quá khích của sự huyền bí thay vì tự thanh lọc, cùng tồn tại lẫn lộn càng ngày càng tư sản hóa hơn, sự lẫn lộn của những kẻ mới giàu hãnh tiến. Hòa Hảo trở thành những người hoang dã rất xa xỉ.

Ngược lại, quan niệm đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu - của những người Thiên Chúa giáo - có một giá trị càng ngày càng tích cực ở những người Annam khác, những người Việt Minh. Đối với họ con người thay vì để mặc theo bản chất và xu hướng, phải tự hoàn thiện mình liên tục qua một cuộc đấu tranh thường xuyên và quyết liệt với bản thân mình. Không phải đến Thiên đường bằng sự gia ân mà phải xứng đáng hơn, có phẩm chất và hiệu quả hơn để phục vụ nhân dân. Mỗi người phải vượt lên chính mình. Chính trong cuộc đấu tranh nội tâm này Nguyễn Bình dẫn dắt thật quyết liệt: ông buộc hàng triệu người phải trở nên hoàn hảo, ông tự buộc mình phải hoàn hảo. Nhưng trong cuộc chiến vượt sức người này, ông đi vào cạm bẫy kiêu ngạo cá nhân mà không biết. Tôi sẽ kể về chiến thắng và về bi kịch của ông.

 3 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 10:55:03 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Những ngày tiếp đó đi khắp vùng đất Hòa Hảo, tôi nhận thấy người Pháp chỉ khai hóa bề ngoài. Mặc dù những món nợ giáo phái vay người Pháp - các đồn bốt, lễ tiết nhà binh, việc chào cờ, bệnh viện, nơi quân lính tập dượt không mệt mỏi đánh trống thổi kèn, cái cơ bản vẫn nguyên vẹn. Bên dưới vẫn là chất men vô chính phủ, máu và dâm đãng. Đúng, có một trật tự Hòa Hảo - Việt Minh bị đẩy lùi mấy tháng ra khỏi vùng này. Cũng có một lối xử Hòa Hảo, cha chú nhưng cương quyết. Đao phủ một tay nắm tóc của tội phạm và tay kia phạt một nhát gươm vào cổ. Tội phạm là bất cứ người nào bất bình.

Trật tự và lối xử phạt ấy dù sao cũng rất đặc biệt, làm đảo lộn những quan niệm buôn bán tuy rộng rãi của các thương gia Trung Hoa. Nguyên tắc của bề trên là trả không cau có tất cả những khoản tiền bất cứ một chính quyền vũ trang nào có thể đòi hỏi dù không bù đủ giá thành. Nhưng người Trung Hoa than phiền những đòi hỏi của Hòa Hảo quá lớn đến mức sẽ thủ tiêu thể lệ hiện hành của thương trường vốn tồn tại hàng nghìn năm nay. Còn người Pháp đã từ lâu không thể khôi phục lại nguồn điện: quân lính Hòa Hảo ăn cắp dây khi người ta vừa đặt để rồi hôm sau bán lại cho các kỹ sư chán nản của sở Công chính.

Những người Hòa Hảo mà từ nay người Pháp có, không phải một quân đội. Theo cách nói của người Annam, đấy là “một con rắn không đầu”. Chỉ là những công ty lớn và chủ của họ. Đất đai của Hòa Hảo không thống nhất. Một lẫn lộn vùng và tiểu vùng bên cạnh nhau mà mỗi chỉ huy làm chủ vùng của mình. Một khi rũ bỏ được Việt Minh, quân Hòa Hảo lại lao vào cuộc chiến du kích giữa họ với nhau.

Người Pháp vốn ưa chuộng Năm Lửa, muốn tạo mọi điều kiện cho ông ta và muốn đưa lên thành chủ soái chung. Vì vậy những trưởng băng nhóm khác giận dữ, nổi dậy và tuyên bố ly khai.

Lâm Tấn Nguyên đặc biệt tức tối. Ông ta lai Trung Hoa, cao lớn, bóng bẩy và mạnh không tưởng được, là một kẻ chém đầu không đếm xuể. Uy tín của ông ta vừa bị Việt Minh trói chân tay, buộc đá ném xuống sông Mékong và tái hiện bất tử sau mấy ngày ở lễ tang đồng bọn tổ chức tưởng niệm. Ghê gớm hơn nữa là Ba Cụt, có thể làm tất cả. Tên ông ta có nghĩa “ngón tay bị chặt đứt”. Trước kia đứng trước quân lính mình ông ta dùng búa chặt đứt ngón tay trỏ, thề chặt cổ tất cả những “tên thực dân” như thế.

Trong lúc Năm Lửa thỏa hiệp với người Pháp, có những tiếng đồn lạ lùng trong dân chúng Hòa Hảo. Thánh sống đã xuất hiện trở lại, chờ quân lính thiện chiến của người trong vùng Bảy Núi. Một biệt động Hòa Hảo giết luôn mười bốn thầy dạy người Pháp để chạy nhanh đến chỗ hẹn. Nhưng trong vùng Bảy Núi chỉ có Lâm Tấn Nguyên trước đây có quan hệ với bố Thánh sống, một giáo trưởng đồng tính luyến ái, là sợi dây linh hồn của con trai mình. Người lai Trung Hoa với Giáo trưởng cùng đi, tuyên bố với những người mới đến: “Thánh sống không xuất hiện lại vì các người nhiều tội lỗi. Hãy sám hối đi. Rời bỏ Năm Lửa đã phản bội lòng tin khi liên minh với người Pháp”. Mấy ngày sau Lâm Tấn Nguyên ký một thoả thuận với chính những người Pháp ấy, chấp nhận cho ông ta cấp bậc đại tá và vùng đất Châu Đốc.

 4 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 10:54:29 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Sau cuộc liên minh của Hòa Hảo, bà Lê Thị Ngoan đòi chúng tôi cung cấp tiểu liên cho quân của bà. Người ta cho họ. Việt Minh bị số vũ khí ấy hấp dẫn đêm sau đó tấn công bốt họ được giao bảo vệ. Họ chỉ kịp bỏ chạy theo một cánh cửa bí mật.

Bây giờ đội nữ binh Hòa Hảo sử dụng lại trang bị cũ từng mảnh. Họ dùng để đi diễu binh và cũng đi trừng phạt những bà vợ lẽ của viên tướng. Dưới sự chỉ đạo của bà Lê Thị Ngoan, họ vạch mặt những bà này, treo lên và đốt một ít nhưng không làm trọn vẹn. Năm Lửa không cho làm việc đó.

Tôi được biết ông tướng và bà tướng là một đôi hợp ý nhau. Năm Lửa không chống đối khi bà vợ cho ném lựu đạn hạ sát đại tá tham mưu trưởng của ông - hành động này gây ra một phản ứng kéo theo một loạt giết chóc trong những vùng quân lính Hòa Hảo.

- Trong nhiều tuần, sĩ quan liên lạc nói với tôi, tôi không dám đến văn phòng thứ nhất, hai, ba và bốn mà trong quá trình khai hóa, quân đội Hòa Hảo dựng nên theo kiểu Pháp. Mọi phòng đều có gài bẫy, cả ở đồ đạc nên người ta khi ngồi xuống có nguy cơ bị nổ tung.

Thực tế đại tá tham mưu trưởng không “lương thiện”. Ông ta muốn làm những phi vụ mà không chia phần cho Lê Thị Ngoan, một tội không tha thứ được và phải bị trừng phạt.

Trong những vấn đề quan trọng, Năm Lửa bao giờ cũng theo Lê Thị Ngoan. Chính bà là bộ trưởng tài chính của ông. Sự tham lam và tài xoay xở của bà không tưởng tượng được.

Từ khi Hoà Hảo rời bỏ đầm lầy về bố trí trong các bốt nhân danh những nhân vật được biết đến, họ lao vào làm giàu với sự tàn bạo vui thích của những “kẻ dã man” không bao giờ thỏa mãn. Họ bắt tay làm mọi việc. Nhưng không ai bằng được bà Lê Thị Ngoan. Bà có các khoản thuế -buộc phải trả - không tính đến những sự hùn vốn đặc biệt, những vụ tống tiền và đốt phá của bà. Bà tham gia vào những công ty mua bán ô tô, vào việc vận tải đường thuỷ, khai thác gỗ, thậm chí không cần bỏ vốn vì biết “thuyết phục” một số nhà giàu đầu tư cho bà không nói đến tiền lãi. Nhất là bà độc chiếm lĩnh vực kinh doanh lúa gạo. Vùng hoạt động của chồng bà là vùng sản xuất lúa rộng lớn nhất Đông Dương nên người đàn bà tồi tệ và độc ác này nắm trong tay tất cả vận mệnh cuộc chiến tranh kinh tế chống Việt Minh.

Trong mấy tháng viên tướng và vợ trở nên rất giàu, thành các tỷ phú. Năm Lửa mua những máy lạnh để than và xe hơi Mỹ, nghỉ ngơi thoải mái với vệ sĩ là những vũ khí sống. Bà Lê Thị Ngoan người phủ đầy kim cương.

Thế nhưng việc mua bán hoan hỉ nhất của Hòa Hảo là một chiếc thủy phi cơ nhỏ của một công ty Pháp muốn trút bỏ vì sợ không an toàn. Vậy là Năm Lửa mua với giá bằng vàng và thuê một đội bay phiêu lưu Pháp với những khoản tiền vô cùng lớn. Chiếc máy bay được trịnh trọng khai trương trước toàn thể nhân dân Cần Thơ tập hợp trên bờ sông Mékong. Những sứ giả đặc biệt triệu tập họ. Mỗi người đứng xem vung vẩy một lá cờ màu đỏ hơi tím. Phi công đã cảnh báo “Không quá hai hành khách.” Nhưng Năm Lửa không thể nghiêm chỉnh bỏ lại tay chân thân tín trong một sự kiện vinh quang như thế và chiếc thuyền theo cờ cập đến thuỷ phi cơ cắm neo giữa sông chở năm người, viên tướng và bốn người có chức quyền của Hòa Hảo. Tất cả dồn lên, chiếc máy bay nọ khởi động nhưng không cất cánh được. Chiếc thuyền trở vào bờ mang theo một người. Lần thử thứ hai và một người nữa ra. Lần thứ ba, một người nữa rút lui. Chỉ đến lần thứ tư chiếc thủy phi cơ treo cờ Hòa Hảo, đầy dây hoa mới bay lên giữa niềm say sưa của đám đông. Nhưng trên đấy chỉ còn Năm Lửa và sĩ quan tùy tùng, cả hai nhục nhã mặc dù tầm cỡ lớn của màn kịch, xác định do sự thiếu nhiệt tình của người lái, nghĩ rằng khi trở xuống đất sẽ trừng trị anh này.

 5 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 10:53:25 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Năm Lửa từ tầng lớp thấp kém nhất sinh ra, đến mức cảnh sát không có hồ sơ về ông ta. Trong nhiều năm ông làm người dồn khách cho các “xe ca Trung Hoa”. Ở cửa ngõ Sài Gòn, trong đám đông lộn xộn, ông chộp lấy gói đồ đạc của một dân quê bỏ lên xe mình. Người kia chỉ tìm thấy lại hành lý của mình khi cùng lên đấy và lấy vé xe. Năm Lửa cùng làm rất nhiều nghề khác: bán cháo rong, chèo đò, đạp xích lô. Gần năm mươi tuổi thì nghe lời bốc lửa của nhà sư điên. Ông là một trong những người sùng đạo đầu tiên và với những chiến công và lòng trung thành, trở thành người chỉ huy chính, gần gũi nhất với Giáo chủ. Sự tận tụy của ông với Thánh sống thật vô bờ. Nhiều lần ông cứu Giáo chủ khỏi những chiếc bẫy của Việt Minh. Khi Huỳnh Phú Sổ đến Đồng Tháp Mười và bị ám hại mặc dù ông đã can ngăn, ông muốn tự sát để theo chủ lên thế giới trên kia, nhưng ông không làm sợ phạm thánh, vì như vậy là chấp nhận cái chết của con người Bất tử.

Nhưng quá khứ mới ấy bây giờ đã rất xa! Trong bữa ăn này, Năm Lửa thực lòng cố tỏ ra là một qúy ông có giáo dục! Không ai có được một nét mặt đáng kính đôn hậu hơn ông ta - rất tròn, da nhân, cứng rắn và có đôi ria mép rậm đã bạc cong vút lên. Cứ đúng năm phút ông cười với tôi, bảo phiên dịch, một thanh niên ăn mặc lịch sử kiểu thành phố nói rất hân hạnh có mặt tôi ở đây và với đôi đũa mà ông đưa thức ăn vào miệng, ông chọn đưa cho tôi những miếng ngon nhất trong đống thức ăn. Mỗi lần nhiệm vụ ấy làm xong ông lại rơi vào câm lặng, nhai, ầm ừ và nhổ nước bọt.

Đến món ăn thứ ba mươi Năm Lửa nói chuyện với tôi lâu hơn, giọng khàn khàn mà người dịch ăn mặc chải chuốt chuyển thành lời hùng biện giọng mũi và lố bịch:

- Tôi rất hổ thẹn phải tiếp ông khách mời trong một chỗ như thế này và nó hoàn toàn không xứng đáng với ông. Do chiến tranh cho đến nay Hòa Hảo không thể hưởng thụ những thành quả của cuộc sống hiện đại; Tôi đề nghị sau ba tháng mời ông trở lại để tôi được đối xử xứng đáng hơn. Tôi đã ra lệnh làm một ngôi nhà lớn ngay trên bờ sông Mékong này. Tôi muốn ngôi nhà được xây dựng theo thiết kế khoa học nhất, với những gì tốt và đắt nhất. Tôi bảo kiến trúc sư làm thật tốt như ở Pháp đối với những nhân vật quan trọng.

Bữa tiệc kết thúc, bà Lê Thị Ngoan, vợ Năm Lửa xuất hiện. Đây là bà vợ hai, thô lỗ hơn và rõ ràng dâm dật hơn. Cùng tuổi với ông, bà cũng lùn mập và gân guốc như ông, đầu còn to hơn, nhưng nét người rõ rệt hơn. Người đàn bà này, tóc buộc băng, mặc một loại quần áo đồng phục. Vì bà cũng là tướng, tổng chỉ huy Đội nữ binh Hòa Hảo; bà đến mời tôi đi duyệt binh.

Trên khoảng đất nện rộng lớn, khoảng một trăm cô gái mặc quần áo đen, những người hoang dã trẻ đẹp bồng súng chào - giáo, dao bầu, mã tấu, búa, tất cả những dụng cụ dùng để chém giết. Sau những động tác nghi thức ấy, các cô hét, vung vẩy, làm như hạ gục quân địch và cắt đầu chúng.

Bà Lê Thị Ngoan rất hài lòng, giải thích với tôi:

- Các nữ binh của tôi thường chiến đấu luôn; họ đã giết được nhiều Việt Minh. Nhưng dù có chiến công, họ vẫn rất ngoan. Rất trong trắng. Tôi chú trọng đến đạo đức của họ.

Một sĩ quan liên lạc Pháp nghe thế, nghĩ nên nói cụ thể với tôi:

- Các nạn nhân duy nhất của các cô ấy trước đây là những tù binh Pháp mà các cô chém thành khúc vì các cô là đội hành quyết. Nhưng đấy là những chuyện cũ, quên đi thì hơn.

 6 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 10:52:24 PM 
Tác giả chuongxedap - Bài mới nhất gửi bởi chuongxedap

Niềm vui của sự khai hóa

Quang cảnh vui mắt của miền nhiệt đới. Những chiếc cầu trên không bằng tre, không nặng, đung đưa trong gió, bắc qua con rạch bùn lầy đầy sen và thuyền nan. Dọc bờ sông, làng xóm kéo dài những ngôi nhà tranh giữa những cây dừa; dây leo, hoa quả. Giữa thiên nhiên nóng rữa ấy, dân chúng Hoà Hảo sống không gò bó gì, hoàn toàn vui vẻ. Những người già nói đùa, các cô gái thủ thỉ và quân lính cầm tiểu liên, lựu đạn, không hề đề phòng, như là những đồ chơi.

Đâu là sở thích chết chóc mà Campadieu đã nói nhiều với tôi? Tôi ở ngay bốt chỉ huy của Năm Lửa, trong xóm ông ta thấy ghê gớm khi táo bạo đến cuộc hẹn gặp. Việc liên minh chỉ mới mấy tuần mà tất cả toát lên sự yên ổn và thân thiện.

Tôi là khách mời của Năm Lửa đến dự bữa tiệc chào mừng trong gian nhà đổ nát và rất đẹp của một ngôi chùa, giữa những tượng Phật không còn nguyên vẹn và những chiếc kích nghi lễ cũ kỹ; màu sơn đỏ trên những hàng cột lớn ánh lên trong bóng mờ. Bốn mươi thực khách tập họp quanh chiếc bàn đầy chén bát và cũng có mấy khẩu súng ngắn, cả ban tham mưu của giáo phái ở đấy: Những băng trưởng dữ tợn đã biến thành những quân nhân đẹp thân thiện. Hầu hết là những thanh niên mới trưởng thành, lực lưỡng và cân đối, thích thú bận quân phục Pháp mới. Họ hưởng thụ thú vui khai hóa không mặc cảm gì. Nhiều người còn thử dùng thìa, nĩa. Việc ấy có vẻ kỳ cục và họ cười.

Tuy vậy bên cạnh tôi, Năm Lửa - một nhân vật lớn tuổi hơn với khuôn mặt nông dân thô lỗ và tinh quái - ngồi yên lặng. Nhưng ông khôn ngoan vì ông ta sợ không được xem là một vị tướng thực thụ nếu nói năng không đĩnh đạc. Ông nghi ngờ. Người Pháp đã chơi ông một vố. Lúc đầu ông rất sung sướng khi người ta gắn cho ông một ngôi sao nhưng đến Sài Gòn, vào hiệu may, quân phục tốt nhất, ông được biết đáng lẽ ít nhất phải hai sao. Với quyền lực riêng của mình, ông đã thêm một sao nữa. Từ sự việc không may đó, ông rụt rè trong giao tiếp xã hội, biết rõ học vấn của mình còn không đầy đủ.

Làm sao nhận ra ông là một kẻ chuyên chặt đầu người, Năm Lửa cách đây một năm, mặc toàn đồ đen, một người lùn gân guốc, đầu to với đôi mắt nhỏ ánh lên, bẩn thỉu và thô lỗ, vô cùng tàn ác vì không có trí tưởng tượng? Máu đối với ông ta không là gì thậm chí không phải một vấn đề vui thích. Nhưng ông đã xây dựng quyền lực bằng một lời quát ngắn gọn: “Xuyên cọc vào người chúng, lột da chúng ra”, bản thân ông cũng sẵn sàng bắt tay vào những nhục hình ấy. Ông ta cùng tính chất với đồng ruộng, con ngòi, bùn lầy, như bốc ra từ những chỗ đó; vừa hăng say cao độ, mưu mẹo và đần độn, có một sức lực hoang sơ, một sức chịu đựng không ngờ được. Ông can đảm, điên rồ và không phức tạp nhưng không bao giờ bị thương như được phép lạ bảo vệ.

 7 
 vào lúc: 15 Tháng Mười Hai, 2017, 08:25:04 AM 
Tác giả tranphu341 - Bài mới nhất gửi bởi tranphu341

Chuyện tình của người yêu người tôi yêu!
Hay tình yêu của người chiến sỹ Quân y.

" Tiếp theo số 2''

           Tôi nhận được bức thư từ một người không quen biết trong hộp thư điện tử. Nội dung thư như sau:

           Chào ông! Chào đồng đội! Tôi xin lỗi vì đã đường đột gửi bức thư này cho ông. Hiện tại tôi ở rất xa ông, xa tới cả nửa vòng trái đất. Vâng! Tôi không thể không viết cho ông dù biết rằng rất đường đột mà có khi ông lại nghĩ tôi thật vô lý, thật vô duyên. Nhưng trước khi đọc thư này tôi xin ông một điều kiện. Đấy là điều kiện: Ông chỉ đọc thư và đừng bao giờ hồi âm cho tôi.
Ông Tùng! Tôi thật ghen với ông, mặc dù tôi không thể có cái quyền đó. Với tôi giờ đây mọi việc gần như đã được giải tỏa. Tôi đã biết ông, biết ông để giải tỏa sự tò mò ích kỷ, đúng ra là được nhìn ông cùng người mà tôi đi tìm suốt mấy chục năm. Qua người ấy cũng có thể ông đã biết chuyện này. Từ xa tôi lặng lẽ ngắm nhìn và quan sát ông cùng người đó chuyện trò tôi thật thèm, thật thèm có lúc tôi ước rằng người ngồi đó không phải là ông mà là tôi mới đúng. Được thay vị trí của ông với tôi nó là ước mơ, là hạnh phúc của cả cuộc đời. Vì ông biết không suốt mấy chục năm qua, tôi ước ao tôi đau khổ tôi muốn lục tung, bới tung cái thành phố Sài Gòn mấy triệu dân này để tìm đôi mắt đó, tìm người đó với câu nói thơ ngây trong trẻo dành cho tôi, động viên tôi. Người đó, đôi mắt to đen láy đó và câu nói đó đã như nhát dao sắc khắc vào hồn tôi, khắc vào cuộc đời tôi người trai Hà thành đang còn trinh trắng tại cái thôn đất thép Củ Chi chiều đó.

           Sau ngay ngày ấy, tôi được cử ra Bắc học tại trường y. Sau 5 năm học tôi lại được trở vào công tác tại một bệnh viện lớn của quân đội. Tôi rất vui vì nghĩ rằng có cơ hội để tìm gặp lại người con gái đấy đúng ra là tìm lại cô bé đấy. Sau một hai ngày nhận công tác. Tôi mượn xe và đến ngay phòng văn hóa Quận 10 để hỏi về em. Hỏi về đoàn văn nghệ thanh thiếu niên xuống biểu diễn cho bà con Củ Chi đất thép thời đó. Họ trả lời là họ không thể biết được vì cũng đã 5 năm rồi mà 5 năm qua thành phố có biết bao biến đổi. Những đoàn văn công văn nghệ đó là những tổ chức tự nguyện. Không thể có tên tuổi hay danh sách của họ. Thành phố và Đất Nước lại đang có chiến tranh ở hai đầu biên giới. Vì nhiều lý do, dân thành phố đang vượt biên, đang di tản nhiều. Chính quyền đang phải bận rộn biết bao nhiêu việc nhất là việc ổn định đời sống và động viên thanh niên đi thanh niên xung phong, đi bộ đội để bảo vệ biên giới, đâu có ai để ý và giúp được tôi việc đó
.
        Thế rồi suốt cả thời trai trẻ của tôi, với cương vị một bác sỹ, tôi vừa làm việc vừa tìm kiếm tìm mãi mà không gặp. Có lúc tôi đã nghĩ người con gái đó đã di cư sang nước ngoài cùng gia đình. Hay sóng gió cuộc đời… đưa em về đâu? Hay em không còn nữa???

( Còn nữa)

Múa - Mừng ngày kỷ niệm thành lập Sư đoàn 341 lần thứ 45.

 8 
 vào lúc: 14 Tháng Mười Hai, 2017, 10:41:26 PM 
Tác giả danhthanh - Bài mới nhất gửi bởi danhthanh
VI

Sau buổi gặp Nguyễn, ông Đường đã từ Hà Nội vào Hà Đông thăm ông Chương. Cửa hàng vàng bạc Nguyên Bảo hôm nay không phải ngày nghỉ, khách đến cũng không đông lắm. Mấy cô cậu nhân viên phục vụ đang hí húi bên quầy hàng, thấy ông Đường đến vội niềm nở chào hỏi. Ông Đường chào lại họ và ngỏ ý muốn gặp ông Chương. Cậu nhân viên quầy, tuy đã biết ông Đường là người nhà ông chủ, nhưng vẫn giữ nguyên tắc nhà hàng. Cậu nói ông chờ chút để thông báo với ông chủ. Ngay sau đó cậu mời ông lên lầu. Ông Chương đang ở phòng khách tầng hai.

Ông Đường bước lên cầu thang. Đây là một ngôi biệt thự loại nhỏ, được xây dựng từ thời đầu thế kỷ XX nên đến nay chỗ nào làm bằng gỗ cũng đã có chút hư hỏng. Chiếc cầu thang xoáy trôn ốc ở gian bên của biệt thự này tuy được làm bằng gỗ tốt, rất đẹp và cầu kỳ nhưng cũng đã cũ kỹ, có vẻ không được chắc chắn lắm. Đường vừa cầm tay vịn của cầu thang vừa nghĩ. Chẳng trách ông Chương bắt nhân viên và người nhà đi cầu thang bên kia đã được sửa chữa, làm mới bằng bê tông có tay vịn bằng inox. Nói là một biệt thự nhỏ, song so với kiểu nhà ống và nhà tầng hiện nay trên các phố mới bây giờ tuy có bốn, năm tầng, nhưng cũng không thể bằng được các ngôi biệt thự kiểu này. Đây là loại biệt thự có một kiểu kiến trúc riêng, nó được kết hợp cả phong cách kiến trúc cổ điển kiểu Gô-tích của Pháp và kiểu kiến trúc phương Đông trong những cung cấm của hoàng gia xưa. Kiểu dáng kiến trúc và xây dựng các biệt thự này vừa mang phong cách hiện đại, vừa cổ kính, nhưng lại bảo đảm sự thông thoáng về mùa Hè và ấm cúng vào mùa Đông. Trường phái kiến trúc này là đặc trưng của các công trình xây dựng nhà ở đầu thế kỷ XX của Việt Nam, nó được gọi là phong cách “Kiến trúc Đông Dương”. Do vậy, những ngôi biệt thự cổ kiểu này ở Hà Nội và một vài thành thị khác của Việt Nam ngày nay vẫn còn và vẫn là loại biệt thự đẹp và đắt giá. Ông Chương là một chủ hiệu vàng đang phát triển đã mua lại được chính ngôi biệt thự cũ của mình từ những năm năm mươi của thế kỷ trước, quả là một kỳ tích. Ông có vẻ rất ưng ý với ý thích và sự may mắn này của mình.

Khi tới tầng hai, Đường đi qua một tiền sảnh rộng, qua tiếp gian phòng khách lớn ở giữa, rồi bước tới gian phòng khách nhỏ tiếp liền ngay bên phòng khách lớn. Ông Chương hằng ngày thường ngồi ở đấy để tiếp khách quen và bạn bè, đồng thời điều khiển công việc.

Ông Chương hồ hởi đón tiếp Đường. Hai chú cháu vừa nhâm nhi một chén trà nóng vừa nói chuyện. Ông Đường liền thông báo cho ông Chương biết việc Nguyễn Nguyễn gặp ông và đã chuyển từ thái độ dọa dẫm sang khẩn cầu như thế nào để muốn biết bí mật của Đàm và các ông. Hắn còn đề nghị được gặp ông để bàn về một bộ sưu tập tiền cổ và mấy pho tượng cổ. Nhưng theo Đường đó chỉ là cái cớ mà thôi. Còn thực sự thì hắn chắc chắn là một kẻ bí mật đang muốn biết sự thật về Đàm.

Ông Chương nghe Đường nói thế liền ngồi lặng yên một lúc. Rồi ông hỏi Đường:
 - Theo cháu, ta nên xử lý việc này thế nào?
 Ông Đường nhìn ông Chương một lát, rồi nói:
 - Thưa cụ, có lẽ cứ để hắn vào gặp cụ cái đã. Ta sẽ thông báo để ông Đàm biết mà đối phó, phòng ngừa.
 Ông Chương liền nói luôn.
- Không chỉ thông báo ngay mà ta phải cùng tìm cách xử lý dứt điểm vụ này.
Thấy ông Chương nói có vẻ kiên quyết, Đường nghĩ, chắc cụ đã có kế sách gì chăng. Liền hỏi:
 - Vậy theo cụ ta làm gì bây giờ?
Ông Chương nhấc máy điện thoại, nhưng lại nói với ông Đường:
 - Ông Đường gọi hay tôi gọi cho ông ấy đây. Có lẽ nên hẹn ông ta ở đâu đó và mình đi taxi đến đó để gặp nhau cho nó chu đáo.
Ông Đường nói “Vâng”. Rồi cầm điện thoại. Nhưng ông lại cẩn thận đặt máy bàn xuống và lấy điện thoại di động. Ông gọi và hẹn ông Đàm đến một nhà hàng của khách sạn ở gần nơi ông Đàm đang nghỉ.
Sau đó ông Chương và Đường còn thống nhất với nhau một vài phương án cài bẫy để túm được đuôi cáo của Nguyễn rồi họ gọi taxi đi đến điểm hẹn.

Khi ông Đường và ông Chương đến nhà hàng Media New ở gần chỗ ông Đàm, thì ông Đàm đã đến đó trước rồi. Họ chào hỏi nhau rồi cùng vào một bàn ăn khá kín đáo ở một gian phòng rộng rãi, sáng sủa. Đàm gọi mấy món ăn đặc biệt của nhà hàng và một chai rượu ngon. Họ nâng ly cùng chúc nhau sức khoẻ.
Đàm còn cẩn thận, kín đáo nhắc hai người thận trọng trong khi nói chuyện. Do đó Đường đã lựa lời thật khéo léo để thông báo cho Đàm việc Nguyễn gặp mình. Nghe vậy Đàm nói:
- Hắn ta cũng đã đến chỗ tôi và có nhờ người phục vụ khách sạn thông báo muốn gặp tôi. Song, lúc đó tôi đi vắng, nên không gặp. Tôi cũng chưa hẹn lại.

 Nghe vậy Đường liền nói rõ yêu cầu của hắn và nêu luôn ý kiến giăng bẫy của mình. Ông Chương cũng đồng ý như vậy. Song Đàm lại nghĩ khác. Theo Đàm, một là chưa rõ thực chất hắn là ai. Hai là, hắn chưa thực sự tỏ rõ ý đồ muốn cộng tác hay muốn tìm hiểu vấn đề. Ba là, có thực là hắn muốn kết giao với ta không? Và nhất là càng không thể cho rằng hắn không phải an ninh. Cũng phải nghĩ hắn có thể là một tên gián điệp, hay kẻ găng-xtơ nào đó thì sao. Khi chưa biết rõ về hắn, thì chỉ nên làm như không có gì, không biết gì, như ông Đường đã trả lời hắn.

Khi nghe Đàm phân tích và nêu vấn đề như vậy, cả Đường và ông Chương đều thấy có phần vị nể Đàm. Đúng là một trang nam nhi, thông minh và chín chắn, xứng đáng để họ kính phục. Rồi đó theo ý kiến của Đàm, họ cứ để xem Nguyễn định làm gì và đi tới đâu. Nếu như, chỉ nếu như thôi, hắn là một công an chìm thì còn có đường lui cho mọi người. Nếu hắn là gián điệp nước khác thì sẽ xem có thể trao đổi gì. Nếu hắn là điệp viên của Pháp theo dõi thử thách Đàm, thì cách xử lý này là tuyệt diệu nhất.
Đến đây Đàm nhắc nhở mọi người đều phải hết sức cảnh giác và thống nhất cách xử sự như vậy. “Mềm nắn rắn buông”, hoà hoãn để tiến công, đó là một kế sách tốt nhất vào lúc này. Nhất định làm cho hắn phải lòi đuôi cáo.

Khi câu chuyện về Nguyễn đã thống nhất, không phải bàn nữa, thì lúc đó Đàm mới đưa ra vấn đề lớn nhất lúc này là, tìm ra kho báu. Đàm nghĩ, kho báu chắc chưa có vấn đề gì, nếu đúng là nó ở trong trang viên của cụ ngoại Đàm? Nếu nó vẫn ở đó, thì vấn đề là có nên khai thác không? Có cần chuyển chỗ đi đâu đó hay không? Nếu chuyển thì chuyển như thế nào? Chuyển đi đâu? Và nếu khui ra thì dùng nó làm gì? Bây giờ đã cần đến chưa? Chúng ta đã làm gì và sẽ làm gì mà cần đến kho báu? Đàm nghĩ vậy và đưa ra hàng loạt câu hỏi để gợi ý cho hai người suy nghĩ.

Rồi Đàm lại nói: Chúng ta có cần tiền dùng cho các gia đình trong tình trạng hiện nay không? Cần bao nhiêu? Bao nhiêu thì vừa đủ? Và, nếu khi khui ra kho báu không đủ như thế thì sao? Nếu quá nhiều thì lại cất đi hay sao? Tóm lại, Đàm cho rằng, hãy tạm thời để yên vật quý ở nơi của nó. Nếu sau này nhóm có những vụ làm ăn thành công, có thành tích lớn, có lẽ lúc đó sẽ lấy ra và mọi người sẽ được hưởng. Lúc đó, nếu ai đi khỏi đây thì cũng đã có tiền, có cuộc sống vinh quang, giàu có, văn minh. Hoặc mà không đi, ở lại trong nước, cũng được yên ổn mà hưởng phúc.

Nghe Đàm vừa trao đổi vừa phân tích như thế, trong hai người, thì Chương hầu như không nói gì, thậm chí ông ta còn tỏ vẻ nhất trí với Đàm nữa. Còn Đường thì tỏ ra tiếc nuối. Giá có tiền, có của càng nhiều càng tốt chứ sao. Ông ta nói có vẻ buồn. Song cũng đồng ý với Đàm, tạm thời để kho báu nằm yên. Tuy nhiên, Đường đề nghị, tổ chức một chuyến du lịch vào Huế và về thăm trang trại cụ ngoại Đàm, coi như đi dã ngoại.

Ý kiến này của Đường được mọi người nghe ra. Họ vừa suy nghĩ vừa thấy thú vị và có vẻ hấp dẫn. Ông Đàm nghĩ ngợi một lúc rồi nói:
- Việc này cũng hay. Nhưng tôi phải tìm ra được một lý do, một cái cớ thật thích đáng mới được. Hơn nữa chỉ vài ngày nữa là tôi bay vào Nam rồi. Mà có ra được ngoài này thì cũng phải vài tháng nữa. Chắc chuyện này phải hoãn lại đến dịp khác thôi.

Nghe ông Đàm nói vậy, mọi người đều ngớ ra. Vậy là vài hôm nữa Đàm đã đi. Công việc có thể phải tạm dừng lại đã. Lúc ấy ông Chương chợt nghĩ tới việc mở lại tiệm vàng cũ ở Thành phố Hồ Chí Minh. Song ông tạm thời gác điều ấy sang một bên, để xem xét sau. Còn ông Đường lại nêu ra một ý kiến khác, hay là ông và ông Chương sẽ đi du lịch một chuyến vào Nam rồi ra thăm miền Trung sau đó luôn.
Đây lại là một ý kiến làm Đàm suy nghĩ. Ông ta nghĩ, có lẽ cũng không có cách gì từ chối họ được. Đây có khi cũng là một điều tốt cũng nên. Và Đàm cũng đồng ý. Sau đó họ thống nhất với nhau, nếu không có gì thay đổi, sau khi Đàm về Sài Gòn, khoảng vài tuần nữa, ông Chương và Đường sẽ đi một chuyến du lịch vào miền Nam.

*
Nguyễn Nguyễn từ sau buổi gặp Đường, rồi lại không gặp được Đàm, lòng như có điều lo lắng. Song, vì không gặp Đàm, nên hôm nay Nguyễn quyết định tìm đến ông Chương. Nhưng khi đi được nửa đường thì hắn cảm thấy không ổn, liền quay về.

Trong linh cảm của hắn, hình như đã có người bám theo. Hắn cảm thấy có vấn đề gì đó. Có phải hắn đã vội vã gặp Đường, nên nhóm Đàm đã bí mật theo dõi. Hay là người của ngành an ninh? Hay liệu có thể mình đã bị thất sủng như Tường?

Nguyễn chợt nghĩ thế và cũng hơi rùng mình. Hắn không ngờ Tường đã “đi” nhanh thế. Nguyễn biết rõ hoàn cảnh của Tường. Kể từ khi được lệnh theo dõi Tường và thực hiện kế hoạch độc ác với Tường, hắn đã tìm hiểu khá kỹ về Tường, về nỗi đau của con người xấu số ấy. Anh ta đã mất cha khi cha đang sống, chẳng khác gì kẻ phải đeo tang cha đang sống. Một cuộc sống bị bắt buộc và có nhiều uất ức. Nhưng biết làm sao. Đó là số phận. Nguyễn nghĩ về Tường vậy và lại nghĩ về mình. Nếu mình không giỏi thì sẽ còn bị loại sớm hơn. “Chơi với lửa” mà lại. Đây lại là ngọn lửa của ma quái. Chơi với ma làm gì không bị lạc lối!
Song, Nguyễn đã có kế hoạch hành động. Hắn sẽ sớm tấn công vào bọn Đàm để cho vụ việc trở nên phức tạp hơn. Nếu không phải kết quả sẽ về tay hắn, thì nó cũng sẽ bung bét ra, và cấp trên sẽ không thể làm gì được hắn. Hơn nữa, hắn không phải là kẻ hai mặt như Tường, nên dẫu sao mức độ thất sủng không phải là ghê gớm.

Nghĩ như vậy và Nguyễn tập trung điểm lại xem linh cảm của mình có đúng không. Nguyễn nhớ lại những sự việc gần đây của mình xem có gì đặc biệt, có gì sơ hở để có thể có người phát hiện hay không.
Vài hôm trước hắn có đến gặp một cán bộ cao cấp trong ngành Văn hoá để xin ý kiến góp ý vào cuốn sách mới viết của hắn về văn hóa Việt cổ. Ông này đã rất hứng thú và hoan nghênh. Ông ta đã cho phép Nguyễn đến một vài cơ quan, gặp một vài người để tham khảo. Được vị quan chức này đồng ý, Nguyễn đã thâm nhập vào nhiều nơi quan trọng để tìm kiếm và nắm bắt tin tức tình báo. Từ đó hắn đã có được những tài liệu rất hữu ích. Nhưng cái mà hắn đạt được là đã thâm nhập được vào một cơ quan lưu trữ tài liệu và hiện vật bí mật của lịch sử. Hắn đã sao chụp được những tài liệu quan trọng cho tình báo Trung Quốc. Hắn dự định sẽ gửi cho liên lạc nay mai.

Trong khi hắn làm việc đó, hắn nghĩ mình rất cẩn thận và không hề để lộ một chút sơ hở. Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng Nguyễn vẫn thấy mình an toàn. Song, cái cảm giác lo lắng vẫn còn. Có thể, Nguyễn cho rằng, mình làm việc với Đường quá vội vã chăng? Nguyễn tính đi tính lại, rồi hắn quyết định sẽ phải gặp lại Đường lần nữa. Lần này sẽ đề nghị được gặp cả nhóm ba người họ. Hắn sẽ chơi bài lật ngửa: “Được ăn cả, ngã về không”.

Tuy nghĩ thế nhưng Nguyễn vẫn thấy không yên tâm. Hắn đứng lên, đi đi, lại lại trong phòng, nơi hắn thành lập một chỗ làm việc rất riêng và kín đáo ở trong căn nhà rộng lớn và hiện đại của hắn tại khu biệt thự ven Hồ Tây, thuộc quận Tây Hồ.
Hắn đi lại như thế một lúc cho thư thái, rồi Nguyễn quyết định vẫn sẽ đi đến địa điểm liên lạc bí mật mà hắn đã hẹn sẵn vào hôm sau.

 9 
 vào lúc: 14 Tháng Mười Hai, 2017, 10:40:28 PM 
Tác giả danhthanh - Bài mới nhất gửi bởi danhthanh
V

Cuộc gặp gỡ của Hùng với người được liên lạc diễn ra ngay sau đó. Khi Hùng đi đến một địa điểm gần chùa Hà. Anh phải đi bộ một quãng ngắn để vào ngõ nhỏ. Ở đó có ngôi nhà ba tầng của người mà anh phải gặp. Ngõ không rộng nhưng sạch sẽ, được đổ bê tông bằng phẳng. Ngôi nhà nằm khuất phía cuối ngõ, có một khoảnh sân rộng chừng 20 mét vuông. Chiếc cổng sắt sơn màu sữa còn mới.
Hùng bấm chuông. Vị chủ nhà chừng hơn bốn mươi tuổi, có dáng người khỏe mạnh, nước da rám nắng, đi nhẹ nhàng ra cổng mở cửa. Hùng liền ngỏ lời chào. Vị chủ nhà liền hỏi và đưa tay mở cổng:
- Xin chào. Anh hỏi ai vậy?
Hùng nhìn anh ta rồi nói.
- Tôi có món quà của một người gửi đến anh. Không biết có phải anh là Tiến không?
- Vâng. Tôi là Tiến. Tiến “tiếu lâm”.
- Vậy đúng rồi. Tôi ở chỗ ông Dương đến. Ông cũng có vài lời hỏi thăm anh.
- Đúng rồi. Vậy mời anh vào trong nhà.

Hùng bước vào sân. Anh ta khép cánh cổng lại và đưa Hùng lên nhà. Trong nhà được bố trí bộ bàn ghế salon bằng gỗ gụ khảm trai rất đẹp. Bên trong là chiếc tủ chè, trên đó đặt bộ đỉnh đồng Đài Loan đường kính cỡ 20cm, được đúc rất đẹp. Cạnh đó là chiếc bàn để tivi và một kệ sách báo. Sâu vào bên trong là cầu thang. Phía sau là phòng ăn và nhà bếp cùng khu phụ.

Chủ nhà mời Hùng ngồi và chuẩn bị pha nước.
Hùng liền lấy trong túi ra vật mà ông cựu Bộ trưởng đã đưa cho anh. Anh mở hộp các-tông, gỡ giấy gói, đưa nửa con sư tử bằng sứ ra, thong thả đặt xuống bàn và nói:
 - Ông Dương muốn tôi đưa vật này tới anh, để chúng ta được gặp nhau.
Tiến liền đặt ấm nước xuống bàn và cầm con sư tử lên xem. Xong anh lại để xuống và nói:
- Anh chờ tôi một chút.
Nói rồi Tiến đứng dậy, vừa đi vừa nói:
- Tôi cũng có một nửa vật này.
Tiến lấy trong ngăn tủ ly ra một cái hộp. Anh mở hộp. Trong đó có hai gói nhỏ. Một gói được mở ra và đó là nửa kia của con sư tử sứ. Anh cầm hai nửa con vật ghép lại. Nó khít với nhau. Hùng đã đoán trước điều này và anh không thấy lạ. “Cuộc ra mắt đã hoàn thành”. Anh nghĩ. Nhưng đúng lúc đó thì Tiến liền mở gói thứ hai. Lại một con sư tử sứ y hệt như thế. Chỉ có điều nó là một con nguyên vẹn, không thấy đường ghép. Hùng ngạc nhiên nhìn Tiến như có ý hỏi.
Tiến cũng nhìn Hùng. Một lát rồi anh nói:
- Vậy Thiếu tướng Nguyễn Hồng Dương có dặn anh câu gì nữa không?
Hùng không chần chừ. Anh nói luôn mật khẩu. Hùng nghĩ, dẫu sao cũng đã đến đây rồi. Cứ làm quy ước đã. Anh nói:
- “Đỉnh Ngũ Lĩnh ngước trông lồng lộng
 Sóng Bạch Đằng in bóng ngàn thu...”
Nghe xong câu đó, Tiến liền bò ra cười. Anh cười thật thoải mái mà lại có vẻ chân thành. Rồi Tiến nói:
- Đúng là các cụ nhà mình. Cổ điển, vẫn cổ điển lắm. Câu thơ đó là mở đầu. Còn hai câu sau là thế này đây.

Nói rồi Tiến đọc tiếp hai câu trong bài thơ của cuốn sách Hùng đã xem ở nhà ông cựu Bộ trưởng mà anh vẫn nhớ như in đó, nhớ cả năm xuất bản của sách. Nghe Tiến đọc xong thơ rồi cười, anh cũng cười và hai người có vẻ gần gũi nhau hơn.
Lúc ấy Tiến mới nói:
- Anh Hùng ạ. Cách liên lạc như thế này của mấy cụ, nhất là thời thủ trưởng tôi, đã xưa quá rồi. Anh thấy đây này.
Nói xong, Tiến cầm con sư tử sứ còn nguyên khối, bẻ một cái, con sư tử tách làm hai mảnh “y sì cuốc” như hai nửa con sư tử mà anh cầm một nửa tới đây. Hùng cầm lên xem, chẳng thấy khác biệt tý nào. Anh cũng thật ngỡ ngàng, nhìn Tiến. Tiến cười:
- Công nghệ làm đồ nhái này bây giờ tiên tiến lắm đại tá ạ. Anh với tôi, chẳng cần phải rào đón gì đâu. Tôi đã biết anh từ lâu rồi. Có điều các cụ cẩn thận thế, để anh thấy nó quan trọng thực sự thôi. Tôi đã nói với sư phụ rằng, bất cứ lúc nào cũng phục vụ, vậy mà cụ cứ bày vẽ. Cụ chỉ gọi cho tôi một tiếng là xong. Nhưng thôi, thế cũng tốt. Tôi sẽ làm cho anh thấy hai nửa sư tử liền lại như cũ cho anh xem nhé.
Nói rồi Tiến liền cầm nửa con sư tử của Hùng đưa, dùng một giọt dung dịch gì đó không rõ, phết lên gờ mép cắt của nửa con sư tử. Xong, anh ta đưa lên ngọn nến hơ nóng, khoảng một phút rồi ghép hai nửa với nhau. Lập tức chúng dính kết lại. Tiến cầm miếng nylon miết một đường quanh khớp nối. Con sư tử trông lành nguyên. Hùng xuýt xoa:
- Hay quá, hay quá.
Tiến cười. Hùng nói tiếp:
- Được, ông bạn, có phần nể ông rồi đấy.
- Không dám. Xin tự giới thiệu: Thượng tá quân đội Nguyễn Sỹ Tiến, Tiến “Tiếu Lâm”, “Biệt động thành nằm vùng” Hà Nội. Từ nay anh gọi tên Tiến nhé.
Hùng liền chìa tay bắt tay Tiến, cái bắt tay rất chặt của cả hai người. Họ đã hiểu được nhau qua cái bắt tay ấy.

Sau đó Hùng nói yêu cầu mà anh muốn biết về gia đình ông Dương vì cần tìm hiểu kỹ về những người như ông Bình, ông Hiếu... Tiến cũng kể cho anh nghe về những điều mình biết về gia đình ấy và nhiệm vụ của anh do ông Dương giao.

Như Tiến được biết, ông Dương đã biết chuyện những chiến sĩ an ninh ở Thành phố Hồ Chí Minh trong đơn vị của Hùng tìm hiểu, xác minh về ông Dương và những người trong gia đình ông. Ông đã báo cáo lại cho “Ông cụ” vị “Sếp” của mình, rằng ông đã biết rõ mọi bí mật của các con cháu trong nhà từ lâu. Ông đề nghị “cụ” cho phép ông được giữ nguyên hiện trạng, chỉ dùng cách “đón, lấy nội dung” đúng lúc, đúng thời cơ, như từ ông đã dùng. “Ông cụ” đã đồng ý.

Vì sao ông Dương biết rằng đơn vị an ninh của Hùng đang tìm hiểu về ông như vậy? Hùng chợt thắc mắc. Rồi Hùng được giải thích, một phần do ông có chiến hữu trong ngành an ninh, một phần do cấp trên thông báo. Về điều này, sau chuyên án, Hùng cũng được ông Cương cho biết. Khi ông báo cáo với Thứ trưởng, thì vị lãnh đạo Bộ đã trao đổi với cấp trên của ông Dương trước đây và được sự đồng ý để đơn vị Hùng tiếp tục công việc. Các cụ đã “mượn gió bẻ măng” đề nghị làm luôn việc hoàn chỉnh hồ sơ khen thưởng cho ông Dương.

Nhưng để cho chu đáo, ông Dương còn muốn Hùng gặp Tiến để làm rõ vụ ông và Tiến đã khám phá ra một bí mật mà hiện nay chính nhóm của Hùng đang làm rõ. Thì ra, đó là vụ ông Chương và Đàm đang tìm kiếm liên lạc với nhau. Điều này làm Hùng càng bất ngờ. Tiến đã có nhiều thời gian nghiên cứu, theo dõi những đối tượng này. Theo Tiến cho biết, anh được lệnh của ông Dương, liên lạc với ông cựu Bộ trưởng để xác minh cho bà Hồng Nhi, người yêu của ông Dương từ trước. Từ đó anh càng hiểu rõ hơn về thủ trưởng mình khi anh chịu trách nhiệm kiểm tra ông Chương và tìm ra những bí mật của Đàm. Đến nay vụ việc đã khá rõ, anh được lệnh trao đổi thông tin với Hùng để kết hợp làm rõ hoàn toàn vụ việc và có kế hoạch hoàn hảo để kết thúc vụ này.

Khi kể về bà Hồng Nhi, Tiến cho biết, đó là một nhà tình báo kỳ cựu của ta, được “đánh” sang Pháp, để làm công tác bí mật. Bà Hồng Nhi đã phát hiện có một tổ chức gián điệp của Pháp do một luật sư rất giỏi, đang hoạt động bí mật tại Việt Nam. Đồng thời phản gián Pháp muốn qua người này để tìm ra bí mật của một điệp báo viên đã mất từ những năm Pháp thua trận, cuốn gói khỏi Việt Nam. Tên điệp báo ấy đã có một danh sách mật mã về những tên gián điệp làm việc với hắn từ trước. Nhưng khi hắn mất thì toàn bộ bí mật ấy cũng biến mất luôn. Bà Hồng Nhi còn biết, tên trùm đó là một thợ mộc rất giỏi, có tên là Phó Kiều Mộc. Về vụ này bà đã báo cáo với tổ chức của ta. Bà còn tìm ra một manh mối nữa, đó là kẻ được lệnh cơ quan tình báo Pháp chuyên theo dõi tên gián điệp kia, để qua đó giám sát và tìm ra bí mật của người tiền nhiệm.

Sau này khi bà Hồng Nhi về nước, bà đã khám phá ra bí mật của nhóm gián điệp Pháp, đứng đầu là luật sư Đàm. Ông Dương và bà đã cùng nhau khám phá và biết được một kẻ mang mật danh đặc biệt của nhóm điệp vụ trước đây của Pháp. Đó là tên gián điệp có mật danh “Xe-đen”, một thành viên trong nhóm mật vụ của ông trùm thợ mộc giỏi ở Hà Nội. Tên này đang tìm cách móc nối lại với tên luật sư Đàm. Và từ đó họ đã tìm ra những manh mối khác. Đến đây thì Tiến được tiếp quản sự việc vì bà Hồng Nhi xin rút với lý do bị chứng mất trí nhớ. Nhưng theo như sau này Tiến tìm hiểu, thì hình như bà Hồng Nhi rút vào bí mật, không muốn làm ra chuyện, sợ sẽ “Rút dây động rừng”.

Về điều này, mãi sau khi kết thúc chuyên án, gặp được bà Hồng Nhi, Hùng mới biết mọi chi tiết về cuộc đời bà. Còn lúc này, cả anh và Tiến đều không biết bà Hồng Nhi là một trong năm tên điệp viên của nhóm gián điệp ấy. Như vậy bà mới biết mọi bí mật về nhóm điệp viên của ông trùm Phó Kiều Mộc và người con trai là luật sư Đàm, lại cũng là một tên gián điệp, một cách tường tận như vậy. Sau này biết được điều này, các anh càng thêm nể phục bà.

Sau khi đã tóm tắt ngắn gọn sự việc, Tiến chậm rãi buông một câu kết thúc:
- Vậy đó. Bây giờ anh Hùng đã biết rõ mục đích của ông Dương trong cuộc liên lạc này rồi chứ?
Tiến hỏi như để kết thúc phần báo cáo vụ việc của mình.
Hùng nắm chặt tay Tiến và nói:
 - Tôi rất cảm ơn Tiến và mong Tiến về cùng giao ban Ban chuyên án với chúng tôi luôn.
Tiến cười:
 - Chưa được đâu đại tá ạ. Xin nghe tôi, chúng ta cứ thống nhất kế hoạch hành động rồi mỗi người thực hiện phần việc của mình. Sau đó kết hợp lại là chắc chắn nhất.
Hùng thấy ý kiến này cũng đúng, và anh đồng ý.
Họ còn ngồi lại rất lâu và Tiến vẫn muốn cho Hùng biết một vài cách liên lạc mới mà anh nghĩ ra, để hai người sau này dùng với cấp dưới của mình. Rồi họ cùng cười và chia tay nhau.

*
Nguyễn Sỹ Tiến, có tên khai sinh là Nguyễn Sỹ Tiếu, là một sĩ quan quân đội có nhiều chuyện hài hước vui vẻ, nên có biệt danh Tiến “tiếu lâm”. Anh sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Ông nội là cán bộ lão thành, tham gia cách mạng từ những năm 1930, đã từng là cán bộ Xứ ủy Bắc Kỳ. Sau đó ông bị bắt và bị giặc cầm tù ở nhà tù Sơn La. Sau khi trốn tù, cụ tiếp tục hoạt động và trở thành một vị cán bộ của Ban Tổ chức Trung ương. Cha anh là một Trung tướng quân đội, có thời là Tư lệnh quân khu ba. Anh vào bộ đội sau khi đỗ đại học Bách khoa, khoa Điện tử. Rồi được cử đi học trường huấn luyện sĩ quan an ninh quân đội ở Nga. Và tiếp tục được đi học tiếp bằng Thạc sĩ ở Đức. Về nước, Tiến được cử vào lớp huấn luyện đặc biệt, phục vụ công tác an ninh quân đội. Trước khi mất, cha anh đã đề nghị ông Dương huấn luyện, giúp đỡ anh trên con đường sự nghiệp.

Tiến là người thông minh, có óc sáng tạo và trí nhớ tốt. Khi công tác với ông Dương, Tiến được bố trí hoạt động đơn tuyến ngoài quân đội. Lúc này, trong nhóm của anh có ba người. Một là Nguyễn Quốc Thái, một nhà tình báo về tâm linh, chuyên làm cố vấn cho các đồng chí lãnh đạo cao cấp phụ trách về nhân sự. Anh này gia đình khá giàu có từ xưa, có một ngôi đền thờ các vị vua triều Trần ở Hà Nội, đó cũng là vỏ bọc của Thái. Một chiến hữu nữa là Trần Châu, một Tiến sĩ khoa học về Hoá học, chuyên gia về hoá chất, lại có kiến thức rộng rãi về kiến trúc và xây dựng, cũng rất rành về phong thủy.

Khi nhận nhiệm vụ điều tra bí mật của ông Chương và Đàm theo ý kiến của ông Dương và bà Hồng Nhi, Tiến đã tổ chức một mạng lưới điều tra nghiên cứu hết sức bí mật và chuyên nghiệp, đã phát hiện ra Chương là chú của Đường, họ đã xa nhau mấy chục năm, giờ mới gặp lại. Đi sâu điều tra, Tiến đã biết được sơ hở của Đường, và biết được quá khứ của Chương. Đường hầu như từ khi gặp Chương có rất nhiều sự thay đổi. Sau đó Đường đã bố trí để Đàm gặp được Chương.

Bà Hồng Nhi trong những năm làm tình báo viên tại Pháp đã biết sơ qua về vụ gián điệp Pháp này. Khi về nước, được kết hợp với ông Dương điều tra, họ lại biết thêm nhiều điều về tổ chức tình báo này. Thực ra bà Hồng Nhi đã hiểu quá rõ sự thật này và bà đã cho ông Dương biết để cùng kiểm tra, xác định lại những thông tin của mình. Bà Hồng Nhi đã cho Tiến biết những bí mật về ông trùm thợ mộc Vương Thế Kiều, chính là bố của Đàm. Nhóm gián điệp của ông ta hiện chỉ còn có Chương. Đó chính là tên điệp viên “Xe-đen”. Đàm hiện nay đang là một con bài của tình báo Pháp, nhưng hắn cũng không cung cấp bí mật của cha hắn cho quan thày. Không biết hắn có biết sự thật về cha mình không?

Nhưng khi biết ông Chương đã liên lạc được với Đàm qua ông Đường, thì Tiến khẳng định, bí mật này đã được bọn chúng thống nhất. Đã có nhiều lần Tiến muốn đặt máy nghe lén, hoặc máy quay dõi theo Đàm, Chương hay Đường, nhưng không thực hiện được. Một phần vì Chương và Đàm đều quá giỏi về tín hiệu điện tử. Phần vì bọn chúng có mật mã riêng. Và thêm nữa, anh cũng không có cơ hội. Chỉ có một lần duy nhất là ngày Đường tổ chức liên hoan lên nhà mới, anh mới vào được nhà Đường. Đó chính là buổi tối có người xuất hiện đột xuất trong bữa tiệc tại nhà Đường như ta đã biết.

Thì ra, chính người lạ mặt, bất ngờ gõ cửa rồi đem hoa của Ban quản lý khu chung cư đến tặng ông Đường hôm đó, là Tiến. Hôm đó Tiến đến để xác định một vài thông tin mà anh đã tìm hiểu được. Anh đã chụp được tấm ảnh các vị có mặt hôm đó, chỉ thiếu Chương. Do đó anh càng đi sâu nghiên cứu tìm hiểu kỹ hơn về Chương. Nay thì đã có kết quả bước đầu, và anh được lệnh cùng Hùng lo chu toàn công việc.
Đối với bà Hồng Nhi thì chính “Ông cụ”, người lãnh đạo trực tiếp ông Dương trước kia, là người được ông Dương báo cáo và bảo lãnh để bà Hồng Nhi tham gia vào mạng lưới tình báo quân đội của ông Dương. Để xác định công trạng của bà sau này, ông Dương đã đề nghị Tiến tiếp xúc vị cựu Bộ trưởng và vị cựu tình báo là Việt kiều ở nước ngoài, bạn ông cựu Bộ trưởng, xác định rõ vai trò quan trọng và nhiệm vụ bí mật của bà.

Tiến đã trở thành một nhân vật quan trọng trong chuyên án của Ban chuyên án đặc biệt do Hùng phụ trách từ hôm ấy.

 10 
 vào lúc: 14 Tháng Mười Hai, 2017, 10:38:56 PM 
Tác giả danhthanh - Bài mới nhất gửi bởi danhthanh
..

Ở quán bia, hai người đã nói với nhau những chuyện mà cả Đường và đơn vị an ninh sau này nghe được, đều ngạc nhiên.
Khi bia được đưa đến cho hai người, thì Nguyễn nâng ly và chúc Đường nhiều sự tốt đẹp. Đường cụng ly với Nguyễn và chúc bạn được mọi sự hanh thông. Lúc ấy Nguyễn nói, những lời nói mà hắn đã nghĩ, sẽ là điều kiện để bắt nọn Đường và ràng buộc Đường phải tiết lộ bí mật:
- Chẳng nói giấu gì ông Đường. Tôi là một người chiến sĩ an ninh hoạt động chìm. Tôi đã biết ông, ông Đàm và ông Chương là một nhóm bí mật, đã che giấu một bí mật hết sức nguy hiểm. Hơn nữa một trong số ba ông là một điệp viên của Pháp, có một bộ sưu tập tiền cổ lớn. Các ông đang âm mưu liên lạc với trung tâm và chuyển bí mật ra nước ngoài. Tôi đã biết rất rõ và muốn giúp các ông. Nếu không các ông sẽ lãnh đủ.

Nghe câu nói này của Nguyễn, Đường bỗng thấy chột dạ. Không lẽ Nguyễn là công an mật. Không lẽ Nguyễn đã biết cả. Hay là Nguyễn là người đứng đằng sau Vân. Có thể các cuộc gặp gỡ ở nhà Đường và bí mật ở nhà Đàm mà Đường và ông Chương biết, Vân và Nguyễn cũng đã biết. Đường nghĩ, nếu họ nghe trộm mọi điều ở nhà mình thì sao? Như vậy thì đúng là sự thật. Làm sao mà Đường có thể chối cãi được.
Nhưng không lẽ mọi sự dễ dàng bị lộ vậy sao? Đường lại nghĩ. Mình chỉ có thể nghĩ đến người như Vân mới có thể biết gì đó về mình, về vài bí mật của mình. Song, trong cái đêm Đường, Đàm và ông Chương gặp nhau, Đường đã suy nghĩ thấu đáo về diều này rồi, ông đã có chủ ý. Không phải với ai cũng sẽ hiểu được mọi sự của ông. Không phải ai cũng được biết điều này. Nhất là lại là Nguyễn, một người ông không mấy thích thú, chứ chưa nói là ông không tin, không ưa. Anh ta có cái gì đó khôn ngoan, thủ đoạn và có chút gian lận. Đó là theo cảm quan của ông. Vậy mà hôm nay, anh ta tự nhiên nói huỵch toẹt ra thế này. Người chân chính không ai làm thế. Nếu quả anh ta là công an chìm thì, một là, người này đã thoái hoá. Hai là, người này đang thử thách ông và chưa biết tý bí mật nào. Ba là, người này không phải là an ninh mà là một tên gián điệp ngầm của một phe nào đó muốn biết bí mật của nhóm, như Đàm đã có lần nêu ra. Và thêm nữa, Nguyễn đang muốn mua chuộc hoặc dọa Đường để tìm kiếm sự thật.

Nghĩ vậy, Đường thấy mình cần cho hắn ra khỏi bóng tối cái đã. Đường nói:
- Anh Nguyễn nói đùa gì lạ vậy. Anh là an ninh chìm thì đã đối xử với tôi khác rồi, sao lại phải hù dọa nhau thế. Không tin. Không chơi trò đùa này đâu.
Câu nói đó của Đường khiến Nguyễn cũng có phần nể Đường. Tuy nhiên hắn cũng đã nghĩ đến phản ứng này. Hắn đã có kế hoạch hành động, thì phải hành động tới cùng. Nguyễn nhẹ nhàng nói:
- Tôi không dám đùa đâu. Tôi muốn báo trước cho ông biết mà lo liệu. Ba người đã có cuộc liên hoan tại nhà ông. Những bí mật đó giấu ai được.

Đường lại một lần nữa kinh ngạc. Sao hắn rành thế. Nhưng Đường nghĩ ngay, việc mình gặp Đàm, bạn thân, ông Chương là chú, ba người gặp nhau, quen, thân, liên hoan là chuyện thường. Ông tin là nhà ông không có và chưa thể có máy ghi âm hay máy quay phim được. Vì đã có lần ông và ông Chương tìm tòi và xem xét khá kỹ. Tay này giỏi úm quá, và hắn đã theo dõi mình. Không chỉ một mình mình, mà chắc là cả Đàm và ông Chương nữa. Nhưng Đường vẫn kiên trì:
 - Tôi xin anh đi. Làm gì mà nâng cao quan điểm thế. Anh có muốn thử thách chú tôi về buôn vàng bạc thì nói thẳng đi. Còn ông Đàm là luật sư giỏi đấy. Tôi thì anh biết rồi. Tôi còn có anh Vân là bạn. Tôi chỉ tin ở anh ấy. Anh cứ nói đùa. Tôi không nghĩ anh không phải an ninh. Nhưng là người quen biết nhau lâu nay, tôi luôn tôn trọng anh là một nhà khoa học đích thực. Hôm nay anh nói chơi, nói đùa kiểu này mới thấy lần đầu, nhưng không nên đùa ác thế.

Ông Đường nói một mạch, như có vẻ bực mình. Song, thực ra ông muốn chọc cho Nguyễn lộ ra mình là ai thực sự đã. Lúc đó thì Nguyễn bỗng phá lên cười. Cười một lát, rồi Nguyễn nói:
 - Ông Đường ơi, đừng bực bội nữa. Tôi thử đùa ông vậy thôi. Thực ra tôi muốn tìm ông để bàn chuyện làm ăn thực đấy. Nhưng mà thôi. Chuyện đùa này đến đây thôi. Chắc là tôi phải gặp ông Đàm, hoặc ông Chương thôi. Vì chuyện này dính đến vàng bạc mà. Nói thực với ông, tôi muốn nhờ ông để gặp ông Chương, bàn về mấy pho tượng cổ và mấy món tiền cổ nhờ ông ấy giúp.

Lời nói đó của Nguyễn cứ coi như khỏa lấp chuyện vừa rồi, coi như đã đùa cũng được. Và coi như đang che giấu cũng được. Nhưng dù sao, Nguyễn cũng không phải là công an, Đường nghĩ. Chẳng lẽ hắn là kẻ buôn bán đồ cổ? Mà sao phải làm như hàng cấm vậy? Ông Đường lại tìm cách nói khác:
 - Thì ông cứ nói thẳng ra có hơn không. Đằng này còn bày vẽ. Mà chúng tôi có bí mật chết người thật, mà được một công an làm việc kiểu như ông, thì cũng chẳng ai lộ ra đâu. Ông đúng là nhà khảo cổ, cổ rồi còn buôn tiền cổ.

 Nguyễn nghe Đường nói vậy thì cười hì hì, rồi nói:
 - Vậy tôi phải làm thế nào ông mới tin?
 - Ông có biết ông Vân, công an khu vực chỗ tôi không?
- Không biết.
 -Thế thì tôi nói cho ông biết. Anh ấy là công an, nhưng sống rất chân tình, chân thành. Cứ tin và nói với nhau sự thật, thì sự thật mới chính là sự thật.
Nói rồi ông Đường cầm ly bia lên cụng với Nguyễn và nói:
 - Hôm nào tôi sẽ đưa anh vào chỗ cụ Chương chơi. Bao giờ ông có cái gì cần trao đổi, cứ bảo tôi. Tôi sẽ cố gắng.
Thế rồi hai người chia tay.

Đi trên đường về nhà, ông Đường nghĩ đến mấy chi tiết vừa qua mà hú vía. Suýt nữa thì toi. Và ông nghĩ, như thế là không thể chơi được với tay Nguyễn này rồi. Ông sẽ nhanh chóng trao đổi cho Đàm và ông Chương biết chuyện này.
Còn Nguyễn thì suốt dọc đường về hắn cứ nghĩ mãi mà không ra, vì lẽ gì mà Đường cố hữu thế, không cắn câu, không mắc bẫy. Nhưng hắn đã có chủ ý, sẽ tiếp tục dấn tới.

*
Cuộc gặp gỡ của Đường và Nguyễn đã được các trinh sát trong Ban chuyên án thu được, còn cả hình ảnh nữa. Khi Hùng và mấy sĩ quan cấp nghe lại đoạn băng, các anh đã hiểu ra tất cả.
Khi nghe đến chỗ Nguyễn xưng danh an ninh mật, mọi người đều cười và hiểu ngay rằng hắn định bắt thóp ông Đường rồi. Đến khi hắn nói: Ba người liên hoan ở nhà Đường, các anh chợt nghĩ, hay hắn đã có ghi băng. Nhưng rõ ràng hắn chỉ đoán chứ không có bằng chứng. Nếu có ghi băng hắn đã đưa ra. Hùng cũng chợt nhận ra, sao các anh không làm được điều đó nhỉ? Nghĩ vậy thôi, chứ nghề nghiệp cũng chưa bắt buộc phải đến thế. Song, đó là ý nghĩ của Hùng. Còn các đồng nghiệp của anh thì không chỉ nghĩ mà còn nói to lên ý nghĩ của mình rằng: Tiếc quá, sao không có ghi băng ở đó nhỉ? Rồi tất cả cùng cười.
Khi mọi người đã yên tĩnh trở lại, thì một trinh sát trong khi theo dõi Nguyễn, đã phát hiện ra một thói quen của hắn, đó là dùng đồ thể thao phải đồng bộ. Anh cho biết: Nguyễn chuyên mua hàng thể thao mới ở cửa hàng Thời trang Đặng Mỹ Dung, trên phố Đặng Dung. Hình như anh ta đến đó khá đều đặn. Và lần nào cũng gặp cô chủ tiệm hàng khá xinh xắn và hấp dẫn. Lần mới đây nhất là sau đám tang của Trung tá Tường. Anh đã báo cáo những hoạt động này cho Trung tá Miên, khi Trưởng ban còn ở Sài Gòn. Anh Miên đã phân công trinh sát điều tra, theo dõi cô chủ nhà hàng này. Họ đã có phương án bố trí người tiếp cận và hệ thống kỹ thuật theo dõi nơi này. Các anh cho rằng, đây là một địa điểm quan trọng có thể là nơi liên lạc của Nguyễn với tổ chức bí mật của hắn.

Trung tá Miên bổ sung thêm:
- Một điều quan trọng là, cô chủ quán này hầu như rất ít khi ra khỏi nhà. Song sau lần gặp Nguyễn vừa qua, cô ta đã lái xe ra ngoại ô rất lâu mới trở về. Miên nhận được báo cáo của trinh sát, vì lý do đó, nên anh cho bố trí theo dõi ngay từ sau đó. Hôm nay báo cáo lại với Trưởng ban và xin ý kiến anh luôn.
Hùng rất hoan nghênh sự chủ động của Trung tá Miên và nhóm trinh sát. Anh đề nghị các đồng nghiệp suy ngẫm và phân tích kỹ những thông tin về các sự việc liên quan tới Nguyễn. Anh đặc biệt lưu ý câu nói trước lúc lâm chung của Trung tá Tường: “Nguyễn - Trung Quốc”.

Sau một hồi trao đổi, thảo luận, Ban chuyên án đi đến một kết luận thống nhất về Nguyễn. Hắn là một điệp viên giấu mặt, có liên quan đến Cục Tình báo Hoa Nam, đang có hoạt động ráo riết, nhất là sau vụ tìm hiểu một số cơ quan và các đồng chí lãnh đạo cao cấp về văn hoá. Hùng liền bố trí các chiến sĩ trinh sát do trung tá Miên phụ trách, theo sát Nguyễn thật chặt chẽ, và có thể lật tẩy hắn, nếu có thời cơ. Đồng thời anh cũng đề nghị cần có kế hoạch tiếp cận Đường.

Trung tá Vân được mọi người đề cử gặp Đường. Mọi người đều nói vui: “Anh là người đáng tin nhất của Đường mà”. Vân cần tìm cách đưa ra ánh sáng những bí mật và những điều Đường biết. Nhất là những gì Đường nắm được và nghĩ về Nguyễn qua sự việc vừa rồi.
Ban chuyên án cũng đã có ý định đi đến hồi kết của cuộc điều tra và tìm ra phương cách giải mã toàn bộ bài toán bí mật này.

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM