Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 25 Tháng Năm, 2012, 07:44:48 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Hồi kí tàu Không số trên con đường mang tên Bác...  (Đọc 16698 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
hodacthanh
Thành viên
*
Bài viết: 8


« vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 10:45:55 AM »

        16 tuổi, cầm súng đi chiến đấu. Thời chống Pháp anh là lính bộ binh, chống Mỹ anh là lính Hải quân.
… Dĩ vãng chiến tranh đè nặng trên vai suốt một thời trai trẻ, nhưng không bao giờ nuối tiếc, bởi phần đời đáng sống nhất đã sống rồi. Những ngày tới đây, dẫu biết rằng còn lắm vất vả gian nan, nhưng không sao, bởi có nỗi khổ nào hôm nay sánh bằng gian khổ thời chiến tranh. Và dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được quên những người đã một thời cùng ta băng rừng lội suối, vượt qua sóng gió của biển Đông, đối mặt với quân thù, vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường hoặc hy sinh một phần xương máu để đổi lấy ngày hôm nay.
Hãy sống xứng đáng với họ!

   Trang đầu tập hồi ký
   Tàu Không số trên con đường mang tên Bác
   1990
   












ANH LÍNH HẢI QUÂN
                VÀ CON TÀU KHÔNG SỐ
Kính tặng Lữ đoàn 125 Hải quân
và những người đồng đội của tôi

                         ----  ----

Tàu có số, có tên
Sao gọi tàu không số ?
Không biết tên gọi đó
Có tự bao giờ
Mà từ em bé tuổi thơ
Đến cụ già ven biển
Ở hậu phương hay miền Nam tiền tuyến
Gặp các anh, đều gọi
Bằng cái tên triều mến thân thương
Anh lính hải quân trên con tàu “không số”
                          *
Cùng với tên gọi đó
Là bao chuyện li kỳ
Rằng : “   Tàu các anh đi
   Khi ngầm khi nổi
   Tàu chỉ đi trong đêm tối
   Ngày – dừng lại trên biển Đông
   Và khi cần thì dùng phép thần thông
   Tàng hình khi gặp địch”.
                              *
Ôi biết bao sự tích
Kể về Đoàn vận tải MỘT HAI LĂM
Về con tàu và người chiến sĩ  Hải quân
Tuyến đường mòn HỒ CHÍ MINH trên biển
                  *
Cũng chiếc tàu như bao con tàu bình dị
Cũng con người như bao chiến sĩ  Nhân dân
Trang bị trên tàu đâu nào phải tối tân
Và trong các anh chưa một người qua đại học
Thế nhưng khi đất nước này có giặc
Các anh lên đường vượt sóng gió biển Đông
Vượt phong ba – bão tố – đá ngầm
Vượt qua bao tuyến tuần tra của tàu giặc
Chiến trường nào các anh đều có mặt
Dù nơi đó là SÔNG - RẠCH hay BÃI NGANG
Dẫu biết rằng : Đi là vất vả gian nan
Cũng có thể hy sinh cùng
                                      con tàu khi làm nhiệm vụ
Nhưng, không một người do dự
Chẳng phải tính toán nghĩ suy
Để mỗi chuyến ra đi
Là mang về tin thắng lợi
          ***
Không phải tàu đi ngầm - mà đi nổi
Không phải tàu chỉ đi trong đêm tối
Mà đi cả ban ngày
Để vượt qua lưới phong tỏa bao vây
Không phải bằng phép thần thông kỳ lạ
Mà tất cả – tất cả
Vì một lẽ giản đơn
Bởi sức mạnh của chí CĂM HỜN
ÓC THÔNG MINH và LÒNG DŨNG CẢM

            ***

Muôn ngàn lần cảm ơn Cách mạng
Đất nước thanh bình, tàu mới biết số biết tên.
Quy Nhơn, tháng 11/1992
[/i]
« Sửa lần cuối: 11 Tháng Bảy, 2009, 10:50:29 AM gửi bởi hodacthanh » Logged
hodacthanh
Thành viên
*
Bài viết: 8


« Trả lời #1 vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 10:47:26 AM »

TẾT Ở VŨNG RÔ
   
Cuối năm 1964, sau khi đã đưa hai chuyến tàu vũ khí vào bến Vũng Rô thắng lợi, tôi được Tư lệnh quân chủng hải quân gọi lên giao nhiệm vụ : “Đảng ủy và Tư lệnh quân chủng quyết định tàu các đồng chí phải khắc phục mọi khó khăn trở ngại, đúng giao thừa có mặt tại Vũng Rô”.
   Rời sở chỉ huy quân chủng, lòng tôi dâng tràn một cảm xúc đặc biệt xen giữa niềm vui và nỗi lo. Vui vì được tiếp tục nhiệm vụ đưa tàu chở vũ khí về quê hương, được gặp lại đồng chí, đồng bào trong ngày Tết cổ truyền của dân tộc. Còn lo, hôm nay đã là 20 tháng chạp âm lịch, làm sao chuẩn bị tốt mọi mặt để tàu đến Vũng Rô vào đúng đêm giao thừa?
   Hải Phòng sắp vào Tết. Những bóng đèn xanh đỏ treo giăng hàng 2 bên thành cầu Sông Cấm, trên ngọn cây trong công viên, nhấp nháy tỏa sáng lung linh như hòa cùng niềm vui của tôi trên đường về đơn vị.
   Đêm giá lạnh, chung quanh yên tĩnh. Để tránh các chiến sĩ khỏi thức giấc, tôi nhẹ nhàng bước tới giường định thay quần áo đi nằm. Không ngờ các chiến sĩ tung màn xúm lại quanh tôi. Thì ra họ còn thức chờ tôi đi nhận nhiệm vụ trở về…
   Sau khi họp cấp ủy và chi bộ để quán triệt nhiệm vụ, ra nghị quyết lãnh đạo chuyến đi, cuộc họp đơn vị được tiến hành khẩn trương đầy khí thế quyết tâm. Vấn đề nổi lên là làm sao đưa tàu vào bến đúng lúc giao thừa. Phải chủ động tạo sự bất ngờ làm cho kẻ địch không kịp đối phó. Ý kiến thảo luận thật sôi nổi, những khó khăn, vướng mắc đã được anh em đóng góp nhiều biện pháp khắc phục. Tôi kết luận cuộc họp và thông qua quyết tâm gửi cấp trên.
   Thông thường, cuộc họp đến đây là kết thúc, nhưng thật bất ngờ cho tôi, từ hàng ghế thứ hai, một cánh tay giơ lên xin phát biểu ý kiến. Đó là đồng chí Trần Văn Nhợ, người lính mà anh em trong tàu thường gọi bằng cái tên thân mật “bố già”. Đồng chí nói: “Tàu ta đi nhiều chuyến, đưa hàng vào nhiều bến nhưng được đi vào dịp Tết thì thật là hiếm có. Vì vậy tôi đề nghị tàu ta nên chuẩn bị cái gì để khi vào bến, ta cùng anh em ở bến ăn Tết”. Tiếng hoan hô đồng tình vang dậy. Thế là ngoài việc cho tàu nhận vũ khí, theo dõi đài nghe thời tiết, nắm tình hình địch, chuẩn bị hậu cần … một bộ phận anh em đi mua nếp về gói bánh chưng, bánh tét, lo quà Tết.
   Mọi công tác chuẩn bị cho chuyến đi đã hoàn thành sớm hơn dự định một ngày. Sau khi nghe báo cáo, tôi trực tiếp kiểm tra công tác chuẩn bị cụ thể của các ngành. Khi đến khoang hàng hai, ngoài số lượng hàng vũ khí, trang bị kỹ thuật chở cho bến, tôi gặp một hòm gỗ đậy kín, bên ngoài có hàng chữ đậm nét “Quà đón xuân vui Tết” bên cạnh một cành đào sum sê hoa lá. Tôi hỏi đồng chí Hồng Lỳ: “Cái hòm gỗ này có danh mục ghi trong phiếu chuyển hàng cho bến không?” Đồng chí Nhạn, máy trưởng - người được toàn thuyền cử ra đảm nhiệm công việc chuẩn bị quà Tết - vừa cười vừa nói: “Báo cáo thuyền trưởng, cái thùng này do tàu ta xuất phiếu thôi ạ”. Tất cả cùng cười. Đồng chí mở nắp thùng và đọc to bản liệt kê bao gồm: “30 chiếc bánh chưng, bánh tét, 10 gói kẹo, bánh quy, 5 gói chè, 20 gói thuốc lá, 40 chai bia và một cành đào. Tất cả đều không có nhãn hiệu, như con tàu không số của ta”.
   Chiếc thùng gỗ đựng quà Tết chiếm một diện tích rất nhỏ trong khoang hàng của tàu nhưng nó chứa đựng bao nhiêu tình cảm của toàn thể cán bộ, chiến sĩ tàu 41 đa phần anh em quê Phú Yên. Bằng số tiền dành dụm, họ đã gửi gắm tình cảm của mình qua từng món quà Tết quê hương trong chuyến đi đầy ý nghĩa này.
   Vào một đêm tối cuối năm 1964, những trận gió mùa đông bắc tràn về mang cái rét của phương Bắc về theo, cuộc tiễn đưa tàu 41 lên đường làm nhiệm vụ được tiến hành tại một bến cảng của thành phố biển. Dưới trời mưa phùn gió bấc, các đồng chí Tư lệnh quân chủng, Đoàn trưởng và Chính ủy đoàn ôm hôn thắm thiết cán bộ, chiến sĩ của tàu: “Chúc tàu 41 hành trình thuận buồm xuôi gió. Bộ Tư lệnh chờ đón tin thắng lợi báo về”. Tình cảm hậu phương lớn làm ấm lòng các chiến sĩ trên đường về tiền tuyến lớn.
   Tàu 41 hành trình vào mùa thời tiết không thuận lợi. Sau ba ngày vượt sóng to gió lớn, lách tránh các tuyến tàu tuần tiễu của địch, chiều 30 tháng Chạp, tàu chuyển hướng vào bờ. Đây là tuyến đi căng thẳng nhất suốt lộ trình.
   Toàn tàu dồn hết sức lực, tinh thần, ý chí quyết tâm và lòng dũng cảm sẵn sàng đối phó với địch bất cứ lúc nào. Thành bại của chuyến đi quyết định ở hướng đi này. Bữa cơm “tất niên” được thuyền phó sắp xếp cho tàu ăn trước 12 giờ trưa để kịp làm công tác chuẩn bị chiến đấu. Cũng thịt mỡ, dưa hành, nhưng thiếu câu đối đỏ. Không nêu, không pháo, có bánh chưng xanh nhưng để dành khi vào bến. Toàn tàu đang ăn cơm, bỗng từ đài quan sát, chiến sĩ trực canh báo cáo: “Mạn phải 30 độ, cự ly ba hải lý, phát hiện hai tàu địch di chuyển về phía Nam”. Lệnh chuẩn bị chiến đấu được phát ra, tất cả về vị trí của mình. Lớp ngụy trang trên những khẩu súng được kiểm tra sửa lại để vừa che mắt hai tàu địch vừa có thể nhanh chóng tung ra khi có tình huống chiến đấu. Qua chiếc ống nhòm có bội số cao, tôi nhìn rõ hai tàu tuần tiễu địch. Phải tránh! Tôi cho tàu thay đổi hướng đi song song để tránh tàu địch, tạo khoảng cách xa để thời gian tiếp xúc rất ít. Nhìn đồng hồ đã 16 giờ rồi, chỉ còn tám tiếng đồng hồ nữa thôi tàu phải có ở Vũng Rô.
   Sau khi xác định vị trí tàu trên hải đồ, đồng chí thuyền phó báo cáo: “Tàu ta cách Đá Bia hơn 60 hải lý nữa, khả năng vào bến trễ giờ”. Nhớ câu chuyện cổ tích mà tôi được đọc cách đây rất lâu, chuyện cô bé thông minh học hành rất giỏi nhưng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn được cô Tiên hiện lên giúp đỡ. Co cho em 3 điều ước để em lựa chọn: một là học hành giỏi, hai là cha mẹ em sống lâu bất tận và điều thứ 3 là em sẽ trở thành vợ của hoàng tử con vua suốt đời sung sướng. Nhưng cô bé chỉ nhận điều ước thứ nhất và thứ hai. Như cô bé, lúc này tôi chỉ muốn 2 điều ước: một là trời mau tối để con tàu không phải phơi mình trên biển nhiều giờ để bị kẻ địch phát hiện, hai là tốc độ tàu nhanh hơn chút nữa để vào bến không trễ giờ. Nhưng việc lặn mọc tối sớm của mặt trời hoàn toàn do chu kì quay của trái đất và mặt trời còn tốc độ máy tàu thì do nhà sản xuất đã ấn định sẵn, làm sao thay đổi được. Tôi cho mời máy trưởng lên đài chỉ huy và quyết định sử dụng tốc độ dự bị. Ước mãi rồi cũng đến lúc hoàng hôn bao trùm khắp mặt biển. Ông bà ta nói “Tối như đêm 30” thật quả không sai.
   23 giờ 50 phút, tàu chúng tôi thả trôi giữaVũng Rô. Tôi cho thả xuồng và cử người vào bến tìm bộ phận đón. Đang loay hoay thả xuồng thì cũng vừa lúc thuyền của các đồng chí ở bến cặp mạn tàu. Cán bộ, chiến sĩ của tàu ôm hôn cán bộ, chiến sĩ của bến. Niềm vui ngập tràn vô tận. Tôi ôm anh Sáu mà hai hàng nước mắt chảy ròng và nghẹn ngào không nói nên lời. Bỗng từ phía bờ, hàng loạt súng pháo đủ các cỡ nổ vang đan chéo bầu trời. Những chiếc đèn dù xanh đỏ từ đồn dốc Ba Tý phụt lên treo lơ lửng một khoảng trời Vũng Rô.
   -Lộ rồi sao? Địch đã phát hiện tàu ta chăng?
   -Từ dưới phòng báo vụ, chiếc đài bán dẫn vang lên lời Bác Hồ chúc Tết.
   Giao thừa! Phút giao thừa xuân năm 1965 đã tới. Phú yên ơi! Chúng con đã về đây! Về giữa mùa xuân tràn đầy sức sống.
   Giá như ở một hoàn cảnh khác, thời điểm khác thì cuộc vui còn có thể kéo dài. Không ai muốn rời nhau nhưng làm sao khác được khi công việc còn quá bề bộn. Tàu phải đưa vào sát mép núi và ngụy trang kín đáo trước khi trời sáng.
   Mọi công tác được tiến hành khẩn trương. Sau khi đã bố trí các tổ bám chốt các đồn bót địch và Mũi Điện để kịp thời đối phó, cuộc liên hoan mừng Tết Ất Tỵ, mừng ngày tàu và bến gặp nhau được tiến hành trên nắp khoang hầm hàng hai dưới vòm lá ngụy trang kín đáo. Thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng, bánh tét, kẹo, bia và thuốc lá được bày ra. Cành đào Nhật Tân - Hà Nội bên nhành mai vàng của núi Đá Bia khoe sắc càng tăng thêm hương vị của mùa xuân.
   Trong niềm vui chứa chan tình cảm, tôi thay mặt cán bộ, chiến sĩ chúc Tết các đồng chí cán bộ lãnh đạo chỉ huy, chiến sĩ và dân công của bến. Chúng tôi cùng nâng cốc chúc mừng thắng lợi, chúc sức khỏe anh Sáu và các đồng chí, chúc quân dân tỉnh nhà năm mới giành được những thắng lợi to lớn hơn như thư chúc Tết của Bác Hồ. Tiếng pháo tay thay pháo Tết nổ vang. Anh Sáu giục, cô gái ngồi bên cạnh mặt ửng hồng đứng lên thay mặt đồng bào địa phương chúc Tết anh em thủy thủ tàu. Cô nói: “Đảng, Bác Hồ, đồng bào miền Bắc lo cho miền Nam từng khẩu súng, viên đạn, bát cơm, viên thuốc. Các anh thủy thủ vượt qua sóng to gió lớn, đối mặt với quân thù vận chuyển hàng chi viện cho miền Nam, quê hương Phú Yên quyết xứng đáng với nghĩa tình cao cả đó”.
   Nghẹn ngào xúc động lắng đọng nghĩa tình !
   Tối mồng một, tàu cùng bến bốc dỡ hàng. Chiếc cầu tàu làm tạm bằng cây rừng không đủ sức cho số đông người đi lại, nên hầu hết anh chị em dân công phải dầm mình dưới nước mới kịp chuyển hàng. Công việc tấp nập, khẩn trương. Phía Đèo Cả, thỉnh thoảng một vài ánh đèn pha le lói của những chiếc xe leo dốc cùng với tiếng súng nổ lạc lõng từ các bót đồn địch bắn cầm canh trấn an cho giấc ngủ đầu năm của những kẻ xâm lược. Mặc - không khí lao động, chiến đấu ở đây vẫn tấp nập, khẩn trương. Hàng bốc dưới tàu lên là vũ khí, thuốc men. Hàng trên bờ xuống là cát. Cát của Vũng Rô được đưa xuống dằn tàu để giữ được ổn định khi tàu ra khơi gặp sóng to gió lớn. Từ trong đêm tối, một đồng chí cán bộ cầm trong tay một gói nhỏ được bọc cẩn thận bằng chiếc khăn tay tìm gặp tôi. Anh nói: “Bà con quê hương Phú Yên xin gửi theo tàu các anh Nắm đất Vũng Rô, mảnh đất kiên cường bất khuất, giặc càn đi xéo lại nhiều lần, bụng đói phải ăn trái sung thay cơm gạo nhưng vẫn một lòng theo Đảng, theo Bác Hồ. Có súng đạn của miền Bắc chi viện, mảnh đất này sẽ là điểm tựa của những chiến công”.
   Bùi ngùi xúc động, cầm nắm đất Vũng Rô trong tay, tôi như ôm cả Phú Yên quê hương ruột thịt.
   Ba giờ sáng mồng hai Tết Ất Tỵ, tàu rời bến Vũng Rô. Anh Sáu ôm tôi, cái hôn tiễn đưa lưu luyến. Tay siết chặt tay, người ra đi và người ở lại. Những hàng nước mắt tuôn trào, những lời chúc “Lên đường thuận buồm xuôi gió, ở lại mạnh khỏe, chiến đấu hăng say, hứa hẹn có ngày gặp lại”.
   Tôi ấn mạnh tay chuông, con tàu lướt sóng ra khơi. Phía sau con tàu là Vũng Rô, dải đất Phú Yên quê hương chúng tôi đó là mùa xuân Ất Tỵ.
   Đã 34 năm rồi, hơn một phần ba thế kỷ. Dù năm tháng qua đi, nhưng kỷ niệm về cái Tết ở Vũng Rô còn in đậm trong tôi không bao giờ phai nhạt.
Logged
hodacthanh
Thành viên
*
Bài viết: 8


« Trả lời #2 vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 10:49:02 AM »

                                   
KHÓC NGƯỜI BẾN TRƯỞNG VŨNG RÔ
Kính viếng hương hồn anh Trần Suyền
[/b]----  ----

Chiều nay về lại Tuy Hòa
Ghé thăm anh Sáu tại nhà riêng anh.
Bồi hồi xúc động nhìn quanh
Mịt mờ hương khói tỏa vành khăn tang
Anh đi sao quá vội vàng
Để bao giọt lệ thắm tràn nhớ thương

***

Nhớ ngày về lại quê hương
Gặp anh ở tại chiến trường Vũng Rô
Niềm vui đến thật bất ngờ
Anh ôm tôi chặt mắt mờ lệ rơi
Con tàu “không số” đây rồi !
Biết bao ngày tháng đứng ngồi đợi trông
Bữa ăn toàn những trái sung
Chia nhau từng mớ rau rừng hiếm hoi
Gian nan biết mấy năm trời
Chỉ mong đón được tàu ngoài Bắc vô

***

Trời nào lại phụ người chờ
Một đêm tháng chạp tàu – bờ gặp nhau
Hàng vào đầy ắp hang sâu
Đầy bao tình nghĩa con tàu – bến quê
Ba lần tàu đến, tàu về
Ba lần anh khóc tràn trề niềm vui

***

Hôm nay anh đã đi rồi
Lòng tôi xúc động bùi ngùi nhớ thương
Nghiêng mình thắp một nén hương
Khóc người bến trưởng chiến trường Vũng Rô.

Tuy Hòa 10/5/1998
[/i]
Logged
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #3 vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 03:20:35 PM »

  Hoan nghênh bác  Hodacthanh@ tham gia QSVN,đọc hồi ức của bác em nhớ lại tiếng Bác Hồ vang lên ấm áp linh thiêng đêm giao thừa hàng năm ấy...Thật cảm động khi các bác cùng tàu không số được nghe giọng nói của Bác ngay trong đêm giao thừa ở chiến trường...
   Hình như bac có chút nhầm lẫn  bác ạ.Từ năm 1964 đến nay đã 45 năm rồi  đấy.Mong bác giữ sức khoẻ để nhớ lại các hồi ức quí báu tham gia diễn đàn QSVN nhé.
Logged
hobichha
Thành viên
*
Bài viết: 6


« Trả lời #4 vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 08:02:12 PM »

  Hoan nghênh bác  Hodacthanh@ tham gia QSVN,đọc hồi ức của bác em nhớ lại tiếng Bác Hồ vang lên ấm áp linh thiêng đêm giao thừa hàng năm ấy...Thật cảm động khi các bác cùng tàu không số được nghe giọng nói của Bác ngay trong đêm giao thừa ở chiến trường...
   Hình như bac có chút nhầm lẫn  bác ạ.Từ năm 1964 đến nay đã 45 năm rồi  đấy.Mong bác giữ sức khoẻ để nhớ lại các hồi ức quí báu tham gia diễn đàn QSVN nhé.
Hoan nghênh bác hatuyenha đã đọc bài viết của bố em. Đây chỉ là một trong những trang hồi ký của cụ thôi bác ạ. Chắc bác ngạc nhiên về tuổi của bố em lắm phải không? Cụ năm nay đã ở tuổi ngoài thất thập cổ lai hy rồi đó, nhưng sức khỏe vấn dồi dào. Vừa rồi cụ mới làm chuyến đi thăm đồng đội cũ nên mới có hứng thú cho đăng vài trang trong hồi ký đó chứ. Mục đích cũng chỉ là muốn ôn lại kỷ niệm cũ với các chú CCB tàu không số chi hội Hà Nội cho vui tuổi già vậy mà. Mong bác tiếp tục ủng hộ các bài viết của bố em nữa nhé.
Logged
haanh
Thượng tá
*
Bài viết: 5361


HOT nhất forum


« Trả lời #5 vào lúc: 11 Tháng Bảy, 2009, 08:19:43 PM »

@hobichha : hehe cà trăm người đọc trong 1 ngày rồi chứng tỏ bài viết của ông cụ có sức thu hút lắm , bạn động viên ông cụ viết tiếp cho con cháu xem nhé  Grin
Logged

NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ .
hobichha
Thành viên
*
Bài viết: 6


« Trả lời #6 vào lúc: 12 Tháng Bảy, 2009, 10:59:02 AM »

@hobichha : hehe cà trăm người đọc trong 1 ngày rồi chứng tỏ bài viết của ông cụ có sức thu hút lắm , bạn động viên ông cụ viết tiếp cho con cháu xem nhé  Grin
Cảm ơn haanh nhé! Các cụ bây giờ sống trong thế giới hoài niệm nhiều lắm. Khi nào rảnh mình xin ý kiến cụ đăng vài bài lên chia sẻ cùng mọi người nhé. Cheesy
Logged
tau khong so
Thành viên
*
Bài viết: 124



« Trả lời #7 vào lúc: 13 Tháng Bảy, 2009, 11:29:35 AM »

Hoan nghênh Bác Hồ Đắc Thạnh và cháu Hồ Bích Hà đã tham gia diễn đàn.
Con cá kình của biển đông, cây đại thụ của TKS - bác Hồ Đắc Thạnh đã lên tiếng cho chúng ta biết những điều kỳ diệu của Tàu không số năm xưa. Cảm ơn bác, chúc bác khỏe mạnh để cho bạn đọc, nhất là thế hệ trẻ biết đến TKS của chúng ta. Xin gửi bác những bức ảnh  Hội Tàu không số toàn quốc gặp chủ tịch Quốc hội tháng 10/2008 ( bác Hồ Đức Thạnh đứng thứ 7 hàng đầu kể từ phải sang trái.  TKS, Ma Giang đứng hàng trên) và ảnh buổi gặp mặt của Hội TKS Hà Nội với gia đình Bác tại HN tháng 6/2009.



Trưởng Ban LL Hội Tàu không số HN tặng hoa gia đình Bác Hồ Đắc Thạnh trong buổi gặp mặt tại Hà Nội


Nâng cốc chúc sức khỏe Bác Hồ Đắc Thạnh và gia đình


Vợ chồng  TKS chúc mừng Bác Thạnh


Trưởng Ban LL Hội TKS Hà Nội ( bên phải ) và bác Hồ Đắc Thạnh ( bên trái )








« Sửa lần cuối: 13 Tháng Bảy, 2009, 12:06:13 PM gửi bởi tau khong so » Logged
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #8 vào lúc: 13 Tháng Bảy, 2009, 07:32:37 PM »

Cám ơn bạn tàu khong so@ đã cho mình chiêm ngưỡng dung nhan của người anh hùng bất tử này.
Mong bác khoẻ để có nhiều hồi ức viết trên trang QSVN,chúc bác gái  thật khoẻ để động viên bác trai,những năm bác trai đi tàu không số là những ngày bác gái mỏi mắt chờ mong,thành tích của bác trai có công lớn của bác gái.Em kém bác gái 7 tuổi,là CCB thông tin,chờ bài của bác nhé.
Logged
trantienve
Thành viên
*
Bài viết: 18


Xưa thời sóng gió đại dương....


« Trả lời #9 vào lúc: 17 Tháng Bảy, 2009, 10:22:21 AM »

Hoan hô bác Thạnh đã vào hội viết lách! Thơ văn cũng lai láng đấy chứ. Em ngõ lời: Bác nên đi sâu mảng hồi ký, bởi lớp già như bác đã lên thiên đàng hầu hết rồi! Em là lính của bác mà cũng đã 65 mùa "hoa san hô" rồi còn gì. Thương và nhớ lắm bác Thạnh a: cái ngày mà thầy trò ta lặn ngụp đào bới san hô kéo tàu ra khỏi bải cạn Tư chính (cách trường sa 20 h/lý về phía đông đó;bây giờ ai còn ai mất hả bác? Nếu em không nhầm thì tau 41 ta giờ chỉ còn 1/3 là sống nũa thôi. Hãy làm cái gì đó để lại cho mai sau chứ: Gặp gỡ nhau chụp phô ảnh? Hay ta tổ chức quyên góp ít tiền về quê xây lăng mộ cho hai bác thủy thủ già: Lôc, Nhợ  đã xung phong bơi ra tàu đánh bộc phá trong cái đêm ở Đức Phổ (Q.Ngãi,11.1966).Cũng có thể góp tiền vào chi viện cho bác máy trưởng Phan Nhạn, đang sống cảnh già côi cút ở Nha Trang! Còn nữa, bác hãy trích một ít tiền để mua  2 bộ quần áo Bà Ba đen trả lại cho em, vì chuyến thứ 2 đi Cà mau về HP, em giặt chưa kịp khô đã vội lên xe chính ủy Võ Huy Phúc về trạm 66 Hải Quân, rồi vôi đi xe Ba càng (tài xế Hãng lái) xuông tàu 56,thay cho Tống Thành Lập đang nằm viện. Tàu do Lê Quốc Thân làm thuyền trưởng, đi vào bến Xuyên Mộc-Bà Rịa (11.1964).
       Hihi, cháu Hà nhớ nhắc Ba Thạnh thế nhé. Cuối tin em xin kính chúc gia đình bác mạnh khỏe, hạnh phúc!  Grin
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Bảy, 2009, 10:31:44 AM gửi bởi trantienve » Logged
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM