Dựng nước - Giữ nước
Tin tức:
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 30 Tháng Mười, 2014, 11:37:43 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Lính Tây Nguyên ( Phần 4)  (Đọc 84151 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1236


« Trả lời #340 vào lúc: 14 Tháng Hai, 2013, 09:47:20 PM »

     
                 
   

        Sáng nay mùng 5 tết . Vừa mở mắt thấy anh lớp phó K5ME (khóa 5 chế tạo máy ) của mình gọi đi viếng bố Vũ Luận lớp mình cũ . Mấy anh chị em thuê cái xe 7 chỗ lên đến Bắc Giang lòng vòng dễ đến hơn hai tiếng . Đón một bạn ở Bắc Ninh , lên Nếnh đón một bạn nữa . Xe tới Neo - Yên Dũng đã thấy vệ binh băng tay đỏ đứng chỉ đường . Loanh quanh loành quành vào làng Tân Liễu thấy dặt những xe bộ đội biển đỏ đủ quân binh chủng . Trông mà Khiếp . Bọn mình viếng xong rồi ra ngồi uống nước . Có chú đại tá chủ nhiệm chính trị HVKT Quân sự ra hỏi chuyện về ĐH CĐ , té ra chú này rất mê ĐHCĐ từ ngày xưa . Chú ta bảo thủ trưởng Luận của em nói SV CĐ ngày xưa học giỏi lắm . Nghe sướng . Đám ma rất “ vui “ . Cụ thân sinh ra bạn mình 101 tuổi , bị tai biến trước tết nhưng " cố " vượt qua tết tới 4 mới đi . Kiên cường vì con cháu vì sợ con cháu mất vui .
       Vũ Văn Luân học lớp K5ME với mình nhập ngũ tháng 8/1971. Đợt ấy lớp mình đi 3 , hi sinh 1 . Hai thằng là Đinh Công Tài ( Phú Thọ )và Vũ Luận ( BG) đi học A trưởng ở lại khung ở F304B , rồi cả hai lại đi học Sĩ quan Chính trị . Năm 1977 thấy thằng Tài lù lù xin ra quân về học đại học với quân hàm trung úy . Tài vào K12 sau mình 2 lớp , còn Luận vẫn theo đường binh nghiệp . Luận về phòng chính trị Tỉnh đội Bắc Giang rồi trời đất run rủi làm sao nó được đôn lên TCCT . Năm 2006 làm cục trưởng cục cán bộ và hàm Thiếu tướng . Năm 2009 lên Trung tướng về làm chính ủy Học Viện KT Quân Sự trên đường Hoàng Quốc Việt .
Nhìn các quân binh chủng  , quân khu , quân đoàn toàn tướng  tá đến viếng  làng xóm lác cả mắt . Mình bần thần nhớ cái thằng Luận ngày xưa hắc lào nặng nhất lớp mình , được cái học giỏi môn cơ lí thuyết và Hình họa . Lại chợt nhớ thằng Nguyễn Hữu Lượng lữ 52 đã hi sinh ở Ba tơ . Ngày ấy nếu thằng Luận mà cũng đi Tây nguyên cùng bọn thằng Lượng , Hán Thắng , thằng Trung k6  … thì có khi cũng ngoẻo ở Kleng hay 1049 rồi . Chả biết ở trường ĐHCĐ mình có ai nhớ thằng Vũ Hữu Luận K5E người Bắc Giang không ? Vì nó ít khi về trường và cũng ít gắn bó với trường  . Mấy lần gọi nó đi CCB đại học  nó đều kêu bận .

Logged
qtdc
Thành viên
*
Bài viết: 2967


« Trả lời #341 vào lúc: 14 Tháng Hai, 2013, 10:00:47 PM »

Trời ơi bác Luân đen, người có sao trên mình từ bé mà bác nói thế, hi hi.  Grin
Logged
chienc3.1972
Thành viên
*
Bài viết: 860


« Trả lời #342 vào lúc: 15 Tháng Hai, 2013, 09:03:25 AM »

...Năm 2009 lên Trung tướng về làm chính ủy Học Viện KT Quân Sự...
 ...Vì nó ít khi về trường và cũng ít gắn bó với trường. Mấy lần gọi nó đi CCB đại học nó đều kêu bận...


Sáng nay đọc bài của Luân đen xong hỏi con rể sao không đi viếng bố chính ủy nó không được thông báo mà cũng là Cựu chính ủy rồi ba ạ. Về Học viện để lấy quân hàm theo chính sách luân chuyển cán bộ và thăng quân hàm theo chế độ trước khi về hưu.
Tướng người ta bận thật chứ lêu têu như mấy ông thì bao giờ mới lên được tướng hở ông Luân đen.
Mà sao ông nhớ dai thế. Cái hay cái đẹp chẳng nhớ lại nhớ cái vụ hắc lào. Sinh viên thằng nào không ghẻ thì hắc lào, có thằng cả ghẻ cả hắc lào. Nhớ hồi xưa có câu: "không hắc lào không được vào đại học, không ghẻ không phát thẻ sinh viên"
Nó không dám chơi với các ông vì nó sợ các ông bêu nó ở hội CCB đấy mà, mà thực ra lúc đó nó đã là CCB đâu.
Hôm nào bố trí cho anh em đến mừng tân gia bạn ơi?
« Sửa lần cuối: 15 Tháng Hai, 2013, 11:02:05 AM gửi bởi chienc3.1972 » Logged
lexuantuong1972
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1852


TÂT CẢ VÌ ĐỒNG ĐỘI


« Trả lời #343 vào lúc: 15 Tháng Hai, 2013, 09:22:03 AM »

Chiều mai ra 19C khao quân nhé.

@Chienc3: Không đọc thông báo của mõ à? Thứ bảy 23/2 (14 tháng giêng) mới mừng Tân niên tại 19C.
« Sửa lần cuối: 15 Tháng Hai, 2013, 11:04:03 AM gửi bởi lexuantuong1972 » Logged

Ký ức một thời hoa lửa: (P1)(P2)(P3)(P4)
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1236


« Trả lời #344 vào lúc: 16 Tháng Hai, 2013, 02:52:56 PM »

Bài thơ đầu năm nay lại thiên về kí ức quê cũ . Quê có thật nhiều ngọt ngào , nhiều mặn mòi đắng đót . Người quê nhiều chịu đựng nhiều hi sinh . Mình cứ phụ quê  còn quê chẳng bao giờ phụ người .


                   Đêm lạnh

Bến cát ngày xưa còn đó
Gió sông tìm đến hư vô
Em đứng đợi trong chiều tím
Anh đi biền biệt đến giờ

Hoa lau gầy xơ bờ cũ
Rối bời gió tóc lòng em
Anh không về nên bến vắng
Để mùa xuân cũng hoa râm

Em gom gió bấc vào đông ,
Vào một đêm nao  thật lạnh .
Em mở hồn em  thiếu phụ
Gục lên bầu ngực của mình

Mấy mùa đông anh không về
Lại mùa xuân này nước cạn
Một mình em với triền đê
 Sương  buông  đêm xưa , lạnh lắm

16/2/12 NTL

Logged
nguyentrongluan
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1236


« Trả lời #345 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2013, 12:14:47 AM »

Bây giờ đã là phút thứ 8 của ngày 17/2.
Ngày này 34 năm trước , biên cương tổ quốc ta có giặc tràn đến . Mười năm sau mới im tiếng súng . Ở lứa tuổi chúng ta ai mà chẳng nhớ cái ngày này .
Quê tôi cũng như quê các bạn lại có bao người phụ nữ mang cái khăn tang chồng hi sinh trên biên cương phía bắc . Bài tôi viết sau đây kể về một người phụ nữ quê tôi cứ tết đến là chị ngược tàu lên Lào Cai thăm chồng


           Người đàn bà mang mùa xuân lên biên giới



Chị gieo nốt những chùm mạ xuống đồng khi tết chưa kịp đến
Chị gói thêm bánh chưng muối đầy thêm  vại dưa hành
Cháu ngoại gửi về bên nội
Thời tiết rao trên Ti vi với chị cũng bằng thừa

Chị ngước nhìn trời trông phía bắc
Cái ngày xưa sương cũng lạnh mịt mùng
Mười bẩy tháng hai Bảy chín
Gác bếp nhà vẫn còn đòn bánh chưng

Giao thừa giở manh áo mới
Mơ năm nay rằng anh sẽ về  
Pháo tết nổ xóm ngoài  nhớ thế
Mùa xuân trước anh đi

Nhà vẫn còn độn khoai với sắn
Thương chồng biên giới vào xuân  
 Bụng to tím môi ra ruộng
Bàng hoàng nghe biên giới bị xâm lăng  

Đâu biết là rừng Bát Xát ?
Chị làm sao tỏ những cầu Kiều ?
Mộ chồng sương buông năm ấy
Đứa con ra đời xót đau

Mấy chục mùa xuân chị  lên phía bắc
Đem  bánh chưng dưa muối đến ngọn sông Hồng
Nghĩa trang mỗi năm những già lau và cỏ
Tóc người xanh rồi bạc với hoa rừng

Mỗi năm là một mùa lũ
Chị ra vớt củi ngoài đê
Bập bùng lửa đêm rét ngọt
Than hồng trên ấy trôi về

Mấy chục năm chị vẫn lên phía bắc
Đã mấy chục mùa xuân mưa rây trắng đầu
Làng tôi xây nhà tưởng niệm
Chị vẫn mang mùa xuân quê ra đi

Mang mùa xuân lên biên giới
Chị mang hết tuổi thanh xuân
Đến đầu nguồn sông đất Việt
Máu sương của tổ tiên mình


16- 17/2/13 NTL


 
Logged
quanghung1951
Thành viên
*
Bài viết: 115



« Trả lời #346 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2013, 01:38:02 AM »

Tiếng súng đã im từ lâu ,nhưng với những gia đình có con em nằm lại nơi biên cương tiếng súng vẫn âm vang trong lòng như nhắc nhở ...,người ta có thể nhớ đến Chi Lăng ,Bạch Đằng ,Đống Đa ... nhưng cái ngày quân thù tràn qua biên giới mới gần đây thôi thì chẳng "AI" thèm nhớ ,những lời đường mật của kẻ thù về 16 chữ vàng làm cho nhiều thế hệ lãnh đạo mơ mơ tỉnh tỉnh ,chẳng hiểu "người ta "có đau lòng không khi báo chí đưa tin :anh hùng ,liệt sĩ Lê đình Chinh được đưa về quê an táng sau 35 năm nằm nơi biên viễn Huh và còn biết bao nhiêu người con ưu tú của tổ quốc đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng xanh núi đỏ  hay đang yên nghỉ  trong nghĩa trang lạnh lẽo đìu hiu
   Mùa xuân lại đến ,cuộc sống nơi biên cương đã có nhiều thay đổi ,những vết thương chiến tranh cũng  đã dần dần được hàn gắn ,nhưng cái ngày 17/2/1979 vẫn gào thét mãi không thôi ,có ai đó nói rằng họ không bán nước ...,nhưng xin lỗi đất nước này là của cả dân tộc Việt nam anh hùng với 4000 năm lịch sử đâu dễ để cho ai muốn làm gì thì làm ,dân tộc Việt Nam không đớn hèn nhưng những Trần ích Tắc ,Lê chiêu Thống ,Hoàng văn Hoan ...v v  thì thời nào cũng có .Xin có nén nhang thơm  kính viếng hương hồn các anh hùng liệt sĩ đã vì nước quên thân ,cầu mong cho linh hồn các anh mãi được phiêu diêu miền cực lạc . .
Logged
chienc3.1972
Thành viên
*
Bài viết: 860


« Trả lời #347 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2013, 06:49:55 AM »

Chào các bác, những ngày này 34 năm trước, trên các phương tiện thông tin đại chúng đều vang lên những bài ca hào hùng mang ý chí bất khuất của cả dân tộc trước họa xâm lăng.
"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới" là một trong những bài ca như thế.
Mời các bác nghe lại:

<a href="http://www.youtube.com/watch?v=5Wz-gD0urfU" target="_blank">http://www.youtube.com/watch?v=5Wz-gD0urfU</a>
Logged
nguyendoantho
Thành viên
*
Bài viết: 409



« Trả lời #348 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2013, 09:11:15 AM »

Luân ơi mình lại nhòa lệ khi đọc xong bài thơ của Luân.Người liệt sỹ ấy ,người vợ ấy mới là hồn Việt chúng ta.Chính nhờ có Họ mà đất nước này mới trường tồn được.Vậy mà họ vẫn lặng lẽ giữa Đời thường này.
Logged
lexuantuong1972
Cựu chiến binh
*
Bài viết: 1852


TÂT CẢ VÌ ĐỒNG ĐỘI


« Trả lời #349 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2013, 10:08:08 AM »

Cùng các bác

Làm sao chúng ta có thể quên được cái ngày 17/2/1979 đó. Vừa ra khỏi cuộc chiến giải phóng 30 năm chúng ta lại bước vào 1 cuộc chiến mới với 1 kẻ thù thâm độc mang tính truyền kiếp. Có thể Người Mỹ phải buộc rút quân khi HĐ Paris ký kết là do chưa hiểu rõ dân tộc VN chúng ta nhưng với cái kẻ láng giềng phía bắc thì chúng quá hiểu dân tộc Việt như thế nào qua nhiều thời kỳ lịch sử, chính vì thế chúng luôn luôn tìm mọi cách để lấn chúng ta từ bạo lực đến kinh tế và nhiều lĩnh vực khác nhau rồi mồm loa mép giải ở cấp trung ương trong khi ở dưới chúng luôn lấn tới. Từ Hoàng Sa đến Gac ma trải dài mấy chục năm cho đến tận bây giờ.

Đau xót lắm các bác ơi, chúng ta là những con dân đất Việt muốn bày tỏ lòng yêu nước của mình ở đâu đây. Hiến pháp 1946 và 1959 cho phép được biểu tình để bày tỏ ý nguyện của dân, thế mà bây giờ nếu như biểu tình ở ĐSQ TQ sẽ bị quy chụp là lợi dụng biểu tình để chống chế độ. Tôi chỉ ngán ngẩm cho mấy hội CCB của mấy phường xung quanh ĐSQ TQ bị huy động ra để phản biểu tình. Với những kẻ nào lợi dụng biểu tình chống TQ để chống chế độ, tôi nghĩ bên AN thừa biết nhưng họ cứ hầm bà làng mà dẹp.  

Nhớ lại 34 năm trước, tối hôm đó sau khi thi xong học kỳ 1 năm thứ tư, tôi và cô bạn gái (giờ là mẹ của con trai tôi) dắt xe đi dạo quanh Bờ Hồ dọc theo đường Lê Thái Tổ. Đến ngã tư với Hàng Khay, Tràng Thi và Bà Triệu thì trên loa công cộng phát bản tin đặc biệt về cuộc chiến xâm lăng của TQ dọc tuyến biên giới phia Bắc. Cô bạn gái nói với tôi:" Thế là thế nào hả anh, anh liệu có ra trận lần nữa không? ". Tôi nói: " Nếu như có phải ra trận lần nữa anh sẽ lại ra đi, nhưng lúc đó anh đã có em rồi để gửi gắm nỗi nhớ về cho em..."

Không lâu sau tại ví trí mà chúng tôi nghe được bản tin đặc biệt ấy đã được xây lên 1 căn hầm chiến đấu bằng bê-tông nhưng khác với những hầm trú ẩn phòng không hồi chiến tranh phá hoại của Mỹ cũng tại vị trí này thì căn hầm lần này có rất nhiều lỗ châu mai ở các phía. Phải chăng chúng ta sẵn sàng cho 1 cuộc chiến đấu bảo vệ Thủ đô lần nữa. Cho mãi đến những năm 1990 căn hầm chiến đấu này đã được dỡ bỏ.  

Mời các bác xem bài này

Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979
17/02/2013 2:30

Đúng vào ngày này 34 năm trước (17.2.1979), Trung Quốc bất ngờ tung hơn 60 vạn quân nổ súng xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía bắc, nhưng đã phải rút quân sau hơn một tháng gặp sự kháng cự mãnh liệt của quân và dân ta, chịu nhiều tổn thất nặng nề.

Tuy vậy cuộc chiến tranh xâm lược này cũng mở màn cho cuộc xung đột vũ trang tại biên giới giữa VN và Trung Quốc (TQ) kéo dài suốt 10 năm sau đó. Theo thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược - Bộ Công an, với độ lùi về thời gian, việc nhìn nhận lại cuộc chiến tranh này là hoàn toàn cần thiết.


Thiếu tướng Lê Văn Cương

Kể từ sau khi VN và TQ bình thường hóa quan hệ (1991), hai bên dường như đều không muốn nhắc lại cuộc chiến này. Từ hơn 30 năm qua, cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc gần như không được nhắc tới. Theo ông tại sao cuộc chiến lại bị rơi vào lãng quên như vậy?

Để trả lời câu hỏi này có lẽ cần cả một hội thảo khoa học. Tôi chỉ xin lưu ý như sau, vào những năm kỷ niệm chẵn 10, 15... hay gần đây nhất là 30 năm sau cuộc chiến tranh chống TQ xâm lược (2009), báo chí, truyền hình của VN gần như không đưa tin gì về sự kiện này. Đây là một sự thiếu sót lớn trên góc độ Nhà nước. Hơn thế nữa, đó là một sự xúc phạm đến linh hồn của những đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình để bảo vệ Tổ quốc trong cuộc chiến tháng 2.1979 và gần mười năm sau đó. Họ nằm dưới mộ có yên không? Gia đình vợ con bạn bè và những người thân thích của họ sẽ nghĩ gì về chuyện này?  Đã có ý kiến cho rằng nhắc đến những chuyện này cũng có nghĩa là kích động chủ nghĩa dân tộc. Tôi có thể khẳng định rằng nói như vậy là ngụy biện.

Trong khi chúng ta im lặng thì những dịp đó chúng tôi đã thống kê hệ thống phát thanh, truyền hình báo chí của TQ tung ra trung bình từ 600-800 tin, bài với những cái tít gần như có nội dung giống nhau về cái mà họ gọi là “cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước VN”. Có thông tin cho rằng hiện tại có tới trên 90% người dân TQ vẫn quan niệm rằng năm 1979 Quân đội VN đã vượt biên giới sang tấn công TQ và bắt buộc TQ phải tự vệ đánh trả. Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của TQ đã nhồi nhét vào đầu người dân TQ rằng cuộc chiến 1979 chỉ là cuộc phản công trước sự xâm lược của VN.

Theo tôi nghĩ, trong tuyên truyền đối nội và đối ngoại, cả ở kênh nhà nước, nhân dân và trên truyền thông, chúng ta phải làm rõ và góp phần làm cho nhân dân thế giới hiểu rõ bản chất của cuộc chiến tranh Việt - Trung 1979. Đồng thời góp phần làm cho hơn 1,3 tỉ người TQ biết được sự thật rằng vào ngày đó hơn 60 vạn quân TQ đã vượt biên giới xâm lược VN. Việc chúng ta im lặng hàng chục năm qua, theo tôi là  không đúng. Việc nói ra cũng không liên quan gì chuyện kích động chủ nghĩa dân tộc. Hãy thử so sánh chuyện đó với việc TQ tung ra hàng nghìn bài báo xuyên tạc lịch sử từ hàng chục năm qua.


Bộ đội Việt Nam đánh trả quân Trung Quốc xâm lược tại Lạng Sơn năm 1979

Với độ lùi về thời gian, theo ông chúng ta có thể rút ra những điều gì từ cuộc chiến tranh này? Những điều đó có ý nghĩa thế nào trong bối cảnh hiện tại ?

Theo tôi, khoảng thời gian 34 năm đã là khá đủ cho chúng ta nhận thức lại những vấn đề xung quanh cuộc chiến 1979. Thế nhưng đến giờ phút này tôi có cảm giác không phải lúc nào chúng ta cũng có được sự nhận thức thống nhất, nhất quán từ trên xuống dưới.

Vấn đề thứ nhất, phải xác định rõ về mặt khoa học, cuộc chiến 1979 là cuộc chiến tranh chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc. Đây là vấn đề phải nhận thức rõ từ cấp cao nhất. Sự nhận thức ấy cũng phải được thống nhất trong toàn Đảng, toàn quân và toàn dân. Đây là chuyện không được phép mơ hồ.

Không chỉ nhận thức mà Nhà nước có trách nhiệm đưa câu chuyện này vào sách giáo khoa. Thực tế cho thấy phần lớn học sinh tiểu học, trung học và thậm chí đa số trong 1,4 triệu sinh viên hầu như không biết gì về cuộc chiến tranh này. Nếu để tình trạng này kéo dài, trách nhiệm thuộc về Nhà nước. Chắc chắn chúng ta sẽ không tránh được sự phê phán của thế hệ sau này. Hàng vạn người con ưu tú của chúng ta đã bỏ mình để bảo vệ từng tấc đất biên giới phía bắc của Tổ quốc, tại sao không có một dòng nào nhắc đến họ? Bây giờ đã quá muộn. Nhưng không thể để muộn hơn được. Theo quan điểm của tôi, Nhà nước phải yêu cầu đưa phần này vào lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Chúng ta không thể mơ hồ được, không thể  lờ đi vấn đề lịch sử này được.


Bệnh viện huyện Trùng Khánh, Cao Bằng bị quân Trung Quốc tàn phá tháng 2.1979 - Ảnh: Tư liệu

Tôi đã nhiều lần trao đổi với các học giả nước ngoài và họ đã thắc mắc khá nhiều chuyện tại sao sự kiện chiến tranh chống quân TQ xâm lược năm 1979 lại không được nhắc đến trong các giáo trình lịch sử của VN. Tôi đã phải chống chế với lý do rằng người VN muốn quên đi quá khứ và hướng đến tương lai. Nhiều học giả Hàn Quốc, Nhật Bản đã phản bác tôi vì “Lịch sử là lịch sử. Quá khứ là quá khứ. Tương lai là tương lai”. Họ nói rằng: “Chúng tôi biết người VN rất nhân hậu, muốn hòa hiếu với các dân tộc khác. Nhưng điều này không thể thay thế cho trang sử chống ngoại xâm này được”.

Thứ hai,  trong thế giới hiện đại toàn cầu hóa, các quốc gia đều phụ thuộc lẫn nhau. Không có quốc gia nào hoàn toàn độc lập tuyệt đối. Ngay cả Mỹ nhiều lúc cũng phải nhân nhượng các quốc gia khác. Chúng ta không có quan niệm về độc lập chủ quyền tuyệt đối trong thời đại toàn cầu hóa. Nhưng trong bối cảnh này, phải nhận thức rõ cái gì là trường tồn? Theo tôi có 3 thứ là chủ quyền quốc gia, ý thức dân tộc và lợi ích quốc gia. Ở đây chúng ta phân biệt chủ nghĩa dân tộc vị kỷ, chủ nghĩa dân tộc nước lớn với lòng yêu nước chân chính, ý thức tự tôn tự hào dân tộc. Hai cái đó khác nhau. Người VN có truyền thống yêu nước, có tinh thần chống ngoại xâm bất khuất, đó là điều cần được phát huy trong 92 triệu người VN trong và ngoài nước.

Chủ quyền quốc gia, ý thức dân tộc và lợi ích quốc gia là những cái “dĩ bất biến”, những cái còn lại là “ứng vạn biến”. Những chuyện “16 chữ”, “bốn tốt” trong quan hệ với TQ là “ứng vạn biến”. Bài học từ cuộc chiến chống xâm lược năm 1979 cho thấy nếu không nhận thức được điều này thì rất nguy hiểm.

Thứ ba, trong bối cảnh quốc tế hiện nay, tiêu chí để phân biệt người yêu nước hiện nay là anh có bảo vệ lợi ích quốc gia hay không. Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn. Năm nay chúng ta chuẩn bị tổng kết Nghị quyết T.Ư 8 (7.2003) về chiến lược bảo vệ Tổ quốc. Tôi thấy có một quan điểm bây giờ vẫn đúng, đó là: "Những ai chủ trương tôn trọng độc lập, chủ quyền, thiết lập và mở rộng quan hệ hữu nghị và hợp tác bình đẳng, cùng có lợi với Việt Nam đều là đối tác của chúng ta. Bất kể thế lực nào có âm mưu và hành động chống phá mục tiêu của nước ta trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đều là đối tượng đấu tranh". Đồng thời, cũng phải có cách nhìn biện chứng về đối tượng và đối tác: trong mỗi đối tượng vẫn có thể có mặt cần tranh thủ, hợp tác; trong một số đối tác, có thể có mặt khác biệt, mâu thuẫn với lợi ích của ta, cần phải đấu tranh.


Tù binh Trung Quốc bị bắt tại Cao Bằng

Nhìn lại từ câu chuyện của 34 năm trước đến những căng thẳng hiện tại trong vấn đề biển Đông, theo ông có thể hy vọng gì ở tương lai trong quan hệ giữa VN và TQ ?

Tạo ra lòng tin, sự hữu nghị chân thật giữa hai nước là con đường tất yếu nhưng đòi hỏi thời gian lâu dài và từ cả hai phía. Đây không phải là điều có thể hy vọng có được trong vài ba năm tới đây. Lịch sử mách bảo chúng ta muốn giữ được hòa bình, ổn định, giữ được độc lập tự chủ thì điều quan trọng nhất là giữ được lòng dân. Trên dưới một lòng, có được sự đoàn kết dân tộc thì chắc chắn không có kẻ xâm lược nào dám dại dột động đến chúng ta cả. Lịch sử VN đã cho thấy những lần mất nước đều bắt đầu từ việc chính quyền mất dân. Năm 179 trước CN An Dương Vương để mất nước là do mất dân. Một ông vua đứng đầu quốc gia mà tin vào kẻ thù thì chuyện mất nước là không thể tránh khỏi. Năm 1406, nhà Hồ mất nước cũng vì đã mất dân. Đến mức độ nhà Minh truy bắt cha con Hồ Quý Ly thì chính những người trong nước đã chỉ điểm cho quân Minh. Năm 1788 Lê Chiêu Thống sang cầu viện Mãn Thanh đưa 20 vạn quân sang giày xéo quê cha đất tổ cũng là ông vua đã mất dân. Đó là bài học muôn đời để bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Ng.Phong (thực hiện)

http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.thanhnien.com.vn/Nhin-lai-chien-tranh-bien-gioi-1979/10395470.

Bài viết này để lại cho chúng ta rất nhiều suy nghĩ về nhân tình thế thái ngày hôm nay Angry
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Hai, 2013, 05:31:25 PM gửi bởi lexuantuong1972 » Logged

Ký ức một thời hoa lửa: (P1)(P2)(P3)(P4)
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.19 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM