Hà...hà... thì cũng phải cho tớ " lảo giai " tí chứ nhể? Gõ phím muốn trẹo tay đây nè! Làm điếu thuốc cho đời lên hương rùi tiếp tục.... Đến đâu rùi nhỉ
..... Nghe tôi " phân trần quyền " một lúc, Bích Hằng suy nghĩ giây lát rồi bảo :
- Thế gia đình anh Thảo có ai vừa mới mất mà lại biết bác Hiền không?
- Có đấy ạ, Mẹ tôi năm ngoái vừa mới qua đời. Anh Thảo nói xen vào.
- Vậy anh cho em xin bức ảnh mới nhất của bà cụ. Em sẽ nhờ bà cụ gọi bác Hiền lên giúp em vậy.
Anh Thảo liền lấy trong túi ra bức ảnh của bà Mẹ đưa ra Bích Hằng. Cuộc " nói chuyện " với liệt sỹ Hiền đã diễn ra mỹ mãn. Thông qua vong hồn bà mẹ, Hằng đã mời được vong hồn anh Hiền lên để gặp mặt và hỏi han mọi chuyện. Tôi xin tóm lược đại để như sau :
- Hằng : - Bác ạ ! Cháu là Phan Bích Hằng, anh chị Bình Thảo có nhờ cháu đi tìm phần mộ anh Hiền - con trai bác. Thế bác xuống dưới ấy đã gặp anh Hiền chưa ạ?
- Bà Mẹ ( Hằng phiên dịch ) : Có cô ạ, tôi đã gặp cháu Hiền nhà tôi ngay, tôi được nó dẫn vào tận chỗ nó ở đấy.- Hằng : Thế cháu nhờ bác giúp cháu gọi anh Hiền lên đây cho cháu gặp có được không bác?
- Bà mẹ : Được, được cô để tôi gọi cháu lên cho cô gặp ngay..... Thế là cuộc nói chuyện cứ nổ ra như ngô rang giữa Bích Hằng, bà Mẹ và anh Hiền. Bà cụ khoe với cô Hằng đôi dép mới và rất đẹp mà cô con dâu ( chị Bình ) mới mua, chưa kịp đi vẫn còn để dưới chân trong quan tài hoặc chuyện bà cụ nhờ cô Hằng nói lại với anh chị Thảo trả lại chiếc cuốc cho người hàng xóm mà bà cụ mượn trước khi mất mà chưa kịp trả lại. Rồi chuyện riêng của cụ, sống cuộc đời cực nhọc " vợ lẽ, con thêm " ra sao... Những việc mà chỉ những người thân trong gia đình mới biết rõ.
Nghe " câu chuyện ", tôi hiểu rằng trước mặt Bích Hằng đang có một bà cụ, một anh Hiền thật sự đang " nói chuyện " như bao cuộc nói chuyện bình thường đang diễn ra hàng ngày trong cuộc sống trên dương gian trần thế giữa chúng ta với nhau. Hằng " nói chuyện " rất tự nhiên, thỉnh thoảng lại cất tiếng cười khúc khích khi trong câu chuyện có những chi tiết gây cười. Không hề xuất hiện những giọng cầu khấn ê a thường thấy ở những cuộc gọi hồn mà tôi từng được biết.