Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Năm, 2012, 04:52:02 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Dòng Thạch Hãn – Dấu ấn và “thương hiệu” lính sinh viên  (Đọc 3421 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
TichTuongNhuLe
Thành viên
*
Bài viết: 976



« Trả lời #40 vào lúc: 17 Tháng Chín, 2011, 04:26:48 PM »

Ơ kìa. Tôi hỏi Thịch hôm 3/9 thì được biết là chưa quay được cảnh xe tăng nên cố gắng ra đợt 22.12 đó thôi

     Bác xem ở đây này !
http://www.anninhthudo.vn/Hau-truong/Hau-truong-dan-lua-cua-Mui-co-chay/414459.antd
Logged

phamhuyviet
Thành viên
*
Bài viết: 21


« Trả lời #41 vào lúc: 17 Tháng Chín, 2011, 04:48:25 PM »


Cảm ơn TichTuongNhuLe
Hôm nọ tôi hỏi Thich "ông hứa với anh em đợt này có "mùa cỏ cháy" cơ mà? Hắn nói "Còn cảnh xe tăng cuối cùng chưa ổn. Phải đợi 22.12 thôi"
Logged
nguyenquochung
Thành viên
*
Bài viết: 281


« Trả lời #42 vào lúc: 17 Tháng Chín, 2011, 08:02:30 PM »

   Mong bộ phim không phạm phải những lỗi như quần áo, súng ống, xe pháo dù đã trải qua hàng chục trận vẫn mới, sạch như lau như ly. Mà nghĩ cũng khó, kinh phí hạn hẹp, đạo cụ phải thuê, mượn không thể muốn làm gì thì làm được.
Logged
phamhuyviet
Thành viên
*
Bài viết: 21


« Trả lời #43 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2011, 06:57:03 PM »

Đào ngũ.

Tháng 12/1971, sau ba tháng nhập ngũ và huấn luyện, sư “nâng cấp” thành sư đoàn cơ động trực thuộc bộ. Mười hai đưa chúng tôi được biên chế về đại đội hỏa lực (hôm đó nhằm thứ 7). Khi đến đơn vị mới, ban chỉ huy đại đội gặp và “phân công, phân nhiệm”. Cuộc gặp hôm đó có đại đội trưởng, đại đội phó, chính trị viên và hai phụ trách trung đội. Chúng tôi được phân công phụ trách 6 tiểu đội (sáu trưởng và 6 phó), đó là sáu tiểu đội chính của một đại đội hỏa lực trung đoàn (đại đội 12). Tôi được phân công A trưởng A3 (A ĐKZ – một hỏa lực mạnh của E).
Khi chúng tôi hỏi quân đâu? Thì được biết là đang đi nhận quân, ngày mai về. Sau cơm trưa và nghỉ ngơi xong chúng tôi đến nhà trung đội rồi đại đội chơi, giao lưu trao đổi mọi việc. Buổi chiều chẳng hiểu sao lại nảy sinh ý nghĩ “đào ngũ”. Trong chúng tôi có Ngụ (dân Hà Tĩnh), A trưởng A1 (A cối 82), chiều nhận ban. Chúng tôi hỏi “ mai có đi đâu?” , “mai trực ban”, “có đi Hà Nội không?” “không đi vì cũng chẳng có ai thân ở đó, chẳng có việc để đi”. Trong bọn ngoài Ngụ với tôi là Nghệ Tĩnh, còn lại là “dân Hà Nội”. Ngoài bạn bè tôi chỉ còn di ở 74 Hàng Đào là nơi thường xuyên tôi đến “kiếm ăn” khi cơm sinh viên đói meo với cái tuổi của chúng tôi (dì là chị ruột mẹ tôi - quê tôi gọi vậy). Mọi người đều nhất trí, vậy là kế hoạch đào ngũ nhanh chóng được thảo và thông qua.
Theo kế hoạch sáng sớm hôm sau, 3 rưỡi sáng ra đường chờ nhau. Chúng tôi đi hơn cấy số là ra đến đê sông cầu, xuôi đê ba cây nữa ra đến ga Thị Cầu, ước tính ra ga đi chuyến tàu 5 giờ sáng. Trên đường đi từ đơn vị ra ga chúng tôi đã thống nhất với nhau là 8 rưỡi tối phải có mặt ở điểm hẹn, đứa nào lên sớm cũng phải chờ. Nếu đứa nào lên sớm hoặc cố tình “ton hót” với đại đội điều gì thì hôm sau cho “tắm mát sông Cầu”. Nếu đại đội, hay trung đoàn có tra vấn gì thì nhất quyết là “tự mình nhớ nhà về rồi lên thôi, không bàn bạc không tổ chức gì cả”. Hồi đó tội đào ngũ to lắm.
***

Tôi xuống ga đầu cầu và rẽ về nhà dì, Hà nội đang là mùa heo may, vắng tanh, chỉ có lá vàng và nắng dớt cuối mùa. Ôi, chỉ mới ba tháng xa Hà Nội, dù không là quê hương, không là nơi chôn rau cắt rốn, không là nơi có “bóng hồng” thấp thoáng nào cả. Vậy mà sao da diết nhớ Hà Nội, nhớ đến nghẹn lòng, nhớ nấc lên trong lồng ngực. Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao tìm được từ để diễn tả cái cảm giác của nỗi nhớ lúc đó. Tôi chỉ hình dung một nỗi nhớ ghê gớm, nhớ khôn nguôi, nhớ nao lòng. Có lẽ theo tôi nghĩ đó là nỗi nhớ của người vợ khi tiễn chồng ra trận mà không hẹn ngày về; hoặc nỗi nhớ của người mẹ tiễn con gái về nhà chồng tít tắp xa xăm không hẹn ngày trở lại.
Ấy vậy, nhớ vậy nhưng khi về đến Hà Nội rồi cũng chẳng biết đi đâu và làm gì. Sau khi nói chuyện với dì và bác rồi lên giường làm một giấc. Tỉnh dậy ra bờ hồ dạo chơi, ăn kem Thủy Tạ, mua ít thứ ở cửa hàng bách hóa tổng hợp 12 rồi quay về nhà ăn cơm.
Dì và bác (tôi quen gọi bác thay cho gọi dượng), vẫn chiều đứa cháu như ngày nào, dì thì vẫn chăm như chăm em bé, bác nói “nó là anh bộ đội rồi bà ạ”. Sau bữa cơm hai bác cháu nói chuyện thật sôi nổi hào hứng.
Đầu giờ chiều nó chia tay với dì, bác để đi, chưa hẹn ngày trở lại (tất nhiên dì cũng dúi cho ít tiền). Nó nhảy tàu điện vào thăm anh bạn ở Bách Khoa, vốn là lớp trưởng và anh kết nghĩa của nó (anh Hoàng Tú Chân – anh trai nhà thơ Hoàng Cát).
Anh em gặp nhau tay bắt mặt mừng, luyên thuyên chuyện trường, chuyện lớp, chuyện xã hội và chuyện chống lụt bão của trường ở Hà Bắc. Trong câu chuyện anh có nói “vừa rồi anh có nhận được thư , biết em khỏe anh mừng”, nói xong anh cười. Té ra lần ấy khi gửi thư đã bỏ nhầm thư gửi cho bạn gái vào phong bì thư anh. Một nhẫm lẫn chết người, ngượng tím mặt, may là cho anh.
Hai anh em đi ra quán, lại ăn uống nói chuyện luyên thuyên cho đến 4 giờ anh đưa ra ga rồi chia tay. Anh không quên dúi cho ít tiền và quà về đơn vị.
Khi đã ngồi yên trên tàu, “tour” lại “cuốn băng” “ngày về Hà Nội” thì nỗi buồn từ đâu dội về. Chao ôi buồn không tả nổi, tại sao ta lại nhớ Hà Nội, tại sao ta lại về Hà Nội, Về Hà Nội chỉ một ngày “phất phơ” vô nghĩa thế sao, để rồi chuốc cho mình một nỗi buồn thê thảm thế này sao? Bao giờ ta được trở về Hà Nội và có được trở về nữa không? Ôi Hà Nội trong tôi.
***
Tôi xuống ga Thị Cầu khoảng 7 giờ tối, cùng xuống đó năm đứa nữa (xuống tàu mới gặp nhau), có ba đứa được đi bằng xe con đã chờ sẵn trong quán, nghe nói có hai đứa người yêu đèo lên trước. Chúng tôi vừa đi vừa kể chuyện chuyến đi. Được khoảng hơn cây số thì toàn bộ chỉ huy đại đội đã đón sẵn trên bờ đê. “Các em đã về cả rồi chứ? An toàn cả chứ, thôi vậy là tốt rồi”, chính trị viên hỏi. Cả bọn chỉ biết trả lời vâng mà thôi, im lặng, rồi như để phá tan bầu không khí, đại đội phó nói “thôi đi nhanh về ăn kẻo đói”. Cả bọn về nhà đại đội, Ngụ trực ban gọi hai đứa lên trước sang, liên lạc pha chè. Cả bọn đang chờ cơn thịnh nộ, nhưng tuyệt nhiên chẳng có dù chỉ một lời trách cứ. Đại đội trưởng nhỏ nhẹ “các em nhớ nhà là đúng rồi, các anh thông cảm, nhưng ít nhất các em đi cũng phải báo cáo đường hoàng, bọn anh sẽ bố trí có khó khăn gì với các em đâu”. Chính trị viên tiếp lời “các cậu dồn chúng tớ vào thế bí, sáng nay đón quân về, tập hợp để biên chế thì chẳng thấy bất kỳ một cán bộ tiểu đội nào, như rắn mất đầu, tớ đành noi dối là các anh ấy đi công tác, đúng hơn là đi tập huấn”. Đại đội trưởng tiếp “nếu mai anh em có hỏi thì cũng nói như vậy nhé, nếu không thì mang tiếng và hư lính”. Đại đội phó tiếp lời “thôi các em ăn uống đi rồi về nghỉ, lấy sức mai ra thao trường”. Mọi thứ của đại đội chuẩn bị sẵn được bày ra cùng với các thứ quà các em mang đến chật ních, một bữa liên hoan vui vẻ.
Đêm về tôi cứ nghĩ “mình đào ngũ, các anh không kỷ luật, không mắng mỏ, còn ôn tồn, nhẹ nhàng chỉ bảo, như có vẻ nịnh mình nữa. Sao các anh hiền thế”. Mãi sau nó mới hiểu “các anh ấy làm thế là phải lắm, không thể khác vì muốn hay không thì 12 thằng này chính là nòng cốt của đại đội”. Và thực tế đã chứng minh điều đó.
Hôm sau nhận tân binh toàn là dân Nam Định, dân nông thôn ra. Nói là tân binh nhưng thực tế họ nhập ngũ trước mình đến ba tháng. Hăn có ngờ đâu rằng, hơn nửa năm sau chính bọn chúng đã là lính chủ lực trong thành cổ Quảng Trị.

Tôi viết bài này với mong muốn tìm lại được ai trong bọn.
Logged
behienQYV7C
Thành viên
*
Bài viết: 969


« Trả lời #44 vào lúc: 22 Tháng Chín, 2011, 09:55:27 PM »

Tôi xuống ga đầu cầu và rẽ về nhà dì, Hà nội đang là mùa heo may, vắng tanh, chỉ có lá vàng và nắng dớt cuối mùa. Ôi, chỉ mới ba tháng xa Hà Nội, dù không là quê hương, không là nơi chôn rau cắt rốn, không là nơi có “bóng hồng” thấp thoáng nào cả. Vậy mà sao da diết nhớ Hà Nội, nhớ đến nghẹn lòng, nhớ nấc lên trong lồng ngực. Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao tìm được từ để diễn tả cái cảm giác của nỗi nhớ lúc đó. Tôi chỉ hình dung một nỗi nhớ ghê gớm, nhớ khôn nguôi, nhớ nao lòng. Có lẽ theo tôi nghĩ đó là nỗi nhớ của người vợ khi tiễn chồng ra trận mà không hẹn ngày về; hoặc nỗi nhớ của người mẹ tiễn con gái về nhà chồng tít tắp xa xăm không hẹn ngày trở lại.
Chao ôi buồn không tả nổi, tại sao ta lại nhớ Hà Nội, tại sao ta lại về Hà Nội, Về Hà Nội chỉ một ngày “phất phơ” vô nghĩa thế sao, để rồi chuốc cho mình một nỗi buồn thê thảm thế này sao? Bao giờ ta được trở về Hà Nội và có được trở về nữa không? Ôi Hà Nội trong tôi.
Đọc đoạn này bài viết của anh phamhuyviet, BH cảm thấy rất thấm thía, bởi vì BH đã ở trong tâm trạng đó. Đó là năm 1975 khi vừa thống nhất đất nước , BH mới 8 tuổi và theo ba mẹ về nam, không thể tả được nỗi nhớ Hà nội, nhớ quay quắt, da diết, như mình phải xa  một người thân yêu mà không biết bao giờ gặp lại, nhớ đến nỗi ước mong có được đôi cánh để bay về, dù phải trả giá thế nào cũng muốn chỉ một lần trở về Hà nội, cho đến bây giờ sau hơn 30 năm BH cũng chưa hiểu vì sao Hà nội có mãnh lực cuốn hút như vậy, dù xa bao lâu vẫn thương nhớ như ngày nào, lạ thật .
Logged

Tình yêu của người lính lắng sâu nhưng cháy bỏng ...
phamhuyviet
Thành viên
*
Bài viết: 21


« Trả lời #45 vào lúc: 17 Tháng Mười, 2011, 12:13:48 AM »

BÃI HÀ
Tháng 7/1972 trên đường vào Quảng Trị, chúng tôi đã dừng lại ở Bãi Hà gần chục ngày (có lẽ để ổn định tổ chức và xốc lại đội hình). Thực chất khi đó chúng tôi, những thằng lính mới không hề biết nó ở đâu, chỉ biết là trên đất Vĩnh Linh, sau này mới biết nó ở xã Vĩnh Hà, Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Nghe tin đến Bãi Hà, cứ nghĩ nó là biển, ai cũng vui. Khi đến mới biết là rừng, có núi, sông suối và đã bị bom cày xới, thỉnh thoảng lại nghe tiếng bom B52 lúc xa, lúc gần.
Toàn cảnh dã chiến, không hề có doanh trại, nằm võng. Nấu ăn theo tiểu đội với bếp Hoàng cầm, khẩu phần thức ăn được cấp là túi thịt ướp, rau muống ướp và gạo rang. Thịt ướp, rau muống ướp nhai như bò nhai rơm. Dù là thanh niên khỏe như vâm, ăn như thuồng luồng cũng không nuốt nổi, nhất là lại với gạo rang nấu lên nó cứ truồi truồi mỗi nơi mỗi hạt.
Tôi cho anh em tản vào rừng tìm rau xanh. Một điều trớ trêu là giữa bạt ngàn rừng núi nhưng không tìm ra rau xanh. Theo kinh nghiệm là cứ lá cây gì có vị chua là không độc, có thể ăn được, vậy mà vẫn không tìm ra. Cũng đúng thôi, quân vào ra nườm nượp như vậy rau mọc đâu cho lại, dù chỉ là rau dại. Một tuần rồi ăn không có rau, mới hiểu giá trị của rau xanh trong lúc chúng ta thường ăn hằng ngày thì không nghĩ nó quý đến vậy.
Rồi một ngày “một chú lính” đã tìm được đâu đó một nắm lá ngọn cây sắn (có nơi gọi củ mỳ), vậy là về nấu canh loãng ăn ngon lành như chưa bao giờ được ăn cái món canh ngon đến thế.
Bộ đội không ăn được, đói, gạo thì thừa, tôi nghĩ kế cho rang gạo thành cốm cho anh em ăn dầm dề hàng ngày lấy sức. Trung đội phó (anh tên Quản), phát hiện ra, một buổi chiều anh em đang nhai “cốm”, anh Quản gọi tôi:
- Này đồng chí, cho anh em ăn gì đấy?
- Báo cáo anh, bộ đội không ăn được cơm tôi cho anh em rang lên cho dễ nuốt lấy sức.
- Không được, vi phạm kỷ luật. Đồng chí cho họp tiểu đội kiểm điểm rồi báo cáo trung đội.
- Không phải đâu anh, anh em không có lỗi gì, lỗi của tôi, tôi nghĩ ra, trung đội hãy kiểm điểm và kỷ luật tôi, tôi xin chịu trách nhiệm.
Lúc đó anh em trong tiểu đội dận lắm, và càng dận hơn khi hai ngày sau vào chiến trường gạo thừa không dùng hết. Tôi cho anh em bọc kỹ vào túi bóng đào hố chôn phía trên có chỉ dẫn để những người đến sau cần dung khi có nhu cầu. Khi vào đánh nhau chúng tôi biên chế sang trung đoàn khác. Đau đớn và trớ trêu thay chính trung đội phó Quản “Bquay” ngay từ những ngày đầu.Trong thời gian ở đây chúng tôi được phát sách để đọc, ôi quý hóa quá, tôi đọc ngấu ngiến và như nhập tâm hết. Trong đó tôi được hai quyển mà nhiều cái tôi còn nhớ đến hôm nay, đó là quyển có nội dung giới thiệu thành phố Sài Gòn mở rộng hàng nghìn cây số vuông và một quyển thơ văn. Tất nhiên là sau khi chúng tôi đi phải gửi lại cho những người sau đọc.
Tôi còn thuộc một bài thơ tôi thích vì hợp với cái Bãi Hà mà tôi đang ở.
Đã 39 năm rồi, không sao nhớ nổi hết (quên một câu), mà từ đó tôi không thể tìm lại, ai tìm được mách giúp:
BÃI HÀ
Bãi Hà, Bãi Hà
Nghe tên mà tưởng là sông
Hóa ra chân núi
Mây bốn mùa chấp chới
Gió bốn mùa vi vu
Chim bốn mùa véo von ca hát
Trong bước quân đi xe pháo vù vù.
Ai đếm được dấu chân từ ngày đánh Mỹ
Trên Bãi Hà những bàn chân dũng sĩ
Dấu chân người in núi non cao
Những đêm nghe gió cuốn rì rào
Tiếng nói trăm miền trai thanh gái lịch
Rào rào như tiếng xe xích
Rù rù như tiếng dận ga
Thảnh thót như tiếng chim sơn ca.
Tiếng o gái quê nhà
Đi dân công hỏa tuyến
Lách cách như tiếng lưỡi lê rung sau gót nện
Lạo xạo như tiếng pháo qua khe
Kẽo cà như tiếng vọng đêm hè
Rúc rich rúc ra như tiếng đôi lính trẻ
….(quên)….
…. Như tiếng quê mẹ
Nơi nhóm lửa trăm nhà
Đốt lửa triệu trái tim
Đất bằng cho những cánh chim
Cất cánh cao bay về vạn nẻo
Đất đương đầu bom cày đạn xéo
Nắng vẫn hồng như nắng thời thu.
Bãi Hà nơi hội tụ bốn mùa
Trăm mảnh đất Miền nam
Là trăm nơi hội tụ
Như ngọn nguồn suối tuôn từ đó
Như chiến khu xuất kích những đoàn quân
Ai đi xa, ai về gần
Hãy ghé chân mình trên Bãi hà lịch sử
Bãi Hà không phải là sông hay núi nữa.
Bãi hà là chân của triệu bàn chân
Đứng trong mây nhìn nam Bắc rất gần./.

Logged
quanghung1951
Thành viên
*
Bài viết: 98



« Trả lời #46 vào lúc: 17 Tháng Mười, 2011, 02:08:25 AM »

     Trời ơi ông Phạm huy Việt này còn tắc  cú hơn cả mình nữa  ,đề nghị đ/c:Thái minh hùng cho ý kiến . Wink
Logged
tranphu341
Thành viên
*
Bài viết: 877


« Trả lời #47 vào lúc: 17 Tháng Mười, 2011, 08:24:40 AM »

            Chào các bạn . Tranphu341 đọc bài viết của các bạn nói về Bãi Hà ,làm cho TP nhớ lại đã được mấy năm sống và tập luyện ở đó . Từ cuối 72 đến cuối 74 . Ở Bãi Hà là 1 khu vực rất rộng ,như bạn nói . Là nơi tập kết của quân mình trước khi vào Nam . Ở vùng này các kho tàng súng đạn ,quân nhu ,bí mật rất nhiều . Như muối chẳng hạn đổ nhiều hàng đống to như trái núi nhỏ .ae chỉ đến đó xúc về ăn ko có ai canh coi bảo quản . Đúng ra là có mái làn nhưng đã bị mục hết rồi . Thỉnh thoảng ae đi rừng lại bắt gặp các kho quân nhu ,tăng vòng , lương khô ,đỗ tương vv...Cả những kho súng ,hay đồng hồ nữa .Cứ thoái mái mà dùng .
            Vùng này dân Vân Kiều ở là chính . Họ trồng sắn ,khoai , và bạt ngàn củ kiệu ,củ dong . Lín hmình rất hay tự động khai thác sử dụng các sản phẩm này . Bà con rất bực tức nói là : " cái bộ đội hiền như chó con ,nhưng lại cũng phá như con khỉ " Grin Grin Grin
                  Chúc các ban vui khỏe !
Logged
thaiminhhung
Thành viên
*
Bài viết: 482


CHÀO NHÉ MÁI TRƯỜNG ƠI !


« Trả lời #48 vào lúc: 17 Tháng Mười, 2011, 10:36:28 AM »

@ Bác Đại tá Phạm Huy Việt & quanghung1951:
    Bây giờ đã gần hoặc hơn " 60 mùa khoai sọ" rồi, lúc nhớ lúc quên, mắt mũi kèm nhèm, vào được mạng đã quý rồi, viết được hay như nhà văn càng quý, điều đó có thể thông cảm được

    Nhưng câu chuyện cố gắng liền mạch để các U60 khác còn theo dõi cho dễ, khỏi lại lục lại trang cũ  đọc lại. Câu chuyện của Bác PHV này không liền mạch, đang "đảo ngũ "từ Hà Nội tư hôm 22/9 đến hôm nay đã "vào Bãi Hà rồi",mà lại là chuyện " ăn cốm" Vĩnh Linh, không phải "cốm Vòng" .Trên đường vào "không có gì xẩy ra" à hay là dấu chưa khai ra vì chưa bị lộ Cheesy Grin? Chúng tôi đang mong "các tập khác" của  Bác được "phát tiếp" để anh em thưởng thức. Xin cám ơn Đại tá Việt  Grin Grin Grin
« Sửa lần cuối: 17 Tháng Mười, 2011, 10:50:17 AM gửi bởi thaiminhhung » Logged

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Đậu Thanh Sơn
Thành viên
*
Bài viết: 367


1975 - Mãi mãi là người chiến sỹ SĐ Sông Lam


« Trả lời #49 vào lúc: 07 Tháng Hai, 2012, 12:13:58 PM »

Chào bác Phạm Huy Việt.
Thật thú vị và cũng xúc động khi đọc những bài của bác viết. Font chữ to hay chữ nhỏ tôi nghĩ cũng chẳng sao, chịu khó một chút là được. Vì ở cái tuổi này mà "mổ cò" vào bàn phím máy tính để viết được những đoạn ký ức về thời kỳ máu lửa như vậy là quý lắm rồi.
Bác Việt biết chứ, khi đơn vị của bác và nhiều đơn vị khác nữa vào Quảng Trị chiến đấu, thì sau lưng các bác có một sư đoàn mới thành lập sẵn sàng chi viện cho chiến trường. Đó là sư đoàn 341 của chúng tôi (Phiên hiệu là Đoàn BB Sông Lam), đóng ở Quảng Bình và Vĩnh Linh. Lúc ấy đơn vị của tôi đóng ở xã Vĩnh Chấp thuộc Khu đội Vĩnh Linh. Địa danh Bãi Hà đã trở thành điểm hội tụ của tất cả đoàn quân vào chiến trường, như bác Trần Phú đã viết trong bài.

Năm 2012 này có một chương trình lớn 'VỀ CHIẾN TRƯỜNG XƯA, TRI ÂN ĐỒNG ĐỘI" nhân kỷ niệm 40 năm chiến dịch mùa hè và chiến dịch phòng ngư Quảng Trị (1972 - 2012). Chương trình này tôi đã post lên trong topic của bác TANVINHprcC25, và vừa rồi tôi cũng giúp anh Trịnh Duy Sơn (Tổng đạo diễn chương trình) mở một topic lấy tên là "trinhduysonF312" để post chương trình. Xin mời bác tham khảo để cùng với anh em đã từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị tham gia chương trình này.
Nhân dịp đầu năm chúc bác và gia đình mạnh khỏe. Anh em rất mong được đọc nhiều dòng ký ức của bác.
Thanh Sơn F341
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM