Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Năm, 2012, 03:43:18 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nó và tôi  (Đọc 18236 lần)
0 Thành viên và 4 Khách đang xem chủ đề.
nguyentrongluan
Thành viên
*
Bài viết: 387


« Trả lời #130 vào lúc: 23 Tháng Một, 2012, 07:00:10 PM »

chào anh Thìn . Đọc những bài anh viết thấy thú vị quá . thế nào rồi cũng gặp nhau , khi Luân trắng dắt đi . Kính chúc anh và những đồng đội lính SV một thời mạnh khỏe . Nguyentrongj luan
Logged
nhuthin
Thành viên
*
Bài viết: 38


« Trả lời #131 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 08:00:36 AM »

                                                                       MỘT THỜI MÁU VÀ RAU



             Đầu năm du xuân lên vùng cao, một người bạn đem về làm quà cho tôi một nắm rau rừng. Lẫn trong mớ rau mơn mởn ấy, có cả rau tầu bay quen thuộc với các thế hệ lính đã từng  trải qua mấy mùa kháng chiến.

           Chẳng hiểu tên khoa học của loài cây này là gì, chỉ biết anh em quen gọi là tầu bay. Nghe nói thời chống Pháp, các bác lính vệ quốc thấy nó mọc nhan nhản quanh hố bom nên gọi  như thế, lâu ngày thành tên.

          Thực ra gắn bó với lính không chỉ có rau tầu bay,  còn rất nhiều các loại rau rừng khác, đã giúp bộ đội vượt qua muôn vàn khó khăn thiếu thốn trong kháng chiến trường kỳ.

         Tôi có một người cháu họ, đi công tác tại Canada mấy tháng. Email gửi về toàn nói chuyện thèm rau. Nó  mong kết thúc chuyến công tác, trở về nước chén một đĩa rau muống vắt chanh cho “sướng miệng”. Người bình thường có thể cho là chuyện khôi hài. Nhưng, những thằng lính chiến như chúng tôi, đã từng chịu cảnh thiếu rau mới thấm thía và cảm thông chuyện ấy. Có thể bữa ăn không có thịt cá, mà  chẳng có  thịt lẫn cá là chuyện thường tình. Nhưng không có rau thật khốn khổ. Cho dù chỉ là mấy ngọn rau rừng. Người luôn có  cảm giác  bồn chồn, bất an và  mỏi mệt. Chính vì thế, để có được mấy ngọn rau, đôi khi chúng tôi đã phải trả  bằng máu.

       Vào giữa những năm 60 của thế kỷ trước, anh trai tôi trước khi đi B, có mang về cho tôi xem một cuốn  cẩm nang các loại rau rừng. Sách in màu, rất đẹp, chỉ dẫn chi tiết các loài rau có ở các vùng miền. Đến những năm 70, khi thế hệ chúng tôi vào trận thì không  được trang bị cuốn cảm nang ấy nữa. Kiến thức về rau rừng, các thế hệ lính cứ truyền lại cho nhau.

       Rau rừng, phong phú nhất là các loài có vị chua. Nào là chút ngút, chua me, tai chua và cả quýt rừng. Đợt hành quân vào tây nam Huế đầu năm 1975, anh em bắt được một mớ cá suối. Chúng tôi đi kiếm rau  để nấu riêu. Nhìn lên núi, phát hiện ra một cây quýt quả chin vàng rực. Hai thằng trèo lên, mò mẫm dưới những lùm cây. Phía dưới, đồng đội phải xi nhan mãi mới tới nơi. Thật thất vọng, ở dưới núi, nom cây quýt chỉ nhỉnh hơn cây quất cảnh bầy ngày tết . Vậy mà, trước mặt hai thằng là một cây quýt  “cổ thụ”. Không thể hái được vì quá cao,  trèo thì cành lại quá mảnh. Thôi đành  thu hoạch kiểu con nhà lính vậy. Nghĩa là, đồn cả cây. Bữa ấy, cả đại đội ăn canh chua.

         Sau rau chua là rau tàu bay, rừng  nào cũng sẵn. Nhưng thú thực tôi không khoái cái mùi hăng hắc của nó. Mà nghe nói, ăn nhiều dễ bị sốt rét. Chẳng biết có đúng không?
  
         Tiếp đến là môn thục, mọc nhan nhản dưới suối. Ăn chẳng có vị gì, như cỏ vậy. Nếu may mắn vớ được một cây chuối rừng thì tuyệt. Hoa, thân, và cả củ đều dùng được. Mà, nó gợi lại món ăn dân dã quê nhà, thật thú vị. Hoặc giả nếu gặp một cây mít rừng cũng tốt. Quả của nó có thể ăn tất, dĩ nhiên là trừ vỏ.

        Nhưng ngon nhất phải kể đến ngọn của cây  móc thì phải. Lá như lá cây động đình. Tước hết những chiếc bẹ  lá, còn lại một đoạn non sát ngọn, ăn ròn và ngọt. Có thể ăn sống được. Hoặc kiếm được chút măng rừng thì miễn bàn.

        Hồi ở Hà Tĩnh, một lần tôi được cử đi công tác  lấy rau. Một hợp tác xã nào đó cung cấp cho đơn vị một ít rau muống. Từ cánh rừng đóng quân đến nơi lấy rau mất đúng nửa ngày đường. Việc đầu tiên, chúng tôi  luộc ngay một bó tướng. May mắn,  ông chủ nhiệm HTX lại chiếu cố cho bát nước mắm. Chúng tôi chén một bữa nhớ đời. Nhưng lúc về mới thật là  gay. Bụng đã nặng mà rau còn nặng hơn. Là lính cày đường nhựa, tôi  có biết gánh gồng là gì đâu. Đã thế, cái đòn gánh là khúc tre sần sùi như răng cá sấu, cứ vô tư nhai đôi vai gày của thằng lính thư sinh tội nghiệp. Có đoạn mương nước chảy xiết cùng đường,tôi bỗng nảy ra một sáng kiến vĩ đại. Thả hai bao tải rau xuống mương. Sung sướng đi trên bờ cho dòng nước thay mình làm kiếp con lừa. Nhưng chỉ được hơn một cây số, mương đi đường mương, còn tôi đi đường tôi. Đành phải vớt hai bao tải rau lên. Ôi thôi, trọng lượng của nó đã tăng lên bội phần. Cái sáng kiến vĩ đại ấy đã khiến tôi gần nửa đêm mới về đến đơn vị còn  đôi vai thì toác máu, dính bết vào quân phục mãi chẳng lành.

        Vào Quảng Trị chiến đấu năm 1972, hậu cần càng khó khăn hơn. Một lần, tại căn cứ Ái Tử, bên đống rác khổng lồ, tôi thấy vương vãi một ít cuộng rau muống, nửa xanh nửa vàng. Cái phần vứt đi khi ta nhặt rau ấy, đã giúp chúng tôi có một chút canh cũng ấm lòng .

       Tiếp đến là những ngày nằm trong chốt An Tiêm, chợ Sải. Đêm đêm, anh nuôi lại đem vào cho chúng tôi một ít rau bầu đất. Cái loại rau dại này ăn vừa cứng vừa nhơn nhớt, mùi vị thật khó chịu. Ấy vậy mà, không ít chiến sĩ đã đổi mạng trên đường vào chốt tiếp tế cho anh em .

       Những hôm chốt trong vườn chuối có khá hơn. Rau dền rất nhiều. Đục hai lỗ bên mép của một chiếc vỏ hộp dầu đậu nành, tôi buộc một đoạn dây thép vào. Thế là có một chiếc xoong dã chiến. Chất đốt là vỏ nhựa của những quả đạn cối 82 ly, chẻ nhỏ. Nằm trong hầm chữ A, bỏ một nắm rau vào lon dầu, tôi kiên nhẫn đốt từng thanh nhựa chờ rau chín, cho một ít mì chính vào, ăn với cơm nắm cũng dễ nuốt hơn nhiều so với chút muối rang. Có dám lên mặt đất đâu. Trên mặt đất không có lợi. Khánh “Voi” bảo tôi thế!

       Đầu xuân năm 1975, chúng tôi tham gia chiến dịch giải phóng Huế - Đà Nẵng. Ngày 26 tháng 3, từ An Cựu, đơn vị được lệnh  cùng các sư đoàn bạn, tiếp tục truy kích địch đang tháo chạy ra cửa biển Thuận An, Tư Hiền. Đã bẩy ngày tham gia chiến dịch, ăn  uống thất thường. Trận mạc liên miên, lính tráng đã quá mệt. Tiểu đội gắng gượng tiến quân trên những dải cát dài. Quân trang quân dụng của địch vứt ngổn ngang. Bắt gặp một ngôi nhà nhỏ ven đường, tôi cho anh em vào nghỉ tạm. Trước sân nhà là một mảnh vườn nhỏ, mấy luống cải củ xanh mướt khiến cả tiểu đội không rời mắt. Dồn lại được hai phong lương khô, tôi đề nghị ông chủ đổi cho một ít rau. Chủ nhà ngơ ngác mãi  mới hiểu. Ông ta nói :
-   Chẳng tiếc mấy chú chi mô. Nhưng các chú có ở lại hay lại ra đi như năm Mậu Thân. Cha tui vì tiếp tế cho Giải Phóng nên phải chịu cảnh tù đày…

      Chỉ là những  thằng lính trỏ đâu đánh đấy,  nào biết chiến cuộc sẽ về đâu? Song, có lẽ một phần vì cái mầu xanh ngăn ngắt  của những  luống cải kia, chúng tôi cứ liều mạng hứa bừa. Sẽ ở lại mãi mãi. May sao, lời hứa ấy sau này thành sự thực.

      Mươi ngày  sau, tiểu đoàn đóng quân tại sân bay Nước Mặn. Bên hàng rào kẽm gai có một bụi bí dại, những ngọn non mơn mởn của nó cứ vươn dài, rung rinh vẫy  gọi trước gió xuân. Tôi ngắm những ngọn bí ấy mà thèm. Nhưng không đùa được. Hàng rào bảo vệ của sân bay quân sự, chắc chắn có mìn. Tiếc lắm, đành  bấm bụng quay đi.

      Mươi phút sau, một tiếng nổ tung trời. Ngoảnh lại, một chiến sĩ trẻ nằm vật bên hàng rào. Chân nát bét, máu chảy đẫm một vạt cát. Chiếc giày rách bươm văng đến gần mấy ngọn bí. Người đồng đội xấu số ấy kêu khóc thật thảm thiết. Tư dưng tôi thấy chóng mặt. Những ngọn bí như  loài kỳ nhông đổi màu . Thoắt  chuyển thành màu đỏ, cứ đỏ lòm, đỏ lòm…

       Luộc nắm rau rừng bạn cho, rót một chén rượu mạnh, tôi nhấm nháp cái vị đăng đắng xa xưa, cố tìm  trong ấy  chút dư vị ngọt bùi. Nhấm nháp luôn cả những kỷ niệm của một thời trai trẻ,  Máu và Rau.

                                                                                                  
                                                                                                          Tháng giêng, năm Nhâm Thìn
                                                                                                                                    Như Thìn

  
    

  

  

    
    



  
  
« Sửa lần cuối: 10 Tháng Hai, 2012, 12:44:19 PM gửi bởi nhuthin » Logged
HaHoi
Thành viên
*
Bài viết: 207


« Trả lời #132 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 08:32:17 AM »

Truyện hay quá!  với ngọn rau mà khái quát được cuộc sống và cuộc chiến. Bác khỏe không bác ?
Logged
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #133 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 09:25:24 AM »

   Cái chuyện " Máu và rau " của em hay thật , làm chị nhớ khi ở lính lúc ở rừng, lúc ở đồi nhưng thèm rau hình như là một đề tài muôn thuở của lính.
Bọn chị đi hái rau rừng : rau tầm bóp (có quả đen đen tròn tròn ) , rau sam (chua chua ) , rau rền cơm và rau rền gai , rau má , lá bứa , rau mùi tàu
 ( sau này thành một loại rau thơm ở các chợ HN ), rau tàu bay , rau mã đề , cây rau chua me, lá rau khoai lang dại, vạt rau muống dại...và bọn chị gọi chung là rau tập tàng ( chẳng hiểu từ đâu lại có cái tên này ). Hồi đó thỉnh thoảng lại có ít mắm tôm khô , thế là một nồi canh rau tập tàng ngon lành chan cơm húp xì xụp vớt rau đến tận cùng . Cả tiểu đội hỉ hả sung sướng.
   Em khỏe không ? Ăn Tết đủ đầy chứ ? Có đi đâu được không ? Cháu có về ăn Tết không ? Tết này chị phải ở nhà một mình nên phải tự làm cơm cúng các cụ tất niên 30 Tết, cúng đêm giao thừa và sáng mùng một , mùng hai, mùng ba hóa vàng . Mùng hai và mùng ba còn có người giúp ( bê giúp, bày giúp ) còn ngày bao mươi và mùng một thì là một mình theo đúng nghĩa đen của nó em ạ . Xong việc mệt lử ngủ 6 tiếng liền lại tỉnh táo .
   Dù sao cũng tiến bộ hơn em nhỉ . Hiện nay chị thường xuyên làm được ba việc : trông cháu ngoại 16 tháng tuổi , ru nó ngủ và cho nó ăn sữa, thay quần áo cho cháu ; dọn dẹp bếp sạch sẽ và rửa bát đũa nồi niêu xoong chảo ; phơi quần áo của cả nhà sau khi máy giặt giặt xong và chồng chị bê lên trần nhà hộ. Từ ngày uống thuốc của cháu chị chị đỡ hẳn, năm nay gặp ai cũng khen .
   Chị chúc em khỏe nhanh nhé , đủ sức để viết nhiều chuyện của lính thật hay nhé, nhà  văn của lính. Chị chúc vợ em chân cứng đá mềm , chưa gặp nhưng chị tin cô em dâu đảm đang thương chồng .
 
Logged
nguyentrongluan
Thành viên
*
Bài viết: 387


« Trả lời #134 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 10:04:33 AM »

@nhuthin :
Một thời máu và rau thật hay . Nó khái quát cho lính một thời . Viết thế thôi đã thấy bom đạn ác liệt rồi . Cám ơn bạn .
Những năm tháng đã qua ở trương sơn không có rau , củ rừng , cây rừng có lẽ lính ta khó mà tồn tại .
Cái loại cây như cây móc mà nhuthin viết đó là cây búng báng . chặt ra lấy phần lõi tren cổ ngọn cây đồ sôi ăn . Rau tàu bay , mon thục , búp sắn , củ chuối , rau sắng , rau cải thông , ... nhớ lại vẫn ngửi thấy mùi của nó đến tận bây giờ .
Logged
lexuantuong1972
Thành viên
*
Bài viết: 1134


TÂT CẢ VÌ ĐỒNG ĐỘI


« Trả lời #135 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 10:10:18 AM »

@NT: Câu chuyện của bạn về Máu và Rau đã đưa mình trở lại những tháng ngày gần 40 năm về trước.

Khi chúng ta còn chốt ở An Tiêm, Chợ Sãi, những khi ở ngoài để bổ sung, củng cố sau những ngày trong chốt, hàng đêm chúng tôi ra bến sông gùi đạn, lương thực về nếu không sẽ phải đưa cơm cho các đơn vị trong chốt. Biết anh em trong chốt thèm rau chúng tôi cố gắng hái nhiều các loại rau như muống, dền, đay, mùng tơi ở cứ tại Đầu Kênh, Phương Ngạn... Nhìn anh em bẻ nắm cơm ăn với những ngọn rau mang vào và hình như ai cũng hỏi:" Rau chỉ có thế thôi à !!!" .

Khi ra Cửa Việt, trên là trời dưới là cát, rau cực kỳ hiếm. Ngoài cồn cát xen lẫn những bụi cây dại gai góc có 1 số cây lá chua. Lá này hái về nấu 1 nồi canh lõng bõng với thịt hộp cũng dễ nuốt. Phát hiện được cây này là phải giấu chỉ có trong tiểu đội được biết vì đâu có nhiều. Có 1 thứ cũng thay được rau là xương rồng bà (loại bẹt bẹt có gai) tước hết vỏ xanh rồi đem ngâm mấy ngày cho hết nhựa dùng thay rau cho đỡ cảm giác thèm. Đại đội bắt trồng khoai để tự túc lương thực, mà rồi thò ra ngọn lang nào là mất ngay ngọn đó vì lính hái trộm. Mỗi tiểu đội có 1 khoảnh đất để trồng rau. Đất được gùi về, rau muống hạt đựoc gieo và mọc lên trong mồ hôi, công sức của lính tráng. Nói ra thì bảo mất VSATTP nhưng quả thực nếu không có nó chẳng hiểu rau sống bằng gì. Angry

Sau này mỗi khi Bùi Thanh Phong từ Lao Cai về HN mang theo rau dớn (một loại rau quý tộc của lính), là mấy anh em e95 a-lô cho tôi đến nhà Đức com-lê hay Sơn bạc . Lấy cớ có rau rừng để gặp nhau nhớ lại ngày xưa và tha hồ chém gió    Grin

Còn cây móc như bạn nói mình đã nghe rất nhiều về loại cây này mặc dù chưa được thưởng thức. Khi Hàm Nghi được Tôn Thất Thuyết nổi chiếu Cần Vương và ra vùng Sơn Phòng tại Quảng Trị, Quảng Bình và Hà Tĩnh, các tùy tòng của của vua HN đã lấy lá đùng đình làm lán ngủ cho vua, đọt của nó thay rau và củ của nó lấy bột thay cơm, bẹ của nó tước lấy sợi thay chỉ khâu cho quần áo khỏi rách. Vua Hàm Nghi đã đặt tên cho loại cây này là cây Trung quân (trung thành với vua).
« Sửa lần cuối: 10 Tháng Hai, 2012, 02:17:39 PM gửi bởi lexuantuong1972 » Logged
nguyenhuuluanc17
Thành viên
*
Bài viết: 211


« Trả lời #136 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 03:02:37 PM »

                                                                      MỘT THỜI MÁU VÀ RAU

             Đầu năm du xuân lên vùng cao, một người bạn đem về làm quà cho tôi một nắm rau rừng. Lẫn trong mớ rau mơn mởn ấy, có cả rau tầu bay quen thuộc với các thế hệ lính đã từng  trải qua mấy mùa kháng chiến.

           Chẳng hiểu tên khoa học của loài cây này là gì, chỉ biết anh em quen gọi là tầu bay. Nghe nói thời chống Pháp, các bác lính vệ quốc thấy nó mọc nhan nhản quanh hố bom nên gọi  như thế, lâu ngày thành tên.

          Thực ra gắn bó với lính không chỉ có rau tầu bay,  còn rất nhiều các loại rau rừng khác, đã giúp bộ đội vượt qua muôn vàn khó khăn thiếu thốn trong kháng chiến trường kỳ.
           ...............

       Luộc nắm rau rừng bạn cho, rót một chén rượu mạnh, tôi nhấm nháp cái vị đăng đắng xa xưa, cố tìm  trong ấy  chút dư vị ngọt bùi. Nhấm nháp luôn cả những kỷ niệm của một thời trai trẻ,      Máu và Rau.                                                                                          
                                                                                                                                                                                                  

Cảm với bài “ Máu và Rau “ của Như thìn  và  đôi  điều tự sự
   
                 Lính và  rau rừng 

   Nhiều người lính, mỗi  khi trở lại chiến trường đều muốn được  tìm ăn một bữa... “ rau rừng “. Nó  đã mang theo kỷ niệm của người lính thời trai trẻ .
   Nếu kể về rau rừng của lính,  Rau tàu bay là loại đã  được nổi danh  từ trong  cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, nó có thâm niên  dài nhất và gắn bó với lính nhiều thế hệ.
   Theo  ẩm thực thì ngoài rau dớn,  đầu bảng  là  rau môn thục -  có thể ăn  cả dọc lẫn củ,  vì có chất bột nên có thể vừa làm rau vừa nấu thành cơm. Những lúc không có gạo, lính phải ăn  môn thục thay cơm nhiều ngày.

   Còn rau ngót rừng, lá lốt rừng,  tóc tiên, rau rệu, rau càng cua (Càng cua  giờ  là đặc sản trong nhà hàng ) rồi  rau vòi voi ( cây  giống như vòi voi ) .....
 Rồi phải kể ra Búng báng,  lấy lõi dài ba bốn mươi phân bằng bắp tay, ăn sống hoặc xào như su hào. Rồi măng rừng, đặc sản Tây Nguyên vào mùa mưa, lính Tây nguyên đều biết cả.  Còn tôi thấy măng giang ăn ngon nhất trong các loại măng rừng, có phải vậy không nhỉ ?

  Các loại rau trong cuộc sống thường ngày như;  rau má,  rau dền dại,  hoa chuối, mít non .....  dân vẫn thường ăn nhưng với lính trận thì chỉ khi xuống đồng bằng  gặp những  nương ruộng dân đã bỏ may ra mới có cơ hội thưởng thức loại rau này .
 Kể ra  những loại rau của  một thời gian khó cùng  người lính, khi đấy chỉ biết tìm rau để duy trì sức khỏe cho cuộc chiến chưa biết khi nào sẽ kết thúc mà không biết tên gọi từ đâu ra  hay  nó  có  Vitamin hay chất bổ gì  không ?
   Giờ có thời gian đọc tài liệu, tra cứu  thì à ra thế !    “ Gọi là rau tàu bay vì khi có gió, hoa của nó bay phát tán trong không khí như “tàu bay”...
          Lính và rau  . Giờ lính cựu U60 ngồi nhớ và nghĩ lại ....
Logged
tranphu341
Thành viên
*
Bài viết: 877


« Trả lời #137 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 03:31:44 PM »

           Chào bạn nhuthin! Chào các bác! Đọc bài viết của bạn một người lính, một người có nghề viết thật hay. Tranphu341 rất mừng là bạn  đã giữ được phong độ khỏe mạnh, cùng ngòi bút, tay viết vững vàng.

           TP cũng ở trang lứa với bạn, cũng đang có bệnh 'tè đường" đã 15 năm nay. Nên cũng rất thấu hiểu giá trị về sức khỏe như thế nào? TP hy vong năm Nhâm Thìn này, năm tuổi của lớp chúng mình có nhiều khởi sắc hơn về sức khỏe, về thay đổi cuộc sống như được về nghỉ chẳng hạn. TP không biết bạn có vườn để mà nghỉ hay không? Nếu có thì giá trị lắm lắm.....

           Một thời "MÁU VÀ RAU" thật đúng nghĩa, thật giá trị trong chuyên mục "MÁU VÀ HOA" Này thì RAU đôi khi còn giá trị hơn cả HOA nữa theo nghĩa nào đó. Những chuyện trong chiến trường thèm rau, cùng các loại rau, kiếm được ít rau mất rất nhiều sức, nhiều công cùng cả MÁU Nữa như các bạn đã nói đã kể rất đúng, rất hay.

           TP còn nhớ hồi ở Đông Trường Sơn năm 73. TP cùng anh Nguyễn duy Đôi cùng quê đang hành quân chợt thấy mấy cái hoa chuối mà ta hay gọi là hoa sen rừng, ở dưới khe. Anh Đôi tụt xuống để lấy. Nhìn thì gần mà xuống lấy được không phải là dễ. Gần 2 tiếng đồng hồ mới mang được 3 cái hoa chuối về. Quần áo ướt, rách toạt hết. và cởi ra để vắt nước thì eo ơi người đầy vắt. Chúng đã kịp hút no say, con nào con ấy căng mọng máu. Những chỗ kín nhất của anh Đôi cũng có vài con đeo vào ( Anh Nguyễn Duy Đôi đã hy sinh dịp tháng 3/75 ở đường 13 mà anh Đậu Thanh Sơn đã kể)

           Cách đây 10 năm, TP có dịp sang ẤN đỘ Gặp và tìm hiểu đối tác. Chuyến đi 25 ngày. Trước khi đi 1 anh bạn có nói sang ẤN ĐỘ thì nên mang theo thùng mỳ tôm đi chống đói. TP thấy vô lý vì trong suy nghĩ ẤN ĐỘ LÀ 1 Quốc gia phát triển và giầu có sao lại phải mang mỳ sang như thế? Quả thật sau khi sang đó mới thấy là bạn mình nói đúng vì phong tục bên ẤN là không ăn sáng. Các cửa hàng phục vụ ăn sáng 12 giờ trưa mới mở cửa. Đối tác mời đi ăn tối tức là 11-12 h đêm. TP cùng 2 ae đi cùng bị nhiều phen đói dù rằng ở khách sạn 5 sao đàng hoàng.

            Nhưng chuyện TP kể là chuyện thèm rau. Ở Thủ đô NƯUDELI Khoảng hơn chục ngày rồi ra vùng biển BONBAY Ở tiếp. Lúc này đã rất thèm rau nhưng ở xứ này người ta ăn chủ yếu là các món sốt chứ không có rau như mình. Bãi biển sạch đẹp nhưng không có hàng quán, không có mùi hải sản như mình. Thi thoảng mới có hàng cơm toàn món sốt. Mấy ae đi lang thang thấy 1 hàng có mấy cái bắp cải to hơn nắm tay 1 chút. Họ thái nhỏ rắc vào đĩa thức ăn như mình thái rau thơm hay lá chanh làm gia vị. Mấy ae sáng mắt lên nuốt nước bọt ừng ực. Sau 1 hồi thảo luân bằng ngôn ngữ mồm, tay chỉ chỏ. Họ cũng hiểu và bán cho mình 2 cái bắp cải ấy. Rất khoát không bán cả mấy cái. Họ thái nhỏ cho mình. TP thấy thế liền chỉ chỏ ý nói là tự làm. Mượn cái chảo, đun nước rồi bổ 2 cái bắp cải làm 4 cho vào luột. Đợi chín bỏ ra mấy ae tranh nhau bốc nhai nhồm nhàm. Mặc kệ những người hiếu kỳ đang vây quanh xem mình ăn rau như người "ngoài hành tinh  vậy". Thế mới biết rau quý giá như thế nào? Nên TP còn nhớ thời bao cấp có câu:

                          " Ăn cơm thì phải có rau, ăn cá ăn thịt nó đau dạ dày"

            ĐẦU XUÂN TẢN MẠN ĐÔI CHÚT MONG BẠN NHƯ THÌN CHỦ NHÀ CÙNG CÁC BẠN THÔNG CẢM. TP CHÚC BẠN CÙNG ĐẠI GIA ĐÌNH LUÔN KHOẺ, CÓ NHIỀU NIỀM VUI CUỘC SỐNG!

          
« Sửa lần cuối: 10 Tháng Hai, 2012, 05:05:21 PM gửi bởi tranphu341 » Logged
chienc3.1972
Thành viên
*
Bài viết: 500


« Trả lời #138 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 06:04:27 PM »

Các bác ạ, các cụ ta có câu: Cơm không rau như đánh nhau không chửi. Đánh nhau mà không chửi thì nó nhạt nhẽo lắm sao? Grin
Đường hành quân qua Quảng Bình, tiểu đội tôi có lính bỏ quên (hay cố tình bỏ lại cho nhẹ) một bao tượng gạo. Thế là phải kiếm thêm rau rừng để ăn độn vào. Tôi mò xuống suối vơ được cả mớ rau môn thục về nấu với ruốc bông, cho mì chính vào thành nồi canh ngon.
Nhớ thời gian ở Quảng Trị, những chỗ có con bò, chó hay bất cứ con gì chết có những cây rau dền cổ thụ cao quá đầu người, thân bằng cổ tay. Lính ta chặt về tước vỏ ra thái vát sào với thịt bò. Tuyệt!
Dưới hố bom rau muống mọc thành bè, ngọn non mơn mởn nhưng lội xuống thì ngại mà sợ đỉa, lính lấy sào tre kéo vào hái lấy ngọn luộc chấm với nước muối pha mì chính mà vẫn thấy ngon như thường.
Thời gian ở thôn 4 (Gio Hải) cạnh biển, trên cát chỉ có rau bầu đất, thứ rau dại vô duyên ăn cứ đơn đớt, lại ngứa nữa. Bọn tôi rình bắt con dã tràng về giã ra nấu với rau bầu đất thành canh cua. Thứ rau đó anh nào bụng dạ kém thì xin tránh xa.
Sau này thời kháng chiến chống Tàu, lính trên BGPB cũng hiếm rau. Ở Lộc Bình LS bọn tôi hái trộm lá cây đỗ xanh của dân vò ra nấu canh ăn rất ngọt.
Làm đường hầm ở Điềm He Bình Gia LS, lính công binh chỉ có cơm với muối. BCH Đại đội cho lính đi hái lá ớt rừng về nấu canh tiếp phái viên Phòng CB Quân Khu xuống đơn vị kiểm tra công trình.
Ở khu vực làm trận địa phòng thủ km16 trên đèo Sài Hồ trên đường 1A có những "vườn" rau dớp cá, rau má. Gọi là vườn vì có quy định bất thành văn:đây là khu vực của sư bộ, đây là khu vực của Công binh sư...các chú cấm được thu hoạch lẫn lộn.
Ngay bây giờ vào quán ăn sang trọng các món rau lang sào tỏi, quả su su luộc chẩm vừng đã thành đặc sản.
Logged
qtdc
Thành viên
*
Bài viết: 1573


« Trả lời #139 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2012, 06:12:38 PM »

Em còn nhớ năm 86 ở Cam Ranh, ra Cam Phúc kiếm một cái sup lơ mang vào căn cứ bán cho bọn Nga được 100 đ. Hồi ấy thế là to ra phết đấy. Mà các bác nói sổ tay rau rừng em nhớ cũng từng nhìn thấy rồi trước khi ông anh nhà em đi B, phải nói hậu cần nhà mình hồi xưa làm ăn bài bản lắm.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM