Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Năm, 2012, 03:42:22 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Nó và tôi  (Đọc 18236 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
lexuantuong1972
Thành viên
*
Bài viết: 1134


TÂT CẢ VÌ ĐỒNG ĐỘI


« Trả lời #10 vào lúc: 17 Tháng Bảy, 2011, 05:54:52 PM »

Sau khi mất Thành cổ QT 16/9/1972, 1 dải từ Như Lệ,Tích Tường,Cầu Ga qua TX cho đến Chợ Sãi rơi vào tay địch. Các đơn vị quân ta chốt giữ trong thành phải lui về bên bờ tả ngạn Thạch Hãn chạy từ Đá Đứng, Thượng Phước, An Đôn, Nhan Biều, Xuân An...Tuyến chốt phía Đông từ Chợ Sải, An Tiêm, Nại Cửu, Vân Hòa qua Long Quang, Thanh Hội cho tới Tám Cát do các trung đoàn 27, 64, 101 và 1 số đ/v địa phương giữ vững cho tới ngày 19/3/1975 giải phóng hoàn toàn tỉnh QT. Khỏang tháng 11/1972 e101 bàn giao tuyến Chợ Sãi - Nại Cửu cho đơn vị bạn rút ra Nam Bến Hải để củng cố bổ sung sau gần 4 tháng giành đi giật lại từng tấc đất với quân thù. Tại Nam bến Hải khu vực Nhị Thượng, Nhị Hạ, Nhị Trung, chân cao điểm 31 của Gio Việt, Gio Hải...bên bờ bắc Cửa Việt là nơi e 101 nghỉ ngơi và nhận quân bổ sung từ Bắc vào. Lúc này có 2 đợt quân Thanh Hóa và Hải Phòng được bổ sung. Sau 1 thời gian ngắn, tháng 12/1972 các đơn vị của e101 lại vượt sông sang bờ Nam Cửa Việt chấn giữ Long Quang, Thanh Hội... Hai đợt quân này đã tham gia chiến đấu tại Cửa Việt cuối 1972, đầu 1973.

c3 lúc tôi bị thương trở về số anh em cũ tham chiến tại ven Thành cổ không còn nhiều, trong đơn vị số đông là anh em Thanh Hóa, Hải Phòng và Nam Hà ( của u38 về sau Cửa Việt). Anh em Hải Phòng ở c3 chủ yếu là quê Vĩnh Bảo. Gốc gác làm ruộng, họ học hành hầu hết mới qua cấp 2, bản tính chân chất, cục mịch nhưng dễ bị 1 số mang trong mình máu anh chị lôi kéo, kích động. Cái số đông đó đối trọng với nhóm Nam Hà sau này do đồng hương với 1 số cán bộ c nên nội bộ của c chúng tôi sau HĐ Paris nảy sinh những tư tưởng cơ hội, cục bộ luôn xảy ra những chuyện chèn ép nhau giữa các nhóm nhưng không được giải quyết thấu đáo. Chỉ đến khi vụ thằng C. bị quân pháp trung đoàn dẫn đi vì tội âm mưu tổ chức chạy sang địch. Thực ra trong nhóm HP, thằng Tr. mới là thằng chỉ đạo qua thằng C. Sau vụ đó nhóm HP nằm yên. Tôi cũng được chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật trên thân mình của họ và được biết hầu hết họ chỉ xăm mình khi đang huấn luyện, mà không xăm không được.

Tiểu đội tôi lúc đó có cậu Quynh người VB, người lùn, chắc nịch rất khỏe. Nó bị cơn sốt ác tính mà cả tiểu đội không thể ghìm giữ được. Nó nói quê nó gần xã Cổ Am quê hương của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm nơi mà truyền tụng câu châm ngôn Nón Ba Đồn, l...Cổ Am vì mảnh đất này là mảnh đất khoa bảng đã sinh ra nhiều con người kiệt xuất qua nhiều thời đại, con gái Cổ Am đẹp có tiếng và rất giỏi giang. Q. ít nói nhưng mỗi khi chỉ có 2 anh em nó hỏi tôi rất nhiều thứ làm như tôi cái gì cũng biết. Trong 1 dịp nó nhận được thư nhà mặt buồn rười rượi vì vụ lúa năm đó mất mùa, nhiều gia đình bị đói thậm chí tin đồn có gia đình phải đem cho con làm con nuôi người khác...tôi chỉ biết khuyên nó hãy bình tĩnh viết thư về nhà để cho rõ...Sau trận sốt rét, nó có thể bị ảnh hưởng thần kinh, nhiều đêm nó không ngủ cứ ngồi sừng sững trên mỏm cát trước cửa hầm nhìn mung lung, người gầy rộc đi. Cuối năm 1973 nó được giải quyết chính sách. Tôi bặt tin nó từ độ ấy.

Nói về thằng Tr., sau này về tiểu đội tôi, một thời gian sống với nhau nó đã chia sẻ nhiều với tôi. Nó là người thành phố duy nhất trong số quân HP ở c3. Nếu không nhầm nó nhà ở phố Lý Thường Kiệt. Ông già nó là thuyền trưởng tầu cuốc, bản thân nó cũng đã là công nhân. Nó trắng trẻo, xinh trai, mồm mép dễ ưa nhưng có lẽ va chạm với cuộc sống từ sớm nên khôn ngoan, lọc lõi mang máu anh chị sau vẻ thư sinh. Thực ra khi còn đánh nhau nó ở a cối của Sơn bàn chải, lúc ấy chưa có biểu hiện gì mà được biết anh ta lúc tham chiến còn thiếu bản lính của người lính chiến đằng khác. Chỉ sau này mọi sự mới có điều kiện để phát tác. Nó cũng đã nói lại việc định đánh hội đồng khi tôi vừa trở về chỉ đơn giản dằn mặt tụi lính cũ để chúng nó không thể ức hiếp lính mới. Nó cũng không ngờ hôm đó tôi phản ứng nhanh quay súng lên đạn về phía mấy thằng đàn em, cũng may chưa có gì xảy ra. Nó có hỏi tôi hôm đó nếu như tiếp tục có xô xát liệu ông có nổ súng thật không ? - Tôi chưa biết sợ là gì, nhưng sẽ nổ súng chắc chỉ bắn cảnh cáo thôi ...

Nó kể nhiều chuyện cho tôi khi đang huấn luyện ngoài Yên Tử, có những chuyện lúc đó tôi không hình dung nổi như người yêu của một thằng cùng đơn vị lên thăm, việc yêu nhau và dâng hiến cho nhau trước khi vào chiến trường là chuyện thời đó đã là 1 cái gì ghê gớm nhưng ở đây tốp lính đó lại hành xử với cô gái đó mà tôi không thể tưởng tượng nổi.

Tr. khi đi B cũng đã bị tách ra ghép vào tốp quân VB về c 3 của tôi.

Mấy chục năm đã qua, đã nhiều lần tôi cố gắng tìm tin tức của nó mà mỗi người nói 1 phách: nó bị thương cụt 1 chân sau khi bị ở Long Thành, về HP sau đó ốm chết ; 1 tin khác là nó vượt biên ra nước ngoài những năm 80,90.
« Sửa lần cuối: 18 Tháng Bảy, 2011, 08:28:13 PM gửi bởi lexuantuong1972 » Logged
nhuthin
Thành viên
*
Bài viết: 38


« Trả lời #11 vào lúc: 17 Tháng Bảy, 2011, 09:30:26 PM »

                                         
MA  XÓ VÙNG CAO



        Ở Yên Sở được vài ngày , đám tân binh K15 toán cơ Đại Học Tổng Hợp chúng tôi được biên chế thành mấy tiểu đội . Tiểu đội tôi gồm Quý Lăng, Nguyễn văn Thạc, Đinh Minh và mấy bạn khác. Lăng , Thạc thì chẳng nói làm gì, là những bạn ưa hoạt động ai cũng biết. Riêng Đinh Minh,  thú thật tôi không rành lắm. Cũng một phần vì tôi ở ngoại trú. Đinh Minh người thấp nhỏ, da ngăm đen, nổi bật trên khuôn mặt hơi khắc khổ là cái mũi khoằm, đôi mắt sâu nhưng đặc biệt sáng. Giọng nói của hắn thì rất lạ không phân biệt được vùng miền. Chẳng hiểu sao, trông hắn lúc nào cũng khó đăm đăm, có lẽ vì thế sau này mang biệt danh "Minh già."

      Vào một đêm trung tuần tháng chín năm 1971, chúng tôi được lệnh hành quân, rồi lên tầu, đến sáng  thì có mặt ở Bắc Giang. Là nghe thằng  Lăng nói thế, chứ tôi đã bao giờ lên Bắc Giang đâu. Chỗ này Lăng rành lắm, quê nó mà. Suốt một đêm chập chờn, tưởng được nghỉ ngơi, ai dè tiếp tục hành quân, lần này thì phương tiện bằng "căng hải". Cũng vui, phong cảnh đẹp, là dân thành phố mấy khi được ngắm cảnh núi rừng, cái gì cũng lạ và đẹp. Hai bên đường sim mua mọc lút đầu. Những bông hoa tím lóng lánh dưới ánh mặt trời ban mai khoe sắc với những ngôi sao mới tinh trên mũ người chiến sĩ. Thỉnh thoảng ngắt một quả sim cuối mùa bỏ vào miệng cũng thú vị. Mà gọi là đường chứ thực ra toàn lối mòn trâu kéo gỗ.  Lên dốc, lại xuống dốc, một tiếng sau thì chẳng còn thấy vui đâu, hết chịu nổi. Tháng chín gì mà nắng thế, đứa nào đứa ấy há hốc mồm. Không biết bao giờ mới tới nơi. Mà sao,  chẳng có một đoạn bằng phẳng  nào cả . Thật khốn khổ cho hai cái  đầu gối. Cứ muốn long ra . Mồ hôi nhễ nhại.

      Cứ lết bết như thế mãi gần trưa, chúng tôi cũng tới được một bản heo hút chừng hơn chục nóc nhà. Tôi, Đinh Minh và mấy bạn khác được phân vào nghỉ trong một ngôi nhà tuềnh toàng bốn bề phên che. Trong nhà có độc một chíêc giường gỗ cũ kỹ, kiểu dáng kỳ lạ, có lẽ gia chủ tự chế tạo. Đón chúng tôi là một người đàn ông chạc ba mươi, mặc bộ quần áo chàm đặc trưng của người miền núi, nói tiếng kinh lơ lớ. Sau lưng ông  ta là ba cặp mắt thao láo, trên ba khuôn mặt lem nhem, có lẽ chẳng rửa ráy bao giờ. Ba đứa trẻ, thằng lớn chừng lên mười. Hai đứa sau, một trai, một gái. Chẳng biết chúng mấy tuổi, rất khó đoán. Cái mặt thì cứng nhưng người loắt choắt, ăn mặc mát mẻ. Nếu ghép trang phục của cả hai đứa lại,  may ra được một bộ gần đúng nghĩa là quần áo. Sau mấy phút  ban đầu sợ sệt,  chúng bạo dần lên khi chúng tôi vẫy  lại gần. Chúng sờ vào chiếc mũ cứng có ngôi sao lấp lánh lấy làm thích thú lắm. Với vẻ mặt nghiêm khắc, lại gần lũ trẻ ông chủ tuôn ra một tràng tiếng dân tộc rất lạ tai. Chúng sợ hãi nép vào xó nhà. Tôi đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì thì Đinh Minh nói nhỏ : Ông chủ cấm bọn trẻ không đươc sờ vào đồ đạc của bộ đội , đứa nào không nghe ông đánh đòn. Vô cùng ngạc nhiên vì Đinh Minh lại có thể hiểu được thứ ngôn ngữ  hiếm hoi ấy. -Tôi hỏi lại.  Sao ông biết ? Bằng một giọng từ tốn Minh nói: Tội sinh ra ở Thái Lan, gia đình tôi là Việt Kiều, chủ nhà dân tộc gì tôi không biết, nhưng tôi có thể hiểu gần hêt ông nói gì. Ồ thì ra thế . Tôi nói với ông chủ , cứ để chúng chơi tự nhiên, không có gì phải ngại.

     Từ sáng đến giờ chẳng được cái gì vào bụng, đói cồn cào, chúng tôi vội vàng bắc bếp nấu cơm. Ngồi gõ bát chờ  cơm  chín sao mà sốt ruốt thế. Có  lẽ vùng cao không khí loãng, nước lâu sôi. Chốc chốc tôi lại mở vung ra xem, thành thử, đã lâu càng thêm lâu. Cái mũi thằng Minh già càng khoằm xuống, chắc hắn bực với tôi lắm, nhưng không nói gì, tính nó thế. Cuối cùng thì cũng được ăn. Vừa xới cơm ra, chưa kịp đụng đũa thì lũ trẻ xúm lại. Ô tình huống thật bất ngờ . Bỗng một tràng liên thanh tiếng dân tộc vang lên, ông chủ đứng dậy mặt dữ dằn. Bọn trẻ ngơ ngác, đứa nhỏ mếu máo nói gi đó. Có vẻ dịu giọng hơn, ông nói thêm mấy câu ngắt nhịp như điểm xạ. Họ nói gì thế Minh ?- Tôi hỏi.  Minh dịch lại  đại khái:  cấm lũ trẻ không  được lại chỗ chúng tôi ăn. Con bé kêu đói, ông chủ dỗ, nhà hết gạo từ mấy hôm nay, chờ mẹ chúng xuống ông bà vay, ngày mai về sẽ có cơm ăn... Chúng tôi xới vội cho mỗi đưa lưng bát kèm chút thức ăn. Mắt chúng sáng lên vồ lấy ăn ngấu nghiến. Ông chủ bực bội bỏ xuống dưới nhà.

      Người ta nói miền sơn cước chiều xuống rất mau. Mà đúng thật, vừa cơm trưa xong nghỉ một chút mặt trời đã len lén trốn  sau dãy núi chếch hông nhà. Không gian thật tĩnh mịch, chẳng thấy bóng dáng  bố con ông chủ đâu nữa.

   Sáng hôm sau chung tôi lại được lệnh hành quân ngược trở ra. Ái ngại cho hoàn cảnh gia chủ, chúng tôi bớt mỗi đứa một ít gạo. Gom được một túi nhỏ, "Minh già" đưa cho ông chủ và nói : "Đừng chờ  mẹ chúng ở ông bà về nữa,  hãy nấu cho bọn trẻ ăn, chúng đói lắm rồi".
     Rất đỗi ngạc nhiên, người đàn ông lắp bắp : "Bộ đội...mày tốt quá ...giỏi quá,  như ma xó nhà tao, cái gì cũng biết "...
      Tôi thoáng thấy đôi mắt của con " ma xó" Minh già hơi long lanh. 

       Sau ba tháng huấn luyện tân binh, hai tiểu đoàn sinh viên xẻ đàn tan nghé, chia nhau về các binh chủng.  Ma xui, quỷ khiến, thế nào mà tôi và" Minh già" lại về cùng tiểu đội 12 ly 7, đại đội 12 trợ chiến, thuộc tiểu  đoàn 3, trung đoàn 101 sư 325.


       Đêm 23 ngày 24 tháng 8 năm 72,  tiểu đội tôi phối thuộc với một đại đội bộ binh trong đội hình cuả  tiểu  đoàn tập kích vào một vị trí của địch ven thành cổ Quảng Trị. Súng nổ liên hồi , đạn đỏ rực trời . Suốt đêm chúng tôi đào công sự bắn máy bay, chuẩn bị đánh địch phản kích . Gần sáng tiếng súng thưa dần. Đại đội bộ binh bị thiệt hại nặng nề, đã rút lui chẳng kịp báo cho tiểu đội phối thuộc. Chúng tôi nằm trơ lại trên một mảnh ruộng trống trải, trước mặt là một bụi dứa dại lưa thưa. Thấp thoáng bóng mũ sắt và áo rằn ri, tiếng chửi rủa , tiếng xích xe tăng nghiến rung mặt đất . Địch rất gần. Thỉnh thoảng một loạt Ar15 lại rộ lên xen lẫn với tiếng cối cá nhân điểm khuyết. Giờ biết  làm sao đây? Tiểu đội 12 người, có độc 1 khẩu AK và vài quả lựu đạn, 1 khẩu 12 ly 7 nặng tạ rưỡi . Đằng sau thì trống trải. Địch chỉ dấn lên một chút nữa là chúng tôi đi đứt. Anh Thành, tiểu đội trưởng, nguyên sinh viên trường  Nông nghiệp, mặt xám đen đầy lo lắng. Chỉ còn cách nằm yên, hy vọng địch không phát hiện ra, đến tối sẽ rút.
      Chưa bao giờ tôi thấy thời gian lại trôi đi chậm như thế. Mặt trời cứ  đứng ỳ ra  chẳng nhúc nhích chút nào. Sợ hãi, căng thẳng, mệt mỏi, cơn buồn ngủ lại kéo tới . Cứ mươi phút đầu tôi lại đập vào thành hào. Lấy ít dầu con hổ bôi vào mắt cay xè cũng chỉ được một lúc. Vớ được một cuốn truyện chưởng Kim Dung tôi đọc cho đỡ buồn ngủ và quên đi tình cảnh khốn khổ này. Nhưng cũng chỉ được mấy trang, là cuốn sách rời khỏi tay lúc nào không hay. Cứ thế, chúng tôi giữ được bí mật đến trưa thì một sự cố bất ngờ xảy ra. Một tên lính ngụy xách một khâu M79 bắn đại một phát về phía tiểu đội, trúng ngay vào nơi ẩn nấp của một chiến sĩ . Mảnh đạn xé rách cánh tay, máu chảy ròng ròng, phản xạ tự nhiên, cậu lính trẻ kêu lên thất thanh chạy bổ về hầm pháo. Thế là hết . Chúng tôi đã bị lộ . Chỉ ít phút sau, các loại đạn thi nhau trút xuống. Hai chiến sĩ hy sinh tại chỗ. Không còn gì để mất nữa, chỉ vào hầm pháo anh Thành gào lên:" Thìn bắn thu hút hỏa lực địch cho anh em rút chạy"." Ôi... thế là toi rồi... Mình trở thành bia đỡ đạn cho cả tiểu đội. Phen này thì hết đường về quê mẹ"...Nhưng lại nghĩ" Một băng đạn với tốc độ liên thanh, có lẽ mình chỉ chạy sau anh em vài phút", tôi tự an ủi . Như một cái máy, tôi nhảy vào hầm pháo xả một tràng về hướng địch. Tiếng súng đanh giòn, khói nồng nặc. Có lẽ quá bất ngờ, địch bỗng ngưng tiếng súng. Nhưng rồi chúng đáp trả ngay. Xung quanh khói đạn dày đặc. Nhanh lên, nhanh lên,  hết băng đạn đi. Khẩu 12ly 7 rung lên, giật mạnh , rât khó bắn, đổ nghiêng mấy lần (vì súng để ở tư thế bắn máy bay). Rồi băng đạn cũng hết, rút chốt liên kết vô hiệu súng, tôi nhảy ra ngoài cắm đầu chạy.  Chừng được dăm bước, bỗng tôi sực nhớ đến" Minh già." Hắn cùng với "Tân vịt" nằm cách  hầm pháo chừng hai chục thước, từ sáng đến giờ chẳng thấy liên lạc gì với tiểu đội . Không lẽ mặc kệ hắn ?... Không được, tôi phải quay lại. Lao vào hầm nơi hắn nấp, hai thằng, "Tân vịt" và "Minh già" đang thi nhau kéo gỗ. Cái mũi khoằm của hắn, cái mũi đáng ghét đang rung lên. Chẳng phí thời gian để  ngắm cái mũi của hắn, tôi  túm cẳng hai đứa giật mạnh và hét lên : Chạy mau. Chẳng hiểu mô tê gì, chúng bật dậy như hai cai lò xo lao theo tôi. Trên mảnh ruộng trống trơn, đạn găm dưới chân, bên phải,  bên trái, bụi bốc mù.  Như cỉnema, chẳng hiểu sao, vào cái giây phút ấy mà tôi vẫn còn có ý nghĩ quái gở thế.
  Chúng tôi chạy đến bờ tre, may mắn có một chiếc hầm, rúc vào đấy, thế là thoát. Bình thường tôi yếu lắm, chạy một chốc là thở dốc vậy mà hôm ấy có lẽ tôi phải đạt tốc độ của vận động viên cấp quốc gia .
     Mấy đêm sau chúng tôi mới quay trở lại được trận địa cũ, đem  xác đồng đội hy sinh về chôn cất


      Sau trận ấy ít ngày, Đinh Minh được điều về đơn vị khác. Nghe đâu năm 73 hắn được ra bắc học Đại học kỹ thuật quân sự gì đó, không rõ lắm. Dịp họp mặt nhân kỷ niệm 35 năm lớp toán cơ K15, tôi chẳng thấy cái mũi khoằm đâu. Lần này, kỷ niệm 40 năm,  không hiểu con" Ma xó vùng cao" có biết đường về gặp gỡ bạn bè không? Nếu hắn về, dứt khoát tôi phải bắt hắn đãi một chầu bia trả ơn tôi đã cứu mạng trong thời khắc mà chính mạng tôi cũng mong manh như sợi tóc. 
 

                             
                                                                                                     22 tháng 7 năm 2010
                                                                                                              Như Thìn

Logged
lexuantuong1972
Thành viên
*
Bài viết: 1134


TÂT CẢ VÌ ĐỒNG ĐỘI


« Trả lời #12 vào lúc: 17 Tháng Bảy, 2011, 10:11:29 PM »

@nhuthin: Bác còn bài viết về anh Châu đã dăng trên báo QDND, pot lên chia sẻ cùng anh em
Logged
hoangson1960
Thành viên
*
Bài viết: 384


« Trả lời #13 vào lúc: 18 Tháng Bảy, 2011, 03:23:18 PM »

                                          Trên mảnh ruộng trống trơn, đạn găm dưới chân, bên phải,  bên trái, bụi bốc mù.  Như cỉnema, chẳng hiểu sao, vào cái giây phút ấy mà tôi vẫn còn có ý nghĩ quái gở thế.
  Chúng tôi chạy đến bờ tre, may mắn có một chiếc hầm, rúc vào đấy, thế là thoát. Bình thường tôi yếu lắm, chạy một chốc là thở dốc vậy mà hôm ấy có lẽ tôi phải đạt tốc độ của vận động viên cấp quốc gia .
     Mấy đêm sau chúng tôi mới quay trở lại được trận địa cũ, đem  xác đồng đội hy sinh về chôn cất


   
Chào bác ! em cũng lính 12.8ly thế hệ đàn em của bác 1978.Đọc cái đoạn chạy mà đạn găm chung quanh .Em cũng bị một trận như vậy .Và cũng có ý nghĩ sao giống phim Liên Xô quá.3/79 đv em đi truy quét hướng Congbôngchnăng .Em xạ thủ 2 đang cùng thằng xạ thủ một vác thân súng."em vác phía trước nó vác phía sau".Đang đi trên ruộng trống "ruộng đã đốt gốc rạ chỉ còn tro".Đang đi thì bị Pốt trong phum bắn ra .Vì còn cách bờ ruộng mấy chục mét nên tụi em phải vận động lên bờ ruộng để giá súng.Đạn nhọn của địch găm xuống đất bung tro như trong phim .Chỉ chạy có mấy trục mét thôi mà giờ này em vẫn nhớ.
Logged
lamson1981
Thành viên
*
Bài viết: 408



« Trả lời #14 vào lúc: 19 Tháng Bảy, 2011, 06:01:54 AM »

Bác Thìn kể chuyện hay quá ! Mời bác nghe lại bài " Nó và tôi ". Bài hát thật xúc động về tình đồng đội ! Cứ nghĩ đó là tình đồng đội của mình chứ đừng nghĩ của phía bên kia  Grin Grin Grin

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=SMUrK2WKgv
Logged
quangcan
Thành viên
*
Bài viết: 1474


hà hà, iu vợ nhứt, con gái nhì, web ta đứng thứ ba


« Trả lời #15 vào lúc: 19 Tháng Bảy, 2011, 09:19:53 AM »

Chà, em đã được gặp "Bè lũ 4 tên" mở rộng rồi, thứ 7 này có khi phải mò đến xin gặp cái bác "dân chuyên nghiệp" này mới được,  Grin. Hãy viết đi các bác : Hãy viết cho mình và cho mai sau.
Logged

tranphu341
Thành viên
*
Bài viết: 877


« Trả lời #16 vào lúc: 19 Tháng Bảy, 2011, 04:39:25 PM »

         Chào bạn NhưThin và các bác.Được đọc các bài viết , kể chuyện của bạn rất hay và cảm động quá . Nhu Thìn như vậy chắc là tuổi Thìn , cầm tinh con Rồng , cùng trang lứa với mình . Năm 69 mình đã nhập ngũ được đúng 3o ngày thì bị "cá trê" vì quá nhỏ bé . Đến 5/72 thì mới lại tiếp tục đầu quân . Khi đang làm công nhân tại 1 nhà máy đóng tầu .
         Những năm 71-72 thì gần như là tổng động viên nên học sinh , sinh viên , công nhân , giáo viên các cấp rồi kỹ sư các ngành được động viên vào lính rất đông . Đ/v TranPhu lúc đó các thành phần này chiếm tới 2/3 quân số đại đội . Còn 1/3 quân số là lính trẻ ở Hưng Hà TB . Chất lượng lính như vậy là rất cao . Lính chiến bb mà toàn trí thức . Ngoài tình cảm đồng đội còn có cả tình cảm thầy trò nữa . Nên trong thời gian huấn luyện cũng rất vui rất nhiều phong trào như báo tường , ca hát , diễn đàn vv rất là sôi nổi...Và nhiều trình độ nên cũng rất nhiều lý luận .
         Cho đến bây giờ mình còn nhớ mãi 1 chuyện liên quan đến trình độ lý luận của lính trí thức đó .Tiểu đội của TP là tiểu đội 10 . Tiểu đội hỏa lực cối 60 ly . Atr là đ/c Khoát lính 71 dân trung cấp lâm nghiệp . (hiện là họa sỹ sống ở TP HCM) . aph 1 là đ/c Tấn giảng viên trường cao đẳng sư phạm TB (Hiện đang sống ở TT TB) . Aphó 2 Là anh Phạm ngọc Thỉnh giáo viên Nga văn ở Gia Lâm HN . Đ/C Thê là giáo viên dạy ở trường học sinh MN tại quảng Ninh . Đ/c Hoàn giáo viên cấp 1 quê HH TB . Tôi và 5 đ/c quê HH TB nữa .Tổng cộng 12 ae . Tháng 8/72 hành quân từ Thủy nguyên HP vào huấn luyện ở Nông cống THANH hÓA . Hồi đó là thời kỳ cuối của chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ . Ở đây ngày nào cũng có hàng đàn máy bay , bay qua hoặc ném bom rất khốc liệt . Đ/v có nhiệm vụ huấn luyện để đi B , nên ko có n/v đánh máy bay .
         Lúc đó khoảng cuối tháng 9/72 .Tự nhiên thấy máy bay, bay rất nhiều quanh khu vực đóng quân của E . Và quần đảo quanh dẫy núi Nưa . Từng tốp 2 chiếc rồi 4 chiếc chúng dàn hàng ngang bay rất thấp . Lúc đó tiểu đoàn mới điều 1 khẩu 12,7 lên bắn máy bay nhưng bị bọn này phát hiện và bắn rôtkét vào trận địa luôn . Tất cả mọi người phải ra hầm trú ẩn . Nhưng bọn này bay nhiều quá , 2 ngày liền chúng ngó nghiêng như là tìm kiếm gì . Hồi đó tôi là xạ thủ cối số 1 nên được phát thêm khẩu ak báng gập . Ở dưới hầm nhưng vẫn thò cổ lên theo dõi máy bay . Lại 1 tốp 4 cái ào ào bay đến . Tôi dương ak lên làm luôn 2 loạt . Đúng lúc đó ông ctr Nghẹ (quê Gia Lâm HN) nhìn thấy tôi bắn súng liền vớ luôn mấy hòn đất đồi ném túi bụi vào tôi vừa nói : mày muốn chết à ?
        Máy bay của chúng vẫn quần đảo dữ dội hơn . Chúng bắn đạn 20 ly , rồi bom săng , phóng rotket liên tục xuống khu vưc đóng quân của tiểu đoàn và các bản chung quanh chân núi . Rồi khói , khói dày đặc ko ai nhìn thấy gì nữa . Khoảng 1 tiếng sau thì khói cũng hết mà bọn máy bay cũng ko xuất hiện nữa . Hóa ra là nó tìm và cứu 2 thằng phi công nhẩy dù xuống núi khi máy bay bị rơi . Lúc có khói nhiều là lúc chúng đưa máy bay lên thẳng đến để cẩu 2 thằng phi công lên .
             Ngay ngày hôm sau theo chỉ đạo của đại đội là : a 10 họp kiểm điểm tôi vì đã ko chấp hành kỷ luật vi tự động bắn máy bay . Suốt buổi họp mà tiểu đội ko đưa ra được phải xử lý tôi như thế nào vì ngoài 5 đ/c trẻ ko phát biểu gì . Còn mấy đ/c trí thức chia làm 2 phe . Phe đ/c Thê thì phê bình tôi gay gắt . Nào là vô ý thức tổ chức kỷ luật . Nâng quan điểm nếu vì tôi mà lộ . Máy bay mà phát hiện ra , đánh bom vào đội hình thì thiệt hại vô cùng to lớn vv ..
            Còn phe anh Tấn anh Thỉnh thì bênh tôi nói là : đ/c Phú đúng là có khuyết điểm như thế . Nhưng nào là đ/c Phú có tinh thần dũng cảm đã dũng súng ak bắn máy bay vv.. hành động này cũng cần phải động viên khen thưởng . Cứ như thế cuộc họp gần 2 tiến đông hồ mà vẫn ko đưa ra được hình thức kỷ luật nào .
             Phe anh Thê và a tr cuối cùng vẫn phê phán gay gắt về ý thức kỷ luật của quân đội . Đề nghị là cảnh cáo cấp đại đội . Đến lúc này căng thẳng quá anh Tấn cũng kết luận bằng cách hỏi mọi người 1 câu : Nếu hôm qua đ/c Phú mà bắn rơi cái máy bay đó , mà đại đội được thưởng 1 con bò . (hồi đó cứ đ/v nào bắn rơi máy bay là được thưởng 1 con bò để liên hoan ) Thì liệu các đ/c có ăn thit bò thưởng ko ?
              Mọi người ngớ người ra trước câu hỏi đó rồi cùng phá lên cười . Rồi đ/c atr tuyên bố kỷ kuật tôi với hình thức phê bình trước tiểu đội ...  hi hi hi ... Grin Grin Grin
        
« Sửa lần cuối: 19 Tháng Bảy, 2011, 09:48:34 PM gửi bởi tranphu341 » Logged
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #17 vào lúc: 20 Tháng Bảy, 2011, 04:20:42 AM »

   Dạy sớm lang thang trên trang đọc tâm sự hồi ức của bạn NhuThin@ , mụ già tàn tật này lại nhòe kính và cổ nghẹn... Bạn viết  hay thật , mình như được sống lại cùng bạn những năm tháng khói lửa ấy.
   Hiềm một nỗi , mình chỉ đọc được ít một nếu quá là ù đầu . Rất cám ơn bạn , rất cám ơn những chàng lính sinh viên năm nào "xếp bút nghiên lên đường đi chiến đấu " . Hình như các bạn đang sống cho mình và cho cả các đồng đội đã hy sinh của mình .Thật quí .
Logged
thaiminhhung
Thành viên
*
Bài viết: 482


CHÀO NHÉ MÁI TRƯỜNG ƠI !


« Trả lời #18 vào lúc: 20 Tháng Bảy, 2011, 02:53:15 PM »

@ Bác Như Thìn:

     Chúng tôi rất mừng vì đã gặp bác ở đời thường, khi bác còn làm ở FAFIM, nhưng sau một trận ốm chúng tôi tưởng không còn gặp được Bác nữa, vài ngày nay lại gặp Bác trên QSVN, anh em rất mừng vì : một là Bác đã khỏe, hai là bác vẫn quan tâm đến anh em, ba là bác vẫn có đủ thời gian và sức khỏe để viết những dòng ký ức kỷ niệm thời QT, bốn là bác thể hiện đúng là người viết có " đẳng cấp", có nghề từ dẫn dắt; mở bài; thân bài; kết luận và kết thúc câu chuyện hết sức có " hậu" như trong phim. Nhưng đây là những câu chuyện có thật 100% không có hư cấu. mặc dù biết bác đi lại Khó khăn và hơn nữa tụ tập là điều khó. Nhưng Chúng tôi cầu mong ngày nào cũng được gặp bác trên mạng để chia sẻ. Chào bác nhé
Logged

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
chienc3.1972
Thành viên
*
Bài viết: 500


« Trả lời #19 vào lúc: 20 Tháng Bảy, 2011, 03:33:29 PM »

@nhuthin: "Nghe đâu năm 73 hắn được ra bắc học Đại học kỹ thuật quân sự gì đó, không rõ lắm." Năm 1973 lũ lính sinh viên ra học ĐHKTQS là khóa bọn tôi, có 3 ngành chính theo 3 khoa, ký hiệu là K2, K3 và K4. Tôi ngợ rằng Đinh Minh mà bác viết học Khóa 7 cùng khóa với tôi nhưng khác khoa (vì hắn có những đặc điểm trích ngang như bác đã nêu). Tôi ở K4 còn Đinh Minh (mà tôi biết) ở K2. chúng tôi ra trường tháng 5/1978, mỗi thằng đi một ngả, tôi cũng không rõ hắn về đơn vị nào, bây giờ ra sao nữa. Chắc là các bác sẽ gặp lại nhau thôi vì đất nước mình cũng nhỏ thôi mà hơn nữa tuổi chúng mình bây giờ rất có nhu cầu tìm lại nhau bác nhỉ. Tôi rất hâm mộ văn phong của bác. Chúc bác khỏe, chiến thắng bệnh tật, viết nhiều cho anh em được thưởng thức và học tập.
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM