Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Năm, 2012, 08:11:06 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Tao Loạn - Hồ Linh  (Đọc 3424 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #10 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:22:56 PM »

Trước hết, con hãy để ý đến nhạc tính của bài ca dao.

Con thấy thế nào . Phải, ngâm nó lên ta cảm được cái nhịp nhàng, cái khích động của âm thanh, tiết điệu cần thiết và quá đủ khiến cho một vũ công có thể nhảy múa được Từ đó, ta sẽ thấy được những động tác uyển chuyển của cánh tay đưa lên, tượng trưng cho động tác với lên hái hoa trên cành bưởi .

Mai Lan lắng nghe. Nàng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Qua lời giảng giải của Thầy, nàng thấy vấn đề còn sáng tõ hơn cả khi nghiên cứu những đoạn võ kinh từ trong một pho kinh Phật.

Nhờ những kiến thức về Võ học của Mai Lan, nhờ sự dễ làm rung cảm của ca dao, hai thầy trò nghiên cứu một cách dễ dàng, thoải mái.

Sư Bà Diệu Thanh giải thích tiếp :

- Con cũng nhận thấy dễ dàng cái tính chất "buộc" của Võ thuật trong đoạn đầu, cái đòn sát thủ của đoạn cuối . Nhưng theo thầy, cái hay nằm trong cái "hư" của hai câu "nụ tầm xuân nở ra xanh biếc , em có chồng anh tiếc lắm thay , đến cái "biến" thì thực là tuyệt "tiếc gì một lá trầu cay, sao anh không hỏi những ngày em còn không ?

Nó vừa nhẹ nhàng vừa kín đáo, thôi thúc ta khai thác ngay cái hớ hênh, cái thất thố của địch thủ để chiếm phần thượng phong. Chữ "tiếc gì" và "không" dùng thực hay.

Sư Bà ngưng lại để Mai Lan thấm. Thực sự Sư Bà đã quá lo xa. Với trình độ Võ học của nàng chỉ một gợi ý đã đủ cho nàng nhận thức được vấn đề, được cái biến, cái hư, cái thực trong các tác động.

Sư Bà nhẹ nhàng đứng dậy, với những tác động rất uyển chuyển, không khác một vũ nữ biểu diễn vũ thuật, bà diễn lại những nhận thức võ thuật tưởng như mơ hồ bằng động tác. Mười ngón tay lúc xòe ra, lúc co lại không khác gì đang hái một bông hoa bưởi ở trên cao hay ngắt với một nụ tầm xuân ở dưới vườn.
Thực là đẹp mắt.

Hoa bưởi tám cánh, thì cầm nã thủ của con phải biến thành tám thức phù hợp với tám hướng .

Nói tới đâu, bà biểu diễn tới đó. Thực sự, từ xưa tới nay, những chân kinh trong võ học đều chỉ là những câu gợi ý và mơ hồ. Sự thành đạt đều do sự suy luận sáng suốt của người thầy cộng với sự thông minh của kẻ thụ giáo.

Do đó, cũng một chân kinh, nhưng trình độ thành đạt của người luyện tập rất khác nhau.

Ðến lượt Mai Lan diễn lại bài võ hái hoa. Ðộng tác của nàng không còn là động tác của một môn sinh mà
thực xứng đáng là một cao thủ.

Sư Bà đứng lược trận lòng thực khoan khoái thoả mãn. Hơi gió từ phía nàng tỏa ra khiến Sư Bà Diệu Thanh thấy được sự thành đạt của cô học trò yêu quí .

Thế dứt điểm cuối cùng của bài võ khiến Sư Bà phải buột miệng :

- Mai Lan, thầy không ngờ được Võ học của Tổ Tiên ta cao thâm đến như thế. Ðây, dầu sao cũng chỉ là bước đầu chúng ta lần mò trong khu rừng huyền diệu của Võ học Ðại Việt ta. Bổn phận của con là phải bỏ thì giờ nghiên cứu thực kỹ càng kho tàng Kinh Thi Lạc Việt (ca dao tục ngữ) để khai quật những tinh hoa của nền Võ học nước nhà và truyền lại cho các thế hệ sau .

Hai thầy trò bước ra bên khung cửa sổ. Bỗng từ mảnh trời bên kia khu vườn, một cột khói đen cuồn cuộn
bốc cao làm cả hai đều sửng sốt.

Cháy ở vùng Nam Môn.

Mai Lan khẽ nói :

- Con nghĩ là bọn giặc Minh đốt nhà dân mình đây.

Rồi nàng tỏ ra bối rối :

- Bạch Thầy, nhiều lúc con băn khoăn không biết với bản lãnh của chúng con có đủ để giúp được nước, đuổi được quân xâm lăng không.

Sư Bà nhìn thằng vào mắt nàng nói rõ từng tiếng :

- Không. Võ nghệ của chúng ta chưa đủ và cũng không thể đuổi được giặc.

Nàng chợt nhớ ra điều gì, Mai Lan khẽ nói :

- Con hiễu Thầy muốn nói gì. Con được biết anh ấy có học Tôn Ngô Binh Pháp.

Sự Bà nhìn nàng lắc đầu :

- Không thể dùng Tôn Ngô Binh Pháp . Con hiểu không, thằng Trương Phụ nó hiễu binh pháp đó gấp mấy lần anh Dung. Binh pháp đuổi giặc giữ nước là binh pháp của Hưng Ðạo Ðại Vương. Con nghe rõ chưa ?

Mai Lan sáng mắt lên :

- Trời, Thầy thật là sáng suốt.

Nhưng nàng bỗng buồn bã :

- Nhưng chắc thầy đã rõ, cho đến nay không ai biết cuốn binh thư này thất lạc nơi đâu ?

- Không, con không thể thất vọng, con phải tìm cho bằng được nó và trao nó cho những người đáng tin cậy nghiên cứu để tìm cách cứu dân cứu nước. Ðó là nhiệm vụ rất quan trọng mà con phải gánh vác.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #11 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:23:36 PM »

Mai Lan nóng lòng như lửa đốt :

- Bạch Thầy, có lẽ con phải đi Vạn Kiếp một chuyến.

Sư Bà thương mến đặt tay lên vai nàng :

- Con nghĩ rất đúng. Mong Trời, Phật và Tổ Tiên dân tộc phù trợ cho con.

Bên kia cột khói mỗi lúc một lan rộng và bốc cao hơn.

Xa xa vọng lại những tiếng la hét, kêu cứu .

Thầy trò nhìn nhau buồn bã .

Cả hai đều im lặng một lúc khá lâu. Mỗi người theo đuổi những ý nghĩ riêng tư.

Mai Lan bâng khuâng lo lắng.

Ngày mai, ôi ngày mai đây những chông gai, những khổ đau nhục nhằn chồng chất. Hoàng tộc thì tan nát mỗi người một phương, suốt bẩy tám năm trời bị ruồng bắt, thủ tiêu. Không những thế, anh em trong nhà lại chia rẽ, chống báng lẫn nhau. Nghiệp nhà thì vô vọng khôi phục vì nhân tâm đã xa lìa chán ghét. Thậm chí có những người còn kết án tội làm xa đọa xã hội, ung thối uy quyền quốc gia, khiến kẻ nghịch thần có cơ khuynh loát, thoán đoạt, hậu quả là đưa tới tình trạng nước mất nhà tan như hiện nay là do sự trụy lạc cả tinh thần lẫn thể chất của các vua nhà Trần, trong đó có cả Phụ Hoàng của nàng. Hy vọng cuối cùng của Trần gia hiện nay ở trong tay anh em nàng.

Nhưng hỡi ơi, anh em thì mỗi người một phương. Kẻ ngu muội, cầu vinh ở trong cánh tay gian ngoan, hiểm độc của giặc Minh , khiến nhân dân đã chán ghét , nay lại thêm căm thù không tiếc lời nguyền rủa là loài "cõng rắn cắn gà nhà " , còn Quỹ , còn Khoách và nàng thì ở trong thế chạy trốn sự truy tầm tiêu diệt , không những bọn Hồ Quí Ly, của giặc Minh mà cả của chính bọn anh em phản bội của mình. Cho đến giờ này, nàng càng cảm thấy thông cảm thấm thía cái đau đớn tuyệt cùng của Lý Gia. Của vị sư phụ kính yêu của nàng, khiến bất giác nàng không cầm được đôi hàng châu lệ.

Sư Bà không bỏ sót từng cử chỉ của Mai Lan, rất đúng lúc, bà nói :

- Mai Lan, thầy muốn nói với con một lời tâm huyết cuối cùng trước khi hai thầy trò ta chia tay , mà ngày hội ngộ không biết có hay không . Chiến tranh thì càng lúc càng dữ dội, mà phần thắng đã cầm chắc trong tay giặc. Số phận của thầy cũng như của con, của dân nước Ðại Việt rồi đây sẽ như cá nằm trên thớt, không biết sẽ bị tiêu diệt lúc nào. Hy vọng cuối cùng của dân tộc ta là lớp người trẻ tuổi các con đó. Thầy xác quyết là con bắt buộc phải trở thành rường cột của lực lượng phục Việt.

Giọng Sư Bà trở nên cương quyết :

- Phải, Thầy nhấn mạnh là Phục Việt chứ không phải Phục Trần . Con nghe rõ không . Thời của Lý ngày xưa, của Trần ngày nay đã hết rồi. Chúng ta phải mở một Trang Sử Mới. Ðừng coi Hồ là giặc, Lý là cựu thù, mà phải coi đó là anh em là Dân Tộc Việt. Hãy bõ hết oán thù lấy gương Ðức Trần Hưng Ðạo và Ðức Chiêu Văn Vương, Chiêu Minh Vương khi xưa đã biết quên tư thù mà cùng chung lo việc nước, hết lòng cộng tác với nhau trong những ngày đen tối nhất của dân tộc trước sức tấn công vũ bão của giặc Nguyên. Bao năm qua con thụ giáo ta, ta rất hiễu tâm tư và nhân cách của con. Thầy rất hãnh diện đã có con là đệ tử. Các vị Tôn Sư Trần Gia trên Yên Tử, cũng như các vị Tôn Sư của Lý Gia trên Tiêu Sơn trong một cuộc hội kiến gần đây cũng đã có những nhận định như thầy vừa nói với con, và các đệ tử của quý vị đó cũng sẽ theo những tôn chỉ này.

Mai Lan ngạc nhiên :

- Bạch Thầy, con chưa thấy Thầy nhắc tới Tiêu Sơn phái.

Sư Bà Diệu Thanh mỉm cười :

- Thực sự oán thù đã xóa bỏ từ rất lâu rồi con ạ. Với chúng ta Lý hay Trần cũng chỉ là nhân sinh dưới đạo quang từ bi của Ðức Phật, cũng chỉ là con dân của một nước Ðại Việt muôn đời hiền hòa và thương mến. Từ nay con sẽ trở thành một trong những người lãnh đạo phong trào phục Việt, hãy hành động với tâm tình của một con dân Việt, với đạo huynh đệ đồng bào. Hãy quên mình là Công Chúa Mai Lan nhà Trần. Ai sẽ là vị lãnh đạo tương lai của Dân Tộc, đó là tùy ở sự nhận định sáng suốt của các con. Hãy đoàn kết, quên tị hiềm nhỏ nhen mà chỉ tâm nguyện nghĩ đến Ðại Nghĩa.

Quay về thực tại, Bà cao giọng :

- Trên bước đường giang hồ , võ nghệ là phương tiện phòng thân rất hiệu nghiệm. Chỉ xử dụng khi thực cần thiết. Võ thuật không giúp ta trực diện đánh giặc, nhưng võ học là một điều cần thiết cho kẻ mưu đồ đại cuộc. Nó giúp ta có được một thân thể sung mãn và một tâm hồn sáng suốt cao thượng. Tôn Ngô Binh Pháp chỉ một phận nhỏ giúp ta, chứ không phải là đủ. Những yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa của binh pháp đó không là Thời, Ðịa, Nhân của chúng ta. Lấy cái của người để áp dụng trên đất mình là một sự vô cùng vô lý, nhất là lại dùng nó để chống với họ lại càng thậm nguy hiểm hơn nữa, sự thất bại gần như cầm chắc trong tay. Vậy chỉ có Binh Pháp của ta, của Ðức Hưng Ðạo Ðại Vương là sẵn đủ những yếu tố tất thắng. Nhận thức được điều đó mà trong bao phen, quân dân ta đã đại phá quân Nguyên, mà so với quân Minh ngày nay thì còn mạnh và thiện chiến gấp trăm lần. Tiếc thay, triều đình các thời trước đã bỏ qua để thất lạc cả bộ binh pháp vô cùng quí giá này.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #12 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:24:18 PM »

Mai Lan ngẫm nghĩ một lúc, rồi thưa :

- Bạch Thầy, con nghe nói xưa kia Ðức Hưng Ðạo phổ biến nó tới tay hàng binh sĩ, chứ không chỉ truyền cho các bậc Ðại Tướng không thôi. Nhưng, sở dĩ trong nhân gian đã không còn là vì chính sách tận diệt ảnh hưởng Trần Gia của Hồ Quý Ly mà ra. Con tin chắc là trong các tôn thuộc của Trần Gia còn có vị lưu giữ nó. Con sẽ làm một chuyến đi sưu tầm ngay khi rời nơi đây. Con nghĩ Vạn Kiếp sẽ là nơi đầu tiên con sẽ tới: Các vị trên Yên Tử Sơn gần như đã thoát tục, thành ra việc nhân sự thực chỉ làm rộn cho sự tu trì của các ngài.

Sư Bà lắc đầu :

- Con đừng nghĩ thế . Thầy cũng như quý vị trên Yên Tử Sơn, vì tuổi già, tuy không thể cầm thương lên ngựa chống giặc giữ nước như các con, nhưng không phải là có thể làm ngơ trước vận nước điêu linh. Cái dũng của tuổi trẻ các con hợp với cái trí của bọn già này, là những yếu tố rất quan trọng trong việc mưu Ðại Cuộc. Ai điềm nhiên tự tại trong giờ phút suy vong của giang sơn, dân tộc là thực kẻ đại bất trung với
Tổ Quốc. Hãy tin tưởng ra đi, Mai Lan.

Sư Bà nghẹn lời, đôi dòng lệ từ từ lăn trên má. Mai Lan thì hai mắt đỏ hoe .

Qua cơn xúc động, Sư Bà lau nước mắt, sẽ nói :

- Thôi chúng ta ra ngoài. Hôm nay Thầy có một ước hẹn với một người mà Thầy muốn con diện kiến.

Vừa lúc đó, có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Sư Bà vỗ vai Mai Lan, an ủi :

- Thôi con, hãy tin tưởng nơi tiền đồ của Dân Tộc.

Hai thầy trò mở cửa bước ra đã thấy một ni cô trẻ đón ở ngoài.

Thấy hai người, ni cô cung kính thưa :

- Bạch Thầy, có Lê công tử đang đợi ngoài khách

Sư Bà đưa nhanh mắt sang Mai Lan, nói :

- Diệu Hoa, con đưa ngay công tử vào thư phòng.

Ni cô Diệu Hoa nhanh nhẹn lui gót, Sư Bà sẽ nói :

- Con đến thư phòng với thầy, thầy muốn giới thiệu người này với con. Anh ta là con thứ của cụ Thái Học Sĩ Lê Thức. Lê, mất từ lâu, nhưng con cái của ngài đều là những trang thanh niên khí phách hơn người.
Hai nguời đi về phía dãy nhà bên mặt. Căn thư phòng là nơi Sư Bà đọc sách, làm việc chùa. Căn phòng nhỏ nhưng rất ấm cúng.

Mai Lan quá quen thuộc với nó từ những ngày nàng qua đây để nghe giảng sách và giúp việc văn phòng cho Thầy.

Hai người ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ đầu phòng chờ đợi.

Không bao lâu có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Sư Bà đưa mắt sang Mai Lan :

- Vào đi .

Cánh cửa nhẹ mở, ni cô Diệu Hoa lại nhường bước cho một thanh niên đi vào.

Chàng cúi đầu chào :

- Con kính chào Sư Bà.

Và chàng quay sang Mai Lan khẽ cúi đầu chào.

Mai Lan cũng nghiêng mình đáp lễ.

Sư Bà vui vẻ dùng lễ đón chàng, rồi kéo ghé mời ngồi:

- Cháu ngồi xuống đây.

Rồi quay sang Mai Lan, bà giới thiệu :

- Ðây là Mai Lan, cô học trò độc nhất của già này. Lan con, đây là cậu Lai, con trai Lê Học Sĩ.

Mai Lan mỉm cười nhìn sâu vào mắt chàng khiến chàng trai hơi lúng túng.

Sư Bà cố làm cho không khí trở nên thân mật :

- Con Lan đây cũng như người nhà, cháu cứ tự nhiên. Già cho Lan hiện diện ở đây hôm nay cũng có ý giúp
cho cả hai đạt được tâm nguyện.

Mai Lan thay thầy rót nước mời khách.

Sư Bà đi vào vấn đề :

- Mấy hôm nay cháu thấy tình hình trong, ngoài thành ra sao ?

Lê Lai mặt đầy khổ đau :

- Bạch Sư Bà, từ ngày giặc chiếm thành, bãi Tây bên Quang Phục Môn trở thành pháp trường, ngày ngày hàng trăm đồng bào bị chúng hành quyết. Bọn Hồ núp trong bóng tối tố cáo người họ Trần, bọn nhà Trần thì lại ngang nhiên dẫn giặc đi bắt những người mà chúng nói là cố tâm chống lại quan "thiên triều" . Thực là hỗn loạn và là cơ hội để trả oán nhau. Quân giặc thì cứ giết, chúng không cần nghĩ sai hay đúng . Vì với chúng, chỉ là người Việt là đáng giết rồi . Nhà cửa, của cải dân chúng thì bị cướp bóc. Sáng nay, bốn dãy phố ở trước Doãn Môn bị thiêu rụi ..

Sư Bà thở dài :

- Năm xưa giặc Nguyên xâm lăng cũng không đến nỗi lầm than như thế, vì toàn dân biết đoàn kết, đùm bọc, che chở cho nhau chứ đâu có cấu xé nhau như ngày nay.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #13 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:25:22 PM »

Lê Lai mỉm cười, mai mỉa :

- Bạch Sư Bà, trong nội thành vài ngày nay lại xẩy ra một việc rất khôi hài .

- Gì thế cháu ?

Lê Lai thong thả nói :

- Một ông Hoàng nhà Trần đang lập Triều Ðình mới .

Mai Lan tái mặt . Tuy nàng biết ông Hoàng đó là Hoàng Tử Dương nhưng không ngờ hắn lại ngông cuồng
đến thế .

Lê Lai giọng xác quyết :

- Vâng, bạch Sư Bà. Trước hết, quan cựu Tham Tri bộ Lý Bùi triều Ðức Thuận Tông được lính đến dẫn đi , rồi nghe đâu được phong làm Thượng Thư Bộ Hình, rồi quan Thái Học Sĩ Trần Như Khải, triều Ðức Thuận Tông được giữ chức Thượng Thư Bộ Lại . Sau nghe nói mấy vị này cũng tìm cách trốn đi đâu mất . Cuối cùng đến "quan" Hành Tẩu Bộ Lại triều Ðức Nghệ Tông được giữ chức Thượng Thư Bộ Lại thay Trần Học Sĩ. Thực thời thế đảo điên .

Mai Lan uất ức :

- Tên Hành Tẩu mà giữ chức Thượng Thư ! Mạt vận, mạt vận !

Lê Lai giải thích :

- Thì chị tính, bây giờ còn ai nữa đâu mà chẳng thế . Ít nhất quan tân Thượng Thư cũng biết chạy giấy tờ đi chỗ này chỗ nọ . Chỉ vài bữa nữa thôi là sẽ có một triều đình hẳn hoi và nội thành lại vang câu tung hô vạn tuế Trần Hoàng Ðế .

Mai Lan xám cả mặt.

Sư Bà biết Lê Lai không biết lai lịch của Mai Lan nên không biết giữ lời . Bà gạt sang truyền khác :

- Ðủ rồi cháu . Ta cũng biết tình hình rồi sẽ như thế . Bọn họ muốn lập một triều chính chờ đợi giặc Minh tấn phong. Thật là ngu muội !

Rồi bà hạ thấp giọng thân mật :

- Còn việc cháu, hôm nay già có thể giúp cháu được gì đây ?

Lê tỏ vẽ đau khổ :

- Bạch Sư Bà, Sư Bà cũng đã biết chí của con. Con không thế nào ở yên đây để trông thấy cái cảnh đồng bào ngày nay bị sát hại, bọn vong nô bầy cảnh chướng mắt. Con quyết đi một chuyến tìm những kẽ đồng chí hướng để làm một cái gì cứu nước, cứu dân . Nhưng xét thấy mình tài hèn sức mọn, mà anh hùng nơi đâu cũng không biết mà đến . Bạch Sư Bà, khi Thầy con mất đi, có nói lại một câu là nếu lúc nào gặp điều không giải quyết được thì đến thỉnh ý Sư Bà . Vì thế con mới xin gặp Sư Bà ngày hôm nay.

Sư Bà mỉm cười, như đã có tiên kiến, bà rút trong ngăn ra một phong thư, trao cho Lê :

- Già này là bạn cố tri của thân phụ cháu . Ðã từ lâu già này đợi có ngày hôm nay. Cháu hãy đem thư này lên Yên Tử Sơn hội kiến với các anh em trên đó.

Nhìn về phía Mai Lan một cách bí mật. Bà tiếp :

- Nhân tiện, già cũng nhờ cháu hộ tống giùm Mai Lan qua ngã Vạn Kiếp có chút việc trước khi đi Yên Tử Sơn .

Lê Lai hăng hái :

- Cháu xin tuân lệnh .

Như để dứt câu chuyện, Sư Bà nói :

- Ta dùng đường thủy, vượt trường giang thì an toàn hơn là đường bộ. Nội ngày mai các con sẽ lên đường.
Bên ngoài nắng đã lên khỏi ngọn cây.

Sư Bà ra hiệu cho Mai Lan cùng đứng dậy, rồi quay sang Lê, giọng thân mật :

- Cháu ngồi đây chờ già một chút nghe.

Lê Lai lễ phép :

- Xin vâng.

Cánh cửa nhẹ khép kín sau lưng.

Sư Bà đưa Mai Lan vô phòng riêng, rồi nói :

- Theo thầy, ba thầy trò con nên cải nam trang trong chuyến đi này có lẽ tiện hơn. Bây giờ thời buổi nhiễu nhương, mình càng tránh được bao nhiêu phiền phức thì hay bấy nhiêu.

Mai Lan khẽ nói :

- Bạch Thầy, con cũng có ý đó.

Rồi nàng ngập ngừng tiếp :

- Và con cũng xin phép Thầy cho chúng con đi ngay chiều nay. Những giây phút ở bên Thầy lúc này thật là quý báu vô cùng . . . Sau này nghĩ lại chắc chắn con sẽ rất hối tiếc . Nhưng tình thế thay đổi từng giờ, từng phút, mỗi lúc một thêm khẩn trương phiền lòng con thực không yên.

Sư Bà ngậm ngùi :

- Con nghĩ rất phải. Anh em ở ngoài kia cũng đang kỳ vọng rất nhiều ở con. Nhưng ý kiến của Thầy con cũng nên suy nghĩ. À, Lai là kẻ có tâm huyết, có chí khí, nhưng võ học còn non kém, con hãy chiếu cố đến hắn. Thôi con vào sửa soạn hành trang đi thì vừa.

Sư Bà quay đi, bỗng ngưng lại, bảo Mai Lan :

- À này quên Mai Lan . Trình độ võ công của hai con Cúc, Hồng thể nào ?
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #14 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:27:20 PM »

Mai Lan ngừng trước cửa phòng, thưa :

- Bạch Thầy, chúng cũng tàm tạm thôi, con nghĩ may ra ngang tay với bọn Lê Ban, Vũ Thắng.

Sư Bà ngẫm nghĩ rồi gật đầu :

- Thế cũng là tốt rồi.

Ðợi cho Mai Lan vô phòng, Sư Bà đi về phía nhà trai. Ở đây người trong chùa đang xép thực phẩm để mang ra phát chẩn cho đồng bào tỵ nạn ngoài chùa.

Thấy Sư Bà ra, một ni cô trình :

- Bạch Thầy, mọi thứ đều đã sẵn sàng, bao giờ Thầy đi ạ

Sư Bà khẽ lắc đầu :

- Hôm nay Thầy bận, con và Diệu Thuận đi thôi. À, gọi hai chị Cúc, Hồng lên đây thầy bảo.

Ni cô vâng dạ ra ngoài, không lâu, Cúc, Hồng đã vào đến nơi, hai cô lễ phép :

- Bạch Sư tổ dạy chi chúng con ?

Sư Bà ra hiệu hai nàng đến góc phòng, kín đáo nói :

- Trong thời gian sắp tới, Thầy trò các con sẽ rất vất vả, cũng như sẽ gặp rất nhiều hung hiểm. Vậy các con hãy ráng bảo vệ Cô các con. Mình nên hết sức tránh những đụng độ không cần thiết, và chỉ để cô các con ra tay những khi thực nguy hiểm mà thôi. Mà đã ra tay thì dùng ngay đòn sát thủ để tránh kéo dài thời gian. Ta là người tu hành mà nói điều này với các con thực không phải, nhưng Ðức Như Lai cũng sẽ quảng đại với chúng ta trong lúc cần quyền biến .

Cúc khảng khái thưa :

- Chúng con xin ghi lòng lời dạy của Tổ mẫu. Xin thưa để Tổ mẫu yên lòng là thà chúng con chết trước mắt cô chúng con còn hơn thấy người bi hại.

Sư Bà vỗ vai hai nàng an ủi :

- Ðược thế thì thực quí. Ta rất yên lòng. Thôi các con cũng thu xếp để chiều nay các con rời nơi đây .

Tuy là gái, nhưng hai cô thể nữ rất bình tĩnh trước những biến chuyển đột ngột của hoàn cảnh.

Hai nàng lặng lẽ cúi đầu chào Sư Bà lui ra ngoài.

Còn lại một mình, Sư Bà mới cảm thấy lòng mình thực xao xuyến. Những lúc này, bà hận mình đã quá già.
Trước cảnh quốc biến mà không được cầm thương lên ngựa xông pha trước trận tiền tiêu diệt quân giặc xâm lăng với đám người tuổi trẻ thì thực là điều rất đáng tiếc .

Bỗng một ni cô đi vào trình :

- Bạch Thầy, có Lê phu nhân xin được gặp Thầy.

Sư Bà khẽ gật đầu, rồi nói :

- Con đưa bà vào đây.

Một lát sau, ni cô đưa vào một cụ bà trạc ngoài năm mươi, đáng người quí phái nề nếp.

Sư Bà vội ra đón khách, thân mật :

- Bà chị đến tìm cháu Lai ?

Cụ bà mặt trầm trầm như sắp muốn khóc :

- Bạch Sư Bà đúng thế. Cháu nó đi mà chỉ để mấy chữ từ biệt. Con cũng đoán là cháu nó sang đây .

Sư Bà ái ngại, nắm tay bà an ủi :

- Thôi bà chị cũng đừng buồn . Thời buổi này mà có được người con có chí khí và hiểu biết như cháu Lai thì thực là một điều đáng hãnh diện. Bọn chúng ta đã là đám bõ đi rồi, giang sơn đất nước này cũng chỉ còn hy vọng ở thế hệ các cháu mà thôi.

Bà Lê phu nhân cũng cảm thấy nỗi buồn của mình được người chia xẻ, gắng gượng đáp :

- Vâng, thì con cũng đâu có ý ngăn cháu. Tuy nhiên thân già chỉ còn mình nó là trai thành ra cũng cảm thấy thực ngậm ngùi .

Rồi như thể tự an ủi mình, bà tiếp :

- Bạch Thầy, như quan Bảng Nhãn Nguyễn Phi Khanh nghe đâu cũng đã bị giặc bắt . Nhà cửa thì bị cướp phá, tiêu hủy, mà gia đình vợ con tan nát mỗi người một phương, thật là tội nghiệp.

Sư Bà thật xúc động khi nghe tin này :

- Thế ư, thực tiếc. Tôi cũng có quen với gia đình bên đó . Ngài Bảng Nhãn tuy có giúp Hồ nhưng lòng ngài
thực ngay thẳng . Vả nhất là đám con cái thì rất đáng ca ngợi. Rồi như có chủ ý, bà tiếp :

- Thôi bà chị cũng ráng nuốt nỗi buồn để an ủi cháu lúc này. Cánh già chúng mình ở nhà thì hãy cầu xin Trời Phật độ cho chúng hắn được toại nguyện . Ðể tôi đưa bà chị gặp cháu .

Lê Lai thực bình tĩnh khi gặp mẹ chàng.

Bà cụ chẳng nói được gì, chỉ nghẹn ngào nắm tay con.

Lai an ủi :

- Mẹ đừng khóc nghe mẹ. Con cũng đã được hầu hạ mẹ hai mươi năm nay rồi . Nay thì trước cơn quốc biến con có ở nhà cũng chúng giúp gì được cho gia đình mà lại thẹn với anh em đồng trang lứa.

Lúc lâu, bà cụ mới sẽ hỏi :

- Vậy lúc nào có thề được con cũng nên về thăm nhà.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #15 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:28:05 PM »

Lê Lai hơi mỉm cười, giọng thực chững chạc :

- Mẹ hãy quên chuyện nhỏ mọn ấy đi. Khi nào mẹ thấy quân xâm lăng bị quét sạch khỏi bờ cõi, ngày đoàn quân chiến thắng về tái chiếm Cố Ðô Thăng Long này, thì kẻ cầm cờ đi ngựa trắng đầu tiên sẽ là con đó .

Một cố gắng cuối cùng của một người mẹ đau khổ :

- Con Vân Khanh cũng đi với mẹ đến đây, con cũng nên ra an ủi nó một chút . Cả đêm hôm qua nó sầu khổ, ngẩn ngơ .

Như đã có chủ ý, Lê Lai gạt đi :

- Thôi mẹ ơi .

- Dù sao nó cũng . Nếu không xây ra chiến tranh nó cũng đã là vị hôn thê của con . Con cũng đừng nên
quá vô tình với nó.

- Không phải thế, nhưng những lúc này con không muốn gặp nàng . Mẹ cứ nói là con không có ở đây . Thôi mời mẹ về nghỉ . Thấy mất lâu rồi, chắc nhà mình cũng không bị cảnh ân oán . Nhưng nếu có gì mẹ cũng nên vào Báo Thiên Tự đây để lánh nạn. Ðược thế con sẽ rất yên tâm .

Bà cụ sụt sùi mở tay nải, lấy ra một bọc vải :

- Ðây, mẹ còn ít bạc, con nên mang đi để phòng khi cần đến .

Lai lắc đầu :

- Mẹ đừng lo cho con , thân trai đi đâu chả sống. Với lại mai đây con còn đồng đội . .. con chằng bao giờ cần đến thứ đó. Con nghĩ mẹ nên dành lại để đến lúc cần có chi dùng , nhất là thời buổi này . Mẹ nói với các chị Thanh, Nhàn con xin gởi lời từ biệt .

Biết chí con đã quyết, bà cụ buồn bã cất bọc tiền đi.

Hai mẹ con gạt nước mắt chia tay.

Ngoài Bắc, không có thời gian nào đẹp bằng những buổi sáng đầu hè , khi những tia nắng thủy tinh đầu tiên làm tan dần lớp sương mồng thì cảnh vật trở nên rực rỡ trong sáng vô cùng . Cây cối xanh mướt, tràn đầy sức sống trong sự trưởng thành, như muốn vươn lên, với niềm hãnh diện tột cùng trong ánh nắng lung linh, giữa muôn tiếng chim ca, gió lá dạt dào .

Lê Lai yên lặng nhìn cảnh vật bên ngoài lòng ngổn ngang trăm mối .

Bữa ăn tiễn biệt diễn ra tại trai phòng chùa Báo Thiên vào tối hôm đó.

Sư Bà Diệu Thanh là người rất chu đáo, tế nhị . Bà đã đưa cho Cúc một số vàng bạc khá lớn. Bà không muốn Mai Lan nghĩ ngợi về việc này nên dặn hai cô thể nữ cứ giấu nàng, cho đến khi nào không thể được nữa hãy cho nàng hay.

Dưới ngọn đèn khuya, bữa ăn thực thanh đạm, mà cũng thực ảm đạm.

Ni cô Diệu Thuận vừa dùng cơm, vừa thuật lại những chuyện nghe được buổi sớm ở bên ngoài. Sau trận Hàm Tử Quan, quân nhà Hồ hầu như đã tan rã. Hồ Quý Ly và vua Hồ Hán Thương đã chạy về Nghệ An. Quan An Phủ Sứ Bắc Giang là Nguyện Hy Chu bị giặc bắt được, dụ không hàng đã bị chúng giết. Quân Minh, đường thủy có Liễu Thăng, đường bộ do chính Trương Phụ, Mộc Thạnh chỉ huy đuổi theo quân nhà Hồ rất gấp. Triều đại nhà Hồ chỉ còn tính trong ngày giờ mà thôi. Tiền giấy do Hồ phát hành càng lúc càng mất giá. Mọi người đổ cả ra để mua vàng, bạc tích trữ đến độ gần như trở thành mớ giấy lộn.

Mấy hôm nay, hai ba chiếc tầu chở người chạy loạn bị đắm ngoài khơi khiến hàng vạn người bỏ xác, làm mồi cho cá. Chiến thuyền của giặc Minh tuần tiểu ven biển gặp tàu tỵ nạn tha hồ cướp bóc, hãm hiếp , dân tình thực khốn khổ.

Nghe những tin xấu trên, mọi người đều buồn bã . Dù có ghét cha con Hồ Quý Ly, nhưng trước cảnh xâm lăng, tàn sát đấng bào ruột thịt của giặc Minh, ai cũng cảm thấy căm gan tím ruột.

Sư Bà quay sang Mai Lan, dặn dò như người mẹ hiền khuyên nhủ con gái cưng :

- Mai Lan ơi, tình thế rất thất lợi cho chúng ta, lúc này con phải cẩn thận lắm mới được . Ði đường thủy hay đường bộ cũng phải tính toán cho kỹ, nghe con.

Rồi liếc sang Lê Lai ở đầu bàn, bà thân mật :

- Cháu chiếu cố đến nàng giùm ta .

Lai khảng khái :

- Bạch Sư Bà, con xin hết lòng .

Ðã đầu canh hai . Mọi người như bừng tỉnh, Sư Bà là người đầu tiên nhắc :

- Các con lên đường là vừa.

Bà đứng lên, ra chờ ở giữa trai phòng.

Hai cô thể nữ khoác hành lý lên vai một cách rất gọn gàng và nhanh nhẹn, khiến mọi người có cảm tưởng như các nàng rất quen thuộc với những chuyên đi bất ngờ như thế.

Lê Lai cũng tay nải khoác vai đứng sẵn, chờ đợi.

Mai Lan vội quỳ xuống lạy thấy ba lạy, nước mắt rưng rưng.

Sư Bà vội đỡ nàng lên, nghẹn ngào, nói rất sẻ :

- Công chúa hãy bảo trọng mình vàng. Già xin vĩnh biệt .

Ôi , cảnh biệt ly sao mà buồn vậy .

Xa xa có tiếng chó sủa trăng .
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #16 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:29:28 PM »

Bạch Mã Tự

Anh Vũ quán đã mở cửa lại. Tuy phố chợ không còn khách thương hồ qua lại như xưa, nhưng dân tỵ nạn bốn phương đổ về, khiến bến Anh Vũ đông nghẹt thuyền bè đủ loại.

Dân tỵ nạn cắm lều dựng trại trên những bãi hoang bên sông, cảnh sinh hoạt vô cùng hỗn độn. Trộm cướp xảy ra hàng ngày .

Anh Vũ quán chỉ còn bán những món ăn bình dân, phòng ốc tạm thời không cho mướn nữa.

Lê tiểu chủ đã nhường lại quyền cai quản quán cho lão quản lý già.

Khi bọn Mai Lan tới quán thì trời đã rất khuya. Quán còn mở cửa.

Mai Quản Lý nhận ra nàng, lão vội ra hiệu cho mấy tên tiểu bảo đóng vội cửa, và tức tốc đưa bốn người
vào khu nhà trong.

Mai Lan sẽ bảo lão :

- Mai lão cho chúng tôi mấy phòng trên gác và phiền đưa cậu Lê đây đi nghĩ để mai chúng tôi còn lên
đường.

Như biết ý Mai , quản lý đỡ nhẹ hành lý trên vai Lê Lai:

- Xin mời cô tạm nghỉ đây chốc lát, tôi sẽ xin trở lại ngay .

Rồi quay sang Lê, lễ phép :

- Xin mời công tử theo tôi.

Mai Lan sẽ nói :

- Chúc anh ngủ ngon . . . Mai ta gặp lại nhau .

- Vâng, tôi xin phép Cô.

Ba thầy trò Mai Lan ngồi nghĩ trên bộ trường kỷ kê ở góc nhà, chờ Mai Lão.

Không lâu, Mai quản lý đi mau xuống. Lão ra lệnh cho một tên tiểu bảo lên phục dịch Lê, rồi tới bên Mai Lan lễ phép :

- Thực may, cô về đúng lúc. Hiện có buổi họp tại khu nhà trong.

- Xin lão đưa đường .

Bọn người đi hết dãy hành lang tối tăm, băng qua khu vườn nhỏ là tới khu nhà lầu sau quán. Tòa nhà tối om không một tia sáng lọt qua khe cửa.

Căn phòng họp mờ sáng. Chừng hai mươi thanh niên, thiếu nữ ngồi quanh dãy bàn dài kê giữa căn phòng.
Mai Lan bước vào mang theo cả sự hân hoan vui mừng của mọi người. Tiếng ồn ào chào hỏi, tiếng xô ghế tan đi mau chóng, nhường lại một bầu không khí yên lặng và trang trọng.

Mai Lan ngồi ngay đầu bàn. Sau nàng là hai cô thể nữ Cúc , Hồng.

Lê Hoàng Quân ngồi ở cuối dãy, đứng lên, hướng về phía Mai Lan chàng nói :

- Thưa Công Chúa, tình thế của đất nước hiện nay rất là khẩn trương. Họa Bắc thuộc chỉ còn trong gang tấc. Quân nhà Hồ thì đã đại bại trên khắp các mặt trận. Bọn ngụy Trần thì đang mưu đồ bàn việc bán nước cầu vinh .Dân tình ly tán đến cùng cực. Những kẻ có lòng với giang sơn đất nước thì không người hướng dẫn, nên không biết quay về đâu. Tình hình biến chuyển mau quá, ngoài cả sự tiên liệu của mọi người. Tuy nhiên, trước cảnh quốc biến, anh em trong nhóm ta có nhiều người khảng khái muốn làm một cái gì để cứu dân cứu nước. Vì thế, hôm nay, tôi mời một số đại diện những vùng gần đây đến họp, trước là để giới thiệu anh chị em với Công Chúa, sau là xin được lĩnh ý kiến vàng ngọc.

Mai Lan im lặng một hồi lâu, rồi bỗng hỏi :

- theo ý kiến anh chị em, trong tình thế này, ai là người có thể đứng lên để gánh vác việc chung ?

Sự yên lặng bao quanh . Câu hỏi đã làm cho mọi người ngạc nhiên. Kìa, một Trần Quý Khoác, và nhất là Giản Ðịnh Vương Quỹ, là những người thuộc giòng chính thống nhà Trần mà bấy lâu cả nhóm đều hướng về chờ đợi ngày trung hưng đã không được nàng nhắc tới ?

Ðinh Lê, một đại diện ở Sơn Tây lên tiếng dò ý :

- Thưa Công Chúa, từ trước tới nay, nhóm đã có chủ đích, lẽ nào chúng ta lại tìm ai đâu xa . Nhưng chỉ tiếc một điều là sự liên lạc thật khó khăn và chậm chạp thành ra chúng ta chưa biết đích xác hai ông
Hoàng ở đâu mà thôi.

Vũ Thắng nói nhanh :

- Tôi nghĩ chuyện đó không phải là chuyện khó giải quyết . Nhất là hiện nay Công chúa đang ở đây , hơn
nữa anh Dung cũng đang hoạt động ở Tây Ðô . Chỉ cần chúng ta quyết tâm.

Huyền Nga tiểu thư nhỏ nhẹ :

- Thưa Công chúa , đại cuộc cần phải chính danh . Phi hai ông Hoàng và Công chúa ra không ai có thể đương nổi việc lớn .

Cô thể nữ Cúc trao Mai Lan một ly trà khói bốc nghi ngút .
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #17 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:30:09 PM »

Mai Lan đở lấy đặt nhẹ xuống bàn . Tay nàng gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn trong khi lắng nghe những ý kiến của anh em trong nhóm .

Mai Lan chờ một lúc lâu thấy không ai lên tiếng nữa . Hầu như mọi người đã quyết tâm hướng về Trần gia .
Mai Lan nhẹ thở dài, rồi nàng ngửng mặt lên, đôi mắt sáng, nhưng dịu dàng nhìn khắp mọi người, rồi chậm rãi nói :

- Cám ơn anh chĩ em đã nghĩ đến Trần Gia chúng tôi . Nhưng tình thế này đã muộn rồi. Thế giặc càng ngày càng mạnh . trong khi danh dự của Trần Gia thì đã bị hoen ố, cơ hồ như không thể gột rửa . Vì thế cho dù anh em chúng tôi có miễn cưỡng đứng ra lo việc khôi phục cũng không còn cơ thành công nữa.

Nàng ngưng nói để cho mọi người bình an lại sau cơn xúc động , rồi tiếp với giọng cương quyết :

- Tôi nghĩ, giang sơn là của chung của mọi người dân, Ðinh, Lê, Lý, Trần chỉ là những người cầm quyền trong một giai đoạn. Nay việc nước đã đến nỗi này, chúng ta không thể vì tư tình mà quên nghĩa cả . Muốn đuổi được giặc Minh, khôi phục lại nền tự trị cho nước nhà, cứu dân tộc khỏi cảnh nô lệ, lầm than thì chúng phải tìm cho được kẻ có tài, một minh quân, người có thể qui thiên hạ về một mối . Hiện tại chúng ta không biết là ai, nhưng chúng ta bắt buộc phải tìm cho bằng được .

Lê Hoàng Quân nói :

- Thưa Công Chúa, nhưng trước cảnh khổ đau của đồng bào, anh em cảm thấy không thể ngồi yên .

Mai Lan mỉm cười :

- Anh Quân, tôi cũng đã từng nghĩ như thế .Nhưng xét cho cùng, đất nước đã rơi vào tay giặc, bên phía ta thì mọi lực lượng hầu như đã tan rã. Quan quân nhà Hồ thì đang chạy tháo thân ở mọi mặt trận . Mọi người đang trong cảnh hoảng hốt tột cùng . Tôi nghe nói có nhiều người đang tìm cách bỏ nước ra đi. Họ có thể
chạy qua Chiêm Thành, sang Lão Qua, Xiêm La tỵ nạn.

Ngay trong nhóm chúng ta hiện nay cũng mỗi người một nơi, làm cách nào một sớm một chiều có thể làm
nên chuyện . Chúng ta hiện nay là những kẻ tiến thoái lưỡng nan. Sự bình tĩnh và kiên trì rất cần thiết trong lúc này. Bọn Hồ Quý Ly làm loạn chứ không phải tất cả quan quân đương triều làm loạn . Nhiều người đã bị cái thế bất đắc dĩ phải theo Hồ. Vì thế, theo ngu ý, việc chúng ta nên làm lúc này, là trước hết, chúng ta hãy bắt liên lạc với các anh chị em trong nhóm còn thất lạc ở các nơi. Sau đó, chúng ta chia nhau đi liên lạc với những nhóm tàn quân của triều đình để xây dựng lực lượng, một mặt khác, đi tìm một vị anh hùng phục quốc để sửa soạn cho công cuộc kháng chiến chống ngoại xâm. Hãy gạt bỏ mọi tị hiềm, quên đi thù xưa , trước mắt chúng ta hiện nay chỉ còn một kẻ thù duy nhất là Giặc Minh .

Mọi người ngỡ ngàng trước ý kiến vô cùng mới lạ của nàng Công Chúa khôn ngoan , một tràng pháo tay tuy rất nhẹ, nhưng biểu lộ được sự hân hoan của mọi người.

Nhấp một ngụm trà, Mai Lan tiếp :

- Ngày mai tôi có chuyện rời Ðông Quan trong một thời gian . Anh chị em phối hợp với anh Lê Quân lập một đường dây liên lạc với anh chị em trong nhóm, rồi tổ chức một cuộc họp mặt chung để chúng ta hoạch định một chương trình cho người đi tiếp xúc với các phe nhóm tâm huyết trong toàn cõi . Nên nhớ là chúng ta hiện nay chỉ là một nhóm người rất nhỏ, tránh đụng độ để bảo toàn lực lượng cho đèn khi thực sự chúng ta tạo được một cuộc đại đoàn kết dân tộc, cũng như có được một vị lãnh đạo tài ba, lúc ấy mới là khởi điểm của một cuộc vùng dậy đánh đuổi quân thù. Ai còn ý kiến gì, xin cho biết để chúng ta cùng thảo luận.

Mọi người yên lặng . Lê Quân không thấy ai lên tiếng, mới nói :

- Tôi cũng xin thưa cùng anh chị em trong nhóm là từ nay, Anh Vũ quán sẽ do Mai Lão quản trị để tôi rảnh tay lo việc khác. Sự mở quán cho đến nay đã không có gì bất lợi xảy ra . Từ nay chúng ta vẫn còn chỗ đi lại, liên lạc với nhau tránh phần nào được tai mắt quân giặc và đám tay sai . Tuy nhiên, để phòng bất trắc, chúng ta sẽ phải rất thận trọng, mật hiệu sẽ là phương tiện hữu hiệu để chúng ta liên lạc với nhau . Xin các trưởng khu liên lạc thường xuyên với tôi để chúng ta thống nhất hành động .

Mai Lan tiếp lời :

- Nay mai anh Quân cũng phải tổ chức một nhóm hộ tống các anh chị em cần đi Yên Tử Sơn . Chúng ta phải thao luyện gấp rút, không đến lúc hữu sự thì không còn thì giờ nữa .

Lê Quân đáp :

- Thưa tôi cũng đang lo vụ đó. Xin Công Chúa yên tâm.

Rồi chàng nhìn khắp mọi người vui vẻ tiếp :

- Xin cám ơn các anh chị đã đến tham dự buổi họp đêm nay . chúng ta có thể chia tay . Xin giữ liên lạc
thường xuyên với tôi .

Mọi người yên lặng đứng dậy .

Mai Lan ra đứng ở cuối phòng họp . Mỗi anh chị em đi ngang qua, Lê Quân ân cần giới thiệu với nàng trong sự vui vẻ và cởi mở .

Không mấy lúc căn phòng chỉ còn lại Lê Quân và ba thầy trò Mai Lan .

Mai Lan thong thả ngồi xuống ghế uống nốt chén trà .

Lê Quân kéo ghế ngồi bên nàng chờ đợi .
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #18 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:31:01 PM »

Ðặt chén xuống Mai Lan thân mật :

- Quân ạ ! Ngày mai tôi đi Vạn Kiếp .Tôi đã được thầy tôi dạy là ngoài pho binh thư của đức Trần Hưng Ðạo ra , khó có chiến thuật nào đuổi được giặc Minh . Tôi đã suy nghĩ kỹ , quả thật lời ngài rất hữu lý .

Lê Quân như bừng tĩnh :

- Biết người biết mình trăm trận trăm thắng . Quả là như vậy . Cuốn binh thư đã xử dụng ngay cái địa lợi của nước mình , bắt kịp được cái thiên thời cũng như lợi dụng được lòng dân để quy nhân tâm về một mối .
Giặc Nguyên so với giặc Minh mạnh gấp mấy lần mà còn phải cuốn cờ thua chạy . Thái Thái thật là cao kiến .

Nhưng . Lê Quân bỗng khứng lại . Mai Lan hiểu ý :

- Quân đừng lo . Chuyến này tôi đi Vạn Kiếp vì mục đích đó , và tôi tin chắc mình sẽ thành công .
Rồi nàng chuyển sang vấn đề khác :

- Chuyến đi này tôi có mang theo một người chắc Quân biết Lê Lai chứ, anh ta quyết tâm thoát ly để theo ta mưu đồ đại cuộc . Sau khi đi Vạn Kiếp, tôi sẽ về Yên Tử Sơn bái kiến quý vị Sư phụ tôi, cũng như tham khảo ý kiến các ngài về tình hình đất nước và đưa tin cho các anh chị em đã có thể xuống núi về hợp tác với các anh chị em ở đây . Quân lo phương tiện cho tôi để tôi có thể đi vào ngày mai.

Lê Quân ngẫm nghĩ, rồi thưa :

- Thưa, tôi nghĩ đường bộ hay đường thủy bây giờ đều nguy hiểm . Có điều, mình đi đường bộ, nếu gặp bất
trắc, mình dễ xoay xở hơn , ý kiến cô thế nào ?

- Việc này có lẽ Quân biết hơn tôi, xin Quân lo giùm.

- Ðể tôi suy nghĩ và sẽ trình cô ngày mai .

Mai Lan ngập ngừng một lúc, rồi bất chợt hỏi :

- Quân có được tin gì về anh Dung không ?

Lê Quân vội đáp :

- Tôi cũng đang định thưa với cô về chuyện đó .Tôi được liên lạc của anh Dung cho biết là anh ấy đã tới xin gặp Ðức Giản Ðịnh ở Thanh Hóa, nhưng Ngài chưa quyết tâm. Kíp đến lúc có tin Ngài Ðặng Tất hàng giặc thì Dung lo về thu xếp việc nhà . Anh Dung đã gặp thân phụ để trình bày điều hơn lẽ thiệt, nhưng nghe đâu Ðặng tướng công gạt đi và chỉ nói là ngài đã có chủ đích , con trẻ không được bàn vào .

Mai Lan băn khoăn :

- Quân đã biết tâm can của tôi rồi . Dung cứ nghĩ là phải giúp tôi khôi phục nghiệp nhà . Ôi cái nhà mối mọt đã ăn ruỗng rồi , có dựng lại nó cũng chẳng đứng vững được tới dăm ngày . Tôi phải gặp lại anh ấy .

Lê Quân buồn bã :

- Trong tình thế hiện tại, anh ấy chưa muốn gặp cô đâu , à mà cô còn nhớ Nguyễn Cảnh Dị không ? Dung đã liên lạc được với hắn ta .

Mai Lan hơi vui :

- Thế hả, anh đó cũng là tay khá đấy . Càng hay cho chúng ta , tôi nghĩ chúng ta cứ phải như thế, kết hợp được càng nhiều bạn hữu bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu . Thôi, chúng mình đi nghĩ đi .

Lê Quân thực quyến luyến nàng, nhưng cũng đành đứng dậy chia tay .

Ðã sang canh ba rồi mà Mai Lan vẫn chưa chợp được mắt. Qua cánh cửa sổ mở rộng, nàng lặng ngắm mảnh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo treo ngang mái lầu , lòng buồn không bút nào tả . Không lúc nào bằng lúc này, Mai Lan cảm thấy nỗi cô đơn vô bờ . Ðại sự thì chồng chất những khó khăn, hiểm nghèo, gần như không lối thoát, mà người có thể chia xẻ gánh nặng đang chịu trên vai nàng thì không một ai. Lê Hoàng Quân, có thể, nhưng anh ta còn quá nhiều việc phải lo cho tổ chức, khiến không có thời giờ để đóng góp những ý kiến về đường hướng, chiến lược cho Ðại Cuộc. Dầu sao nàng cũng là đàn bà, tài thao lược còn sơ cạn, mà Ðại Cuộc lại cần những tay kiệt liệt, mưu trí hơn người mới mong có cơ may cứu nước trong thời ngửa nghiêng này. Càng nghĩ, Mai Lan càng thêm bối rối .

Ðặng Dung, anh cả của Tổ Chức Anh Hào Phù Trần , người mà nàng đang đặt hết hy vọng cho tương lai của đất nước thì mỗi ngày mỗi xa . Hiện nay, chàng như đang hụp lặn trong những nỗi thống khổ tình nhà, nợ nước . Có một người cha hàng giặc giữa lúc quốc biến là một điều nhục nhã không thể nào gột rửa . Dù nàng, dù anh em hào kiệt trong nhóm có khoan dung biết mấy, cái uy tín ban đầu của chàng chắc cũng không thể nào còn nguyên vẹn. Vì thế, Dung cứ lúng túng mãi trong vùng Nghệ An, Thanh Hóa như muốn làm một cái gì để chứng tỏ tấm lòng son sắt của mình . Chỉ còn một hy vọng cuối cùng là Mai Lan phải làm sao tìm cho được cuốn Võ Kinh Binh Thư Yếu Lược của Ðức Hưng Ðạo , và nhất là bộ Vạn Kiếp Tông Bí Truyền là một bộ kỳ thư rất quí giá chỉ được lưu truyền trong các Vương Tôn nhà Trần giữ những địa vị như Quân Sư mà thôi. Sách này là một của báu gia truyền, không được phép tiết lộ ra ngoài, do đó ít ai được biết tới. Mai Lan cũng chỉ nghe truyền thuyết về nó, chứ thực sự nàng chưa từng được thấy. Dù là của Gia Bảo, nhưng nàng nguyện rằng, vì sự mất còn của Ðất Nước, tương lai của Dân Tộc, nếu Trời Phật độ cho nàng tìm được chúng, nàng quyết tâm trao sách cho kẻ hiền tài để mưu đồ Ðại Cuộc. Người mà nàng hiện nay đặt hết tin tưởng là Ðặng Dung , trang thanh niên anh tuấn mà Mai Lan vừa thương yêu, vừa kính phục.
Logged
Mathew1990
Thành viên
*
Bài viết: 841


« Trả lời #19 vào lúc: 06 Tháng Sáu, 2011, 04:31:42 PM »

Ðang lúc lòng ngổn ngang trăm mối, bỗng có tiếng gõ cửa rất nhẹ làm Mai Lan định thần .

Ở giường bên, hai nàng Cúc, Hồng cũng đã bừng tỉnh, nhỏm người dậy, nghe ngóng. Như một con mèo trườn mình trước địch thủ, nàng Cúc nhè nhẹ tiến gần cửa, sẻ hỏi :

- Ai ?

Một giọng thì thào :

- Thưa, Lão Mai đây.

- Có chuyện gì vậy lão ?

Giọng nói trở nên thận trọng :

- Thưa có việc khẩn cấp, thiếu chủ tôi muốn trình cùng Công Chúa .

Cúc quay nhìn lại phía Cô Chủ như chờ đợi. Mai Lan sẻ nói :

- Ðược

Lão Mai nói nhanh :

- Xin cảm ơn Công Chúa, Thiếu Chủ tôi đang chờ Ngài ở dưới phòng khách .

Mai Lan xuống nhanh khỏi giường :

- Lão nói với ông ấy, tôi sẽ xuống ngay bây giờ .

Có tiếng chân dời gót rất nhẹ nhàng, chứng tỏ cho Mai Lão cũng là một cao thủ có hạng.

Mai Lan vô phòng trong rửa mặt thay đồ rất mau, rồi trở ra, bảo hai cô thể nữ :

- Hai con cứ nghỉ đi, để mai mình còn nhiều việc phải làm .

Hồng nói nhanh :

- Ðể chị Cúc nghỉ, cô cho con theo hộ giá .

Mai Lan ân cần đáp :

- Thôi khỏi, cứ ở trên này, khi nào cần ta sẽ gọi .

Nói xong, nàng nhẹ nhàng mở cửa, đi nhanh xuống lầu

Lê Quân đã đợi Mai Lan ở ngay lối đi. Sau cái cúi đầu chào, Lê Quân khẽ nói :

- Có việc quá khẩn cấp nên đã phiền Cô .

Mai Lan gạt đi :

- Ðừng khách sáo, Quân .

Lê Quân nhanh nhẹn hướng dẫn nàng vào một căn phòng nhỏ ở sau phòng làm việc . Một bộ trường kỷ khảm xà cừ, nhỏ hơn những bộ bình thường, kê ở giữa phòng. Một dĩa đèn dầu một ngọn vừa đủ sáng.
Lão Mai đã pha được trà, bưng ra hai chén nước khói bay nghi ngút, hương sen ngào ngạt.

Lê Quân ngồi đối diện với Mai Lan, không để mất thì giờ, chàng vào ngay câu chuyện :

- Trình Cô, tình hình ở Ðông Quan vừa có những biến chuyển rất quan trọng và thực bất lợi cho ta, tôi muốn được thỉnh ý Cô.

Rồi không cần để cho nàng hỏi, Lê Quân tiếp :

- Từ tối hôm qua, các cửa ngõ ra vào Cố Ðô Thăng Long đã bị phong toả, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Không những chỉ có một vạn quân của tướng Minh là Trần Tuấn, mới đây lại được tăng viện thêm năm ngàn quân kỵ nữa. Vì thế mà Ðông Ðô gần như bị vây hãm ngặt nghèo.

Ngừng một lúc, Lê tiếp :

- Ðồng thời, một nhóm không nhỏ người Việt địa phương, bỗng nhiên xuất hiện với băng đỏ trên cánh tay phải, được chỉ huy bởi những kẻ lạ mặt, hợp tác với quân giặc kiểm soát các nơi nội thành. Những kẻ này tự xưng là quân binh của Triều Ðình mới nhà Trần .

Mai Lan ngắt lời :

- Có lẽ chúng tìm tôi ?

Lê Quân khẽ reo lên :

- Công Chúa thực nhạy cảm . Ðội thám sát của ta cho tôi biết chúng tìm bắt Cô, mà nghe đâu chúng cũng
đã phong thanh được một ít tin tức về tổ chức của nhóm ta nữa .

Mai Lan uất hận :

- Ðây chắc chắn là mưu đồ của Dương . Tôi biết trước là có ngày hôm nay mà . Thực không còn ngôn từ
nào để nói về hắn nữa .

Lê băn khoăn :

- Việc đã rất gấp, xin Cô định liệu.

Mai Lan rất bình tĩnh :

- Tạm thời chúng ta phải cố gắng bảo toàn lực lượng , hết sức tránh những đụng độ với giặc. Trong khí thế đang lên của chúng, sự đụng độ chỉ là trong chọi với đá, và chúng ta rất dễ bị lộ hình tích và không tránh khỏi bị tận diệt. Quân ra lệnh gấp cho các anh chị em tìm mọi cách lẩn tránh cho đến khi ta tìm được một biện pháp an toàn đưa nhóm thoát khỏi vòng kiềm tỏa của giặc.

Ngừng một lát, nàng tiếp :

- Anh Vũ Quán cũng không thể là nơi tôi trú chân được nữa . Việc đi Vạn Kiếp tạm hoãn . Tôi không thể rời Ðông Quan trong cảnh huống này của nhóm được .
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM