Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: Kỷ niệm 5 năm ngày Diễn đàn chính thức hoạt động (31/5/2007 - 31/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 24 Tháng Năm, 2012, 07:09:05 AM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Một số trận đánh trên chiến trường K  (Đọc 101054 lần)
0 Thành viên và 5 Khách đang xem chủ đề.
cuu_binh_tre
Thành viên

Bài viết: 1


« Trả lời #290 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2011, 12:32:43 PM »

Buồn quá, em cũng là lính F2 ( d15 ) năm 1982 nhưng lại không đđược tham gia các trận đánh bên K.
Logged
china
Thành viên
*
Bài viết: 424


« Trả lời #291 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2011, 01:14:31 PM »

Buồn quá, em cũng là lính F2 ( d15 ) năm 1982 nhưng lại không đđược tham gia các trận đánh bên K.
Vậy là Bác may mắn đó chứ!
Logged
lethanh80
Thành viên
*
Bài viết: 207


« Trả lời #292 vào lúc: 20 Tháng Ba, 2011, 01:56:20 PM »

Buồn quá, em cũng là lính F2 ( d15 ) năm 1982 nhưng lại không đđược tham gia các trận đánh bên K.
Vậy là Bác may mắn đó chứ!
may mắn quá đi chứ.Hồi đó bác cuubinhtre nhập khẩu f2 chứ lộn sang 307 thì biết đâu đã an tọa trên........rùi.Hi hi
Logged
hungf10
Thành viên
*
Bài viết: 68


« Trả lời #293 vào lúc: 14 Tháng Tư, 2011, 08:19:32 AM »

Buồn quá, em cũng là lính F2 ( d15 ) năm 1982 nhưng lại không đđược tham gia các trận đánh bên K.
Grin Grin "chú" ccb trẻ này hăng máu quá."Người trong cuộc muốn thoát ra",vậy mà có  người còn muốn "dô" .Chiến tranh do con người tạo ra,"chiến tranh" cũng là điều con người sợ và ghét, luôn không muốn nó xảy ra.Chiến tranh nó tạo ra cho lính tráng những "niềm vui" đến quái đản- mong bị thương để thoát khỏi chiến trận.Tôi còn nhớ lúc xe chở tôi cùng đồng đội vào mặt trận gặp xe chở thương binh ra. một bác thương binh dơ tay cụt cuốn băng với nét mặt hồ hởi hét với bọn tôi:"Các đồng hương đi khỏe nhé,tớ may mắn nên tớ ngược đây".Rôi khi đòng đội tôi, cùng cơ quan bị tăng nghiến mất hai ngón chân khi gặp tôi nó cười ,dơ chân ra khoe còn tôi thì chúc mừng cho nó thoát khỏi trận mạc một cách ngon lành.Cứ lâm trận thì bác ccb trẻ sẽ "dui" ,sẽ thấy mình may mắn đến nhường nào.Cái "buồn quá" của bác làm tôi muốn cười ra nước mắt Angry Angry Angry
Logged
Lethao1394
Thành viên
*
Bài viết: 328


« Trả lời #294 vào lúc: 14 Tháng Tư, 2011, 10:36:17 AM »

Nỗi niềm của người lính chưa được tham gia chiến trận mà,các bác cựu thông cảm cho.Khi đã tham chiến nhiều con người ta sẽ có những suy nghĩ khác nhau dù thắng hay thua dù bị thương hay giết được nhiều địch,suy nghĩ rất nhiều về những việc đã làm về số phận của 1 con người về tất cả vv...BinhYen 1960 có nói là mong cho đối phương chạy thoát khi BY quì bắn rất đúng yếu lĩnh ở cự ly gần,nhưng đối phương không thể thoát được.Vì sao Huh chỉ có thượng đế giải thích thôi.
Logged
binhyen1960
Moderator
*
Bài viết: 2762


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #295 vào lúc: 30 Tháng Tư, 2011, 02:21:41 AM »

Buồn quá, em cũng là lính F2 ( d15 ) năm 1982 nhưng lại không đđược tham gia các trận đánh bên K.
Vậy là Bác may mắn đó chứ!
Đúng là bạn Cựu binh trẻ là người may mắn thật , thời đó 1982 không phải ai cũng được an nhàn như bạn nếu là lính .
 Chiến tranh chẳng hay ho gì cả , ở đó có máu và nước mắt người lính , cái oai hùng chẳng thấy đâu chỉ có gian khổ vất vả đến mức không còn thiết sống nữa , nếu không nghĩ đến Tổ quốc , Đất nước VN mình trong đó có cuộc sống của cả những người thân yêu của mình thì chỉ muốn ném súng đạn đi mà về với gia đình dù có sống nghèo khổ cũng thấy vẫn hơn .

 
Grin Grin "chú" ccb trẻ này hăng máu quá."Người trong cuộc muốn thoát ra",vậy mà có  người còn muốn "dô" .Chiến tranh do con người tạo ra,"chiến tranh" cũng là điều con người sợ và ghét, luôn không muốn nó xảy ra.Chiến tranh nó tạo ra cho lính tráng những "niềm vui" đến quái đản- mong bị thương để thoát khỏi chiến trận.Tôi còn nhớ lúc xe chở tôi cùng đồng đội vào mặt trận gặp xe chở thương binh ra. một bác thương binh dơ tay cụt cuốn băng với nét mặt hồ hởi hét với bọn tôi:"Các đồng hương đi khỏe nhé,tớ may mắn nên tớ ngược đây".Rôi khi đòng đội tôi, cùng cơ quan bị tăng nghiến mất hai ngón chân khi gặp tôi nó cười ,dơ chân ra khoe còn tôi thì chúc mừng cho nó thoát khỏi trận mạc một cách ngon lành.Cứ lâm trận thì bác ccb trẻ sẽ "dui" ,sẽ thấy mình may mắn đến nhường nào.Cái "buồn quá" của bác làm tôi muốn cười ra nước mắt Angry Angry Angry
Công nhận bác hungf10 nói đúng tâm lý của người , nhưng không phải là tất cả ai cũng vậy đâu . Grin
- Đại đội trưởng của tôi bị thương bung bét vì dính mảnh DKZ75ly ở cự ly gần , "cà" bay mất một quả , đầu thằng em nhỏ cũng mất nốt , chân trái mảnh băm dọc đùi , tay trái dính nặng đến giờ vẫn khèo bàn tay . Vậy mà còn hét tôi : Băng cho tao để còn đánh nhau tiếp , đến khi máu ra nhiều quá xỉu luôn báo hại tôi phải vác anh ấy chạy về C bộ , chỉ chậm 5 phút thì vận tải họ chuển tử sỹ ra khỏi trận địa xong là bị vây không ra vào chốt được nữa thì bị thương nặng như anh ấy chỉ có chết vì Y tá hết thuốc giảm đau và kháng sinh chống nhiễm trùng vết thương .
 Tôi hôm đó chậm hơn anh ấy 1 nhịp khi anh ấy phát lệnh tấn công đánh lấy lại hầm bị mất lúc sáng nên còn ở dưới công sự chưa bật khỏi đó , chứ không thì cũng dính cùng thủ trưởng quả đạn DKZ đó .
- Người nữa ở cùng số nhà cùng phố với lão Tung677 hắn tên Hòa Te đi cùng đoàn với tôi , cùng huấn luyện 1C và cùng về một trung đoàn , nó ở D9 , lính đại liên , thằng này đen và tóc xoăn như Pốt . Khoảng tháng 10 11.1978 chốt đơn vị nó bị địch đánh khá mạnh , cả C hy sinh bị thương gần hết chỉ còn đâu hơn chục người , nó bị thương ở đầu và trên người nhưng không đến nỗi phải rời trận địa vẫn trụ được tốt , nó quyết định không đi viện mà ở lại cùng anh em giữ chốt với lý do rất đơn giản là : Nếu nó đi viện không còn ai khá hơn nó chỉ huy khẩu đại liên của đơn vị .
 Chỉ thế thôi khiến CTV D9 xúc động mà lệnh cho hậu cần D mang xuất đường sữa của mình lên chốt cho thằng Hòa te bồi dưỡng sức khỏe tiếp tục chiến đấu , nay CTV D9 đó đã là thiếu tướng Chính ủy QK3 và mới chuyển sang Cục Hậu cần BQP , anh ấy vẫn nhớ về thằng Hòa te trận đó . 

Nỗi niềm của người lính chưa được tham gia chiến trận mà,các bác cựu thông cảm cho.Khi đã tham chiến nhiều con người ta sẽ có những suy nghĩ khác nhau dù thắng hay thua dù bị thương hay giết được nhiều địch,suy nghĩ rất nhiều về những việc đã làm về số phận của 1 con người về tất cả vv...BinhYen 1960 có nói là mong cho đối phương chạy thoát khi BY quì bắn rất đúng yếu lĩnh ở cự ly gần,nhưng đối phương không thể thoát được.Vì sao Huh chỉ có thượng đế giải thích thôi.
Trận đó chúng tôi đánh nhầm phải lính F9 trên đường vào GP Thủ đô Phnom Pênh Lethao1394 ạ .
 Sư 9 mượn đường của F7 mà không có trinh sát bắt liên lạc trong khi chúng tôi có lệnh đánh từ hướng đó qua , trước đó ít phút lệnh của E xuống yêu cầu chặn đánh gấp . Khi vừa chạy ra khỏi cái cổng sắt thì xe địch lao tới , gần chục chiếc đèn pha sáng rực , C phó quỳ xuống quất ngay quả đạn B40 vào cái xe dogge , tôi quỳ 1 bên thì 1 bóng người lao khỏi xe xuống đường cách tôi chưa đến 10m , 1 2 người nữa cũng lao theo ngay lúc đó nhưng ở xa tôi hơn , điềm tĩnh điểm xạ khoảng nửa băng đạn vào những cái bóng người đó và tất nhiên người ở gần mình hơn quất trước . Đến khi họ kêu lên đau quá bằng tiếng mẹ đẻ chúng tôi mới biết và sững sờ trước một sự thật phũ phàng .
 Nhiều năm sau tiếng kêu đau đớn trong đêm đó còn văng vẳng bên tai tôi và tôi cũng từng mong cho đối thủ của tôi chạy thoát là vị vậy .
 Bắn lính Pốt lúc đó thì tôi chưa bao giờ mong cho nó chạy thoát cả , nếu nó có chạy thoát thì có lẽ do nó chưa hết số . Grin . Nhưng thật sự mà nói : Hạ xong địch thủ , tối đó về thật khó ngủ vì dù sao họ cũng là con người và chiến tranh thì những người lính buộc phải bắn giết nhau , mặc dù cá nhân họ với nhau không có hận thù .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
NAN
Thành viên
*
Bài viết: 7


« Trả lời #296 vào lúc: 01 Tháng Năm, 2011, 12:30:01 AM »

Khoản năm 1994-1995 cháu có xem 1 tác phẩm trên tivi kể về hồi ức của một bộ đội TNVN tham gia chiến trường K kể về tiểu đội của bác ấy bị vây không có lối thoát, trong tác phẩm cháu xem thì tiểu đội chiến đấu trong thiếu thốn về lương thực, đạn dược và chỉ còn chờ vào quân ta giải vây chứ đạn không còn để trụ lâu nữa, cuối cùng Pót nó đánh vào cả tiểu đội cầm cự đến viên đạn cuối cùng rồi từng người hy sinh, chỉ còn 1 mình bác tác giả là bị thương và rút được. Các bác các chú có rõ hay biết về hồi ức trên không nói rõ cho cháu biết với, vì dù gì lên ti vi cũng không thể bằng lời kể của các bác được.
Logged
H3 Hùng
Thành viên
*
Bài viết: 3317


Một thoáng Nam Sap


WWW
« Trả lời #297 vào lúc: 01 Tháng Năm, 2011, 12:47:28 AM »

Khoản năm 1994-1995 cháu có xem 1 tác phẩm trên tivi kể về hồi ức của một bộ đội TNVN tham gia chiến trường K kể về tiểu đội của bác ấy bị vây không có lối thoát, trong tác phẩm cháu xem thì tiểu đội chiến đấu trong thiếu thốn về lương thực, đạn dược và chỉ còn chờ vào quân ta giải vây chứ đạn không còn để trụ lâu nữa, cuối cùng Pót nó đánh vào cả tiểu đội cầm cự đến viên đạn cuối cùng rồi từng người hy sinh, chỉ còn 1 mình bác tác giả là bị thương và rút được. Các bác các chú có rõ hay biết về hồi ức trên không nói rõ cho cháu biết với, vì dù gì lên ti vi cũng không thể bằng lời kể của các bác được.

Chuyện trên tivi hoặc viết trong tiểu thuyết được xào nấu lung tung độ "thực" chẳng là bao đâu NAN ạ! Lính Pốt già đầu đánh nhau không tệ đâu, khả năng là bác kia đã bỏ trận địa tháo chạy hoặc lẫn trốn vào đâu đó nên thoát chết. Chứ Pốt mà yếu thế hơn nó, nó xung phong diệt gọn chứ để bác kia sống sót làm gì? Nó chẳng nhân đạo thế đâu, anh em mình hy sinh nằm đó nó còn chặt đầu hoặc băm nát cơ thể nữa đấy! Một tiểu đội đủ 9 người trên chiến trường K là điều hiếm có, thường 1 tiểu đội ở K bằng 1 tổ tam tam, hoặc đông lắm là 5, 6 người, sức chiến đấu cũng chẳng là bao đâu. Nếu Pốt tập trung đánh thì cũng nhanh "bứt" lắm Undecided

Trong topic "Tản mạn ngã ba Con Voi" phần 4 và 5, bác ducthao có kể về những trận đánh của số đông quân Pốt vào chốt giữ cầu của ta ở phía Nam ngã ba Con Voi, kết cục ra sao bạn từ từ vào xem sẽ rõ.. Thực tế chiến trường tàn nhẫn lắm NAN ơi! Mà đơn vị d2 e2 BP của bác ducthao thời đó là "đương kim" anh hùng đấy.
Logged

Còn một chút gì để nhớ để quên
hakham
Thành viên

Bài viết: 4


« Trả lời #298 vào lúc: 02 Tháng Năm, 2011, 03:54:21 PM »

 Trận này nghe quen quen, bác tường thuật nó xảy ra năm nào vậy. có phải 1979 khg?
Logged
binhyen1960
Moderator
*
Bài viết: 2762


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #299 vào lúc: 03 Tháng Năm, 2011, 08:34:18 PM »

Khoản năm 1994-1995 cháu có xem 1 tác phẩm trên tivi kể về hồi ức của một bộ đội TNVN tham gia chiến trường K kể về tiểu đội của bác ấy bị vây không có lối thoát, trong tác phẩm cháu xem thì tiểu đội chiến đấu trong thiếu thốn về lương thực, đạn dược và chỉ còn chờ vào quân ta giải vây chứ đạn không còn để trụ lâu nữa, cuối cùng Pót nó đánh vào cả tiểu đội cầm cự đến viên đạn cuối cùng rồi từng người hy sinh, chỉ còn 1 mình bác tác giả là bị thương và rút được. Các bác các chú có rõ hay biết về hồi ức trên không nói rõ cho cháu biết với, vì dù gì lên ti vi cũng không thể bằng lời kể của các bác được.

Chuyện trên tivi hoặc viết trong tiểu thuyết được xào nấu lung tung độ "thực" chẳng là bao đâu NAN ạ! Lính Pốt già đầu đánh nhau không tệ đâu, khả năng là bác kia đã bỏ trận địa tháo chạy hoặc lẫn trốn vào đâu đó nên thoát chết. Chứ Pốt mà yếu thế hơn nó, nó xung phong diệt gọn chứ để bác kia sống sót làm gì? Nó chẳng nhân đạo thế đâu, anh em mình hy sinh nằm đó nó còn chặt đầu hoặc băm nát cơ thể nữa đấy! Một tiểu đội đủ 9 người trên chiến trường K là điều hiếm có, thường 1 tiểu đội ở K bằng 1 tổ tam tam, hoặc đông lắm là 5, 6 người, sức chiến đấu cũng chẳng là bao đâu. Nếu Pốt tập trung đánh thì cũng nhanh "bứt" lắm Undecided
Bác H3 Hùng nói quân số 1 tiểu đội bộ binh bằng 1 tổ tam tam thì vẫn còn là "sang" rồi đấy . Grin
 Cứ thế nhân lên con số này thì ra mỗi B ít nhất chục người . Con số khá lý tưởng đối với lính chiến ngày đó . Grin
 3 thằng khi chiến đấu thì thường 1 súng B40 hoặc B41, 1 trung liên RPD, 1 AK , kèm nhau trong tác chiến và khi gác đêm nó cũng ngắn bớt khi ngủ cũng thấy yên tâm hơn , chứ thằng nào mới bị thương hy sinh mất rồi thì lạnh lưng lắm , cảm giác chông chênh hụt hẫng thiếu vắng cùng lo lắng  khiến nhiều người mất ăn mất ngủ vì thiếu quân số chiến đấu .
 Phim ảnh , hình tượng hóa , nhân cách hóa lên khiến những người lính chúng ta đôi khi thấy "hãi hùng"  Grin
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM