Lời tâm sự trước khi chia tay!
Xin được gọi một danh từ chung:
Mọi người thân mến!
Em lại ca cái bài cũ rích,

: làm việc giúp đỡ các gia đình LS được 4 năm - làm Moderator box Giúp đỡ tìm người được hơn 1 năm. Trong thời gian qua, em đã nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình của các anh em trong BQT, trên Diễn đàn Quân Sử Việt Nam mà nay là Diễn đàn Dựng Nước - Giữ Nước. Trong suốt thời gian ấy, em đã được sống, được may mắn đứng trong một đội ngũ anh em cùng tâm huyết - sở thích - đoàn kết thống nhất xây dựng Diễn đàn; được cống hiến hết mình, được thỏa tâm nguyện giúp đỡ các gia đình, các LS đã ngã xuống vì Tổ quốc. Trong suốt thời gian ấy, em đã lưu giữ được trong trái tim mình những kỷ niệm đẹp, hình ảnh không thể phai nhòa:
- được nghe, được kể, được hát và thẩm thấu những giọt nước mắt của bác Tranphu341, chị Đoan, anh Đoàn, chị H. Đ. về hai từ
đồng đội ;
- được chứng kiến những giây phút thăng hoa, bùng nổ của hai người lính bộ binh hai trung đoàn 64 anh em;
- được hò hét, được hòa giọng hát với trong tập thể hơn 50 người CCB - những bác, những chú - những người lính sinh viên thành cổ QT năm nào
- được sự chi viện, tiếp sức nhiệt tình của chú ptlinh, anh xồm, chú chiangshan, chú mác về tài liệu
- được nhận sự đóng góp, phản biện nhiệt tình, tâm huyết qua từng câu chữ, đoạn văn để ngõ hầu giúp những người lính đi xa chưa về được nhà của các bác Tuaans, Saigon Guider, R.X, dongdoi78, ongbom_f2, trucngon, q.trung,......
- được chia sẻ, được quan tâm: chú Tường lần nào cũng vẫn dặn đi dặn lại "mày đi QT đi, riêng mày chú vẫn để dành cho một xuất"; được biết những hồi ức, kỷ niệm của các chú, các anh lính đánh K, lính BGPB;
Diễn đàn là nơi em trưởng thành hơn, chín chắn hơn, sống có ích hơn và được bùng nổ hết cái tôi trong con người mình; là nơi được giao lưu và quen biết (mà hầu như chưa bao giờ gặp mặt) các bác, các anh, các chị.
Tuy vậy, cuộc sống không có ai nắm tay nhau tối ngày đến sáng; có quy luật sinh tồn. Trong suốt thời gian qua em đã dồn hết tâm sức vào một việc có ích, cùng anh em "
chung tay góp sức" - thế là đã được thỏa nguyện. Cũng đã đến lúc phải dừng lại, phải đánh giá lại mình, phải xem xét bản thân.
Em mới hơn 30 (vậy mà gọi điện thoại ai cũng bảo tưởng có tuổi rồi,

). Công danh sự nghiệp còn ở phía trước, hơn nữa cần phải lo cho mẹ con nó.
Vợ là người rất hiểu và tôn trọng em. Thế cho nên, hơn 4 năm qua, vợ đã để em được tự do: ngày đêm đọc sách, lên thư viện, cuối tuần gặp bác này hội CCB kia, tranh thủ lướt nét với các từ khóa tiếng việt tiếng anh để ngõ hầu có được một thông tin nhỏ nhoi cho các gia đình LS. Nhìn ánh mắt của vợ em hiểu đã đến lúc phải dừng lại, không thể để cô ấy mãi bươn chải lo gia đình, con gái cũng đã đến lúc cần định hướng - cần chỉ bảo, dạy dỗ,

. Em cũng cần phải lo kinh tế, lo cuộc sống sau này. Không thể lúc nào cũng sang nhà anh Đoàn ăn chực,

; không thể "lợi dụng" lòng tốt của bác mig... để kiếm tiền. Cuộc sống là tay mình dựng xây, tiền bạc là do mình lao động kiếm lấy, sức khỏe là do mình rèn luyện.
Có một điều rất thật là em không cân bằng được nữa: mỗi một trường hợp, một gia đình đưa lên là em lại ngồi, lại quyết tìm tài liệu, lại tổng hợp - phân tích - đối chiếu - tư duy và giải bài toán ấy dưới góc độ khoa học quân sự để lcó được đáp số hoặc một mệnh đề nào đó;
những lúc đấy em như lên đồng vậy,

. Mỗi một trường hợp em chưa làm được, chưa cung cấp được, chưa giải thích được thì cảm thấy rất áy náy, cảm thấy như mình thiếu nợ, cảm thấy trách nhiệm chưa làm tròn nhiệm vụ được giao dù không có ai bắt buộc đâu,

. Mỗi lần như vậy em lại miên man nghĩ, miên man suy tư, không thể tập trung vào công việc được. Điều đó ảnh hưởng quá lớn đến công việc, đến gia đình. Thế mới khổ!

Mấy ngày hôm nay em đã nghĩ rất kỹ và đưa ra một kế hoạch cho mình:
-
chính thức xin BQT thôi chức vụ Moderator box Giúp đỡ tìm người kể từ ngày 31/3/2012 tới đây. Trong thời gian từ nay đến đó, em sẽ cố gắng hết sức đưa các thông tin, dữ liệu cần thiết cho các gia đình LS. Bác nào muốn hỏi xin nhanh tay làm theo quy định, em sẽ chốt nhận trả lời đến ngày 27/3/2012 và trả bài cho đến hết 31/3/2012. Lúc đó chắc Phần 6 của chúng ta cũng đã về đích. Phần 7 sẽ mở ra một trang mới.

Mấy dòng, vài lời chia sẻ; mong mọi người hiểu và thông cảm cho em.
Thân gửi!
quangcan.