Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: 122 năm ngày sinh Bác Hồ kính yêu (19/5/1890 - 19/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 23 Tháng Năm, 2012, 12:30:26 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: 800 ngày trên Mặt trận phía Đông - Nikolai Litvin  (Đọc 10906 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:34:28 PM »

Sách do bác maseo bên TTVNOL (nick trên quansuvn.net là ma) dịch.

800 NGÀY TRÊN MẶT TRẬN PHÍA ĐÔNG
(800 days on the Eastern Front)


Hồi ức 01 người lính Nga về WW2

Nikolai Litvin

Dịch và biên soạn ra tiếng Anh: Stuart Britton


Cho những người lính của Chiến thắng!


CHƯƠNG 1: TÔI TRỞ THÀNH LÍNH ĐỔ BỘ ĐƯỜNG KHÔNG

Tôi sinh ngày 20/06/1923 tại làng Grigorevka, 40km về phía Nam thành phố Petropavlovsk, Đông Siberia. Bố mẹ tôi là nông dân và tôi là 1 trong số 4 con trai. Sau Nội chiến Nga, bố tôi làm thợ cơ khí chuyên sửa máy kéo.

Năm 1927, ông tôi và các chú thành lập 1 hợp tác xã. Họ làm nông trong 1 khu vực khoảng 5 km2. Nhờ khoản vay Nhà nước, họ có được 1 máy kéo, 1 máy cầy, 1 máy gặt và các máy móc nông nghiệp khác. Trong năm đầu tiên làm ăn tập thể, hợp tác xã đã có 1 vụ rất bội thu, nó đủ để trả khoản vay.

Cuối năm 1929, gia đình tôi chuyển đến Nikolaev bên Ukraine, ở đó bố tôi làm việc trong 1 nhà máy đóng tàu. Tôi bắt đầu đi học tại trường ở Nikolaev vào năm 1931. Năm 1933, Ukraine bắt đầu trải qua Nạn Đói Khủng Khiếp (*). Để gia đình khỏi chết đói, chúng tôi chuyển đến Omsk Oblast, tại đó bố tôi làm thợ máy trong 1 garage của nông trường Nhà nước Sovkhoz, chính ở đây tôi đã học hết lớp 4 và gia nhập Đội Thiếu niên cùng với 1 người anh. Tôi nhớ rằng khi đó thiếu khăn quàng, tôi và người anh đã viết thư cho Stalin: "Đồng chí Stalin, hãy gửi khăn quàng cho tôi và anh tôi." Ngay sau đó khăn quàng lại có bán ở cửa hàng, nhưng chúng tôi nhận được thư của chính quyền địa phương: "Các cháu bé, hy vọng là bây giờ các cháu đã có được khăn quàng của mình, nhưng trong tương lai yêu cầu các cháu ko được làm phiền Stalin với những chuyện như vậy."

(*) Nạn Đói Khủng Khiếp: 1 nạn đói lớn đã quét qua Ukraine đầu những năm 30. Hạn hán năm 1931 và 1932 đương nhiên là 1 lý do nhưng nhiều học giả cho rằng chính sách tập thể hoá cưỡng bức của Stalin mới là lý do chính. Nông dân Ukraine đã thịt hết gia súc và ngựa thay vì phải đem nộp vào nông trang tập thể. Các đại lý của Nhà nước tịch thu lương thực và các sản phẩm nông nghiệp để bẻ gãy sự chống đối của nông dân và cũng là để giữ cho những thành phố chính như Moscow và Leningrad được cung cấp đủ lương thực.

Vào lúc đó, bố mẹ gửi tôi về quê, Grigorevka, để giúp ông bà công việc trong hợp tác xã. Tôi học xong lớp 7 ở đó. Trong thời gian học, tôi được thanh niên địa phương chọn làm chỉ huy đội phòng vệ dân sự. Ngày đó, tôi nhận được rất nhiều huy hiệu từ Đội Thiếu niên, bao gồm cả các huy hiệu về quốc phòng, "Tay súng Voroshilov" (*), các huy hiệu về bảo vệ sức khoẻ, phòng hoá, huy hiệu "Sẵn sàng lao động và bảo vệ". Ko ai trong làng có được nhiều vinh quang như tôi! Tôi tổ chức dạy thanh niên bắn súng và tự vệ. Trường tôi đã giành giải nhất trong cuộc thi tại địa phương. Tháng 10/1938, tôi được kết nạp Đoàn Thanh niên Komsomol, bước chuẩn bị để trở thành Đảng viên.

Tháng 8/1939 tôi vào học Trường Kỹ thuật Petropavlovsk ngành Kỹ sư Địa kỹ thuật (Geotechnical). Đến mùa xuân năm 1941, chúng tôi đã kết thúc chương trình lý thuyết và bắt đầu học tại thực địa các phương pháp đo đạc địa lý. Lúc đó tôi 18 tuổi.

(*) Huy hiệu dành cho các xạ thủ ngoại hạng.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #1 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:35:17 PM »

CHIẾN TRANH BÙNG NỔ

Sáng Chủ nhật 22/06/1941, tôi trở dậy, học bài qua loa và mở radio. Vì lí do nào đó tôi ko nghe thấy chương trình dạy vật lý vẫn được phát trên radio vào buổi sáng thường nhật. Thay vào đó là bản hành khúc quân đội được phát liên tục. Cuối buổi sáng, bố tôi nghẹn ngào báo muốn gặp tôi và cùng nhau đi uống bia. Đó là 1 ngày ấm áp. Suốt buổi trưa, những bản quân nhạc trên radio được phát xen kẽ với 1 bản thông điệp Nhà nước. Bộ trưởng Ngoại giao Molotov nói: "Hỡi các công dân và nông trang viên ... Phát xít Đức đã tấn công chúng ta ... " 1 ý nghĩ lập tức xuyên qua đầu óc tôi: "Bố tôi sẽ là người đầu tiên bị gọi ra mặt trận, sau đó là em trai Alexander (Shurka), rồi đến tôi. Bố tôi và tôi sẽ trở về, nhưng Shurka thì ko." Và đó là những gì đã thực sự xảy ra. Shurka ít hơn tôi 2 tuổi.

Ngày hôm sau, khi chúng tôi đến trường, ban giám hiệu thông báo ngừng chương trình học đo đạc địa lý của chúng tôi. Các nam sinh phải lập tức chuyển sang học làm người lái máy kéo, các nữ sinh được gửi đến các xưởng máy kéo để phục vụ các nông trại trong khu vực. Tại sao lại là người lái máy kéo? Vì khi chiến tranh bắt đầu, tất cả người lái máy kéo hiện có đều bị đưa ra mặt trận, trong khi đó mùa màng vẫn cần thu hoạch. Vì vậy họ chuẩn bị để cho chúng tôi làm công việc đó.

Giám đốc xưởng máy kéo ở địa phương là người đã từng được nhận Huân chương Lenin. Trong 1 tháng, chúng tôi đã phải học rất vất vả cách làm thế nào để vận hành và sửa chữa những cái máy kéo và các máy móc khác. Sau đó ông ta gửi chúng tôi đến 1 nông trang tập thể để chuẩn bị cho vụ thu hoạch sắp tới. Khi đến nơi, chúng tôi phát hiện ra rằng chẳng có cái máy kéo nào sẵn sàng cho mình. Chúng tôi phải tự sửa lấy những chiếc máy kéo đã hỏng để dùng. Cuối cùng, tôi cũng được phân công lái 1 chiếc ChTZ - 1 loại máy kéo do Nhà máy Máy kéo Cheliabinsk sản xuất. Tôi lái chiếc máy kéo của mình chạy vòng quanh 1 lúc để lấy cảm giác, và đến tối giám đốc đến và tổ chức chúng tôi thành 1 đơn vị máy kéo.

Vụ thu hoạch bắt đầu, vì 1 số lý do, chiếc máy kéo của tôi chạy chậm hơn và luôn tụt lại đằng sau những chiếc khác. Tôi rất ngượng. Và vì thế, đêm đó tôi đã có 1 giấc mơ. Trong mơ, kỹ sư Zubkob, người đã dạy tôi về máy kéo, đến thăm đơn vị máy kéo của chúng tôi. Tôi hỏi ông, "Tại sao cái máy kéo của tôi chạy chậm thế?" Và trong giấc mơ của tôi, ông trả lời, "Hey, đồ ngu, kéo căng dây điều tốc ra, và cái máy của mày sẽ chạy nhanh hơn." Tôi bật dậy vào lúc 2h sáng, nhảy khỏi giường, chạy tới máy kéo, kéo căng dây điều tốc - và ngày hôm sau, máy kéo của tôi chạy nhanh hơn thật.

Tôi làm việc đến khi vụ thu hoạch kết thúc vào ngày 25/09/1941. Khi công việc đồng áng chấm dứt, chúng tôi trở về trường kỹ thuật để bắt đầu chương trình năm thứ 3 tại thực địa về trắc địa và đo đạc địa hình. Sau đó đột nhiên Chính phủ ra lệnh rút ngắn chương trình học từ 4 năm còn có 3.

Trong năm học thứ 3 giờ đã trở thành năm cuối, chúng tôi còn phải bận rộn với các khoá học về phòng vệ dân sự và lực lượng bán vũ trang. Tôi đã học kỹ năng tấn công đổ bộ đường ko, bao gồm nhảy dù và đổ bộ bằng tàu lượn. Các học viên khác học về phòng hoá hoặc súng phun lửa. Ở Chi Đoàn Komsomol chúng tôi thậm chí có hẳn 1 khẩu hiệu: "Mỗi đoàn viên phải có được 4 danh hiệu: Tay súng Voroshilov (cho khả năng bắn súng), Sẵn sàng Phòng ko, Sẵn sàng Lao động và Bảo vệ, và Sẵn sàng Bảo vệ sức khoẻ (Rediness for Anti-Air Defense, Labor and Defense, Sanitary Defense, dịch nghe hơi chuối các bác thông cảm Cheesy)

Cuối năm 1941, Phi đoàn 52 đến đóng ở thành phố chúng tôi. Họ đào tạo các phi công dân sự, bao gồm cả những người tình nguyện từ trường kỹ thuật của tôi. Thật tình cờ, khi chiến tranh bắt đầu, học tập tại trường kỹ thuật trở nên thoải mái chưa từng thấy, nhưng tôi đã ko biết được cái giá phải trả: việc đào tạo chỉ thoải mái với những đứa trẻ sẽ trở thành lính tiền tuyến.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #2 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:36:15 PM »

TÔI TÌNH NGUYỆN THAM GIA LỰC LƯỢNG ĐỔ BỘ ĐƯỜNG KHÔNG

Ngay sau khi kết thúc năm học cuối, họ cấp cho tôi 1 chứng chỉ để theo học tiếp đại học tại Pavlodar. Nhưng vào lúc đó, tôi lại muốn ra mặt trận, thậm chí tôi viết cả đơn xin thôi học ngay khi hoàn thành khoá học tại trường kỹ thuật. Tôi thường nghe thấy những người xung quanh nói: "Họ đã vứt bỏ tất cả! Hãy nhìn, họ vẫn đi tới!" Những lời nói đó làm tôi cảm thấy xấu hổ.

Vậy là tôi tới phòng tuyển quân và bắt đầu lải nhải thuyết phục họ cho đăng lính Hồng quân. Tay chính uỷ từ chối: "Khi nào cần, chúng tôi sẽ tìm đến anh." Nhưng đúng lúc đó, 1 viên trung uý đến để tuyển tân binh cho lực lượng đổ bộ đường ko. Tôi khẩn khoản yêu cầu anh ta. Anh ta hỏi: "Cậu là đoàn viên Komsomol?"

- Vâng, - tôi nói - tôi đã nhảy dù 37 lần, và tôi xếp hạng 3 trong 1 cuộc thi chạy vượt rào. Tôi còn có kinh nghiệm về tàu lượn và trượt tuyết.

Viên trung uý cảnh báo rằng lực lượng đổ bộ đường ko có tới 90% khả năng chết trong khi thi hành nhiệm vụ nhưng cũng nói nếu tôi vẫn muốn, anh ta sẽ nhận - chỉ với 1 điều kiện là tổ chức Đoàn thanh niên địa phương gửi 1 giấy giới thiệu.

Tôi chạy tới Đoàn thanh niên Komsomol địa phương và tìm thấy 1 người quen, Genka Uporov, đang ngồi ở đó. Anh ta cũng là cựu học viên trường kỹ thuật nhưng đã rời trường để tham gia "Cuộc chiến tranh Mùa Đông" chống Phần Lan và trở về với 1 cái chân què và 1 Huân chương Cờ Đỏ. Anh ta cố thuyết phục tôi đừng tham gia lực lượng đổ bộ đường ko nhưng dù sao cũng vẫn cấp cho tôi 1 giấy giới thiệu.

Ngày 20/09/1942, tôi được đưa tới Liubertsy, gần Moscow, để tham gia Lữ đoàn Đổ bộ đường ko số 1. Có 10 lữ đoàn như vậy đang được thành lập ở đó, theo lệnh của Stalin. (Ở đây Litvin có lẽ ko thể nhịn được 1 câu đùa) Ông ấy muốn dùng họ để chinh phục cả Châu Âu, và ném họ xuống tất cả các thủ đô Châu Âu. Hitler đã đi trước ông ta, điều đó đã được hắn thực hiện ở Pháp, Áo và Tiệp. Những người Mỹ cũng đã chinh phục nửa thế giới với đơn vị Ko kỵ số 82!

Tôi thấy có khoảng 40 lính tình nguyện từ thành phố của mình tại Liubertsy. Chỉ huy bổ sung chúng tôi vào 1 nhóm gồm những người vừa được ra tù vì các tội nhẹ: Chậm 20 phút - vào thẳng nhà tù. Họ tập hợp mọi người thành các phân đội theo mốt đó.

Ở Liubertsy, đầu tiên họ đưa chúng tôi vào nhà tắm và sau đó phát quân phục. Chính uỷ phân đội Tumarbekov ra lệnh chọn 100 người cho 1 đơn vị đặc biệt - tiểu đoàn cối độc lập trực thuộc Lữ đoàn bộ. Tôi được phân vào tiểu đoàn này.

Vào lúc đó chúng tôi ko có pháo, và chúng tôi phải mang vác tất cả mọi thứ kể cả súng cối. Mỗi người mang 1 tiểu liên PPSh và 1 dao Phần Lan, 2 lựu đạn (1 chống tăng, 1 chống bộ binh), 500 viên đạn, 1 xẻng công binh, 1 bi đông nước và 1 hộp đồ ăn. 1 số người vác nòng cối; những người khác vác đế.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #3 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:36:58 PM »

MẶT TRẬN TÂY BẮC: DEMIANSK VÀ STARAIA RUSA

Mùa đông năm 1942, Tập đoàn quân số 16 thuộc Cụm tập đoàn quân Bắc của quân đội Đức chiếm giữ 1 mấu lồi đâm sâu vào chiến tuyến Nga ở Demiansk. Tổng hành dinh quân đội Nga đã chú ý đến mấu lồi này và chuẩn bị loại trừ nó nhưng là trong 1 cuộc phản công nhằm vào nhiều mục tiêu rộng lớn hơn. Tổng hành dinh hy vọng các cuộc tấn công đồng thời do các lực lượng của Mặt trận Tây Bắc là Tập đoàn quân Xung kích số 1 và Tập đoàn quân số 27 theo hướng đối diện sẽ tạo ra 1 hành lang cắt đứt cái túi Demiansk khỏi chiến tuyến Đức, dồn quân phòng thủ Đức vào 1 cái bẫy. Điều này cho phép Tập đoàn quân Xe tăng số 1 đánh xuyên ra phía sau quân Đức hướng về phía Stoltsy và Luga, bằng cách đó cô lập Tập đoàn quân số 16 Đức với đơn vị tiếp giáp về phía bắc của nó là Tập đoàn quân số 18 đang bao vây Leningrad.

Sư đoàn Đổ bộ đường ko Cận vệ số 4 của Litvin, 1 trong số các sư đoàn đổ bộ đường ko được thành lập theo "làn sóng thứ 2" trong cố gắng của Stalin nhằm xây dựng 1 lực lượng đổ bộ đường ko mạnh, được tăng cường cho Tập đoàn quân Xung kích số 1 thuộc Mặt trận Tây Bắc để giúp nó đủ sức mạnh tấn công vào phần phía Nam của hành lang Demiansk. Mặc dù tất cả được gửi đi nhưng 1 trung đoàn vẫn được để lại làm dự bị. Litvin đã tường thuật lại chi tiết những chuyện tồi tệ và sự khó khăn của ông như 1 điển hình mà những người lính trơn Nga ở mặt trận phải trải qua vào lúc đó. Đói là 1 vấn đề thật sự, thậm chí cả với những lực lượng đặc biệt như lính đổ bộ đường ko. Tại đó họ đã phải chiến đầu trong thời tiết mùa đông tồi tệ trên địa hình lầy lội và điều kiện giao thông ko thể chấp nhận được.

(Người dịch tiếng Anh)

Tháng 12 năm 1942, lữ đoàn đổ bộ đường ko của chúng tôi được tái tổ chức vào biên chế Sư đoàn Đổ bộ đường ko Cận vệ số 4 (*). Họ bỏ súng cối và thay vào đó là đại bác chống tăng 45mm cùng với dù cho pháo. Ngày 3/1/1943 đến cùng với lệnh cho chúng tôi ra mặt trận để gia nhập Tập đoàn quân Xung kích số 1 thuộc Mặt trận Tây Bắc đang đóng ở phía nam hồ Il''men. Chúng tôi gấp dù và xếp trang bị chiến đấu. Chúng tôi trải qua 1 đêm ở Khimki và sau đó di chuyển bằng xe lửa đến Klina. Khẩu đội tôi tiến vào ngôi nhà của Tchaikovsky, nhà soạn nhạc nổi tiếng, và phát hiện ra rằng bọn Đức đã sử dụng chuồng ngựa cho lũ ngựa của chúng. Chúng tôi cắm trại và ngủ đêm tại đó. Ngày hôm sau chúng tôi vượt qua Torzhok và đến Ostashkov, phía nam hồ Il''men. Khi tới nơi, chúng tôi nhận được đồ ăn nóng và ván trượt tuyết. Chúng tôi đợi ở đó từ ngày 13 đến ngày 15/1 để tập trung toàn sư đoàn. Ngày 15/1, sư đoàn di chuyển bằng ván trượt đến vị trí xuất phát tấn công - 1 điểm cách Staraia Rusa khoảng 20km về phía tây nam, phía đông Kholm.

Có đến hàng nghìn chiếc xe ở đây! Đầu tiên, 1 chiếc xe tải gây nên 1 vụ ùn tắc suốt dọc con đường. Tắc đường lúc này rất nguy hiểm - chúng tôi ko có phòng ko, và chúng tôi di chuyển thành 1 khối đông đúc đến mức nguy hiểm: 8 sư đoàn, 120.000 con người. Mệnh lệnh được đưa ra ngay lập tức: "Bắn tay lái xe!". Đến gần Astratovo chúng tôi dừng lại trong 1 khu rừng. Địa hình khu vực này rất ẩm ướt. Có sương mù nhẹ, nhiệt độ vào khoảng 20 độ F.

(*) Đó là lần thứ 2 trong năm 1942 Tổng hành dinh ra lệnh tái tổ chức các lữ đoàn đổ bộ đường ko. Tháng 6/1942, trong 10 lữ đoàn đổ bộ đường ko hiện có được lọc ra 3 lữ đoàn còn toàn bộ được bổ sung cho các sư đoàn bộ binh từ số 32 đến số 41 và gửi đến Stalingrad. Mùa thu năm 1942, Tổng hành dinh ra lệnh tập hợp 8 lữ đoàn đổ bộ đường ko mới. Tuy nhiên theo lời kể của Litvin, các lữ đoàn được tập hợp trong lần thứ 2 này đã được chuyển thành 10 sư đoàn đổ bộ đường ko Cận vệ. Họ đã được dạy kỹ thuật nhảy dù và đưa vào lực lượng đổ bộ đường ko nhưng thường xuyên đánh nhau như bộ binh.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #4 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:38:01 PM »

Tại đây sư đoàn chúng tôi nhập vào Quân đoàn bộ binh Cận vệ số 18, đó là 1 phần của Tập đoàn quân Xung kích số 1 trực thuộc Mặt trận Tây Bắc. Kể từ chiến dịch tiến công mùa đông đầu tiên năm 1941 - 1942, Tập đoàn quân Xung kích số 1 đã bị khoá chặt vào những trận chiến ác liệt với quân Đức để cố gắng cắt đứt "Hành lang Ramushevo" dẫn vào cái túi Demiansk. Họ đã chịu những thiệt hại nặng nề trong nhiều lần cố gắng cắt đứt tuyến hành lang này nhưng vẫn chưa thể đạt được mục tiêu. Trong những tuần cuối cùng của cuộc tấn công mùa đông năm 1942, Stalin và Tổng hành dinh muốn có 1 nỗ lực hơn nữa để cắt đứt tuyến hành lang và loại trừ mấu lồi Demiansk.

Trước cuộc tấn công, chúng tôi phải bảo vệ 1 tuyến đường độc đạo dùng làm tuyến tiếp tế cho các đơn vị ở tuyến đầu. Thức ăn ko hề được cấp. Chúng tôi tìm thấy 1 con ngựa chết và sống nhờ nó trong 2 tuần cho đến khi lương thực cuối cùng cũng được chuyển tới. Chúng tôi có 1 đại đội súng trường chống tăng PTR ở cùng với mình, nhiều người trong số họ vừa mới ra tù. Trung uý đại đội trưởng Tumarbekov 1 hôm đề nghị: "Hãy tập kích bọn Đức!"

Vấn đề là trên bờ trái sông Parusia, quân Đức và Phần Lan (*) đã cố thủ ở đó 1 năm rưỡi, được che chở bằng boongke và hầm hố. Con sông nhỏ vào lúc này đang đóng băng và bao phủ bởi tuyết và các xác chết đông cứng. Chúng tôi ngấm ngầm vạch ra 1 kế hoạch, sau đó trườn đến phòng tuyến Đức và đợi đến lúc chúng đổi gác. Mệnh lệnh đến, "Xông lên!". Những luồng đạn chéo cánh sẻ bắn như mưa trong suốt gần 2 tiếng đồng hồ. Chúng tôi nã đạn từ những khẩu 45mm của mình, tuy nhiên vào lúc đó đạn dược được cấp quá ít, chỉ 2 viên mỗi khẩu. Ko hiểu bằng cách nào nhóm đột kích đã chiếm được 1 kho thức ăn và mang nó về nguyên vẹn. Khi trời sáng, trung đoàn trưởng gọi Turmabekov lên và sạc cho 1 trận. Tuy nhiên đối với mọi người khác, anh ta đáng được tặng huân chương!

(*) Litvin giải thích các tay bắn tỉa Phần Lan được biên chế trong các đơn vị Đức trên Mặt trận Tây Bắc.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #5 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:38:10 PM »

Cuộc phản công tại mặt trận Tây Bắc bắt đầu ngày 26/1/1943 tại khu vực mấu lồi Ramushevo. Trận đánh đáng ra được bắt đầu ngày 15/1 nhưng đã buộc phải chậm lại vì những khó khăn trong việc tập hợp lực lượng do đường sá thiếu thốn trong 1 khu vực rừng rậm lầy lội. Ví dụ các sư đoàn đổ bộ đường ko số 1, 2, 3 và 4 đã đến đúng hạn nhưng pháo binh, tiếp vận, hậu cần ko có. Các đơn vị khác, bao gồm cả các lữ đoàn trượt tuyết, chỉ đến được điểm tập trung sau ngày 20/1.

Mục tiêu chủ yếu của Tập đoàn quân Xung kích số 1 là tấn công vào "cổ" mấu lồi Deminask từ phía nam, kết hợp với cuộc tấn công của Tập đoàn quân số 27 từ hướng đối diện của cái "cổ" này để cắt đứt nó, dồn các sư đoàn Đức vào trong 1 cái túi. Nhiệm vụ của Quân đoàn bộ binh 18 là chọc thủng tuyến đầu quân Đức và cắt đứt tuyến đường Staraia Rusa - Kholm ở gần các làng Lekhny, Karkachii, Pesok và Krivovitsa. Tuyến đường này là chìa khoá của tuyến giao liên bên sườn dẫn về phía sau chiến tuyến Đức. Đầu tiên chúng tôi sẽ phải mở 1 lỗ hổng trên chiến tuyến Đức, lực lượng cơ giới của Tập đoàn quân Xe tăng số 1 và Tập đoàn quân 68 dưới quyền chỉ huy của Trung tướng M.S.Khozin sẽ phát triển tấn công thẳng về hướng Stoltsy và Luga, thọc sâu vào sườn và phía sau Tập đoàn quân số 18 của Đức đang bao vây Leningrad.

Thật ko may, bọn Đức đã đoán trước cuộc phản công của chúng tôi. Trước khi trận đánh bắt đầu, quân Đức rút 1 số lượng lớn lực lượng và trang bị từ trong mấu lồi Demiansk ra để bố trí tại khu vực phía trước "vai" của mấu lồi - bên phải hướng tấn công của Quân đoàn 18 Bộ binh. Sự di chuyển này đã khiến Nguyên soái S.K.Timoshenko, chỉ huy Mặt trận Tây Bắc, bị bất ngờ, dường như ông ta đã đánh giá quá thấp khả năng của địch và quá cao khả năng của Tập đoàn quân Xung kích số 1.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #6 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:38:28 PM »

Tập đoàn quân Xung kích số 1 đã ko thể hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi đã cắt được tuyến đường Staraia Rusa - Kholm vào ngày tấn công đầu tiên ở gần làng Karkachii nhưng ko thể tiến xa hơn vì sức phòng thủ mạnh mẽ của quân địch. Thậm chí chúng còn phản công lại dữ dội và chúng tôi đã phải bảo vệ những thành quả nghèo nàn của mình trong 2 tuần. Lực lượng cơ giới của tướng Khozin đã ko thể có được khu vực xuất phát tấn công để phát triển kết quả chiến dịch và gặp phải vô số khó khăn khi di chuyển do bùn lầy. Cuộc tiến công nhanh chóng bị sếp xó, Tập đoàn quân Xe tăng số 1 của Katukov được rút về phía Nam bằng tàu hoả. Lúc đó chúng tôi ko biết rằng nó được đưa về Kursk.

Cuộc thử lửa đầu tiên của chúng tôi đã diễn ra tại đây, nhưng trong sư đoàn chỉ có Trung đoàn Đổ bộ đường ko Cận vệ số 9, được tăng cường 1 trong các khẩu đội pháo chống tăng của chúng tôi, tham chiến. Sư đoàn được giữ làm dự bị trong 1 khu rừng phía sau khu chiến khoảng 3km. Trong 2 tuần, phần lớn đám lính dự bị chúng tôi đi vác đạn cho các đơn vị pháo binh. Ko hề có vận tải cơ giới giữa kho đạn và các ụ pháo trong khi lũ ngựa thì chưa thuần.

Chúng tôi vẫn ở vị trí đó cho đến giữa tháng 3/1943, trong thời gian này các khẩu đội chống tăng của sư đoàn được thống nhất thành Tiểu đoàn Diệt tăng Cận vệ Độc lập số 6, nhưng tiểu đoàn này vẫn là 1 bộ phận của Sư đoàn Đổ bộ đường ko Cận vệ số 4.

Rồi có lệnh tới rút chúng tôi khỏi chiến tuyến và quay lại đường tàu để chuyển sang mặt trận khác. 5 sư đoàn đổ bộ đường ko - 2, 3, 4, 6 và 9 Cận vệ - cùng với toàn bộ các đơn vị pháo binh và công binh đang được phối thuộc dưới sự chỉ huy của Tập đoàn quân Xung kích số 1 bị rút khỏi Tập đoàn quân và được lệnh di chuyển về trung tâm nước Nga.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #7 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:39:28 PM »

Chúng tôi tập trung tại ga Soblago, ko xa Velikie Luki. Mọi người đều bẩn thỉu và ko được tắm rửa đã lâu, rận có ở khắp nơi. Trước khi đi ngủ (trong các lán dã chiến dựng bằng cành cây linh sam), chúng tôi ngồi hơ quần áo quanh đống lửa trại. Lũ rận nổ lép bép y như những quả lựu đạn nhỏ. Người ta mang băng đạn và quân phục mới phát cho tất cả những binh sĩ đang có mặt ở ga Soblago, sau đó đưa tất cả về Moscow trên những toa tàu hoả. Tại ga Khovrino, chúng tôi có cơ hội được đi tắm, nhận trang bị và quân phục mới dành cho mùa hè, và sau đó chúng tôi được đưa tới Kursk, nơi Hồng quân đã tạo được 1 mấu lồi lớn đâm vào chiến tuyến Đức trong cuộc tấn công mùa đông vừa rồi.

Khi chúng tôi đang di chuyển thì ở Elets cách đó gần 5km nhiều máy bay ném bom Đức bất ngờ tấn công, chúng bổ nhào xuống đường tàu như những con diều hâu. Chúng tôi chỉ có vài chiếc máy bay tiêm kích bảo vệ trên đầu. Ban chỉ huy bèn quyết định rẽ trái vào 1 nhánh đường tàu đi về Kastorniia, nhờ đó sư đoàn tôi cùng với 1 trung đoàn pháo tránh thoát trận bom và đến làng Kliuchi an toàn.

Lúc đó là giữa tháng 4/1943, nhiều người đang cày trên các cánh đồng. Chúng tôi muốn giúp họ nhưng đã nhận được câu trả lời: "Quy định ko đề cập đến chuyện đó. Hãy yêu cầu chính uỷ ấy." Chính uỷ Kleshchev là 1 người khôn ngoan: "Cho đến giờ quy định ko đề cập gì đến chuyện này, chúng ta sẽ vận dụng sáng tạo quy định về lao động cộng sản ngày thứ 7 để đáp lại sự giúp đỡ của nhân dân." Theo cách đó chúng tôi đã giúp nhân dân địa phương 1 tay trong công việc đồng áng.

Vào lúc đó, các loại xe cộ Mỹ bắt đầu được chuyển đến với số lượng lớn theo Hiệp ước Thuê - Mượn (Lend - Lease). Hồng quân cần thêm nhiều lái xe cho tất cả số xe này. Tôi được đưa vào 1 khoá hướng dẫn lái xe. Trong vòng 4 hay 5 ngày gì đó, người hướng dẫn bị điều đi bỏ mặc tôi lại đó dạy những người khác cách làm thế nào để vận hành bộ chế hoà khí. Từ lúc đó tôi thực sự trở thành 1 người trợ giảng. 2 tuần sau những chiếc xe của chúng tôi đã được đưa tới - xe jeep Mỹ nhãn hiệu Willy. Chúng tôi lái thử chúng chạy vòng quanh. Từ lúc này tôi có thêm trách nhiệm làm tài xế bên cạnh những bổn phận vốn có đối với 1 pháo thủ, và tôi được thiên chuyển về Khẩu đội 3 Tiểu đoàn Diệt tăng Cận vệ Độc lập số 6.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #8 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:40:02 PM »

CHƯƠNG 2

KURSK

Sau thất bại tại Stalingrad, quân Đức quyết định đánh 1 trận báo thù tại 1 khu vực gần Moscow: mấu lồi Kursk. Trong các trận đánh từ tháng 1 đến tháng 3 Hồng quân đã chọc thủng tuyến phòng ngự Đức tại khu vực này, 1 số nơi tiến được tới 150 - 200km tạo nên 1 mấu lồi hình bầu dục trên chiến tuyến, hơi thót ở phần cổ do các mấu lồi của quân Đức ở phía bắc tại khu vực Orlovsk và ở phía nam gần Belgorod. Từ những khu vực này và theo 2 hướng từ bắc và nam mấu lồi, quân Đức quyết định giáng 1 đòn hướng về phía Kursk, khép miệng thành 1 cái túi trong có có cả triệu quân ta. Nếu chúng thành công, con đường đến Moscow sẽ mở toang vì khi đó chúng tôi gần như ko có lực lượng nào khác ngăn chúng đến gần Moscow.

Logged

IN PAUL WE TRUST
Paul the Octopus
Thành viên
*
Bài viết: 537


St. Paul


« Trả lời #9 vào lúc: 15 Tháng Bảy, 2010, 12:40:23 PM »

CHUẨN BỊ PHÒNG THỦ

Để chuẩn bị chống lại cuộc phản công của quân Đức, Tổng hành dinh ra lệnh thiết lập 1 hệ thống phòng thủ rộng và nhiều tầng. 5 tuyến công sự được xây dựng, mạnh nhất trong số đó là các tuyến thứ nhất, thứ 2 và thứ 3. Mỗi tuyến công sự bao gồm đường hào, hào nhánh, hỏa điểm pháo chống tăng, và ngay tuyến đầu bố trí pháo chống tăng, súng trường chống tăng, mìn chống tăng. Giao thông hào được nối giữa các tuyến phòng thủ với nhau, thêm vào đó các hầm trú ẩn cho bộ binh cũng đang được xây dựng. Điểm cơ bản của kế hoạch là khi xe tăng Đức xông lên sẽ chỉ có súng chống tăng và các pháo thủ vừa đánh vừa lùi về phía sau, trong khi đó bộ binh và súng máy sẽ rúc xuống hào và chỉ nổi lên khi trận đánh với xe tăng đã qua.

Nhiệm vụ của 5 tuyến phòng thủ là tiêu diệt càng nhiều càng tốt xe tăng, pháo tự hành và bộ binh địch. Chúng tôi muốn hút khô máu lực lượng tấn công Đức. Chỉ khi quân địch đã kiệt sức và mất khả năng kiểm soát cuộc tấn công chúng tôi mới bắt đầu phản công.
Logged

IN PAUL WE TRUST
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM