- Năm người, hai thằng tao với ông L. bê trưởng, ông T. bê phó với thằng Toàn nữa.
- Bọn tao rình ở dưới chân đồi từ đêm hôm kia, chờ bọn chốt trên đỉnh sáng hôm sau xuống lấy nước. Phục kích ngay gần suối, hai bên đường mòn xuống suối. Gần 9 giờ rồi vẫn không thấy gì, sốt ruột quá ! Biết đâu nó lại không lấy nước ?
. . . . .(còn nữa)
CHUYỆN VII BẮT TÙ BINH (Tiếp và hết) . . . .
- 9 giờ mới thấy một thằng tò tò gánh hai cái thùng đi xuống. Đi mỗi một thằng lại chẳng súng ống gì cả. Đợi nó vào trong vòng vây, tao nhảy ra trước mặt nó, chĩa súng. Nó quăng thùng định chạy ngược lên thì đã thấy ông L, hai bên lại có 3 người nữa. Ông L. bảo nó nằm xuống, để hai tay ra sau gáy. Thế là hai thằng xông vào đè nó mà trói thôi.
- Bọn tao tra hỏi ngay tại chỗ. Nó có một tiểu đội 8 thằng chốt trên đó. Chiều qua hai thằng về đại đội lấy thực phẩm, thư từ . . . . Nó bảo nó biết mình sắp đánh. Thằng này cũng gấu, nó bảo các chốt của chúng nó vững chắc lắm, có hầm kiên cố, lại ở trên các điểm cao mình khó mà đánh được. Tức quá, tao đấm cho nó một quả vào mồm, máu chay be bét. – Thằng Quynh nó nóng tính thật (sau này lúc ở gần Bà Rịa, bắt được hai thằng đang giải đi một thằng hơi có vẻ kháng cự, nó đòm liền rồi đạp con người ta xuống rệ đường).
- Bọn tao nút khăn mùi xoa của ông L. vào mồm nó, trói nó vào cây rồi phục tiếp. Bắt thêm thằng nào từ trên chốt xuống cũng được hay hai thằng đi lấy thực phẩm cũng được. Một lúc thì thấy hai thằng đi lấy thực phẩm về đang dịnh đi lên chốt. Cái thằng bị trói mất dạy lại kêu lên ú ớ để báo cho đồng bọn. Hai thằng kia quay đầu định chạy. Bọn tao đòm chết luôn. Lục xoát các tài liệu, lấy một ít đồ hộp. – Thằng Sơn chen vào:
- Thằng Quynh nó quay lại bin cho thằng kia một trận, bắt tháo giày đi chân đất.
- Nhưng mà chán lắm mày ạ ! – Quynh thở dài.
- Gì mà chán ?
- Từ lúc đó tao không thấy thằng T. đâu, nó đi lạc. Bê phó gì nó !
- Sao mày lại nói thế ? đi lạc là chuyện thường mà !
- Lạc gì mà lạc ! Bọn tao về đến đại đội một lúc thì nó cũng về, tay lại băng bó nữa chứ. Nó bảo nó bị bắn. Thế có láo không chứ ! làm gì có thằng nào bắn. Chỉ có bọn tao bắn, bọn nó có bắn gì đâu ! Nó ở . . . . chuyển về, cũng làm a trưởng như tao. Chỉ được cái nịnh giỏi, được lên bê phó vênh mặt lắm, lúc nào cũng quát nạt. Mà cũng quát thằng khác thôi đ. . . giám quát tao. Rồi Quynh tiếp, một thôi một hồi:
- Thằng này đ. . . có hột dái, về xê mình làm trinh sát sợ quá. Nó lỉnh đi đâu, làm bọn tao vừa phải giữ tù binh, vừa phải tìm nó. Tìm mãi không thấy, ông L. mới bảo thôi, nếu không dẫn được tù binh về là không hoàn thành nhiệm vụ. Chắc nó đợi bọn tao đi xa mới tự bắn vào tay. Tao truy nó, nó cứ ấp a ấp úng. Tao mà báo lên, khám thấy hơi thuốc súng AK là nó chết ngay. – Sơn gạt đi:
- Thôi ! Bọn mình biết với nhau thế thôi, báo làm gì, cho nó về quê đi. Mà mày cũng đừng kể chuyện này với ai nữa nhé. Ông L. ông ấy cũng dặn rồi. Có hay ho gì đâu ?!
Mấy chục năm rồi, không ai biết tin tức gì về T. cả, mấy thằng đồng hương cũng bảo không tìm thấy nó. Chỉ biết là nó bị thương, được ra luôn, có về quê. Sau đó thì không rõ. . . .
HẾT CHUYỆN VII