Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: 122 năm ngày sinh Bác Hồ kính yêu (19/5/1890 - 19/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Năm, 2012, 05:08:37 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Chiến trường K - Hướng Sư đoàn 7 Bộ Binh (Mũi chính diện... PP - Phần 4)  (Đọc 81734 lần)
0 Thành viên và 3 Khách đang xem chủ đề.
quyenkh
Thành viên
*
Bài viết: 1557


« Trả lời #190 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 12:01:13 PM »

 Hế hế cái nước thum thủm do lá cây và xác các loài cá khi mùa khô bị phân hủy mình cũng phải uống thôi , đọn vị em ngày ấy mỗi người được phát một lọ thuốc khử trùng của Mỹ , nên cái nước đen xì thối hoắc ấy cho mươi viện vào cái gô inox khuấy lên rồi để lắng chút ực luôn , thà thối chút nhưng khỏi chết vì khát .
 Trên đường hành quân đánh núi Xanh hướng Mondonkiri , khoảng 9 giờ tối khát cháy cổ bò vào áp sát hế hế thấy vũng nước vục nón chơi luôn , nuốt trôi khỏi cổ mấy con thủy tức lạo xạo loi ngoi trong miệng ... phu vội phun vàng  , cái đìa nước này thế mà quân ta và Pốt thi nhau chiến từ tối 28 tết cho đến mùng 5 tết mới xong , tính theo âm lịch thì đơn vị em phải chiến 2 năm mới xong cái đìa này  Grin
Logged
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 2760


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #191 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 12:58:50 PM »

 Chuyện ngoài lề một chút xong nó cũng bổ xung thêm cho bài viết và chuyện này không phải của đơn vị BY nên mọi chuyện cũng chỉ là được nghe Hải trắng lính D9 E209 kể lại .
                    _______________________________________________________

 Khi D7 đánh đến cái con suối cạn vách đất đứng sâu 5 6m qua bên kia là cánh rừng dầu thưa , núi đá nhỏ trồng lên nhau và đã diệt gọn gần 20 tên địch trong buổi sáng sớm hôm đó .
 Theo đội hình luồn sâu của cả E209 thì D8 đi chính giữa và D9 đi ngoài cùng cánh trái còn D7 đi cánh phải , trong đội hình toàn E là quá rộng nên BY chỉ nói được ở hướng mà mình biết , mình tham gia , nhiệm vụ của C2 là bắt liên lạc với D8 và lính C2 chúng tôi đã hoàn thành được nhiệm vụ đó .
 Bên hướng D9 khi càn vào đến mục tiêu đã vấp phải sự chống cự của địch , khi đó tiểu đoàn trưởng D9 là anh Thục nguyên D trưởng thông tin D25 của F7 xuống thay cho anh Nguyễn Khắc Siêu đã hy sinh tại cửa mở hướng đường 10 Donxo , trận đánh đã diễn ra không mấy ác liệt xong nó không hề "ngon ăn" như bên D7 lúc đó .
 Sau khi đánh bật bộ binh của lính Pốt ra khỏi vị trí đó thì D9 tổ chức càn truy kích địch ngay khi đó , đội hình D9 đi sâu vào trong khoảng 5km nữa thì bất ngờ gặp 1 chiếc xe tăng địch trước mặt , xe tăng địch cũng nổ máy bỏ chạy sau khi bắn trả bằng 12.8ly và đại liên nhưng chỉ chạy được 1 2km thì xe hết xăng nằm lại tại chỗ , anh Thục dẫn lính D9 lên một lần nữa đụng xe tăng địch anh Thục khi đó rút súng ngắn K54 đeo bên người đứng trực diện với tăng địch bắn 3 phát K54 rồi hô lính D9 xung phong , lính D9 ào ào xông lên làm lính tăng của Pốt hốt hoảng bỏ xe chạy , thành tích bắt sống 1 xe tăng địch trong trận này là của D9 E209 và câu chuyện về anh Thục dùng K54 bắn xe tăng địch được anh em D9 kể cho nhau nghe như một câu chuyện đùa mà có thật . Lính F7 nhiều người biết chuyện này .
 2 chiếc xe tăng nữa của địch bị lính E165 sau này bắt sống cả 2 xe liền , chúng chạy hết xăng rồi đào hầm chôn xe chỉ để thò tháp pháo lên trên , khi gặp lính 165 càn tới chúng cũng chống trả quyết liệt , sau do hết đạn chúng vứt xe bỏ chạy .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
TimeBreak
Thành viên
*
Bài viết: 839



« Trả lời #192 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 02:01:08 PM »

Những cái xe mà ta bắt sống được thế này thì ta có dùng không ạ ?
Logged
thaynhin
Thành viên
*
Bài viết: 151


« Trả lời #193 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 04:11:42 PM »

Phỏng đoấn thôi Bạn TB nhé !Với được của qui mà,có đủ xăng đầu và sau khi kiểm tra độ an toàn là Tăng pot lại thành xe yêu qui của ta ngay!Nếu hậu cần kỹ thuật không đáp ứng thì số phận tăng địch thế nào bạn đoán được,nhưng tiếc vô cùng phải không bạn.Mình suy ra từ mấy khẩu DK và pháo 105 mà cách BY thu được!Thắng địch mà,còn gì sướng bằng!
Logged
Hai Ruộng
Thành viên
*
Bài viết: 1175


« Trả lời #194 vào lúc: 29 Tháng Tư, 2010, 05:25:32 PM »

 Mừng chiến thắng của đơn vị Bình Yên . Hôm nào phổ biến thêm kinh nghiệm tìm nước để các bạn trẻ sau nầy học tập nhé
Logged
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 2760


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #195 vào lúc: 05 Tháng Năm, 2010, 10:53:14 PM »

 Sau đêm đó sáng ra D7 chúng tôi được tắm rửa một trận thoải mái , BCH tiểu đoàn rời về con suối cạn hướng C3 , các C bộ binh cũng tự động rút theo cho gần nước tiện cho lính tắm rửa nghỉ ngơi . Những cái giếng được lính đào chi chít trên cái suối đó , người này múc nước cho người kia tắm , những bộ quần áo rách nát bẩn thỉu hôi hám mùi mồ hôi được lính tranh thủ giặt thay quần áo mới , nhìn lại đội hình D7 chúng tôi cũng ngon đấy chứ sạch sẽ bóng bẩy đẹp trai lên rất nhiều , không còn khó coi như mấy hôm trước nữa .
 Chiều hôm đó chúng tôi có lệnh hành quân quay ra , lúc đầu thì không biết đâu nhưng sau này kết nối những sự việc những đoạn đường mà lính đã đi qua thì phán đoán với nhau là khi đó có lệnh cho E 209 quay ra  , đường về không đi theo đường cũ mà cua một vòng càn quét quay ra , theo hướng bên phải đội hình mà càn mà đi từ sau buổi trưa hôm đó . Vẫn rừng và trảng xen kẽ , vẫn bình độ đồi cây , vẫn khe suối tre gai mà hành quân tác chiến .
 Chiều hôm đó chúng tôi có gặp dân trong rừng , phần lớn họ là phụ nữ và trẻ con người già với xe bò đồ đạc lỏng trỏng gánh gồng , họ sợ sệt nhìn chúng tôi xong lính chúng tôi cũng chẳng làm gì họ , tổ dân vận của D7 tụt lại giải thích cho họ hiểu chính sách của ta kêu gọi họ quay về quê hương làm ăn sinh sống rồi cũng đi luôn , chúng tôi hành quân như vậy đến chập tối thì có lệnh dừng lại một kế hoạch mới với những tình huống mới , yêu cầu nhiệm vụ mới đang chờ chúng tôi .
 Chúng tôi dừng lại giữa rừng buổi  chiều tối hôm đó , lại lo cơm nước nhận kế hoạch mới , tôi theo anh Hồng về tiểu đoàn bộ , BCH tiểu đoàn họp gấp với đầy đủ cán bộ quân sự cấp C và bộ phận trực thuộc trên E điều xuống phối thuộc . Tình hình không còn khả quan như lúc chiều mà tin phong phanh chúng tôi sẽ quay ra nữa , anh Phước D trưởng người nhỏ bé trải rộng tấm bản đồ ra rồi nói :
- Báo cáo các đồng chí , theo tin mới nhận được từ E , một đơn vị của địch số lượng ước chừng khoảng 150 tên ( 1 tiểu đoàn ) từ hướng Âm leeng chạy ra tại vị trí này (anh chỉ vào bản đồ ) theo trinh sát của ta báo về địch rất mạnh với hỏa lực phần lớn là DKZ75ly , chúng đang hành quân theo hướng này nên cấp trên ra mệnh lệnh yêu cầu D7 chúng ta ngay đêm nay sẽ hành quân về hướng này ( chỉ ) , trước 9h sáng mai chúng ta phải có mặt tại vị trí này bố chí đội hình chờ đón lõng đánh địch , theo bản đồ từ vị trí chúng ta dừng chân đến mục tiêu khoảng trên 20km .
 Tôi lưu ý các đồng chí nhắc nhở anh em bộ đội , địch khá mạnh với hỏa lực cực mạnh , các tiểu đoàn bạn cũng đã nhận lệnh kéo cả về đây cùng chúng ta tiêu diệt nhóm tàn quân của địch .
 Phương án đánh địch sẽ có thông báo sau , kế hoạch hành quân vẫn như cũ . Cơm nước xong là chúng ta lên đường ngay .
 Anh em tôi về đến C bộ C2 là tổ chức họp phổ biến nhiệm vụ mới cho cán bộ cấp B ngay , chiều nay theo tin vỉa hè lính đang được rút ra nghỉ ngơi sau mấy ngày tác chiến bây giờ lại có tin quay lại khiến nhiều người thấy nản nhưng trước nhiệm vụ được giao không ai dám nói gì , người lính chỉ biết tuân lệnh và phục tùng . Đêm nay lại là một đêm luồn sâu vất vả .
 Đêm luồn sâu vẫn giống như những đêm khác , cơm no nước uống đầy đủ gạo và đạn cũng vơi đi sau mấy ngày tác chiến nên cũng không vất vả quá như những đêm trước . Sáng ra trước 9h chúng tôi đã đến mục tiêu đã định , đó là một con đường đất khá rộng trong rừng , chiều ngang mặt đường khoảng 5 6 m chạy dài đi tới đâu đó thì chúng tôi không rõ , đội hình D7 nằm dải ra phục kích trên con đường này nằm lùi sâu vào trong rừng khoảng 50 70m , C2 nằm ngoài cùng bên phải đội hình , các B bố trí xen kẽ cùng hỏa lực , các xạ thủ B41 B40 nằm sau những gốc cây gần đường nhất , từ đây có thể quan sát khá rõ mọi hoạt động đi lại trên đường , chúng tôi lặng lẽ nằm yên tại đó đến khoảng 11h trưa hoàn toàn không có bất kể mộ động tĩnh gì trên con đường đó , ngoài đường chiếc ô tô Hồng Hà còn mới nguyên nước sơn xanh ngắt với bộ lốp xe bị cắt hết chỉ còn chơ la găng nằm im lìm nơi đầu con dốc .
 Địch không đi về hướng này có thể nhận định của chúng ta sai và cũng có thể địch đã đi qua khi chúng tôi chưa kịp đến vị trí này , chúng quanh khu vực này cũng không hề nghe có tiếng súng của những đơn vị bạn gặp địch . 11h trưa chúng tôi có lệnh khác tiếp tục hành quân bỏ vị trí này cắt ngang qua bên kia đường đi sâu vào rừng , chúng tôi đã đi thông buổi trưa như vậy đến khoảng 3h chiều thì nhóm trinh sát dẫn đầu bất ngờ chạy quay trở lại báo cáo tình hình là đã gặp địch trước mặt , địa điểm trước mặt là cái trảng trống nhỏ , rừng thưa cây gỗ dầu nhỏ với những bụi tre cùng cây dại lúp xúp , đội hình D7 tản rộng chuẩn bị đánh , tin gặp địch đã được nhanh chóng báo về E , các tiểu đoàn bộ binh của E209 cũng loanh quanh đây thôi , họ cũng khẩn trương bỏ mũi của mình theo lệnh E dồn về hướng D7 .
 Lúc này D7 đã bố trí đội hình xong nên xin lệnh trên chủ động nổ súng tấn công trước tạo thế bất ngờ và trên E cho đánh theo phương án D7 đã vạch ra , lệnh đánh đã được truyền bằng máy thông tin PRC25 xuống các C bộ binh trong D7 , đội hình C2 đã vận động lên sát mép trảng nhỏ này từ đây người lính C2 gần nhất có thể quan sát thấy địch đang ở bên kia trảng , một tốp địch đang nghỉ chân sau một đoạn đường hành quân thì đúng hơn , chúng ngồi nghỉ dưới những gốc cây , tôi bám C trưởng Hồng cùng thằng Điều thông tin ở khoảng cách mép trảng gần cả trăm mét nên chẳng thấy gì cả nhưng theo anh em bò ra nằm sát mép trảng nói lại thì địch bên kia trảng phát hiện ra chúng tôi bên này nên lập tức nhốn nháo , thế là các đơn vị thi nhau nổ súng , khẩu DKZ75ly đi phối thuộc cùng C2 bắn ngay 2 phát , cối 60 của C cũng bắn vài quả , khẩu 12.8ly cũng giật hàng tràng cùng ..cùng uy hiếp địch , lính bộ binh từ tất cả các C cũng nổ súng ròn rã từng tràng RPD và AK xen lẫn vài phát đạn B41 B40 . Sau vài giây hoảng loạn ban đầu bị đánh bất ngờ địch bắt đầu bắn trả bằng những loạt AK cùng đạn B tuyệt nhiên không hề thấy phát đạn DKZ nào của chúng bắn sang cả , chúng hoàn toàn yếu thế sau vài loạt đạn cầm cự rồi bỏ chạy để lại vài xác địch cũng vũ khí , lúc này hỏa lực dừng bắn cho lính bộ binh vận động qua trảng , chúng tôi vận động qua thật nhanh , vừa chạy vừa bắn mở đường chẳng mấy chốc chúng tôi qua được bên kia trảng , các đơn vị được lệnh truy đuổi đến cùng , cứ vậy các C bộ binh tràn nhanh lên phía trước mà đuổi những vị trí nào nghi ngờ có địch là tập trung hỏa lực bắn mở đường vượt lên , cả D7 trên đường truy đuổi diệt thêm vài thằng lính Pốt bỏ chạy nữa khi chúng hoảng loạn chạy mất phương hướng tránh mũi này thì đâm đầu vào mũi kia . Một trận đánh thắng ròn rã chúng tôi quay lại vị trí đã gặp địch , sau khi chiếm lĩnh vị trí này thì D bộ dừng lại đây , bộ phận anh nuôi hậu cần cũng ở lại vị trí này bởi vậy chúng tôi phải quay lại đó , khi về tới đó cũng đã bắt đầu tối rồi , chúng tôi hể hả vui mừng sau trận đánh .
 Chiến lợi phẩm thu được của địch ngoài mấy khẩu súng AK với ít đạn của những thằng bị diệt tại chỗ ngoài ra còn thấy rất nhiều cây chuối mà chúng mang theo , những khúc chuối cỡ bằng bắp đùi dài độ 2m vứt chỏng chơ và sau đó chúng tôi mới được biết sự thật của những khúc chuối này :
 Nhóm trinh sát của E F gì đó mà chúng tôi không hề biết đã bám theo đám địch này , chúng cũng chỉ cỡ 50 tên nhưng trinh sát báo về khoảng gấp 3 lần , khi đánh chúng tôi biết và nhóm địch này chạy tóe ra gặp phải các tiểu đoàn khác trong E209 diệt nốt , số sống sót sau đó vứt súng chà chộn vào với dân đi về tuyến sau , nói chính xác chúng khoảng 1 đại đội , bọn này chạy thoát từ trong Âm leeng ra trên đường đi chúng khát nước quá nên gặp vườn chuối chúng chặt chuối vác theo ăn thay nước , lính trinh sát từ xa nhìn vào thấy chúng vác cái gì đó dài như nòng pháo DKZ75ly nên báo về E địch hỏa lực cực mạnh toàn DKZ . Bởi vậy chúng tôi đang trên đường hành quân ra phải cấp tốc lộn vào lại hợp đồng tác chiến cùng các tiểu đoàn bạn trong E209 đánh trận này .
 Chúng tôi được một mẻ cười ra nước mắt với mấy ông trinh sát , đúng là mấy ông trông gà hóa cuốc xong cả D7 chúng tôi cũng diệt được hơn chục thằng lính Pốt trận đó . D7 lùi lại khoảng 2km rồi dừng lại nghỉ đêm tại đó sáng hôm sau có lệnh quay ra đường lộ đỏ nơi trước đây chúng tôi đã ở có cái giếng nước và là F bộ của F9 cũ khi bắt đầu chiến dịch đánh Âm leeng .
 Một đêm hiếm hoi chúng tôi được ngủ ngon giấc giữa rừng núi và lính chúng tôi không mong gì hơn thế .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 2760


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #196 vào lúc: 11 Tháng Năm, 2010, 11:07:22 PM »

 Đêm hôm đó cả D7 chúng tôi co cụm lại nghỉ ngơi , các C bộ binh đóng chốt chung quanh còn D bộ nằm giữa đội hình , giữa các C và D bộ cũng rất gần nhau khoảng cách chỉ vài trăm mét , lính hữu tuyến dải dây thông tin tập trung về D bộ , cách đấu dây thế nào cũng không rõ nhưng khi một máy nào quay gọi là tất cả cùng đổ chuông và cái máy của C2 chúng tôi thường ở ngay bên cạnh đại đội trưởng nên đôi khi ai đó gọi nhau là tất cả cùng biết , lính hữu tuyến thì không thể rời máy rồi cứ chuông reo là phải cầm mấy nghe khiến thằng lính hữu tuyến cằn nhằn suốt , máy vô tuyến thì đã hợp đồng rồi khi nào nổ súng hoặc có thông báo qua hữu tuyến mới lên máy , thời đó chuyện pin máy đã bắt đầu gặp khó khăn , những cục pin zin cho máy PRC25 bắt đầu khan hiếm , chắc của Mỹ hay quân đội VNCH để lại chúng ta đã dùng hết nên phải cải tiến dùng pin Văn điển hoặc Con Ó đấu một băng khoảng 20 cục liên tiếp vào với nhau để dùng , vừa to cồng kềnh phải buộc bên ngoài máy vừa pin yếu thời gian sử dụng không được bao nhiêu , khi lính vô tuyến thay pin mới thì pin cũ cũng chẳng còn dùng cho đèn pin hay nghe đài được bao nhiêu , về cuối thời gian thì máy cứ ọ ẹ rất khó nghe khiến mấy thằng vô tuyến cứ gân cổ lên mà gào mà gọi khi tác chiến . Thật là lính con nhà nghèo thì khổ cả trăm đường .
 Lính mệt mỏi tranh thủ nghỉ ngơi ấy vậy mà có người vô ý cứ gọi từ c này qua C kia xin gặp thằng này thằng nọ , nếu là chuyện chiến đấu hay của công việc thì chẳng nói làm gì toàn hỏi nhau những chuyện vớ vẩn riêng tư làm bực mình những người khác , cả chiều nay tôi thấy dáng dấp anh Hồng có vẻ mệt mỏi vậy mà tối đến nằm nghỉ cũng không yên , tý lại chuông điện thoại tý lại chuông đổ tràng dài , bực mình anh Hồng ngồi dậy khỏi võng vớ máy nghe qua rồi quát chửi ầm lên :
- Này ! Mày ở C nào ? Tao Hồng đại trưởng C2 đây , nói cho mày biết máy thông tin là của quân đội phát xuống phục vụ chiến đấu không phải thứ để chúng mày nghịch hay gọi nhau nói chuyện vớ vẩn đâu nhé , gọi linh tinh vừa làm lộ bí mật vừa gây ảnh hưởng đến người khác , tao nói không nghe tao sang tận nơi đánh cho một trận đấy , kể cả đại trưởng của mày để cho mày vô kỷ luật như vậy tao cũng đánh chứ đừng nói là mày . Liệu hồn .
 Sau lần anh Hồng chửi ấy thì mới đỡ chuyện máy hữu tuyến gọi linh tinh , bọn lính hữu tuyến cũng e dè hơn không dám cho mọi người gọi nói chuyện lăng nhăng của cá nhân nữa .
 Nửa đêm hôm đó đang ngủ ngon giấc thì có chuông máy hữu tuyến , thằng lính hữu tuyến gọi anh Hồng dậy nghe máy , anh Hồng lẩm bẩm :
- Lại chuyện gì nữa đây ?
 Thế rồi thấy anh im lặng ngồi nghe máy , được nửa chừng thì thấy anh dùng tay che máy rồi gọi tôi dậy đi báo cán bộ B về C bộ họp gấp , đánh thức anh em dậy chuẩn bị hành quân tác chiến . Tôi vội chạy xuống các B báo các B trưởng lên họp gấp rồi trở về lặng lẽ tháo võng buộc lại ba lô súng đạn của mình , cũng cứ tưởng đêm nay sẽ có một đêm ngủ nghỉ trọn vẹn chẳng ngờ nửa đêm có lệnh mới , anh Hồng buông máy là lính hữu tuyến thu dây ngay chúng tôi chẳng biết chuyện gì , sao mà vội vàng thế không biết , khi các cán bộ B lên đến nơi chỉ với 1 mệnh lệnh ngắn gọn chuẩn bị hành quân tác chiến , mọi chi tiết sẽ thông báo sau .
 Khoảng 15 phút sau thì thấy nhóm anh Phước D trưởng cùng tác chiến Thành heo , trinh sát  D7 xuống đến C2 , lại bản đồ trải ra dùng đèn pin soi rồi vẽ góc độ đường hướng cắt rừng mà đi vài phút sau chúng tôi lên đường . Cứ như vậy chúng tôi đi tới sáng thì tới một trảng trống khá rộng và ở bên kia trảng thấp thoáng lính mình đi lại , đội hình D7 dừng lại bên này trảng lúc này chúng tôi mới được biết bên kia trảng là lính của E209 với các C trực thuộc , chúng tôi từ xa được gọi về gấp ngay trong đêm để nhận nhiệm vụ mới , có thể hiểu E bộ tiền phương của E209 cũng chỉ quanh quẩn đâu đây , chúng tôi chờ xe tăng đến để cùng hợp đồng tác chiến .
 Tới khoảng 8h sáng thì chúng tôi nghe tiếng động cơ của xe tăng từ hướng ngoài trảng vọng vào , một số anh em ngồi gần mép trảng chạy ra ngó xem rồi quay về báo có 3 xe tăng của mình đã đến , vẫn mấy bác lính tăng cũ mà lần trước đã từng phối thuộc cùng chúng tôi nhưng lần này theo sự phân công nhiệm vụ của anh Phước thì C1 sẽ bám xe tăng còn C2 đi cánh trái C3 sẽ càn bên cánh phải đội hình , từ vị trí này đi thêm đến hết trảng qua vài trăm mét nữa là gặp con đường đất không rộng lắm rồi cứ thế bám con đường mà hành quân , C2 đi bên trái phía trong rừng vào sâu trăm mét , C3 đi bên phải đường , từ vị trí của đường hành quân hướng C2 có thể nhìn rõ lính C3 đi bên kia đường , C1 bám trên xe tăng hoặc đi bộ phía dưới đường còn lại C5 và D bộ đi sau cùng , cứ như vậy chúng tôi đi bám theo con đường đó đến tận trưa không gặp bất kể một nhóm địch hay người dân nào , con đường trước mặt vắng hoe xa tít mãi chẳng biết bao giờ mới có lệnh dừng lại đây , lính thì mệt mỏi và đã thấy chán nản cái chuyện đi giữa rừng khơi khơi mãi thế này . Cũng khoảng 12h trưa thì thấy mấy căn nhà lá cũ nát bên đường xiêu vẹo , ở khoảng cách 200m nhìn tới những người lính đi đầu đội hình chẳng phát hiện ra điều gì mới mẻ , vẫn không một bóng người chúng tôi tới đó rồi dừng lại , lính tăng đổ quân xuống rồi liên lạc với cấp trên của họ rồi xin lệnh rút , họ nhanh chóng để lại chúng tôi ở đó rồi quay xe về theo đường cũ , lính D7 được cho nghỉ nấu cơm ăn nghỉ ngơi đến 2h chiều rồi quay ra , đường quay ra chúng tôi không theo đường cũ mà đi về theo hướng của C3 , từ đây phải cắt rừng mà đi , cũng ở đây chúng tôi nghe bên hướng đó ì ùng tiếng súng ở tầm rất xa .
 Cơm nước nghỉ ngơi 2h chiều là chúng tôi lên đường , cắt rừng hướng C3 mà đi , cũng đi cả tiếng đồng hồ thì thấy khói cùng đám cháy trước mặt , mùa khô cây cỏ lá cây gỗ dầu rụng xuống cũng khô rất dễ gặp lửa là cháy , lá trúc nhỏ phía ngang bụng cháy rất nhanh , từng mảng từng mảng rừng cháy và sau khi đám cháy qua đi chỉ còn lại gốc cây gỗ dầu phía dưới cùng từng cụm gốc cây trúc nhỏ , tàn than bay lên không trung cùng hơi nhiệt nóng rực giữa trưa mùa khô , bụi than bay bám vào người lính cộng với mồ hôi ra rịn rịn nơi mặt và cổ khiến mặt mũi ai trông cũng như hề , không phải một người hề mà cả một tiểu đoàn toàn là thằng hề . Những đám rừng cháy này cây gỗ dầu vẫn sống bình thường , những cây trúc bị cháy sát gốc nhưng sang mùa mưa là nó lại đâm chồi mới và chỉ cần sau vài trận mưa đầu mùa cây cối lại xanh um lên ngay , sau này tìm hiểu về đám cháy này chúng tôi mới được biết đấy là hướng càn quét của D8 , họ gặp địch và lính D8 bắn B41 B40 để lửa đuôi nòng súng phụt ra bám vào lá khô gây thành đám cháy lan dần , địch phát hiện ra khai thác triệt để trò này bằng cách khi gặp chúng ta chúng sẽ vừa đánh vừa bỏ chạy , chạy tới đâu đốt rừng tới đó , nhiệt nóng của lửa sẽ làm giảm tốc độ truy đuổi của quân ta và chúng cũng chẳng mong gì hơn thế để có thêm thời gian chạy cho thật nhanh , cũng bằng kinh nghiệm đó sau này đơn vị ra lệnh cho lính B41 B40 khi bắn xong là phải dập tắt lửa cháy ở phía sau lưng mình không để thành đám cháy .( lính VN chúng ta chiến đấu trên đất K vừa làm nghĩa vụ quốc tế vừa kiêm luôn cả những nhà bảo vệ môi trường tài nguyên của Campuchia từ những năm tháng đó ).
 D7 chúng tôi hành quân cắt ngang những đám cháy đó mà đi , chỗ nào cháy to quá thì tránh sang hướng không cháy để vượt qua , chỗ nào đám cháy nhỏ lửa len lét dưới chân thì bước đại lên trên lửa chỉ có khói làm mắt lính chúng tôi cay xè , nước mắt nước mũi dàn dụa , ai đó dùng tay quẹt ngang trên mặt là nhìn cái mặt chẳng khác gì mặt nạ , mùi thịt nướng ở đâu đó thơm thơm khen khét thế rồi người đi trước khựng lại tránh sang một bên rồi bước tiếp thì ra xác lính Pốt bị lính D8 tiêu diệt nằm đó khi lửa cháy qua thì dậy mùi , vài cái xác lửa cháy nham nhở quần áo nhưng vẫn nhận ra rõ là lính Pốt , đồng phục đen dép cao su lính K to rộng kiểu dáng thô thiển , khăn cà ma với dăm ba thứ vật dụng vương vãi , mặc xác mày nằm đó , cho mày nằm đó phơi sương phơi gió cho tới khi nào mày trở về với cát bụi và kể cả cái thân xác chúng mày làm mồi ăn cho các loại động vật hoang dã thì cũng mặc thây chúng mày với Trời Đất , giúp chúng mày mồ yên mả đẹp thì đó không phải là trách nhiệm của chúng tao .
 Tôi đã nghĩ vậy khi bước chân qua không một chút cảm xúc dù là nhỏ nhất .
 Tối hôm đó chúng tôi dừng lại giữa cánh rừng dầu vẫn như mọi lần chúng tôi đã gặp , một đêm yên tĩnh thật sự giữa rừng núi lính chúng tôi mệt mỏi lắm rồi cần có thời gian nghỉ ngơi cho lại sức và giấc ngủ vẫn luôn là thứ cần thiết và nhanh lại sức nhất . Các B bố trí canh gác để bảo đảm an toàn trong đêm , chuyện gác xách thì dù mệt mỏi bao nhiêu cũng không thể lơ là , đó cũng là sự sống còn của người lính điều này chúng tôi đã quá hiểu khi còn nằm ở BGTN .
 Sáng hôm sau chúng tôi ăn uống xong là lại tiếp tục hành quân , lúc này tin đơn vị tôi được hành quân quay ra ngoài đường đất đỏ đã được thông báo cho anh em , ai cũng mừng rỡ ra mặt , hơn tuần nay loanh quanh trong rừng sâu khó khăn vất vả đủ đường nay được tin quay ra thì ai chẳng mừng , chẳng vui , đoạn đường hành quân sẽ ngắn hơn bước chân người lính thấy vui hơn và cảm giác con đường về với mẹ cũng gần hơn .
 Trưa hôm đó dừng lại ăn cơm , mỗi người xuất cơm nắm mà anh nuôi đã chuẩn bị sẵn từ sáng , chẳng cần bát đũa mất thì giờ , mỗi người mỗi cục cơm với gói cá khô kho mặn cứ thế ngồi bẻ ra mà chấm mà ăn xong uống qua hớp nước ngồi nghỉ 10 15 phút là có thể lại tiếp tục đi được nữa rồi , bữa cơm trưa trên chiến trường của người lính đơn giản như vậy đấy . Nhưng có một điều ruồi , ruồi ở đây nhiều lắm , chẳng biết chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết , nếu ai ngáp một cái thì phải lấy tay che miệng lại không ruồi nó bay vào miệng , ngồi ăn cũng không yên với chúng , tôi phải bẻ cành lá cây vừa ngồi ăn một tay vừa cầm lá phe phẩy vậy mà chúng vẫn lăn xả vào cục cơm cùng gói đồ ăn kia mà tìm cách đậu vào kiếm trác ở khẩu phần ăn của lính , ai đó ăn xong trước thì tìm cách ngả lưng tý chút cũng không yên , ruồi đậu đầy mặt mũi bò tới bò lui buồn buồn trên mặt hay ở những chỗ tay chân , thôi đi khỏi chỗ này cho dảnh nợ ở đây làm gì cho ruồi nó bâu , thế rồi chúng tôi lại lên đường , càng đi gần đến cái bình độ cao thì càng nhiều ruồi và chính nơi đây được lính chúng tôi đặt cho cái tên là núi ruồi , một cái địa danh ất ơ nào đó quanh cái vùng vòng ngoài Âm leeng được gắn liền với những kỷ niệm của đám ruồi là chính ở đây , cái nơi mà lính gặp quá nhiều ruồi . Người đi trước mồ hôi chảy ra ruồi bám vào ba lô quần áo để hút mồ hôi có chút muối trong cơ thể toát ra , người đi sau nhìn tới chỉ thấy người đồng đội đi trước là một màu đen của ruồi , càng bước lên cao của bình độ đó càng nhiều ruồi , người lính chúng tôi đã mang vác nặng rồi lại phải cõng thêm 1 vài kg ruồi trên lưng nữa , tôi chợt nhớ ra đã từng đọc một cuốn sách nào đó nói về nạn ruồi cùng bệnh tật của một đất nước mới trải qua cuộc chiến tranh , hôm nay đây là cái thực tế của cuốn truyện đó đã được chứng minh nó đã từng có thật , chúng tôi vừa đi vừa đuổi ruồi cho nhau , người sau cầm cành lá phe phẩy đập ruồi cho người trước , chiến tranh đã để lại phía sau nhưng bẩn thỉu ô nhiễm nặng nề .
 Khoảng 4h chiều thì chúng tôi về đến gần con đường đất đỏ , chúng tôi lại trở về địa điểm khi bắt đầu xuất phát đó là khu vực cái giếng khu vực mà F bộ F9 trước đây đã từng đóng quân , cái dãy nhà với khóm xoài dậm rất mát ấy , nơi có căn hầm được đào rất chắc chắn nằm bên cạnh con đường chạy thẳng vào Âm leeng , tôi bám anh Hồng đi giữa đội hình C2 thì từ dưới hàng quân vọng lên tiếng nói rất to của ai đó :
- Âm leeng đã được hoàn toàn giải phóng .
 Chúng tôi hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì thì từ phía sau có người chạy ngược lên vừa chạy vừa hô rất to như vậy nhìn lại hóa ra thằng liên lạc của anh Phước , nó nhận được tin đó thì chạy vượt lên hàng quân thông báo cho các cán bộ C bộ binh tin chiến thắng nhưng vì quá vui mừng nó vừa chạy vừa hô vang tin chiến thắng đó , thế là cả tiểu đoàn 7 chúng tôi nhảy cẫng lên vui mừng , ba lô súng đạn quăng sang một bên ôm chầm lấy nhau mà hò hét nhảy múa , những chiếc mũ cối được tung lên mừng vui , ai đó quá phấn khích nổ vài loạt AK chỉ thiên ăn mừng thế là người khác cũng làm theo , tiếng đạn bắn chỉ thiên nổ loạn xạ đinh tai nhức óc , các cán bộ C D cũng quá mừng vui không nỡ ngăn cản anh em đang quá vui mừng vì tin chiến thắng , ai đó vừa chạy vừa hô :
- Sống rồi , chiến thắng rồi , hết chiến tranh rồi .
 Từ sỹ quan đến binh sỹ tiểu đoàn 7 chúng tôi mừng vui lắm . Cám ơn những người anh em F9 và E141 , những người anh em đã cố gắng hết mình cho trận chiến đấu cuối cùng này , chúng tôi đã giải phóng cái thành phố đầu tiên và các bạn là người giải phóng cái thành phố cuối cùng trên đất Campuchia , lịch sử sẽ luôn nhắc tới những bước chân của người lính chúng ta . Niềm hân hoan chiến thắng đã tràn ngập trong tim những người lính D7 chúng tôi khi đó và trong lòng ai cũng mơ về một ngày không xa những người con chiến thắng sẽ trở về với quê hương , Tổ quốc VN thân yêu .
 
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #197 vào lúc: 12 Tháng Năm, 2010, 08:16:26 AM »

 Bình yên@ ơi chị đọc bài này của em xong cái cảm giác thoải mái được nghe lính chiến kể chuyện,nó sinh động,nó thật,nó có mùi mồ hôi của lính khi được tắm sạch  (phải là lính mới biết không có điều kiện tắm thì mặc dù hôi nhưng ai cũng như ai ngửi quen và quên đi cho nhanh),nó có niềm ao ước về gần mẹ của anh lính chiến thắng...
 Theo chị đã là anh lính thật,dù vài năm hay nhiêu năm thì chuyện lính kể mãi không hết,mà chỉ có thật mới kể mãi không hết,vì mỗi tuổi nghĩ lại quá khứ sẽ cảm nhận một khác em nhỉ !
 Chị ví dụ như chị có buổi duyệt binh năm 1973 mà mỗi năm nghĩ ra một chuyện và có thể trùng nhưng là thật,ký ức ùa về thì cứ gõ thôi.
 Gần đây có nhiều ý kiến,lính ta kể mãi cũng rút hết ruột là hết chuyện,chị thấy hình như không đúng,chị không đủ sức khỏe để tranh luận nhưng chị cảm nhận vậy khi đọc bài của em.Chị rất cám ơn những hồi ức của em,đúng là lính chiến.
Logged
binhyen1960
Trung tá
*
Bài viết: 2760


HOT nhất forum năm 2009


« Trả lời #198 vào lúc: 14 Tháng Năm, 2010, 09:13:41 PM »

 Cả buổi tối hôm đó lính D7 chúng tôi đón mừng tin chiến thắng , từng nhóm anh em trong các B của C2 ngồi tụ tập cùng nhau nói chuyện vui vẻ , ai cũng tin rằng chiến tranh đã kết thúc với những người lính chúng tôi , nhất là các anh lính cũ còn lại từ thời GPMN , ít nhiều các anh cũng có chút kinh nghiệm từ thời còn là Quân quản thành phố HCM , nhóm đàn em như chúng tôi khi đó ngồi há hốc mồm mà nghe , cầm đầu cái nhóm thuộc loại "ba hoa tô hô" này là ông Phúc Lỳ A trưởng A cối 60ly , lão bô bô cái mồm kể chuyện kinh nghiệm thời giải phóng SG :
- Sau ngày 30.4.1975 đối với lính F7 miền Đông Nam bộ thì coi như chiến tranh đã chấm dứt , ngày đó sướng lắm , lính C2 ở toàn nhà lầu trong thành phố , quân quản mà chỉ đi tuần tra trên đường phố bảo vệ kho tàng cơ quan hành chính , dân SG lúc đầu sợ lính nên muốn cái gì là dân mang cho ngay , lính hiền lành được dân quí nên khối thằng có mẹ , anh , chị nuôi người SG , thằng A thằng B người C2 mình đấy và bây giờ nó chết rồi , chết ở trận ...đó đấy . Một năm sau mới phải rút ra khỏi thành phố về Sông Bé xây dựng kinh tế .
 Lính QK9 và một số đơn vị khác thì chưa hẳn vậy vì sau ngày 30.4 đó vẫn còn phải đánh nhau với lính VNCH tại miền Tây , vẫn có khối thằng đã hy sinh sau ngày 30.4 vì lính VNCH chưa thật sự hạ vũ khí đầu hàng như TT Dương Văn Minh tuyên bố trên đài phát thanh . Suy ra , mình đã giải phóng T.P Phnom Penh xong từ lâu rồi , càn quét đánh nhiều rồi , địch thua rút chạy và đã bị đánh cho tan tác trên các mặt trận , đến cái T.P Âm leeng cuối cùng này cũng bị đánh nốt thì chúng chẳng còn chỗ nào mà dung thân nữa vậy thì Pôn Pốt coi như chúng ta đã giải quyết xong , bây giờ chỉ còn là giúp bạn ( chính quyền bác Hênh) xây dựng chính quyền mới . Lính F7 của mình đã có kinh nghiệm khi làm quân quản tại SG rồi nên thế nào cũng sẽ tiếp tục được rút về làm quân quản T.P Phnom Penh và cũng chỉ khoảng giờ này sang năm là cùng lính F7 của mình sẽ rút về VN , ở đây làm gì ? Còn địch đâu mà đánh ? Chắc chắn sẽ được về nước chỉ trong nay mai thôi .
 Lính đàn em ngồi nghe đàn anh phân tích tình hình thời sự bằng cái kinh nghiệm từng trải đó thì cũng chỉ biết ngồi mà nghe rồi gật gù tán thưởng . Rất có lý , rất kinh nghiệm và cũng rất từng trải , anh ấy nói đúng , hết địch rồi thì còn đánh nhau với ai nữa , đây là đất Campuchia của người dân tộc Khmer thì lính VN mình ở đây làm gì nữa mà không rút về . Chí lý .
 Tất cả chúng tôi đều hy vọng , hy vọng một ngày không xa sẽ được trở về trên đất Mẹ VN , được sống trong tình yêu thương của đồng bào dân tộc VN mình , cảm xúc này chỉ có những người từng sống xa Tổ quốc mới thấu hiểu chọn vẹn và những người lính Tình nguyện chúng tôi lòng luôn hướng về phương Nam đó . Đêm hôm đó cũng là một đêm không ngủ của nhiều người lính và trong số đó có cả tôi nữa , bao hoài bão ước mơ cùng tình cảm đối với người thân của mình cũng được cái đầu tôi tưởng tượng nghĩ đến , ngày về tôi sẽ thế này ...thế này ... điều mong muốn đầu tiên của tôi là lại được đi học , chưa đến 1 năm đi lính 7 tháng cầm súng tôi đã hiểu đã biết cái ngu dại của mình và tự hứa rằng cái sai đó tôi sẽ cố gắng sửa .
 Sáng hôm sau trên D điện xuống cho quản lý C2 lên lấy lương thực cùng nhu yếu phẩm cho anh em , chuyện cung cấp lương thực thực phẩm cho binh sỹ là chuyện đương nhiên rồi , chẳng cần vui nó cũng có , cũng được cung cấp đầy đủ , nhưng nhu yếu phẩm thì là điều mà lính luôn mong đợi , những bao thuốc loại hạng bét hút nặng như đấm vào họng xé tan lá phổi thì đối với lính cũng là loại hảo hạng , gói trà Bố láo ( Blao) pha nước có đen thui chỉ phảng phất mùi trà lúc đó cũng là trà Tân cương đối với những thằng lính đứng hạng cuối trong quân đội rồi , lính dễ tính hơn ai hết , gi gỉ gì gi cái gì cũng được , ngoài những thứ kia rồi lại có thêm mỗi người 1kg đường kính trắng 1kg đỗ xanh và 1 hộp sữa đặc loại quá hạn sử dụng , vỏ hộp thì móp méo xỉ toe xỉ toét không nhãn mác , cầm cái hộp sữa lắc lắc nghe lọc cọc bên trong , sữa để lâu đã vón cục vón hòn lại rồi , nhưng không sao lính sẽ có cách để tiêu hóa những loại đồ ăn quá hạn đó một cách hợp lý nhất , từ dạ dày đến đường ruột thằng nào cũng được tráng một lớp Inox sáng bóng bên trong rồi chẳng còn sợ cái gì nữa .
 Điều khiến chúng tôi mừng vui hơn nữa là có thư từ hậu phương gửi qua , gần như ai cũng có thư gia đình cùng bạn bè , tôi thì chẳng có thư của ai khác ngoài của bố mẹ gửi , qua thư gia đình tôi biết được nhiều tin thời sự hiện tại ở VN nhất là ở HN hay BGPB lúc bấy giờ , Trung quốc đã rút quân khỏi đất VN , người TQ ở HN đã về nước gần hết , bạn bè cùng tôi đứa lên BGPB chiến đấu đứa hy sinh từ những ngày đầu nổ súng , gia đình tôi chuyển nhà đến địa chỉ mới , bố tôi cùng cơ quan lên tham gia xây dựng phòng tuyến sông Cầu , các em học hành ra sao , thằng út vẫn hỏi mẹ bao giờ anh lớn của nó mới về ? Người lính chúng tôi lúc đó chẳng mong gì hơn là có tin của gia đình , mọi sự vẫn bình yên là tốt lắm rồi , người ở hậu phương lo lắng cho người đang chiến đấu nơi tuyến đầu , người chiến sỹ lo lắng về nơi quê nhà cho những người thân yêu của mình khi cuộc chiến tranh xảy ra ở 2 đầu Đất nước .
 Sáng hôm đó C2 chúng tôi như một ngày hội một ngày hội của những người lính đơn giản chẳng cần màu mè , ấm trà nóng được pha bằng cái ca inox với tấm nylon đậy trên miệng được thắt bởi cái chun dùng than đục 2 cái lỗ , lỗ nhỏ để rót nước ra lỗ to để đổ nước sôi vào cũng chỉ một loáng là có cái cho lính vui vẻ với nhau rồi , nồi chè đỗ xanh lại xình xịch trên bếp , khi đỗ nhừ cho đường vào để nguội là có cái mà xì xụp với nhau , sữa hộp quá hạn cho vào cái thùng vỏ đạn đưa lên bếp đun xình xịch liên tục hàng 1 2 ngày cứ mặc kệ nó trong cái thùng đạn đó mà sôi đến bao giờ cũng được , đun cho cục sữa đó khô quắt lại cho thoát hết hơi nước bên trong cái hộp sắt tây đó ra khi chỉ còn là một cục sữa khô thì đục hộp sữa ra dùng dao cắt thành từng miếng mà ngai với nhau , cũng ngon chán , ai muốn ăn nhanh hơn thì đục hộp sữa đổ ra cái nồi rồi đun thật nhỏ lửa rồi ngồi đó mà khoắng mà quậy cho tới khi nó vón hòn vón cục lại thì cũng ăn được ngay nhưng cũng cẩn thận để sữa cháy thì không thể ăn được nữa . Trà trụy , kẹo sữa thuốc lá Hoa mai , thư nhà , thời sự hiện tại với nhiều triển vọng tốt thì bất kể cái đám dù cả lính mới lẫn lính cũ cũng đã thành một ban tham mưu cho mặt trận BGTN rồi .
 Anh Phình quản lý C2 với nhóm anh nuôi thằng Lộc chẳng biết mò mẫm ở đâu ra bê về 2 cái đùi bò to tướng với màu da vàng sẫm , sáng nay lấy thịt lợn trên D cung cấp cho C2 nhìn đống thịt mang từ VN qua khi đến tay lính thì không thể ăn được nữa , từng mảng đã thâm đen và khăn khẳn mùi , mặc dù đã cắt bỏ cái phần đó đi xong nấu lên mùi thum thủm xực mũi nên anh Tập CTV ra lệnh đổ ngay đi không được cho lính ăn như vậy , giữa mùa khô thế này nếu để lính xơi cái của đó vào không ai dám chắc rằng Tào Tháo có đuổi hay không , thôi đổ đi cho chắc ăn , thịt thì thiếu gì chỉ cần xách súng đi tìm bò của Pốt mà bòm bảo đảm vệ sinh với thịt tươi nguyên .
 Khoảng 9h sáng trên D bộ có lệnh cho cán bộ chính trị , quân sự các C lên D họp gấp , anh Hồng và anh Tập đi tôi định xách súng đi theo nhưng anh Tập cản lại .
- Thôi , mày ở nhà , từ đây lên D có 2 300m chúng tao đi được rồi , lên đó làm gì ngồi vạ ngồi vật bên ngoài cho chết mệt , ở nhà mà chơi mà ngủ cho khỏe .
 Ông CTV này cũng xuất thân từ thằng lính liên lạc mà lên bởi vậy cũng rất thông cảm với mấy thằng liên lạc chúng tôi , anh nghĩ vậy cũng phải lôi tôi theo làm gì để tôi ở nhà chỉ huy mấy thằng bậu xậu trên C bộ vẫn hơn , đi vắng hết nhỡ ở nhà gà mọc đuôi tôm thì sao ? 2 thằng lính thông tin là quân ăn nhờ ở đậu lười như chấy chẳng mấy khi muốn động chân động tay trong sinh hoạt , hơi tý là lý do trực máy đến cái bát ăn cơm của nó mà cũng chẳng chịu rửa , đã có lần tôi ném cái bát ăn cơm của chúng nó vào bụi , rửa hộ chúng nó mãi rồi , nước uống cũng không chịu đun mà uống chỉ muốn người khác đun cho uống , thằng Hồng văn thư thì hiền lành chúng nó sai gì cũng cum cúp làm , thằng Việt thì cũng thế nốt cứ hề hề hà hà cười , Diễm y tá cũng vậy tính cả nể nên hay làm cố cho xong hơi tý là thôi kệ chúng nó lính phối thuộc trên D xuống mà nên bọn nó ỷ lại , mấy cái thói chây lười đùn đẩy là tôi ghét nhất nên 2 thằng thông tin này cũng chẳng khoái tôi , còn tôi thì cũng chẳng ưa gì chúng , chúng nó có cách suy nghĩ rất láo đều là lính với nhau cả mà chúng nó làm như liên lạc hay hội bậu xậu của đại đội cứ như thằng đầu sai của nhà chúng nó không bằng , tôi đã trị cho vài lần rồi nhưng chắc vẫn chưa hiểu ra vấn đề .
 Khoảng gần trưa thấy 2 anh cán bộ C đi họp về , nhìn nét mặt buồn buồn không nói là biết rồi , thế nào cũng có chuyện gì đây , anh Hồng cắp theo tấm bản đồ với tấm nylon trắng khá mới , loại bản đồ của Campuchia toàn chữ rắn giun với những con số bé ly ti chỉ dẫn theo những con đường , vài điếm thành phố thị xã chính là được chỉ dẫn thêm bằng tiếng Anh nhưng khổ nỗi có ai biết tiếng Anh tiếng Pháp gì đâu mà đọc , thôi thì cứ đánh vần theo phiên âm Việt bằng chữ la tinh cho nó dễ hiểu muốn ra ngô ra khoai gì cũng được . Bữa cơm trưa đó mất vui , nét mặt 2 ông đó như thế thì ăn làm sao ngon được , món thịt bò xào với bắp cải với thịt bò nửa kho nửa xào trơ thổ địa toàn thịt là thịt , chẳng hiểu những cái món quốc hồn này của mấy ông anh nuôi nó nằm trong sách nào nữa cứ bảo đảm chín là được rồi , cơm xong các anh tranh thủ đi nghỉ trưa tý chút nhưng anh Tập dặn tôi :
- Khoảng 1h nữa gọi anh dậy và đi báo các B và những bộ phận phối thuộc khác , để lại 1 người trông coi gác ở B của mình số còn lại tập trung hết lên C bộ học chính trị , nhớ gọi cả anh nuôi nữa .
 Cũng cứ y như thế chúng tôi làm , đúng giờ là xuống mời anh em các B cùng bộ phận trực thuộc lên C bộ học chính trị , cũng phải chạy lui chạy tới đến mấy lần các ông ấy mới chịu đến đông đủ cho , nghe học chính trị là lính ngán ngẩm rồi , biết có người được ở lại B lo cảnh giới cho anh em học chính trị là mấy ông dành phần cho mình , sao hôm nay tử tế thế buổi tối gọi nhau đi thay gác nhiều ông để anh em chạy tới chạy lui đến vài lần mới chịu ra ngồi gác vậy mà bây giờ dành phần bụng còn lo thằng khác tranh phần mất , cũng phải khề khà đến cả nửa tiếng đồng hồ mới đi vào ổn định được , nhiều thằng lên C bộ còn dở chứng hỏi hội bậu xậu trên C bộ nước uống , chúng nó làm như trên C bộ mới lắp cái vòi nước công cộng không bằng ấy .
 Gọi là buổi học chính trị cho oai chứ thực ra cũng là buổi họp đơn vị xong vẫn cần phải cảnh giác trước tình hình hiện tại , đội hình ngồi rải rác khắp quanh mấy gốc xoài , anh Tập CTV là giảng viên chính trị đứng giảng bài quay lưng ra phía trảng ( địch nó mà tập kích chắc ông này chết trước vì quay lưng lại hướng có thể có địch ) anh em quay mặt ra vừa ngồi nghe vừa cảnh giới luôn , súng ống mang đi đủ khi cần là tác chiến được ngay .
 Anh Tập nói sơ qua về chiến thắng của sư đoàn 9 trong Âm leeng cùng những kết quả mới đạt được của hướng QD4 phần này xin được nhường đại trưởng C2 sẽ nói sau còn hiện tại nói chuyện chính trị trước .
 - Báo cáo các đồng chí , đầu tiên xin thông báo với các đồng chí tin chiến thắng là hiện nay quân đội Trung quốc đã rút khỏi lãnh thổ VN sau hơn một tháng xâm lược , chúng đã bị những cánh quân phía Bắc của chúng ta đẩy lùi về bên kia biên giới , tại chiến trường K cũng vậy , chúng ta đã đánh và làm tan giã nhiều sư đoàn của địch và cứ điểm cuối cùng của chúng là Âm leeng đã được hoàn toàn giải phóng . Về mặt quân sự chúng ta đã đạt được nhiều thành công , nhiều chiến thắng và trong đó có một phần công sức cùng sự cố gắng hết mình của các đồng chí ( mũi thằng lính nào cũng nở to như cái bát ) Về chính trị chúng ta cũng rất thành công trên bàn hội nghị , các nước XHCN hoàn toàn ủng hộ VN chống lại quân TQ xâm lược và tiêu diệt chế độ diệt chủng Pôn Pốt , những người anh em XHCN sẵn sàng ủng hộ chúng ta nhiều hơn nữa về mặt chính trị cũng như kinh tế trên con đường đấu tranh chính nghĩa , lệnh Tổng động viên đã được toàn Đảng toàn quân và toàn dân ta phát động trên dưới một lòng chống kẻ thù chung ...vv  và ..vv .
 Chúng ta cần phải xác định vững vàng về mặt tư tưởng , nhìn rõ được kẻ thù của dân tộc , của giai cấp , đế quốc Mỹ vẫn là kẻ thù số 1 của chúng ta , là kẻ thù lâu dài trên con đường đấu tranh , TQ là kẻ thù trực diện là kẻ đã gây cho đồng bào BGPB của chúng ta nhưng đau thương mất mát cùng hy sinh , Pôn Pốt cũng vẫn là kẻ thù của chúng ta của nhân dân Campuchia và của loài người tiến bộ trên thế giới , chúng sẽ tiếp tục kéo dài cuộc chiến tranh này mặc dù chúng ta đã đánh tan nhiều sư đoàn chính quy của chúng xong chúng cũng đã bỏ chạy qua đất Thái lan , từ đây chúng dùng làm bàn đạp để qua đất K chống phá Cách mạng Campuchia ...vv...vv.
 Chúng tôi ngồi dưới nghe ù hết cả tai . Chẳng hiểu cái ông CTV xuất thân từ chiến đấu mà lên này có học qua trường lớp chính trị nào đâu nói gì mà nghe khiếp thế không biết , chúng ta đánh nhau liên miên mấy chục năm hết lớp người trước tới lớp người sau , đi từ chiến thắng này tới chiến thắng khác sao càng đánh nhau càng lắm kẻ thù quá vậy ? Xưa kia đánh Mỹ chúng ta chỉ có duy nhất 1 kẻ thù đó là đế quốc Mỹ , chiến thắng rồi lại đẻ ra thêm 2 kẻ thù nữa thành 3 , chúng tôi ngán ngẩm nhìn nhau , đang hy vọng mừng vui vì chiến tranh đã kết thúc vậy mà nghe xong bài chính trị cảm giác người lính như vẫn còn phải đánh nhau tiếp thêm vài cuộc chiến tranh nữa , mặt ai cũng buồn thuỗn ra , bao nhiêu hy vọng tiêu tan bằng hết . Tiếp theo đến anh Hồng lên giảng bài về vấn đề quân sự ;
- Báo cáo các đồng chí , chúng ta đã dành được nhiều thắng lợi trên chiến trường cụ thể và mới nhất đây là F9 cùng E141 của F7 đã giải phóng Âm leeng , khu vực này hoàn toàn là rừng núi , địch dùng vùng này làm căn cứ định kháng chiến lâu dài , bởi vậy chúng chuẩn bị rất kỹ về lương thực vũ khí tại khu vực này , nhiều kho tàng đã bị ta thu được xong chúng còn rất nhiều và ở rất sâu bên trong , bởi vậy cấp trên lệnh cho chúng ta sẽ phải truy đuổi đến cùng tiêu diệt chúng , đây là nhiệm vụ lâu dài cần có nhiều thời gian cùng sự cố gắng của toàn bộ quân tình nguyện chúng ta trên khắp đất nước Campuchia , trên tinh thần vẫn còn tiếp tục chiến đấu chờ mệnh lệnh mới .
 Đêm hôm đó không khí buồn hẳn không còn mừng vui như đêm qua nữa , bao nhiêu nhiệm vụ nặng nề lại dồn lên đôi vai người lính , bao nhiêu hy vọng bỗng chốc tan biến cả , đường trở về với mẹ của những người lính trẻ mỗi ngày một xa thêm .
 Lệnh tổng động viên có nghĩa là không biết đến bao giờ rừng cây mới mở lối cho những người lính chúng tôi , hiện tại chỉ biết có chiến tranh và cầm súng .
Logged

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình tiền tạc dạ nhất chi mai
VietPo`Lut´
Thành viên
*
Bài viết: 372


Bé bé bồng bông


« Trả lời #199 vào lúc: 14 Tháng Năm, 2010, 10:54:11 PM »

Đại trưởng ơi, lúc nhận tin từ C bộ xong như vậy, phổ biến về các B mọi người ai cũng biết phải tiếp tục cầm súng khô ng biết bao giờ mới về với mẹ thì có sinh ra tư tưởng mà đào bỏ ngũ không ạ ? Hay chỉ buồn buồn hụt hẫng 1 thời gian thôi rồi lại sinh hoạt chiến đấu bình thường.
Logged

Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi thuộc về Viêt Nam                  Paracel Island and Spratly Island is belong to Viet Nam                 Paracel Inseln und Spratly Inseln gehoeren zu Viet Nam
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM