Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: 122 năm ngày sinh Bác Hồ kính yêu (19/5/1890 - 19/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Năm, 2012, 04:52:48 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những mảnh rời ký ức- phần 3  (Đọc 53493 lần)
0 Thành viên và 4 Khách đang xem chủ đề.
bob
Thành viên
*
Bài viết: 364


« Trả lời #460 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2011, 08:12:12 AM »

Nâng cốc mừng ngày hội ngộ:




Nâng cốc mừng ngày hội ngộ:



-Quê Lixe@: cái lão áo trắng , đầu hói đang nâng ly trong ảnh: có phải là Nguyễn Văn Năng quê Thái bình không vậy?

Logged
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #461 vào lúc: 12 Tháng Tám, 2011, 09:28:16 AM »

Chào quê!
Không phải đâu quê ạ. Đó là Nguyễn Cao Tần, biệt danh "Tần Choét", quê Mai Đình, Sóc Sơn, HN.
Thèm vô NT quá mà chưa bố trí được  Undecided
Logged
bob
Thành viên
*
Bài viết: 364


« Trả lời #462 vào lúc: 15 Tháng Tám, 2011, 07:57:35 AM »

Chào quê!
Không phải đâu quê ạ. Đó là Nguyễn Cao Tần, biệt danh "Tần Choét", quê Mai Đình, Sóc Sơn, HN.
Thèm vô NT quá mà chưa bố trí được  Undecided
- bob nhìn ảnh thấy giống lão Năng (bạn) bob. hắn cũng ở 203, gần nhà Bùi QT ở Diêm điền, Thái lọ. nên bob hỏi quê xem có phải không. cảm ơn quê. Còn cái vụ "thèm" thì cứ "thèm"...khi nào vô NT được thông tin cho bob biết .
Logged
tecke
Thành viên
*
Bài viết: 64


--- Du kích Xóm ---


« Trả lời #463 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2012, 04:51:18 PM »

Chào bác Lixeta ạ, cho cháu hỏi điều này cháu thấy thắc mắc.
Trong trận đánh Tà Luông lần 2 đầu năm 1973 ấy. Chiếc xe 380 sau đó chạy đi đâu ạ. Cháu đọc Hành trình đến dinh Độc Lập sau không thấy nhắc lại nữa.
Logged

"Rồi một ngày kia vì ngoài biên cương giặc thù tràn về
Bạn bè của anh như những ngày xưa khoác súng lên đường
Ôi bao yêu thương bài hát đồng ca
Tuổi trẻ dàn hàng gánh đất nước trên vai"
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #464 vào lúc: 22 Tháng Hai, 2012, 06:39:20 PM »

Trích dẫn từ: tecke link=topic=13286.msg358831#msg358831 date=1329904278
Chào bác Lixeta ạ, cho cháu hỏi điều này cháu thấy thắc mắc.
Trong trận đánh Tà Luông lần 2 đầu năm 1973 ấy. Chiếc xe 380 sau đó chạy đi đâu ạ. Cháu đọc Hành trình đến dinh Độc Lập sau không thấy nhắc lại nữa.

Chào cháu!
Quả thật là đoạn viết về trận TL 2 trong bản đã in nếu đọc kỹ sẽ phát hiện thấy cái không lô- gic như cháu vừa nêu. Nguyên nhân là do biên tập. Bác đã sửa sai bằng cách bổ sung thêm trong tô- pix này nhưng ở chỗ nào thì quên mất rồi. Còn tại sao lại cắt thì BTV chỉ trả lời là do "số trang nhiều quá, chỗ nào không cần thiét lắm phải bỏ đi". Chính vì vậy, ngay cả đoạn kể về thời kỳ xây dựng đơn vị sau HĐ Pa- ri dài đến hơn 30 trang chỉ đượcthay bằng mấy câu thôi Undecided
Quay trở lại trận đánh TL lần 2 thì xe 380 đã không quan sát thấy lối rẽ từ đường 12 lên cứ điểm. Vì vậy, anh Tự đã cho xe chạy thẳng về phía trước. Đến khi nghe được điện của cv Toàn và phát hiện ra mình đã lạc đường thì mới cho xe quay lại. Tuy nhiên, do đường 12 rất chật nên xoay xở mất một lúc lâu mới quay lại được mỏm 1. Cho đến lúc đó thì địch đã rút và ta đã làm chủ trận địa.
Trong trận này còn một chi tiết nữa (và có khi đó là lý do BTV cắt đoạn kết thúc trận đánh) là: khi xe 381 đứt xích và bị trôi đã nghiến chết đồng chí bpBB chạy sau xe. Chỉ khi anh em xe tăng ra khỏi xe mới phát hiện được.
Logged
tecke
Thành viên
*
Bài viết: 64


--- Du kích Xóm ---


« Trả lời #465 vào lúc: 23 Tháng Hai, 2012, 12:04:14 PM »

Cháu cảm ơn bác ạ.
Nhưng cháu thấy: Số trang nhiều quá? Một cuốn sách nói về cả một "hành trình", vài chục trang mà họ kêu nhiều?
Còn cái lý do chỗ nào không "cần thiết" phải bỏ đi, qua hai đoạn bác kể cháu thấy nó đời thật quá, thực tế quá và cả đau nữa. Kể về sự hy sinh sao lại không cần thiết???
Cháu xin bổ sung thêm tí: Hôm nay xếp cháu đi dự lễ trao tặng đơn vị anh hùng của Trung đoàn 574 QK 5 về. Ông cụ nguyên là pháo thủ tăng của E574 Hôm nay uống nhiều cụ say quá.
« Sửa lần cuối: 24 Tháng Hai, 2012, 12:06:33 PM gửi bởi tecke » Logged

"Rồi một ngày kia vì ngoài biên cương giặc thù tràn về
Bạn bè của anh như những ngày xưa khoác súng lên đường
Ôi bao yêu thương bài hát đồng ca
Tuổi trẻ dàn hàng gánh đất nước trên vai"
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #466 vào lúc: 16 Tháng Tư, 2012, 08:53:28 AM »

Hưởng ứng các hoạt động kỷ niệm 40 năm giải phóng Quảng Trị và 37 năm giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà- năm nay, Hội Bạn chiến đấu đoàn 203 xe tăng tổ chức gặp mặt truyền thống sớm hơn mọi năm vào ngày 14.4.2012. Về dự gặp mặt có hơn 120 CCB khu vực Hà Nội và lân cận. Bộ Tư lệnh TTG và Ban chỉ huy Trung đoàn 203 đã cử đại biểu đến chia vui cùng anh em CCB. Buổi gặp mặt thật thân tình, cảm động. Xin gửi tới anh em một số hình ảnh về buổi gặp mặt này:

Trong hội trường:


Đc đại tá Nguyễn Văn Thái, nguyên đại đội trưởng đại đội 7, một mình bắn cháy 5 xe tăng địch trong trận Đông Hà ngày 27.4.72, nguyên Phó Tư lệnh BC TTG- phó trưởng ban LL phát biểu:


Đc đại tá Tạ Quang Thục- Phó tư lệnh BCTTG phát biểu:


Người đương thời chúc mừng những người đi trước:


Thượng tá Nguyễn Đức Bổng, đương kim trung đoàn trưởng 203 chào mừng và mời anh em sang năm về gặp mặt tại trung đoàn:


Một tấm ảnh chung để mà nhớ mãi:
Logged
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #467 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2012, 10:59:09 AM »

Cách đây 40 năm đã diễn ra trận tiến công Đắc Tô- Tân Cảnh. Trong trận đánh đó, xe 377 đã đi vào huyền thoại. Nhân dịp này LXT có viết một bài về LS Nguyễn Nhân Triển, trưởng xe của xe đó và đã được TVN sử dụng: http://tuanvietnam.net/2012-04-13-chuyen-tinh-co-mot-khong-hai-cua-mot-anh-hung. Tuy nhiên, do bị lược đi khá nhiều nên LXT xin gửi nguyên văn lên đây.

CHUYỆN TÌNH CÓ MỘT KHÔNG HAI CỦA NGƯỜI LIỆT SỸ

Cách đây 40 năm- ngày 24 tháng Tư năm 1972, sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiến công căn cứ Tân Cảnh, trung đội 3 của đại đội xe tăng 7 do thiếu úy Nguyễn Nhân Triển chỉ huy được lệnh cơ động lên tăng cường cho bộ binh đánh chiếm căn cứ Đắc Tô 2. Tại đây, kíp xe 377 do anh chỉ huy đã tả xung hữu đột, một mình bắn cháy 7 xe tăng địch. Tuy nhiên, do lực lượng xe tăng địch đến phản kích quá đông nên xe 377 đã bị bắn cháy, cả bốn thành viên trên xe đã anh dũng hy sinh. Từ đó, kíp xe 377 đã đi vào huyền thoại. Ngày 09 tháng Hai năm 2009, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam đã ký quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND cho kíp xe 377. Tên tuổi của Nguyễn Nhân Triển đã có nhiều người biết nhưng mấy ai biết câu chuyện tình “có một không hai” của anh.


Xe 377 tại tượng đài chiến thắng ĐT- TC

   Kíp xe 377 anh hùng đã nổi tiếng từ lâu và đã được Nhà nước ta tuyên dương anh hùng LLVT năm 2009. Tên tuổi và những nét chủ yếu về cuộc đời 4 người anh hùng trong kíp xe đó cũng đã được nhắc đến nhiều trên sách, báo và các phương tiện thông tin đại chúng. Tuy nhiên, là một chiến sĩ xe tăng thế hệ sau các anh, tôi vẫn lấn cấn một điều về thiếu úy trung đội trưởng Nguyễn Nhân Triển, người chỉ huy của kíp xe này. Tại sao người trung đội trưởng dũng cảm, ngoan cường như thế mà không được tuyên dương công trạng cho xứng đáng, thậm chí đã từng có lúc bị đánh giá là “tư tưởng không thông suốt, có biểu hiện nặng về tình cảm riêng tư mà xao lãng nhiệm vụ”. Mặc dù anh em cùng đơn vị đã cho biết, sở dĩ có nhận xét ấy là vì lúc ấy anh Triển mới cưới vợ và vào chậm phép, vợ anh lại rất xinh đẹp nên anh nhớ vợ nhiều lúc đến ngẩn ngơ cả người. Biết vậy song tôi vẫn muốn tìm hiểu cặn kẽ hơn về chuyện này.
   Nhân dịp mấy ngày nghỉ, tôi quyết định về quê hương Nguyễn Nhân Triển- xã Việt Hùng, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh để tìm hiểu. Cái địa phương nằm trên Quốc lộ 18 này tôi đã đi qua nhiều lần song chưa bao giờ dừng lại ở đây. Tuy nhiên, mỗi lần đi qua tôi đều nhìn thấy tấm biển rất lớn trước khu nhà làm việc của HĐND, Ủy ban nhân dân xã: “Xã Việt Hùng- Đơn vị anh hùng LLVTND”. Bên cạnh đó là một nghĩa trang liệt sỹ rất khang trang, sạch đẹp chứng tỏ nó được chăm sóc thường xuyên. Lần này, tôi quyết định đi xe máy cho chủ động.
Đang là dịp nghỉ lễ, biết rằng các cơ quan không làm việc nên tôi quyết định sẽ vào nhà quản trang với suy nghĩ những người làm công tác này thường nắm rất chắc về các liệt sỹ của quê hương mình. Trong khi đó, anh Triển cũng là người khá nổi tiếng. Dự đoán của tôi đã đúng, anh Sa, thương binh hạng 2/4 được xã giao nhiệm vụ quản trang ở đây. Biết tôi muốn tìm hiểu về liệt sỹ Nguyễn Nhân Triển, anh Sa vồn vã tiếp chuyện và kể cho tôi nghe khá nhiều mẩu chuyện về liệt sỹ. Thực tình những chuyện này tôi cũng đã biết cả rồi nên khéo léo lái sang chuyện riêng tư, vợ con của anh Triển là điều tôi đang muốn tìm hiểu. Lúc đó, cả đồng chí Việt, bí thư đảng ủy xã cũng sang thăm nghĩa trang. Khi nghe câu hỏi của tôi, cả hai anh đều gật gù: “Chuyện tình của ông Triển thì đúng là có một không hai”. Bảo các anh kể thì các anh cười: “Chú cứ gặp bà Mạc (vợ LS Triển) mà hỏi”. Anh Sa chép miệng: “Mà cái bà này số cũng khổ thật. Cưới đã khổ rồi, ông ấy đi chiến trường được mấy tháng thì hy sinh. Năm 76, tái hôn với một ông khác rồi cũng chẳng ở được với nhau. Bây giờ lại về ở một mình. Đúng là hồng nhan đa truân”. Nghe vậy, tôi quyết định phải gặp bằng được chị Mạc.

   Vào xóm hỏi thăm một lúc thì tôi biết chị Mạc đang đi trông cháu cho con gái ở Hà Nội. Lại phải mất gần 1 giờ chờ đợi tôi mới được biết số điện thoại của chị. Bảo chị chỉ đường thì chị cười thật thà: “Chị mới lên đây nên cũng chẳng biết đây là đâu. Chỉ biết đến đầu cầu Đuống thì rẽ trái theo bờ đê khoảng 2 cây số. Đến cái nhà cao tầng màu xanh có 2 chữ Ích Lợi thì rẽ xuống một tý là đến”. Mặc dù chưa thật rõ ràng song với tôi thì thế cũng là đủ.
   Phải mất một lúc lâu tôi mới đến được khu vực đó. Rề rề chạy chầm chậm đang định hỏi thăm nữa thì thấy một thiếu phụ bế đứa trẻ đang hớt hải đi ngược chiều, linh cảm báo cho tôi biết đó là chị. Tôi vừa lên tiếng: “Chị Mạc phải không?” thì chị đã cười rõ tươi: “Chị đây! Chú đi nhanh nhỉ. Vừa mới gọi một tý đã đến”. Tôi thật sự ngỡ ngàng, người đàn bà trước mắt tôi đã bước qua ngưỡng cửa tuổi sáu mươi mà dáng người vẫn thon thả, gương mặt nhẹ nhõm như mới ngoài bốn mươi. Chắc chắn khi còn son trẻ chị từng là một phụ nữ đẹp. Tiếng đồn trong đơn vị anh Triển quả không ngoa. 
   Trong căn phòng trọ hơn chục mét vuông của cô con gái, chị vừa bế cháu vừa tiếp chuyện tôi. Biết tôi là chiến sĩ xe tăng cùng binh chủng với anh Triển dường như mọi khoảng cách đã được xóa nhòa, chị đối với tôi ân cần như một người chị với đứa em trai và nói chuyện cũng rất tự nhiên. Chị cho biết đây là nơi con gái út của chị ở trọ, cháu làm công nhân công ty may Đức Giang. Năm 1976, sau khi anh Triển báo tử được hơn 1 năm thì chị tái giá. Người chồng mới của chị cũng là bộ đội từ chiến trường ra. Anh chị có với nhau 3 mặt con nhưng rồi anh ghen quá, không chỉ ghen với người sống mà ghen cả với người đã khuất. Không chịu được nên chị đành ly dị. Tuy không sống với nhau nữa nhưng chị không bỏ con. Từ bấy đến giờ chị vẫn chăm lo cho chúng. Bây giờ các cháu cũng đã trưởng thành và có gia đình rồi thì chị lại lẽo đẽo theo bế cháu hết đứa này đến đứa khác.


Chị Mạc và cháu ngoại

Khi câu chuyện đã trở nên thân mật hơn, tôi mới hỏi: “Tại sao những người ở quê đều nói đám cưới của chị với anh Triển là có một không hai trên đời ?” thì chị cười hơi có vẻ ngượng ngập, đôi má đã điểm một vài nét tàn nhang thoáng ửng đỏ lên. Sợ mình thất thố, tôi đưa đà: “Chị thông cảm, em hơi tò mò một chút. Nếu ngại thì chị không kể cũng không sao. Chắc là đám cưới to lắm phải không?”. Im lặng một lát như hồi tưởng lại câu chuyện của 40 năm trước chị nhẩn nha tiếp: “To gì mà to. Anh ấy là bộ đội, được về phép mấy hôm là cưới. Mà hồi ấy đám cưới nào chả tổ chức theo đời sống mới. Chỉ làm vài mâm liên hoan trong họ hàng, còn lại là liên hoan bánh kẹo và văn nghệ thôi”. Những đám cưới kiểu này thì tôi cũng đã từng chứng kiến nên không lạ gì. Tôi tiếp tục khai thác: “Thế anh chị yêu nhau có lâu không?”. Chị lại cười: “Cũng chẳng lâu la gì. Thực ra hồi trước chị yêu anh Chuẩn, là bạn thân của anh Triển cơ. Chỉ đến khi anh Chuẩn hy sinh thì anh Triển mới để ý đến chị. Thế rồi, hai gia đình “giấm sẵn” với nhau. Khi anh Triển về phép là hỏi và cưới luôn. Tất cả chỉ gói gọn trong có vài ngày”. Tôi đùa cho không khí nhẹ nhàng hơn: “Anh Triển giỏi thật đấy. Người như chị mà chỉ có mấy ngày đã bị cưa đổ”. Chị bật cười lắc đầu: “Ông ấy thì cưa cẩm gì. Người đâu mà cứ thật như đếm. Hôm hai nhà bố trí cho hai người đi lên Nội Doi mua phân hóa học cả một ngày mà ông ấy chỉ nói được vài câu”. Tôi tiếp tục: “Thế mà chị lại bị đổ à ?”  thì chị trầm giọng: “Biết anh ấy là người hiền lành, chân thật nên cũng thương. Lại nữa, từ ngày biết tin anh Chuẩn hy sinh, anh ấy đã viết thư về động viên chị rất nhiều nên cũng dễ thông cảm với nhau. Chứ hồi ấy, chị tham gia văn nghệ rồi đội thông tin lưu động của huyện cũng nhiều người để ý lắm”. Chợt chị ngẩng lên nhìn đồng hồ: “Thôi chết! Trưa quá rồi, chú bế cháu cho chị một lát để chị đi nấu cơm. Trưa nay chú ở lại đây ăn cơm với chị”. Không cho tôi kịp từ chối, chị dúi thằng bé cho tôi rồi bước nhanh vào bếp.

   Thằng bé cháu ngoại chị thật là ngoan. Từ lúc tôi vào chưa hề nghe nó khóc lấy một tiếng. Lúc chị em tôi nói chuyện nó cứ tưởng đang nói chuyện với nó nên hớn hở quay nhìn hết người này đến người kia. Nó cũng chẳng lạ gì tôi mà cứ toét cái miệng chưa có răng ra cười mỗi khi tôi tặc lưỡi “nói chuyện” với nó. Tôi nhìn ngang ngửa, cái phòng trọ là một nửa của gian nhà cấp 4 kiểu nhà trọ sinh viên. Để có chỗ cho mẹ vợ nghỉ, cậu con rể đã phải làm thêm một cái gác xép gần sát trần nhà. Chỉ một loáng đã thấy chị quay ra dang tay đón thằng bé: “Ra với bà nào! Có tè ra ông không đấy?”. Tôi cười thành thật: “Em cũng mong nó tè ra để lây một chút”. Thấy tôi đang nhìn ngó cơ ngơi của con, chị buồn buồn: “Chỉ có thế này thôi mà hơn 1 triệu một tháng đấy. Mà lương của chúng nó cũng chỉ thuê được thế này thôi”. Chị hỏi thăm gia cảnh của tôi. Biết chị thực sự quan tâm nên tôi có thế nào kể thế. Thấy chị vui vui, tôi quay lại đề tài đám cưới của chị và anh Triển. Một lần nữa thoáng chút hồng trên đôi má nhưng rồi chị cười: “Chú đã quan tâm thì chị kể, cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu”. Ngừng lại một lát chừng như để sắp xếp lại những mẩu ký ức, chị chậm rãi: “Ngày anh chị cưới nhau là ngày mồng 2 tháng Bảy âm lịch năm 71. Hôm ấy, bên nhà anh Triển cũng mượn được chục cây tre với vài tấm cót dựng thành cái rạp trước sân. Bàn ghế thì mượn của bà con trong xóm, đủ loại, đủ kiểu. Cả ghế đẩu, ghế dựa, trường kỷ và ghế tre nữa, trông buồn cười lắm. Còn phông trang trí thì mượn được mấy cái vỏ chăn hoa, một anh trong chi đoàn cắt hộ đôi chim bồ câu với hai chữ lồng bằng giấy dán lên đấy là xong. Sau bữa liên hoan chiều độ 5, 6 mâm gì đó thì buồi tối mới chính thức là lễ thành hôn. Vì chị tích cực tham gia văn nghệ và đội thông tin lưu động của huyện nên tối hôm đó mọi người đến dự đông lắm. Ngoài bà con trong làng, ngoài xóm còn có cả đội thông tin lưu động của huyện và đơn vị bộ đội tên lửa kết nghĩa về dự. Bàn ghế chẳng đủ, nhiều người còn phải đứng nhưng rất vui. Rất nhiều tiết mục văn nghệ được biểu diễn. Chị cũng tham gia hát một bài, bài “Cái sọt tre” thì phải”. Thực tình là bài hát này tôi chưa biết nên nhìn bộ mặt ngơ ngác của tôi chị lẩm nhẩm mấy câu. Thì ra đó là bài hát thời chống Mỹ, ca ngợi cái sọt tre lúc thì gánh đất làm thủy lợi, lúc lại gánh đất đào công sự cho bộ đội.
   Dường như những kỷ niệm cũ đang ùa về dào dạt làm mắt chị ngân ngấn nước. Tôi thầm đoàn chắc là chuẩn bị đến hồi đặc biệt nhất của đám cưới. Đúng là như vậy. Lặng im một lúc, chị mới kể tiếp giọng bồi hồi: “Đang vui như thế thì bỗng từ phía đình làng một hồi trống ngũ liên dội đến. Thế rồi ngoài ngõ vang lên tiếng loa cứ oang oang, đại khái là: “Đồng bào chú ý! Hiện nay, đê Long Tửu đã bị vỡ, nước lụt sắp tràn về. Để đảm bảo an toàn cho người và tài sản, đề nghị toàn thể bà con nhanh chóng sơ tán người và gia súc lên vùng cao ở núi Từ Phong và Đông Du. Những đồ vật không mang đi được thì phải kê cao để tránh nước ngập”. Tiếng loa cứ nhắc đi nhắc lại mấy câu như thế. Không chỉ có tiếng loa mà bấy giờ trống mõ từ đầu làng tới cuối xóm cứ thúc ầm ầm. Thế là tất cả mọi người nhớn nhác hết cả lên, ai nấy cuống cuồng chạy về nhà lo chạy lụt. Các anh bộ đội cũng lập tức phải chạy ngay về đơn vị. Cuối cùng còn trơ khấc lại đôi vợ chồng mới và người nhà ngơ ngác nhìn nhau. Chị thì chẳng biết làm gì, chỉ biết khóc thầm thương cho cái thân mình. Đời người chỉ được một lần mà lại lỡ dở thế này, chắc có điềm báo gì đây”. Chị lặng lẽ đưa tay lên dụi mắt, mãi sau mới chậm rãi: “Cũng may, nhà anh Triển lúc đó là ngôi nhà ngói ba gian, hai chái khá vững chắc nên ông cụ quyết định chỉ cho mỗi cậu em út dắt trâu lên Đông Du sơ tán thôi, còn tất cả sẽ ở lại nhà. Cụ cho dỡ rạp, lấy tre đem vào gác lên xà nhà. Một gian thì đưa lên đó đôi vạc giường làm chỗ ngủ cho anh chị. Cụ còn đùa bảo: “Buống hạnh phúc của anh chị đấy”. Gian bên kia thì đưa đồ đạc, thóc gạo lên. Còn cả nhà sẽ ở trên đỉnh đống rạ ngoài vườn. Chuẩn bị xong là gần hết đêm. Thế thì chú bảo đám cưới của anh chị có buồn không chứ. Có lẽ người ta bảo là có một, không hai cũng không sai”. Chị lại đưa tay dụi mắt. Tôi cũng thầm cám cảnh cho anh chị. Trận lụt năm 71 thì tôi cũng đã từng chứng kiến, mấy tỉnh đồng bằng Bắc Bộ đã bị nhấn chìm trong nước. Nhưng một đám cưới mà bị nó cắt ngang một cách phũ phàng như vậy, một cái buồng hạnh phúc cho đôi vợ chồng mới cưới như vậy chắc cũng không nhiều. Có lẽ vì thế mà người ta đồn đại là đám cưới “có một không hai”.
   (Còn nữa)
Logged
hatuyenha
Thành viên
*
Bài viết: 1960


« Trả lời #468 vào lúc: 23 Tháng Tư, 2012, 03:18:48 PM »

 Thương quá Lixeta@ ạ . Chị thật cám ơn em , vào những ngày này chị hay nhớ đến em vì nhớ đồng đội đã hy sinh mà lang thang trên mạng và tìm được trang VMH . Thấy có bài vội vào xem ngay , quả thật hay . Chuyện tình của một liệt sĩ  Tăng với cô gái xinh đẹp vùng Kinh bắc bị đợt lũ năm 1971 cắt ngang đã rất hay rất thương mà người kể tài năng  lại càng hay . Chị vẫn phục cậu em lính tăng đấy. Chị đọc ngấu nghiến , ngắm ảnh bà ngoại Kinh bắc vẫn sắc nước dù qua tuổi 60 mà đời thật dở dang bạc phận: một người yêu là liệt sĩ, một người chồng cưới vội là liệt sĩ rồi một người chồng dở dang là cựu lính chiến . Nhưng bà ngoại này đẹp quá cơ, chị mà còn ngắm mãi nữa là người đàn ông hay ghen .
 Chị rất cám ơn em vì hết chuyện chiến đấu thì nay lại sưu tầm chuyện của các cựu lính , chuyện tình của các liệt sĩ  . Tuyệt vời em ạ. Chị chờ đọc tiếp chuyện đấy nhé.
Logged
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #469 vào lúc: 24 Tháng Tư, 2012, 07:23:38 AM »

Chuyện tình có một không hai của người liệt sỹ
(tiếp theo)

Trấn tĩnh lại một chút, chị cất giọng buồn buồn: “Nhưng như thế đâu đã hết. Những ngày sau đó còn khổ cực hơn nữa chứ. Đã tưởng nằm trên xà nhà là ổn rồi, ngờ đâu nước cứ dâng lên mãi. Đến đêm thứ ba thì ngập luôn cả xà nhà. Hai vợ chồng đang ngủ thì thấy nước xâm xấp dưới lưng, vội vàng trở dậy thì thấy nước đã ngập cả cái vạc giường mà còn tiếp tục lên nữa. Anh Triển vội dỡ mấy viên ngói trên đầu rồi hai vợ chồng chui ra. Chẳng biết chạy đi đâu đành ngồi ôm nhau chờ trời sáng trên nóc nhà”. Tôi im lặng chẳng biết nói gì. Quả thật là hiếm có một đám cưới, một đêm tân hôn và một tuần trăng mật nào lại như thế này. Chị lại dụi mắt và chậm rãi: “Sáng ra, thấy đống rạ mà cả nhà đang trú ngụ trên đỉnh vẫn còn cao hơn mặt nước, anh mới dìu chị bơi sang. Thì ra, do rạ nổi được nên nước lên đến đâu, đống rạ lại nổi lên đến đấy như một cái bè, xung quanh lại có bức tường bao nên không trôi đi đâu được. Thế là, cả sáu, bẩy con người phải sống vạ vật trên cái đỉnh đống rạ ấy mất mấy ngày. Đến hôm nước rút bớt một ít anh chị mới trở vào cái phòng hạnh phúc trên xà nhà được”. Tôi tò mò hỏi: “Thế chuyện ăn uống thì giải quyết thế nào?”. Chị cười buồn: “Thằng em út đi sơ tán thì được máy bay trực thăng tiếp tế rồi. Còn cả nhà thì bắc bếp trên đỉnh đống rạ ấy để nấu cơm. Cũng may, ở quê chị có tục “giúp cưới”- nghĩa là bà con trong làng mừng đám cưới bằng gạo. Nhà nhiều thì một thúng, nhà ít thì dăm cân nên sau đám cưới nhà cũng có được vài tạ gạo. Chị cũng chẳng nhớ cụ thể được bao nhiêu, chỉ nhớ anh Triển có cái vỏ chăn bộ đội đem ra làm bao tải đựng mà gần đầy. Thế là nhà có gạo mà cầm cự chứ không thì chết đói”. Đôi mắt chị lại ngân ngấn nước.
Tôi còn nhớ, ở quê tôi trận lụt đó kéo dài cả tháng trời, chắc ở đây cũng vậy. Nhà tôi ở trên đồi cao không bị ngập nên cũng có hai gia đình đến ở nhờ. Nhưng đó là mấy làng vẫn hay bị lụt nên bà con nhà nào cũng có cái thuyền nan. Hàng ngày họ vẫn đi đánh lưới bén kiếm cá ăn và đảo về nhà kiểm tra nhà cửa. Ấn tượng về trận lụt đó trong tôi còn rất rõ song tôi không thể hình dung ra cảnh người ta phải nằm trên xà nhà hàng tháng trời như anh chị. Vì vậy, tôi lại tò mò: “Thế anh chị cứ ở trên đó suốt thời gian bị lụt à?”. Chị cười buồn: “Không ở đó thì biết đi đâu hả chú? Nước thì ngập trắng băng, cả làng chỉ còn nhô lên mấy cái cây cao với vài mái nhà, còn ngập tút cả.  Thuyền bè thì chẳng có, biết đi bằng cái gì?”. Tôi buột miệng trêu chị cho không khí đỡ trầm lắng: “Thế thì hai anh chị tha hồ mà yêu nhau”. Chị bật cười: “Phải gió cái nhà chú này. Còn hơi sức đâu mà yêu với đương cơ chứ. Nằm trên xà nhà, nước thì lấp xấp dưới lưng, trên là mái ngói thấp tè. Mà đận sau đợt lụt trời nắng nắng là, thành ra cứ như ở trong cái lò bát quái ấy. Ngột ngạt, bức bối lắm mà không làm sao được, người cứ muốn phát sốt lên. Đến hôm hết phép thì nước vẫn trắng băng cả. Anh Triển cũng đấu tranh tư tưởng lắm nhưng không thể đi được vì nghe tin cả thị xã Bắc Ninh cũng ngập, đường sắt cũng bị ngập, tàu xe không chạy được. Có bơi lên được đến đó thì cũng không biết đi thế nào để về đơn vị được bây giờ”. Cái này thì tôi biết. Hồi đó hầu như mọi con đường ở các vùng bị lụt giao thông đều ngừng trệ. Tôi có đứa bạn có giấy báo nhập học Đại học cũng đành chịu không thể đến trường theo quy định được.

Đã quá trưa. Cơm cũng đã chín. Chị đặt cháu vào võng rồi dọn cơm. Bữa cơm của hai chị em chỉ có đĩa trứng tráng, mấy con tôm rang, bát canh rau ngót và đĩa dưa chuột bóp dấm. Chị chỉ bát canh và đĩa dưa: “Cây nhà lá vườn đấy. Tranh thủ lúc rỗi chị cũng trồng được mấy luống rau. Vừa được ăn rau sạch, vừa đỡ chút tiền cho các cháu”. Tôi buột miệng: “Thế sau khi anh Triển hy sinh chị có được hưởng chút chế độ đãi ngộ gì không?” thì chị nghẹn ngào: “Có được gì đâu chú. Người ta bảo mình chưa có con với anh ấy, sau lại tái giá nên theo chính sách thì không được gì cả”. Biết mình lỡ lời, tôi cắm cúi ăn và kể vài câu chuyện vui cho bữa cơm đỡ nặng nề. Vui vui lên một chút, chị lại nhẩn nha: “Nói thật với chú, giá chị có với anh Triển một đứa con thì chị cũng sẽ ở vậy mà nuôi cháu chứ chẳng đi bước nữa làm gì. Khổ thân anh Triển, cưới vợ thì khổ sở như thế. Vào chiến trường được mấy tháng đã hy sinh, chẳng để lại được giọt máu nào”. Chị đặt bát cơm xuống nghẹn ngào, mãi mới nói tiếp được: “Quãng qua rằm tháng Tám thì phải, khi nước rút kha khá rồi, mặc dù đường 18 vẫn còn có đoạn ngập tới ngang bụng nhưng anh ấy quyết định phải về đơn vị. Hôm ấy chị đưa anh lên Bắc Ninh bằng xe đạp. Cùng đi còn có một cặp vợ chồng ông anh họ nữa. Tàu hỏa hôm ấy vừa mới chạy lại được vài ngày. Lúc tàu chuẩn bị chạy anh ấy cứ dấm dứt khóc vì anh biết mình vẫn chưa có con. Chị chỉ biết động viên anh ấy: “Chúng mình còn trẻ…”. Nào ngờ…”- chị bỏ lửng câu nói rồi bê mâm cơm vào trong.
Vâng! Quả là thế thật. Cho đến lúc đó chị mới 19 tuổi, còn anh cũng mới 23. Còn cả một cuộc đời dài phía trước. Ai mà ngờ được chỉ mấy tháng sau, ngày 24 tháng 4 năm 1972 anh đã hy sinh, để lại chị một đời lỡ dở. Từ trong căn bếp nhỏ, chị đã quay ra, sau khi rót cho tôi một cốc nước chị lại tiếp tục: “Sang đến Hà Nội, vẫn chưa có tàu vào Vinh ngay, anh còn viết cho chị một lá thư. Đã lâu lắm rồi nhưng chị vẫn còn nhớ như in. Anh ấy buồn vì mình đã không cho chị được một đứa con, rồi động viên chị đợi anh về lần sau, nhất định sẽ có”. Hy vọng qua những lá thư của anh chị sẽ tìm hiểu thêm được điều gì đó về người anh hùng liệt sỹ, tôi hồi hộp: “Sau đó anh ấy có viết thư về cho chị nhiều không và chị còn giữ được bức nào không?”. Chị cười buồn: “Không. Ngoài lá thư gửi từ ga Hà Nội thì khi vào đến đơn vị ở Quảng Bình, anh ấy chỉ gửi cho chị một bức nữa thôi. Thế nhưng mất hết cả rồi”. Tôi tiếc nhưng vẫn cố: “Thế lá thư thứ hai anh ấy viết gì, chị nhớ không?”. Chị cười: “Thì cũng chỉ động viên chị vui lên, tích cực tham gia các phong trào của địa phương. À! Trong bức thư này, anh ấy có chỉ đường cho chị vào thăm, chị nhớ là anh ấy dặn phải đi tàu vào Vinh, sau đó đi ô tô qua ngã ba Đồng Lộc rồi hỏi thăm là sẽ đến. Nhưng chỉ để mà chỉ thôi chứ thời chiến, máy bay nó đánh như thế ai mà đi vào trong đó được”.
Tôi ngậm ngùi. Giá như chị có đi thì khi vào trong đó cũng chẳng gặp được anh bởi vì tôi biết, chỉ sau khi anh vào đến đơn vị ít ngày là đơn vị anh đã lên đường hành quân vào Tây Nguyên. Cho đến lúc đó, tiểu đoàn 297 của anh là đơn vị xe tăng đầu tiên hành quân bộ vào B dài, để lại nhiều bài học kinh nghiệm quý báu trong việc tổ chức hành quân đường dài, mở ra một thời kỳ mới cho sự có mặt của xe tăng trên khắp chiến trường miền Nam. Và cũng chỉ khoảng 3 tháng sau, các anh đã tham gia trận Đắc Tô- Tân Cảnh để rồi anh mãi mãi đi vào lịch sử. Để lấy lại không khí, tôi vui vẻ hỏi: “Thế sau khi chia tay, chị có hay mơ thấy anh ấy không?”. Chị lắc đầu: “Ít lắm. Chỉ có một lần, quãng độ ba, bốn tháng sau khi anh đi, chị mơ thấy anh về. Anh ấy cứ đứng sừng sững ở cạnh giường, chẳng nói năng gì cả. Đến lúc chị tỉnh hẳn dậy thì lại chẳng thấy ai. Từ sau đó, chị không bao giờ mơ thấy anh về nữa”. Tôi rùng mình, chẳng lẽ đó là ngày 24 tháng 4 năm 1972, ngày anh đi vào cõi bất tử?


Di ảnh của LS Nguyễn Nhân Triển

Đứa cháu ngoại trên võng đã dậy, nó không khóc mà chỉ “ọ, ẹ” nho nhỏ. Chắc nó đã đói. Chị bế cháu lên, nựng nó một chút đã thấy nó toét miệng cười hớn hở. Chẳng biết nói gì hơn, tôi chỉ hỏi: “Cho đến giờ chị có thắc mắc gì không?”. Chị mỉm cười: “Thực tình, là vợ liệt sỹ mà chẳng được chút chế độ nào, nhiều lúc chị nghĩ cũng tủi. Nhưng biết làm sao, chính sách nhà nước như thế rồi, mình có kêu cũng chẳng được. Bây giờ, tuổi đã cao, cậu em nó cũng thương, đang định làm cho chị một ngôi nhà mới. Nhưng giá có nhà chắc chị cũng chẳng ở, cứ lẽo đẽo đi bế con cho hết đứa này đến đứa khác thế này”. Mắt chị sáng lên nhìn thằng cháu: “Có vất vả một tý nhưng cứ thấy chúng nó khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn là vui lắm rồi”.
Chị lại nựng thằng bé, nó cười như nấc lên từng chặp. Gương mặt chị giãn ra, trở lại vẻ thanh thản đến vô cùng. Dường như tất cả hạnh phúc đối với chị bây giờ chính là những đứa cháu đang ngày một lớn khôn. Tôi tạm biệt chị, hẹn ngày gặp lại. Miệng thì cười đấy nhưng trong lòng vẫn vương vấn chút xót xa. Tôi và đồng đội có thể làm gì giúp chị bây giờ?

@chị Hà: chị cứ khen làm em ngại quá Grin
Logged
Trang: « 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM