năm mới bác li xe ta viết chuyện tình cái quê ở thái tân đi cho anh em và mọi người xem ,hôm đó em về nhà kể câu chuyện đó cho vợ nghe ,ngay vợ nó bẩu như tiểu thuyết ,tôi bẩu hôm nào rỗi chở xuống xem vườn cây của ông ,và nghe ông ấy kể cho mà nghe .
+bác viết mừng tuổi anh em đê

He...He...!
Quê phi công này khoái câu chuyện của chàng lính tăng đó rồi hả

Chắc là tôi sẽ viết thôi nhưng còn phải sưu tầm thêm tư liệu đã. Đang định có thời gian thì bắt hắn đưa đi Khoái Châu để mục sở thị người tình của hắn rồi mới viết được

Còn hôm nay 28 Tết rùi, tiếp chuyện Tết cái đã:
Sáng hôm sau chúng tôi hành quân về với chiến lợi phẩm đổi được là một con lợn cỡ hơn 40 kg. Thật hay là giống lợn này nó rất ngoan và đi rất khỏe. Chỉ cần buộc một cái dây vào cổ nó rồi dong đi như dong trâu. Nó cứ lon ton chạy trước và đi rất nhanh làm chúng tôi cũng phải rảo bước. Vừa phấn khởi, vừa không phải đeo nặng, lại phải rảo bước đi theo con lợn nên chỉ nửa chiều chúng tôi đã về đến nhà.
Cũng may, gần Tết năm đó thì Hiệp định Pa- ri có hiệu lực. Nó như một liều thuốc bổ tinh thần làm cho không khí trong đơn vị sôi nổi hẳn lên. Mặc dù biết rằng chiến tranh chưa hoàn toàn kết thúc nhưng cái hy vọng sống sót trở về đã le lói hơn nhiều. Cái gì chứ trước hết là không còn tọa độ B52, không còn pháo bầy, không phải chui rúc suốt ngày trong hầm như mấy con chuột chũi nữa rồi. Chính vì vậy, ai cũng tự giác tham gia rất tích cực vào công việc chuẩn bị đón Tết. Và qua những vụ này mới thấy bộ đội ta có lắm tài. Chỉ với những thứ vật dụng, vật liệu tối thiểu chúng tôi đã chuẩn bị cho mình một cái Tết khá đầy đủ và đậm đà hương vị Tết cổ truyền.
Để chuẩn bị cho đêm giao thừa, một trong những nội dung quan trọng nhất là nấu kẹo. Anh Hòa Râu vẫn chứng tỏ là một tay đầu bếp đại tài, chẳng biết bác ấy học hay xem ở đâu mà nói cứ vanh vách. Tuy nhiên, bọn tôi vẫn bán tín, bán nghi và yêu cầu bác ấy thực hành ngay để anh em kiểm định.
Năm đó, bọn tôi nấu 2 món kẹo là kẹo lương khô và kẹo kê. Kẹo lương khô thì vật liệu gồm có lương khô giã nhỏ- không giã vụn ra mà vẫn để lổn nhổn như hạt lạc. Còn kẹo kê thì vật liệu là hạt kê đổi được trong dân, đem về rang lên trông gần giống như hạt vừng. Công thức và quy trình nấu 2 loại kẹo này cũng tương đối giống nhau. Đường trắng, sau khi đun cho chảy và chuyển màu vàng, giọt đường thả vào bát nước vo tròn ngay lại thì bắt đầu cho lương khô hoặc kê rang sẵn vào. Đảo thật kỹ cho đường và các loại vật liệu kia quện vào nhau thì đổ ra cái thớt hoặc cái gì đó cứng mà có mặt phẳng là được. Khi hỗn hợp đó còn dẻo phải nhanh tay dàn mỏng ra. Lúc nó đã hơi rắn lại rồi thì dùng dao găm xắt ra thành từng miếng nhỏ. Thế là thành kẹo. Vấn đề quan trọng nhất trong quá trình nấu kẹo là xác định thời điểm cho vật liệu vào. Nếu đường non quá thì cái hỗn hợp ấy cứ nhão nhoẹt và không thành kẹo. Còn nếu đường già quá kẹo sẽ bị đắng và đặc biệt là cứng lắm, dẫu có hàm răng sắt cũng chịu không nhai nổi. Sau mẻ thử nghiệm đầu tiên bị già đường thì từ mẻ thứ hai trở đi anh Hòa đã thành công. Với số lương khô và đường được cấp chúng tôi có đủ kẹo để ăn và đãi khách một cách thoải mái trong mấy ngày Tết.
Về thức uống hình như chỉ có BCH/c là có chè gói, còn các b phải tự túc. Về khoản này thì chúng tôi cũng đã có giải pháp. Trong các cánh rừng xung quanh chỗ ở có khá nhiều cây sâm cau. Không biết nó có bổ như sâm không nhưng củ nó đem về thái nhỏ, phơi khô, sao vàng đem nấu nước rồi cho thêm tý đường uống rất thích. Nó vừa ngòn ngọt lại man mát rất dịu nên uống rất vào.
Cũng lại từ một lần đi rừng tôi nhìn thấy cây hương bài- CL quê tôi vốn là huyện miền núi nên tôi biết nó. Thế là gần Tết tôi vào nhổ về một đống. Rễ hương bài phơi khô, tán vụn rồi cuốn vào giấy pơ- luya đem đốt thơm lừng làm cho những căn hầm vốn lạnh lẽo của bọn tôi thêm ấm cúng và đặc biệt là mang lại cái hương vị Tết rất đặc trưng của VN.
Còn ở hội trường 2 b và đặc biệt là hội trường c cũng được chuẩn bị khá cầu kỳ. Ngoài bàn thờ Tổ quốc, ảnh Bác và khẩu hiệu HT nào cũng có một cành đào giả được làm rất công phu. Để làm cành đào giả trước hết phải chọn một cành cây rừng có dáng giống như cây đào rồi vặt trụi hết lá đi. Tiếp đó là huy động giấy pơ- luya viết thư để làm hoa giả. Giấy được nhuộm hồng bằng… thuốc đỏ của quân y và nhuộm xanh bằng mực viết pha loãng ra. Sau khi phơi khô mới làm hoa và lá rồi gắn lên cây. Các công đoạn này phải rất khéo tay và tỷ mỷ. Bác ctv phó- thiện xạ Phạm Ngọc Chu là người đáp ứng được đủ các tiêu chuẩn này nên cây đào ở hội trường c tôi đẹp lắm, giống y như thật. Ở b tôi thì thằng Phan lái xe người Kim Động cũng khá khéo tay nên cây đào giả nhìn cũng tương đối đẹp. Ngoài ra, tôi không nhớ các hắn kiếm được những loại quả gì để bày nhưng thấy ở đâu cũng có một mâm ngũ quả.
Về chương trình Tết thì được ăn tăng cường hai bữa: bữa tất niên chiều 30, bữa trưa ngày Mồng Một- đó cũng là bữa chấm điểm thi nấu ăn ngày Tết. Buổi tối 30 đón giao thừa ở các b đến 10 giờ, sau đó tập trung đón giao thừa toàn đại đội. Ngày Mồng Một có các trò chơi: đấu cờ tướng, vật tay… Công việc chuẩn bị và không khí sôi nổi của những ngày áp Tết dường như cũng làm chúng tôi vợi đi nỗi nhớ nhà