Dựng nước - Giữ nước
Tin tức: 122 năm ngày sinh Bác Hồ kính yêu (19/5/1890 - 19/5/2012)
 
*
Chào Khách. Bạn có thể đăng nhập hoặc đăng ký. 22 Tháng Năm, 2012, 04:51:44 PM


Đăng nhập với Tên truy nhập, Mật khẩu và thời gian tự động thoát


Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 »   Xuống
  In  
Tác giả Chủ đề: Những mảnh rời ký ức- phần 3  (Đọc 53493 lần)
0 Thành viên và 2 Khách đang xem chủ đề.
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« vào lúc: 10 Tháng Hai, 2010, 10:36:48 AM »

Thời gian trôi nhanh thật!
Nhoáng một cái mà năm cũ đã sắp qua, năm mới sắp đến!
Nhoáng một cái mà mính đã trở thành thành viên QSVN được gần 1 năm!
Nhoáng một cái mà Những mảnh rời ký ức đã đi hết phần 2!
Nhoáng một cái thấy mình đã... già Grin
Mà đã già thì hay hồi tưởng!
Những ngày này mình lại nhớ nhiều về cái Tết 1973- Tết đầu tiên ở chiến trường:

Tết Quý Sửu- 1973 là cái Tết thứ hai của tôi trong quân ngũ và là cái Tết đầu tiên trong chiến trường.
Tết năm Nhâm Tý- 1972 tôi đang huấn luyện lái xe ở VP. Cùng học lái xe với tôi có 6 thằng cùng huyện. Những ngày trước Tết là những ngày 6 thằng “hội ý” liên tục để cùng nhau thảo luận trả lời câu hỏi: “Tút hay không tút? Và nếu tút thì đi bằng đường nào cho an toàn?”. Kết quả biểu quyết thì đa số thuộc về phe “Tút”: tỷ lệ 4/2. Mặc dù vậy, mọi nội dung hội ý vẫn được giữ bí mật tuyệt đối và sau đó 4 thằng trốn về ăn Tết, chỉ có tôi và thằng Thu xã Văn An ở lại. Nhưng cũng khốn nạn, 4 thằng tút thì 2 thằng bị vệ binh về tận quê áp giải lên hôm 30 Tết.
Tết năm nay, đang ở giữa chiến trường rồi. Quân CL tôi vẫn có 5 tên: tôi và Đức lái xe, Ái, Thà, Ngà là lính thông tin trên d bộ. Xa xôi vậy, lại đã trưởng thành hơn nên chẳng thằng nào nghĩ đến chuyện “tút” về nhà ăn Tết nữa. Tuy nhiên, cũng như tất cả mọi người mỗi khi Tết đến, Xuân về lại phải ở xa nhà bao giờ chẳng man mác buồn. Nhất là những lúc đêm khuya, khi trong căn hầm lạnh lẽo chỉ có 2- 3 thằng nằm kể cho nhau nghe những câu chuyện về Tết ở quê mình. Nối nhớ gia đình, bố mẹ, người thân và quê hương hầu như chiếm trọn tâm hồn lũ lính trẻ chúng tôi trong những ngày giáp Tết.
Biết vậy nên các anh chỉ huy của bọn tôi cũng hết sức cố gắng để lo cho cái Tết được chu đáo, qua đó làm vơi đi nỗi nhớ nhà và vực dạy tinh thần cho bộ đội. Để chuẩn bị cho đêm đón giao thừa, bọn tôi phải làm 3 cái hội trường: 2 cái cho 2 b và 1 cái cho toàn c. Nói là hội trường cho oai chứ thực ra đó là một cái hầm thùng. Chỗ đó là chân đồi nên chúng tôi đào áp ngay vào sườn đồi, phía bên trong là ta- luy cao phải hơn 2 mét, phía bên ngoài nông hơn nhưng đắp đất lên đảm bảo ngập đầu người. Bên trên lợp tranh. Vách hầm thì lót bao gạo và tăng. Bên trong thì ken lồ ô làm một bàn dài ở giữa và hai dãy ghế băng hai bên. Cũng may, đại đội xe tăng ít người nên căn hầm cũng chỉ rộng độ hơn 20 m2 là đủ. Một đầu HT được trang trí bàn thờ Tổ Quốc, cũng đủ cả quốc kỳ, ảnh Bác và khẩu hiệu trông cũng ấm cúng ra phết.
Cúng nghĩ rằng giữa chiến trường thế này chắc có gì thì ăn nấy thôi, vả lại chịu đựng gian khổ cũng quen rồi nên về mặt vật chất bọn tôi cũng không quan tâm lắm. Chính trị viên phó Chu thì rất chịu khó đi săn nhưng không hiểu vì sao nai, hoẵng trốn sạch đi đâu ấy nên toàn về không Grin Đùng một cái thấy thông báo của đại đội về tiêu chuẩn Tết năm đó của bọn tôi được quân khu cấp như sau: tính theo đầu người, mỗi người được 3 lạng thịt, 1 kg lương khô, 2 điếu thuốc lá Điện Biên (sát Tết được tăng thêm 10 điếu), 10 cái kẹo Hải Châu (chảy nước gần hết, số này để dùng chung trong đón giao thừa của đại đội), 2 bánh chưng (cấp gạo nếp, đỗ, thịt), 2 lạng đường. Nói chung là “hẻo” nhưng ai cũng phấn khởi. Giữa chiến trường mà cấp trên lo cho bộ đội như thế là quý lắm rồi Grin.
Logged
Phong Quảng
Thành viên
*
Bài viết: 617


« Trả lời #1 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2010, 09:56:53 PM »

Trước ngày ký hiệp định khoảng một tuần f312B gồm toàn học viên lục quân 1 được lệnh quay về học tập tiếp. Đám lính trẻ HN được gom lại ở một cánh rừng Bãi Hà ăn tết và điều tiếp về các đơn vị. Tết ở B5 chắc chắn khá hơn trong B4 nhiều và rất vui vì hiệp định đã ký. Lúc ấy tôi không để ý tiêu chuẩn có gì chỉ nhớ lính tráng đốt lửa ( trước kia không bao giờ dám ) và đàn hát suốt đêm.
Logged
Trungsy1
Thượng tá
*
Bài viết: 1663



« Trả lời #2 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2010, 10:11:17 PM »

Năm 1972 anh đang ở Vĩnh Yên chắc không thể quên trận B.52 đánh ga Hương Canh và Kim Anh. Em ngồi hầm chữ A ở xã Đạo Đức (gần Kếu) mà hơi bom phả vào phần phật dù cách điểm nổ cũng phải 4-5 km.
Tiếng B.52 nó ù ù xay lúa rền rĩ trên đỉnh đầu mình. Nghe cả tiếng bom rơi nó huýt gió vu vu mãi mới chạm đất thành dây nổ rền rền...Trời thì rét căm căm mà lúc đó chỉ muốn chạy ra ngoài ...đi tè. Cheesy
Logged
mig21-58
Thành viên
*
Bài viết: 539

binh nhì


« Trả lời #3 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2010, 10:23:13 PM »

năm mới bác li xe ta viết chuyện  tình cái quê ở thái tân đi cho anh em và mọi người xem ,hôm đó em về nhà kể câu chuyện đó cho vợ nghe ,ngay vợ nó bẩu như tiểu thuyết ,tôi bẩu hôm nào rỗi chở xuống xem vườn cây của ông ,và nghe ông ấy kể cho mà nghe .
+bác viết mừng tuổi anh em đê  Grin
Logged
napoleon
Thành viên
*
Bài viết: 515


Không có gì là không thể


« Trả lời #4 vào lúc: 10 Tháng Hai, 2010, 11:25:25 PM »

Bác kể về không khí đón giao thừa năm 1973 đi!
Logged

Tôi có thể thất bại một trận đánh, nhưng tôi sẽ chiến thắng cả cuộc chiến tranh. Trí thông minh của con người được tính từ trán tới trời.
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #5 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2010, 07:57:46 AM »

Năm 1972 anh đang ở Vĩnh Yên chắc không thể quên trận B.52 đánh ga Hương Canh và Kim Anh. Em ngồi hầm chữ A ở xã Đạo Đức (gần Kếu) mà hơi bom phả vào phần phật dù cách điểm nổ cũng phải 4-5 km.
Tiếng B.52 nó ù ù xay lúa rền rĩ trên đỉnh đầu mình. Nghe cả tiếng bom rơi nó huýt gió vu vu mãi mới chạm đất thành dây nổ rền rền...Trời thì rét căm căm mà lúc đó chỉ muốn chạy ra ngoài ...đi tè. Cheesy

He...! He...!
TS1 tả cảm giác khi nằm dưới những loạt bom B52 bay qua đầu thế là khá chính xác đấy. Còn nếu nó rơi trúng chỗ mình đang nằm thì chẳng nghe thấy gì đâu. Sở dĩ nó huýt gió là vì vận tốc rơi tự do của nó lúc xuống gần đến mặt đất là khá lớn- từ độ cao 10.000 mét cơ mà. Bạn trẻ nào tính hộ khi rơi đến gần mặt đất thì vận tốc của quả bom là bao nhiêu m/s nhé Roll Eyes
Nhưng mà thế là chú cũng khá dũng cảm rùi đấy. Khối anh lớn tuổi hơn còn ... tè luôn ra quần cơ Grin
Còn vụ này mình không chứng kiến vì tháng 3.72 đã rời VP vào B rùi.
Logged
lixeta
Thành viên
*
Bài viết: 1148


« Trả lời #6 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2010, 08:07:48 AM »

Bác kể về không khí đón giao thừa năm 1973 đi!

Cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ Grin
Trước khi đến Giao thừa thì phải chuẩn bị đã chứ:

Vì hồi trước còn tích trữ được một ít TP nên tiểu đoàn quyết định xuất ra 50 kg muối và 50 kg gạo đi đổi một con lợn về để tăng cường cho anh em ăn Tết. Tuy nhiên, để đổi được cũng không đơn giản vì bà con Pa- Ko ở các bản gần đó cũng rất nghèo. Muốn đổi được phải đi đến những bản xa ở tít sâu trong dãy A Bia mới có.
Hôm ấy, quãng độ 20 tháng Chạp, 5 anh em tôi gùi gạo, muối theo chân 1 bác thổ công vốn là lính quân khu này đi đổi lợn. Cho đến giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi cái bản mà mình đến tên là bản gì, cũng chẳng hiểu là đia ra bắc hay vào nam, bên đất ta hay đất Lào mà chỉ nhớ rằng chúng tôi phải đi ròng rã từ sáng đến gần tối mới tới nơi. Đúng là bản này khá hơn những bản mà chúng tôi đã từng đến thật. Nhà sàn của bà con cũng cao ráo, chắc chắn và sạch sẽ hơn nhiều. Chúng tôi vào nhà trưởng bản và nghỉ ở đó. Tối hôm ấy, bộ đội và nhà trưởng bản góp gạo thổi cơm chung.
Chắc là thấy có khách nên trưởng bản đi ra rừng một lúc rồi thấy xách về 2 con chuột bằng nửa cổ tay(!). Chỉ với 1 bát nước sôi nho nhỏ đã thấy ông ta làm sạch lông và mổ xong. 2 con chuột được chặt ra và đem rang với muối. Còn món canh rau cải thì khi nấu sắp xong, ông với tay lên cái giàn treo trên bếp lấy xuống 2 con cá khô cỡ bằng 3 ngón tay đen màu bồ hóng, chắc là để đã lâu nên nó khô giòn và ông chỉ cần bóp nhẹ một cái là nó vụn ra cho vào nồi canh. Vừa làm ông vừa cười, để lộ hàm răng cà móm: “Mì chính đấy”- ý nói cho cái này vào nồi canh cho nó ngọt như cho mì chính. Cơm canh đã xong, ông bảo bà vợ chuẩn bị bát đũa. Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy bà cẩn thận đun một xoong nước sôi rồi đem nhúng toàn bộ số bát (vẫn là B52 của bộ đội ta cả) và bó đũa vào đó. Nhưng rồi bọn tôi còn ngạc nhiên hơn là sau khi nhúng xong, bà cầm nghiêng cái bát hơ bên bếp than hồng cho đến khô cong (!). Chắc bản này bộ đội ta qua lại cũng đã nhiều. Tuy vậy, nói thực lòng lúc ăn cơm tôi chỉ ăn với dúm muối ớt mang theo mà không hề dám đụng đến món thịt chuột và món canh có vẻ rất hấp dẫn ấy Undecided.
Buổi tối, một số bà con nhà bên sang chơi. Ông chủ chắc là phấn khởi vì có món hời nên xuất ra một ống bơ ngô và ít sắn tươi để liên hoan. Chúng tôi rang ngô và ngồi quanh đống lửa vừa ăn ngô, vừa nói chuyện rất vui vẻ. Tôi thấy một bà cụ già cứ ngồi lui ra và không ăn nên hỏi: “Sao a- ma (mẹ) không ăn đi?”. Bà bảo: “Tại không có chỗ ăn”. Nghe bà bảo vậy, cứ tưởng bà bào không có chỗ ngồi nên mấy anh em chúng tôi dạt hẳn ra nhường cho bà một chỗ rõ rộng. Thấy vậy bà há hoác cái miệng đen ngòm ra cười và chỉ vào đó. Thì ra ý bà bảo là không có răng để nhai ngô. Nhân đây cũng xin nói luôn: bác NKĐ hồi đó công tác ở khu ủy nhưng chắc không chịu học tiếng đồng bào cho lắm thì phải. Bài thơ về “em a- kay ngủ trên lưng mẹ” bác ấy viết “A- Kay” như tên riêng của em bé là không đúng. Thực ra, “a- kay” trong tiếng Pa- Ko là “con” Undecided.
Sau tiết mục ngô là sắn nướng. Phải nói rằng bà con Pa- Ko có một kỹ thuật nướng sắn tuyệt hảo. Củ sắn bóc ra, rửa sach, để ráo nước rồi dựng nghiêng bên cạnh bếp than hồng nhưng không được gần quá. Khi mặt trong của củ sắn đã se đi thì xoay cho mặt kia vào. Cứ thế, thỉnh thoảng lại xoay. Củ sắn chín từ từ từ ngoài vào trong. Cho đến khi nó chín vào tận trong thì lớp ngoài cùng đã ngả màu vàng, ăn hơi dai dai như vỏ bánh mì và thơm điếc mũi. Quả thật là ngon nhưng phải kiên trì lắm mới làm được như vậy- nướng một củ sắn chắc phải mất 2 tiếng đồng hồ. Sau này, khi về đơn vị chúng tôi cũng hay nướng sắn nhưng không lần nào áp dụng được vì sốt ruột lắm Grin.
Logged
lethaitho
Thượng tá
*
Bài viết: 1313



« Trả lời #7 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2010, 08:54:36 AM »

TS1 nhắc đến những trận bom B52 làm tôi nhớ lại những ngày cuỗi năm 1972 ấy.
Sau vụ đi sơ tán tháng 4/1972 khi B52 đánh Hải phòng ngày 16.04.1972, mấy anh em nhà tôi đi sơ tán tại Gia Lương, Hà bắc và về quê nội tận Hạ Hoà, Phú Thọ. Gia đinh chia làm mấy nơi làm cho Bố mẹ tôi cực kỳ vất vả. Đến đợt tháng 12 năm ấy, cả nhà tôi quyết định không đi sơ tán nữa mà ở lại Hà nội. Đến khi Mỹ đánh dữ quá, đêm 26 nó dải thảm bom ở khu phố Khâm Thiên thì Bố mẹ tôi không còn chịu được nữa và đưa cả 3 anh em chúng tôi về lại Gia Lương, Hà Bắc. Được 2 ngày thì ngừng nèm bom, ngày 30 cả nhà lại lục tục trở về Hà nội.
Cảm giác sợ bom B52 thì tôi không có như TS1, lũ trẻ con khu TT chúng tôi cứ nhăm nhăm vọt ra khỏi hầm để xem... máy bay Mỹ cháy. có lẽ lúc ấy mình chưa biết sợ! Grin 
Logged

Ngôi sao như mắt anh, trong những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở, cho ánh sao bay vào
T54b
Thành viên
*
Bài viết: 348



« Trả lời #8 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2010, 12:02:17 PM »

TS1 nhắc đến những trận bom B52 làm tôi nhớ lại những ngày cuỗi năm 1972 ấy.
Sau vụ đi sơ tán tháng 4/1972 khi B52 đánh Hải phòng ngày 16.04.1972, mấy anh em nhà tôi đi sơ tán tại Gia Lương, Hà bắc và về quê nội tận Hạ Hoà, Phú Thọ. Gia đinh chia làm mấy nơi làm cho Bố mẹ tôi cực kỳ vất vả. Đến đợt tháng 12 năm ấy, cả nhà tôi quyết định không đi sơ tán nữa mà ở lại Hà nội. Đến khi Mỹ đánh dữ quá, đêm 26 nó dải thảm bom ở khu phố Khâm Thiên thì Bố mẹ tôi không còn chịu được nữa và đưa cả 3 anh em chúng tôi về lại Gia Lương, Hà Bắc. Được 2 ngày thì ngừng nèm bom, ngày 30 cả nhà lại lục tục trở về Hà nội.
Cảm giác sợ bom B52 thì tôi không có như TS1, lũ trẻ con khu TT chúng tôi cứ nhăm nhăm vọt ra khỏi hầm để xem... máy bay Mỹ cháy. có lẽ lúc ấy mình chưa biết sợ! Grin  

Năm 1972, tháng 12. Khu tập thể Nguyễn Công Trứ Hà nội. Lệnh sơ tán được ban hành đến từng hộ gia đình. Sáng hôm ấy tùng đoàn xe tải đến chợ dân đi sơ tán. Bọn trẻ con chúng mình không nhận ra gương mặt, ánh mắt lo âu của người lớn, chạy ra chạy vào rối rít vì đựoc đi ô tô. Gia đình tui đi xuống tận Thái Bình. Đến phà Tân Đệ ( nhớ vậy mà không biết đúng không), nghe ba bảo xuống ba bế đi đái con, mở mắt thấy tối rồi, bứoc xuống một cái, thế là không còn biết gì. Sau này nghe kể lại vì tưởng như ở nhà nên bứoc ra thành xe ải mà không biết nen té đập đầu xuống đường bât tỉnh, nhưng ơn trời , tỉnh lại, lớn lên , đi lính và bây giờ ngồi tám với các bác đây.
Có một lần , vào buổi trưa, trước khi đi sơ tán nghe còi báo động, từ tầng 4 nhà tập thể, cùng mọi người T54b phòng hết tốc lực xuống đến từng 1 thi nghe báo yên và tiếng mọi ngừoi la: máy bay giặc cháy. .. Thế là theo người lớn vác gậy đửoi bắt giặc lái lên tận đê sông Hồng  rồi mới về. Các bác có nhớ tiếng còi báo động ở Hà nội hồi đó không???
Logged

Hạt cát nhỏ trên xa mạc. Thân cát bụi trở về cát bụi.
lethaitho
Thượng tá
*
Bài viết: 1313



« Trả lời #9 vào lúc: 11 Tháng Hai, 2010, 01:39:09 PM »

Các bác có nhớ tiếng còi báo động ở Hà nội hồi đó không???

Có lẽ ký ức về một Hà nội xưa trong tôi đậm nét nhất chính là tiếng còi báo động trên nóc nhà Ngân hàng TW và tiếng leng keng của tàu điện. Hì hì...
Logged

Ngôi sao như mắt anh, trong những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở, cho ánh sao bay vào
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 »   Lên
  In  
 
Chuyển tới:  

Powered by MySQL Powered by PHP Powered by SMF 1.1.16 | SMF © 2006-2008, Simple Machines

Valid XHTML 1.0! Valid CSS! Dilber MC Theme by HarzeM