Thời gian trôi nhanh thật!
Nhoáng một cái mà năm cũ đã sắp qua, năm mới sắp đến!
Nhoáng một cái mà mính đã trở thành thành viên QSVN được gần 1 năm!
Nhoáng một cái mà Những mảnh rời ký ức đã đi hết phần 2!
Nhoáng một cái thấy mình đã... già

Mà đã già thì hay hồi tưởng!
Những ngày này mình lại nhớ nhiều về cái Tết 1973- Tết đầu tiên ở chiến trường:
Tết Quý Sửu- 1973 là cái Tết thứ hai của tôi trong quân ngũ và là cái Tết đầu tiên trong chiến trường.
Tết năm Nhâm Tý- 1972 tôi đang huấn luyện lái xe ở VP. Cùng học lái xe với tôi có 6 thằng cùng huyện. Những ngày trước Tết là những ngày 6 thằng “hội ý” liên tục để cùng nhau thảo luận trả lời câu hỏi: “Tút hay không tút? Và nếu tút thì đi bằng đường nào cho an toàn?”. Kết quả biểu quyết thì đa số thuộc về phe “Tút”: tỷ lệ 4/2. Mặc dù vậy, mọi nội dung hội ý vẫn được giữ bí mật tuyệt đối và sau đó 4 thằng trốn về ăn Tết, chỉ có tôi và thằng Thu xã Văn An ở lại. Nhưng cũng khốn nạn, 4 thằng tút thì 2 thằng bị vệ binh về tận quê áp giải lên hôm 30 Tết.
Tết năm nay, đang ở giữa chiến trường rồi. Quân CL tôi vẫn có 5 tên: tôi và Đức lái xe, Ái, Thà, Ngà là lính thông tin trên d bộ. Xa xôi vậy, lại đã trưởng thành hơn nên chẳng thằng nào nghĩ đến chuyện “tút” về nhà ăn Tết nữa. Tuy nhiên, cũng như tất cả mọi người mỗi khi Tết đến, Xuân về lại phải ở xa nhà bao giờ chẳng man mác buồn. Nhất là những lúc đêm khuya, khi trong căn hầm lạnh lẽo chỉ có 2- 3 thằng nằm kể cho nhau nghe những câu chuyện về Tết ở quê mình. Nối nhớ gia đình, bố mẹ, người thân và quê hương hầu như chiếm trọn tâm hồn lũ lính trẻ chúng tôi trong những ngày giáp Tết.
Biết vậy nên các anh chỉ huy của bọn tôi cũng hết sức cố gắng để lo cho cái Tết được chu đáo, qua đó làm vơi đi nỗi nhớ nhà và vực dạy tinh thần cho bộ đội. Để chuẩn bị cho đêm đón giao thừa, bọn tôi phải làm 3 cái hội trường: 2 cái cho 2 b và 1 cái cho toàn c. Nói là hội trường cho oai chứ thực ra đó là một cái hầm thùng. Chỗ đó là chân đồi nên chúng tôi đào áp ngay vào sườn đồi, phía bên trong là ta- luy cao phải hơn 2 mét, phía bên ngoài nông hơn nhưng đắp đất lên đảm bảo ngập đầu người. Bên trên lợp tranh. Vách hầm thì lót bao gạo và tăng. Bên trong thì ken lồ ô làm một bàn dài ở giữa và hai dãy ghế băng hai bên. Cũng may, đại đội xe tăng ít người nên căn hầm cũng chỉ rộng độ hơn 20 m2 là đủ. Một đầu HT được trang trí bàn thờ Tổ Quốc, cũng đủ cả quốc kỳ, ảnh Bác và khẩu hiệu trông cũng ấm cúng ra phết.
Cúng nghĩ rằng giữa chiến trường thế này chắc có gì thì ăn nấy thôi, vả lại chịu đựng gian khổ cũng quen rồi nên về mặt vật chất bọn tôi cũng không quan tâm lắm. Chính trị viên phó Chu thì rất chịu khó đi săn nhưng không hiểu vì sao nai, hoẵng trốn sạch đi đâu ấy nên toàn về không

Đùng một cái thấy thông báo của đại đội về tiêu chuẩn Tết năm đó của bọn tôi được quân khu cấp như sau: tính theo đầu người, mỗi người được 3 lạng thịt, 1 kg lương khô, 2 điếu thuốc lá Điện Biên (sát Tết được tăng thêm 10 điếu), 10 cái kẹo Hải Châu (chảy nước gần hết, số này để dùng chung trong đón giao thừa của đại đội), 2 bánh chưng (cấp gạo nếp, đỗ, thịt), 2 lạng đường. Nói chung là “hẻo” nhưng ai cũng phấn khởi. Giữa chiến trường mà cấp trên lo cho bộ đội như thế là quý lắm rồi

.