thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #30 vào lúc: 27 Tháng Một, 2010, 07:48:39 PM » |
|
Hành trình của người lính BGPB: ( Tiếp theo ). Chúng tôi tập trung theo đội hình trung đội ngay ngắn và nghe lệnh, mỗi chuyến phà chỉ chở được một xe ô tô cùng một Trung đội lính thôi. Xe của Trung đội nào xuống phà thì trung đội ấy xuống. Rồi lần lượt đại đội tôi cũng qua hết sông, tất cả lại lên xe. Đoàn xe còn 4 chiếc tiếp tục chuyển bánh ( Trước khi xe chạy, anh lái xe thông báo: " Đèo cao, dốc rất khó đi và đường rất trơn tất cả phải cẩn thận và bám chắc vào nhau ). Chúng tôi cứ tưởng anh lái xe dọa  Nhưng hóa ra là thật. Đèo Mã Quỷnh ( sau này tôi mới biết ) đường đất, quanh co rất nhiều dốc và cua gấp. Chúng tôi đứng trên thùng xe bị xô từ bên nọ sang bên kia. Dưới đường, từng đoàn người đầu trọc lốc mặc váy và áo đỏ, lưng đeo gùi đi chân đất, bước đi lầm lũi. Ngửa mặt nhìn lên thì toàn núi đá cao ngất ( Thâm sơn cùng cốc quá ). Lác đác trên đỉnh núi có những làn khói trắng bay lững lờ. Thì ra dân người ta đi làm rẫy đốt nương. Thỉnh thoảng ở dưới đường lại thấy một người phụ nữ tay dắt theo một con ngựa. Trên lưng ngựa là một người đàn ông mặc quần áo Chàm nửa ngồi nửa nằm vắt vẻo trên lưng ngựa ( Sau mới biết là vợ chồng thằng Mán đi chợ về, chồng bị say rượu). Rồi đoàn xe leo dốc rất khó khăn, ì ạch, lắc lư. Rồi đến khi xe xuống dốc tốc độ rất nhanh, chao đảo và lắc lư rất mạnh. Chúng tôi la hét hoảng loạn nhiều hơn là thích thú. Vì trời đã về chiều muộn, anh lái xe bảo phải chạy nhanh. Khi xuống hết dốc đoàn xe đỗ lại ở thị trấn Thông Nông nghỉ. Tôi quan sát xung quanh thầm nghĩ :" Thị trấn quái gì chỉ có lèo tèo vài cái nhà lụp xụp ". Tôi lăn kềnh ra cái bãi cỏ ở ven đường lia mắt nhìn xung quanh thì chỉ thấy có mỗi một cái biển hiệu là : " Bưu điện Thông Nông ". Có một vài thằng vào hình như là đánh điện tín hoặc mua tem thư. Tôi đang nằm mơ màng nghỉ ngơi thì có lệnh lên xe, rất nhanh chóng chúng tôi đã lên xe và điểm danh quân số. Rồi xe lại tiếp tục chuyển bánh, Anh lái xe bảo :" Bây giờ đường bằng và sắp tới nơi rồi, vì trời sắp tối nên xe chạy cũng nhanh qua mấy cái cua tay áo ". Tôi thấy một cái thung lũng khá rộng lớn, có đồng ruộng và bản làng xa xa, nhưng hoàn toàn là nhà sàn thôi. Bỗng cả 4 xe rẽ vào cái đường đá lởm chởm rất khó đi, Bên ngoài có Ba-Li-e và vệ binh đứng gác, rồi sâu bên trong có mấy gian nhà tranh, tôi đoán là đã đến đơn vị mới rồi. Đúng thật, khi đoàn xe đỗ lại chúng tôi được lệnh xuống xe và tập trung. Tôi quay đi quay lại đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy anh Đại Đội Phó bảo 2 anh Tiểu Đội Trưởng khiêng một cái bao tải xuống mở và mở ra, kế bên là một cái bàn của đơn vị mới đã được kê sẵn. Hóa ra đó là lý lịch quân nhân của tụi tôi. Khi làm thủ tục bàn giao quân số xong ( đơn vị tôi không thiếu đi một người nào ). Tôi vẫn tranh thủ lén ra bắt tay và chia tay A trưởng cùng B trưởng huấn luyện của tôi. Rồi anh em thấy thế cũng ra bắt tay với A trưởng B trưởng của mình. Bộ khung huấn luyện lần lượt lên xe ô tô quay trở về. Tôi cứ dõi mắt nhìn theo và nghĩ :" Ước gì tôi cũng được quay trở về cùng họ". Thế là cuộc Hành quân chiến đấu di chuyển của bọn tôi từ xã Chi Phú - Ba Vì - Hà Nội lên đến đơn vị mới ở Thông Nông - Cao Bằng hết 3 ngày 2 đêm đã kết thúc. Nhưng chưa hết đâu nhé các đồng chí và các bạn ạ. Vì đây mới là sân của E bộ 677, cả một đại đội Huấn luyện vẫn đứng ở sân E bộ đấy. Trời sắp tối................. Còn nữa...
|
|
|
|
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #31 vào lúc: 27 Tháng Một, 2010, 08:47:52 PM » |
|
Chúc Bác Thịnh luôn mạnh khỏe và viết đều tay ạ, em đang bị cuốn hút vào hồi ức của Bác đó. Mong bài của Bác . Trân Trọng !
------------------------------------------------------------------------------------------------ Tôi vẫn đang viết đấy chứ.Khổ nỗi không ai đánh máy tính cho thôi các con tôi đi học đến tối mới về nó mới đánh hộ tôi chỉ viết ra giấy thôi. Mong bạn góp ý cho bài viết của tôi. chào bạn.
|
|
|
|
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
vitính
Thành viên

Bài viết: 477
|
 |
« Trả lời #32 vào lúc: 27 Tháng Một, 2010, 10:26:56 PM » |
|
Mong bạn góp ý cho bài viết của tôi. chào bạn.
Tôi góp ý là trong lúc con đi học thì bác tập gõ máy tính. Nói con nó bầy cho một lúc, đừng ngại. Tập từ đơn giản bật tắt máy trở đi. Mấy hôm là gõ được thôi mà. Không dùng được máy tính thời thông tin trên mạng, uổng.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #33 vào lúc: 28 Tháng Một, 2010, 07:08:08 AM » |
|
Mong bạn góp ý cho bài viết của tôi. chào bạn.
Tôi góp ý là trong lúc con đi học thì bác tập gõ máy tính. Nói con nó bầy cho một lúc, đừng ngại. Tập từ đơn giản bật tắt máy trở đi. Mấy hôm là gõ được thôi mà. Không dùng được máy tính thời thông tin trên mạng, uổng. Rất cảm ơn bạn.Đã động viên và khích lệ tôi .Tôi cảm thấy khó lắm....vì ngày trước tôi chỉ học đến hết học kỳ 1 lớp 6 /10 thôi.Mà bây giờ tôi phải đeo kính mới nhìn thấy chữ ở màn hình mắy tính rồi.khó quá.
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 28 Tháng Một, 2010, 08:15:16 AM gửi bởi thinhe677f346 »
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
GiangNH
Thành viên

Bài viết: 1127
|
 |
« Trả lời #34 vào lúc: 28 Tháng Một, 2010, 12:49:43 PM » |
|
Tôi cảm thấy khó lắm....vì ngày trước tôi chỉ học đến hết học kỳ 1 lớp 6 /10 thôi.Mà bây giờ tôi phải đeo kính mới nhìn thấy chữ ở màn hình mắy tính rồi.khó quá.
Học văn hóa mới khó: Toán thì đau đầu, buốt sủ. Văn thì lủng củng, chán như ăn cơm nguội. Ngoại ngữ thì nói trước quên sau, phát âm thì ngọng líu ngọng lô...Với vi tính lập trình thì mới cần tới trình độ cao siêu. Còn đánh máy vi tính, dạng văn bản, thì cũng như học nghề thợ xây, thợ trát...thôi, chẳng cần tốt nghiệp cấp 3. Bác cứ say mê và chịu khó thì vài tuần là gõ toanh toách ngay, thậm chí còn hơn cả bọn trẻ chứ lỵ!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #35 vào lúc: 28 Tháng Một, 2010, 05:25:23 PM » |
|
Hành trình người lính BGPB (tiếp) Trời sắp tối rồi. Khi cán bộ khung của đơn vị Huấn Luyện cũ của chúng tôi lên xe ô tô để quay về. Thì chúng tôi được lệnh tập hợp, đồng chí cán bộ Quân Lực đơn vị mới ( thì phải). Đọc danh sách trích ngang điểm danh lại lần cuối, và chia đôi đơn vị tôi ra làm 2 phần. Một nửa được đưa đi trước ( về D5 vì D5 là D cơ động ở sát E bộ ). Sau này tôi mới biết còn một nửa chúng tôi được các đồng chí vệ binh đưa đi vào một cái bản ( Bản Giàng ) Ở gần E Bộ để nghỉ thì trời đã tối hẳn. Chúng tôi được phân chia nhau ra vài người một nhà, mà toàn là nhà sàn thôi. Lúc đó chúng tôi vừa đói lại vừa mệt, lạ nữa và sợ. Vì các đồng chí vệ binh đưa chúng tôi vào nhà dân, giao dịch với dân toàn bằng tiếng dân tộc. chúng tôi chẳng hiểu gì cả ở bên ngoài tôi thấy lác đác vài đồng chí vệ binh khác vác súng trên vai gác rất nghiêm túc ( Hình như sợ chúng tôi đảo ngũ ). Tôi lân la hỏi ông chủ nhà rất may ông ý cũng biết tập tọe vài câu tiếng Kinh. Tôi nói ông ấy cũng hiểu chút ít, câu đầu tiên tôi hỏi ông ấy là :" Biên giới còn cách đây bao xa hả bác ? " Ông ấy trả lời :" Cách đây khoảng 20km nữa chú ạ ". Tôi hoang mang vô cùng ! Bụng đang đói, suy nghĩ mông lung loay hoay tìm chỗ dải chiếu để ngả lưng ( vì quân tư trang của tôi còn đầy đủ ). Thì một đồng chí vệ binh bước vào điểm danh, lại vào phát cho chúng tôi mỗi người một cái bánh mì. Bánh mì xịn ở dưới xuôi - đồng chí vệ binh nói ( vì ở trên này toàn mì luộc thôi ). Ối! Cha ơi mẹ ơi, hóa ra là bánh mì cũ của đơn vị huấn luyện chúng tôi bàn giao, nó đã chua và bở bùng bục ra rồi. Vì đã được hậu cần của đơn vị cũ chuẩn bị từ trước khi hành quân chiến đấu, mà trên đường hành quân đã mất mấy ngày rồi. Vì nhà dân cũng chẳng có gì ăn được mà tiền của chúng tôi thì hầu như không có nữa. Nên cứ nhắm mắt mà ăn thôi, rồi cái bánh mì chua loét cũng hết, chúng tôi mỗi thằng 1 chiếu trải thẳng ra sàn ngả lưng. Ngoài cửa trời tối đen như mực đâu đó một vài con đom đóm bay lượn lờ, lập lòe phát ra những vầng sáng yếu ớt. Tiếng Giun, Giế, Cóc, Nhái hỗn độn hòa vào nhau râm ran thành một bản nhạc vô hồn nơi chiến địa. Tiếng Tắc Kè ở núi đá vọng về sao mà não nùng thế, ở dưới gần sàn các đồng chí vệ binh vẫn bển bỉ tuần tra canh gác. Bên cạnh tôi một vài thằng đã thiếp đi vì quá mệt, vài thằng ngủ ngáy khò khò bên tai, có thằng ngủ ú ớ nói mê :" Thả tôi ra...thả tôi ra...Cho tôi về với mẹ." Rồi tôi ngủ lúc nào cũng không hay. Sáng sớm ngày hôm sau chúng tôi được các đồng chí vệ binh báo thức dậy rất sớm. Khi thu dọn quân tư trang xong, chúng tôi chào chủ nhà. Ra cửa nhà tập trung điểm danh, rồi đi theo đồng chí vệ binh ra một cái sân rộng. Bên ngoài có một cái mương nước nhỏ chúng tôi lấy nước ở đó đánh răng rửa mặt, rồi tập trung thành hàng ngay ngắn ( Lúc đó còn khoảng hơn 50 người ). Các đồng chí vệ binh đưa chúng tôi trở lại sân E Bộ, trên đường từ Bản Giàng về sân E bộ vệ binh rất đông ( E677 có 1 B vệ binh ). Tôi thiết nghĩ, tối hôm qua mỗi nhà trọ chúng tôi ở lúc nào cũng có 1 đến 2 đồng chí vệ binh đứng canh gác. Vào đến sân E Bộ, chúng tôi xếp thành 10 hàng dọc, đồng chí vệ binh điểm danh và bàn dao quân số cho Quân Lực Trung Đoàn, lúc đó một đồng chí cán bộ Trung Đoàn đeo lon Thiếu Tá ra quán triệt nhắc nhở giao nhiệm vụ và nói chuyện rất thân mật, rồi chúng tôi được phát mỗi người một nắm mì luộc ( là bữa ăn phụ ). Cái đó đối với chúng tôi thì quá quen rồi vì suốt thời gian huấn luyện hơn 3 tháng chỉ toàn ăn bột mì luộc thôi. Chỉ được mỗi bữa cơm của sáng ngày 29/03/1981 Ngày đầu tiên của đơn vị huấn luyện mà tôi đã viết. Bữa cơm ngập tràn trong mưa và nước mắt. Khi ăn phụ xong ở E Bộ chúng tôi được 2 đồng chí ( không rõ chức vụ gì ) nhắc nhở, dặn dò và bảo chúng tôi cài lá ngụy trang, buộc lại ba lô cho gọn gàng để chuẩn bị hành quân. Lúc đó khoảng 9 giờ sáng ( có khoảng hơn 50 người, mỗi người được phát thêm 2 nắm mì luộc nữa - đó là khẩu phần ăn bữa trưa của lính ). Chúng tôi bắt đầu hành quân theo đội hình hàng một người cách người 3m. Hai đồng chí lính cũ dẫn đường có súng AK, 1 người đi đầu và 1 người đi cuối đội hình. Luôn mồm đốc thúc chúng tôi bám sát đội hình và đi sát vào mép núi. Qua cái dốc đầu tiên đường đất ( đường mòn đi tắt ), khá cao, dốc và trơn. Anh lính cũ giới thiệu đây là đèo Bó Đin, chúng tôi đầu tiên ai cũng hăm hở hành quân đi rất nhanh. Anh lính cũ phải bảo đi bình tĩnh thôi, từ từ vì đường còn dài. Đi được khoảng 2 tiếng thì chúng tôi bắt đầu thấm mệt và uể oải thằng nào thằng ấy mồm mũi tranh nhau thở, miệng khô roong, khát nước ( vì khi chuyển quân chúng tôi không được trang bị Bi Đông, chai lọ đựng nước cũng không có ). May quá! đúng lúc đấy anh lính cũ chỉ tay về phía trước bảo :" Đến mỏ nước kia chúng ta nghỉ uống nước " ( Mỏ nước bản Ruồm ). Chúng tôi mắt thằng nào cũng sáng lên như vớ được của, khi đến mỏ nước thì ra nó chỉ là cái lạch nhỏ nước chảy từ khe núi ra chúng tôi ngồi ịch xuống 1 cái ngả người ra, tháo quai ba lô ra khỏi vai chẳng cần bát, tranh nhau lấy 2 tay chụm vào nhau đưa lên miệng uống lấy uống để. Anh lính cũ nhắc nhở :" Từ từ thôi không nó đục lên bây giờ ". Nghỉ ngơi một lúc đỡ mệt rồi, anh lính cũ chỉ tay về phía trước bảo chúng tôi cố gắng đi lên đỉnh đèo Keo Hái kia thì chúng ta nghỉ ăn trưa. Tôi đưa mắt nhìn theo hướng anh lính cũ chỉ mà lòng ái ngại. Rồi chúng tôi giúp đỡ nhau đeo Ba lô cẩn thận lại lên đường, chặng đường thứ hai này thì chúng tôi mạnh ai nấy đi, không có hàng lối gì cả. Thằng khỏe thì đi trước, thằng yếu thì đi sau. Có hai thằng yếu quá tụt tạt lại mãi sau cùng. Hai anh lính cũ phải khoác ba lô hộ chúng nó. Tôi nghĩ vì chúng nó là con nhà giàu ( Công tử bột ). Còn tôi chỉ thấy mệt thôi, mà lúc đó tôi mới 42kg Cao 1m62, nhưng là con nhà lao động. Chúng tôi đi qua bản Ruồm những người dân bản mặc quần áo Chàm có cả con gái nữa, đứng ở trên sàn nhà chỉ chỏ và xì xồ nói với nhau cái gì bằng tiếng dân tộc. Chúng tôi chẳng hiểu gì cả. Anh lính cũ bảo người ta nói chuyện với nhau là có lính mới lên đấy mà là lính Hà Nội cơ. Ra khỏi bản Ruồm, chúng tôi từ từ leo dốc ai cũng đã mệt rồi càng đi càng thấy xa vời, suy nghĩ lung tung :" Bộ đội hành quân là thế này đây!". Chắc chẳng còn ngày về nữa rồi. Vì đã chuyển quân sang ngày thứ 4 mà vẫn chưa về đến đơn vị mới. Nhìn đoàn lính chúng tôi đi như một đoàn quân Ô Hợp ( Thằng thì quần áo xanh, thằng trắng, thằng vàng, thằng có mũ, thằng không mũ, thằng giầy, thằng dép ) bước đi uể oải. Rồi chúng tôi cũng đi được đến đỉnh đèo Keo Hái, chúng tôi ngồi phịch xuống một cái bỏ ba lô cho đỡ mệt và chén hết 2 cái bánh Bẻng ( nắm bột mì luộc ) Xa xa dưới chân đèo, một dòng suối uốn lượn vòng vèo, nhìn như một con Trăn Khổng Lồ đang trườn mình về phía trước, chảy cắt ngang qua chân đèo ào ào......ào ào....... Còn nữa
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 28 Tháng Một, 2010, 09:04:30 PM gửi bởi thinhe677f346 »
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #36 vào lúc: 28 Tháng Một, 2010, 09:07:30 PM » |
|
Một vài hình ảnh khi đoàn CBC E667 chúng tôi trở lại chiến trường xưa. Được nhân dân biên giới đón tiếp rất nồng hậuCột Mốc 119 Cũ, chắc là tính từ đầu tỉnh Cao Bằng giáp Lạng Sơn còn giờ thế này đây    CBC E677 trao quà cho nhân dân Bản Ngẳm xã Biên Giới  Hoa xuân Biên Giới  Nhân Dân bản Ngẳm đón tiếp mời cơm CBC E677  Đứng từ Dông 700 chụp xuống thung lũng Bó Gai đồn biên phòng 181  Bản lịch nhà sàn vẫn như xưa...  Mỏ nước Bản Ngẳm chúng tôi hay tắm giặt  Đỉnh Cổng Trời  Dân bản Kốc Lại, Keng Lòi làm rẫy  Bản Pá Rả, đường lên Dông 700  ND bản Cải, Cần Yên đón tiếp đoàn CBC E677  UBND Xã Vị Quang  Suy tư nghĩ chuyện ngày xưa  Con đường lên Chốt 800 Đông Bây giờ  Đèo Mã Quỷnh  Đường lên Đèo Gió 
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 28 Tháng Một, 2010, 09:38:12 PM gửi bởi thinhe677f346 »
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #37 vào lúc: 28 Tháng Một, 2010, 10:18:56 PM » |
|
Tôi cảm thấy khó lắm....vì ngày trước tôi chỉ học đến hết học kỳ 1 lớp 6 /10 thôi.Mà bây giờ tôi phải đeo kính mới nhìn thấy chữ ở màn hình mắy tính rồi.khó quá.
Học văn hóa mới khó: Toán thì đau đầu, buốt sủ. Văn thì lủng củng, chán như ăn cơm nguội. Ngoại ngữ thì nói trước quên sau, phát âm thì ngọng líu ngọng lô...Với vi tính lập trình thì mới cần tới trình độ cao siêu. Còn đánh máy vi tính, dạng văn bản, thì cũng như học nghề thợ xây, thợ trát...thôi, chẳng cần tốt nghiệp cấp 3. Bác cứ say mê và chịu khó thì vài tuần là gõ toanh toách ngay, thậm chí còn hơn cả bọn trẻ chứ lỵ! Khó lắm bác ạ mắt kém rồi phải tìm từng chữ cái một trên bàn phím đấy khó hơn vác kẹo lạc (Bê tông)lên chốt
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 28 Tháng Một, 2010, 10:24:48 PM gửi bởi thinhe677f346 »
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
thinhe677f346
Thành viên

Bài viết: 394
Thịnh e677/f346 cùng phu nhân.
|
 |
« Trả lời #38 vào lúc: 29 Tháng Một, 2010, 09:23:17 PM » |
|
Hành trình của người lính BGPB : Tiếp theo... Khi nghỉ ngơi và chén hết 2 nắm mì luộc xong, chúng tôi ngồi tào lao tán gẫu một lúc thì đồng chí lính cũ chỉ tay lên đỉnh núi trước mặt mà bảo :" Đây là chốt 466 của C5, D5 đấy ". Chúng tôi ngửa mặt nhìn lên thì chẳng thấy gì cả, nó chỉ là cái rừng Vầu và vài cây lúp súp ( Sim + Mua ). Nhìn kĩ mới thấy mấy cái nóc nhà tranh thấp lè tè. Tôi lân la lại gần 2 anh lính cũ hỏi chuyện thì được biết 1 anh ở ban Quân Lực, 1 anh ở B Vận Tải. Tiểu đoàn 4 xuống Trung đoàn đón chúng tôi từ tối hôm trước. Nhưng sáng nay trung đoàn mới bàn giao quân, để các anh ấy đưa về. Ngồi ăn và nghỉ đã lâu chúng tôi đã đỡ mệt, lại nhìn thấy dòng suối dưới chân đèo, chúng tôi giục các anh lính cũ đi tiếp để xuống suối rửa chân tay cho mát. Hôm đấy là ngày 1/7 mà, trời rất nắng, khi xuống đến suối chúng tôi hạ ba lô rồi ào xuống suối. Nước chỉ đến lưng gióng chân và đầu gối thôi, những hòn đã cuội to bằng cái mũ cối tròn mà trơn kinh khủng. Tôi bị tuột mất quai dép ( tôi đi dép cao su  ). Còn những thằng đi giầy thì cứ để cả giầy mà lội xuống nước đùa nghịch và té nước lên người nhau một cách thích thú ( rất hồn nhiên, ngây thơ ). Khi ướt hết quần áo thì chúng tôi cởi hết quần áo dài ra để tắm và giặt luôn, vì đã 4 ngày không được tắm rồi. Các đồng chí và các bạn thử tưởng tượng xem; Cuối tháng 6 đầu tháng 7 với cái nắng và nóng như thế, hành quân tàu xe như vậy mà 3 đến 4 ngày không được tắm thì như thế nào, thật là khủng khiếp  Tắm gội xong chúng tôi để quần áo ướt trên đỉnh ba lô và trên đầu, vừa phơi và vừa che cho đỡ nắng. Hành quân đến đâu các anh lính cũ giới thiệu đến đó, nào là bản Lịch, bản Rẻ Gà. Rồi chúng tôi đến một cái chợ đã tan, chỉ còn lại lác đác vài thằng Mán say rượu nằm ngủ ở ven đường mà vợ nó ngồi cạnh lấy lá cây quạt phe phẩy cho nó. Bên cạnh là cái gùi và con ngựa đang nhởn nhơ gậm cỏ. Anh lính cũ giới thiệu đây là chợ Lương Thông cũ. Chúng tôi cứ đi... cứ đi..., có thằng còn ngoái cổ lại xem cái khung cảnh lạ lùng ấy, đi tiếp theo là bản Rế và xa xa trong vách núi là bản Đông Chia. Dưới suối những chiếc Cọn nước vẫn cứ đều đều quay kiên nhẫn và bền bỉ. Những chiếc cối giã gạo nước vẫn giã đều ào...bụp...ào...bụp vừa đi vừa chuyện trò cho đỡ mệt. Tôi nghĩ như thế còn những thằng công tử bột thì thất thểu lết lê từng bước một, còn tôi là con nhà lao động mà ở nhà tôi từng đạp xích lô, bao cám, bao gạo 70kg tôi vác và quắp ngon ơ. Mặc dù lúc ấy tôi nặng có 42kg. Đang đi thì anh lính cũ chỉ tay về phía trước bảo :" Kia kìa C3 của tiểu đoàn mình đấy ". Tôi nhìn thấy mấy cái nhà mờ mờ và thấp tè, tôi nghĩ bụng còn xa, vừa đi tôi vừa nghĩ nếu mà tôi được vào cái đơn vị ấy thì tốt biết bao, vì tôi đã biết được qua lúc nói chuyện với 2 anh lính cũ là C3 ở ngay sát bờ suối, không phải lên Chốt, còn các C kia ở chốt hết. Vừa đi vừa nghĩ lung tung, cái khoảng cách mà anh lính cũ bảo C3 cứ ngắn lại dần dần, phía trước mặt lại thấy có một cái làng thưa thớt có vài nóc nhà sàn và mấy bụi tre tôi hỏi anh lính cũ là làng gì anh ấy đáp đó là Bản Ái, ở đây không có làng nào cả, chỉ có Bản và Nũng thôi. Khi đi qua Bản Ái thì tôi thấy C3 rất gần, lính tráng mặc quần đùi đi lông nhông, đứng tắm ở dưới suối, giơ tay chỉ chỏ về hướng chúng tôi. Đang mải nhìn lính cũ tắm suối và ước ao thì chúng tôi được lệnh dừng lại và rẽ lên cái nhà ở trên cao bên tay phải, nhìn là tôi biết ngay nhà lính. Tôi thở phảo nhẹ nhõm chắc mẩm đã đến nơi rồi. Vì ở đấy cũng có vài người lính cũ rồi. Lúc ấy khoảng hơn 4 giờ chiều, chúng tôi được nghỉ một lúc và uống nước thoải mái, thuốc lá Du lịch loại có cán hút phì phèo và tranh nhau mời các anh lính cũ ). Màn chào hỏi và giao lưu với lính cũ và lính mới đã điểm danh quân số xong ( không ngót đi người nào ). Một đồng chí cán bộ cầm danh sách trích ngang đọc thứ tự, tôi và 9 đồng chí nữa. Tổng cộng là 10 người tất cả. Người đầu tiên đứng riêng ra một hàng ( Tôi nghĩ tiểu đoàn chia lính về từng C đây ). Khi 10 đứa chúng tôi xếp hàng riêng ra một chỗ, thì anh lính cũ giục một người đưa chúng tôi đi ngay kẻo tối, chúng tôi vẫn kịp bắt tay và chia tay nhau. Chúng tôi lại khoác ba lô lên đường, tiếp tục cuộc hành trình. Tốp của tôi có 10 người trong khi đó đã có 7 thằng cùng Phường rồi còn 3 thằng nữa ở khác phường nhưng lại cùng B huấn luyện. Thế là quen biết nhau hết, Chúng tôi cứ đi mà cũng may, anh lính cũ nhận chúng tôi ở Trung đoàn về vẫn đi cùng nhóm 10 người chúng tôi. Đi qua bản nào anh ấy vẫn giới thiệu tên bản đó. Nào là bản Ngẳm, nào là bản Phác. Ai ai cũng cố gằng đi nhanh, vì nhóm của chúng tôi toàn những thằng khỏe, ở nhà đã tự đi lao động kiếm tiền rồi mà. Anh lính cũ nói :" Nếu không đi nhanh thì trời sẽ tối mất, mà còn phải leo Cổng Trời nữa đấy ". Chúng tôi nghe nói đến Cổng Trời mà phát hoảng, vì từ bé đến giờ có biết Cổng Trời là thế nào đâu. Nên chả thằng nào nói với thằng nào cả. Rồi đường lên Cổng Trời cũng ở trước mắt, Trước khi leo Cổng Trời anh lính cũ dặn :" Buộc chắc lại quai Ba lô, bước bước nào chắc bước ấy, người ngả về phía trước. Hai tay bám vào các tảng đá cao hơn trước mặt, nếu bám được. Tôi làm như lời anh lính cũ dặn, đi được một lúc thì ... Ối Cha mẹ ơi! Mệt đến đứt hơi. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Mồm miệng há hốc thở dồn, leo đã rất lâu rồi mà đã được khá cao. Đến một khúc cua cũng rộng, gió thổi vi vu mát rượi, anh lính cũ bảo nghỉ đã. Chúng tôi thở phào một cái và định tháo ba lô rồi ngồi xuống. Anh lính cũ nói to :" Không được tháo ba lô ra, không được ngồi, mà chỉ tay bảo chúng tôi tìm các mỏm đá cao đứng, ghé ba lô vào đúng tầm, đứng mà nghỉ. ( Xong anh ấy giải thích :" Đang khoác ba lô nặng, leo cao, rất mệt mà tháo ba lô ra ngồi nghỉ, mà các cậu chưa quen thì sẽ không muốn đi nữa ". ) Gió thổi mát lộng, Tôi thả mắt nhìn xuống dưới chân Cổng Trời lè lưỡi ra ngao ngán. Những bờ ruộng và con đường chúng tôi vừa đi qua chằng chịt như Ô bàn Cờ, Còn người thì chỉ nhỏ như ngón tay út. Chắc các bạn cũng tưởng tượng ra được là tôi đang đứng với độ cao như thế nào rồi chứ  . Còn ngẩng cổ nhìn lên trời thì thấy còn mù mịt lắm.......(còn tiếp)!
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 29 Tháng Một, 2010, 10:11:06 PM gửi bởi thinhe677f346 »
|
Logged
|
Biên cương có giặc ta quyết giữ Hậu phương yên bình gắng dựng xây.!
|
|
|
linh moi
Thành viên

Bài viết: 659
|
 |
« Trả lời #39 vào lúc: 30 Tháng Một, 2010, 06:04:10 AM » |
|
Địa hình của CB thì tôi cũng biết sơ qua , nhưng qua bài viết của bác thì thấy địa hình ở CB khiếp thật . Khi được phân về ĐV mới , tôi cũng được quân lực dẫn về D , nhưng đoạn đường tôi đi là đường cái lớn và chỉ phải leo 1 cái dốc lên 339 thôi . Cám ơn bài viết của bác ! Tôi có 1 người bạn lính 80 người HN đóng quân ở CB và nó có kể về Thông Nông ... Xin hỏi bác : Có phải ĐV bác có lính HN nhập ngũ 80 không ?
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|