Trungsy1
Thượng tá

Bài viết: 1663
|
 |
« Trả lời #50 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 12:30:08 PM » |
|
Tôi được điều xuống đại đội 3 trực máy vì một lý do rất vớ vẩn. Thằng liên lạc mới (không nhớ tên) của anh Đạt đại trưởng nhặt được ở đâu đó quả đạn cối 81 lép mang về định kẹp thêm lựu đạn đánh cá. Anh Đạt đang nằm võng trông thấy hét nó mang đi vứt ngay. Thằng ngu đấy giật mình ném đi luôn thật. Thế là :“Uỳnh!”. Đạn thì nặng, tầm ném gần. Đại trưởng và thông tin bị thương, liên lạc hy sinh. Đang thiếu người, anh Thưởng, anh Sơn tiểu đoàn tức lộn tiết nhưng đành động viên anh Thoan xuống nhận nhiệm vụ đại đội phó. Tôi từ đại đội 1 sang đi với đại 3. Nói thêm một chút về anh Thoan, người Thanh Hoá, lính 74 đang mang hàm chuẩn uý. Sau những trận đánh ác liệt ở cầu Prasaut, anh ấy không nhận nhiệm vụ nữa. Tiểu đoàn rút lên kỷ luật Đảng nhưng vẫn để đi kèm tiểu đoàn bộ. Lính tráng nói kháy gọi là “tham mưu tụt tạt” hay là “thành phần đọc báo” anh ấy cũng mặc kệ. Lần này không nhận nhiệm vụ không được nên đành xuống đại đội 3. Một lần trong đêm, tôi gọi về tiểu đoàn kiểm tra đường dây như thường lệ. Thấy tay quay máy nhẹ và không có tín hiệu biết ngay là dây đã đứt. Tôi gọi thằng Phụng 2W(người Huế- hy sinh năm 1982) lên máy rồi trở dậy, khoác súng đi nối dây. Lại còn cẩn thận mang thêm cả bao xe. Xin anh Thoan thằng liên lạc đi cùng nhưng anh ấy không cho.Tôi bảo thằng Phụng gọi về tiểu đoàn thông báo các chốt gác để khỏi bắn nhầm rồi lên đường. Chỉ huy sở tiểu đoàn cách đại 3 khoảng 1,5 km. Đêm tối như mực. Tay tôi cứ lần theo dây mà đi thật chậm tìm chỗ đứt. Thỉnh thoảng lại co kéo dây thật nhẹ nhàng để kiểm tra. Nếu thấy dây điện thoại co về dễ dàng thì hãy cẩn thận, vì đã đến gần chỗ phải nối. Ai biết được dây đứt vì lý do gì? Bọn Miên thường chơi trò cắt dây điện thoại rồi nằm phục tại vị trí cắt hoặc gài mìn. Điều này anh Hoạch, anh Tuấn “còi” đã dạy chúng tôi từ hồi còn nằm chốt biên giới. Lần mò dần nhưng không thấy dây đứt chỗ nào. Đã nhìn thấy nóc chùa tiểu đoàn mờ mờ trên nền trời sao. Vọng gác thông tin đây rồi. Tôi cúi người thật thấp rồi giặng hắng: “ Thông tin đây! Đừng bắn!”. Anh Hoạch ra đón. Tôi thông báo tình hình. Anh Hoạch nhận định có thể dây bị đứt ngầm rồi giục tôi về làm cọc âm. Khi ta nối một dây vào cọc âm thì máy điện thoại vẫn có thể liên lạc được. Tất nhiên chất lượng liên lạc có kém hơn. Về đến đại đội, tôi lôi que thông nòng AK ra lấy xẻng đóng xuống đất làm cọc âm. Nhưng vẫn không liên lạc được vì đất mùa khô độ dẫn truyền điện tích rất kém. Thế là tôi mang ra ngay cây dừa, đóng vào thân cây. Tiếng chan chát vang lên trong đêm làm anh Thoan cáu :” Thôi ngay đi! Địch nó bắn vào bây giờ!”. Tôi cũng phát khùng. Phần thì mệt, phần thì tức chuyện không cho người đi cùng lúc nãy liền vặc lại :” Đây là nhiệm vụ của tôi! Tôi không thể không nhận!”. “Ah ! Thằng cà chớn...!” Anh ấy chạm nọc văng vung xí mẹt, đòi đuổi tôi về tiểu đoàn ngay. Đến lúc này thì tôi cũng cóc cần gì nữa. Liên lạc đã thông, tôi quay máy thẳng về báo cáo với trung đội. Sau vụ đó vài hôm, thấy căng thẳng, anh Nhương (lúc này đã là trung đội phó) lại chuyển tôi sang đại đội 1.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
danngoc
Thành viên

Bài viết: 939
Đã bị khóa vĩnh viễn
|
 |
« Trả lời #51 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 05:54:38 PM » |
|
Bài hồi ký của anh Trungsy1 càng lúc càng hấp dẫn. Em cũng mong các anh CCB chiến trường K như tuaans và matkieng cùng tham gia kể chuyện mình để tụi em được học hỏi.
|
|
|
|
|
Logged
|
Chết vì ghét người!
|
|
|
Trungsy1
Thượng tá

Bài viết: 1663
|
 |
« Trả lời #52 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 08:11:41 PM » |
|
Cuối tháng 2 lại có lệnh hành quân. Đơn vị rời Bongbang sang Kampong Ch’nang bằng tàu hải quân. Đến thị xã, tôi nhận được một lúc 14 lá thư. Thư gia đình, thư các bạn cùng lớp phổ thông…Đây là lần đầu tiên những lá thư đến với tôi. Chúi vào một góc kín đọc chậm từng lá. Nước mắt lặng lẽ chảy… Làm thế nào được, năm đó tôi mới 19 tuổi đời. Không có nhiều thời gian cho những xúc động riêng tư, tiểu đoàn lên xe theo lộ 27 tiến về ga Rômeas. Đây là con lộ đất dài khoảng 30 km. Phía trong khu vực ga, địch đang bao vây tiểu đoàn 6 và một đại đội của trung đoàn pháo 42 (105mm). Đêm đêm nó đánh vào tận chân pháo. Pháo thủ phải đánh nhau như bộ binh. Nhiều lần phải hạ nòng xuống bắn thẳng. Thậm chí các đơn vị địch còn dùng pháo hiệu bắt liên lạc với nhau để hiệp đồng. Bọn này thuộc quân khu Tây nam, đang bị ta dồn vào các thung lũng rừng núi kẹp giữa Kampong Ch”nang và Kampong Speu – thánh địa cuối cùng- nên điên cuồng chống trả. Đường đất đỏ mùa khô bụi mù mịt, nghẹt hết cả mũi. Xe chạy được nửa đường có lệnh xuống xe hành quân bộ theo đội hình chiến đấu. Đại đội 2 đi đầu. Đại 3 sườn bên phải. Đại 4, tiểu đoàn bộ đi giữa cùng xe tải. Đại 1 đi chặn hậu. Đại 2 bắt đầu chạm địch. Chúng nó không đối đầu, dạt sang bên phải. Cứ thấy tiếng xe nổ máy rì rì ở đâu là bắn đạn nhọn về phía đó nhưng cũng không dám dàn mặt. Mặc kệ! Xe cứ chạy, tiểu đoàn cứ tiến. Phát đạn duy nhất bắn về phía địch là quả M.72 của một tham mưu trung đoàn đi cùng đội hình đơn vị. Bố này mang nặng muốn quăng bớt đi cho nhẹ. Cách ga Rômeas 1 km, đến cầu cháy thì gặp trung đội chốt đường của đại 11 tiểu đoàn 6. Tôi gặp thằng Hiệp là thằng bạn cùng lớp, cùng trường Phan Đình Phùng rồi đi lính. Nó vẫn mặc bộ quân phục màu vàng đất thời huấn luyện ở Phủ Lý. Trên tay là khẩu B.41 “ống loe”. Cùng lớp 10E của tôi năm ấy ra trận có thằng Tuấn Anh, thằng Bình cáo, thằng Thọ. Mỗi lá thư của chúng tôi gửi về đều là thư chung cho ngần ấy gia đình. Khỏi phải nói chúng tôi đã mừng rỡ như thế nào. May mà vẫn chưa có đứa nào bị thương hoặc hy sinh. Thằng Hiệp kể rằng trung đội chốt đường của nó đã nằm đây 4 ngày trời. Rình rập tỉa nhau với địch quanh cái cầu cháy này. Bọn nó muốn chiếm và phá huỷ cầu để ngăn cơ giới ta nhưng không được. Chuyện ngắn vài câu tôi lại mải mốt bước theo đơn vị. Chiều tối tiểu đoàn 4 nghỉ luôn ở vị trí đại đội pháo 105mm. Lính pháo mấy ngày lạnh lưng hở sườn lo sốt vó chống địch, bây giờ thấy chúng tôi đến, lại được tiếp thêm đạn pháo thì sướng quá. Còn bao nhiêu trà lá thuốc thang mang ra chiêu đãi mệt nghỉ. Thằng Bình cáo nghe tin tiểu đoàn 4 đến tăng viện, mò sang chỗ tôi chơi. Hai thằng trải nilon nằm trên mặt bờ ruộng nói chuyện. Được mươi phút thì địch lại đánh rát vào đại đội 11. Tiếng súng rộ lên. Nó trở dậy chạy về đơn vị. Rừng mùa khô đang cháy dữ dội. Lửa hắt lên trời những vầng sáng hồng rực, nhìn rõ cả từng cái cát tút rơi trên đường.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
SaoVang
Đại tá

Bài viết: 8191
|
 |
« Trả lời #53 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 08:20:41 PM » |
|
Tôi gặp thằng Hiệp là thằng bạn cùng lớp, cùng trường Phan Đình Phùng rồi đi lính. Nó vẫn mặc bộ quân phục màu vàng đất thời huấn luyện ở Phủ Lý. Trên tay là khẩu B.41 “ống loe”. Cùng lớp 10E của tôi năm ấy ra trận có thằng Tuấn Anh, thằng Bình cáo, thằng Thọ. Thế bác giai học PĐP à, năm nào vậy, tôi cũng học ở đấy, cũng lớp 10E đây.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
Trungsy1
Thượng tá

Bài viết: 1663
|
 |
« Trả lời #54 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 08:37:23 PM » |
|
Mình học 10e buổi chiều (Hoàng Diệu). Phan Đình Phùng là trường sáng -Khoá 1978. Cô Hằng dạy văn làm chủ nhiệm. Chắc bạn học 10e sáng phải không?Trường chung nhưng mang 2 tên khác nhau. Xin chào bạn đồng môn
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
Trungsy1
Thượng tá

Bài viết: 1663
|
 |
« Trả lời #55 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 08:48:52 PM » |
|
A ha! Hôm nay gặp danngoc "lên đèn". Cảm ơn cuốn "Ký ức chiến tranh" của bạn. Nó đã giúp đỡ mình rất nhiều! Góc nhìn chiến tranh của lính binh nhì chỉ toàn sự kiện, Chưa có tổng kết nhỉ ! Đồng đội matkieng thân mến! Bạn vào vnthuquan.net tìm đọc "cuộc chiến tranh bắt buộc" của đại tá Nguyễn Văn Hồng- Sư trưởng sư 309 - viết về sư đoàn của bạn đấy. Thân ái!
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
SaoVang
Đại tá

Bài viết: 8191
|
 |
« Trả lời #56 vào lúc: 17 Tháng Hai, 2008, 09:17:55 PM » |
|
Uầy, thế thì em học sau bác lâu, khoá 1986 cơ, em học trường sáng thật. Kính chào bác.
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
tuaans
Thành viên

Bài viết: 3663
|
 |
« Trả lời #57 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2008, 01:35:01 PM » |
|
Thêm cái hình cho xôm! 
|
|
|
|
« Sửa lần cuối: 18 Tháng Hai, 2008, 01:36:51 PM gửi bởi tuaans »
|
Logged
|
|
|
|
Trungsy1
Thượng tá

Bài viết: 1663
|
 |
« Trả lời #58 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2008, 03:28:08 PM » |
|
Đã thấy hình rôìi tuaanns ơi! Sau 79 Kampong Cham có vẻ hơi là hậu phương đấy! Năm 83 tớ rút qua đường ấy. Đêm ngủ ở ngã 3 Sê cun chúnng nó còn tương 12.8 vào chợ mà. Đây cóc sợ đâu nhé! Bạn còn nhớ cái nhà 2 tầng hình vòng cung ngay trên bến phà không?
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
matkieng
Thành viên

Bài viết: 270
|
 |
« Trả lời #59 vào lúc: 18 Tháng Hai, 2008, 07:37:10 PM » |
|
chiến trường k đối với tôi là một kỷ niệm hào hùng không bao giờ quên.Lúc ấy tôi nhớ là đại tá Thuận, biệt danh là ''Thuận nẹt''là Ftrưởng 309,tính ông ấy rất nóng nảy các CB chỉ huy trong sư đòan mới gọi ông như thế.Năm 82 hình như 1bác là Etrưởng E96 về thay thì phải.Đại tá Hồng sau nữa chắc, bác Thuận năm 82 lên phó tư lệnh MT479 hơn 20năm rồi khong biết bác còn khỏe khong? hồi ký của bác Hồng tôi có đọc rồi,bác ấy viết hay và xác thực lắm,đầy đủ từng cột mốc trưởng thành của sư đòan,nhất là 10 năm làm nghĩa vụ quốc tế.Chắc có lẻ kỷ niệm và đời thường của các anh binh nhì giống nhau nên tôi thấy bài viết của trung si1,như là từng thước phim quay lại từng cảnh từng cảnh một với một sự đồng cảm sâu sắc.những câu châm biếm vùng miền thật hài hước hóm hỉnh nghe TS nhắc lại nghe thân thương quá xá.''Thái bình là đất ăn chơi,...'',''Hải hưng có món tôm bay...'',''củ chi thành đồng đất sét'',''Long an trung dũng kiên cường,tòan dân đánh giặc mượn xuồng hổng cho'' còn nhiều lời đặt ra bôi bác lẩn nhau ,giửa các tĩnh thành trung ,nam bắc.,tôi chỉ còn nhớ từng hồi ức ngắn,nhưng còn lộn xộn lắm tôi sẽ cố gắng nhớ lại và xin làm ''trợ ly'' choTS. anh Hùng ,a.Cường,luyện ,quê hà nội, các anh bây giờ làm gì ở đâu? viết nhanh nhé TS nhiều người chờ đọc lắm đó...
|
|
|
|
|
Logged
|
|
|
|
|